Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi.

Chương 25: Giả tạo

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi RồiTác giả: Hạnh Tử Phì ThờiTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng SinhTác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi. Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ ChíNgày thứ ba trở lại trần thế, tôi ngồi soi gương vẽ lông mày.Kẻ xong hai hàng lông mày, tôi hài lòng đứng lên thì thấy Cố Tử An đang đứng bên cửa, không biết đã nhìn bao lâu rồi.Cả tôi và hắn đều hoảng hốt trước sự việc xác chết đã chôn mười năm bỗng sống lại.Nhưng nguyên tắc của tôi là mặc kệ chuyện khó hiểu, cứ tận hưởng ngày vui trước mắt mới là điều nên làm.Cố Tử An thì khác, hắn sợ tôi đột nhiên lại chết, nói biến mất là biến mất.Hắn không ăn không ngủ trông tôi hai ngày liền.Cho đến khi tôi đứng dưới ánh mặt trời, hắn nhìn thấy cái bóng của tôi trên phiến đá xanh, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, run giọng nói: "Là thật, nàng trở lại rồi."Mắt hắn đỏ hoe, đong đầy ánh nước như sắp khóc.Dáng vẻ ấy quả thật khiến người ta... lòng đau như cắt."Cố Tử An, huynh nhìn gì thế?"Tôi tiến lại gần, vung tay phật "xoẹt" cây quạt giấy, tạo dáng công tử phong lưu đang được yêu thích nhất hiện nay.Cố Tử An giật mình trở lại với thực tại, lắc đầu nói: "Nàng thế này rất dễ bị người khác nhận ra."Để không bị người quen nhận ra, tôi buộc phải mặc đồ nữ.Chưa dừng lại ở đó, Cố Tử An còn bắt tôi đội mũ có màn. Màn che từ đầu xuống tận đến cổ chân, kín đáo cứ như tiểu thư đài các nào đó đi ra ngoài.Tôi đoán, có khi sư phụ ở trên Nhạn Sơn cũng không nhận ra.Đích đến hôm nay của chúng tôi là căn cứ của tôi, bãi tha ma.Kinh thành rúng động trước tin mộ của Hoàng hậu bị đào, bị trộm hài cốt. Hoàng đế hay tin tức giận vô cùng, hôm nay đích thân đến bãi tha ma giám sát công việc.Người dân tứ phía nghe tin cũng đến xem. Là đương sự, đương nhiên tôi cũng phải đến hóng.Bãi tha ma bị binh lính bao vây nghiêm ngặt, dẫu vậy vẫn chẳng ngăn được dân đen tập trung hóng chuyện. Trên cành các cây xung quanh chật kín người, cây ngô mới lớn ở sườn đất bên cạnh bị giẫm bẹp hết.Tôi chen chúc trong đám đông suýt thì ngã, may mà Cố Tử An nắm tay tôi kịp lúc. Hắn dắt tôi đến chỗ tảng đá có thể náu mình.Ở đằng xa, Tiêu Ngôn bi thương ra mặt đứng bên một cái huyệt, ngâm thơ đau đớn:"Mười năm xa cách bởi sống chếtKhông nhớ đến lại vẫn khó quênMộ hoang cách xa cả nghìn dặmNào có ngụ hết nỗi thê lương.[1]"[1. Trích từ bài thơ "Giang thành tử - Ất Mão chính nguyệt nhị thập nhật dạ ký mộng" của Tô Thức.]Lúc sống không cho tôi xuất cung, chết rồi không cho tôi xuống âm tào. Hắn ta nhốt tôi ở cái huyệt một tấc vuông, không đi đâu được nửa bước. Vậy mà nay dám giả vờ tình sâu nghĩa nặng.Nhìn hắn giả vờ mà nắm tay tôi siết chặt. Người bên cạnh lại nắm chặt tay tôi.Bàn tay của hắn không quá ấm áp nhưng với tôi thì nhiêu vậy là đủ rồi.Tôi hít sâu một hơi, ngoảnh sang nói: "Huynh yên tâm, ta nhịn được."

Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí

Ngày thứ ba trở lại trần thế, tôi ngồi soi gương vẽ lông mày.

Kẻ xong hai hàng lông mày, tôi hài lòng đứng lên thì thấy Cố Tử An đang đứng bên cửa, không biết đã nhìn bao lâu rồi.

Cả tôi và hắn đều hoảng hốt trước sự việc xác chết đã chôn mười năm bỗng sống lại.

Nhưng nguyên tắc của tôi là mặc kệ chuyện khó hiểu, cứ tận hưởng ngày vui trước mắt mới là điều nên làm.

Cố Tử An thì khác, hắn sợ tôi đột nhiên lại chết, nói biến mất là biến mất.

Hắn không ăn không ngủ trông tôi hai ngày liền.

Cho đến khi tôi đứng dưới ánh mặt trời, hắn nhìn thấy cái bóng của tôi trên phiến đá xanh, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, run giọng nói: "Là thật, nàng trở lại rồi."

Mắt hắn đỏ hoe, đong đầy ánh nước như sắp khóc.

Dáng vẻ ấy quả thật khiến người ta... lòng đau như cắt.

"Cố Tử An, huynh nhìn gì thế?"

Tôi tiến lại gần, vung tay phật "xoẹt" cây quạt giấy, tạo dáng công tử phong lưu đang được yêu thích nhất hiện nay.

Cố Tử An giật mình trở lại với thực tại, lắc đầu nói: "Nàng thế này rất dễ bị người khác nhận ra."

Để không bị người quen nhận ra, tôi buộc phải mặc đồ nữ.

Chưa dừng lại ở đó, Cố Tử An còn bắt tôi đội mũ có màn. Màn che từ đầu xuống tận đến cổ chân, kín đáo cứ như tiểu thư đài các nào đó đi ra ngoài.

Tôi đoán, có khi sư phụ ở trên Nhạn Sơn cũng không nhận ra.

Đích đến hôm nay của chúng tôi là căn cứ của tôi, bãi tha ma.

Kinh thành rúng động trước tin mộ của Hoàng hậu bị đào, bị trộm hài cốt. Hoàng đế hay tin tức giận vô cùng, hôm nay đích thân đến bãi tha ma giám sát công việc.

Người dân tứ phía nghe tin cũng đến xem. Là đương sự, đương nhiên tôi cũng phải đến hóng.

Bãi tha ma bị binh lính bao vây nghiêm ngặt, dẫu vậy vẫn chẳng ngăn được dân đen tập trung hóng chuyện. Trên cành các cây xung quanh chật kín người, cây ngô mới lớn ở sườn đất bên cạnh bị giẫm bẹp hết.

Tôi chen chúc trong đám đông suýt thì ngã, may mà Cố Tử An nắm tay tôi kịp lúc. Hắn dắt tôi đến chỗ tảng đá có thể náu mình.

Ở đằng xa, Tiêu Ngôn bi thương ra mặt đứng bên một cái huyệt, ngâm thơ đau đớn:

"Mười năm xa cách bởi sống chết

Không nhớ đến lại vẫn khó quên

Mộ hoang cách xa cả nghìn dặm

Nào có ngụ hết nỗi thê lương.[1]"

[1. Trích từ bài thơ "Giang thành tử - Ất Mão chính nguyệt nhị thập nhật dạ ký mộng" của Tô Thức.]

Lúc sống không cho tôi xuất cung, chết rồi không cho tôi xuống âm tào. Hắn ta nhốt tôi ở cái huyệt một tấc vuông, không đi đâu được nửa bước. Vậy mà nay dám giả vờ tình sâu nghĩa nặng.

Nhìn hắn giả vờ mà nắm tay tôi siết chặt. Người bên cạnh lại nắm chặt tay tôi.

Bàn tay của hắn không quá ấm áp nhưng với tôi thì nhiêu vậy là đủ rồi.

Tôi hít sâu một hơi, ngoảnh sang nói: "Huynh yên tâm, ta nhịn được."

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi RồiTác giả: Hạnh Tử Phì ThờiTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng SinhTác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí Sau mười năm nằm dưới đất, nắp quan tài của tôi đột nhiên bị cạy. Tôi chưa kịp định hình, đôi bàn tay thon dài của người đào mộ đã đưa xuống. Ngón tay ấm áp sờ mặt tôi, lướt qua xương bả vai, sau đó chạm vào xương sườn. Lâu lắm rồi tôi mới biết mùi ngại đỏ mang tai. Tôi thân thiện đặt bàn tay, à không, đúng hơn là đặt xương bàn tay lên tay của hắn, hỏi: "Cố Tướng quân, huynh sờ gì vậy?" Người bên trên thẫn thờ, không tin nổi, xoay cần cổ cứng đờ ngó vào trong quan tài. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi sững sờ! Hắn sửng sốt! Cố nhân mười năm không gặp, đáng lẽ nên tay bắt mặt mừng, rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào chẳng nói thành câu. Nhưng mà hiện giờ, tôi và hắn, một bộ xương và một con người, cầm tay nhau dưới huyệt trong bãi tha ma... đều hãi hùng đến ngây ngẩn cả người! Bởi vì tôi đã chết được mười năm, cỏ mọc trên mộ cũng cao ba trượng rồi. Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ ChíNgày thứ ba trở lại trần thế, tôi ngồi soi gương vẽ lông mày.Kẻ xong hai hàng lông mày, tôi hài lòng đứng lên thì thấy Cố Tử An đang đứng bên cửa, không biết đã nhìn bao lâu rồi.Cả tôi và hắn đều hoảng hốt trước sự việc xác chết đã chôn mười năm bỗng sống lại.Nhưng nguyên tắc của tôi là mặc kệ chuyện khó hiểu, cứ tận hưởng ngày vui trước mắt mới là điều nên làm.Cố Tử An thì khác, hắn sợ tôi đột nhiên lại chết, nói biến mất là biến mất.Hắn không ăn không ngủ trông tôi hai ngày liền.Cho đến khi tôi đứng dưới ánh mặt trời, hắn nhìn thấy cái bóng của tôi trên phiến đá xanh, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, run giọng nói: "Là thật, nàng trở lại rồi."Mắt hắn đỏ hoe, đong đầy ánh nước như sắp khóc.Dáng vẻ ấy quả thật khiến người ta... lòng đau như cắt."Cố Tử An, huynh nhìn gì thế?"Tôi tiến lại gần, vung tay phật "xoẹt" cây quạt giấy, tạo dáng công tử phong lưu đang được yêu thích nhất hiện nay.Cố Tử An giật mình trở lại với thực tại, lắc đầu nói: "Nàng thế này rất dễ bị người khác nhận ra."Để không bị người quen nhận ra, tôi buộc phải mặc đồ nữ.Chưa dừng lại ở đó, Cố Tử An còn bắt tôi đội mũ có màn. Màn che từ đầu xuống tận đến cổ chân, kín đáo cứ như tiểu thư đài các nào đó đi ra ngoài.Tôi đoán, có khi sư phụ ở trên Nhạn Sơn cũng không nhận ra.Đích đến hôm nay của chúng tôi là căn cứ của tôi, bãi tha ma.Kinh thành rúng động trước tin mộ của Hoàng hậu bị đào, bị trộm hài cốt. Hoàng đế hay tin tức giận vô cùng, hôm nay đích thân đến bãi tha ma giám sát công việc.Người dân tứ phía nghe tin cũng đến xem. Là đương sự, đương nhiên tôi cũng phải đến hóng.Bãi tha ma bị binh lính bao vây nghiêm ngặt, dẫu vậy vẫn chẳng ngăn được dân đen tập trung hóng chuyện. Trên cành các cây xung quanh chật kín người, cây ngô mới lớn ở sườn đất bên cạnh bị giẫm bẹp hết.Tôi chen chúc trong đám đông suýt thì ngã, may mà Cố Tử An nắm tay tôi kịp lúc. Hắn dắt tôi đến chỗ tảng đá có thể náu mình.Ở đằng xa, Tiêu Ngôn bi thương ra mặt đứng bên một cái huyệt, ngâm thơ đau đớn:"Mười năm xa cách bởi sống chếtKhông nhớ đến lại vẫn khó quênMộ hoang cách xa cả nghìn dặmNào có ngụ hết nỗi thê lương.[1]"[1. Trích từ bài thơ "Giang thành tử - Ất Mão chính nguyệt nhị thập nhật dạ ký mộng" của Tô Thức.]Lúc sống không cho tôi xuất cung, chết rồi không cho tôi xuống âm tào. Hắn ta nhốt tôi ở cái huyệt một tấc vuông, không đi đâu được nửa bước. Vậy mà nay dám giả vờ tình sâu nghĩa nặng.Nhìn hắn giả vờ mà nắm tay tôi siết chặt. Người bên cạnh lại nắm chặt tay tôi.Bàn tay của hắn không quá ấm áp nhưng với tôi thì nhiêu vậy là đủ rồi.Tôi hít sâu một hơi, ngoảnh sang nói: "Huynh yên tâm, ta nhịn được."

Chương 25: Giả tạo