Tác giả:

Dự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng…

Chương 57

Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… Sự im lặng bao trùm bốn bức tường, thậm chí còn có thể nghe thấy được cả tiếng gió thổi.Kể từ buổi chiều Lâm Hướng Bắc đến văn phòng luật tìm Khương Tầm, tâm trí cậu đã đặt hết vào Hạ Tranh, không còn chút sức lực nào để xử lý những việc khác, vì vậy đã mấy tiếng trôi qua, nhưng cậu vẫn chưa trả lời tin nhắn Hạ Lạc gửi từ tối.Có lẽ vì sợ cậu xảy ra chuyện gì, gần mười rưỡi, cậu ta nhắn hỏi: "Hôm nay cậu bận lắm phải không?"Hạ Tranh không hề có chút gánh nặng nào lướt qua trang trò chuyện, nội dung trò chuyện giữa Lâm Hướng Bắc và Hạ Lạc đều là những chuyện vụn vặt hàng ngày, không có thông tin gì đáng chú ý. Tuy nhiên, trong lòng anh vẫn luôn có một mối nghi ngờ đang chờ anh gỡ bỏ, anh cứ cảm thấy giữa họ có điều gì đó giấu anh.Về chuyện liên quan đến Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh luôn quan tâm. Nhưng đêm nay rõ ràng không phải lúc thích hợp, và khó mà nói rõ được bằng vài ba câu qua điện thoại, nghĩ vậy, anh chỉ gõ bốn chữ "Cậu ấy ngủ rồi" vào ô nhập rồi gửi đi.Một câu rất ngắn gọn nhưng ẩn ý cho thấy chiếc điện thoại đã đổi chủ.Quả nhiên, Hạ Lạc  biết điều, không nhắn gì thêm.Hạ Tranh liếc nhìn cánh cửa phòng làm việc khép hờ, đầu ngón tay vuốt nhanh, thoát khỏi trang, nhấn vào thư mục ít dùng trên màn hình chính, vuốt qua một cái, một phần mềm không gây chú ý trông giống hệt ứng dụng có sẵn của hệ thống hiện ra trước mắt.Sau khi trở về từ Lệ Hà, Hạ Tranh đã nhân lúc Lâm Hướng Bắc ngủ say, cài hệ thống định vị vào điện thoại của cậu, anh rất mừng vì mình đã phòng xa.Hôm nay khi ở văn phòng luật, phần mềm đã báo Lâm Hướng Bắc rời khỏi phạm vi anh giới hạn và ở cách anh chưa đến một cây số, chẳng bao lâu sau thì Khương Tầm xuống lầu.Địa điểm và nhân vật đều quá nhạy cảm, cộng thêm gần đây Hoàng Kính Nam giờ trò, chuông báo động của Hạ Tranh reo vang, liên tục nhìn chằm chằm vào chấm tròn di chuyển trên màn hình, nhẩm tính thời gian, cho đến khi Khương Tầm trở lại và khai rõ mọi chuyện.Nếu biết Lâm Hướng Bắc đã gặp Khương Tầm, anh sẽ không đợi đến hôm nay, bị chất vấn mới mất sạch phong độ mà tuôn ra hết mọi thứ. Những điều nên nói, những điều không nên nói, tất cả đều như phát điên, ào ạt chạy ra khỏi miệng anh.Hạ Tranh cảm thấy rất kỳ lạ, hễ cứ đụng đến Lâm Hướng Bắc, anh lại như biến thành một người khác. Lý trí, phép tắc và sự điềm tĩnh của anh đều tan biến, thay vào đó, mấy cụm từ vốn chẳng liên quan gì đến anh như thích nói dối, nóng nảy, cay nghiệt, nghĩ một đằng nói một nẻo, giờ lại vô cùng đúng với anh mấy ngày gần đây.Cả cuộc đời và phẩm cách của anh đều bị ảnh hưởng bởi Lâm Hướng Bắc.Hạ Tranh thở dài, không biết đã ngồi một chỗ bất an bao lâu, anh bỗng nghe thấy tiếng động nhẹ từ phòng làm việc. Anh tắt điện thoại của Lâm Hướng Bắc đi, ngẩng đầu lên, thấy Lâm Hướng Bắc xuất hiện từ phòng làm việc, tựa nửa người vào khung cửa, hơi rụt rè nhìn về phía anh.Vừa trải qua trận cãi vã dữ dội, ánh mắt hai người chạm nhau đều hơi mờ mịt. Mắt Lâm Hướng Bắc đỏ hoe mà sáng rực, như vừa được rửa bằng nước, rõ ràng là đã lén khóc trong đó.Cứng đầu đến vậy, ngay cả nước mắt cũng không chịu rơi trước mặt Hạ Tranh.Chóp mũi thanh tú của Lâm Hướng Bắc khẽ hít vào, khi đối diện với Hạ Tranh lần nữa, tâm trạng cậu đã hoàn toàn khác trước, thậm chí không hiểu sao còn thấy ngượng nghịu, giống như khi mới yêu đương với Hạ Tranh, hơi câu nệ.Hạ Tranh nhìn cậu chằm chằm, chờ xem cậu nín nhịn lâu thế, sẽ thốt ra những lời tệ hại gì.Lâm Hướng Bắc bước một chân ra, rồi dừng lại, hít sâu một hơi, bật ra một âm đơn: "Anh..." mắt cậu nóng lên, nói rất khó khăn: "Anh đừng hận em có được không?"Trong cuộc chơi tình ái với Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh nhận ra một sự thật rất rõ ràng rằng, mình hoàn toàn là một kẻ thua cuộc.Chỉ một lời yêu cầu bình thường như thế, tim anh lại như bị thứ gì đó đập mạnh một cái, cơn giận lạnh lẽo tan biến, trở nên mềm mại như bánh bông lan, lời đồng ý suýt buột ra khỏi miệng.Hay nói đúng hơn, anh đã từng thật sự hận Lâm Hướng Bắc bao giờ đâu? Chẳng qua chỉ là lừa mình dối người mà thôi.Thấy Hạ Tranh mãi không lên tiếng, lòng can đảm của Lâm Hướng Bắc đã gom góp được bỗng sụp đổ ầm ầm, luống cuống muốn thu mình lại.Hạ Tranh đã bình tĩnh hơn nhiều, nhưng không trả lời câu hỏi của Lâm Hướng Bắc, giọng hơi mệt mỏi: "Đi ngủ trước đi."Sau khi trải qua một cơn bão dữ dội, Lâm Hướng Bắc không dám phản bác nữa, chậm rãi chớp đôi mắt sưng đỏ, khô rát vì khóc, gật đầu đi theo Hạ Tranh vào phòng ngủ.Trong lòng cậu vô cùng bồn chồn, Hạ Tranh vẫn không hài lòng với việc cậu muốn rời đi, dường như cố tình lạnh nhạt với cậu, không ôm cậu nằm xuống như thường lệ, mà còn lần đầu tiên quay lưng về phía cậu.Đèn tắt "tách" một cái.Lâm Hướng Bắc đợi mắt thích nghi với bóng tối, bất động nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hạ Tranh.Trái tim như một chùm tóc lạc giữa sa mạc vàng rực cuồng loạn, kết lại thành một nhúm xù xì không thể gỡ nổi. Dù mở mắt hay nhắm mắt, giọng nói của Hạ Tranh vẫn vọng lại từ mọi hướng, cậu có đủ thời gian để gỡ từng câu nói ra rồi ráp lại, không dám tin, nhưng lại không kìm nén được niềm vui sướng khôn cùng.Từ trước đến nay cậu vẫn luôn cảm nhận được sự tốt đẹp của Hạ Tranh, nhưng vì không dám tự đề cao mình nên chỉ đặt bản thân vào đúng vị trí. Song, không cần phải suy nghĩ gì sâu xa, có ai lại đi trả nợ, cho nơi ở, chữa lành vết thương và lập kế hoạch cho cuộc đời của một người tình không quan trọng không?Hạ Tranh là nhà từ thiện chỉ dành riêng cho một mình Lâm Hướng Bắc thôi sao?Tối nay, từng chữ nặng trĩu thốt ra từ miệng Hạ Tranh đều khiến Lâm Hướng Bắc chạm tới được, tin được, và cuối cùng đi đến kết luận rằng: Hạ Tranh vẫn còn yêu cậu.Không phải thứ tình cảm nào khác, mà cũng giống như cách cậu yêu Hạ Tranh vậy.Trong lúc vui mừng khôn xiết, cậu lại thấy lo lắng không yên, có vẻ như cậu đã làm hỏng mọi chuyện rồi.Lâm Hướng Bắc đắn đo từ từ nhích dần về phía Hạ Tranh, chưa chạm được đến đối phương, Hạ Tranh đã cảm nhận được sự trăn trở của cậu, xoay người về phía cậu trước.Cậu giật mình, lại lùi về phía bên kia.Hạ Tranh thấy cậu giật bắn lên, bèn kéo tay cậu, nghiêm giọng hỏi: "Không ngủ được nên cố tình quấy rầy tôi à?"Lâm Hướng Bắc vội vàng lắc đầu, suy nghĩ một lúc rồi nhỏ giọng nói: "Sao anh không ôm em?"Đồng tử cậu sáng rực trong bóng tối, vì sự thay đổi này đã tác động sâu sắc đến cậu, dù trong lòng rối bời, nhưng vẫn hỏi ra miệng.Hạ Tranh châm chọc cậu: "Em sắp đi rồi, tôi còn ôm em làm gì?"Lâm Hướng Bắc thấy giọng điệu của Hạ Tranh rất hung dữ, nhưng không phải là không thể thương lượng, thành thật nói: "Nhưng nếu anh không ôm em, em sẽ không ngủ được."Trong bóng tối có thể nghe thấy tiếng hít vào rất sâu."Còn đi nữa không?" Hạ Tranh hỏi, dường như đây là điều kiện để ôm cậu.Hơn nửa giờ Lâm Hướng Bắc ở một mình trong phòng làm việc đủ để cậu thay đổi ý định ban đầu: Hạ Tranh đã kiên định chọn cậu như vậy, cậu cũng nên thể hiện sự chân thành tương xứng để đáp lại, dù có bao nhiêu sóng gió, hãy cùng nhau đối mặt đi.Cậu nói rõ ràng: "Em sẽ không đi nữa."Hạ Tranh không thể chỉ dựa vào vài lời nói để phán đoán được câu nào là thật câu nào là giả trong miệng Lâm Hướng Bắc nữa, lạnh lùng nói: "Em đừng tưởng nói vậy là tôi sẽ tin em..."Lâm Hướng Bắc vội vàng ngắt lời anh: "Vậy anh nhốt em lại đi."Tiếng hít vào sâu hơn, nặng hơn lúc nãy."Hạ Tranh." Lâm Hướng Bắc như một chú chim di cư không tìm được phương hướng, lao đầu vào lòng Hạ Tranh, lập tức tìm thấy chỗ dựa để sinh tồn, cậu hoàn toàn giao phó bản thân cho Hạ Tranh, một sự lệ thuộc méo mó, lặp lại: "Anh nhốt em lại đi."Cậu dùng hai tay siết chặt áo trước ngực Hạ Tranh, hơi thở mang dòng điện, run rẩy nói: "Anh bảo em ở đâu em sẽ ở đó, anh muốn em làm gì em sẽ làm nấy. Em sẽ nghe lời anh, không bao giờ rời đi nữa."Cậu mang theo nỗi sợ hãi thuần khiết và lời cầu mong: "Vì vậy xin anh, lần này đừng thua nhé, được không?"Chỉ cần Hạ Tranh vượt qua cửa ải này, cậu có thể trốn đi, trốn cả đời, dù chỉ làm một cái bóng u tối không thấy ánh sáng phía sau anh.Cuối cùng Hạ Tranh cũng chịu ôm lại cậu, siết chặt đến mức cậu cảm thấy nghẹt thở, ngay cả dòng máu cũng khó mà lưu thông bình thường.Cậu nghe thấy Hạ Tranh thở dài thật khẽ: "Em xem thường tôi quá."Không phải vậy --Chính Hạ Tranh đã cứu cậu, hết lần này đến lần khác, cậu tin tưởng vào Hạ Tranh hơn bất kỳ ai, càng không dám lấy bản thân đầy vết nhơ để đánh cược số phận anh.Vì vậy, dù thế nào, cũng xin anh phải thắng, cậu không muốn làm sao chổi khắc Hạ Tranh. Ngược lại, nếu Hạ Tranh không thể vượt qua cửa ải này, cậu sẽ dùng mọi cách để khiến Hoàng Kính Nam phải trả giá, dù có phải đánh đổi mạng sống của mình.Một lần dứt điểm, nhổ cỏ tận gốc, Lâm Hướng Bắc đã có những suy nghĩ cực đoan như vậy.Hôm sau dậy sớm, ăn sáng như thường lệ, cả hai đều hơi im lặng.Hạ Tranh nhận được một cuộc gọi, có vẻ như sự việc đã có tiến triển, vội vàng chuẩn bị ra ngoài.Anh để cửa mở, nói với Lâm Hướng Bắc đang tiễn anh ra đến cửa: "Nếu em bước ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ lập tức xin hủy bỏ chứng chỉ hành nghề luật. Tôi nói được làm được."Hạ Tranh đã trở thành một con bạc đỏ mắt, đặt cược tất cả vào việc Lâm Hướng Bắc quan tâm đến anh.Lâm Hướng Bắc không ngờ Hạ Tranh lại lấy sự nghiệp ra đe dọa, sững sờ một lúc, rồi đến trước mặt anh, đóng cửa lại.Tự tay vẽ ra chiếc lồng cho mình.Cuộc điều tra của Cục Tư pháp đối với Hạ Tranh vẫn đang tiếp diễn, tuy nhiên mấy người tinh anh thường xuyên làm việc với pháp luật này cũng không thể ngồi yên chờ chết.Hai ngày sau, Trương Tiểu Mẫn tìm thấy một vụ án cũ từ nhiều năm trước trong khối lượng hồ sơ khổng lồ.Theo báo cáo, một chiếc xe vi phạm quy định lái xe vào ban đêm, đâm người bị thương nặng rồi bỏ trốn, gia đình nạn nhân không chấp nhận thỏa hiệp, đứng ra tố cáo chủ xe Hoàng Kính Nam, nhưng cuối cùng vụ việc lại kết thúc với một đối tượng khác vào tù.Chuyện con nhà giàu làm điều sai trái rồi tìm người thế mạng để trốn tránh trách nhiệm hình sự không phải là chuyện gì hiếm.Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh lập tức liên hệ với nạn nhân năm đó, thề sẽ đưa Hoàng Kính Nam ra trước pháp luật.Về phần Hạ Tranh, vì đã tịch thu điện thoại của Lâm Hướng Bắc, khi Hoàng Kính Nam dùng số mới gọi đến, hai người đã đụng mặt nhau.Hoàng Kính Nam bị đào lại vụ án cũ, vướng vào kiện tụng, bị cha mắng một trận tơi bời, sứt đầu mẻ trán, yêu cầu Hạ Tranh "mỗi bên lùi một bước", gã sẽ không quấy rối Lâm Hướng Bắc, văn phòng luật cũng đừng bám chặt lấy gã nữa.Hạ Tranh nghe gã nói chẳng khác nào lẽ đương nhiên như vậy, cười lạnh rồi cúp máy, Hoàng Kính Nam gọi lại anh cũng không nghe.Sự việc dường như đã đến một bước ngoặt sáng tỏ, nhưng nhà họ Hoàng bắt đầu sử dụng tiền bạc và mạng lưới quan hệ để phản công. Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh đều nhận được những cuộc gọi đe dọa, đương sự đã đồng ý xét lại vụ án đột nhiên thay đổi ý định, chuẩn bị không truy cứu nữa. Mà gia đình Hoàng Kính Nam cũng đã dùng biện pháp bất hợp pháp để đưa gã ra nước ngoài tránh sóng gió.Hạ Tranh được một số đối tác cấp cao mời nói chuyện, hy vọng anh đừng đối đầu với kẻ gây rối Hoàng Kính Nam kia.Lại là một lời đề nghị "mỗi bên lùi một bước"."Cha cậu ta liên lạc với tôi, nói chuyện này là do Hoàng Kính Nam khiêu khích trước, đã dạy dỗ cậu ta rồi, hứa hẹn nhiều lần rằng sau này sẽ không có chuyện tương tự xảy ra nữa. Hạ Tranh, cậu cũng biết đấy, làm nghề của chúng ta, không thể nào quá cầu toàn trong mọi chuyện được, phía nạn nhân đã nhận được khoản trợ cấp hậu hĩnh từ nhà họ Hoàng, còn kéo dài chuyện này nữa thì cũng chẳng có ai được lợi, chẳng bằng cứ bỏ qua đi."Đây không phải là lần đầu tiên Hạ Tranh bị gây áp lực trong lúc làm nghề, nhưng đây là lần anh thấy nực cười nhất. Tuy nhiên, đúng như lời đối tác nói, anh không thể vì mình mà lôi đồng nghiệp và văn phòng luật xuống nước, nếu không dừng lại, đó sẽ là những trận chiến kéo dài vô tận và không thể đảm bảo chiến thắng, còn rất có thể sẽ là kết thúc cho sự nghiệp của anh.Hoàn toàn đi ngược lại với niềm tin công lý của anh.Anh nghĩ đến cha mình, nếu ở thời điểm hiện tại, để anh đi bào chữa cho người cha đã qua đời vì tội ngộ sát, ông sẽ không nhận mức án nặng như vậy. Rồi còn cả Lâm Hướng Bắc...Hạ Tranh mở cửa phòng họp, Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh đã đợi bên ngoài từ lâu vội vàng đứng dậy. Thấy anh lắc đầu, họ không khỏi cười khổ một cái, an ủi nhau: "Coi như thua một vụ kiện thôi, đâu phải chưa từng gặp, chỉ cần vấn đề của Hạ Tranh được giải quyết là được rồi."*Vài giờ liền, Hạ Tranh ngồi im lặng trong văn phòng.Để ngăn Lâm Hướng Bắc chạy trốn -- thực ra phần lớn là lo cậu bị Hoàng Kính Nam kích động mà đi làm chuyện dại dột, trong nhà đã lắp thêm vài camera giám sát với sự đồng ý của cậu, tịch thu điện thoại của cậu cũng vì lẽ đó.Lúc này đây, trong sự bất lực, Hạ Tranh nhìn chằm chằm vào màn hình được chia thành bốn phần, tập trung vào bóng dáng đang đọc sách trong phòng làm việc, sầu não tự an ủi mình -- cũng không phải không thu hoạch được gì, ít nhất có thể chứng minh rằng Lâm Hướng Bắc còn để anh trong lòng.Nhưng như thế thì sao đủ? Sao đủ được đây?Anh muốn Lâm Hướng Bắc yêu anh vô điều kiện.Sự việc đã tạm thời khép lại, tâm trạng không thể nói là vui vẻ, Hạ Tranh tháo kính, xoa xoa trán nhăn chặt.Điện thoại của Lâm Hướng Bắc lại liên tục rung lên, Hạ Lạc không nhận được phản hồi từ Lâm Hướng Bắc, cứ mấy ngày lại gửi tin nhắn một lần.Tin hôm nay khá lạ: "Là Hạ Tranh phải không?"Có vẻ như cuối cùng đã phát hiện ra tài khoản này đã đổi chủ nhiều ngày rồi.Hạ Tranh chỉ muốn mau mau về nhà để báo với Lâm Hướng Bắc tin tốt không hẳn là tốt này, trả điện thoại lại cho cậu, gỡ bỏ camera, để cuộc sống trở lại bình thường -- còn về hệ thống định vị, vì an toàn nên cứ giữ lại đã.Anh muốn ôm chặt Lâm Hướng Bắc, nói với cậu, không sao đâu, mọi chuyện đã được giải quyết rồi, không phải lỗi của em, em không làm liên lụy tôi, là tôi cần em.Hạ Lạc không nhận được phản hồi, lại tiếp tục nhắn không chịu buông tha: "Có thể gặp mặt không, có một số chuyện anh chắc chắn rất muốn biết."Tay Hạ Tranh đang định tắt màn hình bỗng khựng lại.--Lời tác giả:Các cặp đôi nhỏ đều khùng khùng, yên tâm nhé (:

Sự im lặng bao trùm bốn bức tường, thậm chí còn có thể nghe thấy được cả tiếng gió thổi.

Kể từ buổi chiều Lâm Hướng Bắc đến văn phòng luật tìm Khương Tầm, tâm trí cậu đã đặt hết vào Hạ Tranh, không còn chút sức lực nào để xử lý những việc khác, vì vậy đã mấy tiếng trôi qua, nhưng cậu vẫn chưa trả lời tin nhắn Hạ Lạc gửi từ tối.

Có lẽ vì sợ cậu xảy ra chuyện gì, gần mười rưỡi, cậu ta nhắn hỏi: "Hôm nay cậu bận lắm phải không?"

Hạ Tranh không hề có chút gánh nặng nào lướt qua trang trò chuyện, nội dung trò chuyện giữa Lâm Hướng Bắc và Hạ Lạc đều là những chuyện vụn vặt hàng ngày, không có thông tin gì đáng chú ý. Tuy nhiên, trong lòng anh vẫn luôn có một mối nghi ngờ đang chờ anh gỡ bỏ, anh cứ cảm thấy giữa họ có điều gì đó giấu anh.

Về chuyện liên quan đến Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh luôn quan tâm. Nhưng đêm nay rõ ràng không phải lúc thích hợp, và khó mà nói rõ được bằng vài ba câu qua điện thoại, nghĩ vậy, anh chỉ gõ bốn chữ "Cậu ấy ngủ rồi" vào ô nhập rồi gửi đi.

Một câu rất ngắn gọn nhưng ẩn ý cho thấy chiếc điện thoại đã đổi chủ.

Quả nhiên, Hạ Lạc  biết điều, không nhắn gì thêm.

Hạ Tranh liếc nhìn cánh cửa phòng làm việc khép hờ, đầu ngón tay vuốt nhanh, thoát khỏi trang, nhấn vào thư mục ít dùng trên màn hình chính, vuốt qua một cái, một phần mềm không gây chú ý trông giống hệt ứng dụng có sẵn của hệ thống hiện ra trước mắt.

Sau khi trở về từ Lệ Hà, Hạ Tranh đã nhân lúc Lâm Hướng Bắc ngủ say, cài hệ thống định vị vào điện thoại của cậu, anh rất mừng vì mình đã phòng xa.

Hôm nay khi ở văn phòng luật, phần mềm đã báo Lâm Hướng Bắc rời khỏi phạm vi anh giới hạn và ở cách anh chưa đến một cây số, chẳng bao lâu sau thì Khương Tầm xuống lầu.

Địa điểm và nhân vật đều quá nhạy cảm, cộng thêm gần đây Hoàng Kính Nam giờ trò, chuông báo động của Hạ Tranh reo vang, liên tục nhìn chằm chằm vào chấm tròn di chuyển trên màn hình, nhẩm tính thời gian, cho đến khi Khương Tầm trở lại và khai rõ mọi chuyện.

Nếu biết Lâm Hướng Bắc đã gặp Khương Tầm, anh sẽ không đợi đến hôm nay, bị chất vấn mới mất sạch phong độ mà tuôn ra hết mọi thứ. Những điều nên nói, những điều không nên nói, tất cả đều như phát điên, ào ạt chạy ra khỏi miệng anh.

Hạ Tranh cảm thấy rất kỳ lạ, hễ cứ đụng đến Lâm Hướng Bắc, anh lại như biến thành một người khác. Lý trí, phép tắc và sự điềm tĩnh của anh đều tan biến, thay vào đó, mấy cụm từ vốn chẳng liên quan gì đến anh như thích nói dối, nóng nảy, cay nghiệt, nghĩ một đằng nói một nẻo, giờ lại vô cùng đúng với anh mấy ngày gần đây.

Cả cuộc đời và phẩm cách của anh đều bị ảnh hưởng bởi Lâm Hướng Bắc.

Hạ Tranh thở dài, không biết đã ngồi một chỗ bất an bao lâu, anh bỗng nghe thấy tiếng động nhẹ từ phòng làm việc. Anh tắt điện thoại của Lâm Hướng Bắc đi, ngẩng đầu lên, thấy Lâm Hướng Bắc xuất hiện từ phòng làm việc, tựa nửa người vào khung cửa, hơi rụt rè nhìn về phía anh.

Vừa trải qua trận cãi vã dữ dội, ánh mắt hai người chạm nhau đều hơi mờ mịt. Mắt Lâm Hướng Bắc đỏ hoe mà sáng rực, như vừa được rửa bằng nước, rõ ràng là đã lén khóc trong đó.

Cứng đầu đến vậy, ngay cả nước mắt cũng không chịu rơi trước mặt Hạ Tranh.

Chóp mũi thanh tú của Lâm Hướng Bắc khẽ hít vào, khi đối diện với Hạ Tranh lần nữa, tâm trạng cậu đã hoàn toàn khác trước, thậm chí không hiểu sao còn thấy ngượng nghịu, giống như khi mới yêu đương với Hạ Tranh, hơi câu nệ.

Hạ Tranh nhìn cậu chằm chằm, chờ xem cậu nín nhịn lâu thế, sẽ thốt ra những lời tệ hại gì.

Lâm Hướng Bắc bước một chân ra, rồi dừng lại, hít sâu một hơi, bật ra một âm đơn: "Anh..." mắt cậu nóng lên, nói rất khó khăn: "Anh đừng hận em có được không?"

Trong cuộc chơi tình ái với Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh nhận ra một sự thật rất rõ ràng rằng, mình hoàn toàn là một kẻ thua cuộc.

Chỉ một lời yêu cầu bình thường như thế, tim anh lại như bị thứ gì đó đập mạnh một cái, cơn giận lạnh lẽo tan biến, trở nên mềm mại như bánh bông lan, lời đồng ý suýt buột ra khỏi miệng.

Hay nói đúng hơn, anh đã từng thật sự hận Lâm Hướng Bắc bao giờ đâu? Chẳng qua chỉ là lừa mình dối người mà thôi.

Thấy Hạ Tranh mãi không lên tiếng, lòng can đảm của Lâm Hướng Bắc đã gom góp được bỗng sụp đổ ầm ầm, luống cuống muốn thu mình lại.

Hạ Tranh đã bình tĩnh hơn nhiều, nhưng không trả lời câu hỏi của Lâm Hướng Bắc, giọng hơi mệt mỏi: "Đi ngủ trước đi."

Sau khi trải qua một cơn bão dữ dội, Lâm Hướng Bắc không dám phản bác nữa, chậm rãi chớp đôi mắt sưng đỏ, khô rát vì khóc, gật đầu đi theo Hạ Tranh vào phòng ngủ.

Trong lòng cậu vô cùng bồn chồn, Hạ Tranh vẫn không hài lòng với việc cậu muốn rời đi, dường như cố tình lạnh nhạt với cậu, không ôm cậu nằm xuống như thường lệ, mà còn lần đầu tiên quay lưng về phía cậu.

Đèn tắt "tách" một cái.

Lâm Hướng Bắc đợi mắt thích nghi với bóng tối, bất động nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hạ Tranh.

Trái tim như một chùm tóc lạc giữa sa mạc vàng rực cuồng loạn, kết lại thành một nhúm xù xì không thể gỡ nổi. Dù mở mắt hay nhắm mắt, giọng nói của Hạ Tranh vẫn vọng lại từ mọi hướng, cậu có đủ thời gian để gỡ từng câu nói ra rồi ráp lại, không dám tin, nhưng lại không kìm nén được niềm vui sướng khôn cùng.

Từ trước đến nay cậu vẫn luôn cảm nhận được sự tốt đẹp của Hạ Tranh, nhưng vì không dám tự đề cao mình nên chỉ đặt bản thân vào đúng vị trí. Song, không cần phải suy nghĩ gì sâu xa, có ai lại đi trả nợ, cho nơi ở, chữa lành vết thương và lập kế hoạch cho cuộc đời của một người tình không quan trọng không?

Hạ Tranh là nhà từ thiện chỉ dành riêng cho một mình Lâm Hướng Bắc thôi sao?

Tối nay, từng chữ nặng trĩu thốt ra từ miệng Hạ Tranh đều khiến Lâm Hướng Bắc chạm tới được, tin được, và cuối cùng đi đến kết luận rằng: Hạ Tranh vẫn còn yêu cậu.

Không phải thứ tình cảm nào khác, mà cũng giống như cách cậu yêu Hạ Tranh vậy.

Trong lúc vui mừng khôn xiết, cậu lại thấy lo lắng không yên, có vẻ như cậu đã làm hỏng mọi chuyện rồi.

Lâm Hướng Bắc đắn đo từ từ nhích dần về phía Hạ Tranh, chưa chạm được đến đối phương, Hạ Tranh đã cảm nhận được sự trăn trở của cậu, xoay người về phía cậu trước.

Cậu giật mình, lại lùi về phía bên kia.

Hạ Tranh thấy cậu giật bắn lên, bèn kéo tay cậu, nghiêm giọng hỏi: "Không ngủ được nên cố tình quấy rầy tôi à?"

Lâm Hướng Bắc vội vàng lắc đầu, suy nghĩ một lúc rồi nhỏ giọng nói: "Sao anh không ôm em?"

Đồng tử cậu sáng rực trong bóng tối, vì sự thay đổi này đã tác động sâu sắc đến cậu, dù trong lòng rối bời, nhưng vẫn hỏi ra miệng.

Hạ Tranh châm chọc cậu: "Em sắp đi rồi, tôi còn ôm em làm gì?"

Lâm Hướng Bắc thấy giọng điệu của Hạ Tranh rất hung dữ, nhưng không phải là không thể thương lượng, thành thật nói: "Nhưng nếu anh không ôm em, em sẽ không ngủ được."

Trong bóng tối có thể nghe thấy tiếng hít vào rất sâu.

"Còn đi nữa không?" Hạ Tranh hỏi, dường như đây là điều kiện để ôm cậu.

Hơn nửa giờ Lâm Hướng Bắc ở một mình trong phòng làm việc đủ để cậu thay đổi ý định ban đầu: Hạ Tranh đã kiên định chọn cậu như vậy, cậu cũng nên thể hiện sự chân thành tương xứng để đáp lại, dù có bao nhiêu sóng gió, hãy cùng nhau đối mặt đi.

Cậu nói rõ ràng: "Em sẽ không đi nữa."

Hạ Tranh không thể chỉ dựa vào vài lời nói để phán đoán được câu nào là thật câu nào là giả trong miệng Lâm Hướng Bắc nữa, lạnh lùng nói: "Em đừng tưởng nói vậy là tôi sẽ tin em..."

Lâm Hướng Bắc vội vàng ngắt lời anh: "Vậy anh nhốt em lại đi."

Tiếng hít vào sâu hơn, nặng hơn lúc nãy.

"Hạ Tranh." Lâm Hướng Bắc như một chú chim di cư không tìm được phương hướng, lao đầu vào lòng Hạ Tranh, lập tức tìm thấy chỗ dựa để sinh tồn, cậu hoàn toàn giao phó bản thân cho Hạ Tranh, một sự lệ thuộc méo mó, lặp lại: "Anh nhốt em lại đi."

Cậu dùng hai tay siết chặt áo trước ngực Hạ Tranh, hơi thở mang dòng điện, run rẩy nói: "Anh bảo em ở đâu em sẽ ở đó, anh muốn em làm gì em sẽ làm nấy. Em sẽ nghe lời anh, không bao giờ rời đi nữa."

Cậu mang theo nỗi sợ hãi thuần khiết và lời cầu mong: "Vì vậy xin anh, lần này đừng thua nhé, được không?"

Chỉ cần Hạ Tranh vượt qua cửa ải này, cậu có thể trốn đi, trốn cả đời, dù chỉ làm một cái bóng u tối không thấy ánh sáng phía sau anh.

Cuối cùng Hạ Tranh cũng chịu ôm lại cậu, siết chặt đến mức cậu cảm thấy nghẹt thở, ngay cả dòng máu cũng khó mà lưu thông bình thường.

Cậu nghe thấy Hạ Tranh thở dài thật khẽ: "Em xem thường tôi quá."

Không phải vậy --

Chính Hạ Tranh đã cứu cậu, hết lần này đến lần khác, cậu tin tưởng vào Hạ Tranh hơn bất kỳ ai, càng không dám lấy bản thân đầy vết nhơ để đánh cược số phận anh.

Vì vậy, dù thế nào, cũng xin anh phải thắng, cậu không muốn làm sao chổi khắc Hạ Tranh. Ngược lại, nếu Hạ Tranh không thể vượt qua cửa ải này, cậu sẽ dùng mọi cách để khiến Hoàng Kính Nam phải trả giá, dù có phải đánh đổi mạng sống của mình.

Một lần dứt điểm, nhổ cỏ tận gốc, Lâm Hướng Bắc đã có những suy nghĩ cực đoan như vậy.

Hôm sau dậy sớm, ăn sáng như thường lệ, cả hai đều hơi im lặng.

Hạ Tranh nhận được một cuộc gọi, có vẻ như sự việc đã có tiến triển, vội vàng chuẩn bị ra ngoài.

Anh để cửa mở, nói với Lâm Hướng Bắc đang tiễn anh ra đến cửa: "Nếu em bước ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ lập tức xin hủy bỏ chứng chỉ hành nghề luật. Tôi nói được làm được."

Hạ Tranh đã trở thành một con bạc đỏ mắt, đặt cược tất cả vào việc Lâm Hướng Bắc quan tâm đến anh.

Lâm Hướng Bắc không ngờ Hạ Tranh lại lấy sự nghiệp ra đe dọa, sững sờ một lúc, rồi đến trước mặt anh, đóng cửa lại.

Tự tay vẽ ra chiếc lồng cho mình.

Cuộc điều tra của Cục Tư pháp đối với Hạ Tranh vẫn đang tiếp diễn, tuy nhiên mấy người tinh anh thường xuyên làm việc với pháp luật này cũng không thể ngồi yên chờ chết.

Hai ngày sau, Trương Tiểu Mẫn tìm thấy một vụ án cũ từ nhiều năm trước trong khối lượng hồ sơ khổng lồ.

Theo báo cáo, một chiếc xe vi phạm quy định lái xe vào ban đêm, đâm người bị thương nặng rồi bỏ trốn, gia đình nạn nhân không chấp nhận thỏa hiệp, đứng ra tố cáo chủ xe Hoàng Kính Nam, nhưng cuối cùng vụ việc lại kết thúc với một đối tượng khác vào tù.

Chuyện con nhà giàu làm điều sai trái rồi tìm người thế mạng để trốn tránh trách nhiệm hình sự không phải là chuyện gì hiếm.

Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh lập tức liên hệ với nạn nhân năm đó, thề sẽ đưa Hoàng Kính Nam ra trước pháp luật.

Về phần Hạ Tranh, vì đã tịch thu điện thoại của Lâm Hướng Bắc, khi Hoàng Kính Nam dùng số mới gọi đến, hai người đã đụng mặt nhau.

Hoàng Kính Nam bị đào lại vụ án cũ, vướng vào kiện tụng, bị cha mắng một trận tơi bời, sứt đầu mẻ trán, yêu cầu Hạ Tranh "mỗi bên lùi một bước", gã sẽ không quấy rối Lâm Hướng Bắc, văn phòng luật cũng đừng bám chặt lấy gã nữa.

Hạ Tranh nghe gã nói chẳng khác nào lẽ đương nhiên như vậy, cười lạnh rồi cúp máy, Hoàng Kính Nam gọi lại anh cũng không nghe.

Sự việc dường như đã đến một bước ngoặt sáng tỏ, nhưng nhà họ Hoàng bắt đầu sử dụng tiền bạc và mạng lưới quan hệ để phản công. Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh đều nhận được những cuộc gọi đe dọa, đương sự đã đồng ý xét lại vụ án đột nhiên thay đổi ý định, chuẩn bị không truy cứu nữa. Mà gia đình Hoàng Kính Nam cũng đã dùng biện pháp bất hợp pháp để đưa gã ra nước ngoài tránh sóng gió.

Hạ Tranh được một số đối tác cấp cao mời nói chuyện, hy vọng anh đừng đối đầu với kẻ gây rối Hoàng Kính Nam kia.

Lại là một lời đề nghị "mỗi bên lùi một bước".

"Cha cậu ta liên lạc với tôi, nói chuyện này là do Hoàng Kính Nam khiêu khích trước, đã dạy dỗ cậu ta rồi, hứa hẹn nhiều lần rằng sau này sẽ không có chuyện tương tự xảy ra nữa. Hạ Tranh, cậu cũng biết đấy, làm nghề của chúng ta, không thể nào quá cầu toàn trong mọi chuyện được, phía nạn nhân đã nhận được khoản trợ cấp hậu hĩnh từ nhà họ Hoàng, còn kéo dài chuyện này nữa thì cũng chẳng có ai được lợi, chẳng bằng cứ bỏ qua đi."

Đây không phải là lần đầu tiên Hạ Tranh bị gây áp lực trong lúc làm nghề, nhưng đây là lần anh thấy nực cười nhất. Tuy nhiên, đúng như lời đối tác nói, anh không thể vì mình mà lôi đồng nghiệp và văn phòng luật xuống nước, nếu không dừng lại, đó sẽ là những trận chiến kéo dài vô tận và không thể đảm bảo chiến thắng, còn rất có thể sẽ là kết thúc cho sự nghiệp của anh.

Hoàn toàn đi ngược lại với niềm tin công lý của anh.

Anh nghĩ đến cha mình, nếu ở thời điểm hiện tại, để anh đi bào chữa cho người cha đã qua đời vì tội ngộ sát, ông sẽ không nhận mức án nặng như vậy. Rồi còn cả Lâm Hướng Bắc...

Hạ Tranh mở cửa phòng họp, Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh đã đợi bên ngoài từ lâu vội vàng đứng dậy. Thấy anh lắc đầu, họ không khỏi cười khổ một cái, an ủi nhau: "Coi như thua một vụ kiện thôi, đâu phải chưa từng gặp, chỉ cần vấn đề của Hạ Tranh được giải quyết là được rồi."

*

Vài giờ liền, Hạ Tranh ngồi im lặng trong văn phòng.

Để ngăn Lâm Hướng Bắc chạy trốn -- thực ra phần lớn là lo cậu bị Hoàng Kính Nam kích động mà đi làm chuyện dại dột, trong nhà đã lắp thêm vài camera giám sát với sự đồng ý của cậu, tịch thu điện thoại của cậu cũng vì lẽ đó.

Lúc này đây, trong sự bất lực, Hạ Tranh nhìn chằm chằm vào màn hình được chia thành bốn phần, tập trung vào bóng dáng đang đọc sách trong phòng làm việc, sầu não tự an ủi mình -- cũng không phải không thu hoạch được gì, ít nhất có thể chứng minh rằng Lâm Hướng Bắc còn để anh trong lòng.

Nhưng như thế thì sao đủ? Sao đủ được đây?

Anh muốn Lâm Hướng Bắc yêu anh vô điều kiện.

Sự việc đã tạm thời khép lại, tâm trạng không thể nói là vui vẻ, Hạ Tranh tháo kính, xoa xoa trán nhăn chặt.

Điện thoại của Lâm Hướng Bắc lại liên tục rung lên, Hạ Lạc không nhận được phản hồi từ Lâm Hướng Bắc, cứ mấy ngày lại gửi tin nhắn một lần.

Tin hôm nay khá lạ: "Là Hạ Tranh phải không?"

Có vẻ như cuối cùng đã phát hiện ra tài khoản này đã đổi chủ nhiều ngày rồi.

Hạ Tranh chỉ muốn mau mau về nhà để báo với Lâm Hướng Bắc tin tốt không hẳn là tốt này, trả điện thoại lại cho cậu, gỡ bỏ camera, để cuộc sống trở lại bình thường -- còn về hệ thống định vị, vì an toàn nên cứ giữ lại đã.

Anh muốn ôm chặt Lâm Hướng Bắc, nói với cậu, không sao đâu, mọi chuyện đã được giải quyết rồi, không phải lỗi của em, em không làm liên lụy tôi, là tôi cần em.

Hạ Lạc không nhận được phản hồi, lại tiếp tục nhắn không chịu buông tha: "Có thể gặp mặt không, có một số chuyện anh chắc chắn rất muốn biết."

Tay Hạ Tranh đang định tắt màn hình bỗng khựng lại.

--

Lời tác giả:

Các cặp đôi nhỏ đều khùng khùng, yên tâm nhé (:

Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… Sự im lặng bao trùm bốn bức tường, thậm chí còn có thể nghe thấy được cả tiếng gió thổi.Kể từ buổi chiều Lâm Hướng Bắc đến văn phòng luật tìm Khương Tầm, tâm trí cậu đã đặt hết vào Hạ Tranh, không còn chút sức lực nào để xử lý những việc khác, vì vậy đã mấy tiếng trôi qua, nhưng cậu vẫn chưa trả lời tin nhắn Hạ Lạc gửi từ tối.Có lẽ vì sợ cậu xảy ra chuyện gì, gần mười rưỡi, cậu ta nhắn hỏi: "Hôm nay cậu bận lắm phải không?"Hạ Tranh không hề có chút gánh nặng nào lướt qua trang trò chuyện, nội dung trò chuyện giữa Lâm Hướng Bắc và Hạ Lạc đều là những chuyện vụn vặt hàng ngày, không có thông tin gì đáng chú ý. Tuy nhiên, trong lòng anh vẫn luôn có một mối nghi ngờ đang chờ anh gỡ bỏ, anh cứ cảm thấy giữa họ có điều gì đó giấu anh.Về chuyện liên quan đến Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh luôn quan tâm. Nhưng đêm nay rõ ràng không phải lúc thích hợp, và khó mà nói rõ được bằng vài ba câu qua điện thoại, nghĩ vậy, anh chỉ gõ bốn chữ "Cậu ấy ngủ rồi" vào ô nhập rồi gửi đi.Một câu rất ngắn gọn nhưng ẩn ý cho thấy chiếc điện thoại đã đổi chủ.Quả nhiên, Hạ Lạc  biết điều, không nhắn gì thêm.Hạ Tranh liếc nhìn cánh cửa phòng làm việc khép hờ, đầu ngón tay vuốt nhanh, thoát khỏi trang, nhấn vào thư mục ít dùng trên màn hình chính, vuốt qua một cái, một phần mềm không gây chú ý trông giống hệt ứng dụng có sẵn của hệ thống hiện ra trước mắt.Sau khi trở về từ Lệ Hà, Hạ Tranh đã nhân lúc Lâm Hướng Bắc ngủ say, cài hệ thống định vị vào điện thoại của cậu, anh rất mừng vì mình đã phòng xa.Hôm nay khi ở văn phòng luật, phần mềm đã báo Lâm Hướng Bắc rời khỏi phạm vi anh giới hạn và ở cách anh chưa đến một cây số, chẳng bao lâu sau thì Khương Tầm xuống lầu.Địa điểm và nhân vật đều quá nhạy cảm, cộng thêm gần đây Hoàng Kính Nam giờ trò, chuông báo động của Hạ Tranh reo vang, liên tục nhìn chằm chằm vào chấm tròn di chuyển trên màn hình, nhẩm tính thời gian, cho đến khi Khương Tầm trở lại và khai rõ mọi chuyện.Nếu biết Lâm Hướng Bắc đã gặp Khương Tầm, anh sẽ không đợi đến hôm nay, bị chất vấn mới mất sạch phong độ mà tuôn ra hết mọi thứ. Những điều nên nói, những điều không nên nói, tất cả đều như phát điên, ào ạt chạy ra khỏi miệng anh.Hạ Tranh cảm thấy rất kỳ lạ, hễ cứ đụng đến Lâm Hướng Bắc, anh lại như biến thành một người khác. Lý trí, phép tắc và sự điềm tĩnh của anh đều tan biến, thay vào đó, mấy cụm từ vốn chẳng liên quan gì đến anh như thích nói dối, nóng nảy, cay nghiệt, nghĩ một đằng nói một nẻo, giờ lại vô cùng đúng với anh mấy ngày gần đây.Cả cuộc đời và phẩm cách của anh đều bị ảnh hưởng bởi Lâm Hướng Bắc.Hạ Tranh thở dài, không biết đã ngồi một chỗ bất an bao lâu, anh bỗng nghe thấy tiếng động nhẹ từ phòng làm việc. Anh tắt điện thoại của Lâm Hướng Bắc đi, ngẩng đầu lên, thấy Lâm Hướng Bắc xuất hiện từ phòng làm việc, tựa nửa người vào khung cửa, hơi rụt rè nhìn về phía anh.Vừa trải qua trận cãi vã dữ dội, ánh mắt hai người chạm nhau đều hơi mờ mịt. Mắt Lâm Hướng Bắc đỏ hoe mà sáng rực, như vừa được rửa bằng nước, rõ ràng là đã lén khóc trong đó.Cứng đầu đến vậy, ngay cả nước mắt cũng không chịu rơi trước mặt Hạ Tranh.Chóp mũi thanh tú của Lâm Hướng Bắc khẽ hít vào, khi đối diện với Hạ Tranh lần nữa, tâm trạng cậu đã hoàn toàn khác trước, thậm chí không hiểu sao còn thấy ngượng nghịu, giống như khi mới yêu đương với Hạ Tranh, hơi câu nệ.Hạ Tranh nhìn cậu chằm chằm, chờ xem cậu nín nhịn lâu thế, sẽ thốt ra những lời tệ hại gì.Lâm Hướng Bắc bước một chân ra, rồi dừng lại, hít sâu một hơi, bật ra một âm đơn: "Anh..." mắt cậu nóng lên, nói rất khó khăn: "Anh đừng hận em có được không?"Trong cuộc chơi tình ái với Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh nhận ra một sự thật rất rõ ràng rằng, mình hoàn toàn là một kẻ thua cuộc.Chỉ một lời yêu cầu bình thường như thế, tim anh lại như bị thứ gì đó đập mạnh một cái, cơn giận lạnh lẽo tan biến, trở nên mềm mại như bánh bông lan, lời đồng ý suýt buột ra khỏi miệng.Hay nói đúng hơn, anh đã từng thật sự hận Lâm Hướng Bắc bao giờ đâu? Chẳng qua chỉ là lừa mình dối người mà thôi.Thấy Hạ Tranh mãi không lên tiếng, lòng can đảm của Lâm Hướng Bắc đã gom góp được bỗng sụp đổ ầm ầm, luống cuống muốn thu mình lại.Hạ Tranh đã bình tĩnh hơn nhiều, nhưng không trả lời câu hỏi của Lâm Hướng Bắc, giọng hơi mệt mỏi: "Đi ngủ trước đi."Sau khi trải qua một cơn bão dữ dội, Lâm Hướng Bắc không dám phản bác nữa, chậm rãi chớp đôi mắt sưng đỏ, khô rát vì khóc, gật đầu đi theo Hạ Tranh vào phòng ngủ.Trong lòng cậu vô cùng bồn chồn, Hạ Tranh vẫn không hài lòng với việc cậu muốn rời đi, dường như cố tình lạnh nhạt với cậu, không ôm cậu nằm xuống như thường lệ, mà còn lần đầu tiên quay lưng về phía cậu.Đèn tắt "tách" một cái.Lâm Hướng Bắc đợi mắt thích nghi với bóng tối, bất động nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hạ Tranh.Trái tim như một chùm tóc lạc giữa sa mạc vàng rực cuồng loạn, kết lại thành một nhúm xù xì không thể gỡ nổi. Dù mở mắt hay nhắm mắt, giọng nói của Hạ Tranh vẫn vọng lại từ mọi hướng, cậu có đủ thời gian để gỡ từng câu nói ra rồi ráp lại, không dám tin, nhưng lại không kìm nén được niềm vui sướng khôn cùng.Từ trước đến nay cậu vẫn luôn cảm nhận được sự tốt đẹp của Hạ Tranh, nhưng vì không dám tự đề cao mình nên chỉ đặt bản thân vào đúng vị trí. Song, không cần phải suy nghĩ gì sâu xa, có ai lại đi trả nợ, cho nơi ở, chữa lành vết thương và lập kế hoạch cho cuộc đời của một người tình không quan trọng không?Hạ Tranh là nhà từ thiện chỉ dành riêng cho một mình Lâm Hướng Bắc thôi sao?Tối nay, từng chữ nặng trĩu thốt ra từ miệng Hạ Tranh đều khiến Lâm Hướng Bắc chạm tới được, tin được, và cuối cùng đi đến kết luận rằng: Hạ Tranh vẫn còn yêu cậu.Không phải thứ tình cảm nào khác, mà cũng giống như cách cậu yêu Hạ Tranh vậy.Trong lúc vui mừng khôn xiết, cậu lại thấy lo lắng không yên, có vẻ như cậu đã làm hỏng mọi chuyện rồi.Lâm Hướng Bắc đắn đo từ từ nhích dần về phía Hạ Tranh, chưa chạm được đến đối phương, Hạ Tranh đã cảm nhận được sự trăn trở của cậu, xoay người về phía cậu trước.Cậu giật mình, lại lùi về phía bên kia.Hạ Tranh thấy cậu giật bắn lên, bèn kéo tay cậu, nghiêm giọng hỏi: "Không ngủ được nên cố tình quấy rầy tôi à?"Lâm Hướng Bắc vội vàng lắc đầu, suy nghĩ một lúc rồi nhỏ giọng nói: "Sao anh không ôm em?"Đồng tử cậu sáng rực trong bóng tối, vì sự thay đổi này đã tác động sâu sắc đến cậu, dù trong lòng rối bời, nhưng vẫn hỏi ra miệng.Hạ Tranh châm chọc cậu: "Em sắp đi rồi, tôi còn ôm em làm gì?"Lâm Hướng Bắc thấy giọng điệu của Hạ Tranh rất hung dữ, nhưng không phải là không thể thương lượng, thành thật nói: "Nhưng nếu anh không ôm em, em sẽ không ngủ được."Trong bóng tối có thể nghe thấy tiếng hít vào rất sâu."Còn đi nữa không?" Hạ Tranh hỏi, dường như đây là điều kiện để ôm cậu.Hơn nửa giờ Lâm Hướng Bắc ở một mình trong phòng làm việc đủ để cậu thay đổi ý định ban đầu: Hạ Tranh đã kiên định chọn cậu như vậy, cậu cũng nên thể hiện sự chân thành tương xứng để đáp lại, dù có bao nhiêu sóng gió, hãy cùng nhau đối mặt đi.Cậu nói rõ ràng: "Em sẽ không đi nữa."Hạ Tranh không thể chỉ dựa vào vài lời nói để phán đoán được câu nào là thật câu nào là giả trong miệng Lâm Hướng Bắc nữa, lạnh lùng nói: "Em đừng tưởng nói vậy là tôi sẽ tin em..."Lâm Hướng Bắc vội vàng ngắt lời anh: "Vậy anh nhốt em lại đi."Tiếng hít vào sâu hơn, nặng hơn lúc nãy."Hạ Tranh." Lâm Hướng Bắc như một chú chim di cư không tìm được phương hướng, lao đầu vào lòng Hạ Tranh, lập tức tìm thấy chỗ dựa để sinh tồn, cậu hoàn toàn giao phó bản thân cho Hạ Tranh, một sự lệ thuộc méo mó, lặp lại: "Anh nhốt em lại đi."Cậu dùng hai tay siết chặt áo trước ngực Hạ Tranh, hơi thở mang dòng điện, run rẩy nói: "Anh bảo em ở đâu em sẽ ở đó, anh muốn em làm gì em sẽ làm nấy. Em sẽ nghe lời anh, không bao giờ rời đi nữa."Cậu mang theo nỗi sợ hãi thuần khiết và lời cầu mong: "Vì vậy xin anh, lần này đừng thua nhé, được không?"Chỉ cần Hạ Tranh vượt qua cửa ải này, cậu có thể trốn đi, trốn cả đời, dù chỉ làm một cái bóng u tối không thấy ánh sáng phía sau anh.Cuối cùng Hạ Tranh cũng chịu ôm lại cậu, siết chặt đến mức cậu cảm thấy nghẹt thở, ngay cả dòng máu cũng khó mà lưu thông bình thường.Cậu nghe thấy Hạ Tranh thở dài thật khẽ: "Em xem thường tôi quá."Không phải vậy --Chính Hạ Tranh đã cứu cậu, hết lần này đến lần khác, cậu tin tưởng vào Hạ Tranh hơn bất kỳ ai, càng không dám lấy bản thân đầy vết nhơ để đánh cược số phận anh.Vì vậy, dù thế nào, cũng xin anh phải thắng, cậu không muốn làm sao chổi khắc Hạ Tranh. Ngược lại, nếu Hạ Tranh không thể vượt qua cửa ải này, cậu sẽ dùng mọi cách để khiến Hoàng Kính Nam phải trả giá, dù có phải đánh đổi mạng sống của mình.Một lần dứt điểm, nhổ cỏ tận gốc, Lâm Hướng Bắc đã có những suy nghĩ cực đoan như vậy.Hôm sau dậy sớm, ăn sáng như thường lệ, cả hai đều hơi im lặng.Hạ Tranh nhận được một cuộc gọi, có vẻ như sự việc đã có tiến triển, vội vàng chuẩn bị ra ngoài.Anh để cửa mở, nói với Lâm Hướng Bắc đang tiễn anh ra đến cửa: "Nếu em bước ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ lập tức xin hủy bỏ chứng chỉ hành nghề luật. Tôi nói được làm được."Hạ Tranh đã trở thành một con bạc đỏ mắt, đặt cược tất cả vào việc Lâm Hướng Bắc quan tâm đến anh.Lâm Hướng Bắc không ngờ Hạ Tranh lại lấy sự nghiệp ra đe dọa, sững sờ một lúc, rồi đến trước mặt anh, đóng cửa lại.Tự tay vẽ ra chiếc lồng cho mình.Cuộc điều tra của Cục Tư pháp đối với Hạ Tranh vẫn đang tiếp diễn, tuy nhiên mấy người tinh anh thường xuyên làm việc với pháp luật này cũng không thể ngồi yên chờ chết.Hai ngày sau, Trương Tiểu Mẫn tìm thấy một vụ án cũ từ nhiều năm trước trong khối lượng hồ sơ khổng lồ.Theo báo cáo, một chiếc xe vi phạm quy định lái xe vào ban đêm, đâm người bị thương nặng rồi bỏ trốn, gia đình nạn nhân không chấp nhận thỏa hiệp, đứng ra tố cáo chủ xe Hoàng Kính Nam, nhưng cuối cùng vụ việc lại kết thúc với một đối tượng khác vào tù.Chuyện con nhà giàu làm điều sai trái rồi tìm người thế mạng để trốn tránh trách nhiệm hình sự không phải là chuyện gì hiếm.Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh lập tức liên hệ với nạn nhân năm đó, thề sẽ đưa Hoàng Kính Nam ra trước pháp luật.Về phần Hạ Tranh, vì đã tịch thu điện thoại của Lâm Hướng Bắc, khi Hoàng Kính Nam dùng số mới gọi đến, hai người đã đụng mặt nhau.Hoàng Kính Nam bị đào lại vụ án cũ, vướng vào kiện tụng, bị cha mắng một trận tơi bời, sứt đầu mẻ trán, yêu cầu Hạ Tranh "mỗi bên lùi một bước", gã sẽ không quấy rối Lâm Hướng Bắc, văn phòng luật cũng đừng bám chặt lấy gã nữa.Hạ Tranh nghe gã nói chẳng khác nào lẽ đương nhiên như vậy, cười lạnh rồi cúp máy, Hoàng Kính Nam gọi lại anh cũng không nghe.Sự việc dường như đã đến một bước ngoặt sáng tỏ, nhưng nhà họ Hoàng bắt đầu sử dụng tiền bạc và mạng lưới quan hệ để phản công. Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh đều nhận được những cuộc gọi đe dọa, đương sự đã đồng ý xét lại vụ án đột nhiên thay đổi ý định, chuẩn bị không truy cứu nữa. Mà gia đình Hoàng Kính Nam cũng đã dùng biện pháp bất hợp pháp để đưa gã ra nước ngoài tránh sóng gió.Hạ Tranh được một số đối tác cấp cao mời nói chuyện, hy vọng anh đừng đối đầu với kẻ gây rối Hoàng Kính Nam kia.Lại là một lời đề nghị "mỗi bên lùi một bước"."Cha cậu ta liên lạc với tôi, nói chuyện này là do Hoàng Kính Nam khiêu khích trước, đã dạy dỗ cậu ta rồi, hứa hẹn nhiều lần rằng sau này sẽ không có chuyện tương tự xảy ra nữa. Hạ Tranh, cậu cũng biết đấy, làm nghề của chúng ta, không thể nào quá cầu toàn trong mọi chuyện được, phía nạn nhân đã nhận được khoản trợ cấp hậu hĩnh từ nhà họ Hoàng, còn kéo dài chuyện này nữa thì cũng chẳng có ai được lợi, chẳng bằng cứ bỏ qua đi."Đây không phải là lần đầu tiên Hạ Tranh bị gây áp lực trong lúc làm nghề, nhưng đây là lần anh thấy nực cười nhất. Tuy nhiên, đúng như lời đối tác nói, anh không thể vì mình mà lôi đồng nghiệp và văn phòng luật xuống nước, nếu không dừng lại, đó sẽ là những trận chiến kéo dài vô tận và không thể đảm bảo chiến thắng, còn rất có thể sẽ là kết thúc cho sự nghiệp của anh.Hoàn toàn đi ngược lại với niềm tin công lý của anh.Anh nghĩ đến cha mình, nếu ở thời điểm hiện tại, để anh đi bào chữa cho người cha đã qua đời vì tội ngộ sát, ông sẽ không nhận mức án nặng như vậy. Rồi còn cả Lâm Hướng Bắc...Hạ Tranh mở cửa phòng họp, Trương Tiểu Mẫn và Thái Bác Minh đã đợi bên ngoài từ lâu vội vàng đứng dậy. Thấy anh lắc đầu, họ không khỏi cười khổ một cái, an ủi nhau: "Coi như thua một vụ kiện thôi, đâu phải chưa từng gặp, chỉ cần vấn đề của Hạ Tranh được giải quyết là được rồi."*Vài giờ liền, Hạ Tranh ngồi im lặng trong văn phòng.Để ngăn Lâm Hướng Bắc chạy trốn -- thực ra phần lớn là lo cậu bị Hoàng Kính Nam kích động mà đi làm chuyện dại dột, trong nhà đã lắp thêm vài camera giám sát với sự đồng ý của cậu, tịch thu điện thoại của cậu cũng vì lẽ đó.Lúc này đây, trong sự bất lực, Hạ Tranh nhìn chằm chằm vào màn hình được chia thành bốn phần, tập trung vào bóng dáng đang đọc sách trong phòng làm việc, sầu não tự an ủi mình -- cũng không phải không thu hoạch được gì, ít nhất có thể chứng minh rằng Lâm Hướng Bắc còn để anh trong lòng.Nhưng như thế thì sao đủ? Sao đủ được đây?Anh muốn Lâm Hướng Bắc yêu anh vô điều kiện.Sự việc đã tạm thời khép lại, tâm trạng không thể nói là vui vẻ, Hạ Tranh tháo kính, xoa xoa trán nhăn chặt.Điện thoại của Lâm Hướng Bắc lại liên tục rung lên, Hạ Lạc không nhận được phản hồi từ Lâm Hướng Bắc, cứ mấy ngày lại gửi tin nhắn một lần.Tin hôm nay khá lạ: "Là Hạ Tranh phải không?"Có vẻ như cuối cùng đã phát hiện ra tài khoản này đã đổi chủ nhiều ngày rồi.Hạ Tranh chỉ muốn mau mau về nhà để báo với Lâm Hướng Bắc tin tốt không hẳn là tốt này, trả điện thoại lại cho cậu, gỡ bỏ camera, để cuộc sống trở lại bình thường -- còn về hệ thống định vị, vì an toàn nên cứ giữ lại đã.Anh muốn ôm chặt Lâm Hướng Bắc, nói với cậu, không sao đâu, mọi chuyện đã được giải quyết rồi, không phải lỗi của em, em không làm liên lụy tôi, là tôi cần em.Hạ Lạc không nhận được phản hồi, lại tiếp tục nhắn không chịu buông tha: "Có thể gặp mặt không, có một số chuyện anh chắc chắn rất muốn biết."Tay Hạ Tranh đang định tắt màn hình bỗng khựng lại.--Lời tác giả:Các cặp đôi nhỏ đều khùng khùng, yên tâm nhé (:

Chương 57