*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa     Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại…

Chương 51

Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu TiTác giả: Lạp Diện Thổ Đậu TiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa     Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại… Hề Việt dừng lại giữa đám đông, cái giá phải trả là bị hai cậu nhóc đang chen lên đụn phải, va mạnh sang một bên.Mẹ của chúng vẫn đang leo cầu thang phía sau, giọng hét vọng tới: “Đừng chạy loạn!”Cánh tay Hề Việt bị Lãnh Kế Bằng kéo lại, cô chỉ cúi đầu lùi nửa bước, rồi ngẩng lên.Trì Tiêu đã biến mất.Y hệt như buổi trưa, trong đầu cô bật ra một từ: thần xuất quỷ nhập. Nhưng cô lại thấy, Trì Tiêu chẳng phải thần, cũng chẳng phải quỷ.“…Tên trộm.”Cô khẽ lẩm bẩm một câu, lại bị Lãnh Kế Bằng nghe thấy.Lãnh Kế Bằng đứng ngay sau lưng cô, lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác. Không hề khoa trương chút nào, chỗ bả vai Hề Việt chạm vào ngực anh, cô rõ ràng cảm nhận được sự rung lên, đó là phản xạ cơ bắp căng cứng tức thì, khiến toàn thân cô nổi da gà.“Ở đâu? Ở đâu?” Lãnh Kế Bằng nhìn quanh bốn phía rồi từ trên xuống dưới soi Hề Việt, “Cô làm mất gì à?”Hề Việt bình thản bước lên nửa bước, thoát khỏi phạm vi cánh tay anh vòng quanh.“Nhìn nhầm thôi.” Cô cúi đầu dụi mắt, “Tôi hơi hoa mắt, mệt rồi.”“Nhưng vừa rồi trông cô giống như bị người ta giẫm trúng đuôi ấy,” Lãnh Kế Bằng nói, “Tôi tưởng cô làm rơi đồ thật, sợ chết khiếp, ra ngoài chơi đừng mang đồ quý trên người, mất rồi phiền lắm.”“Ừm, đúng vậy.” Mắt Hề Việt vẫn nhìn về hướng Trì Tiêu vừa đứng, dù nơi đó đã bị du khách khác chiếm mất, “Mất rồi còn phải lục thùng rác nữa… À, anh từng lục thùng rác chưa?”“Hả??”Hề Việt quay đầu cười với anh: “Không có gì. Đi thôi.”Lãnh Kế Bằng chưa từng yêu đương, thậm chí cũng ít tiếp xúc với con gái.Những học viên nữ thì không tính.Trong ngành gym, huấn luyện viên đủ loại người, đủ trình độ, lại gánh áp lực doanh số. Không thiếu những huấn luyện viên nam cố tình làm màu, lấy bản thân làm mồi, cung cấp giá trị cảm xúc để dụ học viên gia hạn lớp, còn cho rằng đó là một phần công việc.Nhưng Lãnh Kế Bằng không nghĩ vậy.Anh ngay thẳng, cũng muốn giữ mình cho người bạn gái tương lai. Với anh, hỏi han quan tâm, chúc ngủ ngon mỗi ngày đã là vượt ranh giới. Đối với tình yêu, anh mang trong mình một kiểu lãng mạn lý tưởng chủ nghĩa.Lãng mạn lý tưởng.Còn gì lãng mạn hơn việc trong chuyến du lịch, gặp được một người, vừa gặp đã rung động, dần dần hiểu nhau, rồi thuận lý thành chương bắt đầu một mối quan hệ?Gặp nhau trên đường đi, nghĩ thế nào cũng là một khởi đầu hoàn hảo.Anh đi trước Hề Việt, mở đường giữa đám đông chen chúc. Dù mới quen, nhưng trong đầu anh đã nghĩ rất xa, thậm chí còn lên kế hoạch, sau này sẽ chọn một thời điểm thích hợp để nói cho Hề Việt biết, rốt cuộc là từ lúc nào anh bị cô thu hút.Anh chưa từng thấy ai ăn một bát bún mà cau mày như đang giải bài toán khó, nghiêm túc đến đáng yêu như thế.Anh thích kiểu con gái trông yên tĩnh, kín đáo, và nhất định phải biết tỏ ra yếu đuối. Trong mắt Lãnh Kế Bằng, đó không phải điều xấu, sự yếu mềm, lúng túng ấy sẽ khơi dậy h*m m**n bảo vệ.Anh hoàn toàn chấp nhận, thậm chí thuận theo tư tưởng đàn ông truyền thống của mình, nam mạnh nữ yếu có gì không tốt?Đàn ông thì nên mạnh mẽ, rắn rỏi, thông minh, cái gì cũng làm được. Thỉnh thoảng còn bán thảm, làm nũng, loại đó thì gọi là đàn ông gì?…….Rời khỏi đài quan sát, Hề Việt vẫn hơi mơ hồ.Cô luôn cảm thấy trong bóng tối có một ánh mắt đang dõi theo mình, nhưng nhìn quanh thì lúc có lúc không.Lúc cô rời đài quan sát, Trì Tiêu không thấy đâu; lúc cùng Lãnh Kế Bằng xuống bậc thang, Trì Tiêu lại xuất hiện, đi nhanh hơn họ, đứng dưới cầu thang ngẩng đầu liếc nhìn một cái.…Rồi lại biến mất trong đám đông.Quả thực rất quỷ dị.Dòng người từ Đại Nghiên Hoa dường như hẹn sẵn, cùng đi về một hướng. Lãnh Kế Bằng nói, mỗi tối quảng trường bên kia đều đốt lửa trại, có nhân viên tổ chức mọi người nhảy múa quanh lửa.Hề Việt từng nghe nói về điệu nhảy dân gian Vân Nam, trong lòng rất hướng tới, nhưng cũng chỉ dám hướng tới thôi. Bảo cô tham gia, cô không dám, sợ tay chân không phối hợp, thành tâm điểm chú ý.“Sợ gì chứ!” Thang Ý Toàn thì hoàn toàn không ngán. Cô ấy cũng không biết nhảy, chỉ từng học hình thể ở trường, “Cứ nhảy thử đi, cùng lắm bị cười một chút, cô có mất miếng thịt nào đâu.”Hề Việt liên tục xua tay, ánh mắt quét quanh.Lửa trại bảy giờ mới bắt đầu, vẫn còn sớm.Thang Ý Toàn là kiểu càng đông càng hăng. Thấy bên cạnh quảng trường có thả đèn hoa đăng cầu phúc, cô liền muốn đi thả.Hoa đăng hình hoa sen nhiều màu, thắp một cây nến nhỏ rồi thả xuống dòng nước chảy qua cổ trấn. Cô cúi người chọn màu mình thích, không cẩn thận chống tay, làm đổ cả một giá gỗ đựng hoa đăng của người ta, may mà nến còn chưa thắp.Thang Ý Toàn quay đầu cười rạng rỡ: “Hê hê, cô lại gây họa rồi!”Hề Việt giúp cô nhặt, rồi cười cười.Cũng quen rồi.Lãnh Kế Bằng nhăn mặt, cúi người ghé tai Hề Việt thì thầm: “Cô ấy đúng là ồn ào thật.”Hề Việt nghiêng sang bên, dùng khuỷu tay khẽ thúc anh, định bảo anh đừng nói linh tinh. Nhưng vừa mở miệng, khóe mắt cô đã liếc thấy dưới gốc cây bên quảng trường, Trì Tiêu đang nhìn cô.Anh khoanh tay trước ngực, một chân chống hờ, cười như không cười, dáng vẻ nhàn nhã, giống khán giả đứng ngoài khung hình xem phim.Trong lòng Hề Việt nổi lên một chút hiếu thắng. Cô nhìn thẳng vào Trì Tiêu, rồi khẽ vẫy tay với Lãnh Kế Bằng, ra hiệu anh cúi thấp hơn.“Đừng nói xấu sau lưng người khác.” Cô nói.Lãnh Kế Bằng gãi sau đầu, cười: “Ơ, tôi có nói xấu đâu, tôi chỉ là thấy con gái vẫn nên yên tĩnh chút thì hơn. Giống như cô vậy.”Hề Việt ngước mắt nhìn anh, định phản bác.Nhưng trong tầm mắt còn lại, Trì Tiêu đã biến mất.Chỗ anh đứng lúc nãy đã bị đám đông che khuất.Hề Việt theo bản năng bước lên một bước, nhưng ngay cả bóng dáng anh cũng không bắt được.Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Toàn đều không nhận ra sự khác thường của Hề Việt.Thang Ý Toàn thậm chí còn mời lần nữa: “Chúng ta đi viết chuông gió đi!”Bên bờ sông treo những chiếc chuông gió, mỗi chiếc phía dưới có một thẻ gỗ nhỏ bằng bàn tay, cũng để cầu phúc.Hề Việt rất muốn hỏi Thang Ý Toàn, rốt cuộc cô có bao nhiêu điều ước muốn cầu? Nhưng Thang Ý Toàn đã mua liền ba chiếc chuông gió, đưa cho Lãnh Kế Bằng và Hề Việt mỗi người một cái, còn phát cho mỗi người một cây bút.Chuông gió là biểu tượng của văn hóa Đông Ba.Văn hóa Đông Ba là văn hóa truyền thống của người Nạp Tây, tôn thờ tự nhiên nguyên sơ. Trong văn hóa này, vạn vật đều có linh hồn, mỗi lần gió thổi làm chuông kêu lên, là một lần điều ước của bạn được lắng nghe.Điều ước của Thang Ý Toàn là, mong có thể dần dần quay lại công việc bình thường. Cô thật sự rất thích làm diễn viên, dù chỉ được đóng phim ngắn cẩu huyết cũng được, chỉ cần cho cô một chút cơ hội.“Nếu điều ước của tôi thành hiện thực, năm sau tôi sẽ quay lại treo một trăm cái.”Cô còn hỏi bà lão bên cạnh xem chuông gió có cần hoàn nguyện không.Bà lão nói, nếu muốn, có thể quay lại tháo nó xuống, để gió đi lắng nghe ước nguyện của người khác.Lãnh Kế Bằng vừa viết vừa dội gáo nước lạnh: “Không thể đâu. Du khách đông thế này, mấy thứ này không mấy ngày là bị dọn đi một đợt rồi, sao chờ được đến năm sau…”Thật ra Lãnh Kế Bằng nói là sự thật.Cả hoa đăng ban nãy cũng vậy, không thể thực sự trôi qua mọi con phố trong cổ trấn, rất có thể chỉ vài chục mét là bị nhân viên vớt lên.Thang Ý Toàn không vui, cũng chẳng muốn viết chuông gió nữa.“Không sao, vớt cô lên bờ là vừa.” Hề Việt an ủi.Hề Việt là người vô thần, nhưng không ngăn cản cô sinh nhật mua cho mình một chiếc bánh nhỏ, lúc trong lòng khó chịu thì đến Ung Hòa Cung bái một bái. Còn tấm bưu thiếp thời gian viết ở Đại Lý hôm trước, cô cũng chẳng trông mong sẽ nhận được. Nhưng đời người, luôn có những lúc cần tin một chút vào tâm niệm, cách nói của người Trung Quốc là: “làm cho có ý nghĩa.”Những điều viết trên chuông gió này có lẽ sẽ không được ai nghe thấy, một chuyến đi kết thúc rồi cũng chẳng để lại gì.Nhưng, cứ làm cho có ý nghĩa đi.Lãnh Kế Bằng ghé đầu sang xem Hề Việt viết gì, bị cô che lại.Còn anh thì rất thoải mái, đưa cho Hề Việt xem, phía trên viết: Nguyện được một lòng người, bạc đầu không rời xa.Hề Việt thu lại ánh mắt: “Tôi tưởng anh cầu sự nghiệp chứ.”Lãnh Kế Bằng nhướng mày, lật mặt sau thẻ gỗ, phía sau viết: Gia hạn không ngừng, chốt đơn mỏi tay.Hề Việt cúi đầu cười.Cô rũ mắt, không biết lúc này Trì Tiêu lại đang đứng ở đâu, lén nhìn cô nữa.Thôi kệ, không quan tâm nữa.Cô viết xong chữ cuối cùng, đậy bút, bảo Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Toàn đi trước. Còn mình thì kiễng chân treo chuông gió lên chỗ cao, rồi giơ tay khẽ gảy chiếc chuông nhỏ.Keng — một tiếng trong trẻo vang lên.Lúc này, quảng trường nhỏ phía xa đã bật nhạc, củi lửa trại cháy lên, mùi khói nồng đậm hòa cùng tiếng nổ tí tách.Người tụ lại ngày một đông.Thang Ý Toàn lại mời lần nữa, Hề Việt lại từ chối.Cô ấy liền tự mình nhập cuộc.Nhảy điệu dân gian là như vậy, một vòng tròn lớn, không đầu không cuối. Muốn tham gia thì cứ bước vào. Dần dần, một vòng không đủ chỗ đứng, bên ngoài lại hình thành vòng thứ hai, thứ ba…Hề Việt nghi ngờ rằng tất cả du khách trong cổ trấn lúc này đều tụ hết về đây.Đám đông nhảy múa này dường như chính là ranh giới giữa người hướng ngoại và hướng nội. Người E(*) như Thang Ý Toàn, nhảy rất tự do, động tác sai cũng chẳng sợ. Người I(*) như Hề Việt thì đứng tản mát ở vòng ngoài, bất động như lão tăng nhập định.(*) (E)xtrovert: người hướng ngoại, (I)ntrovert: người hướng nộiThật ra Lãnh Kế Bằng cũng muốn tham gia.Dù đứng yên một chỗ, nhưng cơ thể không ngừng lắc lư theo nhạc đã tố cáo anh.“Anh đi đi, không cần quan tâm tôi.” Hề Việt đẩy anh về phía vòng tròn.Lãnh Kế Bằng vừa nói “ôi ôi không cần đâu, tôi nhảy suốt mà”, nhưng cơ thể lại rất thành thật. Vòng tròn kia giống như một xoáy nước khổng lồ, chỉ cần chạm mép là bị hút vào.Lãnh Kế Bằng cứ thế nhảy, nhảy rồi nhảy xa dần.Anh bị hút đi mất.Khiến Hề Việt cười không ngớt.Cô vẫn không nhúc nhích, đứng cách xoáy nước một khoảng.Xung quanh thưa người dần. Cô rất muốn liếc nhìn bốn phía, nhưng cố nhịn lại, lại cúi đầu, còn kéo khẩu trang lên cao hơn một chút.–Thang Ý Toàn phải nhảy đến kiệt sức mới chịu rời sàn.Cô đổ mồ hôi khắp người, gương mặt cũng lấp lánh ánh nước. Hề Việt vừa thầm cảm thán Nữ Oa thật bất công, sao có người ngay cả lúc chật vật cũng đẹp đến vậy, vừa lôi khăn giấy ra đưa cho Thang Ý Toàn.Thang Ý Toàn không nói thì đúng là đại mỹ nhân, nhưng hễ mở miệng là xong đời. Có lẽ vừa rồi là vừa hát vừa nhảy nên giọng khàn đặc, còn khàn hơn cả Hề Việt đang bị cảm. Thế mà vẫn không chịu nghỉ, còn kéo Hề Việt quay lại giữa đám đông: “Đi! Nhảy! Nhảy đi!”Hề Việt lùi về sau, nói: “Tôi thật sự không được, tôi nhảy ngu lắm.”Thang Ý Toàn hỏi ngu cỡ nào? Kiểu thể dục phát thanh à?Hề Việt nghĩ nghĩ rồi nói: “Không đẹp được thế đâu. Cô từng thấy loại robot bước những bước nhỏ lẻ chưa? Tôi giống kiểu robot đó.”Thang Ý Toàn nói: “Không sao, ở đây không ai quen cô.”Khóe mắt Hề Việt liếc sang bên, mím môi một chút, nói: “Không được, thật sự không được.”“Thôi vậy, tôi cũng mệt rồi, hay là mình về đi?” Thang Ý Toàn nói.Vòng người quá lớn, hai người tìm mãi không thấy Lãnh Kế Bằng đâu, bèn quyết định nhắn WeChat cho anh ta rồi rời đi trước.Thang Ý Toàn mệt rã rời, trên đường về khách sạn cứ khoác tay Hề Việt, nửa người dựa hẳn lên người cô.Về đến khách sạn mới phát hiện vợ chồng ông chủ đi thăm họ hàng vẫn chưa về, quầy lễ tân chỉ có một chiếc đèn nhỏ leo lét. Dưới giếng trời thì hoa tươi um tùm, non bộ giả được đèn màu chiếu vào, trông rực rỡ lung linh.Tầng một có phòng đang có người nói chuyện.Hai người cùng lên lầu, tầng hai thì khá yên tĩnh.Hành lang bên phải có ba phòng, phòng của Thang Ý Toàn ở trong cùng, phòng của Hề Việt ở giữa.Thang Ý Toàn nhớ ra đống quần áo giặt ban ngày vẫn còn vo tròn trong máy giặt, liền đổi hướng, đi sang phòng giặt ở phía trái tầng hai.Hề Việt một mình đi về phòng, vừa đi vừa cúi đầu lục chìa khóa trong túi. Khi đi ngang qua phòng đầu tiên, cánh cửa gỗ bỗng mở hé từ bên trong, một cánh tay thò ra, nắm lấy cổ tay cô, kéo nhẹ một cái, đã kéo cả người cô vào trong phòng.Rầm.Cửa khép lại.Không bật đèn, bóng tối như bị dọn nguyên vào trong phòng. Mùi đồ gỗ không thông khí hiện diện rất rõ, nhưng rõ hơn nữa là hơi lạnh trên người đối phương, mùi thuốc lá nhàn nhạt, và mùi bạc hà thoang thoảng.Hề Việt cảm thấy hoặc là người này đã ướp mùi vào người, hoặc là cô bị ma ám rồi, sao mỗi lần anh xuất hiện, dù xa hay gần, cô đều có thể ngửi thấy mùi mát lạnh trên người anh, rõ ràng đến vậy.Thang Ý Toàn ôm rổ quần áo, thò đầu ra khỏi phòng giặt, lớn tiếng hỏi: “Tôi nhét luôn quần áo của cô vào nhé? Tối nay giặt hay để mai giặt?”Không ai trả lời.Cửa sổ của ba phòng đều tối đen, không có bóng người.“Ơ?”Thang Ý Toàn thấy có gì đó không ổn, đi về phía này mấy bước, lại nghe thấy một tiếng động nhỏ, kèm theo tiếng nghẹn ngào rất khẽ, không biết truyền ra từ cánh cửa nào.Cô lập tức đứng khựng lại, có hơi sợ.“……Hề Việt?”……Hề Việt nghe ra giọng Thang Ý Toàn run run.Cô sợ làm cô ấy hoảng, nhưng nhất thời lại không rảnh tay.Cô bị Trì Tiêu ép sát vào cửa, vai và lưng dán chặt lên tấm ván gỗ, cứng đờ không nhúc nhích được. Mặc cho anh kéo khẩu trang và cổ áo dựng cao của cô xuống, rồi cúi đầu, môi nặng nề nghiền lên môi cô.Trong nhịp hô hấp giao thoa, cô không dám phát ra chút âm thanh nào, hai tay bám lấy cánh tay Trì Tiêu. Nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua lớp quần áo truyền vào lòng bàn tay cô. Cô rất muốn véo, muốn cấu anh, nhưng lại sợ anh phát ra mấy tiếng động kỳ quái.Trì Tiêu được đằng chân lân đằng đầu.Trong bóng tối, Hề Việt dường như nghe thấy anh bật cười khẽ trong mũi, rất nhẹ, như thể đã toại nguyện.Sự ẩm ướt mềm mại, hơi thở nóng bỏng, xâm nhập rồi chiếm lĩnh.Một tay anh giữ cằm cô, cưỡng ép cô mở miệng.[Lời tác giả]Gấp rút viết ra một chương, cho đôi trẻ kịp ăn Tết cùng nhau.Ông chủ Trì, hôm nay có hôn hít, ngày mai thì không được dễ chịu thế đâu nhé.

Hề Việt dừng lại giữa đám đông, cái giá phải trả là bị hai cậu nhóc đang chen lên đụn phải, va mạnh sang một bên.

Mẹ của chúng vẫn đang leo cầu thang phía sau, giọng hét vọng tới: “Đừng chạy loạn!”

Cánh tay Hề Việt bị Lãnh Kế Bằng kéo lại, cô chỉ cúi đầu lùi nửa bước, rồi ngẩng lên.

Trì Tiêu đã biến mất.

Y hệt như buổi trưa, trong đầu cô bật ra một từ: thần xuất quỷ nhập. Nhưng cô lại thấy, Trì Tiêu chẳng phải thần, cũng chẳng phải quỷ.

“…Tên trộm.”

Cô khẽ lẩm bẩm một câu, lại bị Lãnh Kế Bằng nghe thấy.

Lãnh Kế Bằng đứng ngay sau lưng cô, lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác. Không hề khoa trương chút nào, chỗ bả vai Hề Việt chạm vào ngực anh, cô rõ ràng cảm nhận được sự rung lên, đó là phản xạ cơ bắp căng cứng tức thì, khiến toàn thân cô nổi da gà.

“Ở đâu? Ở đâu?” Lãnh Kế Bằng nhìn quanh bốn phía rồi từ trên xuống dưới soi Hề Việt, “Cô làm mất gì à?”

Hề Việt bình thản bước lên nửa bước, thoát khỏi phạm vi cánh tay anh vòng quanh.

“Nhìn nhầm thôi.” Cô cúi đầu dụi mắt, “Tôi hơi hoa mắt, mệt rồi.”

“Nhưng vừa rồi trông cô giống như bị người ta giẫm trúng đuôi ấy,” Lãnh Kế Bằng nói, “Tôi tưởng cô làm rơi đồ thật, sợ chết khiếp, ra ngoài chơi đừng mang đồ quý trên người, mất rồi phiền lắm.”

“Ừm, đúng vậy.” Mắt Hề Việt vẫn nhìn về hướng Trì Tiêu vừa đứng, dù nơi đó đã bị du khách khác chiếm mất, “Mất rồi còn phải lục thùng rác nữa… À, anh từng lục thùng rác chưa?”

“Hả??”

Hề Việt quay đầu cười với anh: “Không có gì. Đi thôi.”

Lãnh Kế Bằng chưa từng yêu đương, thậm chí cũng ít tiếp xúc với con gái.

Những học viên nữ thì không tính.

Trong ngành gym, huấn luyện viên đủ loại người, đủ trình độ, lại gánh áp lực doanh số. Không thiếu những huấn luyện viên nam cố tình làm màu, lấy bản thân làm mồi, cung cấp giá trị cảm xúc để dụ học viên gia hạn lớp, còn cho rằng đó là một phần công việc.

Nhưng Lãnh Kế Bằng không nghĩ vậy.

Anh ngay thẳng, cũng muốn giữ mình cho người bạn gái tương lai. Với anh, hỏi han quan tâm, chúc ngủ ngon mỗi ngày đã là vượt ranh giới. Đối với tình yêu, anh mang trong mình một kiểu lãng mạn lý tưởng chủ nghĩa.

Lãng mạn lý tưởng.

Còn gì lãng mạn hơn việc trong chuyến du lịch, gặp được một người, vừa gặp đã rung động, dần dần hiểu nhau, rồi thuận lý thành chương bắt đầu một mối quan hệ?

Gặp nhau trên đường đi, nghĩ thế nào cũng là một khởi đầu hoàn hảo.

Anh đi trước Hề Việt, mở đường giữa đám đông chen chúc. Dù mới quen, nhưng trong đầu anh đã nghĩ rất xa, thậm chí còn lên kế hoạch, sau này sẽ chọn một thời điểm thích hợp để nói cho Hề Việt biết, rốt cuộc là từ lúc nào anh bị cô thu hút.

Anh chưa từng thấy ai ăn một bát bún mà cau mày như đang giải bài toán khó, nghiêm túc đến đáng yêu như thế.

Anh thích kiểu con gái trông yên tĩnh, kín đáo, và nhất định phải biết tỏ ra yếu đuối. Trong mắt Lãnh Kế Bằng, đó không phải điều xấu, sự yếu mềm, lúng túng ấy sẽ khơi dậy h*m m**n bảo vệ.

Anh hoàn toàn chấp nhận, thậm chí thuận theo tư tưởng đàn ông truyền thống của mình, nam mạnh nữ yếu có gì không tốt?

Đàn ông thì nên mạnh mẽ, rắn rỏi, thông minh, cái gì cũng làm được. Thỉnh thoảng còn bán thảm, làm nũng, loại đó thì gọi là đàn ông gì?

…….

Rời khỏi đài quan sát, Hề Việt vẫn hơi mơ hồ.

Cô luôn cảm thấy trong bóng tối có một ánh mắt đang dõi theo mình, nhưng nhìn quanh thì lúc có lúc không.

Lúc cô rời đài quan sát, Trì Tiêu không thấy đâu; lúc cùng Lãnh Kế Bằng xuống bậc thang, Trì Tiêu lại xuất hiện, đi nhanh hơn họ, đứng dưới cầu thang ngẩng đầu liếc nhìn một cái.

…Rồi lại biến mất trong đám đông.

Quả thực rất quỷ dị.

Dòng người từ Đại Nghiên Hoa dường như hẹn sẵn, cùng đi về một hướng. Lãnh Kế Bằng nói, mỗi tối quảng trường bên kia đều đốt lửa trại, có nhân viên tổ chức mọi người nhảy múa quanh lửa.

Hề Việt từng nghe nói về điệu nhảy dân gian Vân Nam, trong lòng rất hướng tới, nhưng cũng chỉ dám hướng tới thôi. Bảo cô tham gia, cô không dám, sợ tay chân không phối hợp, thành tâm điểm chú ý.

“Sợ gì chứ!” Thang Ý Toàn thì hoàn toàn không ngán. Cô ấy cũng không biết nhảy, chỉ từng học hình thể ở trường, “Cứ nhảy thử đi, cùng lắm bị cười một chút, cô có mất miếng thịt nào đâu.”

Hề Việt liên tục xua tay, ánh mắt quét quanh.

Lửa trại bảy giờ mới bắt đầu, vẫn còn sớm.

Thang Ý Toàn là kiểu càng đông càng hăng. Thấy bên cạnh quảng trường có thả đèn hoa đăng cầu phúc, cô liền muốn đi thả.

Hoa đăng hình hoa sen nhiều màu, thắp một cây nến nhỏ rồi thả xuống dòng nước chảy qua cổ trấn. Cô cúi người chọn màu mình thích, không cẩn thận chống tay, làm đổ cả một giá gỗ đựng hoa đăng của người ta, may mà nến còn chưa thắp.

Thang Ý Toàn quay đầu cười rạng rỡ: “Hê hê, cô lại gây họa rồi!”

Hề Việt giúp cô nhặt, rồi cười cười.

Cũng quen rồi.

Lãnh Kế Bằng nhăn mặt, cúi người ghé tai Hề Việt thì thầm: “Cô ấy đúng là ồn ào thật.”

Hề Việt nghiêng sang bên, dùng khuỷu tay khẽ thúc anh, định bảo anh đừng nói linh tinh. Nhưng vừa mở miệng, khóe mắt cô đã liếc thấy dưới gốc cây bên quảng trường, Trì Tiêu đang nhìn cô.

Anh khoanh tay trước ngực, một chân chống hờ, cười như không cười, dáng vẻ nhàn nhã, giống khán giả đứng ngoài khung hình xem phim.

Trong lòng Hề Việt nổi lên một chút hiếu thắng. Cô nhìn thẳng vào Trì Tiêu, rồi khẽ vẫy tay với Lãnh Kế Bằng, ra hiệu anh cúi thấp hơn.

“Đừng nói xấu sau lưng người khác.” Cô nói.

Lãnh Kế Bằng gãi sau đầu, cười: “Ơ, tôi có nói xấu đâu, tôi chỉ là thấy con gái vẫn nên yên tĩnh chút thì hơn. Giống như cô vậy.”

Hề Việt ngước mắt nhìn anh, định phản bác.

Nhưng trong tầm mắt còn lại, Trì Tiêu đã biến mất.

Chỗ anh đứng lúc nãy đã bị đám đông che khuất.

Hề Việt theo bản năng bước lên một bước, nhưng ngay cả bóng dáng anh cũng không bắt được.

Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Toàn đều không nhận ra sự khác thường của Hề Việt.

Thang Ý Toàn thậm chí còn mời lần nữa: “Chúng ta đi viết chuông gió đi!”

Bên bờ sông treo những chiếc chuông gió, mỗi chiếc phía dưới có một thẻ gỗ nhỏ bằng bàn tay, cũng để cầu phúc.

Hề Việt rất muốn hỏi Thang Ý Toàn, rốt cuộc cô có bao nhiêu điều ước muốn cầu? Nhưng Thang Ý Toàn đã mua liền ba chiếc chuông gió, đưa cho Lãnh Kế Bằng và Hề Việt mỗi người một cái, còn phát cho mỗi người một cây bút.

Chuông gió là biểu tượng của văn hóa Đông Ba.

Văn hóa Đông Ba là văn hóa truyền thống của người Nạp Tây, tôn thờ tự nhiên nguyên sơ. Trong văn hóa này, vạn vật đều có linh hồn, mỗi lần gió thổi làm chuông kêu lên, là một lần điều ước của bạn được lắng nghe.

Điều ước của Thang Ý Toàn là, mong có thể dần dần quay lại công việc bình thường. Cô thật sự rất thích làm diễn viên, dù chỉ được đóng phim ngắn cẩu huyết cũng được, chỉ cần cho cô một chút cơ hội.

“Nếu điều ước của tôi thành hiện thực, năm sau tôi sẽ quay lại treo một trăm cái.”

Cô còn hỏi bà lão bên cạnh xem chuông gió có cần hoàn nguyện không.

Bà lão nói, nếu muốn, có thể quay lại tháo nó xuống, để gió đi lắng nghe ước nguyện của người khác.

Lãnh Kế Bằng vừa viết vừa dội gáo nước lạnh: “Không thể đâu. Du khách đông thế này, mấy thứ này không mấy ngày là bị dọn đi một đợt rồi, sao chờ được đến năm sau…”

Thật ra Lãnh Kế Bằng nói là sự thật.

Cả hoa đăng ban nãy cũng vậy, không thể thực sự trôi qua mọi con phố trong cổ trấn, rất có thể chỉ vài chục mét là bị nhân viên vớt lên.

Thang Ý Toàn không vui, cũng chẳng muốn viết chuông gió nữa.

“Không sao, vớt cô lên bờ là vừa.” Hề Việt an ủi.

Hề Việt là người vô thần, nhưng không ngăn cản cô sinh nhật mua cho mình một chiếc bánh nhỏ, lúc trong lòng khó chịu thì đến Ung Hòa Cung bái một bái. Còn tấm bưu thiếp thời gian viết ở Đại Lý hôm trước, cô cũng chẳng trông mong sẽ nhận được. Nhưng đời người, luôn có những lúc cần tin một chút vào tâm niệm, cách nói của người Trung Quốc là: “làm cho có ý nghĩa.”

Những điều viết trên chuông gió này có lẽ sẽ không được ai nghe thấy, một chuyến đi kết thúc rồi cũng chẳng để lại gì.

Nhưng, cứ làm cho có ý nghĩa đi.

Lãnh Kế Bằng ghé đầu sang xem Hề Việt viết gì, bị cô che lại.

Còn anh thì rất thoải mái, đưa cho Hề Việt xem, phía trên viết: Nguyện được một lòng người, bạc đầu không rời xa.

Hề Việt thu lại ánh mắt: “Tôi tưởng anh cầu sự nghiệp chứ.”

Lãnh Kế Bằng nhướng mày, lật mặt sau thẻ gỗ, phía sau viết: Gia hạn không ngừng, chốt đơn mỏi tay.

Hề Việt cúi đầu cười.

Cô rũ mắt, không biết lúc này Trì Tiêu lại đang đứng ở đâu, lén nhìn cô nữa.

Thôi kệ, không quan tâm nữa.

Cô viết xong chữ cuối cùng, đậy bút, bảo Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Toàn đi trước. Còn mình thì kiễng chân treo chuông gió lên chỗ cao, rồi giơ tay khẽ gảy chiếc chuông nhỏ.

Keng — một tiếng trong trẻo vang lên.

Lúc này, quảng trường nhỏ phía xa đã bật nhạc, củi lửa trại cháy lên, mùi khói nồng đậm hòa cùng tiếng nổ tí tách.

Người tụ lại ngày một đông.

Thang Ý Toàn lại mời lần nữa, Hề Việt lại từ chối.

Cô ấy liền tự mình nhập cuộc.

Nhảy điệu dân gian là như vậy, một vòng tròn lớn, không đầu không cuối. Muốn tham gia thì cứ bước vào. Dần dần, một vòng không đủ chỗ đứng, bên ngoài lại hình thành vòng thứ hai, thứ ba…

Hề Việt nghi ngờ rằng tất cả du khách trong cổ trấn lúc này đều tụ hết về đây.

Đám đông nhảy múa này dường như chính là ranh giới giữa người hướng ngoại và hướng nội. Người E(*) như Thang Ý Toàn, nhảy rất tự do, động tác sai cũng chẳng sợ. Người I(*) như Hề Việt thì đứng tản mát ở vòng ngoài, bất động như lão tăng nhập định.

(*) (E)xtrovert: người hướng ngoại, (I)ntrovert: người hướng nội

Thật ra Lãnh Kế Bằng cũng muốn tham gia.

Dù đứng yên một chỗ, nhưng cơ thể không ngừng lắc lư theo nhạc đã tố cáo anh.

“Anh đi đi, không cần quan tâm tôi.” Hề Việt đẩy anh về phía vòng tròn.

Lãnh Kế Bằng vừa nói “ôi ôi không cần đâu, tôi nhảy suốt mà”, nhưng cơ thể lại rất thành thật. Vòng tròn kia giống như một xoáy nước khổng lồ, chỉ cần chạm mép là bị hút vào.

Lãnh Kế Bằng cứ thế nhảy, nhảy rồi nhảy xa dần.

Anh bị hút đi mất.

Khiến Hề Việt cười không ngớt.

Cô vẫn không nhúc nhích, đứng cách xoáy nước một khoảng.

Xung quanh thưa người dần. Cô rất muốn liếc nhìn bốn phía, nhưng cố nhịn lại, lại cúi đầu, còn kéo khẩu trang lên cao hơn một chút.

Thang Ý Toàn phải nhảy đến kiệt sức mới chịu rời sàn.

Cô đổ mồ hôi khắp người, gương mặt cũng lấp lánh ánh nước. Hề Việt vừa thầm cảm thán Nữ Oa thật bất công, sao có người ngay cả lúc chật vật cũng đẹp đến vậy, vừa lôi khăn giấy ra đưa cho Thang Ý Toàn.

Thang Ý Toàn không nói thì đúng là đại mỹ nhân, nhưng hễ mở miệng là xong đời. Có lẽ vừa rồi là vừa hát vừa nhảy nên giọng khàn đặc, còn khàn hơn cả Hề Việt đang bị cảm. Thế mà vẫn không chịu nghỉ, còn kéo Hề Việt quay lại giữa đám đông: “Đi! Nhảy! Nhảy đi!”

Hề Việt lùi về sau, nói: “Tôi thật sự không được, tôi nhảy ngu lắm.”

Thang Ý Toàn hỏi ngu cỡ nào? Kiểu thể dục phát thanh à?

Hề Việt nghĩ nghĩ rồi nói: “Không đẹp được thế đâu. Cô từng thấy loại robot bước những bước nhỏ lẻ chưa? Tôi giống kiểu robot đó.”

Thang Ý Toàn nói: “Không sao, ở đây không ai quen cô.”

Khóe mắt Hề Việt liếc sang bên, mím môi một chút, nói: “Không được, thật sự không được.”

“Thôi vậy, tôi cũng mệt rồi, hay là mình về đi?” Thang Ý Toàn nói.

Vòng người quá lớn, hai người tìm mãi không thấy Lãnh Kế Bằng đâu, bèn quyết định nhắn WeChat cho anh ta rồi rời đi trước.

Thang Ý Toàn mệt rã rời, trên đường về khách sạn cứ khoác tay Hề Việt, nửa người dựa hẳn lên người cô.

Về đến khách sạn mới phát hiện vợ chồng ông chủ đi thăm họ hàng vẫn chưa về, quầy lễ tân chỉ có một chiếc đèn nhỏ leo lét. Dưới giếng trời thì hoa tươi um tùm, non bộ giả được đèn màu chiếu vào, trông rực rỡ lung linh.

Tầng một có phòng đang có người nói chuyện.

Hai người cùng lên lầu, tầng hai thì khá yên tĩnh.

Hành lang bên phải có ba phòng, phòng của Thang Ý Toàn ở trong cùng, phòng của Hề Việt ở giữa.

Thang Ý Toàn nhớ ra đống quần áo giặt ban ngày vẫn còn vo tròn trong máy giặt, liền đổi hướng, đi sang phòng giặt ở phía trái tầng hai.

Hề Việt một mình đi về phòng, vừa đi vừa cúi đầu lục chìa khóa trong túi. Khi đi ngang qua phòng đầu tiên, cánh cửa gỗ bỗng mở hé từ bên trong, một cánh tay thò ra, nắm lấy cổ tay cô, kéo nhẹ một cái, đã kéo cả người cô vào trong phòng.

Rầm.

Cửa khép lại.

Không bật đèn, bóng tối như bị dọn nguyên vào trong phòng. Mùi đồ gỗ không thông khí hiện diện rất rõ, nhưng rõ hơn nữa là hơi lạnh trên người đối phương, mùi thuốc lá nhàn nhạt, và mùi bạc hà thoang thoảng.

Hề Việt cảm thấy hoặc là người này đã ướp mùi vào người, hoặc là cô bị ma ám rồi, sao mỗi lần anh xuất hiện, dù xa hay gần, cô đều có thể ngửi thấy mùi mát lạnh trên người anh, rõ ràng đến vậy.

Thang Ý Toàn ôm rổ quần áo, thò đầu ra khỏi phòng giặt, lớn tiếng hỏi: “Tôi nhét luôn quần áo của cô vào nhé? Tối nay giặt hay để mai giặt?”

Không ai trả lời.

Cửa sổ của ba phòng đều tối đen, không có bóng người.

“Ơ?”

Thang Ý Toàn thấy có gì đó không ổn, đi về phía này mấy bước, lại nghe thấy một tiếng động nhỏ, kèm theo tiếng nghẹn ngào rất khẽ, không biết truyền ra từ cánh cửa nào.

Cô lập tức đứng khựng lại, có hơi sợ.

“……Hề Việt?”

……

Hề Việt nghe ra giọng Thang Ý Toàn run run.

Cô sợ làm cô ấy hoảng, nhưng nhất thời lại không rảnh tay.

Cô bị Trì Tiêu ép sát vào cửa, vai và lưng dán chặt lên tấm ván gỗ, cứng đờ không nhúc nhích được. Mặc cho anh kéo khẩu trang và cổ áo dựng cao của cô xuống, rồi cúi đầu, môi nặng nề nghiền lên môi cô.

Trong nhịp hô hấp giao thoa, cô không dám phát ra chút âm thanh nào, hai tay bám lấy cánh tay Trì Tiêu. Nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua lớp quần áo truyền vào lòng bàn tay cô. Cô rất muốn véo, muốn cấu anh, nhưng lại sợ anh phát ra mấy tiếng động kỳ quái.

Trì Tiêu được đằng chân lân đằng đầu.

Trong bóng tối, Hề Việt dường như nghe thấy anh bật cười khẽ trong mũi, rất nhẹ, như thể đã toại nguyện.

Sự ẩm ướt mềm mại, hơi thở nóng bỏng, xâm nhập rồi chiếm lĩnh.

Một tay anh giữ cằm cô, cưỡng ép cô mở miệng.

[Lời tác giả]

Gấp rút viết ra một chương, cho đôi trẻ kịp ăn Tết cùng nhau.

Ông chủ Trì, hôm nay có hôn hít, ngày mai thì không được dễ chịu thế đâu nhé.

Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu TiTác giả: Lạp Diện Thổ Đậu TiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa     Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại… Hề Việt dừng lại giữa đám đông, cái giá phải trả là bị hai cậu nhóc đang chen lên đụn phải, va mạnh sang một bên.Mẹ của chúng vẫn đang leo cầu thang phía sau, giọng hét vọng tới: “Đừng chạy loạn!”Cánh tay Hề Việt bị Lãnh Kế Bằng kéo lại, cô chỉ cúi đầu lùi nửa bước, rồi ngẩng lên.Trì Tiêu đã biến mất.Y hệt như buổi trưa, trong đầu cô bật ra một từ: thần xuất quỷ nhập. Nhưng cô lại thấy, Trì Tiêu chẳng phải thần, cũng chẳng phải quỷ.“…Tên trộm.”Cô khẽ lẩm bẩm một câu, lại bị Lãnh Kế Bằng nghe thấy.Lãnh Kế Bằng đứng ngay sau lưng cô, lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác. Không hề khoa trương chút nào, chỗ bả vai Hề Việt chạm vào ngực anh, cô rõ ràng cảm nhận được sự rung lên, đó là phản xạ cơ bắp căng cứng tức thì, khiến toàn thân cô nổi da gà.“Ở đâu? Ở đâu?” Lãnh Kế Bằng nhìn quanh bốn phía rồi từ trên xuống dưới soi Hề Việt, “Cô làm mất gì à?”Hề Việt bình thản bước lên nửa bước, thoát khỏi phạm vi cánh tay anh vòng quanh.“Nhìn nhầm thôi.” Cô cúi đầu dụi mắt, “Tôi hơi hoa mắt, mệt rồi.”“Nhưng vừa rồi trông cô giống như bị người ta giẫm trúng đuôi ấy,” Lãnh Kế Bằng nói, “Tôi tưởng cô làm rơi đồ thật, sợ chết khiếp, ra ngoài chơi đừng mang đồ quý trên người, mất rồi phiền lắm.”“Ừm, đúng vậy.” Mắt Hề Việt vẫn nhìn về hướng Trì Tiêu vừa đứng, dù nơi đó đã bị du khách khác chiếm mất, “Mất rồi còn phải lục thùng rác nữa… À, anh từng lục thùng rác chưa?”“Hả??”Hề Việt quay đầu cười với anh: “Không có gì. Đi thôi.”Lãnh Kế Bằng chưa từng yêu đương, thậm chí cũng ít tiếp xúc với con gái.Những học viên nữ thì không tính.Trong ngành gym, huấn luyện viên đủ loại người, đủ trình độ, lại gánh áp lực doanh số. Không thiếu những huấn luyện viên nam cố tình làm màu, lấy bản thân làm mồi, cung cấp giá trị cảm xúc để dụ học viên gia hạn lớp, còn cho rằng đó là một phần công việc.Nhưng Lãnh Kế Bằng không nghĩ vậy.Anh ngay thẳng, cũng muốn giữ mình cho người bạn gái tương lai. Với anh, hỏi han quan tâm, chúc ngủ ngon mỗi ngày đã là vượt ranh giới. Đối với tình yêu, anh mang trong mình một kiểu lãng mạn lý tưởng chủ nghĩa.Lãng mạn lý tưởng.Còn gì lãng mạn hơn việc trong chuyến du lịch, gặp được một người, vừa gặp đã rung động, dần dần hiểu nhau, rồi thuận lý thành chương bắt đầu một mối quan hệ?Gặp nhau trên đường đi, nghĩ thế nào cũng là một khởi đầu hoàn hảo.Anh đi trước Hề Việt, mở đường giữa đám đông chen chúc. Dù mới quen, nhưng trong đầu anh đã nghĩ rất xa, thậm chí còn lên kế hoạch, sau này sẽ chọn một thời điểm thích hợp để nói cho Hề Việt biết, rốt cuộc là từ lúc nào anh bị cô thu hút.Anh chưa từng thấy ai ăn một bát bún mà cau mày như đang giải bài toán khó, nghiêm túc đến đáng yêu như thế.Anh thích kiểu con gái trông yên tĩnh, kín đáo, và nhất định phải biết tỏ ra yếu đuối. Trong mắt Lãnh Kế Bằng, đó không phải điều xấu, sự yếu mềm, lúng túng ấy sẽ khơi dậy h*m m**n bảo vệ.Anh hoàn toàn chấp nhận, thậm chí thuận theo tư tưởng đàn ông truyền thống của mình, nam mạnh nữ yếu có gì không tốt?Đàn ông thì nên mạnh mẽ, rắn rỏi, thông minh, cái gì cũng làm được. Thỉnh thoảng còn bán thảm, làm nũng, loại đó thì gọi là đàn ông gì?…….Rời khỏi đài quan sát, Hề Việt vẫn hơi mơ hồ.Cô luôn cảm thấy trong bóng tối có một ánh mắt đang dõi theo mình, nhưng nhìn quanh thì lúc có lúc không.Lúc cô rời đài quan sát, Trì Tiêu không thấy đâu; lúc cùng Lãnh Kế Bằng xuống bậc thang, Trì Tiêu lại xuất hiện, đi nhanh hơn họ, đứng dưới cầu thang ngẩng đầu liếc nhìn một cái.…Rồi lại biến mất trong đám đông.Quả thực rất quỷ dị.Dòng người từ Đại Nghiên Hoa dường như hẹn sẵn, cùng đi về một hướng. Lãnh Kế Bằng nói, mỗi tối quảng trường bên kia đều đốt lửa trại, có nhân viên tổ chức mọi người nhảy múa quanh lửa.Hề Việt từng nghe nói về điệu nhảy dân gian Vân Nam, trong lòng rất hướng tới, nhưng cũng chỉ dám hướng tới thôi. Bảo cô tham gia, cô không dám, sợ tay chân không phối hợp, thành tâm điểm chú ý.“Sợ gì chứ!” Thang Ý Toàn thì hoàn toàn không ngán. Cô ấy cũng không biết nhảy, chỉ từng học hình thể ở trường, “Cứ nhảy thử đi, cùng lắm bị cười một chút, cô có mất miếng thịt nào đâu.”Hề Việt liên tục xua tay, ánh mắt quét quanh.Lửa trại bảy giờ mới bắt đầu, vẫn còn sớm.Thang Ý Toàn là kiểu càng đông càng hăng. Thấy bên cạnh quảng trường có thả đèn hoa đăng cầu phúc, cô liền muốn đi thả.Hoa đăng hình hoa sen nhiều màu, thắp một cây nến nhỏ rồi thả xuống dòng nước chảy qua cổ trấn. Cô cúi người chọn màu mình thích, không cẩn thận chống tay, làm đổ cả một giá gỗ đựng hoa đăng của người ta, may mà nến còn chưa thắp.Thang Ý Toàn quay đầu cười rạng rỡ: “Hê hê, cô lại gây họa rồi!”Hề Việt giúp cô nhặt, rồi cười cười.Cũng quen rồi.Lãnh Kế Bằng nhăn mặt, cúi người ghé tai Hề Việt thì thầm: “Cô ấy đúng là ồn ào thật.”Hề Việt nghiêng sang bên, dùng khuỷu tay khẽ thúc anh, định bảo anh đừng nói linh tinh. Nhưng vừa mở miệng, khóe mắt cô đã liếc thấy dưới gốc cây bên quảng trường, Trì Tiêu đang nhìn cô.Anh khoanh tay trước ngực, một chân chống hờ, cười như không cười, dáng vẻ nhàn nhã, giống khán giả đứng ngoài khung hình xem phim.Trong lòng Hề Việt nổi lên một chút hiếu thắng. Cô nhìn thẳng vào Trì Tiêu, rồi khẽ vẫy tay với Lãnh Kế Bằng, ra hiệu anh cúi thấp hơn.“Đừng nói xấu sau lưng người khác.” Cô nói.Lãnh Kế Bằng gãi sau đầu, cười: “Ơ, tôi có nói xấu đâu, tôi chỉ là thấy con gái vẫn nên yên tĩnh chút thì hơn. Giống như cô vậy.”Hề Việt ngước mắt nhìn anh, định phản bác.Nhưng trong tầm mắt còn lại, Trì Tiêu đã biến mất.Chỗ anh đứng lúc nãy đã bị đám đông che khuất.Hề Việt theo bản năng bước lên một bước, nhưng ngay cả bóng dáng anh cũng không bắt được.Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Toàn đều không nhận ra sự khác thường của Hề Việt.Thang Ý Toàn thậm chí còn mời lần nữa: “Chúng ta đi viết chuông gió đi!”Bên bờ sông treo những chiếc chuông gió, mỗi chiếc phía dưới có một thẻ gỗ nhỏ bằng bàn tay, cũng để cầu phúc.Hề Việt rất muốn hỏi Thang Ý Toàn, rốt cuộc cô có bao nhiêu điều ước muốn cầu? Nhưng Thang Ý Toàn đã mua liền ba chiếc chuông gió, đưa cho Lãnh Kế Bằng và Hề Việt mỗi người một cái, còn phát cho mỗi người một cây bút.Chuông gió là biểu tượng của văn hóa Đông Ba.Văn hóa Đông Ba là văn hóa truyền thống của người Nạp Tây, tôn thờ tự nhiên nguyên sơ. Trong văn hóa này, vạn vật đều có linh hồn, mỗi lần gió thổi làm chuông kêu lên, là một lần điều ước của bạn được lắng nghe.Điều ước của Thang Ý Toàn là, mong có thể dần dần quay lại công việc bình thường. Cô thật sự rất thích làm diễn viên, dù chỉ được đóng phim ngắn cẩu huyết cũng được, chỉ cần cho cô một chút cơ hội.“Nếu điều ước của tôi thành hiện thực, năm sau tôi sẽ quay lại treo một trăm cái.”Cô còn hỏi bà lão bên cạnh xem chuông gió có cần hoàn nguyện không.Bà lão nói, nếu muốn, có thể quay lại tháo nó xuống, để gió đi lắng nghe ước nguyện của người khác.Lãnh Kế Bằng vừa viết vừa dội gáo nước lạnh: “Không thể đâu. Du khách đông thế này, mấy thứ này không mấy ngày là bị dọn đi một đợt rồi, sao chờ được đến năm sau…”Thật ra Lãnh Kế Bằng nói là sự thật.Cả hoa đăng ban nãy cũng vậy, không thể thực sự trôi qua mọi con phố trong cổ trấn, rất có thể chỉ vài chục mét là bị nhân viên vớt lên.Thang Ý Toàn không vui, cũng chẳng muốn viết chuông gió nữa.“Không sao, vớt cô lên bờ là vừa.” Hề Việt an ủi.Hề Việt là người vô thần, nhưng không ngăn cản cô sinh nhật mua cho mình một chiếc bánh nhỏ, lúc trong lòng khó chịu thì đến Ung Hòa Cung bái một bái. Còn tấm bưu thiếp thời gian viết ở Đại Lý hôm trước, cô cũng chẳng trông mong sẽ nhận được. Nhưng đời người, luôn có những lúc cần tin một chút vào tâm niệm, cách nói của người Trung Quốc là: “làm cho có ý nghĩa.”Những điều viết trên chuông gió này có lẽ sẽ không được ai nghe thấy, một chuyến đi kết thúc rồi cũng chẳng để lại gì.Nhưng, cứ làm cho có ý nghĩa đi.Lãnh Kế Bằng ghé đầu sang xem Hề Việt viết gì, bị cô che lại.Còn anh thì rất thoải mái, đưa cho Hề Việt xem, phía trên viết: Nguyện được một lòng người, bạc đầu không rời xa.Hề Việt thu lại ánh mắt: “Tôi tưởng anh cầu sự nghiệp chứ.”Lãnh Kế Bằng nhướng mày, lật mặt sau thẻ gỗ, phía sau viết: Gia hạn không ngừng, chốt đơn mỏi tay.Hề Việt cúi đầu cười.Cô rũ mắt, không biết lúc này Trì Tiêu lại đang đứng ở đâu, lén nhìn cô nữa.Thôi kệ, không quan tâm nữa.Cô viết xong chữ cuối cùng, đậy bút, bảo Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Toàn đi trước. Còn mình thì kiễng chân treo chuông gió lên chỗ cao, rồi giơ tay khẽ gảy chiếc chuông nhỏ.Keng — một tiếng trong trẻo vang lên.Lúc này, quảng trường nhỏ phía xa đã bật nhạc, củi lửa trại cháy lên, mùi khói nồng đậm hòa cùng tiếng nổ tí tách.Người tụ lại ngày một đông.Thang Ý Toàn lại mời lần nữa, Hề Việt lại từ chối.Cô ấy liền tự mình nhập cuộc.Nhảy điệu dân gian là như vậy, một vòng tròn lớn, không đầu không cuối. Muốn tham gia thì cứ bước vào. Dần dần, một vòng không đủ chỗ đứng, bên ngoài lại hình thành vòng thứ hai, thứ ba…Hề Việt nghi ngờ rằng tất cả du khách trong cổ trấn lúc này đều tụ hết về đây.Đám đông nhảy múa này dường như chính là ranh giới giữa người hướng ngoại và hướng nội. Người E(*) như Thang Ý Toàn, nhảy rất tự do, động tác sai cũng chẳng sợ. Người I(*) như Hề Việt thì đứng tản mát ở vòng ngoài, bất động như lão tăng nhập định.(*) (E)xtrovert: người hướng ngoại, (I)ntrovert: người hướng nộiThật ra Lãnh Kế Bằng cũng muốn tham gia.Dù đứng yên một chỗ, nhưng cơ thể không ngừng lắc lư theo nhạc đã tố cáo anh.“Anh đi đi, không cần quan tâm tôi.” Hề Việt đẩy anh về phía vòng tròn.Lãnh Kế Bằng vừa nói “ôi ôi không cần đâu, tôi nhảy suốt mà”, nhưng cơ thể lại rất thành thật. Vòng tròn kia giống như một xoáy nước khổng lồ, chỉ cần chạm mép là bị hút vào.Lãnh Kế Bằng cứ thế nhảy, nhảy rồi nhảy xa dần.Anh bị hút đi mất.Khiến Hề Việt cười không ngớt.Cô vẫn không nhúc nhích, đứng cách xoáy nước một khoảng.Xung quanh thưa người dần. Cô rất muốn liếc nhìn bốn phía, nhưng cố nhịn lại, lại cúi đầu, còn kéo khẩu trang lên cao hơn một chút.–Thang Ý Toàn phải nhảy đến kiệt sức mới chịu rời sàn.Cô đổ mồ hôi khắp người, gương mặt cũng lấp lánh ánh nước. Hề Việt vừa thầm cảm thán Nữ Oa thật bất công, sao có người ngay cả lúc chật vật cũng đẹp đến vậy, vừa lôi khăn giấy ra đưa cho Thang Ý Toàn.Thang Ý Toàn không nói thì đúng là đại mỹ nhân, nhưng hễ mở miệng là xong đời. Có lẽ vừa rồi là vừa hát vừa nhảy nên giọng khàn đặc, còn khàn hơn cả Hề Việt đang bị cảm. Thế mà vẫn không chịu nghỉ, còn kéo Hề Việt quay lại giữa đám đông: “Đi! Nhảy! Nhảy đi!”Hề Việt lùi về sau, nói: “Tôi thật sự không được, tôi nhảy ngu lắm.”Thang Ý Toàn hỏi ngu cỡ nào? Kiểu thể dục phát thanh à?Hề Việt nghĩ nghĩ rồi nói: “Không đẹp được thế đâu. Cô từng thấy loại robot bước những bước nhỏ lẻ chưa? Tôi giống kiểu robot đó.”Thang Ý Toàn nói: “Không sao, ở đây không ai quen cô.”Khóe mắt Hề Việt liếc sang bên, mím môi một chút, nói: “Không được, thật sự không được.”“Thôi vậy, tôi cũng mệt rồi, hay là mình về đi?” Thang Ý Toàn nói.Vòng người quá lớn, hai người tìm mãi không thấy Lãnh Kế Bằng đâu, bèn quyết định nhắn WeChat cho anh ta rồi rời đi trước.Thang Ý Toàn mệt rã rời, trên đường về khách sạn cứ khoác tay Hề Việt, nửa người dựa hẳn lên người cô.Về đến khách sạn mới phát hiện vợ chồng ông chủ đi thăm họ hàng vẫn chưa về, quầy lễ tân chỉ có một chiếc đèn nhỏ leo lét. Dưới giếng trời thì hoa tươi um tùm, non bộ giả được đèn màu chiếu vào, trông rực rỡ lung linh.Tầng một có phòng đang có người nói chuyện.Hai người cùng lên lầu, tầng hai thì khá yên tĩnh.Hành lang bên phải có ba phòng, phòng của Thang Ý Toàn ở trong cùng, phòng của Hề Việt ở giữa.Thang Ý Toàn nhớ ra đống quần áo giặt ban ngày vẫn còn vo tròn trong máy giặt, liền đổi hướng, đi sang phòng giặt ở phía trái tầng hai.Hề Việt một mình đi về phòng, vừa đi vừa cúi đầu lục chìa khóa trong túi. Khi đi ngang qua phòng đầu tiên, cánh cửa gỗ bỗng mở hé từ bên trong, một cánh tay thò ra, nắm lấy cổ tay cô, kéo nhẹ một cái, đã kéo cả người cô vào trong phòng.Rầm.Cửa khép lại.Không bật đèn, bóng tối như bị dọn nguyên vào trong phòng. Mùi đồ gỗ không thông khí hiện diện rất rõ, nhưng rõ hơn nữa là hơi lạnh trên người đối phương, mùi thuốc lá nhàn nhạt, và mùi bạc hà thoang thoảng.Hề Việt cảm thấy hoặc là người này đã ướp mùi vào người, hoặc là cô bị ma ám rồi, sao mỗi lần anh xuất hiện, dù xa hay gần, cô đều có thể ngửi thấy mùi mát lạnh trên người anh, rõ ràng đến vậy.Thang Ý Toàn ôm rổ quần áo, thò đầu ra khỏi phòng giặt, lớn tiếng hỏi: “Tôi nhét luôn quần áo của cô vào nhé? Tối nay giặt hay để mai giặt?”Không ai trả lời.Cửa sổ của ba phòng đều tối đen, không có bóng người.“Ơ?”Thang Ý Toàn thấy có gì đó không ổn, đi về phía này mấy bước, lại nghe thấy một tiếng động nhỏ, kèm theo tiếng nghẹn ngào rất khẽ, không biết truyền ra từ cánh cửa nào.Cô lập tức đứng khựng lại, có hơi sợ.“……Hề Việt?”……Hề Việt nghe ra giọng Thang Ý Toàn run run.Cô sợ làm cô ấy hoảng, nhưng nhất thời lại không rảnh tay.Cô bị Trì Tiêu ép sát vào cửa, vai và lưng dán chặt lên tấm ván gỗ, cứng đờ không nhúc nhích được. Mặc cho anh kéo khẩu trang và cổ áo dựng cao của cô xuống, rồi cúi đầu, môi nặng nề nghiền lên môi cô.Trong nhịp hô hấp giao thoa, cô không dám phát ra chút âm thanh nào, hai tay bám lấy cánh tay Trì Tiêu. Nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua lớp quần áo truyền vào lòng bàn tay cô. Cô rất muốn véo, muốn cấu anh, nhưng lại sợ anh phát ra mấy tiếng động kỳ quái.Trì Tiêu được đằng chân lân đằng đầu.Trong bóng tối, Hề Việt dường như nghe thấy anh bật cười khẽ trong mũi, rất nhẹ, như thể đã toại nguyện.Sự ẩm ướt mềm mại, hơi thở nóng bỏng, xâm nhập rồi chiếm lĩnh.Một tay anh giữ cằm cô, cưỡng ép cô mở miệng.[Lời tác giả]Gấp rút viết ra một chương, cho đôi trẻ kịp ăn Tết cùng nhau.Ông chủ Trì, hôm nay có hôn hít, ngày mai thì không được dễ chịu thế đâu nhé.

Chương 51