*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại…
Chương 55
Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu TiTác giả: Lạp Diện Thổ Đậu TiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại… — Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại— Đăng lúc 19:15 ngày 11/10/2024 tại Vân NamTôi muốn hỏi mọi người một câu — mọi người bắt đầu có ký ức từ sớm không? Ký ức sớm nhất mà bạn còn nhớ là từ mấy tuổi?Vừa nãy đang trò chuyện với bạn bè, nhắc đến chủ đề này, thấy khá thú vị, nên tôi muốn mang ra chia sẻ cùng mọi người.Kể vài mẩu chuyện nhỏ nhé, về chính bản thân tôi.Câu chuyện thứ nhất, tên là [Trứng vịt]Tôi có ký ức rất sớm.Tôi cũng không biết vì sao, có lẽ là thiên phú dị bẩm (không phải đâu), nếu ví bộ não như một ổ cứng, thì bản lưu trữ sớm nhất mà tôi có thể tìm thấy, chắc là từ trước cả khi vào mẫu giáo.Nhưng rõ ràng tôi không phải là người thông minh gì cho cam.Hồi nhỏ, sức khỏe tôi rất kém.Theo lời mẹ tôi nói, thì là lấy thuốc làm cơm, lấy khoa nhi bệnh viện làm ngôi nhà thứ hai. Vì vậy, tôi đi học mẫu giáo muộn hơn các bạn cùng tuổi, khi bọn trẻ cùng tuổi đã lên lớp lớn, tôi vẫn ở lớp nhỡ; người ta đã vào tiểu học rồi, tôi còn đang vì được cài một bông hoa đỏ thật to trên ngực để lên lớp lớn mà đắc chí vui mừng.Hình như tôi lúc nào cũng chậm hơn người khác một bước.Ngày khai giảng lớp Một, tôi là đứa duy nhất trong lớp khóc sướt mướt. Cô giáo nói: “Đừng khóc nữa, con đã là học sinh tiểu học rồi, là trẻ lớn rồi, xấu hổ không?”Tôi không khống chế được.Cô nói: “Hay là mình trao đổi nhé? Sau này mỗi khi con muốn khóc, thì nói với cô, cô dẫn con lên văn phòng. Trong văn phòng cô có đồ ăn ngon. Ăn đồ ăn vặt xong thì không được khóc nữa, được không?”Tôi nói: “Dạ được.”Thế là trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, cứ cố định vào giờ ra chơi giữa tiết một và tiết hai buổi chiều, tôi lại được cô dẫn lên văn phòng. Các thầy cô khác thấy tôi đều cười, nói: “Ơ kìa, chủ nợ nhỏ lại đến rồi!”Tôi không hiểu họ nói gì, chỉ chăm chăm nhìn cái ngăn kéo thứ ba bên phải bàn làm việc của cô giáo, mong chờ hôm nay mình sẽ được ăn món gì ngon.Đó là một ngăn kéo có phép màu, mỗi ngày ngẫu nhiên làm mới đồ ăn vặt, có lúc là hai cốc thạch, có lúc là một thanh bánh quy sữa nhỏ. Cũng có lần cô giáo rất ngại ngùng nói với tôi rằng, hôm nay cô quên mang đồ ăn, nên giữ lại từ bữa trưa cho tôi một quả trứng vịt muối, cô đảm bảo không mặn đâu, lại rất thơm, mong tôi đừng chê.Tôi đứng bên cửa sổ trước bàn làm việc của cô, dùng chiếc thìa nhỏ cạy hết quả trứng vịt muối béo ngậy ấy.Đó là một ô cửa sổ hướng tây, khung gỗ, hai bên tường quét sơn xanh bệnh viện, bệ cửa bằng đá mài, trên đó đặt một chậu lưỡi hổ rất xanh tốt.Với chiều cao của tôi lúc ấy, tầm mắt vừa đủ luồn qua những phiến lá to bản của cây lưỡi hổ, nhìn ra sân trường bên ngoài, xa hơn nữa là đồng bằng, rồi đến dãy núi trập trùng.Ánh nắng tây chiếu lên mặt, vừa nóng vừa ngứa, cũng khiến lòng đỏ trứng vịt óng ánh trong suốt, trông cực kỳ đáng yêu.Rất lâu sau, bố mẹ biết được chuyện tôi thường xuyên ăn lén ở chỗ cô giáo, đánh tôi một trận, rồi lại đến xin lỗi và cảm ơn cô.Trong lòng tôi từ đó có một chuẩn mực, tôi sẽ đem mỗi quả trứng vịt muối sau này ra so sánh với quả trứng ấy.Nhưng rất tiếc, tôi không bao giờ còn được ăn lại một quả trứng vịt nào không hề mặn, mà lại thơm đến vậy nữa.Câu chuyện thứ hai, tên là [Giết cá]Vì dì nhỏ tôi có một sạp ở chợ thủy sản, nên ngày trước tôi thường xuyên đến chơi, cũng thường phụ giúp. Tay tôi rất vụng, lại nhát gan. Tôi nhìn rất lâu, học rất lâu, tai nghe mắt thấy, cuối cùng cũng chỉ học được việc đánh vảy cá chết, mổ bụng, tức là rạch một đường ở bụng cá, moi nội tạng ra, rồi dùng vòi nước xả sạch.Tôi luôn không dám giết cá.Cú vung gậy gỗ lớn đập vào đầu cá, tôi đã thử rất nhiều lần, nhưng mãi không thể hạ tay xuống. Có lần quá đáng nhất, tôi giơ gậy đối diện một con cá chép, hai bên mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng tôi bị nó dọa khóc, còn bị đuôi cá quất mạnh vào mặt.Tôi vừa la hét vừa chạy vòng quanh chợ thủy sản.Dì nhỏ cười mắng tôi, hôm đó cả chợ thủy sản từ chú bác đến cô dì đều cười tôi, sao lại có một đứa trẻ vô dụng như thế.Lên cấp ba, có một cậu bạn học cùng khối, học rất giỏi, cùng mẹ đến mua cá, tình cờ gặp tôi.Sau kỳ thi đại học, cậu ấy tỏ tình với tôi. Lý do tỏ tình là, cậu ấy nói, khoảnh khắc tôi giơ gậy đập vào đầu cá trông dũng cảm và dứt khoát, và cậu ấy đã thích tôi ngay lúc đó.Xin phép “mặc áo giáp” trước, để tránh bình luận hỏi về phần sau — tôi không có bất kỳ câu chuyện tiếp theo nào với cậu bạn đó, vì chúng tôi không thi vào cùng một thành phố, hơn nữa cậu ấy đã sớm có kế hoạch du học sau đại học, còn tôi thì lúc ấy trước mắt vẫn là một mảng mù mịt.Quan trọng nhất là, tôi không thực sự thích cậu ấy.Sau này chúng tôi không còn liên lạc. Cậu ấy chỉ đến trường đại học của tôi ăn cơm với tôi một lần, lúc đó tôi đã học cao học rồi.Cách cái mập mờ tuổi trẻ không đầu không cuối ấy đã nhiều năm, cậu ấy nói với tôi: “XX, mong cậu mãi mãi có dũng khí bên mình, luôn dũng cảm như lúc giết cá vậy.”Tôi thầm mắng cậu ấy mấy câu trong lòng.Tôi nghĩ, đúng là cậu mù thật, cậu không nhìn ra tay tôi cầm gậy đang run sao?Mỗi lần giết cá, tôi đều thầm lặp đi lặp lại “xin lỗi”, rồi nhắm mắt, bất chấp tất cả, đập mạnh xuống… đó không phải là dũng cảm, mà là bị dồn đến đường cùng.Hôm tiễn cậu ấy đi, tôi một mình chậm rãi từ cổng trường đi về ký túc xá.Cuối thu, con đường rợp bóng cây trong trường thẳng tắp như một dải lụa bị nhuộm quá tay, lá vàng cháy, đỏ sẫm, chỗ này một đống, chỗ kia một đống, còn có những chiếc đang rơi, rơi lên người tôi.Cũng rất giống cái đĩa sau khi ăn xong cá nướng, loang lổ.Tôi ngồi trên ghế dài rất lâu, cứ đếm gió mùa thu. Cái cây gần tôi nhất, tổng cộng rơi xuống hai mươi ba chiếc lá.…….Câu chuyện thứ ba, tên là [Tiểu Bào]Khu chung cư tôi ở có hai bác bảo vệ, một ca ngày, một ca đêm. Tôi thân với bác ca đêm hơn, gặp thì chào hỏi, nếu tôi về khuya, từ xa thấy tôi bác đã mở sẵn cửa an ninh.Giờ tan ca của bác bảo vệ vừa đúng lúc cô lao công trong tòa nhà bắt đầu ca làm.Tôi đôi khi dậy sớm, thường thấy bác bảo vệ vừa tan ca và cô lao công chào nhau trên con đường quen thuộc. Bác xách bình giữ nhiệt, lớn tiếng nói: “Tiểu Bào, chào buổi sáng!”Cô cúi đầu cười, đáp: “Chào buổi sáng.”Rất nhiều thùng carton hàng ship của tôi để ngoài cửa, mỗi khi gom được một mẻ, tôi lại gọi cô Bào đến, gom lại đem bán.Cuối cùng có một ngày, cô không nhịn được nữa, hỏi tôi: “Con à, sao con cứ gọi cô là cô Bào vậy? Có phải gọi nhầm không? Cô không họ Bào.”Tôi nói: “Không nhầm đâu ạ, con nhận người rất chuẩn, con nghe bác bảo vệ gọi vậy mà.”Cô cười không ngừng, nói: “Cô thật sự không mang họ Bào, ôi, ngại quá.”Lúc đó tôi mới biết, thì ra bác bảo vệ và cô lao công là vợ chồng. Mỗi sáng bác vui vẻ chào là: “Tiểu Bảo (bảo bối), chào buổi sáng.”Cô ngại, tôi cũng hơi ngại.Trời ơi.Có một năm nghỉ Tết, cô thấy rác sinh hoạt của tôi mỗi ngày vẫn không hề giảm, đoán chắc tôi không về quê, một mình ở phòng trọ, nên đêm giao thừa, hai bác gọi tôi sang phòng bảo vệ ăn lẩu cùng.Phòng bảo vệ rất nhỏ rất nhỏ, xoay người còn khó, nhưng không hề lạnh. Hơi thở và hơi nóng từ nồi lẩu làm mờ kín cửa kính, rồi lại hóa thành từng dòng nước chảy. Những chiếc đèn lồng đỏ yên tĩnh trước cổng khu dân cư, được làn hơi nước làm nền, lọt vào mắt như những màu sắc của kính vạn hoa, luân chuyển không ngừng.Con gái cô lấy chồng xa, Tết khó gặp mặt. Hai bác hỏi tôi rất nhiều chuyện, rồi so sánh với con gái mình, còn bảo tôi cho chân vào chăn điện cho ấm.Viên hoàn trong bát tôi rất nóng. Lòng bàn chân tôi cũng rất nóng.Tôi cảm thấy mình sắp bị nồi lẩu nấu chín rồi.……..Những chuyện trên, đều là tôi vừa nãy tiện miệng kể khi trò chuyện với bạn bè.Tôi vừa ăn tối xong ở Đại Nghiên cổ thành.Trong bài du ký trước, tôi nói với mọi người rằng muốn ngắm kỹ đêm Lệ Giang, nghe nói hẻm Đại Nghiên Hoa buổi tối đẹp hơn ban ngày. Bây giờ tôi có thể báo cáo rồi, đúng là vậy.Giữa biển hoa chen chúc của hẻm Đại Nghiên Hoa, hóa ra còn giấu rất nhiều đèn. Những ngọn đèn sặc sỡ ấy sẽ sáng lên khi màn đêm buông xuống, chiếu lên cánh hoa, chiếu lên những phiến gạch xanh đen, chiếu lên đấu củng và mái hiên vút cao.Đó là một thế giới rực rỡ lưu quang, một sân khấu khổng lồ, trông hư ảo đến vậy, nhưng nó lại có thật.Tôi đứng trong đó, cảm giác như mình cũng biến thành một loài hoa cỏ nào đó, đang tranh giành ánh sáng, như thể ánh đèn chính là dưỡng chất.Và tôi vừa vô tình làm rơi điện thoại xuống sông rồi.Con người khi cạn lời, không chỉ cười, mà còn rất muốn phát điên.Tôi quyết định đặt tên cho khoảnh khắc rực rỡ mà hỗn loạn này, hay nói đúng hơn, cho đoạn ký ức này.Cứ gọi là [Điện thoại] đi.Sau khi phát điên xong, tôi và bạn bè lại đến đài ngắm cảnh Mắt Lệ Giang, lần nữa bị chấn động bởi cảnh cả sườn núi ngập tràn ánh đèn.Xuống khỏi đài quan sát không xa, ở quảng trường có một buổi đốt lửa trại. Người dẫn dắt và tổ chức mọi người nhảy múa là các bà cụ mặc trang phục dân tộc Naxi.Trang phục Naxi rất đặc trưng, chỉ cần nhìn một lần là không quên. Trên lưng các bà khoác áo choàng da cừu màu đen, thêu bảy hình tròn, tượng trưng cho bảy ngôi sao.Dù bạn có sợ xã hội hay không, cũng nhất định hãy tham gia.Những người nhảy múa quây thành vòng này đến vòng khác, dù bạn không biết nhảy cũng không sao, không ai quan tâm cả.Khoảnh khắc này, xin hãy gọi bạn và những người đang nhảy múa xung quanh bạn là [Những vì sao].………Theo cách đặt tên này, những ngày tôi ở Vân Nam, có rất nhiều khoảnh khắc, rất nhiều thời điểm, đều đáng được ghi chép lại.Khoảnh khắc ngắm hoàng hôn ở Đằng Xung, tôi gọi nó là [Trâu nước].Buổi trưa yên tĩnh thức dậy ở Thụy Lệ, bên ngoài là cái nóng ẩm ướt, tôi trốn trong phòng điều hòa uống một cốc trà sữa Myanmar đựng trong túi nhựa, nên gọi là [Lười].Còn Đại Lý, nơi tôi yêu nhất, nơi đối xử với tôi tử tế nhất, tôi và một nhóm bạn ăn cơm trong sân nhà trọ, nói những câu chuyện vô bổ, rồi cùng chơi boardgame, hát vang, lao ra cổ thành ban đêm đi dạo thành nhóm, chẳng khác gì một đám say rượu tinh thần không bình thường.Tôi đoán người bạn của tôi, anh chủ nhà trọ trẻ tuổi kia, nhất định sẽ đặt tên cho khoảnh khắc này là [Giang hồ].Du lịch luôn mang lại cảm giác mới mẻ, những mối quen biết trong đó thường không cần gánh áp lực cuộc sống, nên việc mở lòng, chân thành với nhau trong hành trình dường như trở nên rất dễ dàng. Lại thêm cảnh đẹp, rượu ngon, món ngon tô điểm, phủ lên một lớp kính lọc lãng mạn.Nhưng điều tôi muốn nói, không chỉ là du lịch.Trong phim Nhật có một câu thoại: “Người đã từng vừa khóc vừa ăn cơm, là người có thể tiếp tục bước đi.”Nếu bắt chước cấu trúc câu đó, đại khái có thể nói: “Người biết đặt tiêu đề nhỏ cho mỗi khoảnh khắc đáng nhớ, là người có thể sống tốt.”Tôi may mắn vì dù không phải người thông minh lắm, nhưng lại có trí nhớ cực tốt.Tôi nhớ rất nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống của mình, có vui, cũng có không vui.Trong cơ thể tôi đặt một chiếc tủ ngăn kéo khổng lồ. Tôi sẽ dán nhãn cho những khoảnh khắc ấy, rồi phân loại cất giữ.Thời gian trôi qua, có những khoảnh khắc sẽ phai màu, sẽ bị quên, sẽ bị xóa.Rồi được lấp đầy bằng những cái mới.Tôi yêu Vân Nam đến vậy, là vì Vân Nam đã tặng cho tôi rất nhiều khoảnh khắc có thể được cất vào ngăn kéo mang nhãn “Hạnh phúc”.À đúng rồi.Gợi ý cho những ai muốn đến Lệ Giang chơi, nhất định phải đến chợ Trung Nghĩa ở cửa nam cổ thành. Đó là một khu chợ mà có thể nhìn thấy núi tuyết Ngọc Long.Khi bạn đang ở giữa nhân gian náo nhiệt, ngẩng đầu nhìn dãy núi tuyết tinh khiết tĩnh lặng nơi xa. Tôi tin bạn cũng sẽ giống tôi, xếp nó vào ngăn kéo mang nhãn “Nhịp tim”, và dán cho nó một cái tên.Gọi là [Vĩnh hằng].………Nếu có một ngày, ngăn kéo hạnh phúc trong lòng chúng ta có thể được lấp đầy, ngăn kéo không hạnh phúc có thể dần dần được dọn trống, thì tốt biết mấy.Tôi biết là không làm được. Tôi biết điều đó là không thể.Đã không thể, thì hãy mở ngăn kéo hạnh phúc ra nhiều lần hơn, thỉnh thoảng lấy ra xem lại nhé.Tôi tin rằng như vậy sẽ chống đỡ được rất nhiều khoảnh khắc sắp sụp đổ trong cuộc sống.Tôi hơi nhớ cô Tiểu Bảo rồi.––––––6416395511/10/2024 19:16- bình luận [Chúc buổi tối vui vẻ nhé Tiểu Nguyệt Lượng, mang theo trứng vịt muối tới chào hỏi đây~]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19:18- trả lời[Ha ha ha ha ha, tôi sắp chảy mỡ luôn rồi!]Thân gửi Tiểu Dương11/10/2024 19:18- bình luận [Ôi, tình yêu thời đi học không thành rồi… vậy xin hỏi Tiểu Nguyệt Lượng, khoảnh khắc bạn ngồi trên ghế dài ngẩn người ấy, được xếp vào ngăn kéo nào? Có tiếc nuối không?]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19:20- trả lười[Nói là tiếc thì không hẳn, chắc là “man mác buồn” thôi. Lúc đó tôi không nghĩ về cậu ấy, mà đang nghĩ: rốt cuộc phải làm sao mới trở thành một người mà chính mình cũng công nhận là dũng cảm. Không chỉ riêng chuyện giết cá.]1435522411/10/2024 19:22- bình luận [Chào buổi tối Tiểu Nguyệt Lượng, tối nay ăn gì thế? Có ăn cùng bạn bè không?]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19: 28- trả lời [Báo cáo, có ạ, ăn cùng bạn bè. Bữa tối hôm nay vẫn do bạn trai đảm nhiệm… anh ấy hiếu thắng quá, trên mặt ghi rõ mấy chữ “muốn khoe tay nghề nấu ăn”, tôi miễn cưỡng cho anh ấy một cơ hội vậy.]7226434411/10/2024 19:30- bình luận [……Bạn trai của Nguyệt Lượng biến mất một kỳ rồi lại quay về à?]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19:34- trả lời [Ha ha ha ha ha ha, không nói không nói đâu. 🐶]Cà phê phủ tuyết11/10/2024 19:33- bình luận [Tiểu Nguyệt Lượng có đi nhảy múa không? Ở buổi đốt lửa trại ấy. Tôi cũng rất muốn đi, nhưng nghĩ tới cảnh người hướng nội chắc sẽ toát mồ hôi lạnh. Thật ngưỡng mộ Tiểu Nguyệt Lượng, chỉ cần dám tham gia thôi đã là rất dũng cảm rồi.]Sion Yushan11/10/2024 19:35- bình luận [Nhắc tới núi tuyết, trong cổ cổ trấn chỗ nào nhìn thấy được núi tuyết Ngọc Long không? Xin góc chụp!]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19:55- trả lời [Tôi đây! Vừa hỏi một người bạn rất rành Lệ Giang xong. Nếu ở cổ trấn Đại Nghiên thì chợ Trung Nghĩa được, cối xay nước ở cổng Bắc cũng được, còn có đỉnh Sư Tử Sơn nữa. Nhưng điều kiện là mây tan sương tán thì mới nhìn rõ. Nếu muốn gần núi tuyết hơn, có thể đi lên phía bắc, tới cổ trấn Bạch Sa, ngay dưới chân núi tuyết Ngọc Long, nhìn sẽ càng đồ sộ hùng vĩ hơn… vài hôm nữa tôi còn vào khu thắng cảnh núi tuyết, chắc sẽ chụp được ảnh đẹp hơn, để tôi đi thăm dò rồi báo tiếp nhé!]Bánh trứng caramel11/10/2024 20:03- bình luận [Nguyệt Lượng à, tôi thấy ngăn kéo không vui trong lòng mình sắp đầy mất rồi 😦 ]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:15- trả lời[Kinh nghiệm của tôi nói rằng, đừng cố tình hồi tưởng. Sau một khoảng thời gian, có lẽ nó sẽ tự được dọn sạch. Trong ngăn kéo không vui của tôi cũng có rất nhiều hộ bám rễ ngoan cố, tôi đã thử rồi, không đuổi được. Vậy nên cách của tôi là dùng thật nhiều khoảnh khắc vui vẻ để chèn ép không gian của chúng. Dung lượng ổ cứng tổng là cố định, vậy thì cứ để tỷ lệ của chúng nhỏ đi một chút.]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:19- bình luận[Chào buổi tối Tiểu Nguyệt Lượng, gửi em mấy tấm ảnh, tích cóp mấy ngày rồi. Xem nhanh nhé, xem xong anh phải cất ngăn kéo đây.]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:20- trả lời[……Anh không thấy mình rảnh rỗi quá à?]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:21- trả lời[Trăng ở Lệ Giang! Không thấy tròn và sáng hơn trăng ở Đại Lý mấy hôm trước sao?]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:22- trả lời[Anh ngốc à? Là vì sắp đến rằm âm lịch rồi đó.]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:23- bình luận[Sao em không hỏi anh đã cất chúng vào ngăn kéo nào? Ngăn này chiếm dung lượng không nhỏ đâu.]Lỡ hẹn cùng xuân20:30[Hầy.]Không đón xuân20:33[Hầy!]Không đón xuân20:37[Hỏi đi!]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:45 trả lời[……Em thật sự chịu thua anh rồi.]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:48- trả lời[Xin hỏi vị cư dân mạng này, là ngăn kéo nào vậy? Gọi là điều trị thoái hóa đốt sống cổ hay là kiểm tra độ phân giải camera điện thoại đây? ]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:50- trả lời[???Sao em nói chuyện khó nghe thế?]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:51- trả lời[Ngăn kéo này tên là: người tôi yêu.]Tác giả nói:Người đã từng vừa khóc vừa ăn cơm, là người có thể tiếp tục đi tiếp.— Phim truyền hình Nhật “Tứ Tấu”
— Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
— Đăng lúc 19:15 ngày 11/10/2024 tại Vân Nam
Tôi muốn hỏi mọi người một câu — mọi người bắt đầu có ký ức từ sớm không? Ký ức sớm nhất mà bạn còn nhớ là từ mấy tuổi?
Vừa nãy đang trò chuyện với bạn bè, nhắc đến chủ đề này, thấy khá thú vị, nên tôi muốn mang ra chia sẻ cùng mọi người.
Kể vài mẩu chuyện nhỏ nhé, về chính bản thân tôi.
Câu chuyện thứ nhất, tên là [Trứng vịt]
Tôi có ký ức rất sớm.
Tôi cũng không biết vì sao, có lẽ là thiên phú dị bẩm (không phải đâu), nếu ví bộ não như một ổ cứng, thì bản lưu trữ sớm nhất mà tôi có thể tìm thấy, chắc là từ trước cả khi vào mẫu giáo.
Nhưng rõ ràng tôi không phải là người thông minh gì cho cam.
Hồi nhỏ, sức khỏe tôi rất kém.
Theo lời mẹ tôi nói, thì là lấy thuốc làm cơm, lấy khoa nhi bệnh viện làm ngôi nhà thứ hai. Vì vậy, tôi đi học mẫu giáo muộn hơn các bạn cùng tuổi, khi bọn trẻ cùng tuổi đã lên lớp lớn, tôi vẫn ở lớp nhỡ; người ta đã vào tiểu học rồi, tôi còn đang vì được cài một bông hoa đỏ thật to trên ngực để lên lớp lớn mà đắc chí vui mừng.
Hình như tôi lúc nào cũng chậm hơn người khác một bước.
Ngày khai giảng lớp Một, tôi là đứa duy nhất trong lớp khóc sướt mướt. Cô giáo nói: “Đừng khóc nữa, con đã là học sinh tiểu học rồi, là trẻ lớn rồi, xấu hổ không?”
Tôi không khống chế được.
Cô nói: “Hay là mình trao đổi nhé? Sau này mỗi khi con muốn khóc, thì nói với cô, cô dẫn con lên văn phòng. Trong văn phòng cô có đồ ăn ngon. Ăn đồ ăn vặt xong thì không được khóc nữa, được không?”
Tôi nói: “Dạ được.”
Thế là trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, cứ cố định vào giờ ra chơi giữa tiết một và tiết hai buổi chiều, tôi lại được cô dẫn lên văn phòng. Các thầy cô khác thấy tôi đều cười, nói: “Ơ kìa, chủ nợ nhỏ lại đến rồi!”
Tôi không hiểu họ nói gì, chỉ chăm chăm nhìn cái ngăn kéo thứ ba bên phải bàn làm việc của cô giáo, mong chờ hôm nay mình sẽ được ăn món gì ngon.
Đó là một ngăn kéo có phép màu, mỗi ngày ngẫu nhiên làm mới đồ ăn vặt, có lúc là hai cốc thạch, có lúc là một thanh bánh quy sữa nhỏ. Cũng có lần cô giáo rất ngại ngùng nói với tôi rằng, hôm nay cô quên mang đồ ăn, nên giữ lại từ bữa trưa cho tôi một quả trứng vịt muối, cô đảm bảo không mặn đâu, lại rất thơm, mong tôi đừng chê.
Tôi đứng bên cửa sổ trước bàn làm việc của cô, dùng chiếc thìa nhỏ cạy hết quả trứng vịt muối béo ngậy ấy.
Đó là một ô cửa sổ hướng tây, khung gỗ, hai bên tường quét sơn xanh bệnh viện, bệ cửa bằng đá mài, trên đó đặt một chậu lưỡi hổ rất xanh tốt.
Với chiều cao của tôi lúc ấy, tầm mắt vừa đủ luồn qua những phiến lá to bản của cây lưỡi hổ, nhìn ra sân trường bên ngoài, xa hơn nữa là đồng bằng, rồi đến dãy núi trập trùng.
Ánh nắng tây chiếu lên mặt, vừa nóng vừa ngứa, cũng khiến lòng đỏ trứng vịt óng ánh trong suốt, trông cực kỳ đáng yêu.
Rất lâu sau, bố mẹ biết được chuyện tôi thường xuyên ăn lén ở chỗ cô giáo, đánh tôi một trận, rồi lại đến xin lỗi và cảm ơn cô.
Trong lòng tôi từ đó có một chuẩn mực, tôi sẽ đem mỗi quả trứng vịt muối sau này ra so sánh với quả trứng ấy.
Nhưng rất tiếc, tôi không bao giờ còn được ăn lại một quả trứng vịt nào không hề mặn, mà lại thơm đến vậy nữa.
Câu chuyện thứ hai, tên là [Giết cá]
Vì dì nhỏ tôi có một sạp ở chợ thủy sản, nên ngày trước tôi thường xuyên đến chơi, cũng thường phụ giúp. Tay tôi rất vụng, lại nhát gan. Tôi nhìn rất lâu, học rất lâu, tai nghe mắt thấy, cuối cùng cũng chỉ học được việc đánh vảy cá chết, mổ bụng, tức là rạch một đường ở bụng cá, moi nội tạng ra, rồi dùng vòi nước xả sạch.
Tôi luôn không dám giết cá.
Cú vung gậy gỗ lớn đập vào đầu cá, tôi đã thử rất nhiều lần, nhưng mãi không thể hạ tay xuống. Có lần quá đáng nhất, tôi giơ gậy đối diện một con cá chép, hai bên mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng tôi bị nó dọa khóc, còn bị đuôi cá quất mạnh vào mặt.
Tôi vừa la hét vừa chạy vòng quanh chợ thủy sản.
Dì nhỏ cười mắng tôi, hôm đó cả chợ thủy sản từ chú bác đến cô dì đều cười tôi, sao lại có một đứa trẻ vô dụng như thế.
Lên cấp ba, có một cậu bạn học cùng khối, học rất giỏi, cùng mẹ đến mua cá, tình cờ gặp tôi.
Sau kỳ thi đại học, cậu ấy tỏ tình với tôi. Lý do tỏ tình là, cậu ấy nói, khoảnh khắc tôi giơ gậy đập vào đầu cá trông dũng cảm và dứt khoát, và cậu ấy đã thích tôi ngay lúc đó.
Xin phép “mặc áo giáp” trước, để tránh bình luận hỏi về phần sau — tôi không có bất kỳ câu chuyện tiếp theo nào với cậu bạn đó, vì chúng tôi không thi vào cùng một thành phố, hơn nữa cậu ấy đã sớm có kế hoạch du học sau đại học, còn tôi thì lúc ấy trước mắt vẫn là một mảng mù mịt.
Quan trọng nhất là, tôi không thực sự thích cậu ấy.
Sau này chúng tôi không còn liên lạc. Cậu ấy chỉ đến trường đại học của tôi ăn cơm với tôi một lần, lúc đó tôi đã học cao học rồi.
Cách cái mập mờ tuổi trẻ không đầu không cuối ấy đã nhiều năm, cậu ấy nói với tôi: “XX, mong cậu mãi mãi có dũng khí bên mình, luôn dũng cảm như lúc giết cá vậy.”
Tôi thầm mắng cậu ấy mấy câu trong lòng.
Tôi nghĩ, đúng là cậu mù thật, cậu không nhìn ra tay tôi cầm gậy đang run sao?
Mỗi lần giết cá, tôi đều thầm lặp đi lặp lại “xin lỗi”, rồi nhắm mắt, bất chấp tất cả, đập mạnh xuống… đó không phải là dũng cảm, mà là bị dồn đến đường cùng.
Hôm tiễn cậu ấy đi, tôi một mình chậm rãi từ cổng trường đi về ký túc xá.
Cuối thu, con đường rợp bóng cây trong trường thẳng tắp như một dải lụa bị nhuộm quá tay, lá vàng cháy, đỏ sẫm, chỗ này một đống, chỗ kia một đống, còn có những chiếc đang rơi, rơi lên người tôi.
Cũng rất giống cái đĩa sau khi ăn xong cá nướng, loang lổ.
Tôi ngồi trên ghế dài rất lâu, cứ đếm gió mùa thu. Cái cây gần tôi nhất, tổng cộng rơi xuống hai mươi ba chiếc lá.
…….
Câu chuyện thứ ba, tên là [Tiểu Bào]
Khu chung cư tôi ở có hai bác bảo vệ, một ca ngày, một ca đêm. Tôi thân với bác ca đêm hơn, gặp thì chào hỏi, nếu tôi về khuya, từ xa thấy tôi bác đã mở sẵn cửa an ninh.
Giờ tan ca của bác bảo vệ vừa đúng lúc cô lao công trong tòa nhà bắt đầu ca làm.
Tôi đôi khi dậy sớm, thường thấy bác bảo vệ vừa tan ca và cô lao công chào nhau trên con đường quen thuộc. Bác xách bình giữ nhiệt, lớn tiếng nói: “Tiểu Bào, chào buổi sáng!”
Cô cúi đầu cười, đáp: “Chào buổi sáng.”
Rất nhiều thùng carton hàng ship của tôi để ngoài cửa, mỗi khi gom được một mẻ, tôi lại gọi cô Bào đến, gom lại đem bán.
Cuối cùng có một ngày, cô không nhịn được nữa, hỏi tôi: “Con à, sao con cứ gọi cô là cô Bào vậy? Có phải gọi nhầm không? Cô không họ Bào.”
Tôi nói: “Không nhầm đâu ạ, con nhận người rất chuẩn, con nghe bác bảo vệ gọi vậy mà.”
Cô cười không ngừng, nói: “Cô thật sự không mang họ Bào, ôi, ngại quá.”
Lúc đó tôi mới biết, thì ra bác bảo vệ và cô lao công là vợ chồng. Mỗi sáng bác vui vẻ chào là: “Tiểu Bảo (bảo bối), chào buổi sáng.”
Cô ngại, tôi cũng hơi ngại.
Trời ơi.
Có một năm nghỉ Tết, cô thấy rác sinh hoạt của tôi mỗi ngày vẫn không hề giảm, đoán chắc tôi không về quê, một mình ở phòng trọ, nên đêm giao thừa, hai bác gọi tôi sang phòng bảo vệ ăn lẩu cùng.
Phòng bảo vệ rất nhỏ rất nhỏ, xoay người còn khó, nhưng không hề lạnh. Hơi thở và hơi nóng từ nồi lẩu làm mờ kín cửa kính, rồi lại hóa thành từng dòng nước chảy. Những chiếc đèn lồng đỏ yên tĩnh trước cổng khu dân cư, được làn hơi nước làm nền, lọt vào mắt như những màu sắc của kính vạn hoa, luân chuyển không ngừng.
Con gái cô lấy chồng xa, Tết khó gặp mặt. Hai bác hỏi tôi rất nhiều chuyện, rồi so sánh với con gái mình, còn bảo tôi cho chân vào chăn điện cho ấm.
Viên hoàn trong bát tôi rất nóng. Lòng bàn chân tôi cũng rất nóng.
Tôi cảm thấy mình sắp bị nồi lẩu nấu chín rồi.
……..
Những chuyện trên, đều là tôi vừa nãy tiện miệng kể khi trò chuyện với bạn bè.
Tôi vừa ăn tối xong ở Đại Nghiên cổ thành.
Trong bài du ký trước, tôi nói với mọi người rằng muốn ngắm kỹ đêm Lệ Giang, nghe nói hẻm Đại Nghiên Hoa buổi tối đẹp hơn ban ngày. Bây giờ tôi có thể báo cáo rồi, đúng là vậy.
Giữa biển hoa chen chúc của hẻm Đại Nghiên Hoa, hóa ra còn giấu rất nhiều đèn. Những ngọn đèn sặc sỡ ấy sẽ sáng lên khi màn đêm buông xuống, chiếu lên cánh hoa, chiếu lên những phiến gạch xanh đen, chiếu lên đấu củng và mái hiên vút cao.
Đó là một thế giới rực rỡ lưu quang, một sân khấu khổng lồ, trông hư ảo đến vậy, nhưng nó lại có thật.
Tôi đứng trong đó, cảm giác như mình cũng biến thành một loài hoa cỏ nào đó, đang tranh giành ánh sáng, như thể ánh đèn chính là dưỡng chất.
Và tôi vừa vô tình làm rơi điện thoại xuống sông rồi.
Con người khi cạn lời, không chỉ cười, mà còn rất muốn phát điên.
Tôi quyết định đặt tên cho khoảnh khắc rực rỡ mà hỗn loạn này, hay nói đúng hơn, cho đoạn ký ức này.
Cứ gọi là [Điện thoại] đi.
Sau khi phát điên xong, tôi và bạn bè lại đến đài ngắm cảnh Mắt Lệ Giang, lần nữa bị chấn động bởi cảnh cả sườn núi ngập tràn ánh đèn.
Xuống khỏi đài quan sát không xa, ở quảng trường có một buổi đốt lửa trại. Người dẫn dắt và tổ chức mọi người nhảy múa là các bà cụ mặc trang phục dân tộc Naxi.
Trang phục Naxi rất đặc trưng, chỉ cần nhìn một lần là không quên. Trên lưng các bà khoác áo choàng da cừu màu đen, thêu bảy hình tròn, tượng trưng cho bảy ngôi sao.
Dù bạn có sợ xã hội hay không, cũng nhất định hãy tham gia.
Những người nhảy múa quây thành vòng này đến vòng khác, dù bạn không biết nhảy cũng không sao, không ai quan tâm cả.
Khoảnh khắc này, xin hãy gọi bạn và những người đang nhảy múa xung quanh bạn là [Những vì sao].
………
Theo cách đặt tên này, những ngày tôi ở Vân Nam, có rất nhiều khoảnh khắc, rất nhiều thời điểm, đều đáng được ghi chép lại.
Khoảnh khắc ngắm hoàng hôn ở Đằng Xung, tôi gọi nó là [Trâu nước].
Buổi trưa yên tĩnh thức dậy ở Thụy Lệ, bên ngoài là cái nóng ẩm ướt, tôi trốn trong phòng điều hòa uống một cốc trà sữa Myanmar đựng trong túi nhựa, nên gọi là [Lười].
Còn Đại Lý, nơi tôi yêu nhất, nơi đối xử với tôi tử tế nhất, tôi và một nhóm bạn ăn cơm trong sân nhà trọ, nói những câu chuyện vô bổ, rồi cùng chơi boardgame, hát vang, lao ra cổ thành ban đêm đi dạo thành nhóm, chẳng khác gì một đám say rượu tinh thần không bình thường.
Tôi đoán người bạn của tôi, anh chủ nhà trọ trẻ tuổi kia, nhất định sẽ đặt tên cho khoảnh khắc này là [Giang hồ].
Du lịch luôn mang lại cảm giác mới mẻ, những mối quen biết trong đó thường không cần gánh áp lực cuộc sống, nên việc mở lòng, chân thành với nhau trong hành trình dường như trở nên rất dễ dàng. Lại thêm cảnh đẹp, rượu ngon, món ngon tô điểm, phủ lên một lớp kính lọc lãng mạn.
Nhưng điều tôi muốn nói, không chỉ là du lịch.
Trong phim Nhật có một câu thoại: “Người đã từng vừa khóc vừa ăn cơm, là người có thể tiếp tục bước đi.”
Nếu bắt chước cấu trúc câu đó, đại khái có thể nói: “Người biết đặt tiêu đề nhỏ cho mỗi khoảnh khắc đáng nhớ, là người có thể sống tốt.”
Tôi may mắn vì dù không phải người thông minh lắm, nhưng lại có trí nhớ cực tốt.
Tôi nhớ rất nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống của mình, có vui, cũng có không vui.
Trong cơ thể tôi đặt một chiếc tủ ngăn kéo khổng lồ. Tôi sẽ dán nhãn cho những khoảnh khắc ấy, rồi phân loại cất giữ.
Thời gian trôi qua, có những khoảnh khắc sẽ phai màu, sẽ bị quên, sẽ bị xóa.
Rồi được lấp đầy bằng những cái mới.
Tôi yêu Vân Nam đến vậy, là vì Vân Nam đã tặng cho tôi rất nhiều khoảnh khắc có thể được cất vào ngăn kéo mang nhãn “Hạnh phúc”.
À đúng rồi.
Gợi ý cho những ai muốn đến Lệ Giang chơi, nhất định phải đến chợ Trung Nghĩa ở cửa nam cổ thành. Đó là một khu chợ mà có thể nhìn thấy núi tuyết Ngọc Long.
Khi bạn đang ở giữa nhân gian náo nhiệt, ngẩng đầu nhìn dãy núi tuyết tinh khiết tĩnh lặng nơi xa. Tôi tin bạn cũng sẽ giống tôi, xếp nó vào ngăn kéo mang nhãn “Nhịp tim”, và dán cho nó một cái tên.
Gọi là [Vĩnh hằng].
………
Nếu có một ngày, ngăn kéo hạnh phúc trong lòng chúng ta có thể được lấp đầy, ngăn kéo không hạnh phúc có thể dần dần được dọn trống, thì tốt biết mấy.
Tôi biết là không làm được. Tôi biết điều đó là không thể.
Đã không thể, thì hãy mở ngăn kéo hạnh phúc ra nhiều lần hơn, thỉnh thoảng lấy ra xem lại nhé.
Tôi tin rằng như vậy sẽ chống đỡ được rất nhiều khoảnh khắc sắp sụp đổ trong cuộc sống.
Tôi hơi nhớ cô Tiểu Bảo rồi.
–
–
–
–
–
–
64163955
11/10/2024 19:16- bình luận
[Chúc buổi tối vui vẻ nhé Tiểu Nguyệt Lượng, mang theo trứng vịt muối tới chào hỏi đây~]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 19:18- trả lời
[Ha ha ha ha ha, tôi sắp chảy mỡ luôn rồi!]
Thân gửi Tiểu Dương
11/10/2024 19:18- bình luận
[Ôi, tình yêu thời đi học không thành rồi… vậy xin hỏi Tiểu Nguyệt Lượng, khoảnh khắc bạn ngồi trên ghế dài ngẩn người ấy, được xếp vào ngăn kéo nào? Có tiếc nuối không?]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 19:20- trả lười
[Nói là tiếc thì không hẳn, chắc là “man mác buồn” thôi. Lúc đó tôi không nghĩ về cậu ấy, mà đang nghĩ: rốt cuộc phải làm sao mới trở thành một người mà chính mình cũng công nhận là dũng cảm. Không chỉ riêng chuyện giết cá.]
14355224
11/10/2024 19:22- bình luận
[Chào buổi tối Tiểu Nguyệt Lượng, tối nay ăn gì thế? Có ăn cùng bạn bè không?]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 19: 28- trả lời
[Báo cáo, có ạ, ăn cùng bạn bè. Bữa tối hôm nay vẫn do bạn trai đảm nhiệm… anh ấy hiếu thắng quá, trên mặt ghi rõ mấy chữ “muốn khoe tay nghề nấu ăn”, tôi miễn cưỡng cho anh ấy một cơ hội vậy.]
72264344
11/10/2024 19:30- bình luận
[……Bạn trai của Nguyệt Lượng biến mất một kỳ rồi lại quay về à?]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 19:34- trả lời
[Ha ha ha ha ha ha, không nói không nói đâu. 🐶]
Cà phê phủ tuyết
11/10/2024 19:33- bình luận
[Tiểu Nguyệt Lượng có đi nhảy múa không? Ở buổi đốt lửa trại ấy. Tôi cũng rất muốn đi, nhưng nghĩ tới cảnh người hướng nội chắc sẽ toát mồ hôi lạnh. Thật ngưỡng mộ Tiểu Nguyệt Lượng, chỉ cần dám tham gia thôi đã là rất dũng cảm rồi.]
Sion Yushan
11/10/2024 19:35- bình luận
[Nhắc tới núi tuyết, trong cổ cổ trấn chỗ nào nhìn thấy được núi tuyết Ngọc Long không? Xin góc chụp!]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 19:55- trả lời
[Tôi đây! Vừa hỏi một người bạn rất rành Lệ Giang xong. Nếu ở cổ trấn Đại Nghiên thì chợ Trung Nghĩa được, cối xay nước ở cổng Bắc cũng được, còn có đỉnh Sư Tử Sơn nữa. Nhưng điều kiện là mây tan sương tán thì mới nhìn rõ. Nếu muốn gần núi tuyết hơn, có thể đi lên phía bắc, tới cổ trấn Bạch Sa, ngay dưới chân núi tuyết Ngọc Long, nhìn sẽ càng đồ sộ hùng vĩ hơn… vài hôm nữa tôi còn vào khu thắng cảnh núi tuyết, chắc sẽ chụp được ảnh đẹp hơn, để tôi đi thăm dò rồi báo tiếp nhé!]
Bánh trứng caramel
11/10/2024 20:03- bình luận
[Nguyệt Lượng à, tôi thấy ngăn kéo không vui trong lòng mình sắp đầy mất rồi 😦 ]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 20:15- trả lời
[Kinh nghiệm của tôi nói rằng, đừng cố tình hồi tưởng. Sau một khoảng thời gian, có lẽ nó sẽ tự được dọn sạch. Trong ngăn kéo không vui của tôi cũng có rất nhiều hộ bám rễ ngoan cố, tôi đã thử rồi, không đuổi được. Vậy nên cách của tôi là dùng thật nhiều khoảnh khắc vui vẻ để chèn ép không gian của chúng. Dung lượng ổ cứng tổng là cố định, vậy thì cứ để tỷ lệ của chúng nhỏ đi một chút.]
Lỡ hẹn cùng xuân
11/10/2024 20:19- bình luận
[Chào buổi tối Tiểu Nguyệt Lượng, gửi em mấy tấm ảnh, tích cóp mấy ngày rồi. Xem nhanh nhé, xem xong anh phải cất ngăn kéo đây.]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 20:20- trả lời
[……Anh không thấy mình rảnh rỗi quá à?]
Lỡ hẹn cùng xuân
11/10/2024 20:21- trả lời
[Trăng ở Lệ Giang! Không thấy tròn và sáng hơn trăng ở Đại Lý mấy hôm trước sao?]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 20:22- trả lời
[Anh ngốc à? Là vì sắp đến rằm âm lịch rồi đó.]
Lỡ hẹn cùng xuân
11/10/2024 20:23- bình luận
[Sao em không hỏi anh đã cất chúng vào ngăn kéo nào? Ngăn này chiếm dung lượng không nhỏ đâu.]
Lỡ hẹn cùng xuân
20:30
[Hầy.]
Không đón xuân
20:33
[Hầy!]
Không đón xuân
20:37
[Hỏi đi!]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 20:45 trả lời
[……Em thật sự chịu thua anh rồi.]
Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại
11/10/2024 20:48- trả lời
[Xin hỏi vị cư dân mạng này, là ngăn kéo nào vậy? Gọi là điều trị thoái hóa đốt sống cổ hay là kiểm tra độ phân giải camera điện thoại đây? ]
Lỡ hẹn cùng xuân
11/10/2024 20:50- trả lời
[???Sao em nói chuyện khó nghe thế?]
Lỡ hẹn cùng xuân
11/10/2024 20:51- trả lời
[Ngăn kéo này tên là: người tôi yêu.]
Tác giả nói:
Người đã từng vừa khóc vừa ăn cơm, là người có thể tiếp tục đi tiếp.
— Phim truyền hình Nhật “Tứ Tấu”
Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu TiTác giả: Lạp Diện Thổ Đậu TiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại… — Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại— Đăng lúc 19:15 ngày 11/10/2024 tại Vân NamTôi muốn hỏi mọi người một câu — mọi người bắt đầu có ký ức từ sớm không? Ký ức sớm nhất mà bạn còn nhớ là từ mấy tuổi?Vừa nãy đang trò chuyện với bạn bè, nhắc đến chủ đề này, thấy khá thú vị, nên tôi muốn mang ra chia sẻ cùng mọi người.Kể vài mẩu chuyện nhỏ nhé, về chính bản thân tôi.Câu chuyện thứ nhất, tên là [Trứng vịt]Tôi có ký ức rất sớm.Tôi cũng không biết vì sao, có lẽ là thiên phú dị bẩm (không phải đâu), nếu ví bộ não như một ổ cứng, thì bản lưu trữ sớm nhất mà tôi có thể tìm thấy, chắc là từ trước cả khi vào mẫu giáo.Nhưng rõ ràng tôi không phải là người thông minh gì cho cam.Hồi nhỏ, sức khỏe tôi rất kém.Theo lời mẹ tôi nói, thì là lấy thuốc làm cơm, lấy khoa nhi bệnh viện làm ngôi nhà thứ hai. Vì vậy, tôi đi học mẫu giáo muộn hơn các bạn cùng tuổi, khi bọn trẻ cùng tuổi đã lên lớp lớn, tôi vẫn ở lớp nhỡ; người ta đã vào tiểu học rồi, tôi còn đang vì được cài một bông hoa đỏ thật to trên ngực để lên lớp lớn mà đắc chí vui mừng.Hình như tôi lúc nào cũng chậm hơn người khác một bước.Ngày khai giảng lớp Một, tôi là đứa duy nhất trong lớp khóc sướt mướt. Cô giáo nói: “Đừng khóc nữa, con đã là học sinh tiểu học rồi, là trẻ lớn rồi, xấu hổ không?”Tôi không khống chế được.Cô nói: “Hay là mình trao đổi nhé? Sau này mỗi khi con muốn khóc, thì nói với cô, cô dẫn con lên văn phòng. Trong văn phòng cô có đồ ăn ngon. Ăn đồ ăn vặt xong thì không được khóc nữa, được không?”Tôi nói: “Dạ được.”Thế là trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, cứ cố định vào giờ ra chơi giữa tiết một và tiết hai buổi chiều, tôi lại được cô dẫn lên văn phòng. Các thầy cô khác thấy tôi đều cười, nói: “Ơ kìa, chủ nợ nhỏ lại đến rồi!”Tôi không hiểu họ nói gì, chỉ chăm chăm nhìn cái ngăn kéo thứ ba bên phải bàn làm việc của cô giáo, mong chờ hôm nay mình sẽ được ăn món gì ngon.Đó là một ngăn kéo có phép màu, mỗi ngày ngẫu nhiên làm mới đồ ăn vặt, có lúc là hai cốc thạch, có lúc là một thanh bánh quy sữa nhỏ. Cũng có lần cô giáo rất ngại ngùng nói với tôi rằng, hôm nay cô quên mang đồ ăn, nên giữ lại từ bữa trưa cho tôi một quả trứng vịt muối, cô đảm bảo không mặn đâu, lại rất thơm, mong tôi đừng chê.Tôi đứng bên cửa sổ trước bàn làm việc của cô, dùng chiếc thìa nhỏ cạy hết quả trứng vịt muối béo ngậy ấy.Đó là một ô cửa sổ hướng tây, khung gỗ, hai bên tường quét sơn xanh bệnh viện, bệ cửa bằng đá mài, trên đó đặt một chậu lưỡi hổ rất xanh tốt.Với chiều cao của tôi lúc ấy, tầm mắt vừa đủ luồn qua những phiến lá to bản của cây lưỡi hổ, nhìn ra sân trường bên ngoài, xa hơn nữa là đồng bằng, rồi đến dãy núi trập trùng.Ánh nắng tây chiếu lên mặt, vừa nóng vừa ngứa, cũng khiến lòng đỏ trứng vịt óng ánh trong suốt, trông cực kỳ đáng yêu.Rất lâu sau, bố mẹ biết được chuyện tôi thường xuyên ăn lén ở chỗ cô giáo, đánh tôi một trận, rồi lại đến xin lỗi và cảm ơn cô.Trong lòng tôi từ đó có một chuẩn mực, tôi sẽ đem mỗi quả trứng vịt muối sau này ra so sánh với quả trứng ấy.Nhưng rất tiếc, tôi không bao giờ còn được ăn lại một quả trứng vịt nào không hề mặn, mà lại thơm đến vậy nữa.Câu chuyện thứ hai, tên là [Giết cá]Vì dì nhỏ tôi có một sạp ở chợ thủy sản, nên ngày trước tôi thường xuyên đến chơi, cũng thường phụ giúp. Tay tôi rất vụng, lại nhát gan. Tôi nhìn rất lâu, học rất lâu, tai nghe mắt thấy, cuối cùng cũng chỉ học được việc đánh vảy cá chết, mổ bụng, tức là rạch một đường ở bụng cá, moi nội tạng ra, rồi dùng vòi nước xả sạch.Tôi luôn không dám giết cá.Cú vung gậy gỗ lớn đập vào đầu cá, tôi đã thử rất nhiều lần, nhưng mãi không thể hạ tay xuống. Có lần quá đáng nhất, tôi giơ gậy đối diện một con cá chép, hai bên mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng tôi bị nó dọa khóc, còn bị đuôi cá quất mạnh vào mặt.Tôi vừa la hét vừa chạy vòng quanh chợ thủy sản.Dì nhỏ cười mắng tôi, hôm đó cả chợ thủy sản từ chú bác đến cô dì đều cười tôi, sao lại có một đứa trẻ vô dụng như thế.Lên cấp ba, có một cậu bạn học cùng khối, học rất giỏi, cùng mẹ đến mua cá, tình cờ gặp tôi.Sau kỳ thi đại học, cậu ấy tỏ tình với tôi. Lý do tỏ tình là, cậu ấy nói, khoảnh khắc tôi giơ gậy đập vào đầu cá trông dũng cảm và dứt khoát, và cậu ấy đã thích tôi ngay lúc đó.Xin phép “mặc áo giáp” trước, để tránh bình luận hỏi về phần sau — tôi không có bất kỳ câu chuyện tiếp theo nào với cậu bạn đó, vì chúng tôi không thi vào cùng một thành phố, hơn nữa cậu ấy đã sớm có kế hoạch du học sau đại học, còn tôi thì lúc ấy trước mắt vẫn là một mảng mù mịt.Quan trọng nhất là, tôi không thực sự thích cậu ấy.Sau này chúng tôi không còn liên lạc. Cậu ấy chỉ đến trường đại học của tôi ăn cơm với tôi một lần, lúc đó tôi đã học cao học rồi.Cách cái mập mờ tuổi trẻ không đầu không cuối ấy đã nhiều năm, cậu ấy nói với tôi: “XX, mong cậu mãi mãi có dũng khí bên mình, luôn dũng cảm như lúc giết cá vậy.”Tôi thầm mắng cậu ấy mấy câu trong lòng.Tôi nghĩ, đúng là cậu mù thật, cậu không nhìn ra tay tôi cầm gậy đang run sao?Mỗi lần giết cá, tôi đều thầm lặp đi lặp lại “xin lỗi”, rồi nhắm mắt, bất chấp tất cả, đập mạnh xuống… đó không phải là dũng cảm, mà là bị dồn đến đường cùng.Hôm tiễn cậu ấy đi, tôi một mình chậm rãi từ cổng trường đi về ký túc xá.Cuối thu, con đường rợp bóng cây trong trường thẳng tắp như một dải lụa bị nhuộm quá tay, lá vàng cháy, đỏ sẫm, chỗ này một đống, chỗ kia một đống, còn có những chiếc đang rơi, rơi lên người tôi.Cũng rất giống cái đĩa sau khi ăn xong cá nướng, loang lổ.Tôi ngồi trên ghế dài rất lâu, cứ đếm gió mùa thu. Cái cây gần tôi nhất, tổng cộng rơi xuống hai mươi ba chiếc lá.…….Câu chuyện thứ ba, tên là [Tiểu Bào]Khu chung cư tôi ở có hai bác bảo vệ, một ca ngày, một ca đêm. Tôi thân với bác ca đêm hơn, gặp thì chào hỏi, nếu tôi về khuya, từ xa thấy tôi bác đã mở sẵn cửa an ninh.Giờ tan ca của bác bảo vệ vừa đúng lúc cô lao công trong tòa nhà bắt đầu ca làm.Tôi đôi khi dậy sớm, thường thấy bác bảo vệ vừa tan ca và cô lao công chào nhau trên con đường quen thuộc. Bác xách bình giữ nhiệt, lớn tiếng nói: “Tiểu Bào, chào buổi sáng!”Cô cúi đầu cười, đáp: “Chào buổi sáng.”Rất nhiều thùng carton hàng ship của tôi để ngoài cửa, mỗi khi gom được một mẻ, tôi lại gọi cô Bào đến, gom lại đem bán.Cuối cùng có một ngày, cô không nhịn được nữa, hỏi tôi: “Con à, sao con cứ gọi cô là cô Bào vậy? Có phải gọi nhầm không? Cô không họ Bào.”Tôi nói: “Không nhầm đâu ạ, con nhận người rất chuẩn, con nghe bác bảo vệ gọi vậy mà.”Cô cười không ngừng, nói: “Cô thật sự không mang họ Bào, ôi, ngại quá.”Lúc đó tôi mới biết, thì ra bác bảo vệ và cô lao công là vợ chồng. Mỗi sáng bác vui vẻ chào là: “Tiểu Bảo (bảo bối), chào buổi sáng.”Cô ngại, tôi cũng hơi ngại.Trời ơi.Có một năm nghỉ Tết, cô thấy rác sinh hoạt của tôi mỗi ngày vẫn không hề giảm, đoán chắc tôi không về quê, một mình ở phòng trọ, nên đêm giao thừa, hai bác gọi tôi sang phòng bảo vệ ăn lẩu cùng.Phòng bảo vệ rất nhỏ rất nhỏ, xoay người còn khó, nhưng không hề lạnh. Hơi thở và hơi nóng từ nồi lẩu làm mờ kín cửa kính, rồi lại hóa thành từng dòng nước chảy. Những chiếc đèn lồng đỏ yên tĩnh trước cổng khu dân cư, được làn hơi nước làm nền, lọt vào mắt như những màu sắc của kính vạn hoa, luân chuyển không ngừng.Con gái cô lấy chồng xa, Tết khó gặp mặt. Hai bác hỏi tôi rất nhiều chuyện, rồi so sánh với con gái mình, còn bảo tôi cho chân vào chăn điện cho ấm.Viên hoàn trong bát tôi rất nóng. Lòng bàn chân tôi cũng rất nóng.Tôi cảm thấy mình sắp bị nồi lẩu nấu chín rồi.……..Những chuyện trên, đều là tôi vừa nãy tiện miệng kể khi trò chuyện với bạn bè.Tôi vừa ăn tối xong ở Đại Nghiên cổ thành.Trong bài du ký trước, tôi nói với mọi người rằng muốn ngắm kỹ đêm Lệ Giang, nghe nói hẻm Đại Nghiên Hoa buổi tối đẹp hơn ban ngày. Bây giờ tôi có thể báo cáo rồi, đúng là vậy.Giữa biển hoa chen chúc của hẻm Đại Nghiên Hoa, hóa ra còn giấu rất nhiều đèn. Những ngọn đèn sặc sỡ ấy sẽ sáng lên khi màn đêm buông xuống, chiếu lên cánh hoa, chiếu lên những phiến gạch xanh đen, chiếu lên đấu củng và mái hiên vút cao.Đó là một thế giới rực rỡ lưu quang, một sân khấu khổng lồ, trông hư ảo đến vậy, nhưng nó lại có thật.Tôi đứng trong đó, cảm giác như mình cũng biến thành một loài hoa cỏ nào đó, đang tranh giành ánh sáng, như thể ánh đèn chính là dưỡng chất.Và tôi vừa vô tình làm rơi điện thoại xuống sông rồi.Con người khi cạn lời, không chỉ cười, mà còn rất muốn phát điên.Tôi quyết định đặt tên cho khoảnh khắc rực rỡ mà hỗn loạn này, hay nói đúng hơn, cho đoạn ký ức này.Cứ gọi là [Điện thoại] đi.Sau khi phát điên xong, tôi và bạn bè lại đến đài ngắm cảnh Mắt Lệ Giang, lần nữa bị chấn động bởi cảnh cả sườn núi ngập tràn ánh đèn.Xuống khỏi đài quan sát không xa, ở quảng trường có một buổi đốt lửa trại. Người dẫn dắt và tổ chức mọi người nhảy múa là các bà cụ mặc trang phục dân tộc Naxi.Trang phục Naxi rất đặc trưng, chỉ cần nhìn một lần là không quên. Trên lưng các bà khoác áo choàng da cừu màu đen, thêu bảy hình tròn, tượng trưng cho bảy ngôi sao.Dù bạn có sợ xã hội hay không, cũng nhất định hãy tham gia.Những người nhảy múa quây thành vòng này đến vòng khác, dù bạn không biết nhảy cũng không sao, không ai quan tâm cả.Khoảnh khắc này, xin hãy gọi bạn và những người đang nhảy múa xung quanh bạn là [Những vì sao].………Theo cách đặt tên này, những ngày tôi ở Vân Nam, có rất nhiều khoảnh khắc, rất nhiều thời điểm, đều đáng được ghi chép lại.Khoảnh khắc ngắm hoàng hôn ở Đằng Xung, tôi gọi nó là [Trâu nước].Buổi trưa yên tĩnh thức dậy ở Thụy Lệ, bên ngoài là cái nóng ẩm ướt, tôi trốn trong phòng điều hòa uống một cốc trà sữa Myanmar đựng trong túi nhựa, nên gọi là [Lười].Còn Đại Lý, nơi tôi yêu nhất, nơi đối xử với tôi tử tế nhất, tôi và một nhóm bạn ăn cơm trong sân nhà trọ, nói những câu chuyện vô bổ, rồi cùng chơi boardgame, hát vang, lao ra cổ thành ban đêm đi dạo thành nhóm, chẳng khác gì một đám say rượu tinh thần không bình thường.Tôi đoán người bạn của tôi, anh chủ nhà trọ trẻ tuổi kia, nhất định sẽ đặt tên cho khoảnh khắc này là [Giang hồ].Du lịch luôn mang lại cảm giác mới mẻ, những mối quen biết trong đó thường không cần gánh áp lực cuộc sống, nên việc mở lòng, chân thành với nhau trong hành trình dường như trở nên rất dễ dàng. Lại thêm cảnh đẹp, rượu ngon, món ngon tô điểm, phủ lên một lớp kính lọc lãng mạn.Nhưng điều tôi muốn nói, không chỉ là du lịch.Trong phim Nhật có một câu thoại: “Người đã từng vừa khóc vừa ăn cơm, là người có thể tiếp tục bước đi.”Nếu bắt chước cấu trúc câu đó, đại khái có thể nói: “Người biết đặt tiêu đề nhỏ cho mỗi khoảnh khắc đáng nhớ, là người có thể sống tốt.”Tôi may mắn vì dù không phải người thông minh lắm, nhưng lại có trí nhớ cực tốt.Tôi nhớ rất nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống của mình, có vui, cũng có không vui.Trong cơ thể tôi đặt một chiếc tủ ngăn kéo khổng lồ. Tôi sẽ dán nhãn cho những khoảnh khắc ấy, rồi phân loại cất giữ.Thời gian trôi qua, có những khoảnh khắc sẽ phai màu, sẽ bị quên, sẽ bị xóa.Rồi được lấp đầy bằng những cái mới.Tôi yêu Vân Nam đến vậy, là vì Vân Nam đã tặng cho tôi rất nhiều khoảnh khắc có thể được cất vào ngăn kéo mang nhãn “Hạnh phúc”.À đúng rồi.Gợi ý cho những ai muốn đến Lệ Giang chơi, nhất định phải đến chợ Trung Nghĩa ở cửa nam cổ thành. Đó là một khu chợ mà có thể nhìn thấy núi tuyết Ngọc Long.Khi bạn đang ở giữa nhân gian náo nhiệt, ngẩng đầu nhìn dãy núi tuyết tinh khiết tĩnh lặng nơi xa. Tôi tin bạn cũng sẽ giống tôi, xếp nó vào ngăn kéo mang nhãn “Nhịp tim”, và dán cho nó một cái tên.Gọi là [Vĩnh hằng].………Nếu có một ngày, ngăn kéo hạnh phúc trong lòng chúng ta có thể được lấp đầy, ngăn kéo không hạnh phúc có thể dần dần được dọn trống, thì tốt biết mấy.Tôi biết là không làm được. Tôi biết điều đó là không thể.Đã không thể, thì hãy mở ngăn kéo hạnh phúc ra nhiều lần hơn, thỉnh thoảng lấy ra xem lại nhé.Tôi tin rằng như vậy sẽ chống đỡ được rất nhiều khoảnh khắc sắp sụp đổ trong cuộc sống.Tôi hơi nhớ cô Tiểu Bảo rồi.––––––6416395511/10/2024 19:16- bình luận [Chúc buổi tối vui vẻ nhé Tiểu Nguyệt Lượng, mang theo trứng vịt muối tới chào hỏi đây~]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19:18- trả lời[Ha ha ha ha ha, tôi sắp chảy mỡ luôn rồi!]Thân gửi Tiểu Dương11/10/2024 19:18- bình luận [Ôi, tình yêu thời đi học không thành rồi… vậy xin hỏi Tiểu Nguyệt Lượng, khoảnh khắc bạn ngồi trên ghế dài ngẩn người ấy, được xếp vào ngăn kéo nào? Có tiếc nuối không?]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19:20- trả lười[Nói là tiếc thì không hẳn, chắc là “man mác buồn” thôi. Lúc đó tôi không nghĩ về cậu ấy, mà đang nghĩ: rốt cuộc phải làm sao mới trở thành một người mà chính mình cũng công nhận là dũng cảm. Không chỉ riêng chuyện giết cá.]1435522411/10/2024 19:22- bình luận [Chào buổi tối Tiểu Nguyệt Lượng, tối nay ăn gì thế? Có ăn cùng bạn bè không?]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19: 28- trả lời [Báo cáo, có ạ, ăn cùng bạn bè. Bữa tối hôm nay vẫn do bạn trai đảm nhiệm… anh ấy hiếu thắng quá, trên mặt ghi rõ mấy chữ “muốn khoe tay nghề nấu ăn”, tôi miễn cưỡng cho anh ấy một cơ hội vậy.]7226434411/10/2024 19:30- bình luận [……Bạn trai của Nguyệt Lượng biến mất một kỳ rồi lại quay về à?]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19:34- trả lời [Ha ha ha ha ha ha, không nói không nói đâu. 🐶]Cà phê phủ tuyết11/10/2024 19:33- bình luận [Tiểu Nguyệt Lượng có đi nhảy múa không? Ở buổi đốt lửa trại ấy. Tôi cũng rất muốn đi, nhưng nghĩ tới cảnh người hướng nội chắc sẽ toát mồ hôi lạnh. Thật ngưỡng mộ Tiểu Nguyệt Lượng, chỉ cần dám tham gia thôi đã là rất dũng cảm rồi.]Sion Yushan11/10/2024 19:35- bình luận [Nhắc tới núi tuyết, trong cổ cổ trấn chỗ nào nhìn thấy được núi tuyết Ngọc Long không? Xin góc chụp!]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 19:55- trả lời [Tôi đây! Vừa hỏi một người bạn rất rành Lệ Giang xong. Nếu ở cổ trấn Đại Nghiên thì chợ Trung Nghĩa được, cối xay nước ở cổng Bắc cũng được, còn có đỉnh Sư Tử Sơn nữa. Nhưng điều kiện là mây tan sương tán thì mới nhìn rõ. Nếu muốn gần núi tuyết hơn, có thể đi lên phía bắc, tới cổ trấn Bạch Sa, ngay dưới chân núi tuyết Ngọc Long, nhìn sẽ càng đồ sộ hùng vĩ hơn… vài hôm nữa tôi còn vào khu thắng cảnh núi tuyết, chắc sẽ chụp được ảnh đẹp hơn, để tôi đi thăm dò rồi báo tiếp nhé!]Bánh trứng caramel11/10/2024 20:03- bình luận [Nguyệt Lượng à, tôi thấy ngăn kéo không vui trong lòng mình sắp đầy mất rồi 😦 ]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:15- trả lời[Kinh nghiệm của tôi nói rằng, đừng cố tình hồi tưởng. Sau một khoảng thời gian, có lẽ nó sẽ tự được dọn sạch. Trong ngăn kéo không vui của tôi cũng có rất nhiều hộ bám rễ ngoan cố, tôi đã thử rồi, không đuổi được. Vậy nên cách của tôi là dùng thật nhiều khoảnh khắc vui vẻ để chèn ép không gian của chúng. Dung lượng ổ cứng tổng là cố định, vậy thì cứ để tỷ lệ của chúng nhỏ đi một chút.]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:19- bình luận[Chào buổi tối Tiểu Nguyệt Lượng, gửi em mấy tấm ảnh, tích cóp mấy ngày rồi. Xem nhanh nhé, xem xong anh phải cất ngăn kéo đây.]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:20- trả lời[……Anh không thấy mình rảnh rỗi quá à?]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:21- trả lời[Trăng ở Lệ Giang! Không thấy tròn và sáng hơn trăng ở Đại Lý mấy hôm trước sao?]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:22- trả lời[Anh ngốc à? Là vì sắp đến rằm âm lịch rồi đó.]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:23- bình luận[Sao em không hỏi anh đã cất chúng vào ngăn kéo nào? Ngăn này chiếm dung lượng không nhỏ đâu.]Lỡ hẹn cùng xuân20:30[Hầy.]Không đón xuân20:33[Hầy!]Không đón xuân20:37[Hỏi đi!]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:45 trả lời[……Em thật sự chịu thua anh rồi.]Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại11/10/2024 20:48- trả lời[Xin hỏi vị cư dân mạng này, là ngăn kéo nào vậy? Gọi là điều trị thoái hóa đốt sống cổ hay là kiểm tra độ phân giải camera điện thoại đây? ]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:50- trả lời[???Sao em nói chuyện khó nghe thế?]Lỡ hẹn cùng xuân11/10/2024 20:51- trả lời[Ngăn kéo này tên là: người tôi yêu.]Tác giả nói:Người đã từng vừa khóc vừa ăn cơm, là người có thể tiếp tục đi tiếp.— Phim truyền hình Nhật “Tứ Tấu”