1 Lúc bị Giang Trình kéo vào quán bida, cúc áo đồng phục của tôi đã bị giật tung, tóc tai cũng rối bời hết cả lên. Quán bida nồng nặc mùi khói t.h.u.ố.c, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Mấy tên côn đồ đi theo sau Giang Trình không ngừng bàn tán. "Thật muốn biết lát nữa anh Thuật nhìn thấy nó sẽ phản ứng thế nào, mày nói xem anh ấy có cào nát mặt nó không?" "Anh Trình để mắt đến nó mà nó không mừng thầm thì thôi, còn dám nói mình là bạn gái anh Thuật, đúng là tự đẩy mình vào hố lửa." "Tao cược một trăm, lát nữa nó sẽ khóc lóc cầu xin anh Trình cứu." "Tao cược năm trăm!" Giang Trình đi phía trước, chẳng thèm để tâm mà cười khẩy một tiếng: "Người ta mới chuyển đến, không biết anh Thuật là người thế nào, đừng dọa người ta sợ." Bọn họ dừng lại trước một chiếc bàn bida ở góc phòng, có một chàng trai mặc áo hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn vào quả bi đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân anh ấy, cùng lúc đó tiếng hai quả bi va vào nhau cũng vang lên. Giang Trình mỉm…
Chương 25
Chạy Trốn Khỏi Mùa HèTác giả: KhuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng1 Lúc bị Giang Trình kéo vào quán bida, cúc áo đồng phục của tôi đã bị giật tung, tóc tai cũng rối bời hết cả lên. Quán bida nồng nặc mùi khói t.h.u.ố.c, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Mấy tên côn đồ đi theo sau Giang Trình không ngừng bàn tán. "Thật muốn biết lát nữa anh Thuật nhìn thấy nó sẽ phản ứng thế nào, mày nói xem anh ấy có cào nát mặt nó không?" "Anh Trình để mắt đến nó mà nó không mừng thầm thì thôi, còn dám nói mình là bạn gái anh Thuật, đúng là tự đẩy mình vào hố lửa." "Tao cược một trăm, lát nữa nó sẽ khóc lóc cầu xin anh Trình cứu." "Tao cược năm trăm!" Giang Trình đi phía trước, chẳng thèm để tâm mà cười khẩy một tiếng: "Người ta mới chuyển đến, không biết anh Thuật là người thế nào, đừng dọa người ta sợ." Bọn họ dừng lại trước một chiếc bàn bida ở góc phòng, có một chàng trai mặc áo hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn vào quả bi đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân anh ấy, cùng lúc đó tiếng hai quả bi va vào nhau cũng vang lên. Giang Trình mỉm… 41Buồn cười là, hôm sau khi tôi quay lại trường.Giáo viên chủ nhiệm nói rằng Khâu Dương xin nghỉ một tuần, lý do là hôm qua cậu ta bị ch.ó dữ c.ắ.n trên đường về nhà.Nhưng đó chẳng phải ch.ó dữ đâu, mà là con ch.ó ngoan, chỉ chuyên c.ắ.n bọn xấu xa thôi.Không có sự quấy rối của Khâu Dương, tôi lại trở về với những ngày yên bình trong lớp.Ngày thi đại học đã đến, hai ngày rưỡi căng thẳng liên tục khiến tôi quên đi mọi nỗi buồn và tiếc nuối.Những kiến thức học thuộc lòng vẫn đang được tôi nhẩm ôn đi ôn lại lại không ngừng.Khi thi xong môn cuối cùng, tiếng người vang lên ồn ào, hành lang tràn ngập những tiếng hét vui mừng.Ánh nắng ch.ói chang khiến tôi không thể mở mắt, sợi dây chuyền hoa hồng trên cổ thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng.Trong phút chốc, tôi dường như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đuổi theo, nhưng lại biến mất ở góc rẽ.Tôi tự giễu cười một tiếng.Sao tôi vẫn còn ảo tưởng rằng anh sẽ quay lại chứ.Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học kết thúc, nhiều người bắt đầu chuyến du lịch tốt nghiệp, còn tôi thì vào nhà máy làm công.Để tự kiếm tiền học phí cho mình.Ba tháng liền, mỗi ngày tôi làm mười hai tiếng không ngừng nghỉ, chỉ có mười lăm phút để ăn cơm và đi vệ sinh.Thế nhưng tôi lại cảm thấy thật sự thoải mái.Một cô hay ngồi ăn cơm cùng thường trò chuyện với tôi: "Cô bé, sao cháu giỏi giang thế, phải chi con gái cô cũng giỏi như cháu thì tốt biết mấy. Nhưng bây giờ con nít được nuôi chiều quá, chẳng nỡ để nó chịu khổ. Nó đỗ đại học trọng điểm rồi, cô phải cố gắng hơn nữa để kiếm tiền đóng học phí cho nó.”Tôi vừa ăn cơm, vừa đáp lại một câu: "Vậy thì con gái cô thật hạnh phúc.""Đương nhiên rồi."Những bậc phụ huynh như vậy rất nhiều, tôi đoán, khi về nhà cô ấy chắc chắn sẽ nói với con gái mình: "Trong nhà máy của mẹ có một cô bé bằng tuổi con đã tự đi kiếm tiền đi học rồi đấy, con xem con hạnh phúc biết bao, có ba mẹ lo cho con hết thảy., tất cả đều là vì con."Dĩ nhiên, cũng có thể là tôi nghĩ tiêu cực quá thôi.Tóm lại, họ đều sẽ hạnh phúc hơn tôi.Buổi tối khi trở về căn biệt thự trống không, tôi lại lẩm bẩm gọi tên anh, mong được nghe một tiếng đáp, nhưng cũng sợ thật sự có người trả lời.Dần dần, nỗi sợ trong lòng tan biến, dù sao giọng nói quen thuộc ấy cũng không bao giờ nghe thấy nữa.Thời gian thoáng chốc trôi qua.Cuối cùng cũng đến ngày tựu trường, trước khi rời khỏi nhà máy, cô ăn cơm cùng dúi cho tôi một phong bì đỏ, nói: "Thuận buồm xuôi gió, thượng lộ bình an nhé."Tôi sững người một lúc, rồi nhanh ch.óng cúi đầu cảm ơn: "Cháu cảm ơn ạ."Đợi cô ấy đi rồi, tôi mở phong bì ra, bên trong có hai trăm tệ.Để tiết kiệm tiền, tôi mua vé tàu ghế cứng.Hai mươi hai tiếng đồng hồ, hai trăm năm mươi tệ, một chuyến đi về phương Bắc.Ngày khởi hành, nắng vàng rực rỡ, sự tự do mà tôi từng ảo tưởng vô số lần đã đến, nhưng dường như tôi không hề vui vẻ chút nào.Tôi lấy chiếc nút bấm Bluetooth từ trong túi ra, bấm một cái, rồi lại nhớ ra, thứ này chỉ có tác dụng trong vòng mười mét.Sau đó lắc đầu cất nó lại vào túi.Con tàu ngày càng đến gần, dường như có một giọng nói quen thuộc vang lên ở đây."Mạnh Sơ!"42Khi tôi ngẩng đầu lên, Thẩm Thuật từ phía xa, chen qua đám đông, chạy về phía tôi.Giống như vô số lần trước đây, anh lại cứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng.Tôi đứng sững tại chỗ một lúc lâu, cho đến khi anh chạy đến trước mặt, ôm chầm lấy tôi vào lòng.Tôi vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c cậu: "Anh… không ra nước ngoài à?""Không.""Vậy anh..."Tôi nhìn chiếc vali bên cạnh anh.Anh cúi đầu, nâng mặt tôi lên: “Đương nhiên là đến để thực hiện lời hứa rồi.”Dòng người đông đúc, nhân viên tàu thổi còi giục mọi người nhanh lên.Thẩm Thuật mỉm cười, đồng thời nắm lấy tay tôi."Anh đã nói rồi mà, chỉ cần em muốn gặp, anh sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.”Con tàu chầm chậm lăn bánh, tôi tựa vào vai Thẩm Thuật, cùng nhau đi về phía tương lai của chúng tôi.(Hoàn)
41
Buồn cười là, hôm sau khi tôi quay lại trường.
Giáo viên chủ nhiệm nói rằng Khâu Dương xin nghỉ một tuần, lý do là hôm qua cậu ta bị ch.ó dữ c.ắ.n trên đường về nhà.
Nhưng đó chẳng phải ch.ó dữ đâu, mà là con ch.ó ngoan, chỉ chuyên c.ắ.n bọn xấu xa thôi.
Không có sự quấy rối của Khâu Dương, tôi lại trở về với những ngày yên bình trong lớp.
Ngày thi đại học đã đến, hai ngày rưỡi căng thẳng liên tục khiến tôi quên đi mọi nỗi buồn và tiếc nuối.
Những kiến thức học thuộc lòng vẫn đang được tôi nhẩm ôn đi ôn lại lại không ngừng.
Khi thi xong môn cuối cùng, tiếng người vang lên ồn ào, hành lang tràn ngập những tiếng hét vui mừng.
Ánh nắng ch.ói chang khiến tôi không thể mở mắt, sợi dây chuyền hoa hồng trên cổ thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng.
Trong phút chốc, tôi dường như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đuổi theo, nhưng lại biến mất ở góc rẽ.
Tôi tự giễu cười một tiếng.
Sao tôi vẫn còn ảo tưởng rằng anh sẽ quay lại chứ.
Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học kết thúc, nhiều người bắt đầu chuyến du lịch tốt nghiệp, còn tôi thì vào nhà máy làm công.
Để tự kiếm tiền học phí cho mình.
Ba tháng liền, mỗi ngày tôi làm mười hai tiếng không ngừng nghỉ, chỉ có mười lăm phút để ăn cơm và đi vệ sinh.
Thế nhưng tôi lại cảm thấy thật sự thoải mái.
Một cô hay ngồi ăn cơm cùng thường trò chuyện với tôi: "Cô bé, sao cháu giỏi giang thế, phải chi con gái cô cũng giỏi như cháu thì tốt biết mấy. Nhưng bây giờ con nít được nuôi chiều quá, chẳng nỡ để nó chịu khổ. Nó đỗ đại học trọng điểm rồi, cô phải cố gắng hơn nữa để kiếm tiền đóng học phí cho nó.”
Tôi vừa ăn cơm, vừa đáp lại một câu: "Vậy thì con gái cô thật hạnh phúc."
"Đương nhiên rồi."
Những bậc phụ huynh như vậy rất nhiều, tôi đoán, khi về nhà cô ấy chắc chắn sẽ nói với con gái mình: "Trong nhà máy của mẹ có một cô bé bằng tuổi con đã tự đi kiếm tiền đi học rồi đấy, con xem con hạnh phúc biết bao, có ba mẹ lo cho con hết thảy., tất cả đều là vì con."
Dĩ nhiên, cũng có thể là tôi nghĩ tiêu cực quá thôi.
Tóm lại, họ đều sẽ hạnh phúc hơn tôi.
Buổi tối khi trở về căn biệt thự trống không, tôi lại lẩm bẩm gọi tên anh, mong được nghe một tiếng đáp, nhưng cũng sợ thật sự có người trả lời.
Dần dần, nỗi sợ trong lòng tan biến, dù sao giọng nói quen thuộc ấy cũng không bao giờ nghe thấy nữa.
Thời gian thoáng chốc trôi qua.
Cuối cùng cũng đến ngày tựu trường, trước khi rời khỏi nhà máy, cô ăn cơm cùng dúi cho tôi một phong bì đỏ, nói: "Thuận buồm xuôi gió, thượng lộ bình an nhé."
Tôi sững người một lúc, rồi nhanh ch.óng cúi đầu cảm ơn: "Cháu cảm ơn ạ."
Đợi cô ấy đi rồi, tôi mở phong bì ra, bên trong có hai trăm tệ.
Để tiết kiệm tiền, tôi mua vé tàu ghế cứng.
Hai mươi hai tiếng đồng hồ, hai trăm năm mươi tệ, một chuyến đi về phương Bắc.
Ngày khởi hành, nắng vàng rực rỡ, sự tự do mà tôi từng ảo tưởng vô số lần đã đến, nhưng dường như tôi không hề vui vẻ chút nào.
Tôi lấy chiếc nút bấm Bluetooth từ trong túi ra, bấm một cái, rồi lại nhớ ra, thứ này chỉ có tác dụng trong vòng mười mét.
Sau đó lắc đầu cất nó lại vào túi.
Con tàu ngày càng đến gần, dường như có một giọng nói quen thuộc vang lên ở đây.
"Mạnh Sơ!"
42
Khi tôi ngẩng đầu lên, Thẩm Thuật từ phía xa, chen qua đám đông, chạy về phía tôi.
Giống như vô số lần trước đây, anh lại cứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng.
Tôi đứng sững tại chỗ một lúc lâu, cho đến khi anh chạy đến trước mặt, ôm chầm lấy tôi vào lòng.
Tôi vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c cậu: "Anh… không ra nước ngoài à?"
"Không."
"Vậy anh..."
Tôi nhìn chiếc vali bên cạnh anh.
Anh cúi đầu, nâng mặt tôi lên: “Đương nhiên là đến để thực hiện lời hứa rồi.”
Dòng người đông đúc, nhân viên tàu thổi còi giục mọi người nhanh lên.
Thẩm Thuật mỉm cười, đồng thời nắm lấy tay tôi.
"Anh đã nói rồi mà, chỉ cần em muốn gặp, anh sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.”
Con tàu chầm chậm lăn bánh, tôi tựa vào vai Thẩm Thuật, cùng nhau đi về phía tương lai của chúng tôi.
(Hoàn)
Chạy Trốn Khỏi Mùa HèTác giả: KhuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng1 Lúc bị Giang Trình kéo vào quán bida, cúc áo đồng phục của tôi đã bị giật tung, tóc tai cũng rối bời hết cả lên. Quán bida nồng nặc mùi khói t.h.u.ố.c, tiếng ồn ào vang lên không ngớt. Mấy tên côn đồ đi theo sau Giang Trình không ngừng bàn tán. "Thật muốn biết lát nữa anh Thuật nhìn thấy nó sẽ phản ứng thế nào, mày nói xem anh ấy có cào nát mặt nó không?" "Anh Trình để mắt đến nó mà nó không mừng thầm thì thôi, còn dám nói mình là bạn gái anh Thuật, đúng là tự đẩy mình vào hố lửa." "Tao cược một trăm, lát nữa nó sẽ khóc lóc cầu xin anh Trình cứu." "Tao cược năm trăm!" Giang Trình đi phía trước, chẳng thèm để tâm mà cười khẩy một tiếng: "Người ta mới chuyển đến, không biết anh Thuật là người thế nào, đừng dọa người ta sợ." Bọn họ dừng lại trước một chiếc bàn bida ở góc phòng, có một chàng trai mặc áo hoodie đen đang cúi người, chăm chú nhìn vào quả bi đen cuối cùng trên bàn. Tôi bị ném xuống ngay bên chân anh ấy, cùng lúc đó tiếng hai quả bi va vào nhau cũng vang lên. Giang Trình mỉm… 41Buồn cười là, hôm sau khi tôi quay lại trường.Giáo viên chủ nhiệm nói rằng Khâu Dương xin nghỉ một tuần, lý do là hôm qua cậu ta bị ch.ó dữ c.ắ.n trên đường về nhà.Nhưng đó chẳng phải ch.ó dữ đâu, mà là con ch.ó ngoan, chỉ chuyên c.ắ.n bọn xấu xa thôi.Không có sự quấy rối của Khâu Dương, tôi lại trở về với những ngày yên bình trong lớp.Ngày thi đại học đã đến, hai ngày rưỡi căng thẳng liên tục khiến tôi quên đi mọi nỗi buồn và tiếc nuối.Những kiến thức học thuộc lòng vẫn đang được tôi nhẩm ôn đi ôn lại lại không ngừng.Khi thi xong môn cuối cùng, tiếng người vang lên ồn ào, hành lang tràn ngập những tiếng hét vui mừng.Ánh nắng ch.ói chang khiến tôi không thể mở mắt, sợi dây chuyền hoa hồng trên cổ thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng.Trong phút chốc, tôi dường như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đuổi theo, nhưng lại biến mất ở góc rẽ.Tôi tự giễu cười một tiếng.Sao tôi vẫn còn ảo tưởng rằng anh sẽ quay lại chứ.Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học kết thúc, nhiều người bắt đầu chuyến du lịch tốt nghiệp, còn tôi thì vào nhà máy làm công.Để tự kiếm tiền học phí cho mình.Ba tháng liền, mỗi ngày tôi làm mười hai tiếng không ngừng nghỉ, chỉ có mười lăm phút để ăn cơm và đi vệ sinh.Thế nhưng tôi lại cảm thấy thật sự thoải mái.Một cô hay ngồi ăn cơm cùng thường trò chuyện với tôi: "Cô bé, sao cháu giỏi giang thế, phải chi con gái cô cũng giỏi như cháu thì tốt biết mấy. Nhưng bây giờ con nít được nuôi chiều quá, chẳng nỡ để nó chịu khổ. Nó đỗ đại học trọng điểm rồi, cô phải cố gắng hơn nữa để kiếm tiền đóng học phí cho nó.”Tôi vừa ăn cơm, vừa đáp lại một câu: "Vậy thì con gái cô thật hạnh phúc.""Đương nhiên rồi."Những bậc phụ huynh như vậy rất nhiều, tôi đoán, khi về nhà cô ấy chắc chắn sẽ nói với con gái mình: "Trong nhà máy của mẹ có một cô bé bằng tuổi con đã tự đi kiếm tiền đi học rồi đấy, con xem con hạnh phúc biết bao, có ba mẹ lo cho con hết thảy., tất cả đều là vì con."Dĩ nhiên, cũng có thể là tôi nghĩ tiêu cực quá thôi.Tóm lại, họ đều sẽ hạnh phúc hơn tôi.Buổi tối khi trở về căn biệt thự trống không, tôi lại lẩm bẩm gọi tên anh, mong được nghe một tiếng đáp, nhưng cũng sợ thật sự có người trả lời.Dần dần, nỗi sợ trong lòng tan biến, dù sao giọng nói quen thuộc ấy cũng không bao giờ nghe thấy nữa.Thời gian thoáng chốc trôi qua.Cuối cùng cũng đến ngày tựu trường, trước khi rời khỏi nhà máy, cô ăn cơm cùng dúi cho tôi một phong bì đỏ, nói: "Thuận buồm xuôi gió, thượng lộ bình an nhé."Tôi sững người một lúc, rồi nhanh ch.óng cúi đầu cảm ơn: "Cháu cảm ơn ạ."Đợi cô ấy đi rồi, tôi mở phong bì ra, bên trong có hai trăm tệ.Để tiết kiệm tiền, tôi mua vé tàu ghế cứng.Hai mươi hai tiếng đồng hồ, hai trăm năm mươi tệ, một chuyến đi về phương Bắc.Ngày khởi hành, nắng vàng rực rỡ, sự tự do mà tôi từng ảo tưởng vô số lần đã đến, nhưng dường như tôi không hề vui vẻ chút nào.Tôi lấy chiếc nút bấm Bluetooth từ trong túi ra, bấm một cái, rồi lại nhớ ra, thứ này chỉ có tác dụng trong vòng mười mét.Sau đó lắc đầu cất nó lại vào túi.Con tàu ngày càng đến gần, dường như có một giọng nói quen thuộc vang lên ở đây."Mạnh Sơ!"42Khi tôi ngẩng đầu lên, Thẩm Thuật từ phía xa, chen qua đám đông, chạy về phía tôi.Giống như vô số lần trước đây, anh lại cứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng.Tôi đứng sững tại chỗ một lúc lâu, cho đến khi anh chạy đến trước mặt, ôm chầm lấy tôi vào lòng.Tôi vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c cậu: "Anh… không ra nước ngoài à?""Không.""Vậy anh..."Tôi nhìn chiếc vali bên cạnh anh.Anh cúi đầu, nâng mặt tôi lên: “Đương nhiên là đến để thực hiện lời hứa rồi.”Dòng người đông đúc, nhân viên tàu thổi còi giục mọi người nhanh lên.Thẩm Thuật mỉm cười, đồng thời nắm lấy tay tôi."Anh đã nói rồi mà, chỉ cần em muốn gặp, anh sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.”Con tàu chầm chậm lăn bánh, tôi tựa vào vai Thẩm Thuật, cùng nhau đi về phía tương lai của chúng tôi.(Hoàn)