Tác giả:

-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao…

Chương 52

Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan SolTác giả: Kim Chan SolTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao… Yang Jung-ah và Choi Min-hee đang đứng ngay lối vào.Ji-ho cố hết sức giữ vẻ mặt bình thản."Xin chào." Chắc không phải là không nghe thấy lời chào của Ji-ho, nhưng Yang Jung-ah vẫn đứng chặn ngay lối vào.Choi Min-hee, sau khi chạm mắt với Ji-ho, hơi né người ra một chút nhưng cũng chẳng có ý nghĩa gì.Yang Jung-ah đang dựa vào khung cửa, cần phải tránh ra để cây đàn vĩ cầm của Ji-ho có thể lọt qua."Làm ơn tránh ra một chút được không?Tôi có cây đàn." "Ừm, cây đàn.Nghe nónó đắt lắm phải không?" Móng tay đỏ của cô ta chỉ vào chiếc case Ji-ho đang cầm.Giọng điệu lên bổng xuống trầm thái quá của cô ta thật khó chịu.Ji-ho chỉ im lặng nhìn cô ta, không trả lời.Khóe miệng nhếch lên của cô ta run lên một cách khó nhận thấy.Ji-ho vẫn im lặng, chỉ nhìn cô ta.Tức tối, cô ta đảo mắt nhìn Ji-ho từ đầu đến chân rồi bước sang một bên, dựa vào khung cửa.Ji-ho cũng không cố chấp thêm, dựng thẳng case đàn, áp sát vào người, khẽ xoay người bước vào trong, lấy túi xách rồi đi ra."Tưởng ngây thơ chứ hóa ra là giả nai.Phải rồi, chắc vậy nên mới...thế này thế kia chăng?" Ji-ho khựng lại, nhưng xung quanh vẫn có nhân viên qua lại và sảnh cũng đã kín chỗ.Cãi cọ cũng chẳng được lợi gì.Cậu bước nhanh rời khỏi sảnh.Choi Min-hee nhìn về phía Yang Jung-ah vừa chỉ lúc nãy, nhưng dù nhìn thế nào cũng chẳng thấy có ai.Yang Jung-ah đang phùng mang trợn má, trông có vẻ rất chân thành.Dù sao thì, Ripley*.Lại bắt đầu rồi.Lại sắp biến một người vô tội thành thằng khốn rồi.Phụt, vui nhỉ."Gì cơ?" "Giám đốc có dặn là trong giờ khách dùng bữa thì hạn chế đi một mình ở sảnh.Ông ấy nói từ giờ hãy dùng cửa sau.Xin mời đi theo tôi." Quản lý Yoon thúc giục Yang Jung-ah và Choi Min-hee đang đứng trước quầy.Cửa sau nối liền với nhà bếp và kho, các nhân viên mặc đồng phục tấp nập qua lại.Giữa nơi hỗn độn mùi thức ăn và tiếng ồn, chỉ có hai cô gái ăn mặc diện mã là lạc lõng.Trên sân khấu, Ji-ho đang chơi nhạc dưới ánh đèn sáng rực."Còn người đó thì sao ạ?" "Anh Yoon Ji-ho đến trước giờ mở cửa và chờ ở khu vực này." "Ý em là sau khi biểu diễn xong ấy." Quản lý Yoon đảo mắt nhìn Yang Jung-ah từ đầu đến chân.Như thể muốn nói, mày có tư cách gì mà chất vấn."Vậy, tôi hiểu là các cô đã rõ rồi nhé." Quản lý Yoon thong thả đi qua các bàn trong sảnh rồi bước ra ngoài lối vào."Hừ, thế thì câu chuyện khác rồi nhé.Đồ omega khốn nạn." Đôi môi đỏ chót của Yang Jung-ah méo mó lại.Phía sau cô ta, đôi mắt của Choi Min-hei đang nhìn qua lại giữa Yang Jung-ah và Ji-ho sáng lấp lánh như một đứa trẻ sắp được chơi trò thú vị.(Ripley: Có thể ám chỉ nhân vật trong tiểu thuyết/truyện tranh "The Talented Mr.Ripley" - một kẻ giả mạo, lừa đảo.Ở đây ngữ cảnh cho thấy nó được dùng như một cách gọi mỉa mai, chỉ một kẻ giả tạo, hay gây rắc rối.)

Yang Jung-ah và Choi Min-hee đang đứng ngay lối vào.

Ji-ho cố hết sức giữ vẻ mặt bình thản.

"Xin chào." Chắc không phải là không nghe thấy lời chào của Ji-ho, nhưng Yang Jung-ah vẫn đứng chặn ngay lối vào.

Choi Min-hee, sau khi chạm mắt với Ji-ho, hơi né người ra một chút nhưng cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Yang Jung-ah đang dựa vào khung cửa, cần phải tránh ra để cây đàn vĩ cầm của Ji-ho có thể lọt qua.

"Làm ơn tránh ra một chút được không?

Tôi có cây đàn." "Ừm, cây đàn.

Nghe nónó đắt lắm phải không?" Móng tay đỏ của cô ta chỉ vào chiếc case Ji-ho đang cầm.

Giọng điệu lên bổng xuống trầm thái quá của cô ta thật khó chịu.

Ji-ho chỉ im lặng nhìn cô ta, không trả lời.

Khóe miệng nhếch lên của cô ta run lên một cách khó nhận thấy.

Ji-ho vẫn im lặng, chỉ nhìn cô ta.

Tức tối, cô ta đảo mắt nhìn Ji-ho từ đầu đến chân rồi bước sang một bên, dựa vào khung cửa.

Ji-ho cũng không cố chấp thêm, dựng thẳng case đàn, áp sát vào người, khẽ xoay người bước vào trong, lấy túi xách rồi đi ra.

"Tưởng ngây thơ chứ hóa ra là giả nai.

Phải rồi, chắc vậy nên mới...

thế này thế kia chăng?" Ji-ho khựng lại, nhưng xung quanh vẫn có nhân viên qua lại và sảnh cũng đã kín chỗ.

Cãi cọ cũng chẳng được lợi gì.

Cậu bước nhanh rời khỏi sảnh.

Choi Min-hee nhìn về phía Yang Jung-ah vừa chỉ lúc nãy, nhưng dù nhìn thế nào cũng chẳng thấy có ai.

Yang Jung-ah đang phùng mang trợn má, trông có vẻ rất chân thành.

Dù sao thì, Ripley*.

Lại bắt đầu rồi.

Lại sắp biến một người vô tội thành thằng khốn rồi.

Phụt, vui nhỉ.

"Gì cơ?" "Giám đốc có dặn là trong giờ khách dùng bữa thì hạn chế đi một mình ở sảnh.

Ông ấy nói từ giờ hãy dùng cửa sau.

Xin mời đi theo tôi." Quản lý Yoon thúc giục Yang Jung-ah và Choi Min-hee đang đứng trước quầy.

Cửa sau nối liền với nhà bếp và kho, các nhân viên mặc đồng phục tấp nập qua lại.

Giữa nơi hỗn độn mùi thức ăn và tiếng ồn, chỉ có hai cô gái ăn mặc diện mã là lạc lõng.

Trên sân khấu, Ji-ho đang chơi nhạc dưới ánh đèn sáng rực.

"Còn người đó thì sao ạ?" "Anh Yoon Ji-ho đến trước giờ mở cửa và chờ ở khu vực này." "Ý em là sau khi biểu diễn xong ấy." Quản lý Yoon đảo mắt nhìn Yang Jung-ah từ đầu đến chân.

Như thể muốn nói, mày có tư cách gì mà chất vấn.

"Vậy, tôi hiểu là các cô đã rõ rồi nhé." Quản lý Yoon thong thả đi qua các bàn trong sảnh rồi bước ra ngoài lối vào.

"Hừ, thế thì câu chuyện khác rồi nhé.

Đồ omega khốn nạn." Đôi môi đỏ chót của Yang Jung-ah méo mó lại.

Phía sau cô ta, đôi mắt của Choi Min-hei đang nhìn qua lại giữa Yang Jung-ah và Ji-ho sáng lấp lánh như một đứa trẻ sắp được chơi trò thú vị.

(Ripley: Có thể ám chỉ nhân vật trong tiểu thuyết/truyện tranh "The Talented Mr.

Ripley" - một kẻ giả mạo, lừa đảo.

Ở đây ngữ cảnh cho thấy nó được dùng như một cách gọi mỉa mai, chỉ một kẻ giả tạo, hay gây rắc rối.)

Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan SolTác giả: Kim Chan SolTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao… Yang Jung-ah và Choi Min-hee đang đứng ngay lối vào.Ji-ho cố hết sức giữ vẻ mặt bình thản."Xin chào." Chắc không phải là không nghe thấy lời chào của Ji-ho, nhưng Yang Jung-ah vẫn đứng chặn ngay lối vào.Choi Min-hee, sau khi chạm mắt với Ji-ho, hơi né người ra một chút nhưng cũng chẳng có ý nghĩa gì.Yang Jung-ah đang dựa vào khung cửa, cần phải tránh ra để cây đàn vĩ cầm của Ji-ho có thể lọt qua."Làm ơn tránh ra một chút được không?Tôi có cây đàn." "Ừm, cây đàn.Nghe nónó đắt lắm phải không?" Móng tay đỏ của cô ta chỉ vào chiếc case Ji-ho đang cầm.Giọng điệu lên bổng xuống trầm thái quá của cô ta thật khó chịu.Ji-ho chỉ im lặng nhìn cô ta, không trả lời.Khóe miệng nhếch lên của cô ta run lên một cách khó nhận thấy.Ji-ho vẫn im lặng, chỉ nhìn cô ta.Tức tối, cô ta đảo mắt nhìn Ji-ho từ đầu đến chân rồi bước sang một bên, dựa vào khung cửa.Ji-ho cũng không cố chấp thêm, dựng thẳng case đàn, áp sát vào người, khẽ xoay người bước vào trong, lấy túi xách rồi đi ra."Tưởng ngây thơ chứ hóa ra là giả nai.Phải rồi, chắc vậy nên mới...thế này thế kia chăng?" Ji-ho khựng lại, nhưng xung quanh vẫn có nhân viên qua lại và sảnh cũng đã kín chỗ.Cãi cọ cũng chẳng được lợi gì.Cậu bước nhanh rời khỏi sảnh.Choi Min-hee nhìn về phía Yang Jung-ah vừa chỉ lúc nãy, nhưng dù nhìn thế nào cũng chẳng thấy có ai.Yang Jung-ah đang phùng mang trợn má, trông có vẻ rất chân thành.Dù sao thì, Ripley*.Lại bắt đầu rồi.Lại sắp biến một người vô tội thành thằng khốn rồi.Phụt, vui nhỉ."Gì cơ?" "Giám đốc có dặn là trong giờ khách dùng bữa thì hạn chế đi một mình ở sảnh.Ông ấy nói từ giờ hãy dùng cửa sau.Xin mời đi theo tôi." Quản lý Yoon thúc giục Yang Jung-ah và Choi Min-hee đang đứng trước quầy.Cửa sau nối liền với nhà bếp và kho, các nhân viên mặc đồng phục tấp nập qua lại.Giữa nơi hỗn độn mùi thức ăn và tiếng ồn, chỉ có hai cô gái ăn mặc diện mã là lạc lõng.Trên sân khấu, Ji-ho đang chơi nhạc dưới ánh đèn sáng rực."Còn người đó thì sao ạ?" "Anh Yoon Ji-ho đến trước giờ mở cửa và chờ ở khu vực này." "Ý em là sau khi biểu diễn xong ấy." Quản lý Yoon đảo mắt nhìn Yang Jung-ah từ đầu đến chân.Như thể muốn nói, mày có tư cách gì mà chất vấn."Vậy, tôi hiểu là các cô đã rõ rồi nhé." Quản lý Yoon thong thả đi qua các bàn trong sảnh rồi bước ra ngoài lối vào."Hừ, thế thì câu chuyện khác rồi nhé.Đồ omega khốn nạn." Đôi môi đỏ chót của Yang Jung-ah méo mó lại.Phía sau cô ta, đôi mắt của Choi Min-hei đang nhìn qua lại giữa Yang Jung-ah và Ji-ho sáng lấp lánh như một đứa trẻ sắp được chơi trò thú vị.(Ripley: Có thể ám chỉ nhân vật trong tiểu thuyết/truyện tranh "The Talented Mr.Ripley" - một kẻ giả mạo, lừa đảo.Ở đây ngữ cảnh cho thấy nó được dùng như một cách gọi mỉa mai, chỉ một kẻ giả tạo, hay gây rắc rối.)

Chương 52