-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao…
Chương 47
Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan SolTác giả: Kim Chan SolTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao… ” “Là một tên ác nhân?” “Hả?… Vâng.Giờ thì tôi biết anh đã chiếu cố cho hoàn cảnh của tôi rất nhiều rồi.” Ji-ho né tránh ánh nhìn.Seon-woo muốn hỏi sao cậu lại nghĩ vậy, nhưng với cái đầu đã thuận miệng trả lời ‘vâng’ khi bị hỏi có phải ác nhân không, thì nghĩ gì cũng dễ đoán, chẳng có gì tò mò lắm.Tuy vậy, anh vẫn quyết định đặt một câu hỏi hợp lý.“Sao không làm đơn phá sản?” Ji-ho có vẻ bối rối.Seon-woo ngả người vào ghế, ngồi thoải mái với vẻ mặt như thể câu hỏi chẳng có ý gì đặc biệt.“Nếu là tôi thì có lẽ tôi đã làm thế.Đó cũng không phải món nợ tôi vay.Dù sao thì số tiền đó cũng đã giúp anh Yoon Ji-ho sống thoải mái… Nhưng dường như anh ta cũng chẳng yêu cầu anh làm vậy.Không thấy oan ức sao?” Câu hỏi của Seon-woo khiến Ji-ho khó chịu, nhưng cậu nghĩ lời đã nói ra thì không có lý do gì để tránh né.“Tôi không phải chưa từng nghĩ đến, nhưng việc đó cũng không dễ dàng gì.Hơn nữa, trong đó có rất nhiều tiền của những người quen biết lâu năm.Nhưng ngay cả khi không phải vậy thì…” Ji-ho ngập ngừng, liếc nhìn thái độ của Seon-woo.Seon-woo ra hiệu cho cậu tiếp tục.“Tôi nghĩ với Giám đốc thì cũng vô dụng thôi.” “Vô dụng?” “… Vì tôi nghĩ anh sẽ truy đòi đến cùng mà.Bằng những cách còn đáng sợ hơn.” “Ha ha ha.” Seon-woo bật cười lớn đến nỗi cả người rung lên.Không phải cố ý phóng đại, cũng chẳng phải chế nhạo.Đơn giản là anh cười phá lên.Ji-ho thấy lạ lùng khi nhìn anh ta cười đến nỗi mắt cũng nheo lại, không biết nên gọi là trẻ con hay là phóng khoáng.Bị đối xử như thế mà vẫn không biết sao?A… thằng khốn này, khiến người ta muốn chửi thậm tệ cũng không được.Những khoảnh khắc Ji-ho - lẽ ra đã bị thiêu rụi tan biến nếu không có Lee Ha-joon - hồi sinh sống động như thế này thật là thú vị.Thôi thì.Cần phải trấn an Ji-ho, người đang chớp mắt với đôi mắt tròn xoe như thỏ bất ngờ, giữa sự tò mò và cảnh giác, phân vân không biết nên tiến lại gần hay bỏ chạy.Phải cho cậu biết là bây giờ anh ta chưa định ăn thịt đâu.Seon-woo trông có vẻ tâm trạng rất tốt.Dù vậy, đối với Ji-ho, anh ta vẫn là một người đáng gờm theo nhiều cách.Đang định nói xin phép về thì Seon-woo đứng dậy khỏi chỗ ngồi.“Nếu thấy biết ơn, vậy thì ăn một bữa tối cùng tôi đi.”
” “Là một tên ác nhân?” “Hả?
… Vâng.
Giờ thì tôi biết anh đã chiếu cố cho hoàn cảnh của tôi rất nhiều rồi.” Ji-ho né tránh ánh nhìn.
Seon-woo muốn hỏi sao cậu lại nghĩ vậy, nhưng với cái đầu đã thuận miệng trả lời ‘vâng’ khi bị hỏi có phải ác nhân không, thì nghĩ gì cũng dễ đoán, chẳng có gì tò mò lắm.
Tuy vậy, anh vẫn quyết định đặt một câu hỏi hợp lý.
“Sao không làm đơn phá sản?” Ji-ho có vẻ bối rối.
Seon-woo ngả người vào ghế, ngồi thoải mái với vẻ mặt như thể câu hỏi chẳng có ý gì đặc biệt.
“Nếu là tôi thì có lẽ tôi đã làm thế.
Đó cũng không phải món nợ tôi vay.
Dù sao thì số tiền đó cũng đã giúp anh Yoon Ji-ho sống thoải mái… Nhưng dường như anh ta cũng chẳng yêu cầu anh làm vậy.
Không thấy oan ức sao?” Câu hỏi của Seon-woo khiến Ji-ho khó chịu, nhưng cậu nghĩ lời đã nói ra thì không có lý do gì để tránh né.
“Tôi không phải chưa từng nghĩ đến, nhưng việc đó cũng không dễ dàng gì.
Hơn nữa, trong đó có rất nhiều tiền của những người quen biết lâu năm.
Nhưng ngay cả khi không phải vậy thì…” Ji-ho ngập ngừng, liếc nhìn thái độ của Seon-woo.
Seon-woo ra hiệu cho cậu tiếp tục.
“Tôi nghĩ với Giám đốc thì cũng vô dụng thôi.” “Vô dụng?” “… Vì tôi nghĩ anh sẽ truy đòi đến cùng mà.
Bằng những cách còn đáng sợ hơn.” “Ha ha ha.” Seon-woo bật cười lớn đến nỗi cả người rung lên.
Không phải cố ý phóng đại, cũng chẳng phải chế nhạo.
Đơn giản là anh cười phá lên.
Ji-ho thấy lạ lùng khi nhìn anh ta cười đến nỗi mắt cũng nheo lại, không biết nên gọi là trẻ con hay là phóng khoáng.
Bị đối xử như thế mà vẫn không biết sao?
A… thằng khốn này, khiến người ta muốn chửi thậm tệ cũng không được.
Những khoảnh khắc Ji-ho - lẽ ra đã bị thiêu rụi tan biến nếu không có Lee Ha-joon - hồi sinh sống động như thế này thật là thú vị.
Thôi thì.
Cần phải trấn an Ji-ho, người đang chớp mắt với đôi mắt tròn xoe như thỏ bất ngờ, giữa sự tò mò và cảnh giác, phân vân không biết nên tiến lại gần hay bỏ chạy.
Phải cho cậu biết là bây giờ anh ta chưa định ăn thịt đâu.
Seon-woo trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
Dù vậy, đối với Ji-ho, anh ta vẫn là một người đáng gờm theo nhiều cách.
Đang định nói xin phép về thì Seon-woo đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Nếu thấy biết ơn, vậy thì ăn một bữa tối cùng tôi đi.”
Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan SolTác giả: Kim Chan SolTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao… ” “Là một tên ác nhân?” “Hả?… Vâng.Giờ thì tôi biết anh đã chiếu cố cho hoàn cảnh của tôi rất nhiều rồi.” Ji-ho né tránh ánh nhìn.Seon-woo muốn hỏi sao cậu lại nghĩ vậy, nhưng với cái đầu đã thuận miệng trả lời ‘vâng’ khi bị hỏi có phải ác nhân không, thì nghĩ gì cũng dễ đoán, chẳng có gì tò mò lắm.Tuy vậy, anh vẫn quyết định đặt một câu hỏi hợp lý.“Sao không làm đơn phá sản?” Ji-ho có vẻ bối rối.Seon-woo ngả người vào ghế, ngồi thoải mái với vẻ mặt như thể câu hỏi chẳng có ý gì đặc biệt.“Nếu là tôi thì có lẽ tôi đã làm thế.Đó cũng không phải món nợ tôi vay.Dù sao thì số tiền đó cũng đã giúp anh Yoon Ji-ho sống thoải mái… Nhưng dường như anh ta cũng chẳng yêu cầu anh làm vậy.Không thấy oan ức sao?” Câu hỏi của Seon-woo khiến Ji-ho khó chịu, nhưng cậu nghĩ lời đã nói ra thì không có lý do gì để tránh né.“Tôi không phải chưa từng nghĩ đến, nhưng việc đó cũng không dễ dàng gì.Hơn nữa, trong đó có rất nhiều tiền của những người quen biết lâu năm.Nhưng ngay cả khi không phải vậy thì…” Ji-ho ngập ngừng, liếc nhìn thái độ của Seon-woo.Seon-woo ra hiệu cho cậu tiếp tục.“Tôi nghĩ với Giám đốc thì cũng vô dụng thôi.” “Vô dụng?” “… Vì tôi nghĩ anh sẽ truy đòi đến cùng mà.Bằng những cách còn đáng sợ hơn.” “Ha ha ha.” Seon-woo bật cười lớn đến nỗi cả người rung lên.Không phải cố ý phóng đại, cũng chẳng phải chế nhạo.Đơn giản là anh cười phá lên.Ji-ho thấy lạ lùng khi nhìn anh ta cười đến nỗi mắt cũng nheo lại, không biết nên gọi là trẻ con hay là phóng khoáng.Bị đối xử như thế mà vẫn không biết sao?A… thằng khốn này, khiến người ta muốn chửi thậm tệ cũng không được.Những khoảnh khắc Ji-ho - lẽ ra đã bị thiêu rụi tan biến nếu không có Lee Ha-joon - hồi sinh sống động như thế này thật là thú vị.Thôi thì.Cần phải trấn an Ji-ho, người đang chớp mắt với đôi mắt tròn xoe như thỏ bất ngờ, giữa sự tò mò và cảnh giác, phân vân không biết nên tiến lại gần hay bỏ chạy.Phải cho cậu biết là bây giờ anh ta chưa định ăn thịt đâu.Seon-woo trông có vẻ tâm trạng rất tốt.Dù vậy, đối với Ji-ho, anh ta vẫn là một người đáng gờm theo nhiều cách.Đang định nói xin phép về thì Seon-woo đứng dậy khỏi chỗ ngồi.“Nếu thấy biết ơn, vậy thì ăn một bữa tối cùng tôi đi.”