Tác giả:

Mang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1…

Chương 20: Hoàn

Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á?Tác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngMang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1… Tim tôi trật đi một nhịp.“Hơn nữa ở nhà đang cần tôi về giúp một tay đây!”“... Ông cứ việc về mà ôm ấp mấy trăm mẫu mía đường của ông mà sống đi! Cái đồ hoàng tử mía đường!”Hèn chi phong thái lúc nào cũng ung dung tự tại, hóa ra anh ấy đã lót sẵn đường lui vững chắc như thế...Nghe tiếng bước chân dậm mạnh xa dần, chắc là người quản lý tức quá bỏ đi rồi.An Quyến có vẻ cuống quýt, vội vàng đuổi theo: “Ấy chết, không được đâu! Công việc thì vẫn phải có chứ, công ty có lèo tèo vài mống, tôi mà nghỉ thì khác nào ông cũng thất nghiệp theo luôn?”Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.16Sau dạo ấy, tôi bắt đầu âm thầm theo dõi mọi động tĩnh của anh ấy.Thậm chí, tôi còn lặn lội chạy một chuyến đến tận khu G để nằm vùng.Quan sát một thời gian dài, tôi mới vỡ lẽ ra rằng trên đời này lại có người sống “buông thả” một cách thanh thản đến thế.Dần dà, trong lòng tôi nhen nhóm ý định tiếp cận, muốn làm bạn với anh ấy.Ngặt nỗi, kế hoạch cứ mãi nằm trên giấy.Anh ấy quá ru rú trong nhà. Nếu không có việc, anh ấy có thể ở lì trong bốn bức tường cả tháng trời, tuyệt nhiên không bước chân ra cửa nửa bước.Nếu tôi đường đột giới thiệu tài nguyên hay công việc, chắc chắn anh ấy sẽ sinh nghi, không bao giờ chịu mở lòng.Khi đó, quan hệ giữa chúng tôi giỏi lắm cũng chỉ dừng lại ở mức đối tác xã giao bình thường.Thâm tâm tôi gào thét phản đối. Tôi không chấp nhận, cũng không cam tâm để mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó.Để nắm bắt tình hình của anh ấy nhanh nhất có thể, tôi quyết định dọn nhà, chuyển thẳng từ thành phố A về thành phố H.Thời gian quan sát càng lâu, tâm tư tôi càng biến đổi theo hướng cực đoan. Một loại d*c v*ng chiếm hữu điên cuồng nảy sinh, cuộn trào trong huyết quản.Tôi muốn anh ấy chỉ được cười với một mình tôi, chỉ được làm nũng với một mình tôi, ánh mắt anh ấy chỉ được phép chứa chấp hình bóng của một mình tôi!Cái ngày nhận ra tâm tính mình thay đổi, tôi biết mình không thể ngồi yên chờ chết được nữa.“Cửu Thương, sản phẩm này rất tốt, nhưng phía đối tác hình như có gu hơi lạ, bọn họ nằng nặc yêu cầu phải là hai người đàn ông diễn cặp với nhau, chắc là cậu không...”Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.“Tôi nhận. Nhưng tôi có một yêu cầu.”Tôi mở thư viện ảnh trong điện thoại, khóa chặt ánh nhìn vào nụ cười dịu dàng của An Quyến một cách đầy cố chấp và b*nh h**n.“Bạn diễn của tôi chỉ có thể là An Quyến.”Tôi nhìn về hướng nhà An Quyến qua khung cửa sổ, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ.Thế tất phải đạt được mục đích.Người đứng bên cạnh anh ấy, cũng chỉ có thể là tôi!Nước chảy đá mòn cái khỉ khô?Chờ cho nước chảy mòn đá thì vợ ông đây chạy mất dép từ tám kiếp rồi, còn mòn cái rắm.Trực tiếp xông lên cưỡng chế, nắm chặt tay tuyên bố chủ quyền mới là chân lý!

Tim tôi trật đi một nhịp.

“Hơn nữa ở nhà đang cần tôi về giúp một tay đây!”

“... Ông cứ việc về mà ôm ấp mấy trăm mẫu mía đường của ông mà sống đi! Cái đồ hoàng tử mía đường!”

Hèn chi phong thái lúc nào cũng ung dung tự tại, hóa ra anh ấy đã lót sẵn đường lui vững chắc như thế...

Nghe tiếng bước chân dậm mạnh xa dần, chắc là người quản lý tức quá bỏ đi rồi.

An Quyến có vẻ cuống quýt, vội vàng đuổi theo: “Ấy chết, không được đâu! Công việc thì vẫn phải có chứ, công ty có lèo tèo vài mống, tôi mà nghỉ thì khác nào ông cũng thất nghiệp theo luôn?”

Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.

16

Sau dạo ấy, tôi bắt đầu âm thầm theo dõi mọi động tĩnh của anh ấy.

Thậm chí, tôi còn lặn lội chạy một chuyến đến tận khu G để nằm vùng.

Quan sát một thời gian dài, tôi mới vỡ lẽ ra rằng trên đời này lại có người sống “buông thả” một cách thanh thản đến thế.

Dần dà, trong lòng tôi nhen nhóm ý định tiếp cận, muốn làm bạn với anh ấy.

Ngặt nỗi, kế hoạch cứ mãi nằm trên giấy.

Anh ấy quá ru rú trong nhà. Nếu không có việc, anh ấy có thể ở lì trong bốn bức tường cả tháng trời, tuyệt nhiên không bước chân ra cửa nửa bước.

Nếu tôi đường đột giới thiệu tài nguyên hay công việc, chắc chắn anh ấy sẽ sinh nghi, không bao giờ chịu mở lòng.

Khi đó, quan hệ giữa chúng tôi giỏi lắm cũng chỉ dừng lại ở mức đối tác xã giao bình thường.

Thâm tâm tôi gào thét phản đối. Tôi không chấp nhận, cũng không cam tâm để mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó.

Để nắm bắt tình hình của anh ấy nhanh nhất có thể, tôi quyết định dọn nhà, chuyển thẳng từ thành phố A về thành phố H.

Thời gian quan sát càng lâu, tâm tư tôi càng biến đổi theo hướng cực đoan. Một loại d*c v*ng chiếm hữu điên cuồng nảy sinh, cuộn trào trong huyết quản.

Tôi muốn anh ấy chỉ được cười với một mình tôi, chỉ được làm nũng với một mình tôi, ánh mắt anh ấy chỉ được phép chứa chấp hình bóng của một mình tôi!

Cái ngày nhận ra tâm tính mình thay đổi, tôi biết mình không thể ngồi yên chờ chết được nữa.

“Cửu Thương, sản phẩm này rất tốt, nhưng phía đối tác hình như có gu hơi lạ, bọn họ nằng nặc yêu cầu phải là hai người đàn ông diễn cặp với nhau, chắc là cậu không...”

Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

“Tôi nhận. Nhưng tôi có một yêu cầu.”

Tôi mở thư viện ảnh trong điện thoại, khóa chặt ánh nhìn vào nụ cười dịu dàng của An Quyến một cách đầy cố chấp và b*nh h**n.

“Bạn diễn của tôi chỉ có thể là An Quyến.”

Tôi nhìn về hướng nhà An Quyến qua khung cửa sổ, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ.

Thế tất phải đạt được mục đích.

Người đứng bên cạnh anh ấy, cũng chỉ có thể là tôi!

Nước chảy đá mòn cái khỉ khô?

Chờ cho nước chảy mòn đá thì vợ ông đây chạy mất dép từ tám kiếp rồi, còn mòn cái rắm.

Trực tiếp xông lên cưỡng chế, nắm chặt tay tuyên bố chủ quyền mới là chân lý!

Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á?Tác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngMang cái mác ngôi sao hạng bét, tôi cứ hễ có việc là nhận. Chẳng ngờ đâu cái quảng cáo tình anh em quay chơi chơi ấy thế mà lại nổi lên được một chút. Bản thân tôi cũng chẳng để tâm mấy. Suy cho cùng, bạn diễn cũng là minh tinh lớn, tôi chỉ là kẻ hưởng ké ánh hào quang của đồng nghiệp mà thôi. Cầm tiền cát-xê xong, tôi tắt ngóm điện thoại công việc rồi hí hửng xách gói chạy tót về quê nằm ườn ra mấy tháng trời. Thành thử tôi hoàn toàn mù tịt chuyện cư dân mạng đang chèo thuyền điên đảo, càng không hay biết chỉ vì một tấm ảnh mà cả cộng đồng mạng đã dậy sóng ngợp trời. Hôm ấy, giữa lúc đang bận tối tăm mặt mũi ở trong thôn thì tôi nhận được một cuộc gọi. Nghe kỹ giọng nói bên kia, hóa ra là cậu bạn diễn nổi tiếng Địch Cửu Thương. Tôi dè dặt hỏi: “A lô, xin hỏi có việc gì không ạ?” Đầu dây bên kia ngập ngừng: “Anh... thật sự có chị dâu rồi hả?” Tôi theo phản xạ liếc nhìn ông anh họ đang tất bật chỉ đạo trang trí đám cưới, buột miệng đáp một cách ngây ngô: “Đúng, sao em biết hay vậy?” 1… Tim tôi trật đi một nhịp.“Hơn nữa ở nhà đang cần tôi về giúp một tay đây!”“... Ông cứ việc về mà ôm ấp mấy trăm mẫu mía đường của ông mà sống đi! Cái đồ hoàng tử mía đường!”Hèn chi phong thái lúc nào cũng ung dung tự tại, hóa ra anh ấy đã lót sẵn đường lui vững chắc như thế...Nghe tiếng bước chân dậm mạnh xa dần, chắc là người quản lý tức quá bỏ đi rồi.An Quyến có vẻ cuống quýt, vội vàng đuổi theo: “Ấy chết, không được đâu! Công việc thì vẫn phải có chứ, công ty có lèo tèo vài mống, tôi mà nghỉ thì khác nào ông cũng thất nghiệp theo luôn?”Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.16Sau dạo ấy, tôi bắt đầu âm thầm theo dõi mọi động tĩnh của anh ấy.Thậm chí, tôi còn lặn lội chạy một chuyến đến tận khu G để nằm vùng.Quan sát một thời gian dài, tôi mới vỡ lẽ ra rằng trên đời này lại có người sống “buông thả” một cách thanh thản đến thế.Dần dà, trong lòng tôi nhen nhóm ý định tiếp cận, muốn làm bạn với anh ấy.Ngặt nỗi, kế hoạch cứ mãi nằm trên giấy.Anh ấy quá ru rú trong nhà. Nếu không có việc, anh ấy có thể ở lì trong bốn bức tường cả tháng trời, tuyệt nhiên không bước chân ra cửa nửa bước.Nếu tôi đường đột giới thiệu tài nguyên hay công việc, chắc chắn anh ấy sẽ sinh nghi, không bao giờ chịu mở lòng.Khi đó, quan hệ giữa chúng tôi giỏi lắm cũng chỉ dừng lại ở mức đối tác xã giao bình thường.Thâm tâm tôi gào thét phản đối. Tôi không chấp nhận, cũng không cam tâm để mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó.Để nắm bắt tình hình của anh ấy nhanh nhất có thể, tôi quyết định dọn nhà, chuyển thẳng từ thành phố A về thành phố H.Thời gian quan sát càng lâu, tâm tư tôi càng biến đổi theo hướng cực đoan. Một loại d*c v*ng chiếm hữu điên cuồng nảy sinh, cuộn trào trong huyết quản.Tôi muốn anh ấy chỉ được cười với một mình tôi, chỉ được làm nũng với một mình tôi, ánh mắt anh ấy chỉ được phép chứa chấp hình bóng của một mình tôi!Cái ngày nhận ra tâm tính mình thay đổi, tôi biết mình không thể ngồi yên chờ chết được nữa.“Cửu Thương, sản phẩm này rất tốt, nhưng phía đối tác hình như có gu hơi lạ, bọn họ nằng nặc yêu cầu phải là hai người đàn ông diễn cặp với nhau, chắc là cậu không...”Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.“Tôi nhận. Nhưng tôi có một yêu cầu.”Tôi mở thư viện ảnh trong điện thoại, khóa chặt ánh nhìn vào nụ cười dịu dàng của An Quyến một cách đầy cố chấp và b*nh h**n.“Bạn diễn của tôi chỉ có thể là An Quyến.”Tôi nhìn về hướng nhà An Quyến qua khung cửa sổ, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ.Thế tất phải đạt được mục đích.Người đứng bên cạnh anh ấy, cũng chỉ có thể là tôi!Nước chảy đá mòn cái khỉ khô?Chờ cho nước chảy mòn đá thì vợ ông đây chạy mất dép từ tám kiếp rồi, còn mòn cái rắm.Trực tiếp xông lên cưỡng chế, nắm chặt tay tuyên bố chủ quyền mới là chân lý!

Chương 20: Hoàn