Một tuần trước, cô chủ thật sự c*̉a nhà họ Trình tìm đến cửa. Tôi mới biết được mình là kẻ giả mạo. Nhưng bố mẹ ruột c*̉a tôi đã chết, nhà họ Trình quyết định tiếp tục nuôi dưỡng tôi. Cô chủ vừa trở về vô c*̀ng bất mãn với kẻ giả mạo là tôi, không chỉ cướp đi sự chú ý c*̉a bố mẹ, còn muốn giành lại chồng chưa cưới c*̉a cô ấy. Tôi không để ý, chỉ muốn kiếm miếng cơm ăn. Chẳng qua, khi tôi muốn trả lại chồng chưa cưới cho cô ấy, người chồng chưa cưới luôn dịu dàng lần đầu lộ vẻ u ám. Anh ấy ôm chặt eo tôi, c*́i đầu nhìn tôi, tạo thành cảm giác áp bách. "Ương Ương, từ nhỏ anh đã biết em chỉ có thể là c*̉a anh." Đúng lúc này, cô chủ đẩy cửa ra. Cô ấy chớp mắt mấy cái, cười để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu: "Anh Diên, chẳng phải anh đã dồng ý với hai bác sẽ ăn cơm với em à?" Kì lạ, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng lòng c*̉a cô ấy gào thét: [Mé nam chính biến…
Chương 13
Sự Cố Lộ Bí Mật Của Nữ Phụ Độc ÁcTác giả: Đỗ Đỗ Hữu Điểm XanhTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột tuần trước, cô chủ thật sự c*̉a nhà họ Trình tìm đến cửa. Tôi mới biết được mình là kẻ giả mạo. Nhưng bố mẹ ruột c*̉a tôi đã chết, nhà họ Trình quyết định tiếp tục nuôi dưỡng tôi. Cô chủ vừa trở về vô c*̀ng bất mãn với kẻ giả mạo là tôi, không chỉ cướp đi sự chú ý c*̉a bố mẹ, còn muốn giành lại chồng chưa cưới c*̉a cô ấy. Tôi không để ý, chỉ muốn kiếm miếng cơm ăn. Chẳng qua, khi tôi muốn trả lại chồng chưa cưới cho cô ấy, người chồng chưa cưới luôn dịu dàng lần đầu lộ vẻ u ám. Anh ấy ôm chặt eo tôi, c*́i đầu nhìn tôi, tạo thành cảm giác áp bách. "Ương Ương, từ nhỏ anh đã biết em chỉ có thể là c*̉a anh." Đúng lúc này, cô chủ đẩy cửa ra. Cô ấy chớp mắt mấy cái, cười để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu: "Anh Diên, chẳng phải anh đã dồng ý với hai bác sẽ ăn cơm với em à?" Kì lạ, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng lòng c*̉a cô ấy gào thét: [Mé nam chính biến… Nhưng tôi chỉ thấy xót xa.Cô ấy không phải hoàn toàn không để tâm, chỉ là vì không có cách nào tự cứu mình nên mới buộc phải thỏa hiệp. Nếu không, tôi đã chẳng nghe thấy trong lòng cô ấy đang lôi tổ tông tám đời của đám người này ra hỏi thăm sạch sành sanh.Tại góc cua, tôi dừng lại và lặng lẽ gửi định vị cho chú Lưu.Nhưng bên kia đám côn đồ đã chuẩn bị ra tay, tôi sợ chú Lưu và mọi người không kịp đến.Hít một hơi thật sâu, tôi đang định xông ra để kéo dài thời gian thì vừa mới cử động đã bị Phong Từ Thư ở bên cạnh giữ c.h.ặ.t."Để anh." Anh khẽ để lại hai chữ bên tai tôi rồi bước ra ngoài.Chưa đầy một giây khựng lại, tôi quay người chạy ra khỏi hẻm.Thay vì đứng ngốc ở đó chẳng giúp ích được gì, chi bằng mau ch.óng tìm chú Lưu và mọi người đã tới nơi.May mắn thay, vừa ra khỏi hẻm một lúc đã thấy chú Lưu dẫn theo vệ sĩ chạy đến.Tôi dẫn họ chạy thẳng vào trong hẻm.Ngay khi vừa qua góc cua, tôi nghe thấy tiếng hét của Trình Lâm.Tôi cứ ngỡ cô ấy bị thương nên bước chân không nhịn được mà nhanh hơn.Ai ngờ đến nơi mới phát hiện, hóa ra là tiếng hét trong lòng cô ấy.[A a a a a!][A a a a a a a a!]Hai tay cô ấy bị trói ngồi dưới đất, rõ ràng trông phải rất thê t.h.ả.m, nhưng lúc này thần sắc của cô ấy lại quá đỗi phấn khích.[Cứu mạng!][Sao người đàn ông này lại đẹp trai thế kia!][Anh ấy đ.á.n.h nhau giỏi quá!][Đấm móc trái, đ.ấ.m móc phải, a a a tôi xỉu đây!][Làm kinh doanh cái gì chứ, anh có thể chuyển nghề sang làm sát thủ được không.][Thành lập một tổ chức chuyên ám sát lũ ngốc ấy.][Thịt sạch bọn chúng đi!"]Theo ánh mắt của Trình Lâm, tôi thấy hai kẻ đã nằm gục dưới đất, còn Phong Từ Thư đang đứng đó, bảy tám tên còn lại với vẻ mặt nghiêm trọng đang bao vây lấy anh.Trên tay anh m.á.u đang nhỏ xuống, không rõ là của anh hay của kẻ khác.Nhưng dáng hình căng cứng của anh tựa như một con dã thú đang săn mồi. Tôi chợt hiểu tại sao đám người này không dám tiến lên, bởi vì không ai muốn bị dã thú nhắm vào, trở thành miếng mồi dưới nanh vuốt của anh.Trình Lâm vẫn ở bên kia với ánh mắt sáng rực mà gào thét trong lòng:[A a a a a a a!][Mẹ tác giả ơi có thể viết riêng một ngoại truyện cho nam phụ không!][Con muốn xem câu chuyện thời cấp ba của anh ấy.][Trong nguyên tác chỉ nhắc qua vài dòng bảo Phong Từ Thư thời cấp ba ngông lắm.][Ngông thế nào?][Kể chi tiết đi mà?][Một lá thư huyết lệ xin ngoại truyện đây.][Cầu xin đó...]Tôi nhìn Phong Từ Thư lúc này.Nhưng chẳng hiểu sao lại thấy có chút quen thuộc.Giống như từ rất lâu về trước, tôi đã từng thấy một mặt này của anh.Có thêm sự hỗ trợ của vệ sĩ, đám người này nhanh ch.óng bị khống chế.Khi tôi tiến lại gần, Trình Lâm mới phát hiện tôi cũng đã đến.Trong phút chốc, hai chúng tôi nhìn nhau trân trân, nội tâm cô ấy im lìm một cách hiếm thấy, chẳng có lấy một lời nào.Tôi lặng lẽ cởi trói cho cô ấy, nhìn cổ tay cô ấy bị dây thừng thắt c.h.ặ.t đến rướm m.á.u, tôi không nỡ nhìn tiếp, trong lòng dâng lên nỗi xót xa."Lát nữa về nhà chị bôi t.h.u.ố.c cho em." Tôi khẽ nói.Trình Lâm im lặng hồi lâu, đột nhiên đưa tay ôm chầm lấy tôi.Cô ấy vùi đầu vào sau gáy tôi, tôi cảm nhận được những vệt nước lành lạnh lăn dài trên da thịt.Cô ấy khóc rồi."Cảm ơn." Cô ấy nói với tôi bằng giọng cực kỳ nhỏ.Sống mũi tôi cũng cay cay.Đây có lẽ là lần đầu tiên cô ấy không hề diễn kịch, mà nói với tôi những lời chân thành nhất.Vừa nãy, chắc hẳn cô ấy đã rất sợ hãi.Đang định nói vài lời an ủi thì tiếng khóc trong lòng Trình Lâm đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Khác hẳn với vẻ lặng lẽ rơi lệ lúc này, trong lòng cô ấy đang gào khóc t.h.ả.m thiết.[Hu hu hu hu hu hu.][Nữ chính đúng là vầng thái dương nhỏ chốn nhân gian, ấm áp quá đi mất hu hu.][Tề Thiên Đại Thánh ta đây nguyện gọi cô ấy một tiếng Bồ Tát.][Hu hu hu hu.][Lại có thể cảm nhận được tình mẫu t.ử trên người cô ấy.][Chẳng lẽ cô ấy là mẹ mình xuyên không tới đây sao hu hu hu.][Nhớ mẹ quá.][Hơi bị tụt cảm xúc rồi đấy.][Phải tìm cái gì đó để xả giận mới được.][Quyết định là bọn chúng đi.]Nghĩ đến đây, cô ấy lập tức buông tôi ra.Trình Lâm nhanh tay quẹt sạch nước mắt trên mặt, ánh mắt trở nên sắc lẹm, sải bước tiến về phía đám lưu manh đã bị khống chế.Trước con mắt kinh ngạc của mọi người, cô ấy vung chân đá chính xác vào hạ bộ của từng tên tội phạm.Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi trong con hẻm, tựa như địa ngục trần gian."Thứ gì mà không biết sử dụng đúng cách thì tốt nhất là nên để nó trở nên vô dụng luôn đi nhé."Cô ấy nở một nụ cười "hiền hậu".
Nhưng tôi chỉ thấy xót xa.
Cô ấy không phải hoàn toàn không để tâm, chỉ là vì không có cách nào tự cứu mình nên mới buộc phải thỏa hiệp. Nếu không, tôi đã chẳng nghe thấy trong lòng cô ấy đang lôi tổ tông tám đời của đám người này ra hỏi thăm sạch sành sanh.
Tại góc cua, tôi dừng lại và lặng lẽ gửi định vị cho chú Lưu.
Nhưng bên kia đám côn đồ đã chuẩn bị ra tay, tôi sợ chú Lưu và mọi người không kịp đến.
Hít một hơi thật sâu, tôi đang định xông ra để kéo dài thời gian thì vừa mới cử động đã bị Phong Từ Thư ở bên cạnh giữ c.h.ặ.t.
"Để anh." Anh khẽ để lại hai chữ bên tai tôi rồi bước ra ngoài.
Chưa đầy một giây khựng lại, tôi quay người chạy ra khỏi hẻm.
Thay vì đứng ngốc ở đó chẳng giúp ích được gì, chi bằng mau ch.óng tìm chú Lưu và mọi người đã tới nơi.
May mắn thay, vừa ra khỏi hẻm một lúc đã thấy chú Lưu dẫn theo vệ sĩ chạy đến.
Tôi dẫn họ chạy thẳng vào trong hẻm.
Ngay khi vừa qua góc cua, tôi nghe thấy tiếng hét của Trình Lâm.
Tôi cứ ngỡ cô ấy bị thương nên bước chân không nhịn được mà nhanh hơn.
Ai ngờ đến nơi mới phát hiện, hóa ra là tiếng hét trong lòng cô ấy.
[A a a a a!]
[A a a a a a a a!]
Hai tay cô ấy bị trói ngồi dưới đất, rõ ràng trông phải rất thê t.h.ả.m, nhưng lúc này thần sắc của cô ấy lại quá đỗi phấn khích.
[Cứu mạng!]
[Sao người đàn ông này lại đẹp trai thế kia!]
[Anh ấy đ.á.n.h nhau giỏi quá!]
[Đấm móc trái, đ.ấ.m móc phải, a a a tôi xỉu đây!]
[Làm kinh doanh cái gì chứ, anh có thể chuyển nghề sang làm sát thủ được không.]
[Thành lập một tổ chức chuyên ám sát lũ ngốc ấy.]
[Thịt sạch bọn chúng đi!"]
Theo ánh mắt của Trình Lâm, tôi thấy hai kẻ đã nằm gục dưới đất, còn Phong Từ Thư đang đứng đó, bảy tám tên còn lại với vẻ mặt nghiêm trọng đang bao vây lấy anh.
Trên tay anh m.á.u đang nhỏ xuống, không rõ là của anh hay của kẻ khác.
Nhưng dáng hình căng cứng của anh tựa như một con dã thú đang săn mồi. Tôi chợt hiểu tại sao đám người này không dám tiến lên, bởi vì không ai muốn bị dã thú nhắm vào, trở thành miếng mồi dưới nanh vuốt của anh.
Trình Lâm vẫn ở bên kia với ánh mắt sáng rực mà gào thét trong lòng:
[A a a a a a a!]
[Mẹ tác giả ơi có thể viết riêng một ngoại truyện cho nam phụ không!]
[Con muốn xem câu chuyện thời cấp ba của anh ấy.]
[Trong nguyên tác chỉ nhắc qua vài dòng bảo Phong Từ Thư thời cấp ba ngông lắm.]
[Ngông thế nào?]
[Kể chi tiết đi mà?]
[Một lá thư huyết lệ xin ngoại truyện đây.]
[Cầu xin đó...]
Tôi nhìn Phong Từ Thư lúc này.
Nhưng chẳng hiểu sao lại thấy có chút quen thuộc.
Giống như từ rất lâu về trước, tôi đã từng thấy một mặt này của anh.
Có thêm sự hỗ trợ của vệ sĩ, đám người này nhanh ch.óng bị khống chế.
Khi tôi tiến lại gần, Trình Lâm mới phát hiện tôi cũng đã đến.
Trong phút chốc, hai chúng tôi nhìn nhau trân trân, nội tâm cô ấy im lìm một cách hiếm thấy, chẳng có lấy một lời nào.
Tôi lặng lẽ cởi trói cho cô ấy, nhìn cổ tay cô ấy bị dây thừng thắt c.h.ặ.t đến rướm m.á.u, tôi không nỡ nhìn tiếp, trong lòng dâng lên nỗi xót xa.
"Lát nữa về nhà chị bôi t.h.u.ố.c cho em." Tôi khẽ nói.
Trình Lâm im lặng hồi lâu, đột nhiên đưa tay ôm chầm lấy tôi.
Cô ấy vùi đầu vào sau gáy tôi, tôi cảm nhận được những vệt nước lành lạnh lăn dài trên da thịt.
Cô ấy khóc rồi.
"Cảm ơn." Cô ấy nói với tôi bằng giọng cực kỳ nhỏ.
Sống mũi tôi cũng cay cay.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cô ấy không hề diễn kịch, mà nói với tôi những lời chân thành nhất.
Vừa nãy, chắc hẳn cô ấy đã rất sợ hãi.
Đang định nói vài lời an ủi thì tiếng khóc trong lòng Trình Lâm đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Khác hẳn với vẻ lặng lẽ rơi lệ lúc này, trong lòng cô ấy đang gào khóc t.h.ả.m thiết.
[Hu hu hu hu hu hu.]
[Nữ chính đúng là vầng thái dương nhỏ chốn nhân gian, ấm áp quá đi mất hu hu.]
[Tề Thiên Đại Thánh ta đây nguyện gọi cô ấy một tiếng Bồ Tát.]
[Hu hu hu hu.]
[Lại có thể cảm nhận được tình mẫu t.ử trên người cô ấy.]
[Chẳng lẽ cô ấy là mẹ mình xuyên không tới đây sao hu hu hu.]
[Nhớ mẹ quá.]
[Hơi bị tụt cảm xúc rồi đấy.]
[Phải tìm cái gì đó để xả giận mới được.]
[Quyết định là bọn chúng đi.]
Nghĩ đến đây, cô ấy lập tức buông tôi ra.
Trình Lâm nhanh tay quẹt sạch nước mắt trên mặt, ánh mắt trở nên sắc lẹm, sải bước tiến về phía đám lưu manh đã bị khống chế.
Trước con mắt kinh ngạc của mọi người, cô ấy vung chân đá chính xác vào hạ bộ của từng tên tội phạm.
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi trong con hẻm, tựa như địa ngục trần gian.
"Thứ gì mà không biết sử dụng đúng cách thì tốt nhất là nên để nó trở nên vô dụng luôn đi nhé."
Cô ấy nở một nụ cười "hiền hậu".
Sự Cố Lộ Bí Mật Của Nữ Phụ Độc ÁcTác giả: Đỗ Đỗ Hữu Điểm XanhTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngMột tuần trước, cô chủ thật sự c*̉a nhà họ Trình tìm đến cửa. Tôi mới biết được mình là kẻ giả mạo. Nhưng bố mẹ ruột c*̉a tôi đã chết, nhà họ Trình quyết định tiếp tục nuôi dưỡng tôi. Cô chủ vừa trở về vô c*̀ng bất mãn với kẻ giả mạo là tôi, không chỉ cướp đi sự chú ý c*̉a bố mẹ, còn muốn giành lại chồng chưa cưới c*̉a cô ấy. Tôi không để ý, chỉ muốn kiếm miếng cơm ăn. Chẳng qua, khi tôi muốn trả lại chồng chưa cưới cho cô ấy, người chồng chưa cưới luôn dịu dàng lần đầu lộ vẻ u ám. Anh ấy ôm chặt eo tôi, c*́i đầu nhìn tôi, tạo thành cảm giác áp bách. "Ương Ương, từ nhỏ anh đã biết em chỉ có thể là c*̉a anh." Đúng lúc này, cô chủ đẩy cửa ra. Cô ấy chớp mắt mấy cái, cười để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu: "Anh Diên, chẳng phải anh đã dồng ý với hai bác sẽ ăn cơm với em à?" Kì lạ, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng lòng c*̉a cô ấy gào thét: [Mé nam chính biến… Nhưng tôi chỉ thấy xót xa.Cô ấy không phải hoàn toàn không để tâm, chỉ là vì không có cách nào tự cứu mình nên mới buộc phải thỏa hiệp. Nếu không, tôi đã chẳng nghe thấy trong lòng cô ấy đang lôi tổ tông tám đời của đám người này ra hỏi thăm sạch sành sanh.Tại góc cua, tôi dừng lại và lặng lẽ gửi định vị cho chú Lưu.Nhưng bên kia đám côn đồ đã chuẩn bị ra tay, tôi sợ chú Lưu và mọi người không kịp đến.Hít một hơi thật sâu, tôi đang định xông ra để kéo dài thời gian thì vừa mới cử động đã bị Phong Từ Thư ở bên cạnh giữ c.h.ặ.t."Để anh." Anh khẽ để lại hai chữ bên tai tôi rồi bước ra ngoài.Chưa đầy một giây khựng lại, tôi quay người chạy ra khỏi hẻm.Thay vì đứng ngốc ở đó chẳng giúp ích được gì, chi bằng mau ch.óng tìm chú Lưu và mọi người đã tới nơi.May mắn thay, vừa ra khỏi hẻm một lúc đã thấy chú Lưu dẫn theo vệ sĩ chạy đến.Tôi dẫn họ chạy thẳng vào trong hẻm.Ngay khi vừa qua góc cua, tôi nghe thấy tiếng hét của Trình Lâm.Tôi cứ ngỡ cô ấy bị thương nên bước chân không nhịn được mà nhanh hơn.Ai ngờ đến nơi mới phát hiện, hóa ra là tiếng hét trong lòng cô ấy.[A a a a a!][A a a a a a a a!]Hai tay cô ấy bị trói ngồi dưới đất, rõ ràng trông phải rất thê t.h.ả.m, nhưng lúc này thần sắc của cô ấy lại quá đỗi phấn khích.[Cứu mạng!][Sao người đàn ông này lại đẹp trai thế kia!][Anh ấy đ.á.n.h nhau giỏi quá!][Đấm móc trái, đ.ấ.m móc phải, a a a tôi xỉu đây!][Làm kinh doanh cái gì chứ, anh có thể chuyển nghề sang làm sát thủ được không.][Thành lập một tổ chức chuyên ám sát lũ ngốc ấy.][Thịt sạch bọn chúng đi!"]Theo ánh mắt của Trình Lâm, tôi thấy hai kẻ đã nằm gục dưới đất, còn Phong Từ Thư đang đứng đó, bảy tám tên còn lại với vẻ mặt nghiêm trọng đang bao vây lấy anh.Trên tay anh m.á.u đang nhỏ xuống, không rõ là của anh hay của kẻ khác.Nhưng dáng hình căng cứng của anh tựa như một con dã thú đang săn mồi. Tôi chợt hiểu tại sao đám người này không dám tiến lên, bởi vì không ai muốn bị dã thú nhắm vào, trở thành miếng mồi dưới nanh vuốt của anh.Trình Lâm vẫn ở bên kia với ánh mắt sáng rực mà gào thét trong lòng:[A a a a a a a!][Mẹ tác giả ơi có thể viết riêng một ngoại truyện cho nam phụ không!][Con muốn xem câu chuyện thời cấp ba của anh ấy.][Trong nguyên tác chỉ nhắc qua vài dòng bảo Phong Từ Thư thời cấp ba ngông lắm.][Ngông thế nào?][Kể chi tiết đi mà?][Một lá thư huyết lệ xin ngoại truyện đây.][Cầu xin đó...]Tôi nhìn Phong Từ Thư lúc này.Nhưng chẳng hiểu sao lại thấy có chút quen thuộc.Giống như từ rất lâu về trước, tôi đã từng thấy một mặt này của anh.Có thêm sự hỗ trợ của vệ sĩ, đám người này nhanh ch.óng bị khống chế.Khi tôi tiến lại gần, Trình Lâm mới phát hiện tôi cũng đã đến.Trong phút chốc, hai chúng tôi nhìn nhau trân trân, nội tâm cô ấy im lìm một cách hiếm thấy, chẳng có lấy một lời nào.Tôi lặng lẽ cởi trói cho cô ấy, nhìn cổ tay cô ấy bị dây thừng thắt c.h.ặ.t đến rướm m.á.u, tôi không nỡ nhìn tiếp, trong lòng dâng lên nỗi xót xa."Lát nữa về nhà chị bôi t.h.u.ố.c cho em." Tôi khẽ nói.Trình Lâm im lặng hồi lâu, đột nhiên đưa tay ôm chầm lấy tôi.Cô ấy vùi đầu vào sau gáy tôi, tôi cảm nhận được những vệt nước lành lạnh lăn dài trên da thịt.Cô ấy khóc rồi."Cảm ơn." Cô ấy nói với tôi bằng giọng cực kỳ nhỏ.Sống mũi tôi cũng cay cay.Đây có lẽ là lần đầu tiên cô ấy không hề diễn kịch, mà nói với tôi những lời chân thành nhất.Vừa nãy, chắc hẳn cô ấy đã rất sợ hãi.Đang định nói vài lời an ủi thì tiếng khóc trong lòng Trình Lâm đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Khác hẳn với vẻ lặng lẽ rơi lệ lúc này, trong lòng cô ấy đang gào khóc t.h.ả.m thiết.[Hu hu hu hu hu hu.][Nữ chính đúng là vầng thái dương nhỏ chốn nhân gian, ấm áp quá đi mất hu hu.][Tề Thiên Đại Thánh ta đây nguyện gọi cô ấy một tiếng Bồ Tát.][Hu hu hu hu.][Lại có thể cảm nhận được tình mẫu t.ử trên người cô ấy.][Chẳng lẽ cô ấy là mẹ mình xuyên không tới đây sao hu hu hu.][Nhớ mẹ quá.][Hơi bị tụt cảm xúc rồi đấy.][Phải tìm cái gì đó để xả giận mới được.][Quyết định là bọn chúng đi.]Nghĩ đến đây, cô ấy lập tức buông tôi ra.Trình Lâm nhanh tay quẹt sạch nước mắt trên mặt, ánh mắt trở nên sắc lẹm, sải bước tiến về phía đám lưu manh đã bị khống chế.Trước con mắt kinh ngạc của mọi người, cô ấy vung chân đá chính xác vào hạ bộ của từng tên tội phạm.Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi trong con hẻm, tựa như địa ngục trần gian."Thứ gì mà không biết sử dụng đúng cách thì tốt nhất là nên để nó trở nên vô dụng luôn đi nhé."Cô ấy nở một nụ cười "hiền hậu".