*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại…
Chương 71
Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu TiTác giả: Lạp Diện Thổ Đậu TiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại… Hề Việt vẫn còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên mình đến Vân Nam.Hôm đó, vé máy bay của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung, quá cảnh tại Côn Minh.Ở sân bay Côn Minh, cô ăn một bát bún gạo, bị nước dùng gà nóng bỏng làm phỏng cả vòm miệng trên, sau đó lại vì cái nhà ga vệ tinh xa khủng khiếp của sân bay Trường Thủy mà đi oan không ít đường.Hôm ấy tâm trạng cô rất tệ, cứ cảm thấy bầu trời xám xịt.Nhưng Côn Minh là thành phố mùa xuân, lại đang vào thời điểm trời cao khí mát, tần suất xuất hiện bầu trời xám xịt có thể cao đến mức nào chứ?Giờ nghĩ lại mới thấy, chẳng qua là tâm trạng tồi tệ của cô đã phủ lên trước mắt một lớp filter xám xịt mà thôi.Chuyến về, từ Shangri-La bay Bắc Kinh, vẫn quá cảnh tại Côn Minh.Sân bay Shangri-La không lớn, nhưng phong cảnh rất đẹp, thậm chí còn nhìn thấy núi tuyết. Buổi trưa, Trì Tiêu đưa cô tới cửa nhà ga. Anh giúp cô điều chỉnh cần kéo vali đến độ cao vừa tay, lại giúp cô đeo balo lên vai, thậm chí còn ngồi xổm xuống thắt lại dây giày cho cô.Quy trình này giống hệt như một ông bố già tiễn con đi học.Hơi kỳ quặc.Hề Việt từ đầu đến cuối không nói lời nào. Đến khoảnh khắc chia tay cuối cùng, cô chỉ nói một câu: “Chào nhé.”Rồi vội vàng quay người đi.Cô thậm chí không dám nhìn anh thêm một lần, chỉ đưa mắt ra ngoài sân bay, về phía đỉnh núi tuyết mờ ảo nơi xa.…Hàng chờ ký gửi hành lý rất dài. Bên cạnh cô là một chàng trai trẻ, rất hoạt bát, bắt chuyện với cô vài câu, cuối cùng nói: “Nhìn là biết chị chơi ở Vân Nam đến nghiện rồi, ở đây không ít ngày đúng không?”Hề Việt hỏi sao cậu ta lại nói thế.Cậu con trai cười cười: “Chị bị rám nắng khá rõ đấy.”Hề Việt theo phản xạ sờ lên mặt mình.Thật ra mấy hôm trước lúc tắm cô mới phát hiện ra. Rõ ràng ngày nào ra ngoài cô cũng bôi kem chống nắng, vậy mà vẫn không chống nổi tia cực tím cực mạnh ở Vân Nam. Ở cổ và ngực cô có một đường ranh giới rất rõ.Cô kéo cổ áo ra, chỉ cho Trì Tiêu xem.Trì Tiêu quan sát vô cùng nghiêm túc, lại còn ghé sát lại nhìn kỹ, rồi thừa lúc cô không để ý, hôn lên một cái.“Ừm, đẹp mà.”“……”Hề Việt cảm thấy làn da vừa bị hôn có cảm giác ngứa râm ran, vừa ngứa vừa đau. Cô giơ tay lên, đặt lòng bàn tay lên đó qua lớp áo, cố xoa dịu, nhưng cũng vô ích.Nếu cô phải xử lý hết tất cả những chỗ trên người từng mang dấu vết của Trì Tiêu, e rằng phải thay cả một lớp da.Cô sờ túi áo, bất ngờ phát hiện trong túi áo khoác mình vẫn còn một bao thuốc, thuốc lá bạc hà có viên nổ, trong bao còn có cả bật lửa, hẳn là Trì Tiêu vô tình để quên ở chỗ cô.Hề Việt đứng tại chỗ một lúc, đến khi nhân viên nhắc nhở cô tiến lên phía trước.Cô không nghĩ nhiều, làm một hành động vô cùng bốc đồng, xách vali rời khỏi hàng, đi ra ngoài nhà ga, đứng ở khu vực hút thuốc trước cửa, châm một điếu thuốc.Đây là lần đầu tiên cô bóp vỡ viên nổ, hút hết trọn một điếu, chỉ cảm thấy năm giác quan đều bị mùi bạc hà lạnh buốt, mãnh liệt làm tê liệt.Sao Trì Tiêu lại thích thứ này?Vì sao trên người anh lúc nào cũng mang cảm giác mát lạnh như bạc hà?Và.Anh đang ở đâu?Ban đầu, Hề Việt dùng ánh mắt liếc nhìn xung quanh, xác nhận Trì Tiêu đã đi rồi, xe của anh cũng không còn nữa, lúc này cô mới dám ngẩng đầu lên, không kiêng dè mà quét mắt nhìn bốn phía.Sau đó dập tắt điếu thuốc. Trên người cô mang theo mùi bạc hà giống hệt anh, xách vali, quay trở lại nhà ga.…Khâu ký gửi lại xảy ra sự cố.Trong vali của cô có một cục sạc dự phòng. Hề Việt hoàn toàn không nhớ ra. Sạc dự phòng mượn của Trì Tiêu cô đã trả lại từ lâu, sau khi nghĩ kỹ mới nhớ ra đó là cái cũ cô từng dùng trước đây, bị quên trong một góc.Không còn cách nào khác, buộc phải kéo vali sang một bên, mở ra.Hề Việt vừa lục lọi đống đồ lặt vặt, vừa cười khổ, so với hành lý lúc cô đến Vân Nam, vật dụng trong vali giờ đây khác nhau một trời một vực. Ngoài mấy bộ đồ lót, gần như chẳng tìm thấy thứ gì giống nhau.Vali của cô gần như bị lấp đầy bởi quà từ Vân Nam.Lạc rang mẹ Miêu Hiểu Huệ làm, nấm khô Thịnh Lan Bình phơi, từng túi từng túi. Trong ngăn kẹp vali có mấy hộp trang sức với kích cỡ khác nhau, là vòng tay La Dao tặng cô, chiếc vòng bạc khảm ngọc cô tặng La Dao và Tiểu Ngọc, đồng thời giữ lại cho mình một chiếc, và cả chiếc Trì Tiêu tặng cô.Cô ngồi xổm xuống suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn lấy chiếc của Trì Tiêu ra, đeo lên cổ tay, còn đôi khuyên tai hoa nhuộm chàm kia, cô cũng kẹp lên d** tai.Bông hoa to như vậy, cũng chỉ khi đi du lịch đeo mới không thấy quá lạc lõng, trong sinh hoạt thường ngày thật sự rất ít dịp dùng đến.Xuống máy bay ở Bắc Kinh là tháo ra vứt đi. Hề Việt nghĩ thầm.Tiếp tục lật.Pha lê Tiểu Mao tặng cô, quà của nhóm chị em Singapore ở núi tuyết Ngọc Long, cái nơ bướm to tướng cô còn chưa kịp tháo ra. Còn nữa, lúc rời Shangri-La, cô cùng Tiểu Chu và chị Chu Mộng Lam chia tay. Chị Tiểu Chu đẩy Mộng Lam lên phía trước, nói: “Không phải con có quà tặng hai dì sao?”Đứa trẻ mím môi, có chút ngại ngùng, lục trong túi ra hai cây bút chì bấm.Bé nói đó là cây bút bé thích dùng nhất khi đi thi, chỉ cần dùng cây bút này là lần nào cũng đứng hạng nhất.Thang Ý Toàn vui đến mức sắp nổi bong bóng, ôm lấy Mộng Lam, rồi trêu bé: “Con đem bút may mắn của mình làm quà tặng rồi, sau này thi không được hạng nhất, chẳng phải lại bị người khác vượt qua sao?”Đứa trẻ lại thể hiện sự chín chắn hiếm thấy ở vấn đề này, không hề ngượng ngùng: “Con chỉ cần một chút may mắn thôi, chứ không phải nhờ may mắn con mới đứng nhất. Là vì con vốn đã rất giỏi rồi, mấy đề đó con đều biết làm. Cô đưa con bừa một cây bút nào, con cũng được điểm tuyệt đối, cô tin không?”Thang Ý Toàn nói “ồ ồ ồ, tin tin tin”, rồi bóp bóp má bé: “Sao con giống người lớn thế này?”Mộng Lam quay mặt đi, đẩy gọng kính, nói: “Việc do người làm.”Bị mẹ bé vỗ nhẹ một cái lên đầu.…Từ Shangri-La đến Côn Minh, chỉ mất một tiếng.Đầu óc Hề Việt trống rỗng, những chuyện xảy ra ở Vân Nam trong lòng cô lật từng trang một. Một tiếng trên máy bay trôi qua nhanh như ánh sáng.Đến Côn Minh, thời gian chờ nối chuyến lại khá dài.Cô phải ở lại Côn Minh ít nhất sáu tiếng, máy bay tối mới cất cánh.Ban đầu định ra ngoài dạo một chút, nhưng chẳng có tinh thần, dứt khoát lang thang trong sân bay.Khu hút thuốc ngoài sân bay Trường Thủy được thiết kế thành hình một cây nấm gà khổng lồ, khiến cô đứng ngẩn ra nhìn.Cô mua một ly trà sữa, lại đến quán bún gạo lần trước, gọi đúng một bát y hệt.Lần này không bị bỏng.Sân bay Trường Thủy có lẽ là sân bay thích hợp nhất cho những hành khách đi đường dài nghỉ ngơi. Khu vực chờ rộng lớn, phân khu trước các cổng lên máy bay vô cùng đầy đủ và chi tiết, ngoài khu làm việc có ổ cắm sạc và khu vui chơi cho trẻ em, ngay cả ghế ngồi cũng có rất nhiều loại.Thật ra Hề Việt rất muốn thử cái khoang ngủ kia.Nhưng đã hết chỗ.Nhưng rất nhanh sau đó, cô đã tìm được một vị trí còn xa xỉ hơn.Đó là một dãy ghế massage hướng thẳng ra sân đỗ máy bay. Buổi chiều, ánh nắng vừa khéo rơi xuống nơi này. Hề Việt chỉ cảm thấy dãy ghế ấy giống hệt những điểm nhiệm vụ phát sáng trong game, bước chân không tự chủ mà dịch về phía đó.Thật ra, ngay từ khi vừa đến Vân Nam, cô đã chú ý tới những chỗ ngồi này.Chỉ là khi ấy, cô không hiểu.Ánh nắng chiếu thẳng, chói đến mức như quá sáng, thì có gì đáng để phơi nắng?Giống như cô từng không tài nào hiểu nổi chủ đề rất hot mà mình thấy trên mạng, vì sao hễ ai nghỉ việc xong cũng không nhịn được mà chạy tới Vân Nam?…Cô chọn một chiếc ghế nằm vừa ý, đặt balo xuống đất, tìm một tư thế thoải mái rồi xuôi theo độ cong của ghế nằm xuống, trùm mũ áo khoác gió lên đầu, nheo mắt lại.Trong tầm nhìn của cô là sân đỗ máy bay rộng lớn, xa hơn nữa là những dãy núi trùng điệp. Ánh nắng của vùng Tây Nam tổ quốc đang vượt qua từng lớp núi, xuyên qua những tấm kính khổng lồ của nhà ga, chiếu rọi lên người cô.Dịu dàng, ấm áp, không hề tiếc sức.Dường như mọi điều không hiểu đều đã có đáp án.Hề Việt của hiện tại, Hề Việt đã đi qua rất nhiều nơi ở Vân Nam, cuối cùng cũng hiểu vì sao người ta sẵn sàng hết lần này đến lần khác quay về Vân Nam. Cô cũng đã yêu và bắt đầu trân trọng ánh nắng nơi đây. Dù có làm da cô sạm thêm một tông nữa, cô cũng chẳng hề để tâm.Cô định đổi thẻ sim, nhưng vừa đổi xong đã hối hận.Lẽ ra nên đợi đến khi hạ cánh ở Bắc Kinh rồi hãy đổi.Ít nhất là lúc này, vào khoảnh khắc này, cô vẫn đang đứng trên mảnh đất Vân Nam, nơi có tất cả những gì cô yêu thích, núi cao, đầm lầy, hồ nước, sông ngòi, mặt trời, mặt trăng, bầu trời đầy sao…Và cả người cô thích.Nghĩ như vậy, cô định đổi lại thẻ sim cũ, nhưng đúng lúc ấy, tin nhắn của dì nhỏ chen vào, hỏi cô khi nào về.Hề Việt gọi điện lại.Trong lúc nói chuyện, ở khu nghỉ ngơi phía xa dường như có tiếng nhạc. Cô vươn cổ nhìn qua, thấy một nhóm người trẻ mặc đồ du lịch giống cô, cùng mấy bà cụ khoác trang phục dân tộc thiểu số.Họ ngồi quây thành một vòng tròn.Dì nhỏ hỏi: “Cháu đang ở sân bay à? Tiếng gì vậy?”Hề Việt đáp: “Có người đang hát.”Họ hát những khúc dân ca của dân tộc thiểu số, cô không hiểu lời, nhưng vẫn muốn cố gắng bắt nhịp theo giai điệu.Dì nhỏ nói: “Dì nghe người ta bảo Vân Nam toàn ca hát nhảy múa, thế múa đâu rồi?”Hề Việt vừa nhìn về phía xa vừa cười: “Chắc sắp nhảy thôi. Hát đã vào gu rồi, múa còn xa sao?”Đây là Vân Nam, nơi muốn hát thì hát, muốn nhảy thì nhảy. Dù bạn có kỳ quặc đến đâu, ở đây cũng sẽ không bị xem là kỳ quặc.Cúp máy, Hề Việt đổi lại thẻ sim.Ánh mắt vẫn dõi theo đám đông rực rỡ sắc màu ở phía xa.Cô đã do dự, do dự xem có nên bước tới không. Có lẽ cô vẫn chưa đủ dũng khí để trở thành người tham gia, vậy thì làm một khán giả đứng gần hơn một chút thì sao? Chỉ vỗ tay thôi, có được không?Dòng suy nghĩ ấy bị cắt ngang bởi những tin nhắn WeChat liên tiếp đổ vào.Là Trì Tiêu.Hề Việt ngả lưng trở lại ghế nằm, hai tay giơ điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào khung hội thoại trên màn hình.Khi hút điếu thuốc bạc hà nổ kia ngoài sân bay Shangri-La, cô liên tục kiểm tra WeChat. Máy bay vừa hạ cánh xuống Côn Minh có mạng là cô cũng vào WeChat ngay. Ngay cả lúc vừa ăn bát bún gạo kia, cô vừa xem một video trong mục yêu thích, gần như cứ ăn hai miếng lại dựng điện thoại lên xem có ai tìm mình không.Nhưng Trì Tiêu vẫn im lặng.Đã im lặng thì im lặng cho trót đi, vậy mà đúng lúc cô đối diện với ánh nắng này, trong lòng vừa có được chút an ủi, anh lại gửi tin nhắn tới.Hề Việt do dự hồi lâu, rồi mở chấm đỏ ấy ra.Không có chữ.Thứ cô nhìn thấy là từng bức ảnh, góc chụp khác nhau, địa điểm khác nhau, nhưng cùng một nội dung.Đều là bầu trời đêm, và một vầng trăng.Những bức ảnh này lẽ ra phải xuất hiện trong khung chat riêng của “Lỡ Hẹn Cùng Xuân”.Mỗi tối một tấm ảnh trăng, mấy ngày trước Lỡ Hẹn Cùng Xuân có lẽ quên, hoặc không kịp đăng Weibo, nên tích lại, giờ đây được Trì Tiêu gửi thay một lượt.Hề Việt lưu từng bức ảnh vào album, rồi đặt điện thoại xuống, không trả lời Trì Tiêu.Cô rất sợ, cực kỳ sợ, sợ rằng tâm trạng vừa được ánh nắng buổi chiều vá víu lại kia, sẽ nổ tung, tan tác hoàn toàn ngay từ câu trả lời đầu tiên giữa cô và Trì Tiêu.Cô nghiêng đầu sang một bên, nhắm chặt mắt lại.Hơi ẩm nơi hàng mi bốc hơi, mang theo chút nhiệt độ, để lại cảm giác lành lạnh.—Hề Việt không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.Chắc là vì ánh nắng này quá dễ ru ngủ.Cô mơ màng như rơi vào một giấc mộng. Tiếng người và âm nhạc nơi xa dần tan biến, thỉnh thoảng giọng thông báo điện tử vang lên từ những hướng khác nhau. Cô cảm thấy mình đang ở trong một không gian mênh mông trống trải, xung quanh không có ai, chỉ còn lại một mình cô.Và trong không khí, có một chút hương bạc hà rất nhạt trôi đến, dừng lại bên cô, quấn quanh cô, không xua đi được.Cô chỉ cho đó là mơ, không để tâm.Khi tỉnh lại, trời đã gần tối.Giấc ngủ này chất lượng không cao, nhưng lại rất dài.Vẫn là chiếc điện thoại không chịu yên đã đánh thức cô.Cô đoán chắc là Trì Tiêu không nhận được hồi âm nên tìm cô để hỏi tội, nhưng khi bật sáng màn hình, lại là Miêu Hiểu Huệ, người đã lâu không liên lạc.Miêu Hiểu Huệ thậm chí còn học theo Miêu Dự Phong mà trêu cô, vừa mở miệng đã gọi: “Bà chủ, chị dâu, anh tôi đâu rồi?”Hề Việt giả vờ giận: “Cô gọi nhầm số à? Ở đây không có bà chủ, không có chị dâu, cũng không có anh của cô. Cô gọi ba người mà chẳng trúng ai.”Miêu Hiểu Huệ rõ ràng ngơ ra: “Ơ, không phải… cô không ở sân bay à? Tôi nhắn WeChat cho anh ấy không trả lời, gọi điện cũng không bắt máy, tôi còn tưởng hai người đã lên máy bay rồi.”Hề Việt còn ngơ hơn: “Tôi đúng là đang ở sân bay, nhưng anh cô ở đâu thì tôi sao biết?”“Vậy… hôm nay Tiểu Phong nói với tôi là anh Trì Tiêu định dẫn nó đi Bắc Kinh mở cửa hàng mới, còn cho nó làm tổ trưởng, chuyện đó là thật hay giả? Tôi thấy nó nói dối tôi, không chừng lại đi gây chuyện ở đâu, nên tôi muốn hỏi cô xác nhận một chút.”Chút buồn ngủ còn sót lại của Hề Việt lập tức tan biến sạch.Chỉ tiếc là Miêu Hiểu Huệ không nhìn thấy dáng vẻ trợn tròn mắt của cô lúc này.“Tiểu Phong còn nói gì nữa?”“Nó còn nói là chuyến bay hôm nay của anh Trì Tiêu, đi Bắc Kinh cùng cô mà.” Miêu Hiểu Huệ cũng mơ hồ, nhưng cô lanh lợi, nghe giọng Hề Việt là biết có gì đó không ổn, giọng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng thiếu tự tin, “Ờ… thôi vậy, tôi tiếp tục tìm anh Trì Tiêu. Cô…ừm… không sao đâu, tôi cúp máy trước.”Cúp máy.Trong lòng Hề Việt như có trống đánh dồn dập, trên mặt trống còn có mấy con côn trùng nhảy loạn.Phản xạ đầu tiên của cô là tìm Trì Tiêu, hỏi xem anh đang giở trò gì, nhưng những lời Miêu Hiểu Huệ nói lại mơ mơ hồ hồ.Cô không dám chắc.Cũng sợ niềm vui hóa thành hư không.Cô không nhận ra rằng cánh tay đang cầm điện thoại của mình run lên bần bật, kể từ sau câu “đi Bắc Kinh cùng cô” của Miêu Hiểu Huệ, cô cảm thấy như toàn bộ ngũ tạng lục phủ trong người mình đã bị xáo trộn, lệch khỏi vị trí ban đầu.Thế là, cô hít một hơi thật sâu.Tìm WeChat của Miêu Hiểu Huệ, gọi lại lần nữa.Không gọi được.Đầu dây bên kia đang bận.Gọi lại lần nữa, vẫn vậy.Cô đoán có lẽ Miêu Hiểu Huệ đã liên lạc được với Trì Tiêu, hoặc cũng có thể thật sự là Miêu Dự Phong đang có ý đồ xấu gì đó với chị mình, lấy Trì Tiêu làm cái cớ cũng chưa biết chừng.Hít sâu liên tiếp mấy lần, cuối cùng Hề Việt cũng bình tĩnh lại. Bước tiếp theo là kéo ngũ tạng lục phủ về đúng chỗ. Nhưng đúng lúc cô định chạm thử xem tim mình còn ở vị trí cũ không, thì phát hiện ra tai mình cũng có vấn đề rồi.Cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.Ngay bên cạnh cô.Chính xác hơn, là ở hàng ghế nằm phía sau lưng cô.“Đúng, anh nói đấy.”“Vừa nãy anh ngủ ở sân bay, không xem điện thoại.”“Nó muốn đi thì sao anh lại không cho nó đi? Cô cũng đâu thể lúc nào cũng trông chừng nó, cô là chị nó chứ có phải mẹ nó đâu.”“Lão Chu anh cũng mang đi.”“Miêu Hiểu Huệ, quản lý Miêu, cô càng ngày càng dữ ha? Nhân viên của anh, anh trả lương, sao anh lại không được mang đi?”“…Không có người thì anh tuyển người mới.”“…Nhìn cái tiền đồ của cô kìa.”“Cửa hàng thì anh nhờ Cao Tuyền thay nửa năm rồi, đã nói xong với cậu ấy.”“Chưa biết nữa, còn chưa xem địa chỉ, để anh nghiên cứu rồi nói sau.”……“…Không phải, có chuyện gì thì đợi anh tới Bắc Kinh rồi nói, được không?”“Vợ anh đang lườm anh đây, không nói nữa.”……Tay chân Hề Việt cứng đờ.Khi cô nhận ra thính giác và thị giác của mình đều không có vấn đề gì, thì người vừa chia tay cô buổi sáng ở Shangri-La, giờ khắc này, thật sự đang xuất hiện ở sân bay Côn Minh, ngay trước mặt cô.Cô không nhìn nhầm.Người đó là Trì Tiêu.Thậm chí đúng như lời anh nói, sau khi tìm được cô, anh lặng lẽ nằm ngủ một giấc ở hàng ghế phía sau cô???“Anh…”“Anh, anh làm sao?”Trì Tiêu cười với cô, rồi đứng dậy, vòng lên phía trước.Hề Việt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt ấy.“Này, hoàn hồn lại đi, hồn vía bay đâu mất rồi,” Trì Tiêu véo nhẹ cằm cô, “Cũng nghe hiểu cả rồi đúng không? Biểu cảm này là sao? Không chào đón à?”Hề Việt ngơ ngác.Tay chân cô lúc này hoàn toàn không nghe lời, để mặc Trì Tiêu ấn vai cô ngồi xuống.Còn anh thì vẫn như cũ.Ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu, nghiêm túc, ngay ngắn, ánh mắt chậm rãi lướt trên gương mặt cô.Anh nắm lấy tay cô, xoa xoa.“Sao lạnh thế này? Bị dọa à?”Gần như ngay khoảnh khắc trong lòng bàn tay cảm nhận được nhiệt độ không thuộc về mình, nước mắt Hề Việt liền trào ra.“Ê ê ê!” Trì Tiêu hoảng thật sự, “Anh tới là để làm em vui mà, đâu phải để làm em khóc đâu.”Nước mắt Hề Việt không sao dừng lại được, thậm chí còn muốn ăn vạ. Cô rất muốn túm cổ anh, lắc mạnh một trận.“Em không vui! Em hoàn toàn không vui!”Trì Tiêu không mang giấy. Một cô gái ngồi chờ máy bay ở ghế kế bên, với ánh mắt đầy hóng chuyện, đưa cho họ nửa gói khăn giấy.Trì Tiêu luống cuống tay chân, lau thế nào nước mắt càng nhiều, càng rối.“Em có không vui thì cũng muộn rồi, anh đã tới đây rồi,” Trì Tiêu nói, “Trưa nay anh xuất phát từ Shangri-La, thật sự không mua được vé cùng chuyến với em, cho nên anh…”“Anh lại nói dối!” Hề Việt lớn tiếng, “Rõ ràng là anh sợ em không cho anh theo, đúng không?”Anh nghĩ rằng tới Côn Minh rồi, em sẽ không nỡ từ chối anh nữa.Anh sẽ có thể đường hoàng theo em đi cùng.Trì Tiêu, ai mà chẳng hiểu ai chứ?Câu này vừa thốt ra, sắc mặt Trì Tiêu lập tức sụp xuống.Anh không nói nữa, chỉ nắm chặt cục giấy vừa dùng lau nước mắt cho cô, rồi quay mặt đi.Nụ cười biến mất, thay vào đó là vẻ trầm ngâm.Còn Hề Việt, lúc này cũng rối như mớ bòng bong.“Bị em nói trúng rồi,” Rất lâu sau Trì Tiêu mới lên tiếng, “Đúng, anh nghĩ như vậy đấy. Anh sợ em nghĩ nhiều, sợ em áp lực, sợ em từ chối anh… Nếu không phải Miêu Hiểu Huệ xen vào, anh thậm chí còn không định gọi cho em, không để em biết anh đi cùng chuyến bay với em. Đợi tới Bắc Kinh, anh sẽ theo em về nhà. Em có đuổi anh, anh cũng ngủ ngoài đường.”Hề Việt mở to đôi mắt sưng húp nhìn anh, nói một câu đùa kiểu địa ngục để giảm bớt bầu không khí:“Em không có nhà đâu, em về là phải ở khách sạn.”“Được, vậy thì ở khách sạn.” Trì Tiêu cười theo. Nhưng Hề Việt không dám chắc, tia sáng long lanh thoáng qua trong mắt anh rốt cuộc là gì.Anh nắm tay cô.Nếu nhiệt độ lòng bàn tay có thể giải thích, thì đó hẳn là sự kiên nhẫn và dịu dàng.Giữa dòng người qua lại của sân bay, anh ngồi xổm trước mặt cô, nhìn cô chăm chú rất lâu, như đang cân nhắc, mãi sau mới mở miệng: “Nguyệt Lượng, anh muốn hỏi em một câu. Nếu anh muốn rời Vân Nam, tới thành phố của em, sống cùng em, em có sẵn lòng chấp nhận anh không?”Nước mắt Hề Việt vẫn chảy.Cô không nói được câu nào.“Không sao, anh nói, em nghe.” Trì Tiêu lau mặt cho cô.“Quyết định này anh đã nghĩ rất lâu rồi. Em không cần lo anh bốc đồng. Snh sẽ chịu trách nhiệm cho mỗi lựa chọn của mình. Em cũng không cần áp lực, anh sẽ không nói rằng anh làm vậy là vì em.”Anh bọc lấy tay cô, nhẹ nhàng v**t v* trong lòng bàn tay mình.“Anh làm vậy là vì chính anh. Vì anh rất rõ, nếu hôm nay để em đi, có lẽ tim gan phèo phổi thận của anh đều bị em mang đi hết rồi, còn lại một cái xác rỗng ở Vân Nam, cũng chẳng có ý nghĩa gì.”“Chuyện trên đời này, phần lớn chỉ cần cố gắng thì đều làm được. Nhưng gặp được một người mình thích thì hoàn toàn dựa vào duyên phận,” Trì Tiêu nói, “Anh tin vào duyên phận, cũng tin con người có thể thắng trời. Ông trời đã sắp xếp em đứng trước mặt anh rồi, nếu anh còn đứng yên chờ ‘tùy duyên’, thì anh ắt phải ngu đến mức nào?”“Anh không ngu,” Hề Việt cúi đầu, giật lấy khăn giấy, xì mũi thật mạnh, “Anh không ngu, anh không ngu một chút nào cả.”“Đúng, anh không ngu,” Trì Tiêu ngẩng đầu, “Nhưng anh cũng đã nói rồi, anh chỉ là người bình thường. Anh cũng do dự, cũng giằng co.”“Anh nảy ra ý định này từ khi nào?”“Lâu lắm rồi,” Trì Tiêu cười tự giễu, “Anh đã nói từ lâu rằng anh muốn theo em đi, em nhớ không?”Hề Việt sững người, gật đầu.“Quyết định này rất dễ nảy ra, nhưng Nguyệt Lượng à, anh cũng sợ.”“Sợ gì?”“Anh sợ tất cả những thứ mà người phàm đều sợ. Sợ bỏ ra mà không có kết quả, sợ cuối cùng nguyện vọng thành không, sợ năng lực mình không đủ, tới một thành phố xa lạ lại không cho em được cuộc sống ổn định. Anh sẽ oán trách bản thân. Anh càng sợ em sẽ chê anh. Nếu có một ngày em không cần anh nữa, đuổi anh đi, đến lúc đó, anh cũng không biết phải làm sao cả.”Giọng Trì Tiêu càng nói càng nhỏ.Lúc này Hề Việt nhìn rõ rồi.Cô chắc chắn mình không nhìn nhầm.“Trì Tiêu.”“Ừ.”“…Anh đừng khóc nữa.”Trì Tiêu vừa ngượng vừa bối rối, chỉ có thể cúi đầu cười, nhưng nước mắt cứ thế rơi xuống.“Em sẽ không bỏ anh.” Hề Việt cũng đang khóc, nhưng vì nhìn thấy nước mắt của Trì Tiêu, ngược lại cô lại bình tĩnh hơn rất nhiều.“Em sẽ không bỏ anh.” Cô lặp lại, rồi hơi nghiêng người, nâng mặt Trì Tiêu lên.“Nhìn em này,” Cô ra lệnh cho anh, “Nghe cho kỹ đây. Em sẽ không bỏ anh. Em rất vui vì anh sẵn lòng ở bên em, sẵn lòng ở lại cạnh em, sẵn lòng bỏ lại tất cả để theo em tới một thành phố xa lạ. Dù anh cũng sợ, nhưng anh vẫn làm như vậy. Em hiểu. Em hiểu hết.”Nước mắt Trì Tiêu chảy thẳng.Lướt qua mí mắt, rơi xuống tay Hề Việt.“Em sẽ không bỏ anh.” Lần thứ ba cô nói, giọng rất nhẹ, rất dịu, nhưng rơi vào tai Trì Tiêu lại nặng tựa ngàn cân, “Em sẽ không đuổi anh đi. Em hiểu sự giằng co và do dự của anh. Em trân trọng tấm chân tâm anh trao cho em. Em sẽ giữ lại từng bức ảnh mặt trăng anh gửi cho em. Em biết, những điều đó đều không dễ dàng.”“Cảm ơn anh đã chọn em. Em biết anh đã trả giá thế nào, đã từ bỏ những gì. Em hiểu sự được ăn cả ngã về không của anh.” Nước mắt cô đã khô, nên cô cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt Trì Tiêu, rất nóng.“Em sẽ không bỏ anh.”Lần thứ tư.Kèm theo một câu an ủi nghe rất oai: “Thế này chẳng khác nào anh đi gả xa vậy… Yên tâm, em sẽ không để anh chịu thiệt đâu.”“Sự nghiệp của anh lớn đến đâu em cũng không để ý. Cửa hàng mới của anh mở ra sao em cũng không để ý,” Cô lại hôn lên mắt còn lại của anh, “Em lớn hơn anh mấy tuổi đấy. Thậm chí em còn có thể nuôi anh cơ.”“Thật à?” Trì Tiêu dở khóc dở cười, ngẩng đầu nhìn cô.Anh thật sự tò mò, vì sao cô luôn có thể nhẹ nhàng nói ra những lời khiến lòng người nặng trĩu đến vậy?Giả đấy.Hề Việt nói thầm trong lòng.Nhưng cô vẫn nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** anh, như đóng một con dấu.……Cửa lên máy bay bắt đầu xếp hàng.Ngoài nhà ga, qua bức tường kính lớn, màn đêm đã buông xuống.Trời tối rồi.Trì Tiêu nhìn thấy vầng trăng treo trên cao, tỏa ra ánh sáng trắng lạnh nhưng dịu dàng.“Thế này nhé, không đủ thời gian rồi. Chúng ta lên máy bay trước. Có gì thì hạ cánh rồi nói tiếp, được không?”Hề Việt dịu giọng dỗ anh.Con người là thế.Càng dỗ, càng làm nũng.“Anh còn chưa nói lời tạm biệt với ánh trăng Vân Nam.” Trì Tiêu nói.“Vậy anh nói đi.” Hề Việt thật sự nhường cho anh một khoảng không trước bức tường kính, ra hiệu anh ngẩng đầu lên, “Có cần em tránh đi không?”“Không cần. Hình như cũng không cần tạm biệt nữa.” Trì Tiêu không nhìn mặt trăng, chỉ nhìn vào mắt Hề Việt, “Cô ấy đi đâu, anh đi đó.”Anh nguyện ý đi theo ánh trăng.Xuất phát từ Vân Nam.Hoặc một ngày nào đó, chúng ta lại quay về nơi này.Núi cao, đầm lầy, hồ nước, sông ngòi, mặt trời, mặt trăng, bầu trời đầy sao của Vân Nam… Chúng tồn tại nơi đây từ rất lâu, đón chào từng linh hồn thiện lương mềm mại, tiễn đưa mỗi lữ khách đường xa, và cũng luôn sẵn sàng đón nhận những người trở về.Việc là do người làm.Nguyệt Lượng à, anh không hối hận.HOÀN THÀNH VĂN BẢN CHÍNH
Hề Việt vẫn còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên mình đến Vân Nam.
Hôm đó, vé máy bay của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung, quá cảnh tại Côn Minh.
Ở sân bay Côn Minh, cô ăn một bát bún gạo, bị nước dùng gà nóng bỏng làm phỏng cả vòm miệng trên, sau đó lại vì cái nhà ga vệ tinh xa khủng khiếp của sân bay Trường Thủy mà đi oan không ít đường.
Hôm ấy tâm trạng cô rất tệ, cứ cảm thấy bầu trời xám xịt.
Nhưng Côn Minh là thành phố mùa xuân, lại đang vào thời điểm trời cao khí mát, tần suất xuất hiện bầu trời xám xịt có thể cao đến mức nào chứ?
Giờ nghĩ lại mới thấy, chẳng qua là tâm trạng tồi tệ của cô đã phủ lên trước mắt một lớp filter xám xịt mà thôi.
Chuyến về, từ Shangri-La bay Bắc Kinh, vẫn quá cảnh tại Côn Minh.
Sân bay Shangri-La không lớn, nhưng phong cảnh rất đẹp, thậm chí còn nhìn thấy núi tuyết. Buổi trưa, Trì Tiêu đưa cô tới cửa nhà ga. Anh giúp cô điều chỉnh cần kéo vali đến độ cao vừa tay, lại giúp cô đeo balo lên vai, thậm chí còn ngồi xổm xuống thắt lại dây giày cho cô.
Quy trình này giống hệt như một ông bố già tiễn con đi học.
Hơi kỳ quặc.
Hề Việt từ đầu đến cuối không nói lời nào. Đến khoảnh khắc chia tay cuối cùng, cô chỉ nói một câu: “Chào nhé.”
Rồi vội vàng quay người đi.
Cô thậm chí không dám nhìn anh thêm một lần, chỉ đưa mắt ra ngoài sân bay, về phía đỉnh núi tuyết mờ ảo nơi xa.
…
Hàng chờ ký gửi hành lý rất dài. Bên cạnh cô là một chàng trai trẻ, rất hoạt bát, bắt chuyện với cô vài câu, cuối cùng nói: “Nhìn là biết chị chơi ở Vân Nam đến nghiện rồi, ở đây không ít ngày đúng không?”
Hề Việt hỏi sao cậu ta lại nói thế.
Cậu con trai cười cười: “Chị bị rám nắng khá rõ đấy.”
Hề Việt theo phản xạ sờ lên mặt mình.
Thật ra mấy hôm trước lúc tắm cô mới phát hiện ra. Rõ ràng ngày nào ra ngoài cô cũng bôi kem chống nắng, vậy mà vẫn không chống nổi tia cực tím cực mạnh ở Vân Nam. Ở cổ và ngực cô có một đường ranh giới rất rõ.
Cô kéo cổ áo ra, chỉ cho Trì Tiêu xem.
Trì Tiêu quan sát vô cùng nghiêm túc, lại còn ghé sát lại nhìn kỹ, rồi thừa lúc cô không để ý, hôn lên một cái.
“Ừm, đẹp mà.”
“……”
Hề Việt cảm thấy làn da vừa bị hôn có cảm giác ngứa râm ran, vừa ngứa vừa đau. Cô giơ tay lên, đặt lòng bàn tay lên đó qua lớp áo, cố xoa dịu, nhưng cũng vô ích.
Nếu cô phải xử lý hết tất cả những chỗ trên người từng mang dấu vết của Trì Tiêu, e rằng phải thay cả một lớp da.
Cô sờ túi áo, bất ngờ phát hiện trong túi áo khoác mình vẫn còn một bao thuốc, thuốc lá bạc hà có viên nổ, trong bao còn có cả bật lửa, hẳn là Trì Tiêu vô tình để quên ở chỗ cô.
Hề Việt đứng tại chỗ một lúc, đến khi nhân viên nhắc nhở cô tiến lên phía trước.
Cô không nghĩ nhiều, làm một hành động vô cùng bốc đồng, xách vali rời khỏi hàng, đi ra ngoài nhà ga, đứng ở khu vực hút thuốc trước cửa, châm một điếu thuốc.
Đây là lần đầu tiên cô bóp vỡ viên nổ, hút hết trọn một điếu, chỉ cảm thấy năm giác quan đều bị mùi bạc hà lạnh buốt, mãnh liệt làm tê liệt.
Sao Trì Tiêu lại thích thứ này?
Vì sao trên người anh lúc nào cũng mang cảm giác mát lạnh như bạc hà?
Và.
Anh đang ở đâu?
Ban đầu, Hề Việt dùng ánh mắt liếc nhìn xung quanh, xác nhận Trì Tiêu đã đi rồi, xe của anh cũng không còn nữa, lúc này cô mới dám ngẩng đầu lên, không kiêng dè mà quét mắt nhìn bốn phía.
Sau đó dập tắt điếu thuốc. Trên người cô mang theo mùi bạc hà giống hệt anh, xách vali, quay trở lại nhà ga.
…
Khâu ký gửi lại xảy ra sự cố.
Trong vali của cô có một cục sạc dự phòng. Hề Việt hoàn toàn không nhớ ra. Sạc dự phòng mượn của Trì Tiêu cô đã trả lại từ lâu, sau khi nghĩ kỹ mới nhớ ra đó là cái cũ cô từng dùng trước đây, bị quên trong một góc.
Không còn cách nào khác, buộc phải kéo vali sang một bên, mở ra.
Hề Việt vừa lục lọi đống đồ lặt vặt, vừa cười khổ, so với hành lý lúc cô đến Vân Nam, vật dụng trong vali giờ đây khác nhau một trời một vực. Ngoài mấy bộ đồ lót, gần như chẳng tìm thấy thứ gì giống nhau.
Vali của cô gần như bị lấp đầy bởi quà từ Vân Nam.
Lạc rang mẹ Miêu Hiểu Huệ làm, nấm khô Thịnh Lan Bình phơi, từng túi từng túi. Trong ngăn kẹp vali có mấy hộp trang sức với kích cỡ khác nhau, là vòng tay La Dao tặng cô, chiếc vòng bạc khảm ngọc cô tặng La Dao và Tiểu Ngọc, đồng thời giữ lại cho mình một chiếc, và cả chiếc Trì Tiêu tặng cô.
Cô ngồi xổm xuống suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn lấy chiếc của Trì Tiêu ra, đeo lên cổ tay, còn đôi khuyên tai hoa nhuộm chàm kia, cô cũng kẹp lên d** tai.
Bông hoa to như vậy, cũng chỉ khi đi du lịch đeo mới không thấy quá lạc lõng, trong sinh hoạt thường ngày thật sự rất ít dịp dùng đến.
Xuống máy bay ở Bắc Kinh là tháo ra vứt đi. Hề Việt nghĩ thầm.
Tiếp tục lật.
Pha lê Tiểu Mao tặng cô, quà của nhóm chị em Singapore ở núi tuyết Ngọc Long, cái nơ bướm to tướng cô còn chưa kịp tháo ra. Còn nữa, lúc rời Shangri-La, cô cùng Tiểu Chu và chị Chu Mộng Lam chia tay. Chị Tiểu Chu đẩy Mộng Lam lên phía trước, nói: “Không phải con có quà tặng hai dì sao?”
Đứa trẻ mím môi, có chút ngại ngùng, lục trong túi ra hai cây bút chì bấm.
Bé nói đó là cây bút bé thích dùng nhất khi đi thi, chỉ cần dùng cây bút này là lần nào cũng đứng hạng nhất.
Thang Ý Toàn vui đến mức sắp nổi bong bóng, ôm lấy Mộng Lam, rồi trêu bé: “Con đem bút may mắn của mình làm quà tặng rồi, sau này thi không được hạng nhất, chẳng phải lại bị người khác vượt qua sao?”
Đứa trẻ lại thể hiện sự chín chắn hiếm thấy ở vấn đề này, không hề ngượng ngùng: “Con chỉ cần một chút may mắn thôi, chứ không phải nhờ may mắn con mới đứng nhất. Là vì con vốn đã rất giỏi rồi, mấy đề đó con đều biết làm. Cô đưa con bừa một cây bút nào, con cũng được điểm tuyệt đối, cô tin không?”
Thang Ý Toàn nói “ồ ồ ồ, tin tin tin”, rồi bóp bóp má bé: “Sao con giống người lớn thế này?”
Mộng Lam quay mặt đi, đẩy gọng kính, nói: “Việc do người làm.”
Bị mẹ bé vỗ nhẹ một cái lên đầu.
…
Từ Shangri-La đến Côn Minh, chỉ mất một tiếng.
Đầu óc Hề Việt trống rỗng, những chuyện xảy ra ở Vân Nam trong lòng cô lật từng trang một. Một tiếng trên máy bay trôi qua nhanh như ánh sáng.
Đến Côn Minh, thời gian chờ nối chuyến lại khá dài.
Cô phải ở lại Côn Minh ít nhất sáu tiếng, máy bay tối mới cất cánh.
Ban đầu định ra ngoài dạo một chút, nhưng chẳng có tinh thần, dứt khoát lang thang trong sân bay.
Khu hút thuốc ngoài sân bay Trường Thủy được thiết kế thành hình một cây nấm gà khổng lồ, khiến cô đứng ngẩn ra nhìn.
Cô mua một ly trà sữa, lại đến quán bún gạo lần trước, gọi đúng một bát y hệt.
Lần này không bị bỏng.
Sân bay Trường Thủy có lẽ là sân bay thích hợp nhất cho những hành khách đi đường dài nghỉ ngơi. Khu vực chờ rộng lớn, phân khu trước các cổng lên máy bay vô cùng đầy đủ và chi tiết, ngoài khu làm việc có ổ cắm sạc và khu vui chơi cho trẻ em, ngay cả ghế ngồi cũng có rất nhiều loại.
Thật ra Hề Việt rất muốn thử cái khoang ngủ kia.
Nhưng đã hết chỗ.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô đã tìm được một vị trí còn xa xỉ hơn.
Đó là một dãy ghế massage hướng thẳng ra sân đỗ máy bay. Buổi chiều, ánh nắng vừa khéo rơi xuống nơi này. Hề Việt chỉ cảm thấy dãy ghế ấy giống hệt những điểm nhiệm vụ phát sáng trong game, bước chân không tự chủ mà dịch về phía đó.
Thật ra, ngay từ khi vừa đến Vân Nam, cô đã chú ý tới những chỗ ngồi này.
Chỉ là khi ấy, cô không hiểu.
Ánh nắng chiếu thẳng, chói đến mức như quá sáng, thì có gì đáng để phơi nắng?
Giống như cô từng không tài nào hiểu nổi chủ đề rất hot mà mình thấy trên mạng, vì sao hễ ai nghỉ việc xong cũng không nhịn được mà chạy tới Vân Nam?
…
Cô chọn một chiếc ghế nằm vừa ý, đặt balo xuống đất, tìm một tư thế thoải mái rồi xuôi theo độ cong của ghế nằm xuống, trùm mũ áo khoác gió lên đầu, nheo mắt lại.
Trong tầm nhìn của cô là sân đỗ máy bay rộng lớn, xa hơn nữa là những dãy núi trùng điệp. Ánh nắng của vùng Tây Nam tổ quốc đang vượt qua từng lớp núi, xuyên qua những tấm kính khổng lồ của nhà ga, chiếu rọi lên người cô.
Dịu dàng, ấm áp, không hề tiếc sức.
Dường như mọi điều không hiểu đều đã có đáp án.
Hề Việt của hiện tại, Hề Việt đã đi qua rất nhiều nơi ở Vân Nam, cuối cùng cũng hiểu vì sao người ta sẵn sàng hết lần này đến lần khác quay về Vân Nam. Cô cũng đã yêu và bắt đầu trân trọng ánh nắng nơi đây. Dù có làm da cô sạm thêm một tông nữa, cô cũng chẳng hề để tâm.
Cô định đổi thẻ sim, nhưng vừa đổi xong đã hối hận.
Lẽ ra nên đợi đến khi hạ cánh ở Bắc Kinh rồi hãy đổi.
Ít nhất là lúc này, vào khoảnh khắc này, cô vẫn đang đứng trên mảnh đất Vân Nam, nơi có tất cả những gì cô yêu thích, núi cao, đầm lầy, hồ nước, sông ngòi, mặt trời, mặt trăng, bầu trời đầy sao…
Và cả người cô thích.
Nghĩ như vậy, cô định đổi lại thẻ sim cũ, nhưng đúng lúc ấy, tin nhắn của dì nhỏ chen vào, hỏi cô khi nào về.
Hề Việt gọi điện lại.
Trong lúc nói chuyện, ở khu nghỉ ngơi phía xa dường như có tiếng nhạc. Cô vươn cổ nhìn qua, thấy một nhóm người trẻ mặc đồ du lịch giống cô, cùng mấy bà cụ khoác trang phục dân tộc thiểu số.
Họ ngồi quây thành một vòng tròn.
Dì nhỏ hỏi: “Cháu đang ở sân bay à? Tiếng gì vậy?”
Hề Việt đáp: “Có người đang hát.”
Họ hát những khúc dân ca của dân tộc thiểu số, cô không hiểu lời, nhưng vẫn muốn cố gắng bắt nhịp theo giai điệu.
Dì nhỏ nói: “Dì nghe người ta bảo Vân Nam toàn ca hát nhảy múa, thế múa đâu rồi?”
Hề Việt vừa nhìn về phía xa vừa cười: “Chắc sắp nhảy thôi. Hát đã vào gu rồi, múa còn xa sao?”
Đây là Vân Nam, nơi muốn hát thì hát, muốn nhảy thì nhảy. Dù bạn có kỳ quặc đến đâu, ở đây cũng sẽ không bị xem là kỳ quặc.
Cúp máy, Hề Việt đổi lại thẻ sim.
Ánh mắt vẫn dõi theo đám đông rực rỡ sắc màu ở phía xa.
Cô đã do dự, do dự xem có nên bước tới không. Có lẽ cô vẫn chưa đủ dũng khí để trở thành người tham gia, vậy thì làm một khán giả đứng gần hơn một chút thì sao? Chỉ vỗ tay thôi, có được không?
Dòng suy nghĩ ấy bị cắt ngang bởi những tin nhắn WeChat liên tiếp đổ vào.
Là Trì Tiêu.
Hề Việt ngả lưng trở lại ghế nằm, hai tay giơ điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào khung hội thoại trên màn hình.
Khi hút điếu thuốc bạc hà nổ kia ngoài sân bay Shangri-La, cô liên tục kiểm tra WeChat. Máy bay vừa hạ cánh xuống Côn Minh có mạng là cô cũng vào WeChat ngay. Ngay cả lúc vừa ăn bát bún gạo kia, cô vừa xem một video trong mục yêu thích, gần như cứ ăn hai miếng lại dựng điện thoại lên xem có ai tìm mình không.
Nhưng Trì Tiêu vẫn im lặng.
Đã im lặng thì im lặng cho trót đi, vậy mà đúng lúc cô đối diện với ánh nắng này, trong lòng vừa có được chút an ủi, anh lại gửi tin nhắn tới.
Hề Việt do dự hồi lâu, rồi mở chấm đỏ ấy ra.
Không có chữ.
Thứ cô nhìn thấy là từng bức ảnh, góc chụp khác nhau, địa điểm khác nhau, nhưng cùng một nội dung.
Đều là bầu trời đêm, và một vầng trăng.
Những bức ảnh này lẽ ra phải xuất hiện trong khung chat riêng của “Lỡ Hẹn Cùng Xuân”.
Mỗi tối một tấm ảnh trăng, mấy ngày trước Lỡ Hẹn Cùng Xuân có lẽ quên, hoặc không kịp đăng Weibo, nên tích lại, giờ đây được Trì Tiêu gửi thay một lượt.
Hề Việt lưu từng bức ảnh vào album, rồi đặt điện thoại xuống, không trả lời Trì Tiêu.
Cô rất sợ, cực kỳ sợ, sợ rằng tâm trạng vừa được ánh nắng buổi chiều vá víu lại kia, sẽ nổ tung, tan tác hoàn toàn ngay từ câu trả lời đầu tiên giữa cô và Trì Tiêu.
Cô nghiêng đầu sang một bên, nhắm chặt mắt lại.
Hơi ẩm nơi hàng mi bốc hơi, mang theo chút nhiệt độ, để lại cảm giác lành lạnh.
—
Hề Việt không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Chắc là vì ánh nắng này quá dễ ru ngủ.
Cô mơ màng như rơi vào một giấc mộng. Tiếng người và âm nhạc nơi xa dần tan biến, thỉnh thoảng giọng thông báo điện tử vang lên từ những hướng khác nhau. Cô cảm thấy mình đang ở trong một không gian mênh mông trống trải, xung quanh không có ai, chỉ còn lại một mình cô.
Và trong không khí, có một chút hương bạc hà rất nhạt trôi đến, dừng lại bên cô, quấn quanh cô, không xua đi được.
Cô chỉ cho đó là mơ, không để tâm.
Khi tỉnh lại, trời đã gần tối.
Giấc ngủ này chất lượng không cao, nhưng lại rất dài.
Vẫn là chiếc điện thoại không chịu yên đã đánh thức cô.
Cô đoán chắc là Trì Tiêu không nhận được hồi âm nên tìm cô để hỏi tội, nhưng khi bật sáng màn hình, lại là Miêu Hiểu Huệ, người đã lâu không liên lạc.
Miêu Hiểu Huệ thậm chí còn học theo Miêu Dự Phong mà trêu cô, vừa mở miệng đã gọi: “Bà chủ, chị dâu, anh tôi đâu rồi?”
Hề Việt giả vờ giận: “Cô gọi nhầm số à? Ở đây không có bà chủ, không có chị dâu, cũng không có anh của cô. Cô gọi ba người mà chẳng trúng ai.”
Miêu Hiểu Huệ rõ ràng ngơ ra: “Ơ, không phải… cô không ở sân bay à? Tôi nhắn WeChat cho anh ấy không trả lời, gọi điện cũng không bắt máy, tôi còn tưởng hai người đã lên máy bay rồi.”
Hề Việt còn ngơ hơn: “Tôi đúng là đang ở sân bay, nhưng anh cô ở đâu thì tôi sao biết?”
“Vậy… hôm nay Tiểu Phong nói với tôi là anh Trì Tiêu định dẫn nó đi Bắc Kinh mở cửa hàng mới, còn cho nó làm tổ trưởng, chuyện đó là thật hay giả? Tôi thấy nó nói dối tôi, không chừng lại đi gây chuyện ở đâu, nên tôi muốn hỏi cô xác nhận một chút.”
Chút buồn ngủ còn sót lại của Hề Việt lập tức tan biến sạch.
Chỉ tiếc là Miêu Hiểu Huệ không nhìn thấy dáng vẻ trợn tròn mắt của cô lúc này.
“Tiểu Phong còn nói gì nữa?”
“Nó còn nói là chuyến bay hôm nay của anh Trì Tiêu, đi Bắc Kinh cùng cô mà.” Miêu Hiểu Huệ cũng mơ hồ, nhưng cô lanh lợi, nghe giọng Hề Việt là biết có gì đó không ổn, giọng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng thiếu tự tin, “Ờ… thôi vậy, tôi tiếp tục tìm anh Trì Tiêu. Cô…ừm… không sao đâu, tôi cúp máy trước.”
Cúp máy.
Trong lòng Hề Việt như có trống đánh dồn dập, trên mặt trống còn có mấy con côn trùng nhảy loạn.
Phản xạ đầu tiên của cô là tìm Trì Tiêu, hỏi xem anh đang giở trò gì, nhưng những lời Miêu Hiểu Huệ nói lại mơ mơ hồ hồ.
Cô không dám chắc.
Cũng sợ niềm vui hóa thành hư không.
Cô không nhận ra rằng cánh tay đang cầm điện thoại của mình run lên bần bật, kể từ sau câu “đi Bắc Kinh cùng cô” của Miêu Hiểu Huệ, cô cảm thấy như toàn bộ ngũ tạng lục phủ trong người mình đã bị xáo trộn, lệch khỏi vị trí ban đầu.
Thế là, cô hít một hơi thật sâu.
Tìm WeChat của Miêu Hiểu Huệ, gọi lại lần nữa.
Không gọi được.
Đầu dây bên kia đang bận.
Gọi lại lần nữa, vẫn vậy.
Cô đoán có lẽ Miêu Hiểu Huệ đã liên lạc được với Trì Tiêu, hoặc cũng có thể thật sự là Miêu Dự Phong đang có ý đồ xấu gì đó với chị mình, lấy Trì Tiêu làm cái cớ cũng chưa biết chừng.
Hít sâu liên tiếp mấy lần, cuối cùng Hề Việt cũng bình tĩnh lại. Bước tiếp theo là kéo ngũ tạng lục phủ về đúng chỗ. Nhưng đúng lúc cô định chạm thử xem tim mình còn ở vị trí cũ không, thì phát hiện ra tai mình cũng có vấn đề rồi.
Cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Ngay bên cạnh cô.
Chính xác hơn, là ở hàng ghế nằm phía sau lưng cô.
“Đúng, anh nói đấy.”
“Vừa nãy anh ngủ ở sân bay, không xem điện thoại.”
“Nó muốn đi thì sao anh lại không cho nó đi? Cô cũng đâu thể lúc nào cũng trông chừng nó, cô là chị nó chứ có phải mẹ nó đâu.”
“Lão Chu anh cũng mang đi.”
“Miêu Hiểu Huệ, quản lý Miêu, cô càng ngày càng dữ ha? Nhân viên của anh, anh trả lương, sao anh lại không được mang đi?”
“…Không có người thì anh tuyển người mới.”
“…Nhìn cái tiền đồ của cô kìa.”
“Cửa hàng thì anh nhờ Cao Tuyền thay nửa năm rồi, đã nói xong với cậu ấy.”
“Chưa biết nữa, còn chưa xem địa chỉ, để anh nghiên cứu rồi nói sau.”
……
“…Không phải, có chuyện gì thì đợi anh tới Bắc Kinh rồi nói, được không?”
“Vợ anh đang lườm anh đây, không nói nữa.”
……
Tay chân Hề Việt cứng đờ.
Khi cô nhận ra thính giác và thị giác của mình đều không có vấn đề gì, thì người vừa chia tay cô buổi sáng ở Shangri-La, giờ khắc này, thật sự đang xuất hiện ở sân bay Côn Minh, ngay trước mặt cô.
Cô không nhìn nhầm.
Người đó là Trì Tiêu.
Thậm chí đúng như lời anh nói, sau khi tìm được cô, anh lặng lẽ nằm ngủ một giấc ở hàng ghế phía sau cô???
“Anh…”
“Anh, anh làm sao?”
Trì Tiêu cười với cô, rồi đứng dậy, vòng lên phía trước.
Hề Việt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt ấy.
“Này, hoàn hồn lại đi, hồn vía bay đâu mất rồi,” Trì Tiêu véo nhẹ cằm cô, “Cũng nghe hiểu cả rồi đúng không? Biểu cảm này là sao? Không chào đón à?”
Hề Việt ngơ ngác.
Tay chân cô lúc này hoàn toàn không nghe lời, để mặc Trì Tiêu ấn vai cô ngồi xuống.
Còn anh thì vẫn như cũ.
Ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu, nghiêm túc, ngay ngắn, ánh mắt chậm rãi lướt trên gương mặt cô.
Anh nắm lấy tay cô, xoa xoa.
“Sao lạnh thế này? Bị dọa à?”
Gần như ngay khoảnh khắc trong lòng bàn tay cảm nhận được nhiệt độ không thuộc về mình, nước mắt Hề Việt liền trào ra.
“Ê ê ê!” Trì Tiêu hoảng thật sự, “Anh tới là để làm em vui mà, đâu phải để làm em khóc đâu.”
Nước mắt Hề Việt không sao dừng lại được, thậm chí còn muốn ăn vạ. Cô rất muốn túm cổ anh, lắc mạnh một trận.
“Em không vui! Em hoàn toàn không vui!”
Trì Tiêu không mang giấy. Một cô gái ngồi chờ máy bay ở ghế kế bên, với ánh mắt đầy hóng chuyện, đưa cho họ nửa gói khăn giấy.
Trì Tiêu luống cuống tay chân, lau thế nào nước mắt càng nhiều, càng rối.
“Em có không vui thì cũng muộn rồi, anh đã tới đây rồi,” Trì Tiêu nói, “Trưa nay anh xuất phát từ Shangri-La, thật sự không mua được vé cùng chuyến với em, cho nên anh…”
“Anh lại nói dối!” Hề Việt lớn tiếng, “Rõ ràng là anh sợ em không cho anh theo, đúng không?”
Anh nghĩ rằng tới Côn Minh rồi, em sẽ không nỡ từ chối anh nữa.
Anh sẽ có thể đường hoàng theo em đi cùng.
Trì Tiêu, ai mà chẳng hiểu ai chứ?
Câu này vừa thốt ra, sắc mặt Trì Tiêu lập tức sụp xuống.
Anh không nói nữa, chỉ nắm chặt cục giấy vừa dùng lau nước mắt cho cô, rồi quay mặt đi.
Nụ cười biến mất, thay vào đó là vẻ trầm ngâm.
Còn Hề Việt, lúc này cũng rối như mớ bòng bong.
“Bị em nói trúng rồi,” Rất lâu sau Trì Tiêu mới lên tiếng, “Đúng, anh nghĩ như vậy đấy. Anh sợ em nghĩ nhiều, sợ em áp lực, sợ em từ chối anh… Nếu không phải Miêu Hiểu Huệ xen vào, anh thậm chí còn không định gọi cho em, không để em biết anh đi cùng chuyến bay với em. Đợi tới Bắc Kinh, anh sẽ theo em về nhà. Em có đuổi anh, anh cũng ngủ ngoài đường.”
Hề Việt mở to đôi mắt sưng húp nhìn anh, nói một câu đùa kiểu địa ngục để giảm bớt bầu không khí:
“Em không có nhà đâu, em về là phải ở khách sạn.”
“Được, vậy thì ở khách sạn.” Trì Tiêu cười theo. Nhưng Hề Việt không dám chắc, tia sáng long lanh thoáng qua trong mắt anh rốt cuộc là gì.
Anh nắm tay cô.
Nếu nhiệt độ lòng bàn tay có thể giải thích, thì đó hẳn là sự kiên nhẫn và dịu dàng.
Giữa dòng người qua lại của sân bay, anh ngồi xổm trước mặt cô, nhìn cô chăm chú rất lâu, như đang cân nhắc, mãi sau mới mở miệng: “Nguyệt Lượng, anh muốn hỏi em một câu. Nếu anh muốn rời Vân Nam, tới thành phố của em, sống cùng em, em có sẵn lòng chấp nhận anh không?”
Nước mắt Hề Việt vẫn chảy.
Cô không nói được câu nào.
“Không sao, anh nói, em nghe.” Trì Tiêu lau mặt cho cô.
“Quyết định này anh đã nghĩ rất lâu rồi. Em không cần lo anh bốc đồng. Snh sẽ chịu trách nhiệm cho mỗi lựa chọn của mình. Em cũng không cần áp lực, anh sẽ không nói rằng anh làm vậy là vì em.”
Anh bọc lấy tay cô, nhẹ nhàng v**t v* trong lòng bàn tay mình.
“Anh làm vậy là vì chính anh. Vì anh rất rõ, nếu hôm nay để em đi, có lẽ tim gan phèo phổi thận của anh đều bị em mang đi hết rồi, còn lại một cái xác rỗng ở Vân Nam, cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“Chuyện trên đời này, phần lớn chỉ cần cố gắng thì đều làm được. Nhưng gặp được một người mình thích thì hoàn toàn dựa vào duyên phận,” Trì Tiêu nói, “Anh tin vào duyên phận, cũng tin con người có thể thắng trời. Ông trời đã sắp xếp em đứng trước mặt anh rồi, nếu anh còn đứng yên chờ ‘tùy duyên’, thì anh ắt phải ngu đến mức nào?”
“Anh không ngu,” Hề Việt cúi đầu, giật lấy khăn giấy, xì mũi thật mạnh, “Anh không ngu, anh không ngu một chút nào cả.”
“Đúng, anh không ngu,” Trì Tiêu ngẩng đầu, “Nhưng anh cũng đã nói rồi, anh chỉ là người bình thường. Anh cũng do dự, cũng giằng co.”
“Anh nảy ra ý định này từ khi nào?”
“Lâu lắm rồi,” Trì Tiêu cười tự giễu, “Anh đã nói từ lâu rằng anh muốn theo em đi, em nhớ không?”
Hề Việt sững người, gật đầu.
“Quyết định này rất dễ nảy ra, nhưng Nguyệt Lượng à, anh cũng sợ.”
“Sợ gì?”
“Anh sợ tất cả những thứ mà người phàm đều sợ. Sợ bỏ ra mà không có kết quả, sợ cuối cùng nguyện vọng thành không, sợ năng lực mình không đủ, tới một thành phố xa lạ lại không cho em được cuộc sống ổn định. Anh sẽ oán trách bản thân. Anh càng sợ em sẽ chê anh. Nếu có một ngày em không cần anh nữa, đuổi anh đi, đến lúc đó, anh cũng không biết phải làm sao cả.”
Giọng Trì Tiêu càng nói càng nhỏ.
Lúc này Hề Việt nhìn rõ rồi.
Cô chắc chắn mình không nhìn nhầm.
“Trì Tiêu.”
“Ừ.”
“…Anh đừng khóc nữa.”
Trì Tiêu vừa ngượng vừa bối rối, chỉ có thể cúi đầu cười, nhưng nước mắt cứ thế rơi xuống.
“Em sẽ không bỏ anh.” Hề Việt cũng đang khóc, nhưng vì nhìn thấy nước mắt của Trì Tiêu, ngược lại cô lại bình tĩnh hơn rất nhiều.
“Em sẽ không bỏ anh.” Cô lặp lại, rồi hơi nghiêng người, nâng mặt Trì Tiêu lên.
“Nhìn em này,” Cô ra lệnh cho anh, “Nghe cho kỹ đây. Em sẽ không bỏ anh. Em rất vui vì anh sẵn lòng ở bên em, sẵn lòng ở lại cạnh em, sẵn lòng bỏ lại tất cả để theo em tới một thành phố xa lạ. Dù anh cũng sợ, nhưng anh vẫn làm như vậy. Em hiểu. Em hiểu hết.”
Nước mắt Trì Tiêu chảy thẳng.
Lướt qua mí mắt, rơi xuống tay Hề Việt.
“Em sẽ không bỏ anh.” Lần thứ ba cô nói, giọng rất nhẹ, rất dịu, nhưng rơi vào tai Trì Tiêu lại nặng tựa ngàn cân, “Em sẽ không đuổi anh đi. Em hiểu sự giằng co và do dự của anh. Em trân trọng tấm chân tâm anh trao cho em. Em sẽ giữ lại từng bức ảnh mặt trăng anh gửi cho em. Em biết, những điều đó đều không dễ dàng.”
“Cảm ơn anh đã chọn em. Em biết anh đã trả giá thế nào, đã từ bỏ những gì. Em hiểu sự được ăn cả ngã về không của anh.” Nước mắt cô đã khô, nên cô cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt Trì Tiêu, rất nóng.
“Em sẽ không bỏ anh.”
Lần thứ tư.
Kèm theo một câu an ủi nghe rất oai: “Thế này chẳng khác nào anh đi gả xa vậy… Yên tâm, em sẽ không để anh chịu thiệt đâu.”
“Sự nghiệp của anh lớn đến đâu em cũng không để ý. Cửa hàng mới của anh mở ra sao em cũng không để ý,” Cô lại hôn lên mắt còn lại của anh, “Em lớn hơn anh mấy tuổi đấy. Thậm chí em còn có thể nuôi anh cơ.”
“Thật à?” Trì Tiêu dở khóc dở cười, ngẩng đầu nhìn cô.
Anh thật sự tò mò, vì sao cô luôn có thể nhẹ nhàng nói ra những lời khiến lòng người nặng trĩu đến vậy?
Giả đấy.
Hề Việt nói thầm trong lòng.
Nhưng cô vẫn nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** anh, như đóng một con dấu.
……
Cửa lên máy bay bắt đầu xếp hàng.
Ngoài nhà ga, qua bức tường kính lớn, màn đêm đã buông xuống.
Trời tối rồi.
Trì Tiêu nhìn thấy vầng trăng treo trên cao, tỏa ra ánh sáng trắng lạnh nhưng dịu dàng.
“Thế này nhé, không đủ thời gian rồi. Chúng ta lên máy bay trước. Có gì thì hạ cánh rồi nói tiếp, được không?”
Hề Việt dịu giọng dỗ anh.
Con người là thế.
Càng dỗ, càng làm nũng.
“Anh còn chưa nói lời tạm biệt với ánh trăng Vân Nam.” Trì Tiêu nói.
“Vậy anh nói đi.” Hề Việt thật sự nhường cho anh một khoảng không trước bức tường kính, ra hiệu anh ngẩng đầu lên, “Có cần em tránh đi không?”
“Không cần. Hình như cũng không cần tạm biệt nữa.” Trì Tiêu không nhìn mặt trăng, chỉ nhìn vào mắt Hề Việt, “Cô ấy đi đâu, anh đi đó.”
Anh nguyện ý đi theo ánh trăng.
Xuất phát từ Vân Nam.
Hoặc một ngày nào đó, chúng ta lại quay về nơi này.
Núi cao, đầm lầy, hồ nước, sông ngòi, mặt trời, mặt trăng, bầu trời đầy sao của Vân Nam… Chúng tồn tại nơi đây từ rất lâu, đón chào từng linh hồn thiện lương mềm mại, tiễn đưa mỗi lữ khách đường xa, và cũng luôn sẵn sàng đón nhận những người trở về.
Việc là do người làm.
Nguyệt Lượng à, anh không hối hận.
HOÀN THÀNH VĂN BẢN CHÍNH
Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu TiTác giả: Lạp Diện Thổ Đậu TiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Côn Minh, Vân Nam, sân bay Trường Thủy. Hề Việt đang ngồi chờ chuyến bay. Vé của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung (*), quá cảnh ở Côn Minh. Thời gian dư dả, đủ để cô nhâm nhi chút đồ uống trong sân bay rồi gọi thêm một bát mì gạo. (*) Hình minh họa Còn món mì này có chuẩn vị hay không thì cô không dám chắc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến Vân Nam, nhưng cảnh tượng bày biện thì rất “ra gì”. Nạc giăm bông, ngọn đậu Hà Lan, từng đoạn hẹ xanh, vụn hành phi giòn, tất cả được múc vào bát theo một trình tự rất khí thế. Hai quả trứng chim cút nhỏ xíu cũng được gõ vỏ bỏ vào, ngay lập tức chìm nghỉm trong lớp nước dùng màu ngà, trên mặt lấp lánh từng giọt mỡ trong veo. Nhân viên phục vụ nhắc: “Cẩn thận kẻo bỏng.” Nhưng Hề Việt chẳng nghe thấy gì. Tai cô vẫn đeo chiếc tai nghe chống ồn, như thể nhấn nút tắt tiếng thế giới. Cô mở điện thoại xem lại… Hề Việt vẫn còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên mình đến Vân Nam.Hôm đó, vé máy bay của cô là từ Bắc Kinh bay đến Đằng Xung, quá cảnh tại Côn Minh.Ở sân bay Côn Minh, cô ăn một bát bún gạo, bị nước dùng gà nóng bỏng làm phỏng cả vòm miệng trên, sau đó lại vì cái nhà ga vệ tinh xa khủng khiếp của sân bay Trường Thủy mà đi oan không ít đường.Hôm ấy tâm trạng cô rất tệ, cứ cảm thấy bầu trời xám xịt.Nhưng Côn Minh là thành phố mùa xuân, lại đang vào thời điểm trời cao khí mát, tần suất xuất hiện bầu trời xám xịt có thể cao đến mức nào chứ?Giờ nghĩ lại mới thấy, chẳng qua là tâm trạng tồi tệ của cô đã phủ lên trước mắt một lớp filter xám xịt mà thôi.Chuyến về, từ Shangri-La bay Bắc Kinh, vẫn quá cảnh tại Côn Minh.Sân bay Shangri-La không lớn, nhưng phong cảnh rất đẹp, thậm chí còn nhìn thấy núi tuyết. Buổi trưa, Trì Tiêu đưa cô tới cửa nhà ga. Anh giúp cô điều chỉnh cần kéo vali đến độ cao vừa tay, lại giúp cô đeo balo lên vai, thậm chí còn ngồi xổm xuống thắt lại dây giày cho cô.Quy trình này giống hệt như một ông bố già tiễn con đi học.Hơi kỳ quặc.Hề Việt từ đầu đến cuối không nói lời nào. Đến khoảnh khắc chia tay cuối cùng, cô chỉ nói một câu: “Chào nhé.”Rồi vội vàng quay người đi.Cô thậm chí không dám nhìn anh thêm một lần, chỉ đưa mắt ra ngoài sân bay, về phía đỉnh núi tuyết mờ ảo nơi xa.…Hàng chờ ký gửi hành lý rất dài. Bên cạnh cô là một chàng trai trẻ, rất hoạt bát, bắt chuyện với cô vài câu, cuối cùng nói: “Nhìn là biết chị chơi ở Vân Nam đến nghiện rồi, ở đây không ít ngày đúng không?”Hề Việt hỏi sao cậu ta lại nói thế.Cậu con trai cười cười: “Chị bị rám nắng khá rõ đấy.”Hề Việt theo phản xạ sờ lên mặt mình.Thật ra mấy hôm trước lúc tắm cô mới phát hiện ra. Rõ ràng ngày nào ra ngoài cô cũng bôi kem chống nắng, vậy mà vẫn không chống nổi tia cực tím cực mạnh ở Vân Nam. Ở cổ và ngực cô có một đường ranh giới rất rõ.Cô kéo cổ áo ra, chỉ cho Trì Tiêu xem.Trì Tiêu quan sát vô cùng nghiêm túc, lại còn ghé sát lại nhìn kỹ, rồi thừa lúc cô không để ý, hôn lên một cái.“Ừm, đẹp mà.”“……”Hề Việt cảm thấy làn da vừa bị hôn có cảm giác ngứa râm ran, vừa ngứa vừa đau. Cô giơ tay lên, đặt lòng bàn tay lên đó qua lớp áo, cố xoa dịu, nhưng cũng vô ích.Nếu cô phải xử lý hết tất cả những chỗ trên người từng mang dấu vết của Trì Tiêu, e rằng phải thay cả một lớp da.Cô sờ túi áo, bất ngờ phát hiện trong túi áo khoác mình vẫn còn một bao thuốc, thuốc lá bạc hà có viên nổ, trong bao còn có cả bật lửa, hẳn là Trì Tiêu vô tình để quên ở chỗ cô.Hề Việt đứng tại chỗ một lúc, đến khi nhân viên nhắc nhở cô tiến lên phía trước.Cô không nghĩ nhiều, làm một hành động vô cùng bốc đồng, xách vali rời khỏi hàng, đi ra ngoài nhà ga, đứng ở khu vực hút thuốc trước cửa, châm một điếu thuốc.Đây là lần đầu tiên cô bóp vỡ viên nổ, hút hết trọn một điếu, chỉ cảm thấy năm giác quan đều bị mùi bạc hà lạnh buốt, mãnh liệt làm tê liệt.Sao Trì Tiêu lại thích thứ này?Vì sao trên người anh lúc nào cũng mang cảm giác mát lạnh như bạc hà?Và.Anh đang ở đâu?Ban đầu, Hề Việt dùng ánh mắt liếc nhìn xung quanh, xác nhận Trì Tiêu đã đi rồi, xe của anh cũng không còn nữa, lúc này cô mới dám ngẩng đầu lên, không kiêng dè mà quét mắt nhìn bốn phía.Sau đó dập tắt điếu thuốc. Trên người cô mang theo mùi bạc hà giống hệt anh, xách vali, quay trở lại nhà ga.…Khâu ký gửi lại xảy ra sự cố.Trong vali của cô có một cục sạc dự phòng. Hề Việt hoàn toàn không nhớ ra. Sạc dự phòng mượn của Trì Tiêu cô đã trả lại từ lâu, sau khi nghĩ kỹ mới nhớ ra đó là cái cũ cô từng dùng trước đây, bị quên trong một góc.Không còn cách nào khác, buộc phải kéo vali sang một bên, mở ra.Hề Việt vừa lục lọi đống đồ lặt vặt, vừa cười khổ, so với hành lý lúc cô đến Vân Nam, vật dụng trong vali giờ đây khác nhau một trời một vực. Ngoài mấy bộ đồ lót, gần như chẳng tìm thấy thứ gì giống nhau.Vali của cô gần như bị lấp đầy bởi quà từ Vân Nam.Lạc rang mẹ Miêu Hiểu Huệ làm, nấm khô Thịnh Lan Bình phơi, từng túi từng túi. Trong ngăn kẹp vali có mấy hộp trang sức với kích cỡ khác nhau, là vòng tay La Dao tặng cô, chiếc vòng bạc khảm ngọc cô tặng La Dao và Tiểu Ngọc, đồng thời giữ lại cho mình một chiếc, và cả chiếc Trì Tiêu tặng cô.Cô ngồi xổm xuống suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn lấy chiếc của Trì Tiêu ra, đeo lên cổ tay, còn đôi khuyên tai hoa nhuộm chàm kia, cô cũng kẹp lên d** tai.Bông hoa to như vậy, cũng chỉ khi đi du lịch đeo mới không thấy quá lạc lõng, trong sinh hoạt thường ngày thật sự rất ít dịp dùng đến.Xuống máy bay ở Bắc Kinh là tháo ra vứt đi. Hề Việt nghĩ thầm.Tiếp tục lật.Pha lê Tiểu Mao tặng cô, quà của nhóm chị em Singapore ở núi tuyết Ngọc Long, cái nơ bướm to tướng cô còn chưa kịp tháo ra. Còn nữa, lúc rời Shangri-La, cô cùng Tiểu Chu và chị Chu Mộng Lam chia tay. Chị Tiểu Chu đẩy Mộng Lam lên phía trước, nói: “Không phải con có quà tặng hai dì sao?”Đứa trẻ mím môi, có chút ngại ngùng, lục trong túi ra hai cây bút chì bấm.Bé nói đó là cây bút bé thích dùng nhất khi đi thi, chỉ cần dùng cây bút này là lần nào cũng đứng hạng nhất.Thang Ý Toàn vui đến mức sắp nổi bong bóng, ôm lấy Mộng Lam, rồi trêu bé: “Con đem bút may mắn của mình làm quà tặng rồi, sau này thi không được hạng nhất, chẳng phải lại bị người khác vượt qua sao?”Đứa trẻ lại thể hiện sự chín chắn hiếm thấy ở vấn đề này, không hề ngượng ngùng: “Con chỉ cần một chút may mắn thôi, chứ không phải nhờ may mắn con mới đứng nhất. Là vì con vốn đã rất giỏi rồi, mấy đề đó con đều biết làm. Cô đưa con bừa một cây bút nào, con cũng được điểm tuyệt đối, cô tin không?”Thang Ý Toàn nói “ồ ồ ồ, tin tin tin”, rồi bóp bóp má bé: “Sao con giống người lớn thế này?”Mộng Lam quay mặt đi, đẩy gọng kính, nói: “Việc do người làm.”Bị mẹ bé vỗ nhẹ một cái lên đầu.…Từ Shangri-La đến Côn Minh, chỉ mất một tiếng.Đầu óc Hề Việt trống rỗng, những chuyện xảy ra ở Vân Nam trong lòng cô lật từng trang một. Một tiếng trên máy bay trôi qua nhanh như ánh sáng.Đến Côn Minh, thời gian chờ nối chuyến lại khá dài.Cô phải ở lại Côn Minh ít nhất sáu tiếng, máy bay tối mới cất cánh.Ban đầu định ra ngoài dạo một chút, nhưng chẳng có tinh thần, dứt khoát lang thang trong sân bay.Khu hút thuốc ngoài sân bay Trường Thủy được thiết kế thành hình một cây nấm gà khổng lồ, khiến cô đứng ngẩn ra nhìn.Cô mua một ly trà sữa, lại đến quán bún gạo lần trước, gọi đúng một bát y hệt.Lần này không bị bỏng.Sân bay Trường Thủy có lẽ là sân bay thích hợp nhất cho những hành khách đi đường dài nghỉ ngơi. Khu vực chờ rộng lớn, phân khu trước các cổng lên máy bay vô cùng đầy đủ và chi tiết, ngoài khu làm việc có ổ cắm sạc và khu vui chơi cho trẻ em, ngay cả ghế ngồi cũng có rất nhiều loại.Thật ra Hề Việt rất muốn thử cái khoang ngủ kia.Nhưng đã hết chỗ.Nhưng rất nhanh sau đó, cô đã tìm được một vị trí còn xa xỉ hơn.Đó là một dãy ghế massage hướng thẳng ra sân đỗ máy bay. Buổi chiều, ánh nắng vừa khéo rơi xuống nơi này. Hề Việt chỉ cảm thấy dãy ghế ấy giống hệt những điểm nhiệm vụ phát sáng trong game, bước chân không tự chủ mà dịch về phía đó.Thật ra, ngay từ khi vừa đến Vân Nam, cô đã chú ý tới những chỗ ngồi này.Chỉ là khi ấy, cô không hiểu.Ánh nắng chiếu thẳng, chói đến mức như quá sáng, thì có gì đáng để phơi nắng?Giống như cô từng không tài nào hiểu nổi chủ đề rất hot mà mình thấy trên mạng, vì sao hễ ai nghỉ việc xong cũng không nhịn được mà chạy tới Vân Nam?…Cô chọn một chiếc ghế nằm vừa ý, đặt balo xuống đất, tìm một tư thế thoải mái rồi xuôi theo độ cong của ghế nằm xuống, trùm mũ áo khoác gió lên đầu, nheo mắt lại.Trong tầm nhìn của cô là sân đỗ máy bay rộng lớn, xa hơn nữa là những dãy núi trùng điệp. Ánh nắng của vùng Tây Nam tổ quốc đang vượt qua từng lớp núi, xuyên qua những tấm kính khổng lồ của nhà ga, chiếu rọi lên người cô.Dịu dàng, ấm áp, không hề tiếc sức.Dường như mọi điều không hiểu đều đã có đáp án.Hề Việt của hiện tại, Hề Việt đã đi qua rất nhiều nơi ở Vân Nam, cuối cùng cũng hiểu vì sao người ta sẵn sàng hết lần này đến lần khác quay về Vân Nam. Cô cũng đã yêu và bắt đầu trân trọng ánh nắng nơi đây. Dù có làm da cô sạm thêm một tông nữa, cô cũng chẳng hề để tâm.Cô định đổi thẻ sim, nhưng vừa đổi xong đã hối hận.Lẽ ra nên đợi đến khi hạ cánh ở Bắc Kinh rồi hãy đổi.Ít nhất là lúc này, vào khoảnh khắc này, cô vẫn đang đứng trên mảnh đất Vân Nam, nơi có tất cả những gì cô yêu thích, núi cao, đầm lầy, hồ nước, sông ngòi, mặt trời, mặt trăng, bầu trời đầy sao…Và cả người cô thích.Nghĩ như vậy, cô định đổi lại thẻ sim cũ, nhưng đúng lúc ấy, tin nhắn của dì nhỏ chen vào, hỏi cô khi nào về.Hề Việt gọi điện lại.Trong lúc nói chuyện, ở khu nghỉ ngơi phía xa dường như có tiếng nhạc. Cô vươn cổ nhìn qua, thấy một nhóm người trẻ mặc đồ du lịch giống cô, cùng mấy bà cụ khoác trang phục dân tộc thiểu số.Họ ngồi quây thành một vòng tròn.Dì nhỏ hỏi: “Cháu đang ở sân bay à? Tiếng gì vậy?”Hề Việt đáp: “Có người đang hát.”Họ hát những khúc dân ca của dân tộc thiểu số, cô không hiểu lời, nhưng vẫn muốn cố gắng bắt nhịp theo giai điệu.Dì nhỏ nói: “Dì nghe người ta bảo Vân Nam toàn ca hát nhảy múa, thế múa đâu rồi?”Hề Việt vừa nhìn về phía xa vừa cười: “Chắc sắp nhảy thôi. Hát đã vào gu rồi, múa còn xa sao?”Đây là Vân Nam, nơi muốn hát thì hát, muốn nhảy thì nhảy. Dù bạn có kỳ quặc đến đâu, ở đây cũng sẽ không bị xem là kỳ quặc.Cúp máy, Hề Việt đổi lại thẻ sim.Ánh mắt vẫn dõi theo đám đông rực rỡ sắc màu ở phía xa.Cô đã do dự, do dự xem có nên bước tới không. Có lẽ cô vẫn chưa đủ dũng khí để trở thành người tham gia, vậy thì làm một khán giả đứng gần hơn một chút thì sao? Chỉ vỗ tay thôi, có được không?Dòng suy nghĩ ấy bị cắt ngang bởi những tin nhắn WeChat liên tiếp đổ vào.Là Trì Tiêu.Hề Việt ngả lưng trở lại ghế nằm, hai tay giơ điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào khung hội thoại trên màn hình.Khi hút điếu thuốc bạc hà nổ kia ngoài sân bay Shangri-La, cô liên tục kiểm tra WeChat. Máy bay vừa hạ cánh xuống Côn Minh có mạng là cô cũng vào WeChat ngay. Ngay cả lúc vừa ăn bát bún gạo kia, cô vừa xem một video trong mục yêu thích, gần như cứ ăn hai miếng lại dựng điện thoại lên xem có ai tìm mình không.Nhưng Trì Tiêu vẫn im lặng.Đã im lặng thì im lặng cho trót đi, vậy mà đúng lúc cô đối diện với ánh nắng này, trong lòng vừa có được chút an ủi, anh lại gửi tin nhắn tới.Hề Việt do dự hồi lâu, rồi mở chấm đỏ ấy ra.Không có chữ.Thứ cô nhìn thấy là từng bức ảnh, góc chụp khác nhau, địa điểm khác nhau, nhưng cùng một nội dung.Đều là bầu trời đêm, và một vầng trăng.Những bức ảnh này lẽ ra phải xuất hiện trong khung chat riêng của “Lỡ Hẹn Cùng Xuân”.Mỗi tối một tấm ảnh trăng, mấy ngày trước Lỡ Hẹn Cùng Xuân có lẽ quên, hoặc không kịp đăng Weibo, nên tích lại, giờ đây được Trì Tiêu gửi thay một lượt.Hề Việt lưu từng bức ảnh vào album, rồi đặt điện thoại xuống, không trả lời Trì Tiêu.Cô rất sợ, cực kỳ sợ, sợ rằng tâm trạng vừa được ánh nắng buổi chiều vá víu lại kia, sẽ nổ tung, tan tác hoàn toàn ngay từ câu trả lời đầu tiên giữa cô và Trì Tiêu.Cô nghiêng đầu sang một bên, nhắm chặt mắt lại.Hơi ẩm nơi hàng mi bốc hơi, mang theo chút nhiệt độ, để lại cảm giác lành lạnh.—Hề Việt không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.Chắc là vì ánh nắng này quá dễ ru ngủ.Cô mơ màng như rơi vào một giấc mộng. Tiếng người và âm nhạc nơi xa dần tan biến, thỉnh thoảng giọng thông báo điện tử vang lên từ những hướng khác nhau. Cô cảm thấy mình đang ở trong một không gian mênh mông trống trải, xung quanh không có ai, chỉ còn lại một mình cô.Và trong không khí, có một chút hương bạc hà rất nhạt trôi đến, dừng lại bên cô, quấn quanh cô, không xua đi được.Cô chỉ cho đó là mơ, không để tâm.Khi tỉnh lại, trời đã gần tối.Giấc ngủ này chất lượng không cao, nhưng lại rất dài.Vẫn là chiếc điện thoại không chịu yên đã đánh thức cô.Cô đoán chắc là Trì Tiêu không nhận được hồi âm nên tìm cô để hỏi tội, nhưng khi bật sáng màn hình, lại là Miêu Hiểu Huệ, người đã lâu không liên lạc.Miêu Hiểu Huệ thậm chí còn học theo Miêu Dự Phong mà trêu cô, vừa mở miệng đã gọi: “Bà chủ, chị dâu, anh tôi đâu rồi?”Hề Việt giả vờ giận: “Cô gọi nhầm số à? Ở đây không có bà chủ, không có chị dâu, cũng không có anh của cô. Cô gọi ba người mà chẳng trúng ai.”Miêu Hiểu Huệ rõ ràng ngơ ra: “Ơ, không phải… cô không ở sân bay à? Tôi nhắn WeChat cho anh ấy không trả lời, gọi điện cũng không bắt máy, tôi còn tưởng hai người đã lên máy bay rồi.”Hề Việt còn ngơ hơn: “Tôi đúng là đang ở sân bay, nhưng anh cô ở đâu thì tôi sao biết?”“Vậy… hôm nay Tiểu Phong nói với tôi là anh Trì Tiêu định dẫn nó đi Bắc Kinh mở cửa hàng mới, còn cho nó làm tổ trưởng, chuyện đó là thật hay giả? Tôi thấy nó nói dối tôi, không chừng lại đi gây chuyện ở đâu, nên tôi muốn hỏi cô xác nhận một chút.”Chút buồn ngủ còn sót lại của Hề Việt lập tức tan biến sạch.Chỉ tiếc là Miêu Hiểu Huệ không nhìn thấy dáng vẻ trợn tròn mắt của cô lúc này.“Tiểu Phong còn nói gì nữa?”“Nó còn nói là chuyến bay hôm nay của anh Trì Tiêu, đi Bắc Kinh cùng cô mà.” Miêu Hiểu Huệ cũng mơ hồ, nhưng cô lanh lợi, nghe giọng Hề Việt là biết có gì đó không ổn, giọng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng thiếu tự tin, “Ờ… thôi vậy, tôi tiếp tục tìm anh Trì Tiêu. Cô…ừm… không sao đâu, tôi cúp máy trước.”Cúp máy.Trong lòng Hề Việt như có trống đánh dồn dập, trên mặt trống còn có mấy con côn trùng nhảy loạn.Phản xạ đầu tiên của cô là tìm Trì Tiêu, hỏi xem anh đang giở trò gì, nhưng những lời Miêu Hiểu Huệ nói lại mơ mơ hồ hồ.Cô không dám chắc.Cũng sợ niềm vui hóa thành hư không.Cô không nhận ra rằng cánh tay đang cầm điện thoại của mình run lên bần bật, kể từ sau câu “đi Bắc Kinh cùng cô” của Miêu Hiểu Huệ, cô cảm thấy như toàn bộ ngũ tạng lục phủ trong người mình đã bị xáo trộn, lệch khỏi vị trí ban đầu.Thế là, cô hít một hơi thật sâu.Tìm WeChat của Miêu Hiểu Huệ, gọi lại lần nữa.Không gọi được.Đầu dây bên kia đang bận.Gọi lại lần nữa, vẫn vậy.Cô đoán có lẽ Miêu Hiểu Huệ đã liên lạc được với Trì Tiêu, hoặc cũng có thể thật sự là Miêu Dự Phong đang có ý đồ xấu gì đó với chị mình, lấy Trì Tiêu làm cái cớ cũng chưa biết chừng.Hít sâu liên tiếp mấy lần, cuối cùng Hề Việt cũng bình tĩnh lại. Bước tiếp theo là kéo ngũ tạng lục phủ về đúng chỗ. Nhưng đúng lúc cô định chạm thử xem tim mình còn ở vị trí cũ không, thì phát hiện ra tai mình cũng có vấn đề rồi.Cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.Ngay bên cạnh cô.Chính xác hơn, là ở hàng ghế nằm phía sau lưng cô.“Đúng, anh nói đấy.”“Vừa nãy anh ngủ ở sân bay, không xem điện thoại.”“Nó muốn đi thì sao anh lại không cho nó đi? Cô cũng đâu thể lúc nào cũng trông chừng nó, cô là chị nó chứ có phải mẹ nó đâu.”“Lão Chu anh cũng mang đi.”“Miêu Hiểu Huệ, quản lý Miêu, cô càng ngày càng dữ ha? Nhân viên của anh, anh trả lương, sao anh lại không được mang đi?”“…Không có người thì anh tuyển người mới.”“…Nhìn cái tiền đồ của cô kìa.”“Cửa hàng thì anh nhờ Cao Tuyền thay nửa năm rồi, đã nói xong với cậu ấy.”“Chưa biết nữa, còn chưa xem địa chỉ, để anh nghiên cứu rồi nói sau.”……“…Không phải, có chuyện gì thì đợi anh tới Bắc Kinh rồi nói, được không?”“Vợ anh đang lườm anh đây, không nói nữa.”……Tay chân Hề Việt cứng đờ.Khi cô nhận ra thính giác và thị giác của mình đều không có vấn đề gì, thì người vừa chia tay cô buổi sáng ở Shangri-La, giờ khắc này, thật sự đang xuất hiện ở sân bay Côn Minh, ngay trước mặt cô.Cô không nhìn nhầm.Người đó là Trì Tiêu.Thậm chí đúng như lời anh nói, sau khi tìm được cô, anh lặng lẽ nằm ngủ một giấc ở hàng ghế phía sau cô???“Anh…”“Anh, anh làm sao?”Trì Tiêu cười với cô, rồi đứng dậy, vòng lên phía trước.Hề Việt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt ấy.“Này, hoàn hồn lại đi, hồn vía bay đâu mất rồi,” Trì Tiêu véo nhẹ cằm cô, “Cũng nghe hiểu cả rồi đúng không? Biểu cảm này là sao? Không chào đón à?”Hề Việt ngơ ngác.Tay chân cô lúc này hoàn toàn không nghe lời, để mặc Trì Tiêu ấn vai cô ngồi xuống.Còn anh thì vẫn như cũ.Ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu, nghiêm túc, ngay ngắn, ánh mắt chậm rãi lướt trên gương mặt cô.Anh nắm lấy tay cô, xoa xoa.“Sao lạnh thế này? Bị dọa à?”Gần như ngay khoảnh khắc trong lòng bàn tay cảm nhận được nhiệt độ không thuộc về mình, nước mắt Hề Việt liền trào ra.“Ê ê ê!” Trì Tiêu hoảng thật sự, “Anh tới là để làm em vui mà, đâu phải để làm em khóc đâu.”Nước mắt Hề Việt không sao dừng lại được, thậm chí còn muốn ăn vạ. Cô rất muốn túm cổ anh, lắc mạnh một trận.“Em không vui! Em hoàn toàn không vui!”Trì Tiêu không mang giấy. Một cô gái ngồi chờ máy bay ở ghế kế bên, với ánh mắt đầy hóng chuyện, đưa cho họ nửa gói khăn giấy.Trì Tiêu luống cuống tay chân, lau thế nào nước mắt càng nhiều, càng rối.“Em có không vui thì cũng muộn rồi, anh đã tới đây rồi,” Trì Tiêu nói, “Trưa nay anh xuất phát từ Shangri-La, thật sự không mua được vé cùng chuyến với em, cho nên anh…”“Anh lại nói dối!” Hề Việt lớn tiếng, “Rõ ràng là anh sợ em không cho anh theo, đúng không?”Anh nghĩ rằng tới Côn Minh rồi, em sẽ không nỡ từ chối anh nữa.Anh sẽ có thể đường hoàng theo em đi cùng.Trì Tiêu, ai mà chẳng hiểu ai chứ?Câu này vừa thốt ra, sắc mặt Trì Tiêu lập tức sụp xuống.Anh không nói nữa, chỉ nắm chặt cục giấy vừa dùng lau nước mắt cho cô, rồi quay mặt đi.Nụ cười biến mất, thay vào đó là vẻ trầm ngâm.Còn Hề Việt, lúc này cũng rối như mớ bòng bong.“Bị em nói trúng rồi,” Rất lâu sau Trì Tiêu mới lên tiếng, “Đúng, anh nghĩ như vậy đấy. Anh sợ em nghĩ nhiều, sợ em áp lực, sợ em từ chối anh… Nếu không phải Miêu Hiểu Huệ xen vào, anh thậm chí còn không định gọi cho em, không để em biết anh đi cùng chuyến bay với em. Đợi tới Bắc Kinh, anh sẽ theo em về nhà. Em có đuổi anh, anh cũng ngủ ngoài đường.”Hề Việt mở to đôi mắt sưng húp nhìn anh, nói một câu đùa kiểu địa ngục để giảm bớt bầu không khí:“Em không có nhà đâu, em về là phải ở khách sạn.”“Được, vậy thì ở khách sạn.” Trì Tiêu cười theo. Nhưng Hề Việt không dám chắc, tia sáng long lanh thoáng qua trong mắt anh rốt cuộc là gì.Anh nắm tay cô.Nếu nhiệt độ lòng bàn tay có thể giải thích, thì đó hẳn là sự kiên nhẫn và dịu dàng.Giữa dòng người qua lại của sân bay, anh ngồi xổm trước mặt cô, nhìn cô chăm chú rất lâu, như đang cân nhắc, mãi sau mới mở miệng: “Nguyệt Lượng, anh muốn hỏi em một câu. Nếu anh muốn rời Vân Nam, tới thành phố của em, sống cùng em, em có sẵn lòng chấp nhận anh không?”Nước mắt Hề Việt vẫn chảy.Cô không nói được câu nào.“Không sao, anh nói, em nghe.” Trì Tiêu lau mặt cho cô.“Quyết định này anh đã nghĩ rất lâu rồi. Em không cần lo anh bốc đồng. Snh sẽ chịu trách nhiệm cho mỗi lựa chọn của mình. Em cũng không cần áp lực, anh sẽ không nói rằng anh làm vậy là vì em.”Anh bọc lấy tay cô, nhẹ nhàng v**t v* trong lòng bàn tay mình.“Anh làm vậy là vì chính anh. Vì anh rất rõ, nếu hôm nay để em đi, có lẽ tim gan phèo phổi thận của anh đều bị em mang đi hết rồi, còn lại một cái xác rỗng ở Vân Nam, cũng chẳng có ý nghĩa gì.”“Chuyện trên đời này, phần lớn chỉ cần cố gắng thì đều làm được. Nhưng gặp được một người mình thích thì hoàn toàn dựa vào duyên phận,” Trì Tiêu nói, “Anh tin vào duyên phận, cũng tin con người có thể thắng trời. Ông trời đã sắp xếp em đứng trước mặt anh rồi, nếu anh còn đứng yên chờ ‘tùy duyên’, thì anh ắt phải ngu đến mức nào?”“Anh không ngu,” Hề Việt cúi đầu, giật lấy khăn giấy, xì mũi thật mạnh, “Anh không ngu, anh không ngu một chút nào cả.”“Đúng, anh không ngu,” Trì Tiêu ngẩng đầu, “Nhưng anh cũng đã nói rồi, anh chỉ là người bình thường. Anh cũng do dự, cũng giằng co.”“Anh nảy ra ý định này từ khi nào?”“Lâu lắm rồi,” Trì Tiêu cười tự giễu, “Anh đã nói từ lâu rằng anh muốn theo em đi, em nhớ không?”Hề Việt sững người, gật đầu.“Quyết định này rất dễ nảy ra, nhưng Nguyệt Lượng à, anh cũng sợ.”“Sợ gì?”“Anh sợ tất cả những thứ mà người phàm đều sợ. Sợ bỏ ra mà không có kết quả, sợ cuối cùng nguyện vọng thành không, sợ năng lực mình không đủ, tới một thành phố xa lạ lại không cho em được cuộc sống ổn định. Anh sẽ oán trách bản thân. Anh càng sợ em sẽ chê anh. Nếu có một ngày em không cần anh nữa, đuổi anh đi, đến lúc đó, anh cũng không biết phải làm sao cả.”Giọng Trì Tiêu càng nói càng nhỏ.Lúc này Hề Việt nhìn rõ rồi.Cô chắc chắn mình không nhìn nhầm.“Trì Tiêu.”“Ừ.”“…Anh đừng khóc nữa.”Trì Tiêu vừa ngượng vừa bối rối, chỉ có thể cúi đầu cười, nhưng nước mắt cứ thế rơi xuống.“Em sẽ không bỏ anh.” Hề Việt cũng đang khóc, nhưng vì nhìn thấy nước mắt của Trì Tiêu, ngược lại cô lại bình tĩnh hơn rất nhiều.“Em sẽ không bỏ anh.” Cô lặp lại, rồi hơi nghiêng người, nâng mặt Trì Tiêu lên.“Nhìn em này,” Cô ra lệnh cho anh, “Nghe cho kỹ đây. Em sẽ không bỏ anh. Em rất vui vì anh sẵn lòng ở bên em, sẵn lòng ở lại cạnh em, sẵn lòng bỏ lại tất cả để theo em tới một thành phố xa lạ. Dù anh cũng sợ, nhưng anh vẫn làm như vậy. Em hiểu. Em hiểu hết.”Nước mắt Trì Tiêu chảy thẳng.Lướt qua mí mắt, rơi xuống tay Hề Việt.“Em sẽ không bỏ anh.” Lần thứ ba cô nói, giọng rất nhẹ, rất dịu, nhưng rơi vào tai Trì Tiêu lại nặng tựa ngàn cân, “Em sẽ không đuổi anh đi. Em hiểu sự giằng co và do dự của anh. Em trân trọng tấm chân tâm anh trao cho em. Em sẽ giữ lại từng bức ảnh mặt trăng anh gửi cho em. Em biết, những điều đó đều không dễ dàng.”“Cảm ơn anh đã chọn em. Em biết anh đã trả giá thế nào, đã từ bỏ những gì. Em hiểu sự được ăn cả ngã về không của anh.” Nước mắt cô đã khô, nên cô cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt Trì Tiêu, rất nóng.“Em sẽ không bỏ anh.”Lần thứ tư.Kèm theo một câu an ủi nghe rất oai: “Thế này chẳng khác nào anh đi gả xa vậy… Yên tâm, em sẽ không để anh chịu thiệt đâu.”“Sự nghiệp của anh lớn đến đâu em cũng không để ý. Cửa hàng mới của anh mở ra sao em cũng không để ý,” Cô lại hôn lên mắt còn lại của anh, “Em lớn hơn anh mấy tuổi đấy. Thậm chí em còn có thể nuôi anh cơ.”“Thật à?” Trì Tiêu dở khóc dở cười, ngẩng đầu nhìn cô.Anh thật sự tò mò, vì sao cô luôn có thể nhẹ nhàng nói ra những lời khiến lòng người nặng trĩu đến vậy?Giả đấy.Hề Việt nói thầm trong lòng.Nhưng cô vẫn nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** anh, như đóng một con dấu.……Cửa lên máy bay bắt đầu xếp hàng.Ngoài nhà ga, qua bức tường kính lớn, màn đêm đã buông xuống.Trời tối rồi.Trì Tiêu nhìn thấy vầng trăng treo trên cao, tỏa ra ánh sáng trắng lạnh nhưng dịu dàng.“Thế này nhé, không đủ thời gian rồi. Chúng ta lên máy bay trước. Có gì thì hạ cánh rồi nói tiếp, được không?”Hề Việt dịu giọng dỗ anh.Con người là thế.Càng dỗ, càng làm nũng.“Anh còn chưa nói lời tạm biệt với ánh trăng Vân Nam.” Trì Tiêu nói.“Vậy anh nói đi.” Hề Việt thật sự nhường cho anh một khoảng không trước bức tường kính, ra hiệu anh ngẩng đầu lên, “Có cần em tránh đi không?”“Không cần. Hình như cũng không cần tạm biệt nữa.” Trì Tiêu không nhìn mặt trăng, chỉ nhìn vào mắt Hề Việt, “Cô ấy đi đâu, anh đi đó.”Anh nguyện ý đi theo ánh trăng.Xuất phát từ Vân Nam.Hoặc một ngày nào đó, chúng ta lại quay về nơi này.Núi cao, đầm lầy, hồ nước, sông ngòi, mặt trời, mặt trăng, bầu trời đầy sao của Vân Nam… Chúng tồn tại nơi đây từ rất lâu, đón chào từng linh hồn thiện lương mềm mại, tiễn đưa mỗi lữ khách đường xa, và cũng luôn sẵn sàng đón nhận những người trở về.Việc là do người làm.Nguyệt Lượng à, anh không hối hận.HOÀN THÀNH VĂN BẢN CHÍNH