Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi.
Chương 3: Tân khoa trạng nguyên
Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi RồiTác giả: Hạnh Tử Phì ThờiTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng SinhTác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi. Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ ChíSau đó, tôi đỗ đạt.Tôi mặc đồ đỏ, đội mũ hoa vào cung tham dự tiệc đào xuân của thiên tử. Những người cùng tham dự có quan viên tai to mặt lớn, có gia quyến quý tộc, và có cả... Cố Tử An.Trong vườn đào sáng sủa, tôi mặc đồ đỏ rực lửa, hắn mặc đồ đen và đội mũ ngọc.Tôi mải nhìn hắn đến ngây người, quên cả vén gọn mấy sợi tóc phất phơ.Tôi không thể nào ngờ được, tiểu tướng tóm gọn sòng bạc ở thôn quê lại là Đại tướng quân Tam phẩm trong triều.Hắn cũng ngạc nhiên khi thấy tôi. Không ngờ con bạc ở vùng quê xa xôi lại trở thành tân khoa trạng nguyên.Bây giờ ngẫm lại tình huống ngày ấy, tôi vẫn muốn đào cái hố để chui xuống.Kết thúc cung yến, tôi vội vàng đuổi theo Cố Tử An, muốn hắn trả lại ngân lượng cho mình.Cố Tử An cho ngựa dừng lại trên đường, chỉ ngoảnh lại liếc tôi một cái, ánh mắt của hắn quá đỗi lạnh lùng, "Tống Trạng nguyên yên tâm, bản quan không có hứng thú với chuyện của kẻ nhàn tản."Hắn cho rằng tôi là kẻ nhàn tản, làm việc không đến nơi đến chốn! Còn tưởng tôi đuổi theo là để bịt miệng hắn!Khụ khụ... Mặc dù đúng thật là tôi có suy nghĩ ấy.
Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí
Sau đó, tôi đỗ đạt.
Tôi mặc đồ đỏ, đội mũ hoa vào cung tham dự tiệc đào xuân của thiên tử. Những người cùng tham dự có quan viên tai to mặt lớn, có gia quyến quý tộc, và có cả... Cố Tử An.
Trong vườn đào sáng sủa, tôi mặc đồ đỏ rực lửa, hắn mặc đồ đen và đội mũ ngọc.
Tôi mải nhìn hắn đến ngây người, quên cả vén gọn mấy sợi tóc phất phơ.
Tôi không thể nào ngờ được, tiểu tướng tóm gọn sòng bạc ở thôn quê lại là Đại tướng quân Tam phẩm trong triều.
Hắn cũng ngạc nhiên khi thấy tôi. Không ngờ con bạc ở vùng quê xa xôi lại trở thành tân khoa trạng nguyên.
Bây giờ ngẫm lại tình huống ngày ấy, tôi vẫn muốn đào cái hố để chui xuống.
Kết thúc cung yến, tôi vội vàng đuổi theo Cố Tử An, muốn hắn trả lại ngân lượng cho mình.
Cố Tử An cho ngựa dừng lại trên đường, chỉ ngoảnh lại liếc tôi một cái, ánh mắt của hắn quá đỗi lạnh lùng, "Tống Trạng nguyên yên tâm, bản quan không có hứng thú với chuyện của kẻ nhàn tản."
Hắn cho rằng tôi là kẻ nhàn tản, làm việc không đến nơi đến chốn! Còn tưởng tôi đuổi theo là để bịt miệng hắn!
Khụ khụ... Mặc dù đúng thật là tôi có suy nghĩ ấy.
Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi RồiTác giả: Hạnh Tử Phì ThờiTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng SinhTác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi. Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ ChíSau đó, tôi đỗ đạt.Tôi mặc đồ đỏ, đội mũ hoa vào cung tham dự tiệc đào xuân của thiên tử. Những người cùng tham dự có quan viên tai to mặt lớn, có gia quyến quý tộc, và có cả... Cố Tử An.Trong vườn đào sáng sủa, tôi mặc đồ đỏ rực lửa, hắn mặc đồ đen và đội mũ ngọc.Tôi mải nhìn hắn đến ngây người, quên cả vén gọn mấy sợi tóc phất phơ.Tôi không thể nào ngờ được, tiểu tướng tóm gọn sòng bạc ở thôn quê lại là Đại tướng quân Tam phẩm trong triều.Hắn cũng ngạc nhiên khi thấy tôi. Không ngờ con bạc ở vùng quê xa xôi lại trở thành tân khoa trạng nguyên.Bây giờ ngẫm lại tình huống ngày ấy, tôi vẫn muốn đào cái hố để chui xuống.Kết thúc cung yến, tôi vội vàng đuổi theo Cố Tử An, muốn hắn trả lại ngân lượng cho mình.Cố Tử An cho ngựa dừng lại trên đường, chỉ ngoảnh lại liếc tôi một cái, ánh mắt của hắn quá đỗi lạnh lùng, "Tống Trạng nguyên yên tâm, bản quan không có hứng thú với chuyện của kẻ nhàn tản."Hắn cho rằng tôi là kẻ nhàn tản, làm việc không đến nơi đến chốn! Còn tưởng tôi đuổi theo là để bịt miệng hắn!Khụ khụ... Mặc dù đúng thật là tôi có suy nghĩ ấy.