Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi.

Chương 18: Lật lọng

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi RồiTác giả: Hạnh Tử Phì ThờiTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng SinhTác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi. Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ ChíTôi ngoảnh lại, chẳng thể nào hiểu nổi, cũng chẳng thể nào tin được Tiêu Ngôn ngồi ở trên cao kia.Hắn ta thong dong đưa cung cho thái giám, rồi bước từng bước xuống dưới, ôm vai của tôi và nói:"Các vị ái khanh, trẫm và cô nương Tống Khuynh Từ là thanh mai trúc mã. Bốn năm trước, trẫm cố ý đưa muội ấy xuống núi để đến bên bầu bạn với trẫm."Tiêu Ngôn cầm tay tôi, tôi nhìn thấy Cố Tử An đứng hình.Thoát chết bằng cách trớ trêu là tình huống gì? Chính là tình huống của tôi đây!Rồi sẽ có ngày tôi bị vạch trần thân phận, nhưng tôi không bao giờ ngờ người vạch trần lại là sư huynh tốt của mình.Hôm ấy, tôi không thể trở về phủ thượng thư, tôi bị Tiêu Ngôn giữ lại hoàng cung, nhốt trong Trường Nhạc Cung.Từ đó, khắp thiên hạ đều biết tôi thi trạng nguyên, vào triều làm quan không phải vì công danh, không phải vì bổng lộc của đại thần; mà là để bầu bạn, để bên nhau trọn kiếp với thanh mã trúc mã Tiêu Ngôn.Những người đã từng chê tôi là đoạn tụ thì giờ đều bật ngón cái khâm phục.Hình như tất cả mọi người đều nghĩ con gái làm quan trong triều là chuyện kinh hãi thế tục, nhưng xuất phát từ tình yêu lại trở thành lẽ đương nhiên.

Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí

Tôi ngoảnh lại, chẳng thể nào hiểu nổi, cũng chẳng thể nào tin được Tiêu Ngôn ngồi ở trên cao kia.

Hắn ta thong dong đưa cung cho thái giám, rồi bước từng bước xuống dưới, ôm vai của tôi và nói:

"Các vị ái khanh, trẫm và cô nương Tống Khuynh Từ là thanh mai trúc mã. Bốn năm trước, trẫm cố ý đưa muội ấy xuống núi để đến bên bầu bạn với trẫm."

Tiêu Ngôn cầm tay tôi, tôi nhìn thấy Cố Tử An đứng hình.

Thoát chết bằng cách trớ trêu là tình huống gì? Chính là tình huống của tôi đây!

Rồi sẽ có ngày tôi bị vạch trần thân phận, nhưng tôi không bao giờ ngờ người vạch trần lại là sư huynh tốt của mình.

Hôm ấy, tôi không thể trở về phủ thượng thư, tôi bị Tiêu Ngôn giữ lại hoàng cung, nhốt trong Trường Nhạc Cung.

Từ đó, khắp thiên hạ đều biết tôi thi trạng nguyên, vào triều làm quan không phải vì công danh, không phải vì bổng lộc của đại thần; mà là để bầu bạn, để bên nhau trọn kiếp với thanh mã trúc mã Tiêu Ngôn.

Những người đã từng chê tôi là đoạn tụ thì giờ đều bật ngón cái khâm phục.

Hình như tất cả mọi người đều nghĩ con gái làm quan trong triều là chuyện kinh hãi thế tục, nhưng xuất phát từ tình yêu lại trở thành lẽ đương nhiên.

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi RồiTác giả: Hạnh Tử Phì ThờiTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng SinhTác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi. Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ ChíTôi ngoảnh lại, chẳng thể nào hiểu nổi, cũng chẳng thể nào tin được Tiêu Ngôn ngồi ở trên cao kia.Hắn ta thong dong đưa cung cho thái giám, rồi bước từng bước xuống dưới, ôm vai của tôi và nói:"Các vị ái khanh, trẫm và cô nương Tống Khuynh Từ là thanh mai trúc mã. Bốn năm trước, trẫm cố ý đưa muội ấy xuống núi để đến bên bầu bạn với trẫm."Tiêu Ngôn cầm tay tôi, tôi nhìn thấy Cố Tử An đứng hình.Thoát chết bằng cách trớ trêu là tình huống gì? Chính là tình huống của tôi đây!Rồi sẽ có ngày tôi bị vạch trần thân phận, nhưng tôi không bao giờ ngờ người vạch trần lại là sư huynh tốt của mình.Hôm ấy, tôi không thể trở về phủ thượng thư, tôi bị Tiêu Ngôn giữ lại hoàng cung, nhốt trong Trường Nhạc Cung.Từ đó, khắp thiên hạ đều biết tôi thi trạng nguyên, vào triều làm quan không phải vì công danh, không phải vì bổng lộc của đại thần; mà là để bầu bạn, để bên nhau trọn kiếp với thanh mã trúc mã Tiêu Ngôn.Những người đã từng chê tôi là đoạn tụ thì giờ đều bật ngón cái khâm phục.Hình như tất cả mọi người đều nghĩ con gái làm quan trong triều là chuyện kinh hãi thế tục, nhưng xuất phát từ tình yêu lại trở thành lẽ đương nhiên.

Chương 18: Lật lọng