Tác giả:

Dự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng…

Chương 32

Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… Theo tưởng tượng của Lâm Hướng Bắc, diễn biến của sự việc lẽ ra phải là Hạ Tranh tức giận đánh cậu một trận thật đau, rồi sau đó không bao giờ qua lại với cậu nữa.Nhưng không.Cả khuôn mặt của Hạ Tranh chìm trong ánh sáng màu hồng nhạt, cậu có thể cảm nhận được năm ngón tay lạnh lẽo đang siết cổ mình run lên, thật lâu sau đó, từ từ buông ra, chuyển sang v**t v* má cậu, dùng đầu ngón cái chậm rãi lau đi vết son còn sót lại trên mặt cậu, như thể đang xóa đi một bằng chứng tội lỗi không thể tha thứ.Lâm Hướng Bắc tựa gáy vào bức tường cứng, để trái tim mình cũng trở nên lạnh lẽo cứng rắn như xi măng, nhưng khi chạm phải ánh mắt đau đớn dần trở nên bao dung và tha thứ của Hạ Tranh, trái tim cậu lại giống như bị búa sắt đập vào, giữa máu thịt be bét còn lẫn với đá vụn bụi đất bay tứ tung."Anh biết em đang sợ điều gì, nhưng thích một người không phải là bệnh."Cậu nghe giọng nói hơi khàn đang cố kìm nén của Hạ Tranh, như đang dẫn đường cho một đứa trẻ lạc lối: "Anh không tin khi anh nhìn em, ôm em, em không có chút cảm giác nào.""Lâm Hướng Bắc, chỉ lần này thôi, chỉ một lần này thôi."Hạ Tranh không nhận được lời xin lỗi, đã chủ động lựa chọn tha thứ.Nguyên tắc của anh cứ hạ thấp rồi lại hạ thấp, mệt mỏi vì sự quậy phá của Lâm Hướng Bắc, anh đưa hai tay ôm lấy thân thể đang cứng đờ, vì không muốn mất đi, ôm rất chặt, như thể muốn dùng sức mạnh để hòa Lâm Hướng Bắc vào máu thịt của mình, để nói cho Lâm Hướng Bắc biết anh kiên định đến nhường nào.Nhưng sau vài giây ngỡ ngàng, Lâm Hướng Bắc chỉ đẩy mạnh anh ra, như không dám đối diện, lao ra ngoài chẳng khác nào đang trốn chạy.Trong mấy ngày sau đó, Hạ Tranh còn không thể liên lạc được với Lâm Hướng Bắc, chứ đừng nói đến việc gặp mặt.Lâm Hướng Bắc không đến trường, Hạ Tranh cũng không thể tìm thấy cậu ở nhà họ Lâm. Anh đã gửi rất nhiều tin nhắn cho Lâm Hướng Bắc, nói rằng anh sẵn sàng cho Lâm Hướng Bắc thời gian để bình tĩnh lại, cũng không can thiệp vào việc cậu bán thuốc lá nữa, mong Lâm Hướng Bắc đừng trốn tránh anh.Sự nhượng bộ của Hạ Tranh không đổi lấy được sự hồi tâm chuyển ý của Lâm Hướng Bắc.Lần gặp lại sau đó, anh trông thấy Lâm Hướng Bắc phía xa đang hẹn hò với cô kỹ thuật viên ở quán trà sữa gần Tân Thế Giới -- chắc là hẹn hò, giống như tất cả những chàng trai cô gái tuổi mới lớn yêu sớm, Lâm Hướng Bắc mua trà sữa cho cô ta, ôm vai cô ta cười khẽ.Ngẩng đầu lên, thấy Hạ Tranh mang vẻ mặt lạnh băng, Lâm Hướng Bắc chỉ khựng lại rất nhẹ, rồi lại giả vờ như không nhìn thấy anh.Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Hạ Tranh nhận thấy trang phục của Lâm Hướng Bắc đã có sự thay đổi đáng kể, nhất là đôi giày thể thao hàng hiệu dưới chân -- là thứ mà hiện tại Lâm Hướng Bắc chắc chắn không đủ khả năng chi trả.Hạ Tranh nhanh chóng bước lên đánh rơi túi trà sữa trong tay cậu."Bịch" một tiếng, chất lỏng ngọt ngào béo ngậy bắn vương vãi khắp mặt đất như mỡ cắt ra từ cơ thể người, Hạ Tranh dữ tợn như vậy dọa cô gái kia sợ mất mật, trốn ra sau lưng Lâm Hướng Bắc.Giữa hai người nổ ra cuộc cãi vã dữ dội nhất kể từ khi bắt đầu yêu nhau, suýt thì đánh nhau ngay trên đường, Hạ Tranh tức giận, nắm đấm đã giơ lên cao, nhưng mãi vẫn không hạ xuống, cuối cùng chỉ thẫn thờ buông thõng bên hông."Là vì anh không cho em thử sao?"Hạ Tranh không tìm được lý do nào khác, bắt đầu chết đuối vơ đại, nắm chặt cổ tay Lâm Hướng Bắc, nghiến răng nói: "Em muốn thử, được, về nhà ngay bây giờ, muốn thử kiểu gì cũng được."Lâm Hướng Bắc một lần nữa giật tay ra, chỉ vào đôi giày bị vài giọt trà sữa văng lên, hỏi anh có biết giá tiền không."Tôi đã muốn nói thẳng với anh từ lâu rồi, tôi rất thích đôi giày thể thao anh Trạch Nhuệ tặng, nhưng vì phải quan tâm đến lòng tự trọng mong manh của anh, tôi không dám khoe trước mặt anh, nhưng bây giờ tôi có thể đổi mỗi ngày một đôi giày như thế này, tôi đi rất thoải mái, sướng lắm."Lâm Hướng Bắc kiêu ngạo hất cằm: "Đúng, ở bên anh cũng khá vui, cũng có cảm giác đấy, nhưng tôi không muốn sống lại những ngày như trước nữa. Tất nhiên anh không sợ gì rồi, anh học giỏi mà, khi đó thi đậu một trường đại học tốt, có nhiều con đường, còn tôi thì sao, đi theo anh rời khỏi đây, tôi có thể nhận được gì, chẳng lẽ đi bán hàng rong trước cổng trường đại học của anh à? Tôi không mất mặt như vậy được đâu."Nếu nói quá lời thì sẽ rất giả, cậu thừa nhận mình thích Hạ Tranh, đối mặt với nỗi mơ hồ về tương lai, khiến những lời nói dối này nghe thật hơn -- đó là những câu từ cậu đã mài giũa đến không chê vào đâu được trong suốt những đêm trằn trọc không ngủ."Hạ Tranh, học hành tôi không bằng anh, kiếm tiền anh không bằng tôi, tôi cũng chẳng cần anh tha thứ cho tôi điều gì, mỗi người có lựa chọn riêng, đừng có cản trở tương lai của nhau."Câu này là Lâm Hướng Bắc học được từ một cuốn tiểu thuyết ba xu nào đó, đặt vào đây là hợp lý nhất.Anh có lập trường và lý tưởng của anh, tôi có lòng hư vinh và tham vọng của tôi, đã không cùng chí hướng, thì không thể làm việc cùng nhau, giống như một kết cục chia ly không thể đoàn tụ trong những bộ phim Hồng Kông đen trắng ngày xưa.Có yêu cũng không thể uống nước no bụng, có thích cũng không thể bào ra ăn được, phải kiếm tiền mà tiêu -- Lâm Hướng Bắc đã xếp Hạ Tranh ra sau những lợi ích đáng kể.Hạ Tranh hoàn toàn có thể hứa với cậu sau này chắc chắn sẽ cho cậu cuộc sống tốt đẹp, nhưng chuyện tương lai ai dám chắc được?Ai có thể đảm bảo Hạ Tranh sẽ được nhận vào một trường đại học lớn? Ai có thể đảm bảo Hạ Tranh sẽ bay cao bay xa? Và ai có thể đảm bảo cả đời này, Hạ Tranh sẽ mãi thích Lâm Hướng Bắc giống như hôm nay?Bất cứ hành động vẽ vời nào cũng chỉ là tấm séc rỗng không có giá trị không thể rút được tiền.Mọi thứ đều sẽ thay đổi, lòng người càng là như vậy.Dù Hạ Tranh có níu kéo hay kiên trì thế nào, thậm chí là nhiều lần tha thứ cho sự ngang ngược của Lâm Hướng Bắc, thì cũng không thể phủ nhận rằng, cảm xúc của họ đã đến bên bờ vực.Ngày 22 tháng 5, Hạ Tranh canh chừng trong công viên gặp được Lâm Hướng Bắc đang giao thuốc cho khách hàng, đơn phương nhận được thông báo chia tay.Lúc này túi Lâm Hướng Bắc đã căng phồng, rõ ràng có kha khá tiền để dành, thậm chí còn chuẩn bị ba nghìn đồng làm "phí chia tay" cho Hạ Tranh.Tất nhiên Hạ Tranh sẽ không lấy.Trước sự sỉ nhục tr*n tr**, Hạ Tranh lộ vẻ mặt lạnh tanh không nói một chữ nào, chỉ lẳng lặng nhìn Lâm Hướng Bắc thật sâu, như đang suy xét tại sao họ lại đi đến bước này -- lòng kiêu hãnh của Hạ Tranh đã trôi đi như dòng nước, anh trẻ tuổi tay trắng, chẳng thể cho nổi những thứ cậu muốn.Hiện thực khắc nghiệt đẩy Hạ Tranh vào thế bất lợi, bước vào một thế giới bi quan, giống như trong những câu chuyện Liêu Trai thời xa xưa, nơi chàng học trò nghèo và tiểu thư nhà giàu dù đã trải qua đủ chín chín tám mốt kiếp nạn gian truân, nhưng vẫn chưa chắc có thể tu thành chính quả.Trước bao nhiêu thử thách, Hạ Tranh mang thân xác phàm tục bận rộn quá sức đã đón nhận một lần trượt dài trong thành tích.Thầy chủ nhiệm lo lắng hơn ai hết, nhiều lần tìm anh để tâm sự, nhưng trái tim Hạ Tranh đã buộc chặt vào Lâm Hướng Bắc, bay đến tận chín tầng mây.Trước khi tháng sáu đến, hễ có cơ hội là Hạ Tranh lại tới Tân Thế Giới, mang theo hy vọng cuối cùng rằng Lâm Hướng Bắc có thể thi đại học.Trong hai lần gặp Lâm Hướng Bắc, anh đã nghe rất nhiều lời chua chát lạnh nhạt từ miệng cậu, từng chút một như axit sulfuric đậm đặc ăn mòn trái tim anh.Vết thương thối rữa trong lòng chẳng ai thấy được, nhưng nỗi đau thể xác lại như cơn mưa rào trút xuống.Chung Trạch Nhuệ và vài tên tay chân chặn anh trong con hẻm, Hạ Tranh một thân một mình không không thể đột phá vòng vây.Tuy nhiên, khi ngã mạnh xuống đất, đang định phản công, anh ngẩng đầu lên, thấy cửa sổ tầng hai lóe lên một tia sáng màu cam vàng.Chủ nhân của điếu thuốc đã bắt gặp ánh mắt lấp lánh của anh."Còn dám đến quấy rầy Tiểu Bắc, sẽ đánh gãy chân mày, cút đi."Hạ Tranh chậm chạp bò dậy từ mặt đất lầy lội sau cơn mưa, cả người lấm lem bùn đất, đứng trong vũng nước im lặng nhìn Lâm Hướng Bắc đang tựa vào cửa sổ từ xa -- Lâm Hướng Bắc đã hứa với anh sẽ bỏ thuốc lá giờ đây lại trở về với thế giới trước kia, một thế giới không có Hạ Tranh, sự giao thoa ngắn ngủi và ngọt ngào của họ khó thoát được kết cục chia lìa thảm khốc.Hạ Tranh khẽ cười không thành tiếng.Thật rẻ mạt, vì một tình yêu không đáng nửa xu, tự làm bản thân thành ra xấu hổ và thảm hại thế này."Lâm Hướng Bắc, em đừng hối hận."Em không cần tôi, tôi cũng không cần em nữa -- cuộc đời mới chỉ bắt đầu, ai đúng ai sai, cứ chờ mà xem.Tình cảm không còn hy vọng, nhưng ý chí lại vực dậy mạnh mẽ, Hạ Tranh khập khiễng nhưng kiên quyết rời khỏi địa bàn của Lâm Hướng Bắc, không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa.Kỳ thi đại học được mong chờ đã diễn ra đúng hẹn.Lâm Hướng Bắc đang bận kiếm tiền với Chung Trạch Nhuệ, không tham gia.Hạ Tranh cũng chẳng có thời gian quan tâm đến quyết định của người yêu cũ đã chia tay, tập trung làm bài.Mùa hè nhiều mưa, khi tiếng chuông của môn thi cuối cùng vang lên, dưới bầu trời âm u, rất đông phụ huynh đang đứng chờ thí sinh.Dì út của Hạ Tranh đã xin nghỉ phép ở nhà máy để đến đón Hạ Tranh về nhà ăn tối: "Đang nhìn gì đấy, nhanh lên, trời sắp mưa rồi."Đám đông đen nghịt như tổ kiến, quần áo tươi sáng làm nổi bật những khuôn mặt đủ màu sắc, quá nhiều người, không thấy rõ.Hạ Tranh thu tầm mắt, mỉm cười với dì, rời khỏi trường thi trước khi trời mưa.Ầm ầm --Tiếng mưa rơi rào rào ầm ĩ, dây cảnh báo màu vàng bị giật ra rơi lả tả trên mặt đất, những bài thi cao quý đã được mã hóa rời khỏi trường, khuôn viên trường ban ngày đông như thủy triều, đến đêm lại giống như một nấm mồ cô độc im ắng bị thế gian bỏ quên, chào đón một vị khách trẻ tuổi không mời mà đến.Lâm Hướng Bắc trèo qua tường vào, bật đèn pin tìm từng phòng, xem từng bàn, trong ánh sáng lạnh lẽo, một gương mặt đen trắng in trên nền giấy thô mỏng mà vẫn đẹp đến nao lòng, được cậu cẩn thận dùng dao lam rạch theo mép dưới cắt rời nguyên vẹn, cẩn thận từng li từng tí tựa như một tên trộm đang đánh cắp món bảo vật tuyệt thế.Từ đó về sau, trời nam đất bắc, mỗi người một ngả, tấm thẻ dự thi tượng trưng cho khởi đầu một cuộc đời huy hoàng của Hạ Tranh đã chứng kiến toàn bộ quá trình lao dốc không phanh của Lâm Hướng Bắc.Lần cuối cùng Lâm Hướng Bắc gặp Hạ Tranh ở Lệ Hà, cậu đã lén lút trà trộn vào đám đông bên ngoài trường thi, nhìn anh một cái từ xa, rồi lặng lẽ rời đi.Sau đó tin tức về nhau chỉ còn xuất hiện trong những lời đồn.Nghe nói Hạ Tranh không phụ mong đợi, đã đạt được thành tích cao nhất kể từ khi trường trung học Lệ Hà thành lập.Nghe nói Hạ Tranh trúng tuyển vào Đại học Chính trị và Pháp luật hàng đầu.Nghe nói một ông chủ nào đó ở Lệ Hà đã tài trợ học phí bốn năm đại học cho Hạ Tranh.Nghe nói, nghe nói, nghe nói --Ngày 23 tháng 7, Tân Thế Giới bị lục soát trong một đợt truy quét nghiêm ngặt, phát hiện cất giấu một lượng lớn chất cấm gọi là "thuốc vui", tang vật và người đều bị bắt.Lâm Hướng Bắc và Chung Trạch Nhuệ bị bắt ngay tại phòng riêng của Tân Thế Giới, Trần Thu Bình quá hoảng sợ suýt thì sảy thai, còn ông chủ Vương nhận được tin trước đó đã cuỗm tiền bỏ trốn, bị phát lệnh truy nã.Đây là tin tức lớn hiếm gặp trong mười năm ở Lệ Hà, gây xôn xao khắp nơi, ai ai cũng biết.Trước đây Chung Trạch Nhuệ và đám tay chân ỷ vào sức lực làm những việc sai trái, giờ đây kẻ ác phải chịu báo ứng, thật là sảng khoái lòng người!Còn về Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh nghe dì út phẫn nộ bình phẩm: "Tuổi còn nhỏ đã không lo học, đi theo người ta làm mấy thứ bậy bạ, thật đáng đời."Mọi người đều cho rằng Lâm Hướng Bắc đáng đời.Hạ Tranh cũng nên nghĩ như vậy.Anh muốn nghe Lâm Hướng Bắc đang ở trong trại tạm giam kia tự thừa nhận sai lầm, sau nhiều lần tìm cách, nhờ luật sư trợ giúp pháp lý đến thăm, nhưng Lâm Hướng Bắc kiên quyết chỉ gặp luật sư, không chịu gặp anh, ba lần.Là không dám đối mặt, hay vẫn cố chấp không hối cải?Cho đến khi Hạ Tranh bắt đầu hành trình đến Tân Bắc, anh vẫn không thể gặp được Lâm Hướng Bắc như mong muốn, đành phải nhờ luật sư nhắn một câu từ tận đáy lòng đến Lâm Hướng Bắc -- đời vẫn còn dài, hãy ăn năn tử tế.--Lời tác giả:Chúc mừng Hạ Tranh đã giành chức vô địch trong cuộc thi Yêu Mù Quáng lần thứ 1203.

Theo tưởng tượng của Lâm Hướng Bắc, diễn biến của sự việc lẽ ra phải là Hạ Tranh tức giận đánh cậu một trận thật đau, rồi sau đó không bao giờ qua lại với cậu nữa.

Nhưng không.

Cả khuôn mặt của Hạ Tranh chìm trong ánh sáng màu hồng nhạt, cậu có thể cảm nhận được năm ngón tay lạnh lẽo đang siết cổ mình run lên, thật lâu sau đó, từ từ buông ra, chuyển sang v**t v* má cậu, dùng đầu ngón cái chậm rãi lau đi vết son còn sót lại trên mặt cậu, như thể đang xóa đi một bằng chứng tội lỗi không thể tha thứ.

Lâm Hướng Bắc tựa gáy vào bức tường cứng, để trái tim mình cũng trở nên lạnh lẽo cứng rắn như xi măng, nhưng khi chạm phải ánh mắt đau đớn dần trở nên bao dung và tha thứ của Hạ Tranh, trái tim cậu lại giống như bị búa sắt đập vào, giữa máu thịt be bét còn lẫn với đá vụn bụi đất bay tứ tung.

"Anh biết em đang sợ điều gì, nhưng thích một người không phải là bệnh."

Cậu nghe giọng nói hơi khàn đang cố kìm nén của Hạ Tranh, như đang dẫn đường cho một đứa trẻ lạc lối: "Anh không tin khi anh nhìn em, ôm em, em không có chút cảm giác nào."

"Lâm Hướng Bắc, chỉ lần này thôi, chỉ một lần này thôi."

Hạ Tranh không nhận được lời xin lỗi, đã chủ động lựa chọn tha thứ.

Nguyên tắc của anh cứ hạ thấp rồi lại hạ thấp, mệt mỏi vì sự quậy phá của Lâm Hướng Bắc, anh đưa hai tay ôm lấy thân thể đang cứng đờ, vì không muốn mất đi, ôm rất chặt, như thể muốn dùng sức mạnh để hòa Lâm Hướng Bắc vào máu thịt của mình, để nói cho Lâm Hướng Bắc biết anh kiên định đến nhường nào.

Nhưng sau vài giây ngỡ ngàng, Lâm Hướng Bắc chỉ đẩy mạnh anh ra, như không dám đối diện, lao ra ngoài chẳng khác nào đang trốn chạy.

Trong mấy ngày sau đó, Hạ Tranh còn không thể liên lạc được với Lâm Hướng Bắc, chứ đừng nói đến việc gặp mặt.

Lâm Hướng Bắc không đến trường, Hạ Tranh cũng không thể tìm thấy cậu ở nhà họ Lâm. Anh đã gửi rất nhiều tin nhắn cho Lâm Hướng Bắc, nói rằng anh sẵn sàng cho Lâm Hướng Bắc thời gian để bình tĩnh lại, cũng không can thiệp vào việc cậu bán thuốc lá nữa, mong Lâm Hướng Bắc đừng trốn tránh anh.

Sự nhượng bộ của Hạ Tranh không đổi lấy được sự hồi tâm chuyển ý của Lâm Hướng Bắc.

Lần gặp lại sau đó, anh trông thấy Lâm Hướng Bắc phía xa đang hẹn hò với cô kỹ thuật viên ở quán trà sữa gần Tân Thế Giới -- chắc là hẹn hò, giống như tất cả những chàng trai cô gái tuổi mới lớn yêu sớm, Lâm Hướng Bắc mua trà sữa cho cô ta, ôm vai cô ta cười khẽ.

Ngẩng đầu lên, thấy Hạ Tranh mang vẻ mặt lạnh băng, Lâm Hướng Bắc chỉ khựng lại rất nhẹ, rồi lại giả vờ như không nhìn thấy anh.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Hạ Tranh nhận thấy trang phục của Lâm Hướng Bắc đã có sự thay đổi đáng kể, nhất là đôi giày thể thao hàng hiệu dưới chân -- là thứ mà hiện tại Lâm Hướng Bắc chắc chắn không đủ khả năng chi trả.

Hạ Tranh nhanh chóng bước lên đánh rơi túi trà sữa trong tay cậu.

"Bịch" một tiếng, chất lỏng ngọt ngào béo ngậy bắn vương vãi khắp mặt đất như mỡ cắt ra từ cơ thể người, Hạ Tranh dữ tợn như vậy dọa cô gái kia sợ mất mật, trốn ra sau lưng Lâm Hướng Bắc.

Giữa hai người nổ ra cuộc cãi vã dữ dội nhất kể từ khi bắt đầu yêu nhau, suýt thì đánh nhau ngay trên đường, Hạ Tranh tức giận, nắm đấm đã giơ lên cao, nhưng mãi vẫn không hạ xuống, cuối cùng chỉ thẫn thờ buông thõng bên hông.

"Là vì anh không cho em thử sao?"

Hạ Tranh không tìm được lý do nào khác, bắt đầu chết đuối vơ đại, nắm chặt cổ tay Lâm Hướng Bắc, nghiến răng nói: "Em muốn thử, được, về nhà ngay bây giờ, muốn thử kiểu gì cũng được."

Lâm Hướng Bắc một lần nữa giật tay ra, chỉ vào đôi giày bị vài giọt trà sữa văng lên, hỏi anh có biết giá tiền không.

"Tôi đã muốn nói thẳng với anh từ lâu rồi, tôi rất thích đôi giày thể thao anh Trạch Nhuệ tặng, nhưng vì phải quan tâm đến lòng tự trọng mong manh của anh, tôi không dám khoe trước mặt anh, nhưng bây giờ tôi có thể đổi mỗi ngày một đôi giày như thế này, tôi đi rất thoải mái, sướng lắm."

Lâm Hướng Bắc kiêu ngạo hất cằm: "Đúng, ở bên anh cũng khá vui, cũng có cảm giác đấy, nhưng tôi không muốn sống lại những ngày như trước nữa. Tất nhiên anh không sợ gì rồi, anh học giỏi mà, khi đó thi đậu một trường đại học tốt, có nhiều con đường, còn tôi thì sao, đi theo anh rời khỏi đây, tôi có thể nhận được gì, chẳng lẽ đi bán hàng rong trước cổng trường đại học của anh à? Tôi không mất mặt như vậy được đâu."

Nếu nói quá lời thì sẽ rất giả, cậu thừa nhận mình thích Hạ Tranh, đối mặt với nỗi mơ hồ về tương lai, khiến những lời nói dối này nghe thật hơn -- đó là những câu từ cậu đã mài giũa đến không chê vào đâu được trong suốt những đêm trằn trọc không ngủ.

"Hạ Tranh, học hành tôi không bằng anh, kiếm tiền anh không bằng tôi, tôi cũng chẳng cần anh tha thứ cho tôi điều gì, mỗi người có lựa chọn riêng, đừng có cản trở tương lai của nhau."

Câu này là Lâm Hướng Bắc học được từ một cuốn tiểu thuyết ba xu nào đó, đặt vào đây là hợp lý nhất.

Anh có lập trường và lý tưởng của anh, tôi có lòng hư vinh và tham vọng của tôi, đã không cùng chí hướng, thì không thể làm việc cùng nhau, giống như một kết cục chia ly không thể đoàn tụ trong những bộ phim Hồng Kông đen trắng ngày xưa.

Có yêu cũng không thể uống nước no bụng, có thích cũng không thể bào ra ăn được, phải kiếm tiền mà tiêu -- Lâm Hướng Bắc đã xếp Hạ Tranh ra sau những lợi ích đáng kể.

Hạ Tranh hoàn toàn có thể hứa với cậu sau này chắc chắn sẽ cho cậu cuộc sống tốt đẹp, nhưng chuyện tương lai ai dám chắc được?

Ai có thể đảm bảo Hạ Tranh sẽ được nhận vào một trường đại học lớn? Ai có thể đảm bảo Hạ Tranh sẽ bay cao bay xa? Và ai có thể đảm bảo cả đời này, Hạ Tranh sẽ mãi thích Lâm Hướng Bắc giống như hôm nay?

Bất cứ hành động vẽ vời nào cũng chỉ là tấm séc rỗng không có giá trị không thể rút được tiền.

Mọi thứ đều sẽ thay đổi, lòng người càng là như vậy.

Dù Hạ Tranh có níu kéo hay kiên trì thế nào, thậm chí là nhiều lần tha thứ cho sự ngang ngược của Lâm Hướng Bắc, thì cũng không thể phủ nhận rằng, cảm xúc của họ đã đến bên bờ vực.

Ngày 22 tháng 5, Hạ Tranh canh chừng trong công viên gặp được Lâm Hướng Bắc đang giao thuốc cho khách hàng, đơn phương nhận được thông báo chia tay.

Lúc này túi Lâm Hướng Bắc đã căng phồng, rõ ràng có kha khá tiền để dành, thậm chí còn chuẩn bị ba nghìn đồng làm "phí chia tay" cho Hạ Tranh.

Tất nhiên Hạ Tranh sẽ không lấy.

Trước sự sỉ nhục tr*n tr**, Hạ Tranh lộ vẻ mặt lạnh tanh không nói một chữ nào, chỉ lẳng lặng nhìn Lâm Hướng Bắc thật sâu, như đang suy xét tại sao họ lại đi đến bước này -- lòng kiêu hãnh của Hạ Tranh đã trôi đi như dòng nước, anh trẻ tuổi tay trắng, chẳng thể cho nổi những thứ cậu muốn.

Hiện thực khắc nghiệt đẩy Hạ Tranh vào thế bất lợi, bước vào một thế giới bi quan, giống như trong những câu chuyện Liêu Trai thời xa xưa, nơi chàng học trò nghèo và tiểu thư nhà giàu dù đã trải qua đủ chín chín tám mốt kiếp nạn gian truân, nhưng vẫn chưa chắc có thể tu thành chính quả.

Trước bao nhiêu thử thách, Hạ Tranh mang thân xác phàm tục bận rộn quá sức đã đón nhận một lần trượt dài trong thành tích.

Thầy chủ nhiệm lo lắng hơn ai hết, nhiều lần tìm anh để tâm sự, nhưng trái tim Hạ Tranh đã buộc chặt vào Lâm Hướng Bắc, bay đến tận chín tầng mây.

Trước khi tháng sáu đến, hễ có cơ hội là Hạ Tranh lại tới Tân Thế Giới, mang theo hy vọng cuối cùng rằng Lâm Hướng Bắc có thể thi đại học.

Trong hai lần gặp Lâm Hướng Bắc, anh đã nghe rất nhiều lời chua chát lạnh nhạt từ miệng cậu, từng chút một như axit sulfuric đậm đặc ăn mòn trái tim anh.

Vết thương thối rữa trong lòng chẳng ai thấy được, nhưng nỗi đau thể xác lại như cơn mưa rào trút xuống.

Chung Trạch Nhuệ và vài tên tay chân chặn anh trong con hẻm, Hạ Tranh một thân một mình không không thể đột phá vòng vây.

Tuy nhiên, khi ngã mạnh xuống đất, đang định phản công, anh ngẩng đầu lên, thấy cửa sổ tầng hai lóe lên một tia sáng màu cam vàng.

Chủ nhân của điếu thuốc đã bắt gặp ánh mắt lấp lánh của anh.

"Còn dám đến quấy rầy Tiểu Bắc, sẽ đánh gãy chân mày, cút đi."

Hạ Tranh chậm chạp bò dậy từ mặt đất lầy lội sau cơn mưa, cả người lấm lem bùn đất, đứng trong vũng nước im lặng nhìn Lâm Hướng Bắc đang tựa vào cửa sổ từ xa -- Lâm Hướng Bắc đã hứa với anh sẽ bỏ thuốc lá giờ đây lại trở về với thế giới trước kia, một thế giới không có Hạ Tranh, sự giao thoa ngắn ngủi và ngọt ngào của họ khó thoát được kết cục chia lìa thảm khốc.

Hạ Tranh khẽ cười không thành tiếng.

Thật rẻ mạt, vì một tình yêu không đáng nửa xu, tự làm bản thân thành ra xấu hổ và thảm hại thế này.

"Lâm Hướng Bắc, em đừng hối hận."

Em không cần tôi, tôi cũng không cần em nữa -- cuộc đời mới chỉ bắt đầu, ai đúng ai sai, cứ chờ mà xem.

Tình cảm không còn hy vọng, nhưng ý chí lại vực dậy mạnh mẽ, Hạ Tranh khập khiễng nhưng kiên quyết rời khỏi địa bàn của Lâm Hướng Bắc, không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa.

Kỳ thi đại học được mong chờ đã diễn ra đúng hẹn.

Lâm Hướng Bắc đang bận kiếm tiền với Chung Trạch Nhuệ, không tham gia.

Hạ Tranh cũng chẳng có thời gian quan tâm đến quyết định của người yêu cũ đã chia tay, tập trung làm bài.

Mùa hè nhiều mưa, khi tiếng chuông của môn thi cuối cùng vang lên, dưới bầu trời âm u, rất đông phụ huynh đang đứng chờ thí sinh.

Dì út của Hạ Tranh đã xin nghỉ phép ở nhà máy để đến đón Hạ Tranh về nhà ăn tối: "Đang nhìn gì đấy, nhanh lên, trời sắp mưa rồi."

Đám đông đen nghịt như tổ kiến, quần áo tươi sáng làm nổi bật những khuôn mặt đủ màu sắc, quá nhiều người, không thấy rõ.

Hạ Tranh thu tầm mắt, mỉm cười với dì, rời khỏi trường thi trước khi trời mưa.

Ầm ầm --

Tiếng mưa rơi rào rào ầm ĩ, dây cảnh báo màu vàng bị giật ra rơi lả tả trên mặt đất, những bài thi cao quý đã được mã hóa rời khỏi trường, khuôn viên trường ban ngày đông như thủy triều, đến đêm lại giống như một nấm mồ cô độc im ắng bị thế gian bỏ quên, chào đón một vị khách trẻ tuổi không mời mà đến.

Lâm Hướng Bắc trèo qua tường vào, bật đèn pin tìm từng phòng, xem từng bàn, trong ánh sáng lạnh lẽo, một gương mặt đen trắng in trên nền giấy thô mỏng mà vẫn đẹp đến nao lòng, được cậu cẩn thận dùng dao lam rạch theo mép dưới cắt rời nguyên vẹn, cẩn thận từng li từng tí tựa như một tên trộm đang đánh cắp món bảo vật tuyệt thế.

Từ đó về sau, trời nam đất bắc, mỗi người một ngả, tấm thẻ dự thi tượng trưng cho khởi đầu một cuộc đời huy hoàng của Hạ Tranh đã chứng kiến toàn bộ quá trình lao dốc không phanh của Lâm Hướng Bắc.

Lần cuối cùng Lâm Hướng Bắc gặp Hạ Tranh ở Lệ Hà, cậu đã lén lút trà trộn vào đám đông bên ngoài trường thi, nhìn anh một cái từ xa, rồi lặng lẽ rời đi.

Sau đó tin tức về nhau chỉ còn xuất hiện trong những lời đồn.

Nghe nói Hạ Tranh không phụ mong đợi, đã đạt được thành tích cao nhất kể từ khi trường trung học Lệ Hà thành lập.

Nghe nói Hạ Tranh trúng tuyển vào Đại học Chính trị và Pháp luật hàng đầu.

Nghe nói một ông chủ nào đó ở Lệ Hà đã tài trợ học phí bốn năm đại học cho Hạ Tranh.

Nghe nói, nghe nói, nghe nói --

Ngày 23 tháng 7, Tân Thế Giới bị lục soát trong một đợt truy quét nghiêm ngặt, phát hiện cất giấu một lượng lớn chất cấm gọi là "thuốc vui", tang vật và người đều bị bắt.

Lâm Hướng Bắc và Chung Trạch Nhuệ bị bắt ngay tại phòng riêng của Tân Thế Giới, Trần Thu Bình quá hoảng sợ suýt thì sảy thai, còn ông chủ Vương nhận được tin trước đó đã cuỗm tiền bỏ trốn, bị phát lệnh truy nã.

Đây là tin tức lớn hiếm gặp trong mười năm ở Lệ Hà, gây xôn xao khắp nơi, ai ai cũng biết.

Trước đây Chung Trạch Nhuệ và đám tay chân ỷ vào sức lực làm những việc sai trái, giờ đây kẻ ác phải chịu báo ứng, thật là sảng khoái lòng người!

Còn về Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh nghe dì út phẫn nộ bình phẩm: "Tuổi còn nhỏ đã không lo học, đi theo người ta làm mấy thứ bậy bạ, thật đáng đời."

Mọi người đều cho rằng Lâm Hướng Bắc đáng đời.

Hạ Tranh cũng nên nghĩ như vậy.

Anh muốn nghe Lâm Hướng Bắc đang ở trong trại tạm giam kia tự thừa nhận sai lầm, sau nhiều lần tìm cách, nhờ luật sư trợ giúp pháp lý đến thăm, nhưng Lâm Hướng Bắc kiên quyết chỉ gặp luật sư, không chịu gặp anh, ba lần.

Là không dám đối mặt, hay vẫn cố chấp không hối cải?

Cho đến khi Hạ Tranh bắt đầu hành trình đến Tân Bắc, anh vẫn không thể gặp được Lâm Hướng Bắc như mong muốn, đành phải nhờ luật sư nhắn một câu từ tận đáy lòng đến Lâm Hướng Bắc -- đời vẫn còn dài, hãy ăn năn tử tế.

--

Lời tác giả:

Chúc mừng Hạ Tranh đã giành chức vô địch trong cuộc thi Yêu Mù Quáng lần thứ 1203.

Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… Theo tưởng tượng của Lâm Hướng Bắc, diễn biến của sự việc lẽ ra phải là Hạ Tranh tức giận đánh cậu một trận thật đau, rồi sau đó không bao giờ qua lại với cậu nữa.Nhưng không.Cả khuôn mặt của Hạ Tranh chìm trong ánh sáng màu hồng nhạt, cậu có thể cảm nhận được năm ngón tay lạnh lẽo đang siết cổ mình run lên, thật lâu sau đó, từ từ buông ra, chuyển sang v**t v* má cậu, dùng đầu ngón cái chậm rãi lau đi vết son còn sót lại trên mặt cậu, như thể đang xóa đi một bằng chứng tội lỗi không thể tha thứ.Lâm Hướng Bắc tựa gáy vào bức tường cứng, để trái tim mình cũng trở nên lạnh lẽo cứng rắn như xi măng, nhưng khi chạm phải ánh mắt đau đớn dần trở nên bao dung và tha thứ của Hạ Tranh, trái tim cậu lại giống như bị búa sắt đập vào, giữa máu thịt be bét còn lẫn với đá vụn bụi đất bay tứ tung."Anh biết em đang sợ điều gì, nhưng thích một người không phải là bệnh."Cậu nghe giọng nói hơi khàn đang cố kìm nén của Hạ Tranh, như đang dẫn đường cho một đứa trẻ lạc lối: "Anh không tin khi anh nhìn em, ôm em, em không có chút cảm giác nào.""Lâm Hướng Bắc, chỉ lần này thôi, chỉ một lần này thôi."Hạ Tranh không nhận được lời xin lỗi, đã chủ động lựa chọn tha thứ.Nguyên tắc của anh cứ hạ thấp rồi lại hạ thấp, mệt mỏi vì sự quậy phá của Lâm Hướng Bắc, anh đưa hai tay ôm lấy thân thể đang cứng đờ, vì không muốn mất đi, ôm rất chặt, như thể muốn dùng sức mạnh để hòa Lâm Hướng Bắc vào máu thịt của mình, để nói cho Lâm Hướng Bắc biết anh kiên định đến nhường nào.Nhưng sau vài giây ngỡ ngàng, Lâm Hướng Bắc chỉ đẩy mạnh anh ra, như không dám đối diện, lao ra ngoài chẳng khác nào đang trốn chạy.Trong mấy ngày sau đó, Hạ Tranh còn không thể liên lạc được với Lâm Hướng Bắc, chứ đừng nói đến việc gặp mặt.Lâm Hướng Bắc không đến trường, Hạ Tranh cũng không thể tìm thấy cậu ở nhà họ Lâm. Anh đã gửi rất nhiều tin nhắn cho Lâm Hướng Bắc, nói rằng anh sẵn sàng cho Lâm Hướng Bắc thời gian để bình tĩnh lại, cũng không can thiệp vào việc cậu bán thuốc lá nữa, mong Lâm Hướng Bắc đừng trốn tránh anh.Sự nhượng bộ của Hạ Tranh không đổi lấy được sự hồi tâm chuyển ý của Lâm Hướng Bắc.Lần gặp lại sau đó, anh trông thấy Lâm Hướng Bắc phía xa đang hẹn hò với cô kỹ thuật viên ở quán trà sữa gần Tân Thế Giới -- chắc là hẹn hò, giống như tất cả những chàng trai cô gái tuổi mới lớn yêu sớm, Lâm Hướng Bắc mua trà sữa cho cô ta, ôm vai cô ta cười khẽ.Ngẩng đầu lên, thấy Hạ Tranh mang vẻ mặt lạnh băng, Lâm Hướng Bắc chỉ khựng lại rất nhẹ, rồi lại giả vờ như không nhìn thấy anh.Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Hạ Tranh nhận thấy trang phục của Lâm Hướng Bắc đã có sự thay đổi đáng kể, nhất là đôi giày thể thao hàng hiệu dưới chân -- là thứ mà hiện tại Lâm Hướng Bắc chắc chắn không đủ khả năng chi trả.Hạ Tranh nhanh chóng bước lên đánh rơi túi trà sữa trong tay cậu."Bịch" một tiếng, chất lỏng ngọt ngào béo ngậy bắn vương vãi khắp mặt đất như mỡ cắt ra từ cơ thể người, Hạ Tranh dữ tợn như vậy dọa cô gái kia sợ mất mật, trốn ra sau lưng Lâm Hướng Bắc.Giữa hai người nổ ra cuộc cãi vã dữ dội nhất kể từ khi bắt đầu yêu nhau, suýt thì đánh nhau ngay trên đường, Hạ Tranh tức giận, nắm đấm đã giơ lên cao, nhưng mãi vẫn không hạ xuống, cuối cùng chỉ thẫn thờ buông thõng bên hông."Là vì anh không cho em thử sao?"Hạ Tranh không tìm được lý do nào khác, bắt đầu chết đuối vơ đại, nắm chặt cổ tay Lâm Hướng Bắc, nghiến răng nói: "Em muốn thử, được, về nhà ngay bây giờ, muốn thử kiểu gì cũng được."Lâm Hướng Bắc một lần nữa giật tay ra, chỉ vào đôi giày bị vài giọt trà sữa văng lên, hỏi anh có biết giá tiền không."Tôi đã muốn nói thẳng với anh từ lâu rồi, tôi rất thích đôi giày thể thao anh Trạch Nhuệ tặng, nhưng vì phải quan tâm đến lòng tự trọng mong manh của anh, tôi không dám khoe trước mặt anh, nhưng bây giờ tôi có thể đổi mỗi ngày một đôi giày như thế này, tôi đi rất thoải mái, sướng lắm."Lâm Hướng Bắc kiêu ngạo hất cằm: "Đúng, ở bên anh cũng khá vui, cũng có cảm giác đấy, nhưng tôi không muốn sống lại những ngày như trước nữa. Tất nhiên anh không sợ gì rồi, anh học giỏi mà, khi đó thi đậu một trường đại học tốt, có nhiều con đường, còn tôi thì sao, đi theo anh rời khỏi đây, tôi có thể nhận được gì, chẳng lẽ đi bán hàng rong trước cổng trường đại học của anh à? Tôi không mất mặt như vậy được đâu."Nếu nói quá lời thì sẽ rất giả, cậu thừa nhận mình thích Hạ Tranh, đối mặt với nỗi mơ hồ về tương lai, khiến những lời nói dối này nghe thật hơn -- đó là những câu từ cậu đã mài giũa đến không chê vào đâu được trong suốt những đêm trằn trọc không ngủ."Hạ Tranh, học hành tôi không bằng anh, kiếm tiền anh không bằng tôi, tôi cũng chẳng cần anh tha thứ cho tôi điều gì, mỗi người có lựa chọn riêng, đừng có cản trở tương lai của nhau."Câu này là Lâm Hướng Bắc học được từ một cuốn tiểu thuyết ba xu nào đó, đặt vào đây là hợp lý nhất.Anh có lập trường và lý tưởng của anh, tôi có lòng hư vinh và tham vọng của tôi, đã không cùng chí hướng, thì không thể làm việc cùng nhau, giống như một kết cục chia ly không thể đoàn tụ trong những bộ phim Hồng Kông đen trắng ngày xưa.Có yêu cũng không thể uống nước no bụng, có thích cũng không thể bào ra ăn được, phải kiếm tiền mà tiêu -- Lâm Hướng Bắc đã xếp Hạ Tranh ra sau những lợi ích đáng kể.Hạ Tranh hoàn toàn có thể hứa với cậu sau này chắc chắn sẽ cho cậu cuộc sống tốt đẹp, nhưng chuyện tương lai ai dám chắc được?Ai có thể đảm bảo Hạ Tranh sẽ được nhận vào một trường đại học lớn? Ai có thể đảm bảo Hạ Tranh sẽ bay cao bay xa? Và ai có thể đảm bảo cả đời này, Hạ Tranh sẽ mãi thích Lâm Hướng Bắc giống như hôm nay?Bất cứ hành động vẽ vời nào cũng chỉ là tấm séc rỗng không có giá trị không thể rút được tiền.Mọi thứ đều sẽ thay đổi, lòng người càng là như vậy.Dù Hạ Tranh có níu kéo hay kiên trì thế nào, thậm chí là nhiều lần tha thứ cho sự ngang ngược của Lâm Hướng Bắc, thì cũng không thể phủ nhận rằng, cảm xúc của họ đã đến bên bờ vực.Ngày 22 tháng 5, Hạ Tranh canh chừng trong công viên gặp được Lâm Hướng Bắc đang giao thuốc cho khách hàng, đơn phương nhận được thông báo chia tay.Lúc này túi Lâm Hướng Bắc đã căng phồng, rõ ràng có kha khá tiền để dành, thậm chí còn chuẩn bị ba nghìn đồng làm "phí chia tay" cho Hạ Tranh.Tất nhiên Hạ Tranh sẽ không lấy.Trước sự sỉ nhục tr*n tr**, Hạ Tranh lộ vẻ mặt lạnh tanh không nói một chữ nào, chỉ lẳng lặng nhìn Lâm Hướng Bắc thật sâu, như đang suy xét tại sao họ lại đi đến bước này -- lòng kiêu hãnh của Hạ Tranh đã trôi đi như dòng nước, anh trẻ tuổi tay trắng, chẳng thể cho nổi những thứ cậu muốn.Hiện thực khắc nghiệt đẩy Hạ Tranh vào thế bất lợi, bước vào một thế giới bi quan, giống như trong những câu chuyện Liêu Trai thời xa xưa, nơi chàng học trò nghèo và tiểu thư nhà giàu dù đã trải qua đủ chín chín tám mốt kiếp nạn gian truân, nhưng vẫn chưa chắc có thể tu thành chính quả.Trước bao nhiêu thử thách, Hạ Tranh mang thân xác phàm tục bận rộn quá sức đã đón nhận một lần trượt dài trong thành tích.Thầy chủ nhiệm lo lắng hơn ai hết, nhiều lần tìm anh để tâm sự, nhưng trái tim Hạ Tranh đã buộc chặt vào Lâm Hướng Bắc, bay đến tận chín tầng mây.Trước khi tháng sáu đến, hễ có cơ hội là Hạ Tranh lại tới Tân Thế Giới, mang theo hy vọng cuối cùng rằng Lâm Hướng Bắc có thể thi đại học.Trong hai lần gặp Lâm Hướng Bắc, anh đã nghe rất nhiều lời chua chát lạnh nhạt từ miệng cậu, từng chút một như axit sulfuric đậm đặc ăn mòn trái tim anh.Vết thương thối rữa trong lòng chẳng ai thấy được, nhưng nỗi đau thể xác lại như cơn mưa rào trút xuống.Chung Trạch Nhuệ và vài tên tay chân chặn anh trong con hẻm, Hạ Tranh một thân một mình không không thể đột phá vòng vây.Tuy nhiên, khi ngã mạnh xuống đất, đang định phản công, anh ngẩng đầu lên, thấy cửa sổ tầng hai lóe lên một tia sáng màu cam vàng.Chủ nhân của điếu thuốc đã bắt gặp ánh mắt lấp lánh của anh."Còn dám đến quấy rầy Tiểu Bắc, sẽ đánh gãy chân mày, cút đi."Hạ Tranh chậm chạp bò dậy từ mặt đất lầy lội sau cơn mưa, cả người lấm lem bùn đất, đứng trong vũng nước im lặng nhìn Lâm Hướng Bắc đang tựa vào cửa sổ từ xa -- Lâm Hướng Bắc đã hứa với anh sẽ bỏ thuốc lá giờ đây lại trở về với thế giới trước kia, một thế giới không có Hạ Tranh, sự giao thoa ngắn ngủi và ngọt ngào của họ khó thoát được kết cục chia lìa thảm khốc.Hạ Tranh khẽ cười không thành tiếng.Thật rẻ mạt, vì một tình yêu không đáng nửa xu, tự làm bản thân thành ra xấu hổ và thảm hại thế này."Lâm Hướng Bắc, em đừng hối hận."Em không cần tôi, tôi cũng không cần em nữa -- cuộc đời mới chỉ bắt đầu, ai đúng ai sai, cứ chờ mà xem.Tình cảm không còn hy vọng, nhưng ý chí lại vực dậy mạnh mẽ, Hạ Tranh khập khiễng nhưng kiên quyết rời khỏi địa bàn của Lâm Hướng Bắc, không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa.Kỳ thi đại học được mong chờ đã diễn ra đúng hẹn.Lâm Hướng Bắc đang bận kiếm tiền với Chung Trạch Nhuệ, không tham gia.Hạ Tranh cũng chẳng có thời gian quan tâm đến quyết định của người yêu cũ đã chia tay, tập trung làm bài.Mùa hè nhiều mưa, khi tiếng chuông của môn thi cuối cùng vang lên, dưới bầu trời âm u, rất đông phụ huynh đang đứng chờ thí sinh.Dì út của Hạ Tranh đã xin nghỉ phép ở nhà máy để đến đón Hạ Tranh về nhà ăn tối: "Đang nhìn gì đấy, nhanh lên, trời sắp mưa rồi."Đám đông đen nghịt như tổ kiến, quần áo tươi sáng làm nổi bật những khuôn mặt đủ màu sắc, quá nhiều người, không thấy rõ.Hạ Tranh thu tầm mắt, mỉm cười với dì, rời khỏi trường thi trước khi trời mưa.Ầm ầm --Tiếng mưa rơi rào rào ầm ĩ, dây cảnh báo màu vàng bị giật ra rơi lả tả trên mặt đất, những bài thi cao quý đã được mã hóa rời khỏi trường, khuôn viên trường ban ngày đông như thủy triều, đến đêm lại giống như một nấm mồ cô độc im ắng bị thế gian bỏ quên, chào đón một vị khách trẻ tuổi không mời mà đến.Lâm Hướng Bắc trèo qua tường vào, bật đèn pin tìm từng phòng, xem từng bàn, trong ánh sáng lạnh lẽo, một gương mặt đen trắng in trên nền giấy thô mỏng mà vẫn đẹp đến nao lòng, được cậu cẩn thận dùng dao lam rạch theo mép dưới cắt rời nguyên vẹn, cẩn thận từng li từng tí tựa như một tên trộm đang đánh cắp món bảo vật tuyệt thế.Từ đó về sau, trời nam đất bắc, mỗi người một ngả, tấm thẻ dự thi tượng trưng cho khởi đầu một cuộc đời huy hoàng của Hạ Tranh đã chứng kiến toàn bộ quá trình lao dốc không phanh của Lâm Hướng Bắc.Lần cuối cùng Lâm Hướng Bắc gặp Hạ Tranh ở Lệ Hà, cậu đã lén lút trà trộn vào đám đông bên ngoài trường thi, nhìn anh một cái từ xa, rồi lặng lẽ rời đi.Sau đó tin tức về nhau chỉ còn xuất hiện trong những lời đồn.Nghe nói Hạ Tranh không phụ mong đợi, đã đạt được thành tích cao nhất kể từ khi trường trung học Lệ Hà thành lập.Nghe nói Hạ Tranh trúng tuyển vào Đại học Chính trị và Pháp luật hàng đầu.Nghe nói một ông chủ nào đó ở Lệ Hà đã tài trợ học phí bốn năm đại học cho Hạ Tranh.Nghe nói, nghe nói, nghe nói --Ngày 23 tháng 7, Tân Thế Giới bị lục soát trong một đợt truy quét nghiêm ngặt, phát hiện cất giấu một lượng lớn chất cấm gọi là "thuốc vui", tang vật và người đều bị bắt.Lâm Hướng Bắc và Chung Trạch Nhuệ bị bắt ngay tại phòng riêng của Tân Thế Giới, Trần Thu Bình quá hoảng sợ suýt thì sảy thai, còn ông chủ Vương nhận được tin trước đó đã cuỗm tiền bỏ trốn, bị phát lệnh truy nã.Đây là tin tức lớn hiếm gặp trong mười năm ở Lệ Hà, gây xôn xao khắp nơi, ai ai cũng biết.Trước đây Chung Trạch Nhuệ và đám tay chân ỷ vào sức lực làm những việc sai trái, giờ đây kẻ ác phải chịu báo ứng, thật là sảng khoái lòng người!Còn về Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh nghe dì út phẫn nộ bình phẩm: "Tuổi còn nhỏ đã không lo học, đi theo người ta làm mấy thứ bậy bạ, thật đáng đời."Mọi người đều cho rằng Lâm Hướng Bắc đáng đời.Hạ Tranh cũng nên nghĩ như vậy.Anh muốn nghe Lâm Hướng Bắc đang ở trong trại tạm giam kia tự thừa nhận sai lầm, sau nhiều lần tìm cách, nhờ luật sư trợ giúp pháp lý đến thăm, nhưng Lâm Hướng Bắc kiên quyết chỉ gặp luật sư, không chịu gặp anh, ba lần.Là không dám đối mặt, hay vẫn cố chấp không hối cải?Cho đến khi Hạ Tranh bắt đầu hành trình đến Tân Bắc, anh vẫn không thể gặp được Lâm Hướng Bắc như mong muốn, đành phải nhờ luật sư nhắn một câu từ tận đáy lòng đến Lâm Hướng Bắc -- đời vẫn còn dài, hãy ăn năn tử tế.--Lời tác giả:Chúc mừng Hạ Tranh đã giành chức vô địch trong cuộc thi Yêu Mù Quáng lần thứ 1203.

Chương 32