Tác giả:

Mang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1…

Chương 6

Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á?Tác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngMang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1… Tôi chợt nhận ra mình vừa lỡ lời. Hình như giới trẻ bây giờ không khoái kiểu khen ngợi quê mùa như vậy cho lắm.“À, không phải!”Sau phút luống cuống, tôi vội vàng chỉnh đốn lại vẻ mặt nghiêm túc để chữa cháy: “Ý anh là khen em đẹp trai, tướng tá ngon nghẻ, nhìn rất có thần thái!”Nhưng rốt cuộc lý trí vẫn không thắng nổi con tim.Tôi đưa tay vỗ bốp bốp lên ngực hắn mấy cái.Chà, rắn chắc thật đấy!Ánh mắt tôi dần trở nên kiên định, hạ quyết tâm sắt đá.“Dáng dấp cũng giữ gìn chuẩn chỉnh thế, ông già này phải học tập em mới được!”“Phải nhanh chóng luyện cho ra cơ ngực, cơ bụng sáu múi cuồn cuộn mới xong!”Người ngợm có thể lười biếng nằm ườn, chứ cơ bụng thì dứt khoát không được buông thả!Chưa kể đám cơ bụng ấy còn chưa chịu tìm đến với tôi nữa là.Thứ gì chưa có được thì lòng người lại càng khao khát sục sôi.Địch Cửu Thương gượng gạo nhếch mép, bật ra hai tiếng cười khan: “Cảm ơn... anh An Quyến.”5Triệu Thanh không nhịn nổi nữa, bật cười sằng sặc, bả vai rung lên bần bật: “Ha ha ha ha, An Quyến ơi là An Quyến, đứng sát sạt nhau thế mà ông vẫn... Ông đúng là cực phẩm.”Đầu óc tôi lúc bấy giờ toàn hình ảnh bí kíp luyện cơ bụng, tâm trí đâu mà phân tích ẩn ý sâu xa của cậu ta.“Ông thì biết cái gì.”Tôi vỗ bồm bộp lên mấy múi cơ săn chắc hằng ao ước, lòng đau như cắt, hận không thể lột ngay ra đắp lên người mình: “Đây là sự kính trọng của tôi dành cho cái đẹp. Chúng ở gần ngay trước mắt mà lại xa tận chân trời. Ông làm sao thấu hiểu nỗi đau này!”Triệu Thanh cứng họng, giơ ngón tay cái lên, mặt đỏ tía tai vì cố nhịn cười, dành cho tôi sự khẳng định tuyệt đối: “Ông giỏi lắm!”Địch Cửu Thương hừ nhẹ, vươn tay tóm gọn cái tay đang làm loạn của tôi, ấn chặt lên bụng hắn.“Anh thích cơ bụng lắm ạ?”“Thích chứ sao không!”Đàn ông con trai ai mà chẳng mê mẩn thứ đấy?Hắn rũ mắt, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ.Tôi giật thót, vội rụt tay về, gãi đầu cười trừ: “Xin lỗi nhé, anh hơi kích động, để em chê cười rồi.”Hắn lắc đầu, ánh mắt lấp lánh ý cười dịu dàng: “Nếu anh không ngại, đợi anh nghỉ phép xong, em sẽ giới thiệu vài huấn luyện viên uy tín.”Mắt tôi sáng rực như đèn pha ô tô, phấn khích nắm chặt hai tay hắn lắc lấy lắc để: “Thế thì còn gì bằng! Cảm ơn người anh em tốt của anh trước nhé!”“Ha ha, tốt... anh em tốt... không... không cần khách sáo.”Chẳng biết có phải hoa mắt không mà tôi thấy vẻ mặt Địch Cửu Thương thoáng nét hụt hẫng.

Tôi chợt nhận ra mình vừa lỡ lời. Hình như giới trẻ bây giờ không khoái kiểu khen ngợi quê mùa như vậy cho lắm.

“À, không phải!”

Sau phút luống cuống, tôi vội vàng chỉnh đốn lại vẻ mặt nghiêm túc để chữa cháy: “Ý anh là khen em đẹp trai, tướng tá ngon nghẻ, nhìn rất có thần thái!”

Nhưng rốt cuộc lý trí vẫn không thắng nổi con tim.

Tôi đưa tay vỗ bốp bốp lên ngực hắn mấy cái.

Chà, rắn chắc thật đấy!

Ánh mắt tôi dần trở nên kiên định, hạ quyết tâm sắt đá.

“Dáng dấp cũng giữ gìn chuẩn chỉnh thế, ông già này phải học tập em mới được!”

“Phải nhanh chóng luyện cho ra cơ ngực, cơ bụng sáu múi cuồn cuộn mới xong!”

Người ngợm có thể lười biếng nằm ườn, chứ cơ bụng thì dứt khoát không được buông thả!

Chưa kể đám cơ bụng ấy còn chưa chịu tìm đến với tôi nữa là.

Thứ gì chưa có được thì lòng người lại càng khao khát sục sôi.

Địch Cửu Thương gượng gạo nhếch mép, bật ra hai tiếng cười khan: “Cảm ơn... anh An Quyến.”

5

Triệu Thanh không nhịn nổi nữa, bật cười sằng sặc, bả vai rung lên bần bật: “Ha ha ha ha, An Quyến ơi là An Quyến, đứng sát sạt nhau thế mà ông vẫn... Ông đúng là cực phẩm.”

Đầu óc tôi lúc bấy giờ toàn hình ảnh bí kíp luyện cơ bụng, tâm trí đâu mà phân tích ẩn ý sâu xa của cậu ta.

“Ông thì biết cái gì.”

Tôi vỗ bồm bộp lên mấy múi cơ săn chắc hằng ao ước, lòng đau như cắt, hận không thể lột ngay ra đắp lên người mình: “Đây là sự kính trọng của tôi dành cho cái đẹp. Chúng ở gần ngay trước mắt mà lại xa tận chân trời. Ông làm sao thấu hiểu nỗi đau này!”

Triệu Thanh cứng họng, giơ ngón tay cái lên, mặt đỏ tía tai vì cố nhịn cười, dành cho tôi sự khẳng định tuyệt đối: “Ông giỏi lắm!”

Địch Cửu Thương hừ nhẹ, vươn tay tóm gọn cái tay đang làm loạn của tôi, ấn chặt lên bụng hắn.

“Anh thích cơ bụng lắm ạ?”

“Thích chứ sao không!”

Đàn ông con trai ai mà chẳng mê mẩn thứ đấy?

Hắn rũ mắt, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ.

Tôi giật thót, vội rụt tay về, gãi đầu cười trừ: “Xin lỗi nhé, anh hơi kích động, để em chê cười rồi.”

Hắn lắc đầu, ánh mắt lấp lánh ý cười dịu dàng: “Nếu anh không ngại, đợi anh nghỉ phép xong, em sẽ giới thiệu vài huấn luyện viên uy tín.”

Mắt tôi sáng rực như đèn pha ô tô, phấn khích nắm chặt hai tay hắn lắc lấy lắc để: “Thế thì còn gì bằng! Cảm ơn người anh em tốt của anh trước nhé!”

“Ha ha, tốt... anh em tốt... không... không cần khách sáo.”

Chẳng biết có phải hoa mắt không mà tôi thấy vẻ mặt Địch Cửu Thương thoáng nét hụt hẫng.

Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á?Tác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngMang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1… Tôi chợt nhận ra mình vừa lỡ lời. Hình như giới trẻ bây giờ không khoái kiểu khen ngợi quê mùa như vậy cho lắm.“À, không phải!”Sau phút luống cuống, tôi vội vàng chỉnh đốn lại vẻ mặt nghiêm túc để chữa cháy: “Ý anh là khen em đẹp trai, tướng tá ngon nghẻ, nhìn rất có thần thái!”Nhưng rốt cuộc lý trí vẫn không thắng nổi con tim.Tôi đưa tay vỗ bốp bốp lên ngực hắn mấy cái.Chà, rắn chắc thật đấy!Ánh mắt tôi dần trở nên kiên định, hạ quyết tâm sắt đá.“Dáng dấp cũng giữ gìn chuẩn chỉnh thế, ông già này phải học tập em mới được!”“Phải nhanh chóng luyện cho ra cơ ngực, cơ bụng sáu múi cuồn cuộn mới xong!”Người ngợm có thể lười biếng nằm ườn, chứ cơ bụng thì dứt khoát không được buông thả!Chưa kể đám cơ bụng ấy còn chưa chịu tìm đến với tôi nữa là.Thứ gì chưa có được thì lòng người lại càng khao khát sục sôi.Địch Cửu Thương gượng gạo nhếch mép, bật ra hai tiếng cười khan: “Cảm ơn... anh An Quyến.”5Triệu Thanh không nhịn nổi nữa, bật cười sằng sặc, bả vai rung lên bần bật: “Ha ha ha ha, An Quyến ơi là An Quyến, đứng sát sạt nhau thế mà ông vẫn... Ông đúng là cực phẩm.”Đầu óc tôi lúc bấy giờ toàn hình ảnh bí kíp luyện cơ bụng, tâm trí đâu mà phân tích ẩn ý sâu xa của cậu ta.“Ông thì biết cái gì.”Tôi vỗ bồm bộp lên mấy múi cơ săn chắc hằng ao ước, lòng đau như cắt, hận không thể lột ngay ra đắp lên người mình: “Đây là sự kính trọng của tôi dành cho cái đẹp. Chúng ở gần ngay trước mắt mà lại xa tận chân trời. Ông làm sao thấu hiểu nỗi đau này!”Triệu Thanh cứng họng, giơ ngón tay cái lên, mặt đỏ tía tai vì cố nhịn cười, dành cho tôi sự khẳng định tuyệt đối: “Ông giỏi lắm!”Địch Cửu Thương hừ nhẹ, vươn tay tóm gọn cái tay đang làm loạn của tôi, ấn chặt lên bụng hắn.“Anh thích cơ bụng lắm ạ?”“Thích chứ sao không!”Đàn ông con trai ai mà chẳng mê mẩn thứ đấy?Hắn rũ mắt, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ.Tôi giật thót, vội rụt tay về, gãi đầu cười trừ: “Xin lỗi nhé, anh hơi kích động, để em chê cười rồi.”Hắn lắc đầu, ánh mắt lấp lánh ý cười dịu dàng: “Nếu anh không ngại, đợi anh nghỉ phép xong, em sẽ giới thiệu vài huấn luyện viên uy tín.”Mắt tôi sáng rực như đèn pha ô tô, phấn khích nắm chặt hai tay hắn lắc lấy lắc để: “Thế thì còn gì bằng! Cảm ơn người anh em tốt của anh trước nhé!”“Ha ha, tốt... anh em tốt... không... không cần khách sáo.”Chẳng biết có phải hoa mắt không mà tôi thấy vẻ mặt Địch Cửu Thương thoáng nét hụt hẫng.

Chương 6