Tác giả:

Dự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng…

Chương 35

Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… Đồng hồ sinh học của Hạ Tranh vô cùng chính xác, sáng sớm tỉnh giấc, mở mắt trước cả khi chuông báo thức tám giờ ngày làm việc kịp reo.Lâm Hướng Bắc tuy ngang bướng nhưng ngủ lại rất ngoan, không đạp chăn, không ngáy, thậm chí tư thế cũng không thay đổi nhiều.Tối qua cậu khẽ co người nép vào lòng Hạ Tranh, nửa đêm tỉnh dậy một lần trong trạng thái mơ màng, bị xoay lại đối diện với Hạ Tranh cũng chỉ lầm bầm một tiếng rồi gục đầu vào hõm cổ Hạ Tranh.Lâm Hướng Bắc lúc ngủ đáng yêu hơn lúc tỉnh.Hạ Tranh ôm cậu cả đêm, chỉ cảm thấy thân thể này gầy quá mức, xương nhô lên rất rõ, gần như đâm ra ngoài da, rất cấn người, ôm vào chẳng thấy thoải mái chút nào.Anh chậm rãi rút cánh tay tê rần ra, nhẹ nhàng xuống giường, không đánh thức Lâm Hướng Bắc đang ngủ say.Anh thường ăn sáng ở quán cà phê gần công ty, hôm nay cũng vậy, trước khi ra cửa nhắn tin cho Lâm Hướng Bắc, bảo trong tủ lạnh có bánh mì và sữa, hoặc tự gọi đồ ăn.Ngoài công việc, anh còn một lịch trình rất quan trọng, 3 giờ chiều đến địa điểm mà Đại Phi chỉ định để gặp mặt giải quyết vấn đề vay nặng lãi của Lâm Hướng Bắc.Văn phòng luật Quân Bình vẫn như mọi ngày, Hạ Tranh bước chân nhanh nhẹn hơn một chút, ngoài ra cũng không khác ngày thường là bao.Buổi trưa phân vân giữa việc xuống lầu ăn với đồng nghiệp hay về nhà, anh chọn cái trước, nhưng rõ ràng lúc nói chuyện hơi lơ đãng, mấy lần điện thoại hiện thông báo đều mở ra xem.Chu Trác thấy anh liên tục chú ý đến điện thoại, không khỏi hỏi: "Khách hàng à?"Hạ Tranh mỉm cười, nhận ra lúc ăn mà phân tâm thì không được lịch sự lắm, lại cất điện thoại đi.Lâm Hướng Bắc chắc mười giờ mới dậy, trả lời "Được" rồi không có tin nhắn mới nào nữa.Ở nhà một mình không nói gì với anh sao? Hay là có đối tượng chia sẻ tốt hơn?Hạ Tranh tạm thời gác những câu hỏi khác lại, vì có thêm người ở nhà nên phải cân nhắc lối sống mới, thấy Lâm Hướng Bắc gầy như vậy, việc cấp bách là bồi bổ cho cậu tăng cân, kẻo ngày nào cũng cấn vào anh, nhưng trước đó phải đến bệnh viện kiểm tra tổng quát, nhất là vết thương ở bụng, chắc chắn là một đòn rất nặng có thể tổn thương đến nội tạng.Còn cả tay trái của Lâm Hướng Bắc nữa, bóp nhẹ đã kêu đau, e là viêm nhiễm gì đó -- Người đã lớn như vậy rồi mà vẫn như trẻ con, không biết tự chăm sóc bản thân, làm người ta lo không hết.Giỏ hàng của Hạ Tranh đầy nồi niêu xoong chảo, một cú nhấp chuột, ngày mai sẽ nhận được.Anh không thường nấu nướng, không quá cầu kỳ, tay nghề chỉ ở mức bình thường.Trương Tiểu Mẫn và bạn trai là những người sành ăn, rất am hiểu về nguyên liệu, Thái Bác Minh khen cô là đầu bếp cấp độ Michelin, Hạ Tranh cũng đã nếm thử tay nghề của cô, thoáng nghe cô nhắc đến một ứng dụng dạy nấu ăn gia đình.Mãi đến khi chuẩn bị ra ngoài, Hạ Tranh mới đứng trước chỗ làm việc của Trương Tiểu Mẫn, hỏi tên ứng dụng."Anh định tự nấu ăn à?" Trương Tiểu Mẫn rất thích chia sẻ, lập tức nói với anh: "Anh tìm 'Một người ăn' là được, đơn giản lắm, làm một lần là biết."Hạ Tranh suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Còn khẩu phần hai người thì sao?"Hoàn toàn là một câu thừa thãi, nhưng anh lại nói ra rất thản nhiên, thấp thoáng chút vẻ khoe khoang như đang thông báo.Trương Tiểu Mẫn ngạc nhiên "ơ" một tiếng, nhưng Hạ Tranh lại như đang vội không tiện nói nhiều, nhìn đồng hồ nói: "Tôi còn có việc, sau này sẽ hỏi cô thêm."Anh vừa đi, tin đồn đã bắt đầu lan truyền trong phạm vi nhỏ giữa mấy bàn làm việc gần đó."Có phải Hạ Tranh đang yêu không, mấy ngày trước tôi thấy anh ấy cứ như người mất hồn, trong nhà có ai rồi à?"Thái Bác Minh kéo ghế chen vào, gọi "này này" vài tiếng: "Tiểu Mẫn, vừa nãy tôi và Chu Trác ăn cơm với anh ấy, mắt Hạ Tranh gần như dán vào điện thoại, tôi đoán anh ấy đang đợi tin nhắn của bạn gái.""Thật không?""Hạ Tranh đang theo đuổi ai à..."Thì thầm lao xao, giờ làm việc khô khan tẻ nhạt cũng trở nên vui vẻ hơn nhờ những cuộc bàn tán về người quen: con người sống nhờ vào những niềm vui nhỏ nhoi như vậy.Đương sự Hạ Tranh hoàn toàn không hay biết chuyện này, đã đi gặp Đại Phi, tốn chút công sức xóa nợ cho Lâm Hướng Bắc.Đại Phi mặt bóng dầu, dùng tăm xỉa răng, bảo đàn em đưa hợp đồng vay nợ có chữ ký và dấu vân tay của Lâm Hướng Bắc cho anh: "Anh là gì của nó mà vung tay ghê thế?"Hạ Tranh cẩn thận xem xét hợp đồng, không trả lời câu hỏi của gã ta: "Chỉ có những thứ này thôi, không còn gì khác chứ?""Bọn tôi cũng có quy tắc, đưa tiền rồi là xong, không lằng nhằng." Đại Phi đầy đạo đức nghề nghiệp, gác chân lên bàn, nhổ mảnh thịt dính trong kẽ răng: "Nhưng tôi phải nhắc nhở anh, à, anh họ, họ Hạ phải không?"Hạ Tranh xác nhận không có sai sót gì cất hợp đồng, nhìn Đại Phi."Luật sư Hạ, anh muốn giúp Lâm Hướng Bắc thì được, nhưng cẩn thận kẻo đắc tội ai mà không biết." Đại Phi tặc lưỡi hai tiếng, tỏ vẻ ghê tởm: "Thời buổi này thật là lạ, đếch hiểu sao đàn ông giờ toàn đi cửa sau..."Hạ Tranh nhíu mày, không nói thêm với gã ta nữa, cầm đồ ra khỏi tòa nhà, nghĩ đến lời nhắc nhở của gã, khóe môi hơi chùng xuống, tăng tốc bước chân rời đi.Tít --Trong nhà im ắng, Lâm Hướng Bắc không ra đón anh.Đã hơn 4 giờ chiều rồi, vẫn đang ngủ sao?Hạ Tranh đặt cặp công văn ở lối vào, suy nghĩ một lúc rồi lấy hợp đồng ra, chậm rãi bước đến phòng ngủ chính.Trên giường còn chăn chưa gấp, Lâm Hướng Bắc không biết đã đi đâu.Hạ Tranh nhanh chóng đi đến phía bên kia, thấy túi hành lý vẫn nằm trên sàn mới dừng lại, lập tức gọi điện cho Lâm Hướng Bắc, phải gọi hơn mười giây mới được kết nối.Lâm Hướng Bắc dậy ăn bánh mì rồi ra ngoài giao hàng, cậu nợ Hạ Tranh nhiều tiền như vậy, mặc dù gần Tết không tìm được công việc mới, nhưng cũng không thể ăn bám mãi, trả được chút nào hay chút ấy."A lô, Hạ Tranh, có chuyện gì không?"Bên phía Lâm Hướng Bắc rất ồn ào, có lẽ đang ở ngoài đường, còn có tiếng gió ù ù thổi vào tai Hạ Tranh.Anh đưa điện thoại ra xa một chút, giọng trầm trầm: "Cậu đi đâu vậy?"Là giọng điệu của người lớn đang quở trách đứa trẻ không về nhà.Lâm Hướng Bắc dừng xe lại để nghe rõ lời Hạ Tranh hơn: "Tôi đang đi giao hàng mà."Người còn chưa khỏe đã chạy lung tung, thân lừa ưa nặng!Hạ Tranh nghiến răng: "Về đây.""Gần đến giờ cao điểm rồi, lúc này nhiều đơn, 8 giờ tôi sẽ về, anh không cần đợi tôi ăn cơm đâu." Lâm Hướng Bắc chỉ chăm chăm muốn giao hàng trong thời gian quy định, lớn tiếng nói: "Không nói nữa, tôi sắp trễ giờ rồi, bye."Cậu cúp điện thoại cái rụp, vặn ga chạy đi, vì đơn hàng này là đơn đường dài, có thể kiếm thêm 5 tệ so với đơn bình thường, hơn nữa sau khi nghe giọng Hạ Tranh, cả người cậu bỗng tràn đầy năng lượng, cảm thấy có thể chạy thêm vài trăm cây số nữa.Lâm Hướng Bắc ra ngoài đến gần 9 giờ mới về đến nhà.Vừa mở cửa, bất ngờ thấy Hạ Tranh đang ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa, có vẻ đang cố tình đợi cậu, nhưng ánh mắt nhìn qua có chút oán trách khó tả.Lâm Hướng Bắc cầm mũ bảo hiểm giao hàng trong tay, khi vừa vào cổng, bảo vệ tưởng cậu là người giao hàng, đã chặn cậu lại, may mà trước đó Hạ Tranh đã đưa thẻ ra vào cho cậu, bảo vệ nghi ngờ kiểm tra mấy lần cậu mới được vào trong.Lâm Hướng Bắc không giận, ai cũng phải ra ngoài mưu sinh, làm tròn trách nhiệm là rất tốt.Cậu thay giày xong, vừa cởi áo khoác ra đã nghe Hạ Tranh gọi: "Cậu lại đây."Nhạy bén ngửi ra trông không khí có mùi căng thẳng, thần kinh đang thả lỏng thoáng căng lên, cậu đi qua, vì ngại người đầy bụi bặm, ngồi xuống bên phải Hạ Tranh cách hơn một cánh tay.Trên bàn đặt mấy tờ giấy, Lâm Hướng Bắc liếc một cái đã nhìn thấy dấu vân tay đỏ chói, đó là hợp đồng vay nợ của cậu.Hạ Tranh thả chân trái đang vắt lên xuống, hơi hất cằm: "Xem đi."Lâm Hướng Bắc nắm tay lại, cầm lên, hai tờ giấy rất nhẹ, nhưng lại là ngọn núi đè nặng cậu suốt thời gian qua."Một bản đã được hủy, bản này cậu tự quyết định." Hạ Tranh nhìn về phía cậu, bất ngờ nói: "Tôi khuyên là nên giữ lại."Cổ họng cậu khô khốc, nuốt nước bọt một cái mới nói được nên lời: "Tại sao?""Để nhắc nhở cậu sau này đừng tái phạm, tôi thấy tốt nhất là đóng khung treo đầu giường, mỗi tối trước khi ngủ đọc hai lần, học thuộc lòng, chữa cái tật gì cũng dám ký của cậu." Hạ Tranh nói với giọng trách móc không đành lòng: "Thứ này ai học vài năm cũng hiểu, lãi suất gấp đôi, không biết nên nói cậu can đảm hay là không biết nên không sợ nữa."Lâm Hướng Bắc bị mắng một trận, vẻ mặt khó xử, chuyện đã rồi, giải thích với Hạ Tranh rằng khi đó cậu thực sự cùng đường nên mới bất đắc dĩ bước lên con đường này nghe giống như ngụy biện, nhưng chắc chắn không thể thiếu lời cảm ơn, cậu chân thành nhìn Hạ Tranh nói: "Tôi biết tôi không thông minh bằng anh, nhưng cảm ơn anh."Hạ Tranh cười khẩy một tiếng: "Cách cậu cảm ơn thật là khiến người ta không dám nhận."Lâm Hướng Bắc ngơ ngác, không hiểu sao anh lại nổi cáu.Hợp đồng trong tay được thay bằng thỏa thuận giữa cậu và Hạ Tranh, ngón tay thon dài chỉ vào một điều khoản: "Đọc."Lâm Hướng Bắc làm theo: "Trong thời gian sống chung với Hạ Tranh, mọi việc phải đặt Hạ Tranh lên hàng đầu."Cậu thắc mắc ngước mắt lên, Hạ Tranh nói: "Tối qua còn nói sẽ nghe lời tôi, tôi bảo cậu về, cậu đã nghe tai này lọt tai kia rồi à?"Lâm Hướng Bắc khó hiểu: "Tôi cũng phải đi làm chứ, đâu thể ở nhà từ sáng đến tối được.""Tại sao không được?"Lâm Hướng Bắc càng không thể hiểu nổi: "Tôi không đi làm, làm sao trả tiền cho anh được?"Hạ Tranh đã có tính toán từ trước: "Học một nghề nuôi thân đi đã rồi hẵng nói đến chuyện trả tiền, còn mấy ngày nữa là Tết rồi, cậu cứ ở nhà đi, tôi đăng ký cho cậu một lớp làm bánh, sau Tết cậu sẽ đi học."Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên trợn mắt, nghi ngờ mình nghe nhầm: "Làm bánh?" ngừng một chút: "Là kiểu làm bánh như bánh ngọt ở tiệm đó hả?"Hạ Tranh nhìn cậu với vẻ mặt "chứ còn gì nữa".Lâm Hướng Bắc hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ của Hạ Tranh, cúi đầu chỉ vào mình, "Anh thấy tôi hợp đi nhào nặn làm bánh ngọt à? Đừng đùa nữa."Hợp hay không cũng không quan trọng, mục đích cuối cùng của Hạ Tranh chỉ là kiểm soát toàn bộ động thái của Lâm Hướng Bắc, anh thêm một lựa chọn: "Hoặc cậu muốn học pha cà phê cũng được."Lâm Hướng Bắc đặt hợp đồng xuống, vội nói: "Tôi chưa từng tiếp xúc với mấy thứ đó.""Vậy thì bắt đầu học từ đầu, kiểu gì cũng sẽ học được thôi."Lâm Hướng Bắc líu lưỡi: "Đây không phải vấn đề có học hay không, tôi có thể tự tìm việc làm..."Sống nhờ Hạ Tranh như vậy, nghĩa là sao chứ? Từ chủ nợ nâng cấp lên mức độ bao nuôi, Lâm Hướng Bắc có tay có chân có thể làm việc không muốn như vậy.Cậu chưa thi đại học, nhưng tình cảnh này lại giống như một học sinh bị người lớn ép phải chọn chuyên ngành mình không thích, Hạ Tranh sợ cậu lại phạm sai lầm đã biến thành một phụ huynh theo chủ nghĩa chuyên chế, tự mình quyết định mọi thứ.Thấy Lâm Hướng Bắc còn định phản bác, Hạ Tranh bèn nói: "Nếu những điều cậu hứa với tôi chỉ để lừa tôi, thì ngay từ đầu không cần thiết phải nói những lời ngon ngọt như vậy."Lâm Hướng Bắc liếc nhìn giấy trắng mực đen trên bàn, lập tức im bặt, bây giờ cậu chẳng có tư cách cãi lại anh.Tối qua họ còn yên ổn nằm trên cùng một chiếc giường, chưa đầy 24 giờ đã phá vỡ lớp vỏ yên bình này, thoáng chốc, cả hai đều bâng khuâng không biết phải làm sao, giống như tờ giấy mỏng -- sờ từ các góc độ khác nhau sẽ có cảm giác khác nhau, bề mặt trơn láng phẳng phiu vô hại, song cạnh sắc lại có thể vô tình cứa rách làn da mỏng manh, không đau lắm, nhưng sẽ rớm máu.Hai người quá mạnh mẽ va vào nhau, không tránh khỏi xô xát.Nhưng Hạ Tranh vẫn rất kiên định: "Nói một đằng làm một nẻo với tôi không xong đâu, hy vọng cậu có tinh thần hợp đồng, nghiêm túc tuân thủ quy định trong thỏa thuận của chúng ta."Anh không cho Lâm Hướng Bắc cơ hội thương lượng, đứng dậy vào phòng làm việc.Sự áp đặt của Hạ Tranh khiến Lâm Hướng Bắc tức nghẹn, cúi đầu thở mạnh mấy lần cũng không xua đi được, ngón cái và ngón trỏ vô thức cọ xát vào nhau vì lo lắng, sờ thấy túi quần hơi phồng, suy nghĩ một lúc rồi đi vòng vào phòng vệ sinh, khép cửa lại.--Lời tác giả:Luật sư Hạ về nhà belike: Định cho vợ đang ngủ một bất ngờ, chẳng phải sẽ làm cậu ấy chết mê sao, khoan đã, vợ to đùng của tôi đi đâu rồi, phù, chưa chạy, tự dọa mình thôi.

Đồng hồ sinh học của Hạ Tranh vô cùng chính xác, sáng sớm tỉnh giấc, mở mắt trước cả khi chuông báo thức tám giờ ngày làm việc kịp reo.

Lâm Hướng Bắc tuy ngang bướng nhưng ngủ lại rất ngoan, không đạp chăn, không ngáy, thậm chí tư thế cũng không thay đổi nhiều.

Tối qua cậu khẽ co người nép vào lòng Hạ Tranh, nửa đêm tỉnh dậy một lần trong trạng thái mơ màng, bị xoay lại đối diện với Hạ Tranh cũng chỉ lầm bầm một tiếng rồi gục đầu vào hõm cổ Hạ Tranh.

Lâm Hướng Bắc lúc ngủ đáng yêu hơn lúc tỉnh.

Hạ Tranh ôm cậu cả đêm, chỉ cảm thấy thân thể này gầy quá mức, xương nhô lên rất rõ, gần như đâm ra ngoài da, rất cấn người, ôm vào chẳng thấy thoải mái chút nào.

Anh chậm rãi rút cánh tay tê rần ra, nhẹ nhàng xuống giường, không đánh thức Lâm Hướng Bắc đang ngủ say.

Anh thường ăn sáng ở quán cà phê gần công ty, hôm nay cũng vậy, trước khi ra cửa nhắn tin cho Lâm Hướng Bắc, bảo trong tủ lạnh có bánh mì và sữa, hoặc tự gọi đồ ăn.

Ngoài công việc, anh còn một lịch trình rất quan trọng, 3 giờ chiều đến địa điểm mà Đại Phi chỉ định để gặp mặt giải quyết vấn đề vay nặng lãi của Lâm Hướng Bắc.

Văn phòng luật Quân Bình vẫn như mọi ngày, Hạ Tranh bước chân nhanh nhẹn hơn một chút, ngoài ra cũng không khác ngày thường là bao.

Buổi trưa phân vân giữa việc xuống lầu ăn với đồng nghiệp hay về nhà, anh chọn cái trước, nhưng rõ ràng lúc nói chuyện hơi lơ đãng, mấy lần điện thoại hiện thông báo đều mở ra xem.

Chu Trác thấy anh liên tục chú ý đến điện thoại, không khỏi hỏi: "Khách hàng à?"

Hạ Tranh mỉm cười, nhận ra lúc ăn mà phân tâm thì không được lịch sự lắm, lại cất điện thoại đi.

Lâm Hướng Bắc chắc mười giờ mới dậy, trả lời "Được" rồi không có tin nhắn mới nào nữa.

Ở nhà một mình không nói gì với anh sao? Hay là có đối tượng chia sẻ tốt hơn?

Hạ Tranh tạm thời gác những câu hỏi khác lại, vì có thêm người ở nhà nên phải cân nhắc lối sống mới, thấy Lâm Hướng Bắc gầy như vậy, việc cấp bách là bồi bổ cho cậu tăng cân, kẻo ngày nào cũng cấn vào anh, nhưng trước đó phải đến bệnh viện kiểm tra tổng quát, nhất là vết thương ở bụng, chắc chắn là một đòn rất nặng có thể tổn thương đến nội tạng.

Còn cả tay trái của Lâm Hướng Bắc nữa, bóp nhẹ đã kêu đau, e là viêm nhiễm gì đó -- Người đã lớn như vậy rồi mà vẫn như trẻ con, không biết tự chăm sóc bản thân, làm người ta lo không hết.

Giỏ hàng của Hạ Tranh đầy nồi niêu xoong chảo, một cú nhấp chuột, ngày mai sẽ nhận được.

Anh không thường nấu nướng, không quá cầu kỳ, tay nghề chỉ ở mức bình thường.

Trương Tiểu Mẫn và bạn trai là những người sành ăn, rất am hiểu về nguyên liệu, Thái Bác Minh khen cô là đầu bếp cấp độ Michelin, Hạ Tranh cũng đã nếm thử tay nghề của cô, thoáng nghe cô nhắc đến một ứng dụng dạy nấu ăn gia đình.

Mãi đến khi chuẩn bị ra ngoài, Hạ Tranh mới đứng trước chỗ làm việc của Trương Tiểu Mẫn, hỏi tên ứng dụng.

"Anh định tự nấu ăn à?" Trương Tiểu Mẫn rất thích chia sẻ, lập tức nói với anh: "Anh tìm 'Một người ăn' là được, đơn giản lắm, làm một lần là biết."

Hạ Tranh suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Còn khẩu phần hai người thì sao?"

Hoàn toàn là một câu thừa thãi, nhưng anh lại nói ra rất thản nhiên, thấp thoáng chút vẻ khoe khoang như đang thông báo.

Trương Tiểu Mẫn ngạc nhiên "ơ" một tiếng, nhưng Hạ Tranh lại như đang vội không tiện nói nhiều, nhìn đồng hồ nói: "Tôi còn có việc, sau này sẽ hỏi cô thêm."

Anh vừa đi, tin đồn đã bắt đầu lan truyền trong phạm vi nhỏ giữa mấy bàn làm việc gần đó.

"Có phải Hạ Tranh đang yêu không, mấy ngày trước tôi thấy anh ấy cứ như người mất hồn, trong nhà có ai rồi à?"

Thái Bác Minh kéo ghế chen vào, gọi "này này" vài tiếng: "Tiểu Mẫn, vừa nãy tôi và Chu Trác ăn cơm với anh ấy, mắt Hạ Tranh gần như dán vào điện thoại, tôi đoán anh ấy đang đợi tin nhắn của bạn gái."

"Thật không?"

"Hạ Tranh đang theo đuổi ai à..."

Thì thầm lao xao, giờ làm việc khô khan tẻ nhạt cũng trở nên vui vẻ hơn nhờ những cuộc bàn tán về người quen: con người sống nhờ vào những niềm vui nhỏ nhoi như vậy.

Đương sự Hạ Tranh hoàn toàn không hay biết chuyện này, đã đi gặp Đại Phi, tốn chút công sức xóa nợ cho Lâm Hướng Bắc.

Đại Phi mặt bóng dầu, dùng tăm xỉa răng, bảo đàn em đưa hợp đồng vay nợ có chữ ký và dấu vân tay của Lâm Hướng Bắc cho anh: "Anh là gì của nó mà vung tay ghê thế?"

Hạ Tranh cẩn thận xem xét hợp đồng, không trả lời câu hỏi của gã ta: "Chỉ có những thứ này thôi, không còn gì khác chứ?"

"Bọn tôi cũng có quy tắc, đưa tiền rồi là xong, không lằng nhằng." Đại Phi đầy đạo đức nghề nghiệp, gác chân lên bàn, nhổ mảnh thịt dính trong kẽ răng: "Nhưng tôi phải nhắc nhở anh, à, anh họ, họ Hạ phải không?"

Hạ Tranh xác nhận không có sai sót gì cất hợp đồng, nhìn Đại Phi.

"Luật sư Hạ, anh muốn giúp Lâm Hướng Bắc thì được, nhưng cẩn thận kẻo đắc tội ai mà không biết." Đại Phi tặc lưỡi hai tiếng, tỏ vẻ ghê tởm: "Thời buổi này thật là lạ, đếch hiểu sao đàn ông giờ toàn đi cửa sau..."

Hạ Tranh nhíu mày, không nói thêm với gã ta nữa, cầm đồ ra khỏi tòa nhà, nghĩ đến lời nhắc nhở của gã, khóe môi hơi chùng xuống, tăng tốc bước chân rời đi.

Tít --

Trong nhà im ắng, Lâm Hướng Bắc không ra đón anh.

Đã hơn 4 giờ chiều rồi, vẫn đang ngủ sao?

Hạ Tranh đặt cặp công văn ở lối vào, suy nghĩ một lúc rồi lấy hợp đồng ra, chậm rãi bước đến phòng ngủ chính.

Trên giường còn chăn chưa gấp, Lâm Hướng Bắc không biết đã đi đâu.

Hạ Tranh nhanh chóng đi đến phía bên kia, thấy túi hành lý vẫn nằm trên sàn mới dừng lại, lập tức gọi điện cho Lâm Hướng Bắc, phải gọi hơn mười giây mới được kết nối.

Lâm Hướng Bắc dậy ăn bánh mì rồi ra ngoài giao hàng, cậu nợ Hạ Tranh nhiều tiền như vậy, mặc dù gần Tết không tìm được công việc mới, nhưng cũng không thể ăn bám mãi, trả được chút nào hay chút ấy.

"A lô, Hạ Tranh, có chuyện gì không?"

Bên phía Lâm Hướng Bắc rất ồn ào, có lẽ đang ở ngoài đường, còn có tiếng gió ù ù thổi vào tai Hạ Tranh.

Anh đưa điện thoại ra xa một chút, giọng trầm trầm: "Cậu đi đâu vậy?"

Là giọng điệu của người lớn đang quở trách đứa trẻ không về nhà.

Lâm Hướng Bắc dừng xe lại để nghe rõ lời Hạ Tranh hơn: "Tôi đang đi giao hàng mà."

Người còn chưa khỏe đã chạy lung tung, thân lừa ưa nặng!

Hạ Tranh nghiến răng: "Về đây."

"Gần đến giờ cao điểm rồi, lúc này nhiều đơn, 8 giờ tôi sẽ về, anh không cần đợi tôi ăn cơm đâu." Lâm Hướng Bắc chỉ chăm chăm muốn giao hàng trong thời gian quy định, lớn tiếng nói: "Không nói nữa, tôi sắp trễ giờ rồi, bye."

Cậu cúp điện thoại cái rụp, vặn ga chạy đi, vì đơn hàng này là đơn đường dài, có thể kiếm thêm 5 tệ so với đơn bình thường, hơn nữa sau khi nghe giọng Hạ Tranh, cả người cậu bỗng tràn đầy năng lượng, cảm thấy có thể chạy thêm vài trăm cây số nữa.

Lâm Hướng Bắc ra ngoài đến gần 9 giờ mới về đến nhà.

Vừa mở cửa, bất ngờ thấy Hạ Tranh đang ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa, có vẻ đang cố tình đợi cậu, nhưng ánh mắt nhìn qua có chút oán trách khó tả.

Lâm Hướng Bắc cầm mũ bảo hiểm giao hàng trong tay, khi vừa vào cổng, bảo vệ tưởng cậu là người giao hàng, đã chặn cậu lại, may mà trước đó Hạ Tranh đã đưa thẻ ra vào cho cậu, bảo vệ nghi ngờ kiểm tra mấy lần cậu mới được vào trong.

Lâm Hướng Bắc không giận, ai cũng phải ra ngoài mưu sinh, làm tròn trách nhiệm là rất tốt.

Cậu thay giày xong, vừa cởi áo khoác ra đã nghe Hạ Tranh gọi: "Cậu lại đây."

Nhạy bén ngửi ra trông không khí có mùi căng thẳng, thần kinh đang thả lỏng thoáng căng lên, cậu đi qua, vì ngại người đầy bụi bặm, ngồi xuống bên phải Hạ Tranh cách hơn một cánh tay.

Trên bàn đặt mấy tờ giấy, Lâm Hướng Bắc liếc một cái đã nhìn thấy dấu vân tay đỏ chói, đó là hợp đồng vay nợ của cậu.

Hạ Tranh thả chân trái đang vắt lên xuống, hơi hất cằm: "Xem đi."

Lâm Hướng Bắc nắm tay lại, cầm lên, hai tờ giấy rất nhẹ, nhưng lại là ngọn núi đè nặng cậu suốt thời gian qua.

"Một bản đã được hủy, bản này cậu tự quyết định." Hạ Tranh nhìn về phía cậu, bất ngờ nói: "Tôi khuyên là nên giữ lại."

Cổ họng cậu khô khốc, nuốt nước bọt một cái mới nói được nên lời: "Tại sao?"

"Để nhắc nhở cậu sau này đừng tái phạm, tôi thấy tốt nhất là đóng khung treo đầu giường, mỗi tối trước khi ngủ đọc hai lần, học thuộc lòng, chữa cái tật gì cũng dám ký của cậu." Hạ Tranh nói với giọng trách móc không đành lòng: "Thứ này ai học vài năm cũng hiểu, lãi suất gấp đôi, không biết nên nói cậu can đảm hay là không biết nên không sợ nữa."

Lâm Hướng Bắc bị mắng một trận, vẻ mặt khó xử, chuyện đã rồi, giải thích với Hạ Tranh rằng khi đó cậu thực sự cùng đường nên mới bất đắc dĩ bước lên con đường này nghe giống như ngụy biện, nhưng chắc chắn không thể thiếu lời cảm ơn, cậu chân thành nhìn Hạ Tranh nói: "Tôi biết tôi không thông minh bằng anh, nhưng cảm ơn anh."

Hạ Tranh cười khẩy một tiếng: "Cách cậu cảm ơn thật là khiến người ta không dám nhận."

Lâm Hướng Bắc ngơ ngác, không hiểu sao anh lại nổi cáu.

Hợp đồng trong tay được thay bằng thỏa thuận giữa cậu và Hạ Tranh, ngón tay thon dài chỉ vào một điều khoản: "Đọc."

Lâm Hướng Bắc làm theo: "Trong thời gian sống chung với Hạ Tranh, mọi việc phải đặt Hạ Tranh lên hàng đầu."

Cậu thắc mắc ngước mắt lên, Hạ Tranh nói: "Tối qua còn nói sẽ nghe lời tôi, tôi bảo cậu về, cậu đã nghe tai này lọt tai kia rồi à?"

Lâm Hướng Bắc khó hiểu: "Tôi cũng phải đi làm chứ, đâu thể ở nhà từ sáng đến tối được."

"Tại sao không được?"

Lâm Hướng Bắc càng không thể hiểu nổi: "Tôi không đi làm, làm sao trả tiền cho anh được?"

Hạ Tranh đã có tính toán từ trước: "Học một nghề nuôi thân đi đã rồi hẵng nói đến chuyện trả tiền, còn mấy ngày nữa là Tết rồi, cậu cứ ở nhà đi, tôi đăng ký cho cậu một lớp làm bánh, sau Tết cậu sẽ đi học."

Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên trợn mắt, nghi ngờ mình nghe nhầm: "Làm bánh?" ngừng một chút: "Là kiểu làm bánh như bánh ngọt ở tiệm đó hả?"

Hạ Tranh nhìn cậu với vẻ mặt "chứ còn gì nữa".

Lâm Hướng Bắc hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ của Hạ Tranh, cúi đầu chỉ vào mình, "Anh thấy tôi hợp đi nhào nặn làm bánh ngọt à? Đừng đùa nữa."

Hợp hay không cũng không quan trọng, mục đích cuối cùng của Hạ Tranh chỉ là kiểm soát toàn bộ động thái của Lâm Hướng Bắc, anh thêm một lựa chọn: "Hoặc cậu muốn học pha cà phê cũng được."

Lâm Hướng Bắc đặt hợp đồng xuống, vội nói: "Tôi chưa từng tiếp xúc với mấy thứ đó."

"Vậy thì bắt đầu học từ đầu, kiểu gì cũng sẽ học được thôi."

Lâm Hướng Bắc líu lưỡi: "Đây không phải vấn đề có học hay không, tôi có thể tự tìm việc làm..."

Sống nhờ Hạ Tranh như vậy, nghĩa là sao chứ? Từ chủ nợ nâng cấp lên mức độ bao nuôi, Lâm Hướng Bắc có tay có chân có thể làm việc không muốn như vậy.

Cậu chưa thi đại học, nhưng tình cảnh này lại giống như một học sinh bị người lớn ép phải chọn chuyên ngành mình không thích, Hạ Tranh sợ cậu lại phạm sai lầm đã biến thành một phụ huynh theo chủ nghĩa chuyên chế, tự mình quyết định mọi thứ.

Thấy Lâm Hướng Bắc còn định phản bác, Hạ Tranh bèn nói: "Nếu những điều cậu hứa với tôi chỉ để lừa tôi, thì ngay từ đầu không cần thiết phải nói những lời ngon ngọt như vậy."

Lâm Hướng Bắc liếc nhìn giấy trắng mực đen trên bàn, lập tức im bặt, bây giờ cậu chẳng có tư cách cãi lại anh.

Tối qua họ còn yên ổn nằm trên cùng một chiếc giường, chưa đầy 24 giờ đã phá vỡ lớp vỏ yên bình này, thoáng chốc, cả hai đều bâng khuâng không biết phải làm sao, giống như tờ giấy mỏng -- sờ từ các góc độ khác nhau sẽ có cảm giác khác nhau, bề mặt trơn láng phẳng phiu vô hại, song cạnh sắc lại có thể vô tình cứa rách làn da mỏng manh, không đau lắm, nhưng sẽ rớm máu.

Hai người quá mạnh mẽ va vào nhau, không tránh khỏi xô xát.

Nhưng Hạ Tranh vẫn rất kiên định: "Nói một đằng làm một nẻo với tôi không xong đâu, hy vọng cậu có tinh thần hợp đồng, nghiêm túc tuân thủ quy định trong thỏa thuận của chúng ta."

Anh không cho Lâm Hướng Bắc cơ hội thương lượng, đứng dậy vào phòng làm việc.

Sự áp đặt của Hạ Tranh khiến Lâm Hướng Bắc tức nghẹn, cúi đầu thở mạnh mấy lần cũng không xua đi được, ngón cái và ngón trỏ vô thức cọ xát vào nhau vì lo lắng, sờ thấy túi quần hơi phồng, suy nghĩ một lúc rồi đi vòng vào phòng vệ sinh, khép cửa lại.

--

Lời tác giả:

Luật sư Hạ về nhà belike: Định cho vợ đang ngủ một bất ngờ, chẳng phải sẽ làm cậu ấy chết mê sao, khoan đã, vợ to đùng của tôi đi đâu rồi, phù, chưa chạy, tự dọa mình thôi.

Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… Đồng hồ sinh học của Hạ Tranh vô cùng chính xác, sáng sớm tỉnh giấc, mở mắt trước cả khi chuông báo thức tám giờ ngày làm việc kịp reo.Lâm Hướng Bắc tuy ngang bướng nhưng ngủ lại rất ngoan, không đạp chăn, không ngáy, thậm chí tư thế cũng không thay đổi nhiều.Tối qua cậu khẽ co người nép vào lòng Hạ Tranh, nửa đêm tỉnh dậy một lần trong trạng thái mơ màng, bị xoay lại đối diện với Hạ Tranh cũng chỉ lầm bầm một tiếng rồi gục đầu vào hõm cổ Hạ Tranh.Lâm Hướng Bắc lúc ngủ đáng yêu hơn lúc tỉnh.Hạ Tranh ôm cậu cả đêm, chỉ cảm thấy thân thể này gầy quá mức, xương nhô lên rất rõ, gần như đâm ra ngoài da, rất cấn người, ôm vào chẳng thấy thoải mái chút nào.Anh chậm rãi rút cánh tay tê rần ra, nhẹ nhàng xuống giường, không đánh thức Lâm Hướng Bắc đang ngủ say.Anh thường ăn sáng ở quán cà phê gần công ty, hôm nay cũng vậy, trước khi ra cửa nhắn tin cho Lâm Hướng Bắc, bảo trong tủ lạnh có bánh mì và sữa, hoặc tự gọi đồ ăn.Ngoài công việc, anh còn một lịch trình rất quan trọng, 3 giờ chiều đến địa điểm mà Đại Phi chỉ định để gặp mặt giải quyết vấn đề vay nặng lãi của Lâm Hướng Bắc.Văn phòng luật Quân Bình vẫn như mọi ngày, Hạ Tranh bước chân nhanh nhẹn hơn một chút, ngoài ra cũng không khác ngày thường là bao.Buổi trưa phân vân giữa việc xuống lầu ăn với đồng nghiệp hay về nhà, anh chọn cái trước, nhưng rõ ràng lúc nói chuyện hơi lơ đãng, mấy lần điện thoại hiện thông báo đều mở ra xem.Chu Trác thấy anh liên tục chú ý đến điện thoại, không khỏi hỏi: "Khách hàng à?"Hạ Tranh mỉm cười, nhận ra lúc ăn mà phân tâm thì không được lịch sự lắm, lại cất điện thoại đi.Lâm Hướng Bắc chắc mười giờ mới dậy, trả lời "Được" rồi không có tin nhắn mới nào nữa.Ở nhà một mình không nói gì với anh sao? Hay là có đối tượng chia sẻ tốt hơn?Hạ Tranh tạm thời gác những câu hỏi khác lại, vì có thêm người ở nhà nên phải cân nhắc lối sống mới, thấy Lâm Hướng Bắc gầy như vậy, việc cấp bách là bồi bổ cho cậu tăng cân, kẻo ngày nào cũng cấn vào anh, nhưng trước đó phải đến bệnh viện kiểm tra tổng quát, nhất là vết thương ở bụng, chắc chắn là một đòn rất nặng có thể tổn thương đến nội tạng.Còn cả tay trái của Lâm Hướng Bắc nữa, bóp nhẹ đã kêu đau, e là viêm nhiễm gì đó -- Người đã lớn như vậy rồi mà vẫn như trẻ con, không biết tự chăm sóc bản thân, làm người ta lo không hết.Giỏ hàng của Hạ Tranh đầy nồi niêu xoong chảo, một cú nhấp chuột, ngày mai sẽ nhận được.Anh không thường nấu nướng, không quá cầu kỳ, tay nghề chỉ ở mức bình thường.Trương Tiểu Mẫn và bạn trai là những người sành ăn, rất am hiểu về nguyên liệu, Thái Bác Minh khen cô là đầu bếp cấp độ Michelin, Hạ Tranh cũng đã nếm thử tay nghề của cô, thoáng nghe cô nhắc đến một ứng dụng dạy nấu ăn gia đình.Mãi đến khi chuẩn bị ra ngoài, Hạ Tranh mới đứng trước chỗ làm việc của Trương Tiểu Mẫn, hỏi tên ứng dụng."Anh định tự nấu ăn à?" Trương Tiểu Mẫn rất thích chia sẻ, lập tức nói với anh: "Anh tìm 'Một người ăn' là được, đơn giản lắm, làm một lần là biết."Hạ Tranh suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Còn khẩu phần hai người thì sao?"Hoàn toàn là một câu thừa thãi, nhưng anh lại nói ra rất thản nhiên, thấp thoáng chút vẻ khoe khoang như đang thông báo.Trương Tiểu Mẫn ngạc nhiên "ơ" một tiếng, nhưng Hạ Tranh lại như đang vội không tiện nói nhiều, nhìn đồng hồ nói: "Tôi còn có việc, sau này sẽ hỏi cô thêm."Anh vừa đi, tin đồn đã bắt đầu lan truyền trong phạm vi nhỏ giữa mấy bàn làm việc gần đó."Có phải Hạ Tranh đang yêu không, mấy ngày trước tôi thấy anh ấy cứ như người mất hồn, trong nhà có ai rồi à?"Thái Bác Minh kéo ghế chen vào, gọi "này này" vài tiếng: "Tiểu Mẫn, vừa nãy tôi và Chu Trác ăn cơm với anh ấy, mắt Hạ Tranh gần như dán vào điện thoại, tôi đoán anh ấy đang đợi tin nhắn của bạn gái.""Thật không?""Hạ Tranh đang theo đuổi ai à..."Thì thầm lao xao, giờ làm việc khô khan tẻ nhạt cũng trở nên vui vẻ hơn nhờ những cuộc bàn tán về người quen: con người sống nhờ vào những niềm vui nhỏ nhoi như vậy.Đương sự Hạ Tranh hoàn toàn không hay biết chuyện này, đã đi gặp Đại Phi, tốn chút công sức xóa nợ cho Lâm Hướng Bắc.Đại Phi mặt bóng dầu, dùng tăm xỉa răng, bảo đàn em đưa hợp đồng vay nợ có chữ ký và dấu vân tay của Lâm Hướng Bắc cho anh: "Anh là gì của nó mà vung tay ghê thế?"Hạ Tranh cẩn thận xem xét hợp đồng, không trả lời câu hỏi của gã ta: "Chỉ có những thứ này thôi, không còn gì khác chứ?""Bọn tôi cũng có quy tắc, đưa tiền rồi là xong, không lằng nhằng." Đại Phi đầy đạo đức nghề nghiệp, gác chân lên bàn, nhổ mảnh thịt dính trong kẽ răng: "Nhưng tôi phải nhắc nhở anh, à, anh họ, họ Hạ phải không?"Hạ Tranh xác nhận không có sai sót gì cất hợp đồng, nhìn Đại Phi."Luật sư Hạ, anh muốn giúp Lâm Hướng Bắc thì được, nhưng cẩn thận kẻo đắc tội ai mà không biết." Đại Phi tặc lưỡi hai tiếng, tỏ vẻ ghê tởm: "Thời buổi này thật là lạ, đếch hiểu sao đàn ông giờ toàn đi cửa sau..."Hạ Tranh nhíu mày, không nói thêm với gã ta nữa, cầm đồ ra khỏi tòa nhà, nghĩ đến lời nhắc nhở của gã, khóe môi hơi chùng xuống, tăng tốc bước chân rời đi.Tít --Trong nhà im ắng, Lâm Hướng Bắc không ra đón anh.Đã hơn 4 giờ chiều rồi, vẫn đang ngủ sao?Hạ Tranh đặt cặp công văn ở lối vào, suy nghĩ một lúc rồi lấy hợp đồng ra, chậm rãi bước đến phòng ngủ chính.Trên giường còn chăn chưa gấp, Lâm Hướng Bắc không biết đã đi đâu.Hạ Tranh nhanh chóng đi đến phía bên kia, thấy túi hành lý vẫn nằm trên sàn mới dừng lại, lập tức gọi điện cho Lâm Hướng Bắc, phải gọi hơn mười giây mới được kết nối.Lâm Hướng Bắc dậy ăn bánh mì rồi ra ngoài giao hàng, cậu nợ Hạ Tranh nhiều tiền như vậy, mặc dù gần Tết không tìm được công việc mới, nhưng cũng không thể ăn bám mãi, trả được chút nào hay chút ấy."A lô, Hạ Tranh, có chuyện gì không?"Bên phía Lâm Hướng Bắc rất ồn ào, có lẽ đang ở ngoài đường, còn có tiếng gió ù ù thổi vào tai Hạ Tranh.Anh đưa điện thoại ra xa một chút, giọng trầm trầm: "Cậu đi đâu vậy?"Là giọng điệu của người lớn đang quở trách đứa trẻ không về nhà.Lâm Hướng Bắc dừng xe lại để nghe rõ lời Hạ Tranh hơn: "Tôi đang đi giao hàng mà."Người còn chưa khỏe đã chạy lung tung, thân lừa ưa nặng!Hạ Tranh nghiến răng: "Về đây.""Gần đến giờ cao điểm rồi, lúc này nhiều đơn, 8 giờ tôi sẽ về, anh không cần đợi tôi ăn cơm đâu." Lâm Hướng Bắc chỉ chăm chăm muốn giao hàng trong thời gian quy định, lớn tiếng nói: "Không nói nữa, tôi sắp trễ giờ rồi, bye."Cậu cúp điện thoại cái rụp, vặn ga chạy đi, vì đơn hàng này là đơn đường dài, có thể kiếm thêm 5 tệ so với đơn bình thường, hơn nữa sau khi nghe giọng Hạ Tranh, cả người cậu bỗng tràn đầy năng lượng, cảm thấy có thể chạy thêm vài trăm cây số nữa.Lâm Hướng Bắc ra ngoài đến gần 9 giờ mới về đến nhà.Vừa mở cửa, bất ngờ thấy Hạ Tranh đang ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa, có vẻ đang cố tình đợi cậu, nhưng ánh mắt nhìn qua có chút oán trách khó tả.Lâm Hướng Bắc cầm mũ bảo hiểm giao hàng trong tay, khi vừa vào cổng, bảo vệ tưởng cậu là người giao hàng, đã chặn cậu lại, may mà trước đó Hạ Tranh đã đưa thẻ ra vào cho cậu, bảo vệ nghi ngờ kiểm tra mấy lần cậu mới được vào trong.Lâm Hướng Bắc không giận, ai cũng phải ra ngoài mưu sinh, làm tròn trách nhiệm là rất tốt.Cậu thay giày xong, vừa cởi áo khoác ra đã nghe Hạ Tranh gọi: "Cậu lại đây."Nhạy bén ngửi ra trông không khí có mùi căng thẳng, thần kinh đang thả lỏng thoáng căng lên, cậu đi qua, vì ngại người đầy bụi bặm, ngồi xuống bên phải Hạ Tranh cách hơn một cánh tay.Trên bàn đặt mấy tờ giấy, Lâm Hướng Bắc liếc một cái đã nhìn thấy dấu vân tay đỏ chói, đó là hợp đồng vay nợ của cậu.Hạ Tranh thả chân trái đang vắt lên xuống, hơi hất cằm: "Xem đi."Lâm Hướng Bắc nắm tay lại, cầm lên, hai tờ giấy rất nhẹ, nhưng lại là ngọn núi đè nặng cậu suốt thời gian qua."Một bản đã được hủy, bản này cậu tự quyết định." Hạ Tranh nhìn về phía cậu, bất ngờ nói: "Tôi khuyên là nên giữ lại."Cổ họng cậu khô khốc, nuốt nước bọt một cái mới nói được nên lời: "Tại sao?""Để nhắc nhở cậu sau này đừng tái phạm, tôi thấy tốt nhất là đóng khung treo đầu giường, mỗi tối trước khi ngủ đọc hai lần, học thuộc lòng, chữa cái tật gì cũng dám ký của cậu." Hạ Tranh nói với giọng trách móc không đành lòng: "Thứ này ai học vài năm cũng hiểu, lãi suất gấp đôi, không biết nên nói cậu can đảm hay là không biết nên không sợ nữa."Lâm Hướng Bắc bị mắng một trận, vẻ mặt khó xử, chuyện đã rồi, giải thích với Hạ Tranh rằng khi đó cậu thực sự cùng đường nên mới bất đắc dĩ bước lên con đường này nghe giống như ngụy biện, nhưng chắc chắn không thể thiếu lời cảm ơn, cậu chân thành nhìn Hạ Tranh nói: "Tôi biết tôi không thông minh bằng anh, nhưng cảm ơn anh."Hạ Tranh cười khẩy một tiếng: "Cách cậu cảm ơn thật là khiến người ta không dám nhận."Lâm Hướng Bắc ngơ ngác, không hiểu sao anh lại nổi cáu.Hợp đồng trong tay được thay bằng thỏa thuận giữa cậu và Hạ Tranh, ngón tay thon dài chỉ vào một điều khoản: "Đọc."Lâm Hướng Bắc làm theo: "Trong thời gian sống chung với Hạ Tranh, mọi việc phải đặt Hạ Tranh lên hàng đầu."Cậu thắc mắc ngước mắt lên, Hạ Tranh nói: "Tối qua còn nói sẽ nghe lời tôi, tôi bảo cậu về, cậu đã nghe tai này lọt tai kia rồi à?"Lâm Hướng Bắc khó hiểu: "Tôi cũng phải đi làm chứ, đâu thể ở nhà từ sáng đến tối được.""Tại sao không được?"Lâm Hướng Bắc càng không thể hiểu nổi: "Tôi không đi làm, làm sao trả tiền cho anh được?"Hạ Tranh đã có tính toán từ trước: "Học một nghề nuôi thân đi đã rồi hẵng nói đến chuyện trả tiền, còn mấy ngày nữa là Tết rồi, cậu cứ ở nhà đi, tôi đăng ký cho cậu một lớp làm bánh, sau Tết cậu sẽ đi học."Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên trợn mắt, nghi ngờ mình nghe nhầm: "Làm bánh?" ngừng một chút: "Là kiểu làm bánh như bánh ngọt ở tiệm đó hả?"Hạ Tranh nhìn cậu với vẻ mặt "chứ còn gì nữa".Lâm Hướng Bắc hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ của Hạ Tranh, cúi đầu chỉ vào mình, "Anh thấy tôi hợp đi nhào nặn làm bánh ngọt à? Đừng đùa nữa."Hợp hay không cũng không quan trọng, mục đích cuối cùng của Hạ Tranh chỉ là kiểm soát toàn bộ động thái của Lâm Hướng Bắc, anh thêm một lựa chọn: "Hoặc cậu muốn học pha cà phê cũng được."Lâm Hướng Bắc đặt hợp đồng xuống, vội nói: "Tôi chưa từng tiếp xúc với mấy thứ đó.""Vậy thì bắt đầu học từ đầu, kiểu gì cũng sẽ học được thôi."Lâm Hướng Bắc líu lưỡi: "Đây không phải vấn đề có học hay không, tôi có thể tự tìm việc làm..."Sống nhờ Hạ Tranh như vậy, nghĩa là sao chứ? Từ chủ nợ nâng cấp lên mức độ bao nuôi, Lâm Hướng Bắc có tay có chân có thể làm việc không muốn như vậy.Cậu chưa thi đại học, nhưng tình cảnh này lại giống như một học sinh bị người lớn ép phải chọn chuyên ngành mình không thích, Hạ Tranh sợ cậu lại phạm sai lầm đã biến thành một phụ huynh theo chủ nghĩa chuyên chế, tự mình quyết định mọi thứ.Thấy Lâm Hướng Bắc còn định phản bác, Hạ Tranh bèn nói: "Nếu những điều cậu hứa với tôi chỉ để lừa tôi, thì ngay từ đầu không cần thiết phải nói những lời ngon ngọt như vậy."Lâm Hướng Bắc liếc nhìn giấy trắng mực đen trên bàn, lập tức im bặt, bây giờ cậu chẳng có tư cách cãi lại anh.Tối qua họ còn yên ổn nằm trên cùng một chiếc giường, chưa đầy 24 giờ đã phá vỡ lớp vỏ yên bình này, thoáng chốc, cả hai đều bâng khuâng không biết phải làm sao, giống như tờ giấy mỏng -- sờ từ các góc độ khác nhau sẽ có cảm giác khác nhau, bề mặt trơn láng phẳng phiu vô hại, song cạnh sắc lại có thể vô tình cứa rách làn da mỏng manh, không đau lắm, nhưng sẽ rớm máu.Hai người quá mạnh mẽ va vào nhau, không tránh khỏi xô xát.Nhưng Hạ Tranh vẫn rất kiên định: "Nói một đằng làm một nẻo với tôi không xong đâu, hy vọng cậu có tinh thần hợp đồng, nghiêm túc tuân thủ quy định trong thỏa thuận của chúng ta."Anh không cho Lâm Hướng Bắc cơ hội thương lượng, đứng dậy vào phòng làm việc.Sự áp đặt của Hạ Tranh khiến Lâm Hướng Bắc tức nghẹn, cúi đầu thở mạnh mấy lần cũng không xua đi được, ngón cái và ngón trỏ vô thức cọ xát vào nhau vì lo lắng, sờ thấy túi quần hơi phồng, suy nghĩ một lúc rồi đi vòng vào phòng vệ sinh, khép cửa lại.--Lời tác giả:Luật sư Hạ về nhà belike: Định cho vợ đang ngủ một bất ngờ, chẳng phải sẽ làm cậu ấy chết mê sao, khoan đã, vợ to đùng của tôi đi đâu rồi, phù, chưa chạy, tự dọa mình thôi.

Chương 35