Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 505
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Hướng Như Phương dường như nghĩ ra điều gì, nói:“Cá và tay gấu không thể có được cả hai, chẳng lẽ Dung Từ có thể cứ mãi chiếm giữ cả Đình Thâm và Úc Mặc Huân sao? Nó nhất định phải đưa ra lựa chọn giữa hai người họ. Nếu nó vì muốn phá hoại tình cảm giữa con và Đình Thâm mà cố tình dây dưa với Đình Thâm, không chịu kết hôn với Úc Mặc Huân, lỡ như xử lý không khéo, cuối cùng có khi lại tay trắng chẳng được ai cả.”“Cho nên chuyện nó ly hôn với Đình Thâm chắc chắn sẽ không kéo dài quá lâu đâu, chúng ta cũng không cần quá sốt ruột.”Mắt Tôn Lị Dao sáng lên: “Đúng thế. Đừng nhìn bây giờ anh rể và Úc Mặc Huân có vẻ đều rất thích cô ta, biết đâu đấy có ngày họ lại chán ngấy, không thích cô ta nữa thì sao.”Quả thực có khả năng này.Nhưng cũng rất khó nói.Nhỡ đâu là phía Phong Đình Thâm không muốn buông tay thì sao?Những giả thiết này của nhóm Tôn Lị Dao đều được xây dựng trên cơ sở Dung Từ và Úc Mặc Huân hiện đang là một đôi.Nhưng Lâm Vu biết rõ, giữa Dung Từ và Úc Mặc Huân không phải là tình yêu.Cho nên nếu Phong Đình Thâm không muốn ly hôn với Dung Từ mà Dung Từ hiện tại trông có vẻ cũng chưa thích người khác, vậy thì giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ rất có khả năng sẽ tái hợp.Sau đó, nhóm Hướng Như Phương lại trò chuyện thêm một lúc, ý tứ đại khái là bất kể thế nào, giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm vẫn còn cơ hội.Dù sao đi nữa, Phong Đình Thâm vẫn chưa chủ động đề nghị chia tay với cô ta.Nhỡ đâu có một ngày, Phong Đình Thâm bỗng nhiên tỉnh ngộ, vẫn cảm thấy cô ta tốt hơn, phù hợp với anh hơn thì sao?Đối với Phong Đình Thâm, cô ta tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ cuộc.Lâm Vu cũng nghĩ như vậy.Đối với Phong Đình Thâm, cô ta... không thể nào dễ dàng từ bỏ.Nghĩ đến đây, lên xe xong cô ta lập tức gọi điện cho Phong Đình Thâm.Điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy.Hơn nữa, không biết là do không nhìn thấy cuộc gọi nhỡ hay Phong Đình Thâm không muốn trả lời, mãi đến tối, bên phía Phong Đình Thâm cũng không liên lạc lại với cô ta.Lâm Vu nhìn chiếc điện thoại im lìm, suy nghĩ một lát rồi gọi điện cho Phong Cảnh Tâm.Phong Cảnh Tâm nhìn thấy cuộc gọi của cô ta, vui vẻ bắt máy ngay lập tức: “Dì Vu Vu.”Lâm Vu cười cười: “Tâm Tâm được nghỉ rồi à? Dạo này con đang làm gì thế?”“Vâng ạ, con vừa được nghỉ, chẳng làm gì cả, ba và mọi người đều bận cũng không có ai chơi với con.”Lâm Vu: “Ngày mai con có muốn đi đâu chơi không? Dì đi cùng con nhé?”Phong Cảnh Tâm ngạc nhiên vui mừng: “Thật không ạ? Dì không phải đi làm sao ạ?”“Dạo này dì không bận, có rảnh. Vậy Tâm Tâm nghĩ xem ngày mai muốn đi đâu chơi, nghĩ xong rồi nói với dì nhé?”Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”Trước khi cúp điện thoại, Lâm Vu dặn dò: “Chuyện ngày mai chúng ta đi chơi, Tâm Tâm nhớ nói với ba con một tiếng nhé.”“Vâng, con biết rồi ạ.”Sau khi cúp điện thoại, Phong Cảnh Tâm liền nhờ quản gia cùng mình lên kế hoạch đi chơi ngày mai.Buổi tối, sau khi Phong Đình Thâm về nhà, cô bé liền kể chuyện ngày mai sẽ đi chơi với Lâm Vu cho anh nghe.Phong Đình Thâm nghe vậy, cười cười: “Được, ba biết rồi, vậy ngày mai bọn con đi chơi vui vẻ, có chuyện gì thì gọi điện cho ba.”“Vâng ạ!”Nói chuyện với Phong Đình Thâm xong, Phong Cảnh Tâm đang định liên lạc với Lâm Vu để báo địa điểm muốn đi chơi ngày mai thì Lâm Vu đã gọi đến trước: “Tâm Tâm, chuyện ngày mai chúng ta đi chơi, con nói với ba chưa?”“Rồi ạ, con vừa nói với ba xong, ba bảo chúng ta đi chơi vui vẻ ạ.”Nụ cười của Lâm Vu hơi khựng lại: “Vậy à... Nói như thế là ba con không đi cùng sao?”Phong Cảnh Tâm nói: “Ba bảo chúng ta đi còn dặn con có việc gì thì gọi cho ba, chắc là ý bảo không đi cùng rồi ạ.”Lâm Vu cụp mắt, nói khẽ: “Ra là vậy...”
Hướng Như Phương dường như nghĩ ra điều gì, nói:
“Cá và tay gấu không thể có được cả hai, chẳng lẽ Dung Từ có thể cứ mãi chiếm giữ cả Đình Thâm và Úc Mặc Huân sao? Nó nhất định phải đưa ra lựa chọn giữa hai người họ. Nếu nó vì muốn phá hoại tình cảm giữa con và Đình Thâm mà cố tình dây dưa với Đình Thâm, không chịu kết hôn với Úc Mặc Huân, lỡ như xử lý không khéo, cuối cùng có khi lại tay trắng chẳng được ai cả.”
“Cho nên chuyện nó ly hôn với Đình Thâm chắc chắn sẽ không kéo dài quá lâu đâu, chúng ta cũng không cần quá sốt ruột.”
Mắt Tôn Lị Dao sáng lên: “Đúng thế. Đừng nhìn bây giờ anh rể và Úc Mặc Huân có vẻ đều rất thích cô ta, biết đâu đấy có ngày họ lại chán ngấy, không thích cô ta nữa thì sao.”
Quả thực có khả năng này.
Nhưng cũng rất khó nói.
Nhỡ đâu là phía Phong Đình Thâm không muốn buông tay thì sao?
Những giả thiết này của nhóm Tôn Lị Dao đều được xây dựng trên cơ sở Dung Từ và Úc Mặc Huân hiện đang là một đôi.
Nhưng Lâm Vu biết rõ, giữa Dung Từ và Úc Mặc Huân không phải là tình yêu.
Cho nên nếu Phong Đình Thâm không muốn ly hôn với Dung Từ mà Dung Từ hiện tại trông có vẻ cũng chưa thích người khác, vậy thì giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ rất có khả năng sẽ tái hợp.
Sau đó, nhóm Hướng Như Phương lại trò chuyện thêm một lúc, ý tứ đại khái là bất kể thế nào, giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm vẫn còn cơ hội.
Dù sao đi nữa, Phong Đình Thâm vẫn chưa chủ động đề nghị chia tay với cô ta.
Nhỡ đâu có một ngày, Phong Đình Thâm bỗng nhiên tỉnh ngộ, vẫn cảm thấy cô ta tốt hơn, phù hợp với anh hơn thì sao?
Đối với Phong Đình Thâm, cô ta tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ cuộc.
Lâm Vu cũng nghĩ như vậy.
Đối với Phong Đình Thâm, cô ta... không thể nào dễ dàng từ bỏ.
Nghĩ đến đây, lên xe xong cô ta lập tức gọi điện cho Phong Đình Thâm.
Điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy.
Hơn nữa, không biết là do không nhìn thấy cuộc gọi nhỡ hay Phong Đình Thâm không muốn trả lời, mãi đến tối, bên phía Phong Đình Thâm cũng không liên lạc lại với cô ta.
Lâm Vu nhìn chiếc điện thoại im lìm, suy nghĩ một lát rồi gọi điện cho Phong Cảnh Tâm.
Phong Cảnh Tâm nhìn thấy cuộc gọi của cô ta, vui vẻ bắt máy ngay lập tức: “Dì Vu Vu.”
Lâm Vu cười cười: “Tâm Tâm được nghỉ rồi à? Dạo này con đang làm gì thế?”
“Vâng ạ, con vừa được nghỉ, chẳng làm gì cả, ba và mọi người đều bận cũng không có ai chơi với con.”
Lâm Vu: “Ngày mai con có muốn đi đâu chơi không? Dì đi cùng con nhé?”
Phong Cảnh Tâm ngạc nhiên vui mừng: “Thật không ạ? Dì không phải đi làm sao ạ?”
“Dạo này dì không bận, có rảnh. Vậy Tâm Tâm nghĩ xem ngày mai muốn đi đâu chơi, nghĩ xong rồi nói với dì nhé?”
Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”
Trước khi cúp điện thoại, Lâm Vu dặn dò: “Chuyện ngày mai chúng ta đi chơi, Tâm Tâm nhớ nói với ba con một tiếng nhé.”
“Vâng, con biết rồi ạ.”
Sau khi cúp điện thoại, Phong Cảnh Tâm liền nhờ quản gia cùng mình lên kế hoạch đi chơi ngày mai.
Buổi tối, sau khi Phong Đình Thâm về nhà, cô bé liền kể chuyện ngày mai sẽ đi chơi với Lâm Vu cho anh nghe.
Phong Đình Thâm nghe vậy, cười cười: “Được, ba biết rồi, vậy ngày mai bọn con đi chơi vui vẻ, có chuyện gì thì gọi điện cho ba.”
“Vâng ạ!”
Nói chuyện với Phong Đình Thâm xong, Phong Cảnh Tâm đang định liên lạc với Lâm Vu để báo địa điểm muốn đi chơi ngày mai thì Lâm Vu đã gọi đến trước: “Tâm Tâm, chuyện ngày mai chúng ta đi chơi, con nói với ba chưa?”
“Rồi ạ, con vừa nói với ba xong, ba bảo chúng ta đi chơi vui vẻ ạ.”
Nụ cười của Lâm Vu hơi khựng lại: “Vậy à... Nói như thế là ba con không đi cùng sao?”
Phong Cảnh Tâm nói: “Ba bảo chúng ta đi còn dặn con có việc gì thì gọi cho ba, chắc là ý bảo không đi cùng rồi ạ.”
Lâm Vu cụp mắt, nói khẽ: “Ra là vậy...”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Hướng Như Phương dường như nghĩ ra điều gì, nói:“Cá và tay gấu không thể có được cả hai, chẳng lẽ Dung Từ có thể cứ mãi chiếm giữ cả Đình Thâm và Úc Mặc Huân sao? Nó nhất định phải đưa ra lựa chọn giữa hai người họ. Nếu nó vì muốn phá hoại tình cảm giữa con và Đình Thâm mà cố tình dây dưa với Đình Thâm, không chịu kết hôn với Úc Mặc Huân, lỡ như xử lý không khéo, cuối cùng có khi lại tay trắng chẳng được ai cả.”“Cho nên chuyện nó ly hôn với Đình Thâm chắc chắn sẽ không kéo dài quá lâu đâu, chúng ta cũng không cần quá sốt ruột.”Mắt Tôn Lị Dao sáng lên: “Đúng thế. Đừng nhìn bây giờ anh rể và Úc Mặc Huân có vẻ đều rất thích cô ta, biết đâu đấy có ngày họ lại chán ngấy, không thích cô ta nữa thì sao.”Quả thực có khả năng này.Nhưng cũng rất khó nói.Nhỡ đâu là phía Phong Đình Thâm không muốn buông tay thì sao?Những giả thiết này của nhóm Tôn Lị Dao đều được xây dựng trên cơ sở Dung Từ và Úc Mặc Huân hiện đang là một đôi.Nhưng Lâm Vu biết rõ, giữa Dung Từ và Úc Mặc Huân không phải là tình yêu.Cho nên nếu Phong Đình Thâm không muốn ly hôn với Dung Từ mà Dung Từ hiện tại trông có vẻ cũng chưa thích người khác, vậy thì giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ rất có khả năng sẽ tái hợp.Sau đó, nhóm Hướng Như Phương lại trò chuyện thêm một lúc, ý tứ đại khái là bất kể thế nào, giữa Lâm Vu và Phong Đình Thâm vẫn còn cơ hội.Dù sao đi nữa, Phong Đình Thâm vẫn chưa chủ động đề nghị chia tay với cô ta.Nhỡ đâu có một ngày, Phong Đình Thâm bỗng nhiên tỉnh ngộ, vẫn cảm thấy cô ta tốt hơn, phù hợp với anh hơn thì sao?Đối với Phong Đình Thâm, cô ta tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ cuộc.Lâm Vu cũng nghĩ như vậy.Đối với Phong Đình Thâm, cô ta... không thể nào dễ dàng từ bỏ.Nghĩ đến đây, lên xe xong cô ta lập tức gọi điện cho Phong Đình Thâm.Điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy.Hơn nữa, không biết là do không nhìn thấy cuộc gọi nhỡ hay Phong Đình Thâm không muốn trả lời, mãi đến tối, bên phía Phong Đình Thâm cũng không liên lạc lại với cô ta.Lâm Vu nhìn chiếc điện thoại im lìm, suy nghĩ một lát rồi gọi điện cho Phong Cảnh Tâm.Phong Cảnh Tâm nhìn thấy cuộc gọi của cô ta, vui vẻ bắt máy ngay lập tức: “Dì Vu Vu.”Lâm Vu cười cười: “Tâm Tâm được nghỉ rồi à? Dạo này con đang làm gì thế?”“Vâng ạ, con vừa được nghỉ, chẳng làm gì cả, ba và mọi người đều bận cũng không có ai chơi với con.”Lâm Vu: “Ngày mai con có muốn đi đâu chơi không? Dì đi cùng con nhé?”Phong Cảnh Tâm ngạc nhiên vui mừng: “Thật không ạ? Dì không phải đi làm sao ạ?”“Dạo này dì không bận, có rảnh. Vậy Tâm Tâm nghĩ xem ngày mai muốn đi đâu chơi, nghĩ xong rồi nói với dì nhé?”Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”Trước khi cúp điện thoại, Lâm Vu dặn dò: “Chuyện ngày mai chúng ta đi chơi, Tâm Tâm nhớ nói với ba con một tiếng nhé.”“Vâng, con biết rồi ạ.”Sau khi cúp điện thoại, Phong Cảnh Tâm liền nhờ quản gia cùng mình lên kế hoạch đi chơi ngày mai.Buổi tối, sau khi Phong Đình Thâm về nhà, cô bé liền kể chuyện ngày mai sẽ đi chơi với Lâm Vu cho anh nghe.Phong Đình Thâm nghe vậy, cười cười: “Được, ba biết rồi, vậy ngày mai bọn con đi chơi vui vẻ, có chuyện gì thì gọi điện cho ba.”“Vâng ạ!”Nói chuyện với Phong Đình Thâm xong, Phong Cảnh Tâm đang định liên lạc với Lâm Vu để báo địa điểm muốn đi chơi ngày mai thì Lâm Vu đã gọi đến trước: “Tâm Tâm, chuyện ngày mai chúng ta đi chơi, con nói với ba chưa?”“Rồi ạ, con vừa nói với ba xong, ba bảo chúng ta đi chơi vui vẻ ạ.”Nụ cười của Lâm Vu hơi khựng lại: “Vậy à... Nói như thế là ba con không đi cùng sao?”Phong Cảnh Tâm nói: “Ba bảo chúng ta đi còn dặn con có việc gì thì gọi cho ba, chắc là ý bảo không đi cùng rồi ạ.”Lâm Vu cụp mắt, nói khẽ: “Ra là vậy...”