Tác giả:

Mang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1…

Chương 10

Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á?Tác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngMang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1… “Á á á á á! Mau nhìn động tác của Cửu Thương kìa!”“Ôi mẹ ơi! Chị em ơi họ làm từ phía sau kìa! Chúng ta được chứng kiến cảnh hậu nhập live-action rồi!”Rầm.Đầu óc tôi chính thức đình trệ.Cơ thể càng lúc càng trở nên kỳ quặc, đặc biệt là tấm lưng đang dán chặt lấy lồng ngực nóng rực của ai kia cứ tê rần rần.Trong cơn hoảng loạn tột độ, tôi phải dùng hết mười phần công lực mới cạy được gọng kìm của Địch Cửu Thương ra.8Cũng tại mải vùng vẫy nên tôi sơ ý giẫm phải cái chai nước lăn lóc dưới chân.Chân nam đá chân chiêu, tôi trượt chân ngã oạch một cái, mông tiếp đất đau điếng.Gương mặt Địch Cửu Thương cắt không còn giọt máu, hắn hốt hoảng hỏi: “Anh có sao không?”Tôi chẳng dám nhìn hắn, cũng không dám nắm lấy bàn tay đang đưa ra kia mà vội vàng lồm cồm bò dậy nhanh như chớp.“Đừng... đừng lo, anh không sao cả.”Hắn nhìn tôi chằm chằm, vẫn giữ nguyên tư thế đưa tay ra giữa không trung. Sau đó, hắn liếc nhìn về phía đám đông hỗn loạn, đáy mắt u ám không che giấu nổi sự tức giận.Hắn quay sang quản lý vừa hớt hải chạy tới, lạnh lùng ra lệnh: “Báo cảnh sát.”Tôi hoảng hốt ngước lên nhìn hắn, xong lại cụp mắt lảng tránh ngay: “Anh thật sự không sao mà!”Hắn không tin.Nhóc con cố chấp kinh khủng, chẳng chịu rời đi mà cứ nằng nặc đòi kiểm tra thương tích cho tôi.Hết cách, tôi đành đỏ mặt tía tai lôi hắn vào một góc khuất, mặc kệ cho hắn nắn tay nắn chân kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới.Xác nhận tôi vẫn lành lặn, hắn mới chịu thở phào nhẹ nhõm.Thế mà ngay sau đó, hắn thản nhiên nắm chặt lấy tay tôi, dứt khoát không chịu buông.Tôi giật...Giật mãi không ra!Tôi trân trối nhìn hắn: “...”Nhóc con rốt cuộc là ngây thơ thật hay giả vờ không biết đấy?Đến kẻ chậm tiêu như tôi còn biết hành động ấy nghiêm trọng thế nào!“Nè người anh em, tình hình đã đủ loạn lắm rồi đấy!”Hắn muốn lên hot search đến phát điên hả?Đằng xa bỗng lóe lên ánh đèn flash.Tôi thầm kêu khổ trong lòng!Mải đối phó với fan mà quên béng mất sự hiện diện của cánh săn ảnh!Tôi túm vạt áo hắn giật giật, nhắc nhở: “Làm thế thì lên hot search đấy người anh em!”Vậy mà hắn dửng dưng như không.Thậm chí hắn còn giơ cao bàn tay đang đan chặt lấy tay tôi lên, cố tình đung đưa trêu ngươi về hướng ống kính như sợ thiên hạ không ai biết.Hắn quay sang nhìn tôi, vẻ mặt trịnh trọng vô cùng: “Để tránh xảy ra biến cố thêm lần nữa, em bắt buộc phải túc trực bên cạnh anh hai mươi bốn trên bảy.”Đầu óc tôi hiếm khi nảy số nhanh đến thế: Đây chẳng phải là kịch bản tổng tài bá đạo...

“Á á á á á! Mau nhìn động tác của Cửu Thương kìa!”

“Ôi mẹ ơi! Chị em ơi họ làm từ phía sau kìa! Chúng ta được chứng kiến cảnh hậu nhập live-action rồi!”

Rầm.

Đầu óc tôi chính thức đình trệ.

Cơ thể càng lúc càng trở nên kỳ quặc, đặc biệt là tấm lưng đang dán chặt lấy lồng ngực nóng rực của ai kia cứ tê rần rần.

Trong cơn hoảng loạn tột độ, tôi phải dùng hết mười phần công lực mới cạy được gọng kìm của Địch Cửu Thương ra.

8

Cũng tại mải vùng vẫy nên tôi sơ ý giẫm phải cái chai nước lăn lóc dưới chân.

Chân nam đá chân chiêu, tôi trượt chân ngã oạch một cái, mông tiếp đất đau điếng.

Gương mặt Địch Cửu Thương cắt không còn giọt máu, hắn hốt hoảng hỏi: “Anh có sao không?”

Tôi chẳng dám nhìn hắn, cũng không dám nắm lấy bàn tay đang đưa ra kia mà vội vàng lồm cồm bò dậy nhanh như chớp.

“Đừng... đừng lo, anh không sao cả.”

Hắn nhìn tôi chằm chằm, vẫn giữ nguyên tư thế đưa tay ra giữa không trung. Sau đó, hắn liếc nhìn về phía đám đông hỗn loạn, đáy mắt u ám không che giấu nổi sự tức giận.

Hắn quay sang quản lý vừa hớt hải chạy tới, lạnh lùng ra lệnh: “Báo cảnh sát.”

Tôi hoảng hốt ngước lên nhìn hắn, xong lại cụp mắt lảng tránh ngay: “Anh thật sự không sao mà!”

Hắn không tin.

Nhóc con cố chấp kinh khủng, chẳng chịu rời đi mà cứ nằng nặc đòi kiểm tra thương tích cho tôi.

Hết cách, tôi đành đỏ mặt tía tai lôi hắn vào một góc khuất, mặc kệ cho hắn nắn tay nắn chân kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới.

Xác nhận tôi vẫn lành lặn, hắn mới chịu thở phào nhẹ nhõm.

Thế mà ngay sau đó, hắn thản nhiên nắm chặt lấy tay tôi, dứt khoát không chịu buông.

Tôi giật...

Giật mãi không ra!

Tôi trân trối nhìn hắn: “...”

Nhóc con rốt cuộc là ngây thơ thật hay giả vờ không biết đấy?

Đến kẻ chậm tiêu như tôi còn biết hành động ấy nghiêm trọng thế nào!

“Nè người anh em, tình hình đã đủ loạn lắm rồi đấy!”

Hắn muốn lên hot search đến phát điên hả?

Đằng xa bỗng lóe lên ánh đèn flash.

Tôi thầm kêu khổ trong lòng!

Mải đối phó với fan mà quên béng mất sự hiện diện của cánh săn ảnh!

Tôi túm vạt áo hắn giật giật, nhắc nhở: “Làm thế thì lên hot search đấy người anh em!”

Vậy mà hắn dửng dưng như không.

Thậm chí hắn còn giơ cao bàn tay đang đan chặt lấy tay tôi lên, cố tình đung đưa trêu ngươi về hướng ống kính như sợ thiên hạ không ai biết.

Hắn quay sang nhìn tôi, vẻ mặt trịnh trọng vô cùng: “Để tránh xảy ra biến cố thêm lần nữa, em bắt buộc phải túc trực bên cạnh anh hai mươi bốn trên bảy.”

Đầu óc tôi hiếm khi nảy số nhanh đến thế: Đây chẳng phải là kịch bản tổng tài bá đạo...

Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á?Tác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngMang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1… “Á á á á á! Mau nhìn động tác của Cửu Thương kìa!”“Ôi mẹ ơi! Chị em ơi họ làm từ phía sau kìa! Chúng ta được chứng kiến cảnh hậu nhập live-action rồi!”Rầm.Đầu óc tôi chính thức đình trệ.Cơ thể càng lúc càng trở nên kỳ quặc, đặc biệt là tấm lưng đang dán chặt lấy lồng ngực nóng rực của ai kia cứ tê rần rần.Trong cơn hoảng loạn tột độ, tôi phải dùng hết mười phần công lực mới cạy được gọng kìm của Địch Cửu Thương ra.8Cũng tại mải vùng vẫy nên tôi sơ ý giẫm phải cái chai nước lăn lóc dưới chân.Chân nam đá chân chiêu, tôi trượt chân ngã oạch một cái, mông tiếp đất đau điếng.Gương mặt Địch Cửu Thương cắt không còn giọt máu, hắn hốt hoảng hỏi: “Anh có sao không?”Tôi chẳng dám nhìn hắn, cũng không dám nắm lấy bàn tay đang đưa ra kia mà vội vàng lồm cồm bò dậy nhanh như chớp.“Đừng... đừng lo, anh không sao cả.”Hắn nhìn tôi chằm chằm, vẫn giữ nguyên tư thế đưa tay ra giữa không trung. Sau đó, hắn liếc nhìn về phía đám đông hỗn loạn, đáy mắt u ám không che giấu nổi sự tức giận.Hắn quay sang quản lý vừa hớt hải chạy tới, lạnh lùng ra lệnh: “Báo cảnh sát.”Tôi hoảng hốt ngước lên nhìn hắn, xong lại cụp mắt lảng tránh ngay: “Anh thật sự không sao mà!”Hắn không tin.Nhóc con cố chấp kinh khủng, chẳng chịu rời đi mà cứ nằng nặc đòi kiểm tra thương tích cho tôi.Hết cách, tôi đành đỏ mặt tía tai lôi hắn vào một góc khuất, mặc kệ cho hắn nắn tay nắn chân kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới.Xác nhận tôi vẫn lành lặn, hắn mới chịu thở phào nhẹ nhõm.Thế mà ngay sau đó, hắn thản nhiên nắm chặt lấy tay tôi, dứt khoát không chịu buông.Tôi giật...Giật mãi không ra!Tôi trân trối nhìn hắn: “...”Nhóc con rốt cuộc là ngây thơ thật hay giả vờ không biết đấy?Đến kẻ chậm tiêu như tôi còn biết hành động ấy nghiêm trọng thế nào!“Nè người anh em, tình hình đã đủ loạn lắm rồi đấy!”Hắn muốn lên hot search đến phát điên hả?Đằng xa bỗng lóe lên ánh đèn flash.Tôi thầm kêu khổ trong lòng!Mải đối phó với fan mà quên béng mất sự hiện diện của cánh săn ảnh!Tôi túm vạt áo hắn giật giật, nhắc nhở: “Làm thế thì lên hot search đấy người anh em!”Vậy mà hắn dửng dưng như không.Thậm chí hắn còn giơ cao bàn tay đang đan chặt lấy tay tôi lên, cố tình đung đưa trêu ngươi về hướng ống kính như sợ thiên hạ không ai biết.Hắn quay sang nhìn tôi, vẻ mặt trịnh trọng vô cùng: “Để tránh xảy ra biến cố thêm lần nữa, em bắt buộc phải túc trực bên cạnh anh hai mươi bốn trên bảy.”Đầu óc tôi hiếm khi nảy số nhanh đến thế: Đây chẳng phải là kịch bản tổng tài bá đạo...

Chương 10