Trấn Cát Tường vào đầu tháng sáu, thời tiết bắt đầu nóng lên, trên đường vào trấn có nhiều người làm nông đang đi bộ, còn có rất nhiều đàn ông trai tráng đang kéo xe đẩy, vội vàng đuổi kịp giờ mở chợ, tranh thủ bán vài món thổ sản của nhà trồng được. Gần đó có nhiều thôn xóm, tất cả đều lấy trấn Cát Tường làm trung tâm, mọi người đi lại thuận tiện, thế là trấn này ngày càng phát triển, người dân từ các thôn đều đến đây mua bán náo nhiệt. Lục Cảnh Sơn đẩy chiếc xe tự chế của mình, trên xe rải rác mấy bó rau trong nhà, còn có hai con gà lôi. Đấy là nhân lúc rảnh rỗi hắn lên núi săn được. Lục Cảnh Sơn thân cao tám thước, thân thể vạm vỡ mạnh mẽ, khoác trên mình chiếc áo ngắn, cánh tay đầy cơ bắp, làn da rám nắng, nhưng vẫn nhìn ra được là một thanh niên tuấn tú cương nghị, mày đen mắt kiếm, chỉ tiếc bên trái mặt có một vết sẹo do đao để lại, đó là vết thương cũ đã theo năm tháng, khiến cả người trông có đôi nét hoang dã giống thổ phỉ, doạ không ai dám lại gần. "Cảnh Sơn, cảm ơn con nhé,…
Chương 91: Hoàn
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh ĐẹpTác giả: Phần NamTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện SủngTrấn Cát Tường vào đầu tháng sáu, thời tiết bắt đầu nóng lên, trên đường vào trấn có nhiều người làm nông đang đi bộ, còn có rất nhiều đàn ông trai tráng đang kéo xe đẩy, vội vàng đuổi kịp giờ mở chợ, tranh thủ bán vài món thổ sản của nhà trồng được. Gần đó có nhiều thôn xóm, tất cả đều lấy trấn Cát Tường làm trung tâm, mọi người đi lại thuận tiện, thế là trấn này ngày càng phát triển, người dân từ các thôn đều đến đây mua bán náo nhiệt. Lục Cảnh Sơn đẩy chiếc xe tự chế của mình, trên xe rải rác mấy bó rau trong nhà, còn có hai con gà lôi. Đấy là nhân lúc rảnh rỗi hắn lên núi săn được. Lục Cảnh Sơn thân cao tám thước, thân thể vạm vỡ mạnh mẽ, khoác trên mình chiếc áo ngắn, cánh tay đầy cơ bắp, làn da rám nắng, nhưng vẫn nhìn ra được là một thanh niên tuấn tú cương nghị, mày đen mắt kiếm, chỉ tiếc bên trái mặt có một vết sẹo do đao để lại, đó là vết thương cũ đã theo năm tháng, khiến cả người trông có đôi nét hoang dã giống thổ phỉ, doạ không ai dám lại gần. "Cảnh Sơn, cảm ơn con nhé,… Cuối tháng Bảy, nhà họ Lục gặt xong lúa trên cánh đồng. Mấy người đàn ông gánh thúng căng tròn, gồng mình chuyển thóc về nhà.Cảnh ấy khiến không ít người trong thôn vừa đỏ mắt vừa ao ước, sau lưng xì xầm bàn tán không biết năm nay nhà họ Lục gom được bao nhiêu thóc lúa.Gặt lúa xong, đến lượt tháo nước bắt cá. Đám cá trong ruộng được thả từ hồi cấy mạ, nay lúa đã chín, cá cũng vừa tới lúc ăn được.Sáng sớm, Lục Cảnh Hồng, Lục Cảnh Sơn, Lục Cảnh Phong cùng Đỗ Dương xắn ống quần, trần cánh tay, lội xuống ruộng. Trên bờ ruộng, thôn dân đứng chật kín đến xem bắt cá.Thiệu thị và Vân Xuân Lệ ở bên cạnh chuẩn bị sẵn thúng để đựng cá. Một thẩm thẩm trong thôn lại hỏi: "Thẩm này, cá nhà thẩm thả giống gì thế?"Thiệu thị cười: "Thả cá diếc. Nghe nói thịt nó mềm, nấu canh ngọt lắm. Tiếu ca nhi nhà ta mới sinh, định bắt vài con về hầm cho nó tẩm bổ."Thẩm ta tấm tắc khen Thiệu thị là mẹ chồng hết lòng vì con dâu. Khen xong, bà chà xát tay, hơi ngượng ngùng: "Thế... thẩm bán cho tôi dăm con được không? Cá diếc đồng này ngon hơn cá nuôi ao nhiều. Ta định mang biếu con gái ta mới đẻ."Thiệu thị hiểu nỗi lòng người làm nương. Con gái thẩm ấy sinh chưa được bao lâu, chắc vẫn còn ở cữ. Mẹ già thương con, mong ngóng lên thăm, cũng mong có chút đồ ngon cho con."Ối có gì đâu! Nhà ta ăn cũng chẳng hết, nhiều quá cũng đem bán thôi. Bán cho người trong thôn, nhà ta còn đỡ công vận chuyển!"Thôn dân chung quanh nghe vậy, tranh nhau đặt mua, khiến Thiệu thị và Vân Xuân Lệ tất bật hết cả người.Nước rút cạn, bùn non lộ ra, lũ cá quẫy đành đạch trong vũng bùn."Trời ơi, cá béo quá!" Người chung quanh ồ lên thán phục.Cá diếc nuôi ruộng lúa có thân hình dài hơn cá nuôi ao, vảy ánh vàng, bụng thon tròn, nhìn là biết thịt chắc và ngọt.Cũng chẳng uổng công Lục Cảnh Hồng ngày thường rảnh là lại ra sông mò ốc, khi khác lại cắt đầy thúng cỏ về nuôi cá. Chăm bẵm kỹ càng, cá lớn thật.Từng con cá diếc vẫy đuôi lia lịa được xúc vào thúng, chất đầy hai thúng to. Dân làng xúm lại quanh thúng, người nào cũng muốn mua vài con.Quý Ly chống bụng đứng xa xa, thấy tướng công nhà mình bị đuôi cá tạt thẳng vào mặt, nhăn nhó méo xệch, mặt mũi lấm lem bùn đất. Y bật cười khẽ. Lục Cảnh Sơn trông thấy phu lang, cười khờ khạo, hai tay giơ cao con cá khoe với chàng, hét to: "Tối nay làm cá nướng cho em ăn!"Quý Ly ngọt ngào cười, tay đỡ bụng: "Thật trùng hợp, con trong bụng em cũng thèm món ấy đấy!"Lục Cảnh Hồng cũng trông thấy Tiếu ca nhi bồng Tiểu Tống Tử đến xem mình bắt cá. Thằng bé mới hơn ba tháng tuổi, thấy cá quẫy đành đạch, miệng không răng cười khanh khách.Tiếu ca nhi trêu con: "Có phải muốn ăn cá cha bắt không hả, Tiểu Tống Tử?"Như hiểu được lời cha nhỏ, Tiểu Tống Tử cười càng tươi hơn. Con vui, Lục Cảnh Hồng cũng mừng lây."Con đã thích, để cha bắt vài con về thả vào lu nước lớn đặt dưới mái hiên. Ở nhà, con cũng có thể ngắm cá suốt ngày."Tiếu ca nhi cười: "Chàng cứ chiều nó đi! Bé tí đã nuông chiều hết mức!"Lục Cảnh Hồng cười hào sảng: "Không thương con mình thì thương ai? Em và Tiểu Tống Tử là những người quan trọng nhất của ta mà!"Tiếu ca nhi liếc yêu, lòng ngọt như mía lùi.Lê ca nhi đứng trên bờ ruộng, thấy Đỗ Dương lóng nga lóng ngóng, sốt ruột quá: "Chàng đừng có chụp bụng nó! Trơn tuột thế kia thì chẳng thoát à!"Thấy cá trong tay Đỗ Dương tuột mất, Lê ca nhi cuống lên, xăn ống quần, định lội thẳng xuống ruộng.Đỗ Dương hoảng hồn: "Đừng, đừng xuống! Bùn lầy lắm! Để ta bắt cho! Em mà ngã, có khi ta chết mất!"Nói chưa dứt lời, thấy phu lang đã lội xuống ruộng, Đỗ Dương vội chạy lại. Chẳng may giẫm trúng một con cá, trượt chân, "uỵch" một tiếng ngã sõng soài xuống vũng bùn. Đứng dậy, người đầy bùn non.Lê ca nhi nhìn thấy, cong lưng cười đau cả bụng: "Chàng... ha ha ha ha..."Đỗ Dương bất lực cười, tiếc rằng mặt đầy bùn, chỉ còn trơ hai hàm răng trắng. Anh nhìn phu lang đầy cưng chiều. Nghịch ngợm thế này, sau này làm cha nhỏ thế nào đây? Lại sợ cậu cười nhiều quá động thai, vội dặn: "Thôi đừng cười nữa, coi chừng cái bụng đấy!"Khác hẳn với cảnh Lê ca nhi phá đám, bên kia Lý Trang và Lục Cảnh Phong phối hợp ăn ý vô cùng. Lục Cảnh Phong khom lưng mò được một con cá dưới nước, chỉ cần một ánh mắt, Lý Trang đã nhanh nhẹn đưa thúng lại. Anh đứng thẳng người, ném vọt con cá vào thúng Lý Trang đang giơ sẵn. Con cá vẫn còn quẫy đành đạch.Lý Trang lau mồ hôi trên trán, cười: "Con này còn to hơn con vừa nãy đấy!"Lục Cảnh Phong thấy má nàng lấm lem bùn nước, liền bước lại gần, vén vạt áo ngắn lau nhẹ lên má nàng. Tuy hai người sắp thành thân, nhưng khoảnh khắc ấy gần nhau quá, Lý Trang cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh, bất giác đỏ mặt, cúi mi, chẳng dám ngước nhìn.Người trong lòng đỏ bừng đôi má, cảnh ấy há chẳng khiến người ta rung động? Lục Cảnh Phong liếc quanh thấy chẳng ai để ý, cả đám đều đang xúm vào xem cá, bèn nhanh như cắt, cúi xuống đặt lên môi Lý Trang một nụ hôn.Lý Trang mặt bỗng chốc ửng đỏ tươi, lấy mu bàn tay che môi, đôi mắt sáng long lanh nhìn anh, giọng dịu dàng pha chút nũng nịu mắng yêu: "Giữa ban ngày ban mặt thế này, chàng làm gì vậy!"Lục Cảnh Phong nhìn nàng, cười khì khì, mặt dày nói: "Dù sao nàng cũng sắp là vợ ta rồi, hôn trước một chút cho đỡ thèm."Lý Trang thẹn đến hàng mi khẽ run: "Đồ lưu manh!"Lục Cảnh Phong l**m môi, thấy vừa rồi vị ấy thật ngọt ngào, nhịn không được lại mon men tới gần, toan hôn thêm một cái. Ai ngờ Lý Trang nhanh tay móc ngay từ thúng ra một con cá, chĩa thẳng mõm cá về phía anh. Lục Cảnh Phong hôn trúng miệng cá ngay chóc."Phì phì phì!" Lục Cảnh Phong vừa lau miệng vừa chê bai.Chọc cho Lý Trang cười vang, mặt mày hân hoan nhìn anh."Được lắm! Hôm nay ta bắt được nàng, nhất định phải trị nàng một trận mới được!" Lục Cảnh Phong làm bộ vô lại, xăn tay áo, mặt đầy vẻ gian, lao tới.Hai người, người đuổi kẻ trốn, vui đùa rộn rã chẳng ngừng.Trước Tết Trung thu tháng Tám, Lục Cảnh Phong và Lý Trang thành thân rồi về ở nhà họ Lý. Lục Cảnh Phong theo nhạc phụ học nghề đồ tể, Lý Trang ở nhà nuôi thêm sáu bảy con heo. Cặp phu thê trẻ đều là người tháo vát, chẳng mấy chốc đã khiến quầy thịt của đồ tể Lý phất lên trông thấy, cuộc sống ngày càng khởi sắc.Tháng Mười một, ngày Đông chí, Quý Ly lâm bồn. Cả nhà vốn đang quây quần bên nồi canh thịt dê, nào ngờ đứa nhỏ trong bụng Quý Ly đã sốt ruột đòi ra.Ngày hôm ấy, ngoài trời tuyết trắng xoá, trong phòng tiếng Quý Ly la đau vang vọng. Bà đỡ và mấy người phụ nữ tất bật lui tới dưới mái hiên, bưng những chậu nước nóng ra vào.Người nhà họ Lục sốt ruột chờ đợi. Lục Cảnh Sơn đôi mắt đỏ hoe, chỉ hận không thể xông vào ở bên cạnh phu lang lúc sinh nở.Đứa nhỏ này quả thực nghịch ngợm. Chẳng những chọn đúng ngày Đông chí để chào đời, lại còn hành hạ Quý Ly suốt một đêm. Mãi đến khi trời rạng sáng, mặt trời ló dạng, tia nắng đầu tiên hắt vào sân, trong phòng mới vọng ra tiếng khóc trẻ thơ.Vân Xuân Lệ thức cầu nguyện suốt một đêm, nghe tiếng con khóc vội đứng phắt dậy, mừng rỡ:"Sinh rồi! Quý ca nhi sinh rồi!"Lục Cảnh Sơn loạng choạng đẩy cửa xông vào, liền thấy Quý Ly nằm trên giường, bên cạnh là đứa trẻ được bọc trong tấm khăn. Trẻ sơ sinh là thế, đỏ hỏn và nhăn nheo.Thế nhưng đứa trẻ Quý Ly sinh ra lại trắng trẻo thanh tú, vừa nhìn đã biết là một tiểu ca nhi xinh xắn.Quý Ly sinh suốt một đêm, sức lực đã cạn kiệt. Thấy Lục Cảnh Sơn vào, y yếu ớt cong môi cười:"Ta sinh cho chàng một tiểu ca nhi. Chàng xem, nó có giống em không? Chàng có thích không?"Lục Cảnh Sơn vành mắt đỏ hoe, một giọt lệ lăn dài, hắn lấy tay che mắt, gật đầu: "Giống em, ta thích lắm! Chỉ cần là con em sinh ra, ta đều thích hết!"Tiểu ca nhi do Quý Ly sinh sau này được đặt tên là Lục Chí Đông, tên cúng cơm là Niệm Niệm. Cả nhà đều quen gọi là Lục Niệm Niệm. Từ nhỏ cậu bé đã có dung mạo thanh tú, nhưng đầu óc và tính tình thì lại rất chậm rãi, thong thả chẳng vội vàng. Chu tiểu tử và Viên nhi rủ cậu chơi trốn tìm, hai đứa trốn kỹ đã lâu mà chẳng thấy Niệm Niệm đến tìm. Đến khi chịu hết nổi tự chui ra thì Niệm Niệm mới vừa đếm xong, chậm rãi đi tìm. Cảnh ấy khiến Chu tiểu tử và Viên nhi tức muốn chết.Sang năm sau, Lê ca nhi cũng sinh. Cậu sinh một bé trai, đặt tên Đỗ An. Ngày sinh nhóc con là ngày Long Đầu, mồng hai tháng hai. Người xung quanh đều nói đó là ngày tốt, lớn lên chưa chừng lại làm nên quan lớn.Lê ca nhi chẳng màng những chuyện ấy. Cậu chỉ mong con mình sau này cũng như cậu, thành gia lập thất, cày cấy kiếm cơm, sống một đời bình an.Đến Tết Trung thu năm ấy, cả nhà họ Lục quây quần bên mâm cơm đoàn viên ngoài sân, lũ trẻ nô đùa ồn ào.Thiệu thị và Vân Xuân Lệ ngắm nhìn những đứa con giờ đều đã yên bề gia thất, cuộc sống hòa thuận vui vầy, lòng cũng an yên. Từ nay chỉ cần lo ngày tháng trôi qua bình lặng.Lục Minh Hà đề nghị cả nhà cùng nâng chén, cầu mong năm tới được mùa, ngày tháng đoàn viên, nhà họ Lục ngày càng thịnh vượng.Mọi người đều nâng chén, chỉ riêng Lý Trang là không. Nàng mím môi cười khẽ, Lục Cảnh Phong đỡ lấy nàng, giải thích với mọi người: "Lý Trang có tin vui rồi, vừa nhờ Trương lão bắt mạch xong."Thiệu thị mừng rỡ: "Thật ư?"Lý Trang gật đầu: "Dạ, lại còn là song sinh nữa ạ."Cả nhà càng thêm vui mừng. Quý Ly cười: "Tẩu tẩu đúng là có phúc thật! Nhà họ Lục lại sắp thêm người rồi!"Lê ca nhi hùa theo: "Cảnh Phong ca ca bản lĩnh quá nhỉ!"Lục Cảnh Hồng và Tiếu ca nhi cũng bắt đầu trêu ghẹo cặp phu thê Cảnh Phong. Trong sân, tiếng cười giòn tan không dứt.Trên trời, trăng đêm ấy thật tròn. Dưới đất, người người đoàn viên.Đó chính là cuộc sống điền viên cơm dầu muối tương dấm trà của nhà họ Lục. Họ chăm chỉ cày cấy trên mảnh đất quê hương, tự tay xây đắp cuộc sống tươi đẹp.Chẳng có vương quyền phú quý, chỉ có cuộc sống thôn dã bình lặng.Khói lửa nhân gian chẳng qua chỉ là xuân hạ thu đông, một ấm trà, hai miếng bánh, một năm bốn mùa ngày ba bữa cơm mà thôi.
Cuối tháng Bảy, nhà họ Lục gặt xong lúa trên cánh đồng. Mấy người đàn ông gánh thúng căng tròn, gồng mình chuyển thóc về nhà.
Cảnh ấy khiến không ít người trong thôn vừa đỏ mắt vừa ao ước, sau lưng xì xầm bàn tán không biết năm nay nhà họ Lục gom được bao nhiêu thóc lúa.
Gặt lúa xong, đến lượt tháo nước bắt cá. Đám cá trong ruộng được thả từ hồi cấy mạ, nay lúa đã chín, cá cũng vừa tới lúc ăn được.
Sáng sớm, Lục Cảnh Hồng, Lục Cảnh Sơn, Lục Cảnh Phong cùng Đỗ Dương xắn ống quần, trần cánh tay, lội xuống ruộng. Trên bờ ruộng, thôn dân đứng chật kín đến xem bắt cá.
Thiệu thị và Vân Xuân Lệ ở bên cạnh chuẩn bị sẵn thúng để đựng cá. Một thẩm thẩm trong thôn lại hỏi:
"Thẩm này, cá nhà thẩm thả giống gì thế?"
Thiệu thị cười:
"Thả cá diếc. Nghe nói thịt nó mềm, nấu canh ngọt lắm. Tiếu ca nhi nhà ta mới sinh, định bắt vài con về hầm cho nó tẩm bổ."
Thẩm ta tấm tắc khen Thiệu thị là mẹ chồng hết lòng vì con dâu. Khen xong, bà chà xát tay, hơi ngượng ngùng:
"Thế... thẩm bán cho tôi dăm con được không? Cá diếc đồng này ngon hơn cá nuôi ao nhiều. Ta định mang biếu con gái ta mới đẻ."
Thiệu thị hiểu nỗi lòng người làm nương. Con gái thẩm ấy sinh chưa được bao lâu, chắc vẫn còn ở cữ. Mẹ già thương con, mong ngóng lên thăm, cũng mong có chút đồ ngon cho con.
"Ối có gì đâu! Nhà ta ăn cũng chẳng hết, nhiều quá cũng đem bán thôi. Bán cho người trong thôn, nhà ta còn đỡ công vận chuyển!"
Thôn dân chung quanh nghe vậy, tranh nhau đặt mua, khiến Thiệu thị và Vân Xuân Lệ tất bật hết cả người.
Nước rút cạn, bùn non lộ ra, lũ cá quẫy đành đạch trong vũng bùn.
"Trời ơi, cá béo quá!"
Người chung quanh ồ lên thán phục.
Cá diếc nuôi ruộng lúa có thân hình dài hơn cá nuôi ao, vảy ánh vàng, bụng thon tròn, nhìn là biết thịt chắc và ngọt.
Cũng chẳng uổng công Lục Cảnh Hồng ngày thường rảnh là lại ra sông mò ốc, khi khác lại cắt đầy thúng cỏ về nuôi cá. Chăm bẵm kỹ càng, cá lớn thật.
Từng con cá diếc vẫy đuôi lia lịa được xúc vào thúng, chất đầy hai thúng to. Dân làng xúm lại quanh thúng, người nào cũng muốn mua vài con.
Quý Ly chống bụng đứng xa xa, thấy tướng công nhà mình bị đuôi cá tạt thẳng vào mặt, nhăn nhó méo xệch, mặt mũi lấm lem bùn đất. Y bật cười khẽ. Lục Cảnh Sơn trông thấy phu lang, cười khờ khạo, hai tay giơ cao con cá khoe với chàng, hét to:
"Tối nay làm cá nướng cho em ăn!"
Quý Ly ngọt ngào cười, tay đỡ bụng:
"Thật trùng hợp, con trong bụng em cũng thèm món ấy đấy!"
Lục Cảnh Hồng cũng trông thấy Tiếu ca nhi bồng Tiểu Tống Tử đến xem mình bắt cá. Thằng bé mới hơn ba tháng tuổi, thấy cá quẫy đành đạch, miệng không răng cười khanh khách.
Tiếu ca nhi trêu con:
"Có phải muốn ăn cá cha bắt không hả, Tiểu Tống Tử?"
Như hiểu được lời cha nhỏ, Tiểu Tống Tử cười càng tươi hơn. Con vui, Lục Cảnh Hồng cũng mừng lây.
"Con đã thích, để cha bắt vài con về thả vào lu nước lớn đặt dưới mái hiên. Ở nhà, con cũng có thể ngắm cá suốt ngày."
Tiếu ca nhi cười:
"Chàng cứ chiều nó đi! Bé tí đã nuông chiều hết mức!"
Lục Cảnh Hồng cười hào sảng:
"Không thương con mình thì thương ai? Em và Tiểu Tống Tử là những người quan trọng nhất của ta mà!"
Tiếu ca nhi liếc yêu, lòng ngọt như mía lùi.
Lê ca nhi đứng trên bờ ruộng, thấy Đỗ Dương lóng nga lóng ngóng, sốt ruột quá:
"Chàng đừng có chụp bụng nó! Trơn tuột thế kia thì chẳng thoát à!"
Thấy cá trong tay Đỗ Dương tuột mất, Lê ca nhi cuống lên, xăn ống quần, định lội thẳng xuống ruộng.
Đỗ Dương hoảng hồn:
"Đừng, đừng xuống! Bùn lầy lắm! Để ta bắt cho! Em mà ngã, có khi ta chết mất!"
Nói chưa dứt lời, thấy phu lang đã lội xuống ruộng, Đỗ Dương vội chạy lại. Chẳng may giẫm trúng một con cá, trượt chân, "uỵch" một tiếng ngã sõng soài xuống vũng bùn. Đứng dậy, người đầy bùn non.
Lê ca nhi nhìn thấy, cong lưng cười đau cả bụng:
"Chàng... ha ha ha ha..."
Đỗ Dương bất lực cười, tiếc rằng mặt đầy bùn, chỉ còn trơ hai hàm răng trắng. Anh nhìn phu lang đầy cưng chiều. Nghịch ngợm thế này, sau này làm cha nhỏ thế nào đây? Lại sợ cậu cười nhiều quá động thai, vội dặn:
"Thôi đừng cười nữa, coi chừng cái bụng đấy!"
Khác hẳn với cảnh Lê ca nhi phá đám, bên kia Lý Trang và Lục Cảnh Phong phối hợp ăn ý vô cùng. Lục Cảnh Phong khom lưng mò được một con cá dưới nước, chỉ cần một ánh mắt, Lý Trang đã nhanh nhẹn đưa thúng lại. Anh đứng thẳng người, ném vọt con cá vào thúng Lý Trang đang giơ sẵn. Con cá vẫn còn quẫy đành đạch.
Lý Trang lau mồ hôi trên trán, cười:
"Con này còn to hơn con vừa nãy đấy!"
Lục Cảnh Phong thấy má nàng lấm lem bùn nước, liền bước lại gần, vén vạt áo ngắn lau nhẹ lên má nàng. Tuy hai người sắp thành thân, nhưng khoảnh khắc ấy gần nhau quá, Lý Trang cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh, bất giác đỏ mặt, cúi mi, chẳng dám ngước nhìn.
Người trong lòng đỏ bừng đôi má, cảnh ấy há chẳng khiến người ta rung động? Lục Cảnh Phong liếc quanh thấy chẳng ai để ý, cả đám đều đang xúm vào xem cá, bèn nhanh như cắt, cúi xuống đặt lên môi Lý Trang một nụ hôn.
Lý Trang mặt bỗng chốc ửng đỏ tươi, lấy mu bàn tay che môi, đôi mắt sáng long lanh nhìn anh, giọng dịu dàng pha chút nũng nịu mắng yêu:
"Giữa ban ngày ban mặt thế này, chàng làm gì vậy!"
Lục Cảnh Phong nhìn nàng, cười khì khì, mặt dày nói:
"Dù sao nàng cũng sắp là vợ ta rồi, hôn trước một chút cho đỡ thèm."
Lý Trang thẹn đến hàng mi khẽ run:
"Đồ lưu manh!"
Lục Cảnh Phong l**m môi, thấy vừa rồi vị ấy thật ngọt ngào, nhịn không được lại mon men tới gần, toan hôn thêm một cái. Ai ngờ Lý Trang nhanh tay móc ngay từ thúng ra một con cá, chĩa thẳng mõm cá về phía anh. Lục Cảnh Phong hôn trúng miệng cá ngay chóc.
"Phì phì phì!"
Lục Cảnh Phong vừa lau miệng vừa chê bai.
Chọc cho Lý Trang cười vang, mặt mày hân hoan nhìn anh.
"Được lắm! Hôm nay ta bắt được nàng, nhất định phải trị nàng một trận mới được!"
Lục Cảnh Phong làm bộ vô lại, xăn tay áo, mặt đầy vẻ gian, lao tới.
Hai người, người đuổi kẻ trốn, vui đùa rộn rã chẳng ngừng.
Trước Tết Trung thu tháng Tám, Lục Cảnh Phong và Lý Trang thành thân rồi về ở nhà họ Lý. Lục Cảnh Phong theo nhạc phụ học nghề đồ tể, Lý Trang ở nhà nuôi thêm sáu bảy con heo. Cặp phu thê trẻ đều là người tháo vát, chẳng mấy chốc đã khiến quầy thịt của đồ tể Lý phất lên trông thấy, cuộc sống ngày càng khởi sắc.
Tháng Mười một, ngày Đông chí, Quý Ly lâm bồn. Cả nhà vốn đang quây quần bên nồi canh thịt dê, nào ngờ đứa nhỏ trong bụng Quý Ly đã sốt ruột đòi ra.
Ngày hôm ấy, ngoài trời tuyết trắng xoá, trong phòng tiếng Quý Ly la đau vang vọng. Bà đỡ và mấy người phụ nữ tất bật lui tới dưới mái hiên, bưng những chậu nước nóng ra vào.
Người nhà họ Lục sốt ruột chờ đợi. Lục Cảnh Sơn đôi mắt đỏ hoe, chỉ hận không thể xông vào ở bên cạnh phu lang lúc sinh nở.
Đứa nhỏ này quả thực nghịch ngợm. Chẳng những chọn đúng ngày Đông chí để chào đời, lại còn hành hạ Quý Ly suốt một đêm. Mãi đến khi trời rạng sáng, mặt trời ló dạng, tia nắng đầu tiên hắt vào sân, trong phòng mới vọng ra tiếng khóc trẻ thơ.
Vân Xuân Lệ thức cầu nguyện suốt một đêm, nghe tiếng con khóc vội đứng phắt dậy, mừng rỡ:
"Sinh rồi! Quý ca nhi sinh rồi!"
Lục Cảnh Sơn loạng choạng đẩy cửa xông vào, liền thấy Quý Ly nằm trên giường, bên cạnh là đứa trẻ được bọc trong tấm khăn. Trẻ sơ sinh là thế, đỏ hỏn và nhăn nheo.
Thế nhưng đứa trẻ Quý Ly sinh ra lại trắng trẻo thanh tú, vừa nhìn đã biết là một tiểu ca nhi xinh xắn.
Quý Ly sinh suốt một đêm, sức lực đã cạn kiệt. Thấy Lục Cảnh Sơn vào, y yếu ớt cong môi cười:
"Ta sinh cho chàng một tiểu ca nhi. Chàng xem, nó có giống em không? Chàng có thích không?"
Lục Cảnh Sơn vành mắt đỏ hoe, một giọt lệ lăn dài, hắn lấy tay che mắt, gật đầu:
"Giống em, ta thích lắm! Chỉ cần là con em sinh ra, ta đều thích hết!"
Tiểu ca nhi do Quý Ly sinh sau này được đặt tên là Lục Chí Đông, tên cúng cơm là Niệm Niệm. Cả nhà đều quen gọi là Lục Niệm Niệm. Từ nhỏ cậu bé đã có dung mạo thanh tú, nhưng đầu óc và tính tình thì lại rất chậm rãi, thong thả chẳng vội vàng. Chu tiểu tử và Viên nhi rủ cậu chơi trốn tìm, hai đứa trốn kỹ đã lâu mà chẳng thấy Niệm Niệm đến tìm. Đến khi chịu hết nổi tự chui ra thì Niệm Niệm mới vừa đếm xong, chậm rãi đi tìm. Cảnh ấy khiến Chu tiểu tử và Viên nhi tức muốn chết.
Sang năm sau, Lê ca nhi cũng sinh. Cậu sinh một bé trai, đặt tên Đỗ An. Ngày sinh nhóc con là ngày Long Đầu, mồng hai tháng hai. Người xung quanh đều nói đó là ngày tốt, lớn lên chưa chừng lại làm nên quan lớn.
Lê ca nhi chẳng màng những chuyện ấy. Cậu chỉ mong con mình sau này cũng như cậu, thành gia lập thất, cày cấy kiếm cơm, sống một đời bình an.
Đến Tết Trung thu năm ấy, cả nhà họ Lục quây quần bên mâm cơm đoàn viên ngoài sân, lũ trẻ nô đùa ồn ào.
Thiệu thị và Vân Xuân Lệ ngắm nhìn những đứa con giờ đều đã yên bề gia thất, cuộc sống hòa thuận vui vầy, lòng cũng an yên. Từ nay chỉ cần lo ngày tháng trôi qua bình lặng.
Lục Minh Hà đề nghị cả nhà cùng nâng chén, cầu mong năm tới được mùa, ngày tháng đoàn viên, nhà họ Lục ngày càng thịnh vượng.
Mọi người đều nâng chén, chỉ riêng Lý Trang là không. Nàng mím môi cười khẽ, Lục Cảnh Phong đỡ lấy nàng, giải thích với mọi người:
"Lý Trang có tin vui rồi, vừa nhờ Trương lão bắt mạch xong."
Thiệu thị mừng rỡ:
"Thật ư?"
Lý Trang gật đầu:
"Dạ, lại còn là song sinh nữa ạ."
Cả nhà càng thêm vui mừng. Quý Ly cười:
"Tẩu tẩu đúng là có phúc thật! Nhà họ Lục lại sắp thêm người rồi!"
Lê ca nhi hùa theo:
"Cảnh Phong ca ca bản lĩnh quá nhỉ!"
Lục Cảnh Hồng và Tiếu ca nhi cũng bắt đầu trêu ghẹo cặp phu thê Cảnh Phong. Trong sân, tiếng cười giòn tan không dứt.
Trên trời, trăng đêm ấy thật tròn. Dưới đất, người người đoàn viên.
Đó chính là cuộc sống điền viên cơm dầu muối tương dấm trà của nhà họ Lục. Họ chăm chỉ cày cấy trên mảnh đất quê hương, tự tay xây đắp cuộc sống tươi đẹp.
Chẳng có vương quyền phú quý, chỉ có cuộc sống thôn dã bình lặng.
Khói lửa nhân gian chẳng qua chỉ là xuân hạ thu đông, một ấm trà, hai miếng bánh, một năm bốn mùa ngày ba bữa cơm mà thôi.
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh ĐẹpTác giả: Phần NamTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện SủngTrấn Cát Tường vào đầu tháng sáu, thời tiết bắt đầu nóng lên, trên đường vào trấn có nhiều người làm nông đang đi bộ, còn có rất nhiều đàn ông trai tráng đang kéo xe đẩy, vội vàng đuổi kịp giờ mở chợ, tranh thủ bán vài món thổ sản của nhà trồng được. Gần đó có nhiều thôn xóm, tất cả đều lấy trấn Cát Tường làm trung tâm, mọi người đi lại thuận tiện, thế là trấn này ngày càng phát triển, người dân từ các thôn đều đến đây mua bán náo nhiệt. Lục Cảnh Sơn đẩy chiếc xe tự chế của mình, trên xe rải rác mấy bó rau trong nhà, còn có hai con gà lôi. Đấy là nhân lúc rảnh rỗi hắn lên núi săn được. Lục Cảnh Sơn thân cao tám thước, thân thể vạm vỡ mạnh mẽ, khoác trên mình chiếc áo ngắn, cánh tay đầy cơ bắp, làn da rám nắng, nhưng vẫn nhìn ra được là một thanh niên tuấn tú cương nghị, mày đen mắt kiếm, chỉ tiếc bên trái mặt có một vết sẹo do đao để lại, đó là vết thương cũ đã theo năm tháng, khiến cả người trông có đôi nét hoang dã giống thổ phỉ, doạ không ai dám lại gần. "Cảnh Sơn, cảm ơn con nhé,… Cuối tháng Bảy, nhà họ Lục gặt xong lúa trên cánh đồng. Mấy người đàn ông gánh thúng căng tròn, gồng mình chuyển thóc về nhà.Cảnh ấy khiến không ít người trong thôn vừa đỏ mắt vừa ao ước, sau lưng xì xầm bàn tán không biết năm nay nhà họ Lục gom được bao nhiêu thóc lúa.Gặt lúa xong, đến lượt tháo nước bắt cá. Đám cá trong ruộng được thả từ hồi cấy mạ, nay lúa đã chín, cá cũng vừa tới lúc ăn được.Sáng sớm, Lục Cảnh Hồng, Lục Cảnh Sơn, Lục Cảnh Phong cùng Đỗ Dương xắn ống quần, trần cánh tay, lội xuống ruộng. Trên bờ ruộng, thôn dân đứng chật kín đến xem bắt cá.Thiệu thị và Vân Xuân Lệ ở bên cạnh chuẩn bị sẵn thúng để đựng cá. Một thẩm thẩm trong thôn lại hỏi: "Thẩm này, cá nhà thẩm thả giống gì thế?"Thiệu thị cười: "Thả cá diếc. Nghe nói thịt nó mềm, nấu canh ngọt lắm. Tiếu ca nhi nhà ta mới sinh, định bắt vài con về hầm cho nó tẩm bổ."Thẩm ta tấm tắc khen Thiệu thị là mẹ chồng hết lòng vì con dâu. Khen xong, bà chà xát tay, hơi ngượng ngùng: "Thế... thẩm bán cho tôi dăm con được không? Cá diếc đồng này ngon hơn cá nuôi ao nhiều. Ta định mang biếu con gái ta mới đẻ."Thiệu thị hiểu nỗi lòng người làm nương. Con gái thẩm ấy sinh chưa được bao lâu, chắc vẫn còn ở cữ. Mẹ già thương con, mong ngóng lên thăm, cũng mong có chút đồ ngon cho con."Ối có gì đâu! Nhà ta ăn cũng chẳng hết, nhiều quá cũng đem bán thôi. Bán cho người trong thôn, nhà ta còn đỡ công vận chuyển!"Thôn dân chung quanh nghe vậy, tranh nhau đặt mua, khiến Thiệu thị và Vân Xuân Lệ tất bật hết cả người.Nước rút cạn, bùn non lộ ra, lũ cá quẫy đành đạch trong vũng bùn."Trời ơi, cá béo quá!" Người chung quanh ồ lên thán phục.Cá diếc nuôi ruộng lúa có thân hình dài hơn cá nuôi ao, vảy ánh vàng, bụng thon tròn, nhìn là biết thịt chắc và ngọt.Cũng chẳng uổng công Lục Cảnh Hồng ngày thường rảnh là lại ra sông mò ốc, khi khác lại cắt đầy thúng cỏ về nuôi cá. Chăm bẵm kỹ càng, cá lớn thật.Từng con cá diếc vẫy đuôi lia lịa được xúc vào thúng, chất đầy hai thúng to. Dân làng xúm lại quanh thúng, người nào cũng muốn mua vài con.Quý Ly chống bụng đứng xa xa, thấy tướng công nhà mình bị đuôi cá tạt thẳng vào mặt, nhăn nhó méo xệch, mặt mũi lấm lem bùn đất. Y bật cười khẽ. Lục Cảnh Sơn trông thấy phu lang, cười khờ khạo, hai tay giơ cao con cá khoe với chàng, hét to: "Tối nay làm cá nướng cho em ăn!"Quý Ly ngọt ngào cười, tay đỡ bụng: "Thật trùng hợp, con trong bụng em cũng thèm món ấy đấy!"Lục Cảnh Hồng cũng trông thấy Tiếu ca nhi bồng Tiểu Tống Tử đến xem mình bắt cá. Thằng bé mới hơn ba tháng tuổi, thấy cá quẫy đành đạch, miệng không răng cười khanh khách.Tiếu ca nhi trêu con: "Có phải muốn ăn cá cha bắt không hả, Tiểu Tống Tử?"Như hiểu được lời cha nhỏ, Tiểu Tống Tử cười càng tươi hơn. Con vui, Lục Cảnh Hồng cũng mừng lây."Con đã thích, để cha bắt vài con về thả vào lu nước lớn đặt dưới mái hiên. Ở nhà, con cũng có thể ngắm cá suốt ngày."Tiếu ca nhi cười: "Chàng cứ chiều nó đi! Bé tí đã nuông chiều hết mức!"Lục Cảnh Hồng cười hào sảng: "Không thương con mình thì thương ai? Em và Tiểu Tống Tử là những người quan trọng nhất của ta mà!"Tiếu ca nhi liếc yêu, lòng ngọt như mía lùi.Lê ca nhi đứng trên bờ ruộng, thấy Đỗ Dương lóng nga lóng ngóng, sốt ruột quá: "Chàng đừng có chụp bụng nó! Trơn tuột thế kia thì chẳng thoát à!"Thấy cá trong tay Đỗ Dương tuột mất, Lê ca nhi cuống lên, xăn ống quần, định lội thẳng xuống ruộng.Đỗ Dương hoảng hồn: "Đừng, đừng xuống! Bùn lầy lắm! Để ta bắt cho! Em mà ngã, có khi ta chết mất!"Nói chưa dứt lời, thấy phu lang đã lội xuống ruộng, Đỗ Dương vội chạy lại. Chẳng may giẫm trúng một con cá, trượt chân, "uỵch" một tiếng ngã sõng soài xuống vũng bùn. Đứng dậy, người đầy bùn non.Lê ca nhi nhìn thấy, cong lưng cười đau cả bụng: "Chàng... ha ha ha ha..."Đỗ Dương bất lực cười, tiếc rằng mặt đầy bùn, chỉ còn trơ hai hàm răng trắng. Anh nhìn phu lang đầy cưng chiều. Nghịch ngợm thế này, sau này làm cha nhỏ thế nào đây? Lại sợ cậu cười nhiều quá động thai, vội dặn: "Thôi đừng cười nữa, coi chừng cái bụng đấy!"Khác hẳn với cảnh Lê ca nhi phá đám, bên kia Lý Trang và Lục Cảnh Phong phối hợp ăn ý vô cùng. Lục Cảnh Phong khom lưng mò được một con cá dưới nước, chỉ cần một ánh mắt, Lý Trang đã nhanh nhẹn đưa thúng lại. Anh đứng thẳng người, ném vọt con cá vào thúng Lý Trang đang giơ sẵn. Con cá vẫn còn quẫy đành đạch.Lý Trang lau mồ hôi trên trán, cười: "Con này còn to hơn con vừa nãy đấy!"Lục Cảnh Phong thấy má nàng lấm lem bùn nước, liền bước lại gần, vén vạt áo ngắn lau nhẹ lên má nàng. Tuy hai người sắp thành thân, nhưng khoảnh khắc ấy gần nhau quá, Lý Trang cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh, bất giác đỏ mặt, cúi mi, chẳng dám ngước nhìn.Người trong lòng đỏ bừng đôi má, cảnh ấy há chẳng khiến người ta rung động? Lục Cảnh Phong liếc quanh thấy chẳng ai để ý, cả đám đều đang xúm vào xem cá, bèn nhanh như cắt, cúi xuống đặt lên môi Lý Trang một nụ hôn.Lý Trang mặt bỗng chốc ửng đỏ tươi, lấy mu bàn tay che môi, đôi mắt sáng long lanh nhìn anh, giọng dịu dàng pha chút nũng nịu mắng yêu: "Giữa ban ngày ban mặt thế này, chàng làm gì vậy!"Lục Cảnh Phong nhìn nàng, cười khì khì, mặt dày nói: "Dù sao nàng cũng sắp là vợ ta rồi, hôn trước một chút cho đỡ thèm."Lý Trang thẹn đến hàng mi khẽ run: "Đồ lưu manh!"Lục Cảnh Phong l**m môi, thấy vừa rồi vị ấy thật ngọt ngào, nhịn không được lại mon men tới gần, toan hôn thêm một cái. Ai ngờ Lý Trang nhanh tay móc ngay từ thúng ra một con cá, chĩa thẳng mõm cá về phía anh. Lục Cảnh Phong hôn trúng miệng cá ngay chóc."Phì phì phì!" Lục Cảnh Phong vừa lau miệng vừa chê bai.Chọc cho Lý Trang cười vang, mặt mày hân hoan nhìn anh."Được lắm! Hôm nay ta bắt được nàng, nhất định phải trị nàng một trận mới được!" Lục Cảnh Phong làm bộ vô lại, xăn tay áo, mặt đầy vẻ gian, lao tới.Hai người, người đuổi kẻ trốn, vui đùa rộn rã chẳng ngừng.Trước Tết Trung thu tháng Tám, Lục Cảnh Phong và Lý Trang thành thân rồi về ở nhà họ Lý. Lục Cảnh Phong theo nhạc phụ học nghề đồ tể, Lý Trang ở nhà nuôi thêm sáu bảy con heo. Cặp phu thê trẻ đều là người tháo vát, chẳng mấy chốc đã khiến quầy thịt của đồ tể Lý phất lên trông thấy, cuộc sống ngày càng khởi sắc.Tháng Mười một, ngày Đông chí, Quý Ly lâm bồn. Cả nhà vốn đang quây quần bên nồi canh thịt dê, nào ngờ đứa nhỏ trong bụng Quý Ly đã sốt ruột đòi ra.Ngày hôm ấy, ngoài trời tuyết trắng xoá, trong phòng tiếng Quý Ly la đau vang vọng. Bà đỡ và mấy người phụ nữ tất bật lui tới dưới mái hiên, bưng những chậu nước nóng ra vào.Người nhà họ Lục sốt ruột chờ đợi. Lục Cảnh Sơn đôi mắt đỏ hoe, chỉ hận không thể xông vào ở bên cạnh phu lang lúc sinh nở.Đứa nhỏ này quả thực nghịch ngợm. Chẳng những chọn đúng ngày Đông chí để chào đời, lại còn hành hạ Quý Ly suốt một đêm. Mãi đến khi trời rạng sáng, mặt trời ló dạng, tia nắng đầu tiên hắt vào sân, trong phòng mới vọng ra tiếng khóc trẻ thơ.Vân Xuân Lệ thức cầu nguyện suốt một đêm, nghe tiếng con khóc vội đứng phắt dậy, mừng rỡ:"Sinh rồi! Quý ca nhi sinh rồi!"Lục Cảnh Sơn loạng choạng đẩy cửa xông vào, liền thấy Quý Ly nằm trên giường, bên cạnh là đứa trẻ được bọc trong tấm khăn. Trẻ sơ sinh là thế, đỏ hỏn và nhăn nheo.Thế nhưng đứa trẻ Quý Ly sinh ra lại trắng trẻo thanh tú, vừa nhìn đã biết là một tiểu ca nhi xinh xắn.Quý Ly sinh suốt một đêm, sức lực đã cạn kiệt. Thấy Lục Cảnh Sơn vào, y yếu ớt cong môi cười:"Ta sinh cho chàng một tiểu ca nhi. Chàng xem, nó có giống em không? Chàng có thích không?"Lục Cảnh Sơn vành mắt đỏ hoe, một giọt lệ lăn dài, hắn lấy tay che mắt, gật đầu: "Giống em, ta thích lắm! Chỉ cần là con em sinh ra, ta đều thích hết!"Tiểu ca nhi do Quý Ly sinh sau này được đặt tên là Lục Chí Đông, tên cúng cơm là Niệm Niệm. Cả nhà đều quen gọi là Lục Niệm Niệm. Từ nhỏ cậu bé đã có dung mạo thanh tú, nhưng đầu óc và tính tình thì lại rất chậm rãi, thong thả chẳng vội vàng. Chu tiểu tử và Viên nhi rủ cậu chơi trốn tìm, hai đứa trốn kỹ đã lâu mà chẳng thấy Niệm Niệm đến tìm. Đến khi chịu hết nổi tự chui ra thì Niệm Niệm mới vừa đếm xong, chậm rãi đi tìm. Cảnh ấy khiến Chu tiểu tử và Viên nhi tức muốn chết.Sang năm sau, Lê ca nhi cũng sinh. Cậu sinh một bé trai, đặt tên Đỗ An. Ngày sinh nhóc con là ngày Long Đầu, mồng hai tháng hai. Người xung quanh đều nói đó là ngày tốt, lớn lên chưa chừng lại làm nên quan lớn.Lê ca nhi chẳng màng những chuyện ấy. Cậu chỉ mong con mình sau này cũng như cậu, thành gia lập thất, cày cấy kiếm cơm, sống một đời bình an.Đến Tết Trung thu năm ấy, cả nhà họ Lục quây quần bên mâm cơm đoàn viên ngoài sân, lũ trẻ nô đùa ồn ào.Thiệu thị và Vân Xuân Lệ ngắm nhìn những đứa con giờ đều đã yên bề gia thất, cuộc sống hòa thuận vui vầy, lòng cũng an yên. Từ nay chỉ cần lo ngày tháng trôi qua bình lặng.Lục Minh Hà đề nghị cả nhà cùng nâng chén, cầu mong năm tới được mùa, ngày tháng đoàn viên, nhà họ Lục ngày càng thịnh vượng.Mọi người đều nâng chén, chỉ riêng Lý Trang là không. Nàng mím môi cười khẽ, Lục Cảnh Phong đỡ lấy nàng, giải thích với mọi người: "Lý Trang có tin vui rồi, vừa nhờ Trương lão bắt mạch xong."Thiệu thị mừng rỡ: "Thật ư?"Lý Trang gật đầu: "Dạ, lại còn là song sinh nữa ạ."Cả nhà càng thêm vui mừng. Quý Ly cười: "Tẩu tẩu đúng là có phúc thật! Nhà họ Lục lại sắp thêm người rồi!"Lê ca nhi hùa theo: "Cảnh Phong ca ca bản lĩnh quá nhỉ!"Lục Cảnh Hồng và Tiếu ca nhi cũng bắt đầu trêu ghẹo cặp phu thê Cảnh Phong. Trong sân, tiếng cười giòn tan không dứt.Trên trời, trăng đêm ấy thật tròn. Dưới đất, người người đoàn viên.Đó chính là cuộc sống điền viên cơm dầu muối tương dấm trà của nhà họ Lục. Họ chăm chỉ cày cấy trên mảnh đất quê hương, tự tay xây đắp cuộc sống tươi đẹp.Chẳng có vương quyền phú quý, chỉ có cuộc sống thôn dã bình lặng.Khói lửa nhân gian chẳng qua chỉ là xuân hạ thu đông, một ấm trà, hai miếng bánh, một năm bốn mùa ngày ba bữa cơm mà thôi.