Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi.
Chương 11: Nham hiểm
Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi RồiTác giả: Hạnh Tử Phì ThờiTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng SinhTác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi. Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ ChíKhông gian trong xe ngựa có hạn, Cố Tử An đỏ mặt ngồi dịch sang bên cạnh, giữ khoảng cách với tôi, "Không."Hắn muốn giữ khoảng cách với tôi, còn tôi thì cứ nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt sáng quắc.Tôi dịch một chút, hắn lùi một chút.Tôi dịch chút nữa, hắn lùi chút nữa.Dịch qua dịch lại, vào cái lúc tôi sắp ngồi lên đùi hắn thì Cố Tử An bỗng chặn một tay, ngăn tôi ở góc xe ngựa, không cho tôi lại gần."Tống đại nhân, quân tử cần khắc kỷ phục lễ[1]."[1. Kiềm chế cái tôi, hành xử theo đúng lễ nghĩa.]"Bản quan nào có phải quân tử..."Tôi vật lộn một hồi nhưng Cố Tử An vẫn không cho tôi tiếp cận. Tôi buông xuôi, không làm gì nữa.Một lúc sau, tôi nói: "Ta đỡ rồi."Cố Tử An nheo mắt nghi ngờ. Thấy tôi đã bình tĩnh mới thở phào, buông tay ra.Chẳng biết mặt hắn lại ráng hồng từ lúc nào.Tôi nhếch môi, cố gắng ngồi nghiêm chỉnh, "Cố Tướng quân, hình như có con gì bay vào mắt ta."Cố Tử An không động đậy."Thật mà, hình như con gì đó bay vào ấy."Tôi sắp ứa nước mắt.Cuối cùng Cố Tử An cũng nghiêng người đến xem giúp.Nhân lúc hắn sơ ý, tôi ngước cằm hôn chụt môi hắn."Tống Khuynh Từ..."Cố Tử An thẫn thờ nhìn tôi, có cơn sóng ngầm lặng lẽ cuộn trào trong đôi mắt sâu lắng của hắn.Tôi chỉ thấy mắt Cố Tử An vô cùng đẹp, thế là bèn ôm cổ hắn, mấp máy môi nói: "Cố huynh, giúp ta với."Người giỏi tự chủ và luôn tỉnh táo suy cho cùng vẫn có ngày không kiềm chế nổi.Nhưng ngoài dự đoán của tôi, Cố Tử An không hề bất ngờ, giật mình, thảng thốt khi biết tôi là con gái. Tôi vô cùng nghi ngờ, chẳng lẽ khả năng đóng giả nam của mình kém vậy sao?Cố Tử An vuốt mái tóc dài của tôi, khàn giọng nói: "Ta sống trong quân doanh nhiều năm, là nam hay nữ nhìn qua là biết. Vì nàng cố tình đóng giả nam nên đương nhiên ta sẽ không nhiều lời."Trong lúc bận rộn, tôi chợt nghĩ: Cố Tử An nham hiểm thật!
Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí
Không gian trong xe ngựa có hạn, Cố Tử An đỏ mặt ngồi dịch sang bên cạnh, giữ khoảng cách với tôi, "Không."
Hắn muốn giữ khoảng cách với tôi, còn tôi thì cứ nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt sáng quắc.
Tôi dịch một chút, hắn lùi một chút.
Tôi dịch chút nữa, hắn lùi chút nữa.
Dịch qua dịch lại, vào cái lúc tôi sắp ngồi lên đùi hắn thì Cố Tử An bỗng chặn một tay, ngăn tôi ở góc xe ngựa, không cho tôi lại gần.
"Tống đại nhân, quân tử cần khắc kỷ phục lễ[1]."
[1. Kiềm chế cái tôi, hành xử theo đúng lễ nghĩa.]
"Bản quan nào có phải quân tử..."
Tôi vật lộn một hồi nhưng Cố Tử An vẫn không cho tôi tiếp cận. Tôi buông xuôi, không làm gì nữa.
Một lúc sau, tôi nói: "Ta đỡ rồi."
Cố Tử An nheo mắt nghi ngờ. Thấy tôi đã bình tĩnh mới thở phào, buông tay ra.
Chẳng biết mặt hắn lại ráng hồng từ lúc nào.
Tôi nhếch môi, cố gắng ngồi nghiêm chỉnh, "Cố Tướng quân, hình như có con gì bay vào mắt ta."
Cố Tử An không động đậy.
"Thật mà, hình như con gì đó bay vào ấy."
Tôi sắp ứa nước mắt.
Cuối cùng Cố Tử An cũng nghiêng người đến xem giúp.
Nhân lúc hắn sơ ý, tôi ngước cằm hôn chụt môi hắn.
"Tống Khuynh Từ..."
Cố Tử An thẫn thờ nhìn tôi, có cơn sóng ngầm lặng lẽ cuộn trào trong đôi mắt sâu lắng của hắn.
Tôi chỉ thấy mắt Cố Tử An vô cùng đẹp, thế là bèn ôm cổ hắn, mấp máy môi nói: "Cố huynh, giúp ta với."
Người giỏi tự chủ và luôn tỉnh táo suy cho cùng vẫn có ngày không kiềm chế nổi.
Nhưng ngoài dự đoán của tôi, Cố Tử An không hề bất ngờ, giật mình, thảng thốt khi biết tôi là con gái. Tôi vô cùng nghi ngờ, chẳng lẽ khả năng đóng giả nam của mình kém vậy sao?
Cố Tử An vuốt mái tóc dài của tôi, khàn giọng nói: "Ta sống trong quân doanh nhiều năm, là nam hay nữ nhìn qua là biết. Vì nàng cố tình đóng giả nam nên đương nhiên ta sẽ không nhiều lời."
Trong lúc bận rộn, tôi chợt nghĩ: Cố Tử An nham hiểm thật!
Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi RồiTác giả: Hạnh Tử Phì ThờiTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng SinhTác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi. Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ ChíKhông gian trong xe ngựa có hạn, Cố Tử An đỏ mặt ngồi dịch sang bên cạnh, giữ khoảng cách với tôi, "Không."Hắn muốn giữ khoảng cách với tôi, còn tôi thì cứ nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt sáng quắc.Tôi dịch một chút, hắn lùi một chút.Tôi dịch chút nữa, hắn lùi chút nữa.Dịch qua dịch lại, vào cái lúc tôi sắp ngồi lên đùi hắn thì Cố Tử An bỗng chặn một tay, ngăn tôi ở góc xe ngựa, không cho tôi lại gần."Tống đại nhân, quân tử cần khắc kỷ phục lễ[1]."[1. Kiềm chế cái tôi, hành xử theo đúng lễ nghĩa.]"Bản quan nào có phải quân tử..."Tôi vật lộn một hồi nhưng Cố Tử An vẫn không cho tôi tiếp cận. Tôi buông xuôi, không làm gì nữa.Một lúc sau, tôi nói: "Ta đỡ rồi."Cố Tử An nheo mắt nghi ngờ. Thấy tôi đã bình tĩnh mới thở phào, buông tay ra.Chẳng biết mặt hắn lại ráng hồng từ lúc nào.Tôi nhếch môi, cố gắng ngồi nghiêm chỉnh, "Cố Tướng quân, hình như có con gì bay vào mắt ta."Cố Tử An không động đậy."Thật mà, hình như con gì đó bay vào ấy."Tôi sắp ứa nước mắt.Cuối cùng Cố Tử An cũng nghiêng người đến xem giúp.Nhân lúc hắn sơ ý, tôi ngước cằm hôn chụt môi hắn."Tống Khuynh Từ..."Cố Tử An thẫn thờ nhìn tôi, có cơn sóng ngầm lặng lẽ cuộn trào trong đôi mắt sâu lắng của hắn.Tôi chỉ thấy mắt Cố Tử An vô cùng đẹp, thế là bèn ôm cổ hắn, mấp máy môi nói: "Cố huynh, giúp ta với."Người giỏi tự chủ và luôn tỉnh táo suy cho cùng vẫn có ngày không kiềm chế nổi.Nhưng ngoài dự đoán của tôi, Cố Tử An không hề bất ngờ, giật mình, thảng thốt khi biết tôi là con gái. Tôi vô cùng nghi ngờ, chẳng lẽ khả năng đóng giả nam của mình kém vậy sao?Cố Tử An vuốt mái tóc dài của tôi, khàn giọng nói: "Ta sống trong quân doanh nhiều năm, là nam hay nữ nhìn qua là biết. Vì nàng cố tình đóng giả nam nên đương nhiên ta sẽ không nhiều lời."Trong lúc bận rộn, tôi chợt nghĩ: Cố Tử An nham hiểm thật!