Dự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng…
Chương 10
Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… "A Kiệt, giúp tôi một việc, lát nữa dù tôi nói gì, cậu cũng đừng phản bác."Lâm Hướng Bắc nhìn người bạn cùng phòng Giang Kiệt với ánh mắt hơi van nài, sau khi nhận được phản hồi từ đối phương, cậu chậm rãi ưỡn thẳng lưng lên.Con đường rất dài, dài đến mức mỗi bước đi của Hạ Tranh như đang dẫm mạnh lên trái tim Lâm Hướng Bắc, con đường cũng rất ngắn, ngắn đến mức Lâm Hướng Bắc không có thời gian để thoát khỏi mùi rượu nồng nặc trên người, chỉ có thể đối diện với đối phương trong tình trạng tệ hại như vậy.Trước khi Hạ Tranh đến gần, cậu vội vàng lấy bao thuốc lá từ túi áo khoác ra với bàn tay run rẩy, rút một điếu, nhưng hình như đã để quên bật lửa ở phòng nghỉ, cậu sờ khắp người không tìm thấy, chỉ ngửi thôi khó có thể tỉnh táo được, đành cắn một ít sợi thuốc từ cuộn giấy ngậm dưới lưỡi, rồi ngậm hờ đầu lọc trên môi, vị nicotine rẻ tiền đắng chát va chạm lên men với mùi rượu còn sót lại trong miệng cậu, k*ch th*ch vị giác, miễn cưỡng kéo tâm trí hỗn loạn đã hoàn toàn kiệt quệ của Lâm Hướng Bắc lại."Lại gặp rồi." Lâm Hướng Bắc chủ động đánh đòn phủ đầu, vẫn là câu mở đầu đó: "Thật trùng hợp."Hạ Tranh vừa đỗ xe xong đã thấy Lâm Hướng Bắc được người khác đỡ đứng bên đường, cách không quá gần, nhưng vẫn có thể thấy rõ dáng người lảo đảo của Lâm Hướng Bắc. Đến khi còn cách ba bước chân, trước tiên anh ngửi thấy mùi rượu nồng nặc xộc tới, sau đó sửng sốt trước khuôn mặt xám xịt như bệnh nhân sắp chết của cậu.Ánh mắt anh lướt qua điếu thuốc Lâm Hướng Bắc đang ngậm, rồi như vô tình dừng lại trên người Giang Kiệt.Lâm Hướng Bắc hoàn toàn đứng thẳng, giọng khàn khàn khó nghe do bị rượu mạnh đốt cháy: "Người yêu tôi, cũng làm việc ở đây, chúng tôi vừa định về." Cậu không cho Hạ Tranh cơ hội phản ứng, tiếp tục hỏi dồn: "Còn anh, hẹn bạn đến chơi à?"Tuy Giang Kiệt đã đồng ý với Lâm Hướng Bắc rằng sẽ không phản bác bất cứ điều gì, nhưng với tư cách là một anh chàng thẳng 24k, lượng thông tin quá tải vẫn khiến cậu ta bật ra một tiếng "Ơ"."A Kiệt." Sợ bị lộ, Lâm Hướng Bắc thân mật đẩy Giang Kiệt một cái, chính mình lại lảo đảo một chút mới đứng vững được: "Có taxi đến kìa, anh bảo bác tài bật đồng hồ chờ vài phút, em nói chuyện với bạn học cấp ba xong sẽ qua ngay."Giang Kiệt vẫn đang tiêu hóa hai từ "người yêu", gãi đầu vừa đi lên đón xe vừa liên tục ngoái lại nhìn.Không chỉ có Giang Kiệt ngạc nhiên, biểu cảm vốn đã nhạt nhòa của Hạ Tranh cũng đông cứng lại mất hai, ba giây.Anh nghe Lâm Hướng Bắc cố tình nhấn mạnh bốn chữ "bạn học cấp ba", mặc dù chính anh đã đưa ra định nghĩa này trước cửa khách sạn Kim Sa, nhưng vì Lâm Hướng Bắc đang nói câu đó với người yêu của cậu, việc cố ý lôi cụm từ này ra, vô hình trung giống như đang tránh nghi ngờ – tình mới tình cũ gặp nhau, tránh nghi ngờ cũng là lẽ bình thường.Chỉ đứng ở đây, Hạ Tranh cảm thấy một sự buồn cười rất phi lý.Lâm Hướng Bắc "lưu luyến không rời" nhìn theo Giang Kiệt lên xe, xoay người nhìn về phía Hạ Tranh đang im lặng, vì ngậm thuốc nên nói chuyện không tiện, đành phải lấy ra, rồi lại ra vẻ khách sáo như chiêu đãi bạn bè, móc bao thuốc đưa ra phía trước, quả nhiên bị Hạ Tranh từ chối.Cậu vốn cũng chẳng có bật lửa, hoàn toàn chỉ là làm dáng, cười lớn: "Ồ, tôi quên mất, anh không hút thuốc."Hạ Tranh không nói gì, chỉ lùi lại nửa bước.Lâm Hướng Bắc như không để ý đến hành động xa cách của anh, giống như đã tích tụ cả bụng những lời muốn nói, âm thanh tuôn ra liên tiếp như chuỗi ngọc: "Hôm đó gặp anh ở Kim Sa, tôi rất vui."Cậu liếc nhìn chiếc áo khoác và chiếc quần dài cắt may vừa vặn của Hạ Tranh từ trên xuống dưới, giọng điệu nhấn mạnh hơn một chút: "Tôi nói thật đấy, bây giờ anh kiếm được khá lắm phải không, giỏi thật, chỗ đó ăn bữa nào cũng vài nghìn là ít."Lâm Hướng Bắc tỏ ra hơi cà lơ phất phơ, giống như một người họ hàng nghèo khổ đang nóng lòng muốn bám víu vào một người họ hàng xa đã phát đạt, không mấy dễ chịu, ít nhất lời nói đến tai Hạ Tranh khiến anh vô thức mím thẳng khóe môi, thoáng chốc không biết đối đáp thế nào, chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng: "Cũng được.""Đã mười năm không gặp rồi nhỉ, chuyện trước kia..."Lâm Hướng Bắc nghiêng đầu hít sâu một hơi, vì phải thuyết phục bản thân tin vào những lời này, biểu cảm cậu nghiêm túc đến mức hơi cố chấp, kèm theo một nụ cười, để Hạ Tranh tin cậu không nói dối."Lúc đó chúng ta còn quá trẻ, chưa hiểu chuyện, chuyện gì đã xảy ra tôi cũng không nhớ rõ lắm. Dù sao chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi, ai chẳng có lúc trẻ trâu làm điều dại dột, anh nói có đúng không?"Hạ Tranh vẫn thường nghe các bên đương sự tức giận cố tình phóng đại sự việc, nghe những bị cáo không thật thà bịa ra đủ loại lời nói dối để trốn tránh trách nhiệm, tính chất công việc đòi hỏi phân biệt thật giả khiến anh luôn phải nghi ngờ sâu sắc về mọi chuyện, mọi lời nói trong các vụ án. Nhưng anh và Lâm Hướng Bắc không đứng ở tòa án, anh không thể chăm chăm phân tích tỉ mỉ từng từ của một người đã xa cách mười năm được.Anh nghe giọng điệu nhẹ tênh của Lâm Hướng Bắc, như thể quãng thời gian đó hoàn toàn chẳng đáng để cậu nhớ lại, chỉ cần dùng cụm từ "trẻ người non dạ" là có thể tóm tắt một đoạn quá khứ.Tất nhiên Lâm Hướng Bắc có thể quên đi, ký ức chỉ trừng phạt những kẻ còn để tâm, nhưng nếu đó là chuyện tuổi trẻ khờ dại đã lật sang trang mới, quá nghiêm túc sẽ trở thành trò cười.Không hiểu sao đầu ngón tay Hạ Tranh hơi tê tê, trong lòng cũng ngột ngạt như thiếu oxy, sự lãng quên của Lâm Hướng Bắc giúp anh lấy lại bình tĩnh, anh nuốt khan, nhìn thẳng vào mắt Lâm Hướng Bắc, đáp lại còn nhạt nhẽo hơn: "Ừm, lâu quá rồi, tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa."Thấy Hạ Tranh lạnh lùng liếc mình một cái, bàn tay trái của Lâm Hướng Bắc giấu trong tay áo run lên dữ dội, cơn đau nhói còn kinh khủng hơn cả lúc vừa bị gãy.Cậu "ha" một tiếng, hơi nóng trong miệng biến thành làn khói trắng bay lên không trung, gương mặt đẹp đẽ mờ đi trong làn khói, vài giây sau, cậu nở một nụ cười rõ ràng như vừa trút được gánh nặng vì Hạ Tranh đã buông bỏ: "Vậy thì tốt, tôi còn tưởng..."Rõ ràng cậu không định nói tiếp, nhưng cuối cùng vẫn nói thêm với giọng đùa cợt: "Tưởng anh cố tình đến tìm tôi cơ.""Không phải." Hạ Tranh phủ nhận cực nhanh: "Tôi hẹn bạn."Trong mắt Lâm Hướng Bắc thoáng qua chút cô đơn khó nhận ra, dạ dày đột nhiên quặn đau, không khống chế được mà nôn khan một tiếng, giơ tay quay mặt đi: "Xin lỗi."Trong không khí thoảng qua chút mùi chua của rượu, Hạ Tranh không giấu được vẻ khó chịu nhăn mày, cuối cùng vẫn nói: "Công việc kiểu này hại sức khỏe lắm, uống ít thôi."Lâm Hướng Bắc lấy mu bàn tay lau môi, như thể muốn chứng minh cho Hạ Tranh thấy cậu sống rất hạnh phúc, hơi bất đắc dĩ lại đầy khát khao nói: "Mấy năm nay tôi và A Kiệt định mua nhà, anh cũng biết giá nhà ở Thâm Quyến cao thế nào, tranh thủ lúc trẻ còn làm được..."Hạ Tranh hoàn toàn không muốn nghe bất cứ điều gì về người mới từ miệng cậu, nhất là về tương lai của hai người, một tương lai không liên quan đến anh. Anh lạnh lùng cắt ngang: "Bạn tôi đang đợi tôi trong kia."Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng ngậm miệng: "Ồ, vậy tôi không làm phiền anh nữa, anh đi đi, tôi cũng phải về nhà đây."Nhưng cả hai đều không ai nhúc nhích trước, đứng yên lặng, như thể đang tưởng niệm, ánh mắt chạm nhau rồi nhanh chóng tránh đi, trong mắt mỗi người dựng lên một tấm bia vô hình, cho quá khứ đã chết của họ.Lần này thật sự là đường ai nấy đi rồi, Lâm Hướng Bắc nghĩ, dù Hạ Tranh xuất hiện ở đây vì lý do gì, sau này chắc sẽ chẳng đến nữa, nên chính thức nói lời tạm biệt thôi, coi như bù đắp cho nỗi tiếc nuối khi Hạ Tranh rời Lệ Hà, đến trại giam thăm mà không gặp được cậu.Cứ để cậu làm người chấm dứt đi, giống như mười năm trước vậy."Thật sự đi đây." Lâm Hướng Bắc nhìn Hạ Tranh một cái thật sâu, chẳng hiểu sao lại nói ra một câu chúc phúc: "Mọi việc thuận lợi nhé."Hạ Tranh trước tiên phát ra một âm đơn vô nghĩa, rồi như thể có chiếc chìa khóa xoay mở cổ họng bị chặn kín, hai chữ không nên nói lại bật ra: "Tạm biệt."Cả hai đồng thời ăn ý quay lưng, dường như chẳng hề lưu luyến gì.Từ nay về sau, mỗi người một ngả không hỏi đến nhau nữa, một người càng lên cao, một người càng lún sâu, cách biệt như trời với đất.Lâm Hướng Bắc dáng vẻ tiêu sái, nhưng chân như đổ chì, nặng đến mức mỗi bước đi đều rất khó khăn. Cuộc nói chuyện ngắn với Hạ Tranh đã đẩy cơ thể cậu đến giới hạn, trước mắt cậu lóe lên từng mảng trắng lớn, không phân biệt được là nước mưa hay nước mắt. Thật ra chẳng có gì cả, nhưng nỗi đau thì rất chân thật. Gió như từng lưỡi dao cứa trên người cậu, tay đau, dạ dày đau, tim đau, không có chỗ nào là không đau.Vì nói lời không thật, tim là đau nhất, như mắc phải căn bệnh phì đại động mạch vành hiếm gặp, trái tim cậu không ngừng phình to, cho đến khi lấp đầy cả lồng ngực, khiến cậu không thở nổi.Nhưng cậu không quay đầu lại, gian nan mà kiên quyết cúi người chui vào ghế sau của xe.Giọng nói của Lâm Hướng Bắc căng như một sợi dây kéo chặt, mắt nhìn thẳng nói: "Bác tài, chạy xe đi."Tiếng nói của Giang Kiệt như vọng qua một lớp màng nước: "Người vừa rồi là ai vậy, Hướng Bắc, Hướng Bắc..."Hạ Tranh là ai?Là người rất tốt, rất tốt. Chính vì biết Hạ Tranh tốt, cậu mới không thể lặp lại sai lầm, để Hạ Tranh với một cuộc sống rực rỡ dính líu đến kẻ thất bại không làm nên trò trống gì như cậu.Lâm Hướng Bắc dùng lòng bàn tay bịt chặt mắt, trong bóng tối không nhìn thấy gì, thế giới tạm thời trở nên yên tĩnh.Lặng lẽ, lặng lẽ, không một chút âm thanh, cứ thể trở về quá khứ đã biết đầy an toàn ấy --"Anh Trạch Nhuệ, em có chút việc, mấy anh đi trước đi."Lâm Hướng Bắc đã hẹn đến hộp đêm Tân Thế Giới với Chung Trạch Nhuệ lại quay đầu xe điện, chạy về phía Hạ Tranh đang chạy bộ bên đường.Là chiều cuối tuần, mặt trời chói chang nung nóng mặt đất, trời làm nắp, đất thành nồi, con người sống giữa trời đất như que kem chảy nhễu nhại trong lò, mồ hôi mặn chát không ngừng rơi.Hạ Tranh không che ô, vì chạy một đoạn dưới nắng to, tóc và quần áo đều thấm ướt mồ hôi, mặt hơi đỏ.Nghe thấy có người gọi, anh quay đầu lại, trong ánh sáng chói chang là Lâm Hướng Bắc đang lái xe điện.Lâm Hướng Bắc hoàn toàn không hề chùn bước sau lần kết bạn thất bại với Hạ Tranh ở trường mấy ngày trước, dùng hai chân dài làm phanh, một tay che mắt chắn nắng: "Anh vội lắm à, đi đâu, tôi đèo anh một đoạn."Sống mũi cao của Hạ Tranh đọng những giọt mồ hôi nhỏ, hơi thở hơi gấp, do dự một chút rồi bước lên ngồi ở ghế sau: "Phía trước rẽ trái."Vào ngày nghỉ, anh thường đi làm thêm ở quán vỉa hè, để lại số điện thoại của quán cho hàng xóm và bà nội, buổi trưa khi đang rửa bát sau bếp thì hàng xóm gọi điện nói bà nội ngã ở cửa, hồi lâu không đứng dậy được, mắt cá chân sưng tím.Người già lớn tuổi, ngã có thể nhẹ có thể nặng, nhưng tính bà cứng đầu, để tiết kiệm tiền nhất quyết không chịu đi khám, hàng xóm bảo Hạ Tranh mau về khuyên bà.Quán vỉa hè cách nhà Hạ Tranh hơn bốn cây số, bình thường anh vừa đọc sách vừa đi về, bà nội gặp chuyện, ước gì có thể mọc thêm một đôi cánh – không có cánh, nhưng lại đón được một chiếc xe hai bánh.Cơ thể của thiếu niên bị nung nóng hầm hập, Hạ Tranh hiếm khi vội vã như vậy, để nhìn rõ đường hơn, anh vô thức kéo gần khoảng cách giữa hai người, lồng ngực nửa áp vào lưng Lâm Hướng Bắc, lúc chỉ đường nói chuyện, hơi thở phả vào tai Lâm Hướng Bắc, truyền tới từng đợt hơi nóng khó có thể bỏ qua, là một sự gần gũi rất không bình thường.Mùi mồ hôi hơi chua và mùi xà phòng còn sót lại trên quần áo hòa vào cùng không khí oi bức, từng giọt mồ hôi từ trên trán và cổ Lâm Hướng Bắc từ từ lăn vào trong cổ áo, cậu quay đầu hỏi: "Có phải con đường phía trước không?"Môi gần như lướt qua môi Hạ Tranh.Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh đều sững lại một chút, đầu xe suýt mất kiểm soát đâm vào đống đất nhỏ bên cạnh.May mà sự cố nhỏ này không gây ra tai nạn gì, Lâm Hướng Bắc an toàn chở Hạ Tranh đến nơi.Vội kiểm tra vết thương của bà, Hạ Tranh để lại một câu "Cảm ơn" rồi chạy vào nhà.Lâm Hướng Bắc quan sát căn nhà bình dân cũ kỹ này, cửa ra vào được quét dọn rất sạch sẽ, tò mò đi theo sau.Bên trong, bà nội Hạ đang ngồi trên ghế, tinh thần tỉnh táo duỗi một chân ra, Hạ Tranh ngồi xổm xắn gấu quần cho bà, hai bà cháu đang nói chuyện.Bà nội Hạ Tranh thấy Lâm Hướng Bắc ở cửa thì hơi sững người, rõ ràng đã nhận ra cậu, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra chút giận dữ.Lâm Hướng Bắc dừng bước, ngượng ngùng lùi ra như kẻ trộm, lúng túng sờ mặt mình –- Mấy hôm trước Chung Trạch Nhuệ đang thu tiền bảo kê ở chợ thì bị một bà lão bán rau hung dữ cầm dép vừa đánh chan chát vừa mắng là đồ lưu manh, Lâm Hướng Bắc trông xe máy cũng bị mắng theo, may mà cậu chạy nhanh, không phải ăn đế dép.Oan gia ngõ hẹp, hóa ra Hạ Tranh giỏi đánh nhau là do di truyền từ bà nội.--Lời tác giả:Tiểu Bắc, cậu đã mạnh mẽ lắm rồi, có thể đừng như vậy nữa được không?
"A Kiệt, giúp tôi một việc, lát nữa dù tôi nói gì, cậu cũng đừng phản bác."
Lâm Hướng Bắc nhìn người bạn cùng phòng Giang Kiệt với ánh mắt hơi van nài, sau khi nhận được phản hồi từ đối phương, cậu chậm rãi ưỡn thẳng lưng lên.
Con đường rất dài, dài đến mức mỗi bước đi của Hạ Tranh như đang dẫm mạnh lên trái tim Lâm Hướng Bắc, con đường cũng rất ngắn, ngắn đến mức Lâm Hướng Bắc không có thời gian để thoát khỏi mùi rượu nồng nặc trên người, chỉ có thể đối diện với đối phương trong tình trạng tệ hại như vậy.
Trước khi Hạ Tranh đến gần, cậu vội vàng lấy bao thuốc lá từ túi áo khoác ra với bàn tay run rẩy, rút một điếu, nhưng hình như đã để quên bật lửa ở phòng nghỉ, cậu sờ khắp người không tìm thấy, chỉ ngửi thôi khó có thể tỉnh táo được, đành cắn một ít sợi thuốc từ cuộn giấy ngậm dưới lưỡi, rồi ngậm hờ đầu lọc trên môi, vị nicotine rẻ tiền đắng chát va chạm lên men với mùi rượu còn sót lại trong miệng cậu, k*ch th*ch vị giác, miễn cưỡng kéo tâm trí hỗn loạn đã hoàn toàn kiệt quệ của Lâm Hướng Bắc lại.
"Lại gặp rồi." Lâm Hướng Bắc chủ động đánh đòn phủ đầu, vẫn là câu mở đầu đó: "Thật trùng hợp."
Hạ Tranh vừa đỗ xe xong đã thấy Lâm Hướng Bắc được người khác đỡ đứng bên đường, cách không quá gần, nhưng vẫn có thể thấy rõ dáng người lảo đảo của Lâm Hướng Bắc. Đến khi còn cách ba bước chân, trước tiên anh ngửi thấy mùi rượu nồng nặc xộc tới, sau đó sửng sốt trước khuôn mặt xám xịt như bệnh nhân sắp chết của cậu.
Ánh mắt anh lướt qua điếu thuốc Lâm Hướng Bắc đang ngậm, rồi như vô tình dừng lại trên người Giang Kiệt.
Lâm Hướng Bắc hoàn toàn đứng thẳng, giọng khàn khàn khó nghe do bị rượu mạnh đốt cháy: "Người yêu tôi, cũng làm việc ở đây, chúng tôi vừa định về." Cậu không cho Hạ Tranh cơ hội phản ứng, tiếp tục hỏi dồn: "Còn anh, hẹn bạn đến chơi à?"
Tuy Giang Kiệt đã đồng ý với Lâm Hướng Bắc rằng sẽ không phản bác bất cứ điều gì, nhưng với tư cách là một anh chàng thẳng 24k, lượng thông tin quá tải vẫn khiến cậu ta bật ra một tiếng "Ơ".
"A Kiệt." Sợ bị lộ, Lâm Hướng Bắc thân mật đẩy Giang Kiệt một cái, chính mình lại lảo đảo một chút mới đứng vững được: "Có taxi đến kìa, anh bảo bác tài bật đồng hồ chờ vài phút, em nói chuyện với bạn học cấp ba xong sẽ qua ngay."
Giang Kiệt vẫn đang tiêu hóa hai từ "người yêu", gãi đầu vừa đi lên đón xe vừa liên tục ngoái lại nhìn.
Không chỉ có Giang Kiệt ngạc nhiên, biểu cảm vốn đã nhạt nhòa của Hạ Tranh cũng đông cứng lại mất hai, ba giây.
Anh nghe Lâm Hướng Bắc cố tình nhấn mạnh bốn chữ "bạn học cấp ba", mặc dù chính anh đã đưa ra định nghĩa này trước cửa khách sạn Kim Sa, nhưng vì Lâm Hướng Bắc đang nói câu đó với người yêu của cậu, việc cố ý lôi cụm từ này ra, vô hình trung giống như đang tránh nghi ngờ – tình mới tình cũ gặp nhau, tránh nghi ngờ cũng là lẽ bình thường.
Chỉ đứng ở đây, Hạ Tranh cảm thấy một sự buồn cười rất phi lý.
Lâm Hướng Bắc "lưu luyến không rời" nhìn theo Giang Kiệt lên xe, xoay người nhìn về phía Hạ Tranh đang im lặng, vì ngậm thuốc nên nói chuyện không tiện, đành phải lấy ra, rồi lại ra vẻ khách sáo như chiêu đãi bạn bè, móc bao thuốc đưa ra phía trước, quả nhiên bị Hạ Tranh từ chối.
Cậu vốn cũng chẳng có bật lửa, hoàn toàn chỉ là làm dáng, cười lớn: "Ồ, tôi quên mất, anh không hút thuốc."
Hạ Tranh không nói gì, chỉ lùi lại nửa bước.
Lâm Hướng Bắc như không để ý đến hành động xa cách của anh, giống như đã tích tụ cả bụng những lời muốn nói, âm thanh tuôn ra liên tiếp như chuỗi ngọc: "Hôm đó gặp anh ở Kim Sa, tôi rất vui."
Cậu liếc nhìn chiếc áo khoác và chiếc quần dài cắt may vừa vặn của Hạ Tranh từ trên xuống dưới, giọng điệu nhấn mạnh hơn một chút: "Tôi nói thật đấy, bây giờ anh kiếm được khá lắm phải không, giỏi thật, chỗ đó ăn bữa nào cũng vài nghìn là ít."
Lâm Hướng Bắc tỏ ra hơi cà lơ phất phơ, giống như một người họ hàng nghèo khổ đang nóng lòng muốn bám víu vào một người họ hàng xa đã phát đạt, không mấy dễ chịu, ít nhất lời nói đến tai Hạ Tranh khiến anh vô thức mím thẳng khóe môi, thoáng chốc không biết đối đáp thế nào, chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng: "Cũng được."
"Đã mười năm không gặp rồi nhỉ, chuyện trước kia..."
Lâm Hướng Bắc nghiêng đầu hít sâu một hơi, vì phải thuyết phục bản thân tin vào những lời này, biểu cảm cậu nghiêm túc đến mức hơi cố chấp, kèm theo một nụ cười, để Hạ Tranh tin cậu không nói dối.
"Lúc đó chúng ta còn quá trẻ, chưa hiểu chuyện, chuyện gì đã xảy ra tôi cũng không nhớ rõ lắm. Dù sao chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi, ai chẳng có lúc trẻ trâu làm điều dại dột, anh nói có đúng không?"
Hạ Tranh vẫn thường nghe các bên đương sự tức giận cố tình phóng đại sự việc, nghe những bị cáo không thật thà bịa ra đủ loại lời nói dối để trốn tránh trách nhiệm, tính chất công việc đòi hỏi phân biệt thật giả khiến anh luôn phải nghi ngờ sâu sắc về mọi chuyện, mọi lời nói trong các vụ án. Nhưng anh và Lâm Hướng Bắc không đứng ở tòa án, anh không thể chăm chăm phân tích tỉ mỉ từng từ của một người đã xa cách mười năm được.
Anh nghe giọng điệu nhẹ tênh của Lâm Hướng Bắc, như thể quãng thời gian đó hoàn toàn chẳng đáng để cậu nhớ lại, chỉ cần dùng cụm từ "trẻ người non dạ" là có thể tóm tắt một đoạn quá khứ.
Tất nhiên Lâm Hướng Bắc có thể quên đi, ký ức chỉ trừng phạt những kẻ còn để tâm, nhưng nếu đó là chuyện tuổi trẻ khờ dại đã lật sang trang mới, quá nghiêm túc sẽ trở thành trò cười.
Không hiểu sao đầu ngón tay Hạ Tranh hơi tê tê, trong lòng cũng ngột ngạt như thiếu oxy, sự lãng quên của Lâm Hướng Bắc giúp anh lấy lại bình tĩnh, anh nuốt khan, nhìn thẳng vào mắt Lâm Hướng Bắc, đáp lại còn nhạt nhẽo hơn: "Ừm, lâu quá rồi, tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa."
Thấy Hạ Tranh lạnh lùng liếc mình một cái, bàn tay trái của Lâm Hướng Bắc giấu trong tay áo run lên dữ dội, cơn đau nhói còn kinh khủng hơn cả lúc vừa bị gãy.
Cậu "ha" một tiếng, hơi nóng trong miệng biến thành làn khói trắng bay lên không trung, gương mặt đẹp đẽ mờ đi trong làn khói, vài giây sau, cậu nở một nụ cười rõ ràng như vừa trút được gánh nặng vì Hạ Tranh đã buông bỏ: "Vậy thì tốt, tôi còn tưởng..."
Rõ ràng cậu không định nói tiếp, nhưng cuối cùng vẫn nói thêm với giọng đùa cợt: "Tưởng anh cố tình đến tìm tôi cơ."
"Không phải." Hạ Tranh phủ nhận cực nhanh: "Tôi hẹn bạn."
Trong mắt Lâm Hướng Bắc thoáng qua chút cô đơn khó nhận ra, dạ dày đột nhiên quặn đau, không khống chế được mà nôn khan một tiếng, giơ tay quay mặt đi: "Xin lỗi."
Trong không khí thoảng qua chút mùi chua của rượu, Hạ Tranh không giấu được vẻ khó chịu nhăn mày, cuối cùng vẫn nói: "Công việc kiểu này hại sức khỏe lắm, uống ít thôi."
Lâm Hướng Bắc lấy mu bàn tay lau môi, như thể muốn chứng minh cho Hạ Tranh thấy cậu sống rất hạnh phúc, hơi bất đắc dĩ lại đầy khát khao nói: "Mấy năm nay tôi và A Kiệt định mua nhà, anh cũng biết giá nhà ở Thâm Quyến cao thế nào, tranh thủ lúc trẻ còn làm được..."
Hạ Tranh hoàn toàn không muốn nghe bất cứ điều gì về người mới từ miệng cậu, nhất là về tương lai của hai người, một tương lai không liên quan đến anh. Anh lạnh lùng cắt ngang: "Bạn tôi đang đợi tôi trong kia."
Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng ngậm miệng: "Ồ, vậy tôi không làm phiền anh nữa, anh đi đi, tôi cũng phải về nhà đây."
Nhưng cả hai đều không ai nhúc nhích trước, đứng yên lặng, như thể đang tưởng niệm, ánh mắt chạm nhau rồi nhanh chóng tránh đi, trong mắt mỗi người dựng lên một tấm bia vô hình, cho quá khứ đã chết của họ.
Lần này thật sự là đường ai nấy đi rồi, Lâm Hướng Bắc nghĩ, dù Hạ Tranh xuất hiện ở đây vì lý do gì, sau này chắc sẽ chẳng đến nữa, nên chính thức nói lời tạm biệt thôi, coi như bù đắp cho nỗi tiếc nuối khi Hạ Tranh rời Lệ Hà, đến trại giam thăm mà không gặp được cậu.
Cứ để cậu làm người chấm dứt đi, giống như mười năm trước vậy.
"Thật sự đi đây." Lâm Hướng Bắc nhìn Hạ Tranh một cái thật sâu, chẳng hiểu sao lại nói ra một câu chúc phúc: "Mọi việc thuận lợi nhé."
Hạ Tranh trước tiên phát ra một âm đơn vô nghĩa, rồi như thể có chiếc chìa khóa xoay mở cổ họng bị chặn kín, hai chữ không nên nói lại bật ra: "Tạm biệt."
Cả hai đồng thời ăn ý quay lưng, dường như chẳng hề lưu luyến gì.
Từ nay về sau, mỗi người một ngả không hỏi đến nhau nữa, một người càng lên cao, một người càng lún sâu, cách biệt như trời với đất.
Lâm Hướng Bắc dáng vẻ tiêu sái, nhưng chân như đổ chì, nặng đến mức mỗi bước đi đều rất khó khăn. Cuộc nói chuyện ngắn với Hạ Tranh đã đẩy cơ thể cậu đến giới hạn, trước mắt cậu lóe lên từng mảng trắng lớn, không phân biệt được là nước mưa hay nước mắt. Thật ra chẳng có gì cả, nhưng nỗi đau thì rất chân thật. Gió như từng lưỡi dao cứa trên người cậu, tay đau, dạ dày đau, tim đau, không có chỗ nào là không đau.
Vì nói lời không thật, tim là đau nhất, như mắc phải căn bệnh phì đại động mạch vành hiếm gặp, trái tim cậu không ngừng phình to, cho đến khi lấp đầy cả lồng ngực, khiến cậu không thở nổi.
Nhưng cậu không quay đầu lại, gian nan mà kiên quyết cúi người chui vào ghế sau của xe.
Giọng nói của Lâm Hướng Bắc căng như một sợi dây kéo chặt, mắt nhìn thẳng nói: "Bác tài, chạy xe đi."
Tiếng nói của Giang Kiệt như vọng qua một lớp màng nước: "Người vừa rồi là ai vậy, Hướng Bắc, Hướng Bắc..."
Hạ Tranh là ai?
Là người rất tốt, rất tốt. Chính vì biết Hạ Tranh tốt, cậu mới không thể lặp lại sai lầm, để Hạ Tranh với một cuộc sống rực rỡ dính líu đến kẻ thất bại không làm nên trò trống gì như cậu.
Lâm Hướng Bắc dùng lòng bàn tay bịt chặt mắt, trong bóng tối không nhìn thấy gì, thế giới tạm thời trở nên yên tĩnh.
Lặng lẽ, lặng lẽ, không một chút âm thanh, cứ thể trở về quá khứ đã biết đầy an toàn ấy --
"Anh Trạch Nhuệ, em có chút việc, mấy anh đi trước đi."
Lâm Hướng Bắc đã hẹn đến hộp đêm Tân Thế Giới với Chung Trạch Nhuệ lại quay đầu xe điện, chạy về phía Hạ Tranh đang chạy bộ bên đường.
Là chiều cuối tuần, mặt trời chói chang nung nóng mặt đất, trời làm nắp, đất thành nồi, con người sống giữa trời đất như que kem chảy nhễu nhại trong lò, mồ hôi mặn chát không ngừng rơi.
Hạ Tranh không che ô, vì chạy một đoạn dưới nắng to, tóc và quần áo đều thấm ướt mồ hôi, mặt hơi đỏ.
Nghe thấy có người gọi, anh quay đầu lại, trong ánh sáng chói chang là Lâm Hướng Bắc đang lái xe điện.
Lâm Hướng Bắc hoàn toàn không hề chùn bước sau lần kết bạn thất bại với Hạ Tranh ở trường mấy ngày trước, dùng hai chân dài làm phanh, một tay che mắt chắn nắng: "Anh vội lắm à, đi đâu, tôi đèo anh một đoạn."
Sống mũi cao của Hạ Tranh đọng những giọt mồ hôi nhỏ, hơi thở hơi gấp, do dự một chút rồi bước lên ngồi ở ghế sau: "Phía trước rẽ trái."
Vào ngày nghỉ, anh thường đi làm thêm ở quán vỉa hè, để lại số điện thoại của quán cho hàng xóm và bà nội, buổi trưa khi đang rửa bát sau bếp thì hàng xóm gọi điện nói bà nội ngã ở cửa, hồi lâu không đứng dậy được, mắt cá chân sưng tím.
Người già lớn tuổi, ngã có thể nhẹ có thể nặng, nhưng tính bà cứng đầu, để tiết kiệm tiền nhất quyết không chịu đi khám, hàng xóm bảo Hạ Tranh mau về khuyên bà.
Quán vỉa hè cách nhà Hạ Tranh hơn bốn cây số, bình thường anh vừa đọc sách vừa đi về, bà nội gặp chuyện, ước gì có thể mọc thêm một đôi cánh – không có cánh, nhưng lại đón được một chiếc xe hai bánh.
Cơ thể của thiếu niên bị nung nóng hầm hập, Hạ Tranh hiếm khi vội vã như vậy, để nhìn rõ đường hơn, anh vô thức kéo gần khoảng cách giữa hai người, lồng ngực nửa áp vào lưng Lâm Hướng Bắc, lúc chỉ đường nói chuyện, hơi thở phả vào tai Lâm Hướng Bắc, truyền tới từng đợt hơi nóng khó có thể bỏ qua, là một sự gần gũi rất không bình thường.
Mùi mồ hôi hơi chua và mùi xà phòng còn sót lại trên quần áo hòa vào cùng không khí oi bức, từng giọt mồ hôi từ trên trán và cổ Lâm Hướng Bắc từ từ lăn vào trong cổ áo, cậu quay đầu hỏi: "Có phải con đường phía trước không?"
Môi gần như lướt qua môi Hạ Tranh.
Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh đều sững lại một chút, đầu xe suýt mất kiểm soát đâm vào đống đất nhỏ bên cạnh.
May mà sự cố nhỏ này không gây ra tai nạn gì, Lâm Hướng Bắc an toàn chở Hạ Tranh đến nơi.
Vội kiểm tra vết thương của bà, Hạ Tranh để lại một câu "Cảm ơn" rồi chạy vào nhà.
Lâm Hướng Bắc quan sát căn nhà bình dân cũ kỹ này, cửa ra vào được quét dọn rất sạch sẽ, tò mò đi theo sau.
Bên trong, bà nội Hạ đang ngồi trên ghế, tinh thần tỉnh táo duỗi một chân ra, Hạ Tranh ngồi xổm xắn gấu quần cho bà, hai bà cháu đang nói chuyện.
Bà nội Hạ Tranh thấy Lâm Hướng Bắc ở cửa thì hơi sững người, rõ ràng đã nhận ra cậu, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra chút giận dữ.
Lâm Hướng Bắc dừng bước, ngượng ngùng lùi ra như kẻ trộm, lúng túng sờ mặt mình –- Mấy hôm trước Chung Trạch Nhuệ đang thu tiền bảo kê ở chợ thì bị một bà lão bán rau hung dữ cầm dép vừa đánh chan chát vừa mắng là đồ lưu manh, Lâm Hướng Bắc trông xe máy cũng bị mắng theo, may mà cậu chạy nhanh, không phải ăn đế dép.
Oan gia ngõ hẹp, hóa ra Hạ Tranh giỏi đánh nhau là do di truyền từ bà nội.
--
Lời tác giả:
Tiểu Bắc, cậu đã mạnh mẽ lắm rồi, có thể đừng như vậy nữa được không?
Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… "A Kiệt, giúp tôi một việc, lát nữa dù tôi nói gì, cậu cũng đừng phản bác."Lâm Hướng Bắc nhìn người bạn cùng phòng Giang Kiệt với ánh mắt hơi van nài, sau khi nhận được phản hồi từ đối phương, cậu chậm rãi ưỡn thẳng lưng lên.Con đường rất dài, dài đến mức mỗi bước đi của Hạ Tranh như đang dẫm mạnh lên trái tim Lâm Hướng Bắc, con đường cũng rất ngắn, ngắn đến mức Lâm Hướng Bắc không có thời gian để thoát khỏi mùi rượu nồng nặc trên người, chỉ có thể đối diện với đối phương trong tình trạng tệ hại như vậy.Trước khi Hạ Tranh đến gần, cậu vội vàng lấy bao thuốc lá từ túi áo khoác ra với bàn tay run rẩy, rút một điếu, nhưng hình như đã để quên bật lửa ở phòng nghỉ, cậu sờ khắp người không tìm thấy, chỉ ngửi thôi khó có thể tỉnh táo được, đành cắn một ít sợi thuốc từ cuộn giấy ngậm dưới lưỡi, rồi ngậm hờ đầu lọc trên môi, vị nicotine rẻ tiền đắng chát va chạm lên men với mùi rượu còn sót lại trong miệng cậu, k*ch th*ch vị giác, miễn cưỡng kéo tâm trí hỗn loạn đã hoàn toàn kiệt quệ của Lâm Hướng Bắc lại."Lại gặp rồi." Lâm Hướng Bắc chủ động đánh đòn phủ đầu, vẫn là câu mở đầu đó: "Thật trùng hợp."Hạ Tranh vừa đỗ xe xong đã thấy Lâm Hướng Bắc được người khác đỡ đứng bên đường, cách không quá gần, nhưng vẫn có thể thấy rõ dáng người lảo đảo của Lâm Hướng Bắc. Đến khi còn cách ba bước chân, trước tiên anh ngửi thấy mùi rượu nồng nặc xộc tới, sau đó sửng sốt trước khuôn mặt xám xịt như bệnh nhân sắp chết của cậu.Ánh mắt anh lướt qua điếu thuốc Lâm Hướng Bắc đang ngậm, rồi như vô tình dừng lại trên người Giang Kiệt.Lâm Hướng Bắc hoàn toàn đứng thẳng, giọng khàn khàn khó nghe do bị rượu mạnh đốt cháy: "Người yêu tôi, cũng làm việc ở đây, chúng tôi vừa định về." Cậu không cho Hạ Tranh cơ hội phản ứng, tiếp tục hỏi dồn: "Còn anh, hẹn bạn đến chơi à?"Tuy Giang Kiệt đã đồng ý với Lâm Hướng Bắc rằng sẽ không phản bác bất cứ điều gì, nhưng với tư cách là một anh chàng thẳng 24k, lượng thông tin quá tải vẫn khiến cậu ta bật ra một tiếng "Ơ"."A Kiệt." Sợ bị lộ, Lâm Hướng Bắc thân mật đẩy Giang Kiệt một cái, chính mình lại lảo đảo một chút mới đứng vững được: "Có taxi đến kìa, anh bảo bác tài bật đồng hồ chờ vài phút, em nói chuyện với bạn học cấp ba xong sẽ qua ngay."Giang Kiệt vẫn đang tiêu hóa hai từ "người yêu", gãi đầu vừa đi lên đón xe vừa liên tục ngoái lại nhìn.Không chỉ có Giang Kiệt ngạc nhiên, biểu cảm vốn đã nhạt nhòa của Hạ Tranh cũng đông cứng lại mất hai, ba giây.Anh nghe Lâm Hướng Bắc cố tình nhấn mạnh bốn chữ "bạn học cấp ba", mặc dù chính anh đã đưa ra định nghĩa này trước cửa khách sạn Kim Sa, nhưng vì Lâm Hướng Bắc đang nói câu đó với người yêu của cậu, việc cố ý lôi cụm từ này ra, vô hình trung giống như đang tránh nghi ngờ – tình mới tình cũ gặp nhau, tránh nghi ngờ cũng là lẽ bình thường.Chỉ đứng ở đây, Hạ Tranh cảm thấy một sự buồn cười rất phi lý.Lâm Hướng Bắc "lưu luyến không rời" nhìn theo Giang Kiệt lên xe, xoay người nhìn về phía Hạ Tranh đang im lặng, vì ngậm thuốc nên nói chuyện không tiện, đành phải lấy ra, rồi lại ra vẻ khách sáo như chiêu đãi bạn bè, móc bao thuốc đưa ra phía trước, quả nhiên bị Hạ Tranh từ chối.Cậu vốn cũng chẳng có bật lửa, hoàn toàn chỉ là làm dáng, cười lớn: "Ồ, tôi quên mất, anh không hút thuốc."Hạ Tranh không nói gì, chỉ lùi lại nửa bước.Lâm Hướng Bắc như không để ý đến hành động xa cách của anh, giống như đã tích tụ cả bụng những lời muốn nói, âm thanh tuôn ra liên tiếp như chuỗi ngọc: "Hôm đó gặp anh ở Kim Sa, tôi rất vui."Cậu liếc nhìn chiếc áo khoác và chiếc quần dài cắt may vừa vặn của Hạ Tranh từ trên xuống dưới, giọng điệu nhấn mạnh hơn một chút: "Tôi nói thật đấy, bây giờ anh kiếm được khá lắm phải không, giỏi thật, chỗ đó ăn bữa nào cũng vài nghìn là ít."Lâm Hướng Bắc tỏ ra hơi cà lơ phất phơ, giống như một người họ hàng nghèo khổ đang nóng lòng muốn bám víu vào một người họ hàng xa đã phát đạt, không mấy dễ chịu, ít nhất lời nói đến tai Hạ Tranh khiến anh vô thức mím thẳng khóe môi, thoáng chốc không biết đối đáp thế nào, chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng: "Cũng được.""Đã mười năm không gặp rồi nhỉ, chuyện trước kia..."Lâm Hướng Bắc nghiêng đầu hít sâu một hơi, vì phải thuyết phục bản thân tin vào những lời này, biểu cảm cậu nghiêm túc đến mức hơi cố chấp, kèm theo một nụ cười, để Hạ Tranh tin cậu không nói dối."Lúc đó chúng ta còn quá trẻ, chưa hiểu chuyện, chuyện gì đã xảy ra tôi cũng không nhớ rõ lắm. Dù sao chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi, ai chẳng có lúc trẻ trâu làm điều dại dột, anh nói có đúng không?"Hạ Tranh vẫn thường nghe các bên đương sự tức giận cố tình phóng đại sự việc, nghe những bị cáo không thật thà bịa ra đủ loại lời nói dối để trốn tránh trách nhiệm, tính chất công việc đòi hỏi phân biệt thật giả khiến anh luôn phải nghi ngờ sâu sắc về mọi chuyện, mọi lời nói trong các vụ án. Nhưng anh và Lâm Hướng Bắc không đứng ở tòa án, anh không thể chăm chăm phân tích tỉ mỉ từng từ của một người đã xa cách mười năm được.Anh nghe giọng điệu nhẹ tênh của Lâm Hướng Bắc, như thể quãng thời gian đó hoàn toàn chẳng đáng để cậu nhớ lại, chỉ cần dùng cụm từ "trẻ người non dạ" là có thể tóm tắt một đoạn quá khứ.Tất nhiên Lâm Hướng Bắc có thể quên đi, ký ức chỉ trừng phạt những kẻ còn để tâm, nhưng nếu đó là chuyện tuổi trẻ khờ dại đã lật sang trang mới, quá nghiêm túc sẽ trở thành trò cười.Không hiểu sao đầu ngón tay Hạ Tranh hơi tê tê, trong lòng cũng ngột ngạt như thiếu oxy, sự lãng quên của Lâm Hướng Bắc giúp anh lấy lại bình tĩnh, anh nuốt khan, nhìn thẳng vào mắt Lâm Hướng Bắc, đáp lại còn nhạt nhẽo hơn: "Ừm, lâu quá rồi, tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa."Thấy Hạ Tranh lạnh lùng liếc mình một cái, bàn tay trái của Lâm Hướng Bắc giấu trong tay áo run lên dữ dội, cơn đau nhói còn kinh khủng hơn cả lúc vừa bị gãy.Cậu "ha" một tiếng, hơi nóng trong miệng biến thành làn khói trắng bay lên không trung, gương mặt đẹp đẽ mờ đi trong làn khói, vài giây sau, cậu nở một nụ cười rõ ràng như vừa trút được gánh nặng vì Hạ Tranh đã buông bỏ: "Vậy thì tốt, tôi còn tưởng..."Rõ ràng cậu không định nói tiếp, nhưng cuối cùng vẫn nói thêm với giọng đùa cợt: "Tưởng anh cố tình đến tìm tôi cơ.""Không phải." Hạ Tranh phủ nhận cực nhanh: "Tôi hẹn bạn."Trong mắt Lâm Hướng Bắc thoáng qua chút cô đơn khó nhận ra, dạ dày đột nhiên quặn đau, không khống chế được mà nôn khan một tiếng, giơ tay quay mặt đi: "Xin lỗi."Trong không khí thoảng qua chút mùi chua của rượu, Hạ Tranh không giấu được vẻ khó chịu nhăn mày, cuối cùng vẫn nói: "Công việc kiểu này hại sức khỏe lắm, uống ít thôi."Lâm Hướng Bắc lấy mu bàn tay lau môi, như thể muốn chứng minh cho Hạ Tranh thấy cậu sống rất hạnh phúc, hơi bất đắc dĩ lại đầy khát khao nói: "Mấy năm nay tôi và A Kiệt định mua nhà, anh cũng biết giá nhà ở Thâm Quyến cao thế nào, tranh thủ lúc trẻ còn làm được..."Hạ Tranh hoàn toàn không muốn nghe bất cứ điều gì về người mới từ miệng cậu, nhất là về tương lai của hai người, một tương lai không liên quan đến anh. Anh lạnh lùng cắt ngang: "Bạn tôi đang đợi tôi trong kia."Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng ngậm miệng: "Ồ, vậy tôi không làm phiền anh nữa, anh đi đi, tôi cũng phải về nhà đây."Nhưng cả hai đều không ai nhúc nhích trước, đứng yên lặng, như thể đang tưởng niệm, ánh mắt chạm nhau rồi nhanh chóng tránh đi, trong mắt mỗi người dựng lên một tấm bia vô hình, cho quá khứ đã chết của họ.Lần này thật sự là đường ai nấy đi rồi, Lâm Hướng Bắc nghĩ, dù Hạ Tranh xuất hiện ở đây vì lý do gì, sau này chắc sẽ chẳng đến nữa, nên chính thức nói lời tạm biệt thôi, coi như bù đắp cho nỗi tiếc nuối khi Hạ Tranh rời Lệ Hà, đến trại giam thăm mà không gặp được cậu.Cứ để cậu làm người chấm dứt đi, giống như mười năm trước vậy."Thật sự đi đây." Lâm Hướng Bắc nhìn Hạ Tranh một cái thật sâu, chẳng hiểu sao lại nói ra một câu chúc phúc: "Mọi việc thuận lợi nhé."Hạ Tranh trước tiên phát ra một âm đơn vô nghĩa, rồi như thể có chiếc chìa khóa xoay mở cổ họng bị chặn kín, hai chữ không nên nói lại bật ra: "Tạm biệt."Cả hai đồng thời ăn ý quay lưng, dường như chẳng hề lưu luyến gì.Từ nay về sau, mỗi người một ngả không hỏi đến nhau nữa, một người càng lên cao, một người càng lún sâu, cách biệt như trời với đất.Lâm Hướng Bắc dáng vẻ tiêu sái, nhưng chân như đổ chì, nặng đến mức mỗi bước đi đều rất khó khăn. Cuộc nói chuyện ngắn với Hạ Tranh đã đẩy cơ thể cậu đến giới hạn, trước mắt cậu lóe lên từng mảng trắng lớn, không phân biệt được là nước mưa hay nước mắt. Thật ra chẳng có gì cả, nhưng nỗi đau thì rất chân thật. Gió như từng lưỡi dao cứa trên người cậu, tay đau, dạ dày đau, tim đau, không có chỗ nào là không đau.Vì nói lời không thật, tim là đau nhất, như mắc phải căn bệnh phì đại động mạch vành hiếm gặp, trái tim cậu không ngừng phình to, cho đến khi lấp đầy cả lồng ngực, khiến cậu không thở nổi.Nhưng cậu không quay đầu lại, gian nan mà kiên quyết cúi người chui vào ghế sau của xe.Giọng nói của Lâm Hướng Bắc căng như một sợi dây kéo chặt, mắt nhìn thẳng nói: "Bác tài, chạy xe đi."Tiếng nói của Giang Kiệt như vọng qua một lớp màng nước: "Người vừa rồi là ai vậy, Hướng Bắc, Hướng Bắc..."Hạ Tranh là ai?Là người rất tốt, rất tốt. Chính vì biết Hạ Tranh tốt, cậu mới không thể lặp lại sai lầm, để Hạ Tranh với một cuộc sống rực rỡ dính líu đến kẻ thất bại không làm nên trò trống gì như cậu.Lâm Hướng Bắc dùng lòng bàn tay bịt chặt mắt, trong bóng tối không nhìn thấy gì, thế giới tạm thời trở nên yên tĩnh.Lặng lẽ, lặng lẽ, không một chút âm thanh, cứ thể trở về quá khứ đã biết đầy an toàn ấy --"Anh Trạch Nhuệ, em có chút việc, mấy anh đi trước đi."Lâm Hướng Bắc đã hẹn đến hộp đêm Tân Thế Giới với Chung Trạch Nhuệ lại quay đầu xe điện, chạy về phía Hạ Tranh đang chạy bộ bên đường.Là chiều cuối tuần, mặt trời chói chang nung nóng mặt đất, trời làm nắp, đất thành nồi, con người sống giữa trời đất như que kem chảy nhễu nhại trong lò, mồ hôi mặn chát không ngừng rơi.Hạ Tranh không che ô, vì chạy một đoạn dưới nắng to, tóc và quần áo đều thấm ướt mồ hôi, mặt hơi đỏ.Nghe thấy có người gọi, anh quay đầu lại, trong ánh sáng chói chang là Lâm Hướng Bắc đang lái xe điện.Lâm Hướng Bắc hoàn toàn không hề chùn bước sau lần kết bạn thất bại với Hạ Tranh ở trường mấy ngày trước, dùng hai chân dài làm phanh, một tay che mắt chắn nắng: "Anh vội lắm à, đi đâu, tôi đèo anh một đoạn."Sống mũi cao của Hạ Tranh đọng những giọt mồ hôi nhỏ, hơi thở hơi gấp, do dự một chút rồi bước lên ngồi ở ghế sau: "Phía trước rẽ trái."Vào ngày nghỉ, anh thường đi làm thêm ở quán vỉa hè, để lại số điện thoại của quán cho hàng xóm và bà nội, buổi trưa khi đang rửa bát sau bếp thì hàng xóm gọi điện nói bà nội ngã ở cửa, hồi lâu không đứng dậy được, mắt cá chân sưng tím.Người già lớn tuổi, ngã có thể nhẹ có thể nặng, nhưng tính bà cứng đầu, để tiết kiệm tiền nhất quyết không chịu đi khám, hàng xóm bảo Hạ Tranh mau về khuyên bà.Quán vỉa hè cách nhà Hạ Tranh hơn bốn cây số, bình thường anh vừa đọc sách vừa đi về, bà nội gặp chuyện, ước gì có thể mọc thêm một đôi cánh – không có cánh, nhưng lại đón được một chiếc xe hai bánh.Cơ thể của thiếu niên bị nung nóng hầm hập, Hạ Tranh hiếm khi vội vã như vậy, để nhìn rõ đường hơn, anh vô thức kéo gần khoảng cách giữa hai người, lồng ngực nửa áp vào lưng Lâm Hướng Bắc, lúc chỉ đường nói chuyện, hơi thở phả vào tai Lâm Hướng Bắc, truyền tới từng đợt hơi nóng khó có thể bỏ qua, là một sự gần gũi rất không bình thường.Mùi mồ hôi hơi chua và mùi xà phòng còn sót lại trên quần áo hòa vào cùng không khí oi bức, từng giọt mồ hôi từ trên trán và cổ Lâm Hướng Bắc từ từ lăn vào trong cổ áo, cậu quay đầu hỏi: "Có phải con đường phía trước không?"Môi gần như lướt qua môi Hạ Tranh.Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh đều sững lại một chút, đầu xe suýt mất kiểm soát đâm vào đống đất nhỏ bên cạnh.May mà sự cố nhỏ này không gây ra tai nạn gì, Lâm Hướng Bắc an toàn chở Hạ Tranh đến nơi.Vội kiểm tra vết thương của bà, Hạ Tranh để lại một câu "Cảm ơn" rồi chạy vào nhà.Lâm Hướng Bắc quan sát căn nhà bình dân cũ kỹ này, cửa ra vào được quét dọn rất sạch sẽ, tò mò đi theo sau.Bên trong, bà nội Hạ đang ngồi trên ghế, tinh thần tỉnh táo duỗi một chân ra, Hạ Tranh ngồi xổm xắn gấu quần cho bà, hai bà cháu đang nói chuyện.Bà nội Hạ Tranh thấy Lâm Hướng Bắc ở cửa thì hơi sững người, rõ ràng đã nhận ra cậu, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra chút giận dữ.Lâm Hướng Bắc dừng bước, ngượng ngùng lùi ra như kẻ trộm, lúng túng sờ mặt mình –- Mấy hôm trước Chung Trạch Nhuệ đang thu tiền bảo kê ở chợ thì bị một bà lão bán rau hung dữ cầm dép vừa đánh chan chát vừa mắng là đồ lưu manh, Lâm Hướng Bắc trông xe máy cũng bị mắng theo, may mà cậu chạy nhanh, không phải ăn đế dép.Oan gia ngõ hẹp, hóa ra Hạ Tranh giỏi đánh nhau là do di truyền từ bà nội.--Lời tác giả:Tiểu Bắc, cậu đã mạnh mẽ lắm rồi, có thể đừng như vậy nữa được không?