-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao…
Chương 72
Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan SolTác giả: Kim Chan SolTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao… Nghĩ đến cả việc gây tổn hại cho nhà hàng càng khiến cậu thê thảm hơn. Thành thật mà nói, cậu chỉ ước có thể bỏ qua mười phút tới đây và nhảy thẳng vào trong toa tàu điện ngầm.“Anh Yoon Ji-ho.”“Vâng?”“Khi có tín hiệu, đừng nhìn quanh mà đi thẳng lên văn phòng nhé.”“Vâng?”“Giờ không phải lúc để mất hồn vậy đâu. Tỉnh táo lại đi.”“À… Vâng, em sẽ làm vậy.”May mắn là Ji-ho dường như hiểu ra, quản lý Yoon liếc nhìn sảnh rồi ra hiệu bảo cậu ra ngoài ngay. Ji-ho lợi dụng lúc các bồi bàn giao nhau ở trung tâm, dùng vách ngăn và chậu cây lớn làm khiên chắn, lẻn ra khỏi sảnh. Quản lý Yoon đi theo sau, như thường lệ quan sát tình hình tổng thể. Đặc biệt ông quan sát kỹ khu vực quanh bàn bà Kim. Đúng lúc đó, người cùng bàn với bà Kim gọi bồi bàn.“Cho tôi hỏi phần tráng miệng còn lại có thể gói mang về được không ạ?”Quản lý Yoon dừng bước một cách tự nhiên, như tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa khách và bồi bàn. Ông cúi chào nhẹ, nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng.“Thưa quý khách, xin chào. Thật vui khi biết quý khách hài lòng. Việc gói phần tráng miệng mang về hoàn toàn được ạ. Xin hãy phục vụ quý khách theo yêu cầu.”Quản lý Yoon đứng quan sát cho đến khi bồi bàn chuyển các món tráng miệng lên xe đẩy và đi khỏi, rồi nói xin hãy đợi một chút trước khi bước tiếp. Lúc đó, bà Kim đang sốt ruột bỗng đứng phắt dậy, ngước nhìn lên tầng hai. Hành động quá đột ngột và vô lý khiến những người cùng bàn cũng giật mình.“Trời ơi, cô ngồi xuống đi.”“Hình như có phòng riêng thì phải.”Bà ta vươn cổ dài ra quan sát tầng hai. Cứ như một con hươu cao cổ, bà duỗi dài cổ, đảo mắt nhìn qua lan can tầng hai.“Hình như không có lối vào nào khác… Thôi, đứng dậy, đứng dậy đi. Đi thôi.”“Đồ tráng miệng gói mang về còn chưa ra…”Lời người cùng bàn chưa dứt, bà Kim đã lầm bầm như trách móc: “Giờ còn quan tâm mấy thứ tráng miệng vặt vãnh đó nữa.” Bà chỉ kịp cầm lấy túi xách rồi bước ra khỏi sảnh. Hành động đột ngột của bà Kim thu hút ánh nhìn, những người cùng bàn lúng túng không giấu nổi vẻ mặt ngượng ngùng, vội vã thu dọn đồ đạc đứng dậy. Biểu cảm của quản lý Yoon khi quan sát họ vẫn không được tốt cho lắm.“Quý khách, xin ký vào đây ạ.”“Cô nói cái gì cơ?”“Ở đây, xin ký vào đây ạ.”“…Bằng cái gì?”“Bằng cây bút này ạ.”“Nhìn chẳng rõ gì cả.”“Ôi, bà Kim cũng thật. Đây nè, đây. Thử dùng thẻ một hai lần xem.”“À…”Bà Kim dường như mắt đã kém, bà vểnh cằm lên, mắt hấp háy đảo liếc nhìn quanh, đưa tay ra vài lần toan ký nhưng lại hụt hẫng lúng túng mãi. Trong lúc đó, bồi bàn phụ trách bàn ấy đã mang phần tráng miệng đã được đóng gói đến. Quản lý Yoon bước ra giữa đón lấy rồi mang đến quầy."Đây là phần tráng miệng quý khách yêu cầu."Ông ta đưa chiếc túi giấy đựng đồ tráng miệng cho nhóm khách rồi bước đến đứng cạnh nhân viên quầy, nhìn về phía bà Kim."Thưa quý khách, có vấn đề gì ạ? Tôi có thể giúp gì không ạ?"Ông rút một chiếc kính lúp khá lớn từ ngăn kéo bàn quầy, đưa về phía bà Kim."Dạo này mọi người chăm sóc bản thân tốt, khó đoán tuổi lắm, nhưng có những thứ vẫn không thể đâu ạ. Tôi thấy quý khách hoàn toàn không phải độ tuổi cần dùng kính lúp, nhưng phòng khi cần thì...""Vậy à, không đâu."Mình trông có giống... Giải thích chẳng ra làm sao... Đèn ở đây tối quá... Bà ta lầm bầm rồi ký nguệch ngoạc. Khi quản lý Yoon định tiễn ra, bà Kim đột nhiên quay hướng, "Tôi đi vệ sinh một chút." rồi vụt biến vào nhà vệ sinh. Một người trong nhóm nói "Vậy tôi cũng đi vậy." rồi đuổi theo, những người còn lại vội vã ra khỏi cửa hàng. Lông mày của quản lý Yoon nhíu lại đầy bực dọc.Nếu biết điều thì bây giờ không nên xuống đâu...Dưới con mắt của quản lý Yoon, Ji-ho dường như ngoài việc chơi violin ra thì chẳng làm được gì ra hồn cả. Đang định nhắn tin báo cho cậu ấy thì...Ji-ho bước ra từ phòng làm việc, đầu tiên liếc nhìn bàn mà bà Kim và nhóm bạn vừa ngồi. Nhìn thấy nhân viên đang dọn bàn, có vẻ họ mới vừa đi. Cậu thấy tức giận vì ý đồ của bà ta quá rõ ràng và ác ý, dẫn cả nhóm đến một cửa hàng đang kinh doanh giữa giờ cao điểm. Đã vậy rồi, cậu muốn hỏi cho ra nhẽ xem sao bà ta lại có những suy nghĩ vô lý như thế. Tuy nhiên, cậu không muốn làm việc đó ở đây.Trước hết phải ra khỏi cửa hàng đã. Tôi ra trước và đợi bên ngoài thì có lẽ tốt hơn...Cậu có hơi lo cho Hyun-seok, nhưng nhìn cách cư xử của Hyun-seok thời gian qua, có vẻ anh ấy sẽ đứng về phía mình trước. Còn việc sau khi nghe tình huống của Ji-ho, anh ấy sẽ nghĩ gì thì để tính sau. Để ra xa cửa hàng nhất có thể, cậu cần phải nhanh lên. Lòng cậu nóng như lửa đốt. Xuống tầng một, cậu hé cửa thông giữa sảnh và quầy. Bên trong quầy có nhân viên, và ở phía ngoài là bóng lưng của quản lý Yoon đang đứng. Nhóm của bà Kim không thấy đâu.Hay họ đang ở bãi đỗ xe?Ở bãi đỗ xe sẽ không nhìn thấy cửa hàng. Cảm giác nếu nhanh chân thì mọi việc sẽ diễn ra như kế hoạch, cậu vội mở cửa bước ra."Ôi trời, cuối cùng cũng gặp được rồi nhỉ."Bà Kim xuất hiện như đã chờ sẵn. Quản lý Yoon định bước ra chặn lại, nhưng bà ta xông tới như một con sư tử cái đói mồi, đứng chặn trước mặt Ji-ho.
Nghĩ đến cả việc gây tổn hại cho nhà hàng càng khiến cậu thê thảm hơn. Thành thật mà nói, cậu chỉ ước có thể bỏ qua mười phút tới đây và nhảy thẳng vào trong toa tàu điện ngầm.
“Anh Yoon Ji-ho.”
“Vâng?”
“Khi có tín hiệu, đừng nhìn quanh mà đi thẳng lên văn phòng nhé.”
“Vâng?”
“Giờ không phải lúc để mất hồn vậy đâu. Tỉnh táo lại đi.”
“À… Vâng, em sẽ làm vậy.”
May mắn là Ji-ho dường như hiểu ra, quản lý Yoon liếc nhìn sảnh rồi ra hiệu bảo cậu ra ngoài ngay. Ji-ho lợi dụng lúc các bồi bàn giao nhau ở trung tâm, dùng vách ngăn và chậu cây lớn làm khiên chắn, lẻn ra khỏi sảnh. Quản lý Yoon đi theo sau, như thường lệ quan sát tình hình tổng thể. Đặc biệt ông quan sát kỹ khu vực quanh bàn bà Kim. Đúng lúc đó, người cùng bàn với bà Kim gọi bồi bàn.
“Cho tôi hỏi phần tráng miệng còn lại có thể gói mang về được không ạ?”
Quản lý Yoon dừng bước một cách tự nhiên, như tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa khách và bồi bàn. Ông cúi chào nhẹ, nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng.
“Thưa quý khách, xin chào. Thật vui khi biết quý khách hài lòng. Việc gói phần tráng miệng mang về hoàn toàn được ạ. Xin hãy phục vụ quý khách theo yêu cầu.”
Quản lý Yoon đứng quan sát cho đến khi bồi bàn chuyển các món tráng miệng lên xe đẩy và đi khỏi, rồi nói xin hãy đợi một chút trước khi bước tiếp. Lúc đó, bà Kim đang sốt ruột bỗng đứng phắt dậy, ngước nhìn lên tầng hai. Hành động quá đột ngột và vô lý khiến những người cùng bàn cũng giật mình.
“Trời ơi, cô ngồi xuống đi.”
“Hình như có phòng riêng thì phải.”
Bà ta vươn cổ dài ra quan sát tầng hai. Cứ như một con hươu cao cổ, bà duỗi dài cổ, đảo mắt nhìn qua lan can tầng hai.
“Hình như không có lối vào nào khác… Thôi, đứng dậy, đứng dậy đi. Đi thôi.”
“Đồ tráng miệng gói mang về còn chưa ra…”
Lời người cùng bàn chưa dứt, bà Kim đã lầm bầm như trách móc: “Giờ còn quan tâm mấy thứ tráng miệng vặt vãnh đó nữa.” Bà chỉ kịp cầm lấy túi xách rồi bước ra khỏi sảnh. Hành động đột ngột của bà Kim thu hút ánh nhìn, những người cùng bàn lúng túng không giấu nổi vẻ mặt ngượng ngùng, vội vã thu dọn đồ đạc đứng dậy. Biểu cảm của quản lý Yoon khi quan sát họ vẫn không được tốt cho lắm.
“Quý khách, xin ký vào đây ạ.”
“Cô nói cái gì cơ?”
“Ở đây, xin ký vào đây ạ.”
“…Bằng cái gì?”
“Bằng cây bút này ạ.”
“Nhìn chẳng rõ gì cả.”
“Ôi, bà Kim cũng thật. Đây nè, đây. Thử dùng thẻ một hai lần xem.”
“À…”
Bà Kim dường như mắt đã kém, bà vểnh cằm lên, mắt hấp háy đảo liếc nhìn quanh, đưa tay ra vài lần toan ký nhưng lại hụt hẫng lúng túng mãi. Trong lúc đó, bồi bàn phụ trách bàn ấy đã mang phần tráng miệng đã được đóng gói đến. Quản lý Yoon bước ra giữa đón lấy rồi mang đến quầy.
"Đây là phần tráng miệng quý khách yêu cầu."
Ông ta đưa chiếc túi giấy đựng đồ tráng miệng cho nhóm khách rồi bước đến đứng cạnh nhân viên quầy, nhìn về phía bà Kim.
"Thưa quý khách, có vấn đề gì ạ? Tôi có thể giúp gì không ạ?"
Ông rút một chiếc kính lúp khá lớn từ ngăn kéo bàn quầy, đưa về phía bà Kim.
"Dạo này mọi người chăm sóc bản thân tốt, khó đoán tuổi lắm, nhưng có những thứ vẫn không thể đâu ạ. Tôi thấy quý khách hoàn toàn không phải độ tuổi cần dùng kính lúp, nhưng phòng khi cần thì..."
"Vậy à, không đâu."
Mình trông có giống... Giải thích chẳng ra làm sao... Đèn ở đây tối quá... Bà ta lầm bầm rồi ký nguệch ngoạc. Khi quản lý Yoon định tiễn ra, bà Kim đột nhiên quay hướng, "Tôi đi vệ sinh một chút." rồi vụt biến vào nhà vệ sinh. Một người trong nhóm nói "Vậy tôi cũng đi vậy." rồi đuổi theo, những người còn lại vội vã ra khỏi cửa hàng. Lông mày của quản lý Yoon nhíu lại đầy bực dọc.
Nếu biết điều thì bây giờ không nên xuống đâu...
Dưới con mắt của quản lý Yoon, Ji-ho dường như ngoài việc chơi violin ra thì chẳng làm được gì ra hồn cả. Đang định nhắn tin báo cho cậu ấy thì...
Ji-ho bước ra từ phòng làm việc, đầu tiên liếc nhìn bàn mà bà Kim và nhóm bạn vừa ngồi. Nhìn thấy nhân viên đang dọn bàn, có vẻ họ mới vừa đi. Cậu thấy tức giận vì ý đồ của bà ta quá rõ ràng và ác ý, dẫn cả nhóm đến một cửa hàng đang kinh doanh giữa giờ cao điểm. Đã vậy rồi, cậu muốn hỏi cho ra nhẽ xem sao bà ta lại có những suy nghĩ vô lý như thế. Tuy nhiên, cậu không muốn làm việc đó ở đây.
Trước hết phải ra khỏi cửa hàng đã. Tôi ra trước và đợi bên ngoài thì có lẽ tốt hơn...
Cậu có hơi lo cho Hyun-seok, nhưng nhìn cách cư xử của Hyun-seok thời gian qua, có vẻ anh ấy sẽ đứng về phía mình trước. Còn việc sau khi nghe tình huống của Ji-ho, anh ấy sẽ nghĩ gì thì để tính sau. Để ra xa cửa hàng nhất có thể, cậu cần phải nhanh lên. Lòng cậu nóng như lửa đốt. Xuống tầng một, cậu hé cửa thông giữa sảnh và quầy. Bên trong quầy có nhân viên, và ở phía ngoài là bóng lưng của quản lý Yoon đang đứng. Nhóm của bà Kim không thấy đâu.
Hay họ đang ở bãi đỗ xe?
Ở bãi đỗ xe sẽ không nhìn thấy cửa hàng. Cảm giác nếu nhanh chân thì mọi việc sẽ diễn ra như kế hoạch, cậu vội mở cửa bước ra.
"Ôi trời, cuối cùng cũng gặp được rồi nhỉ."
Bà Kim xuất hiện như đã chờ sẵn. Quản lý Yoon định bước ra chặn lại, nhưng bà ta xông tới như một con sư tử cái đói mồi, đứng chặn trước mặt Ji-ho.
Một Ngày Chồng Tôi Chết - Kim Chan SolTác giả: Kim Chan SolTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng-Sự việc đáng buồn đã xảy ra khi 4 thi thể được tìm thấy tại hiện trường cháy xe SUV. Dù người đi đường phản ứng nhanh đã ngăn không cho lửa lan sang khu vực khác nhưng tòa nhà vẫn bị thiêu rụi gần như hoàn toàn như mọi người thấy. Tít tít. Tít tít. Đôi mắt Ji-ho đang dán vào màn hình TV phòng khách đưa về một vụ tin tức khá nghiêm trọng liền hướng về chiếc nồi đang sôi sùng sục trên bếp từ. Cậu tắt bếp, lấy giá lọc ra, vẩy sạch nước rồi đổ mì vào một chiếc tô rộng miệng. Những sợi mì spaghetti còn bốc khói nghi ngút đổ xuống ồ ạt. Chờ cho hơi nước thoát bớt, Ji-ho nhỏ vài giọt dầu ô liu và trộn đều lên. "Tiếp theo là. gì nhỉ? " -. Cảnh sát dự kiến sẽ xác định danh tính chính xác thông qua xét nghiệm ADN. Chúng tôi xin tiếp tục với tin tức tiếp theo. Sáng nay. Ánh mắt Ji-ho đang nhìn công thức trên màn hình máy tính bảng liếc về phía phòng khách một chút rồi lại quay về chỗ cũ. Giọng phát thanh viên trôi đi như một bản nhạc nền, còn cậu tập trung hoàn toàn vào việc làm sốt. Nhát dao… Nghĩ đến cả việc gây tổn hại cho nhà hàng càng khiến cậu thê thảm hơn. Thành thật mà nói, cậu chỉ ước có thể bỏ qua mười phút tới đây và nhảy thẳng vào trong toa tàu điện ngầm.“Anh Yoon Ji-ho.”“Vâng?”“Khi có tín hiệu, đừng nhìn quanh mà đi thẳng lên văn phòng nhé.”“Vâng?”“Giờ không phải lúc để mất hồn vậy đâu. Tỉnh táo lại đi.”“À… Vâng, em sẽ làm vậy.”May mắn là Ji-ho dường như hiểu ra, quản lý Yoon liếc nhìn sảnh rồi ra hiệu bảo cậu ra ngoài ngay. Ji-ho lợi dụng lúc các bồi bàn giao nhau ở trung tâm, dùng vách ngăn và chậu cây lớn làm khiên chắn, lẻn ra khỏi sảnh. Quản lý Yoon đi theo sau, như thường lệ quan sát tình hình tổng thể. Đặc biệt ông quan sát kỹ khu vực quanh bàn bà Kim. Đúng lúc đó, người cùng bàn với bà Kim gọi bồi bàn.“Cho tôi hỏi phần tráng miệng còn lại có thể gói mang về được không ạ?”Quản lý Yoon dừng bước một cách tự nhiên, như tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa khách và bồi bàn. Ông cúi chào nhẹ, nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng.“Thưa quý khách, xin chào. Thật vui khi biết quý khách hài lòng. Việc gói phần tráng miệng mang về hoàn toàn được ạ. Xin hãy phục vụ quý khách theo yêu cầu.”Quản lý Yoon đứng quan sát cho đến khi bồi bàn chuyển các món tráng miệng lên xe đẩy và đi khỏi, rồi nói xin hãy đợi một chút trước khi bước tiếp. Lúc đó, bà Kim đang sốt ruột bỗng đứng phắt dậy, ngước nhìn lên tầng hai. Hành động quá đột ngột và vô lý khiến những người cùng bàn cũng giật mình.“Trời ơi, cô ngồi xuống đi.”“Hình như có phòng riêng thì phải.”Bà ta vươn cổ dài ra quan sát tầng hai. Cứ như một con hươu cao cổ, bà duỗi dài cổ, đảo mắt nhìn qua lan can tầng hai.“Hình như không có lối vào nào khác… Thôi, đứng dậy, đứng dậy đi. Đi thôi.”“Đồ tráng miệng gói mang về còn chưa ra…”Lời người cùng bàn chưa dứt, bà Kim đã lầm bầm như trách móc: “Giờ còn quan tâm mấy thứ tráng miệng vặt vãnh đó nữa.” Bà chỉ kịp cầm lấy túi xách rồi bước ra khỏi sảnh. Hành động đột ngột của bà Kim thu hút ánh nhìn, những người cùng bàn lúng túng không giấu nổi vẻ mặt ngượng ngùng, vội vã thu dọn đồ đạc đứng dậy. Biểu cảm của quản lý Yoon khi quan sát họ vẫn không được tốt cho lắm.“Quý khách, xin ký vào đây ạ.”“Cô nói cái gì cơ?”“Ở đây, xin ký vào đây ạ.”“…Bằng cái gì?”“Bằng cây bút này ạ.”“Nhìn chẳng rõ gì cả.”“Ôi, bà Kim cũng thật. Đây nè, đây. Thử dùng thẻ một hai lần xem.”“À…”Bà Kim dường như mắt đã kém, bà vểnh cằm lên, mắt hấp háy đảo liếc nhìn quanh, đưa tay ra vài lần toan ký nhưng lại hụt hẫng lúng túng mãi. Trong lúc đó, bồi bàn phụ trách bàn ấy đã mang phần tráng miệng đã được đóng gói đến. Quản lý Yoon bước ra giữa đón lấy rồi mang đến quầy."Đây là phần tráng miệng quý khách yêu cầu."Ông ta đưa chiếc túi giấy đựng đồ tráng miệng cho nhóm khách rồi bước đến đứng cạnh nhân viên quầy, nhìn về phía bà Kim."Thưa quý khách, có vấn đề gì ạ? Tôi có thể giúp gì không ạ?"Ông rút một chiếc kính lúp khá lớn từ ngăn kéo bàn quầy, đưa về phía bà Kim."Dạo này mọi người chăm sóc bản thân tốt, khó đoán tuổi lắm, nhưng có những thứ vẫn không thể đâu ạ. Tôi thấy quý khách hoàn toàn không phải độ tuổi cần dùng kính lúp, nhưng phòng khi cần thì...""Vậy à, không đâu."Mình trông có giống... Giải thích chẳng ra làm sao... Đèn ở đây tối quá... Bà ta lầm bầm rồi ký nguệch ngoạc. Khi quản lý Yoon định tiễn ra, bà Kim đột nhiên quay hướng, "Tôi đi vệ sinh một chút." rồi vụt biến vào nhà vệ sinh. Một người trong nhóm nói "Vậy tôi cũng đi vậy." rồi đuổi theo, những người còn lại vội vã ra khỏi cửa hàng. Lông mày của quản lý Yoon nhíu lại đầy bực dọc.Nếu biết điều thì bây giờ không nên xuống đâu...Dưới con mắt của quản lý Yoon, Ji-ho dường như ngoài việc chơi violin ra thì chẳng làm được gì ra hồn cả. Đang định nhắn tin báo cho cậu ấy thì...Ji-ho bước ra từ phòng làm việc, đầu tiên liếc nhìn bàn mà bà Kim và nhóm bạn vừa ngồi. Nhìn thấy nhân viên đang dọn bàn, có vẻ họ mới vừa đi. Cậu thấy tức giận vì ý đồ của bà ta quá rõ ràng và ác ý, dẫn cả nhóm đến một cửa hàng đang kinh doanh giữa giờ cao điểm. Đã vậy rồi, cậu muốn hỏi cho ra nhẽ xem sao bà ta lại có những suy nghĩ vô lý như thế. Tuy nhiên, cậu không muốn làm việc đó ở đây.Trước hết phải ra khỏi cửa hàng đã. Tôi ra trước và đợi bên ngoài thì có lẽ tốt hơn...Cậu có hơi lo cho Hyun-seok, nhưng nhìn cách cư xử của Hyun-seok thời gian qua, có vẻ anh ấy sẽ đứng về phía mình trước. Còn việc sau khi nghe tình huống của Ji-ho, anh ấy sẽ nghĩ gì thì để tính sau. Để ra xa cửa hàng nhất có thể, cậu cần phải nhanh lên. Lòng cậu nóng như lửa đốt. Xuống tầng một, cậu hé cửa thông giữa sảnh và quầy. Bên trong quầy có nhân viên, và ở phía ngoài là bóng lưng của quản lý Yoon đang đứng. Nhóm của bà Kim không thấy đâu.Hay họ đang ở bãi đỗ xe?Ở bãi đỗ xe sẽ không nhìn thấy cửa hàng. Cảm giác nếu nhanh chân thì mọi việc sẽ diễn ra như kế hoạch, cậu vội mở cửa bước ra."Ôi trời, cuối cùng cũng gặp được rồi nhỉ."Bà Kim xuất hiện như đã chờ sẵn. Quản lý Yoon định bước ra chặn lại, nhưng bà ta xông tới như một con sư tử cái đói mồi, đứng chặn trước mặt Ji-ho.