Tác giả:

"Mặt trời lặn xuống dốc, trăng lại băng qua sông. Thầy giáo xui xẻo kia, chẳng chịu cho tan học. Ăn hai lạng cơm, vẫn đói cồn cào. Ăn chẳng no, ngủ chẳng yên..." Lúc còn nhỏ, Phương Hạ cũng từng hát bài đồng dao thuộc làu đó. Khi ấy, cô còn đang học ở ngôi trường tiểu học trong thôn Thanh Bình cùng các bạn đồng trang lứa. Trong tiết học cuối cùng buổi chiều, mỗi lần thầy cô kéo dài thời gian học, bọn họ đều cùng hát vang ca khúc này. Cô đã lớn tuổi, dù có giận cũng chỉ cầm thước gõ bàn, không thể kiểm soát được những đứa bé nghịch ngợm này nên đành kệ. Sấp nhỏ cùng hét to, đeo cặp trên vai, lần lượt nối đuôi nhau chạy ra khỏi phòng học, nô đùa ồn ào trên con đường nhỏ trong thôn. Trong cặp sách có cà mèn đựng cơm, khi chạy, đũa và cà mèn va vào nhau, cứ leng keng không dứt. Từng tiếng "keng keng" nhưng tiếng nhạc đệm cho bài đồng dao của bọn họ. Ấy là độ tuổi ngây ngô, hồn nhiên tươi đẹp, thỉnh thoảng có chú chó vàng đi ngang ven đường, sấp nhỏ thường nhặt đá ném vào nó. Bọn họ thích…

Truyện chữ