Tác giả:

– Vẫn không thể nói chuyện được? Khuôn mặt đầy nếp nhăn của nữ quan già kia tuy vẫn giữ vẻ cung kính, song trong lời nói lại không sao che giấu được nỗi thất vọng nặng nề. Bà họ Tào, vốn là tâm phúc bên cạnh gia chủ nơi này. Dù tuổi tác đã cao, nhưng bà ta lại khỏe mạnh đến khó tin. Từ Tề vương phủ ở Thanh Châu xa xôi mà rong ruổi tới chốn hẻo lánh này, đường đi chẳng hề ngắn, cả đoàn người ngày đi đêm nghỉ, phải mất mấy ngày mấy đêm mới tới nơi. Trong xe dù có trải đệm mềm, nhưng đường sá gập ghềnh khôn xiết, khi đến được đây thì trời đã khuya, người ngựa đều mệt mỏi rã rời, thế nhưng, nữ quan già vừa bước vào cửa đã không nghỉ ngơi chút nào, lập tức gọi toàn bộ mọi người ra để hỏi chuyện. Theo câu nói ấy, tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về một thiếu nữ. Ánh nến trong phòng tuy mờ ảo, nhưng vẫn soi rõ mái tóc xanh đen óng mượt và vẻ đẹp thanh tú không che giấu được của nàng. Nàng từ từ cúi mắt xuống. Phía sau thiếu nữ đã có vài người quỳ sẵn, tất cả đều hướng về phía vị nữ quan…

Truyện chữ