Tác giả:

Dự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng…

Chương 60

Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… Không gian ghế sofa chật hẹp khiến hai chàng trai cao lớn chân dài chen chúc có phần gò bó, nhưng chính vì chỗ không đủ nên họ mới có thể dựa sát vào nhau hơn.Hạ Tranh và Lâm Hướng Bắc nằm nghiêng ôm lấy nhau, ngực áp ngực, trán tựa trán, môi cọ môi, hơi thở đan vào nhau, như đang trong trạng thái mơ màng sắp ngủ.Sau khi dòng cảm xúc mãnh liệt qua đi, họ cần chút yên tĩnh, bình yên bên nhau để xoa dịu trái tim vẫn còn đang sôi sục.Hạ Tranh hôn nhẹ từ mắt xuống chóp mũi Lâm Hướng Bắc, rồi lại hôn lên má, lưu luyến v**t v* đôi môi mềm thấm ướt. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim và mạch đập hỗn loạn của Lâm Hướng Bắc, như một chú chim đang nhảy nhót không yên, mãi đến khi trở về tổ ấm an toàn mới có thể buông bỏ được phòng bị.Những nụ hôn ướt át nồng nàn khiến Lâm Hướng Bắc mê mẩn, Hạ Tranh vỗ nhẹ lưng cậu như dỗ dành: "Nếu buồn ngủ thì ngủ một lát đi."Lâm Hướng Bắc mở mắt: "Không muốn."Bốn mắt nhìn nhau, đôi môi vừa tách ra đã lại như nam châm trái cực, quấn quýt lấy nhau trong sự hút sức hút mãnh liệt không thể cưỡng lại.Hạ Tranh lật người Lâm Hướng Bắc lại, để cậu nằm sấp trên người mình. Mặc dù tư thế này không thoải mái lắm, trọng lượng của Lâm Hướng Bắc đè lên lồng ngực khiến anh thấy hơi ngột ngạt, nhưng anh thích cảm giác Lâm Hướng Bắc hoàn toàn phó thác cho mình.Sau khi hôn một lúc, Lâm Hướng Bắc áp má lên ngực Hạ Tranh. Cậu nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ, trầm ổn của Hạ Tranh, vang vào tai cậu, hòa cùng với nhịp tim của cậu.Cậu lại muốn khóc, nhưng không phải vì buồn.Hạ Tranh đề nghị: "Nếu không ngủ được, chúng ta nói chuyện đi."Họ vẫn còn nhiều khoảng trống cần được lấp đầy, chẳng hạn như chuyện về tay trái của Lâm Hướng Bắc."Hôm nay anh đã gặp Hạ Lạc."Lâm Hướng Bắc ngơ ngác ngẩng đầu lên, đôi mắt vừa khóc xong vẫn còn hơi đỏ, từ từ mở to.Cổ tay trái bị Hạ Tranh nắm nhẹ: "Sao ngay cả chuyện thấy bất bình làm việc nghĩa mà cũng không chịu nói thật?"Má Lâm Hướng Bắc ửng đỏ, lại vùi đầu xuống, như một đứa trẻ hư vừa làm điều tốt được khen ngợi, không quen nên ngượng ngùng nói: "Cũng không phải chuyện gì quan trọng...""Đối với anh, chuyện của em dù là lớn hay nhỏ, cũng đều là chuyện quan trọng." Hạ Tranh nắm tay trái của cậu đưa lên môi, hôn nhẹ hai cái: "Sau này chúng ta đừng giấu giếm nhau nữa, được không?"Lâm Hướng Bắc gật đầu thật mạnh, mái tóc mềm cọ vào cằm Hạ Tranh, hơi ngứa. Nhớ ra Hạ Tranh không thích cậu im lặng, lại vội vàng nghiêm túc trả lời: "Được.""Thật ra..." Lòng bàn tay Hạ Tranh nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Hướng Bắc, nói với cậu: "Trước khi về nhà, anh đã gọi điện cho Chung Trạch Nhuệ."Lâm Hướng Bắc đang nằm ngoan ngoãn bỗng ngẩng phắt đầu lên, động tác mạnh đến nỗi suýt đụng vào cằm Hạ Tranh.Cậu vội vàng bò dậy, quỳ ngồi trên bụng của Hạ Tranh, dùng ánh mắt sững sờ hỏi hai câu cốt lõi -- "Sao anh lại có số điện thoại của anh Trạch Nhuệ?" và "Sao anh lại gọi điện cho anh ấy?"Hạ Tranh một tay đỡ lấy eo thon gầy của cậu, rõ ràng người nằm là anh, đang nhìn từ dưới lên, song vẫn thoáng toát ra một vẻ như đang nhìn xuống.Nếu đã mở lời rồi, anh cũng dứt khoát nói thẳng: "Anh đã giấu tấm danh thiếp của tiệm sửa xe."Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên đến nỗi hơi hé miệng."Anh muốn em tự nói thật với anh, nhưng lại sợ em không chịu nói, hoặc em chỉ nói một nửa, nên anh đã hỏi Chung Trạch Nhuệ trước." Hạ Tranh mím môi: "Cảm ơn em đã bằng lòng nói với anh."Trong lòng Lâm Hướng Bắc đầy cảm xúc lẫn lộn, tức giận đấm vào ngực Hạ Tranh một cái: "Vậy mà anh còn nói muốn về Lệ Hà, anh giăng bẫy bắt cá!"Hạ Tranh khẽ kêu "a" một tiếng, giơ tay che ngực."Anh đừng giả vờ nữa." Lâm Hướng Bắc không nỡ đánh mạnh, phồng má: "Em có dùng sức đâu."Cậu lăn khỏi người Hạ Tranh, lấy cánh tay làm gối, nằm nghiêng trở lại giữa lưng ghế sofa và người Hạ Tranh, nhìn Hạ Tranh gần trong gang tấc, mím môi nói: "Vậy nếu em thực sự không nói thì sao?"Hạ Tranh bất đắc dĩ: "Thì anh đành phải gọi điện cho Chung Trạch Nhuệ lần nữa trước mặt em thôi."Lâm Hướng Bắc xoa đôi mắt ướt.Hạ Tranh vòng tay qua eo cậu: "Em còn điều gì muốn nói với anh không?"Hàng mi dài của cậu rũ xuống, đổ một mảng bóng mờ dưới mắt, môi mấp máy vài lần, giọng nói run rẩy bật ra từ cổ họng: "Có..."Chưa kịp nói, vẻ mặt đã phủ đầy nỗi buồn, sợ nhìn thấy mặt Hạ Tranh sẽ lại bật khóc, cậu chỉ chăm chú nhìn một bên xương quai xanh trước mặt, nghẹn ngào nói: "Hạ Tranh, em rất nhớ anh."Cậu tựa trán vào hõm cổ anh, mười ngón tay siết chặt cổ áo Hạ Tranh, giọng lạc đi, nhưng lại bày tỏ nỗi nhớ một cách rất rành mạch: "Thật sự, thật sự, rất nhớ anh..."Hơi thở ẩm ướt phả vào cổ Hạ Tranh, khiến tim anh cũng trở nên ướt át.Anh vòng cả hai tay ôm lấy Lâm Hướng Bắc, kéo người trong lòng áp sát mình, gần đến vô hạn, đến mức cả máu thịt cũng như hòa vào nhau.Giọng Lâm Hướng Bắc lùng bùng chẳng khác nào bị nhốt trong một chiếc lọ thủy tinh: "Em biết anh đỗ vào một trường đại học ở Tân Bắc, dù không biết anh còn ở đó không, nhưng em quá muốn gặp anh. Bắt đầu đi từ ga Quảng Châu, hơn hai nghìn cây số, hai mươi ba tiếng ngồi ghế cứng..."Đồng tử Hạ Tranh khẽ co lại, các đốt ngón tay siết chặt vạt áo sau lưng Lâm Hướng Bắc, tạo thành những nếp nhăn sâu, giống như trái tim anh cũng bị vò nát."Đó là mùa đông, lần đầu tiên em nhìn thấy tuyết rơi, quần áo mang theo không đủ ấm, rất lạnh."Giọng Lâm Hướng Bắc nhuốm đầy ý cười hoài niệm: "Nhưng khi nghĩ mình lại đến gần anh thêm một chút, dường như cũng không lạnh lắm. Anh đã từng đi qua con đường này chưa, anh có chụp ảnh ở khu thắng cảnh này không, biết đâu em quay đầu lại, anh sẽ xuất hiện ở góc phố nào đó, em vừa phấn khích vừa hơi căng thẳng. Nhưng Tân Bắc quá lớn, em ở đó ba ngày mà không gặp được anh."Hạ Tranh hít một hơi thật sâu vào phổi, như thể đang ngửi thấy hơi thở lạnh lẽo của gió bắc, như thể những mảnh băng vụn đang chảy trong máu anh.Lâm Hướng Bắc ngước đôi mắt đỏ hoe lên, khẽ cười nói: "Ngồi tàu về, về nhà mới thấy, mông đã bầm tím cả."Hạ Tranh muốn cười, nhưng chẳng thể nhấc được khóe môi nặng trĩu lên, chỉ hôn nhẹ vào trán Lâm Hướng Bắc.Khi Lâm Hướng Bắc đến Tân Bắc, có lẽ Hạ Tranh cũng đang lên kế hoạch để trở về nhà.Khi Hạ Tranh nhìn xuống cảnh đêm rực rỡ từ độ cao vạn dặm, Lâm Hướng Bắc đang ngắm cảnh dọc đường trên ghế cứng của tàu hỏa. Họ sống hai cuộc đời hoàn toàn khác nhau, nhưng lại lướt qua nhau trên cùng một đường ray, cho đến khi số phận sắp đặt để họ gặp lại nhau."Còn anh?" Lâm Hướng Bắc mang theo kỳ vọng mơ hồ: "Có nhớ em không?"Đây hoàn toàn là câu hỏi không cần phải nghĩ để trả lời. Hạ Tranh như nuốt nhầm một nắm cát, hạt cát cọ xát, từ dạ dày trào ngược lên cổ họng, mỗi chữ thốt ra đều đau như bị mài: "Làm sao có thể không nhớ được? Chỉ nghĩ đến việc em lặng lẽ rời khỏi Lệ Hà, trời đất bao la, không biết phải đi đâu để tìm em..."Dường như vì nỗi sợ quá sâu nặng mà không thể nói tiếp: "Lâm Hướng Bắc, anh chỉ còn mỗi em, anh mong rằng tương lai của anh sẽ luôn có em, đừng rời xa anh nữa."Không bao giờ nữa, tuyệt đối không bao giờ.Lâm Hướng Bắc nghe tiếng nhịp tim thấp thoáng bên tai, dòng máu chảy khắp cơ thể như thủy triều lên xuống, nước mắt lại sắp rơi. Cậu biết mình đã khóc quá nhiều, hơi xấu hổ, bò dậy, đột nhiên nói: "Em khát nước rồi."Hạ Tranh cũng đứng lên, nhìn về phía bàn toàn đồ ăn đã nguội lạnh. Tối nay, họ đã tiêu hao quá nhiều cảm xúc vui buồn hờn giận, cả người như bị rút cạn rồi lại được lấp đầy, đã đến lúc cần nạp chút năng lượng. Anh lau mặt cho Lâm Hướng Bắc: "Anh rót nước cho em."Lâm Hướng Bắc lắc đầu: "Em không muốn uống nước."Hạ Tranh quay lại nhìn, hỏi ý."Nhà hết đồ uống rồi." Lâm Hướng Bắc cắn nhẹ môi dưới, có vẻ hơi khó nói, nhưng vẫn nhỏ giọng nói ra: "Em muốn uống sữa Sảng Oai Oai."Liếc nhanh vẻ mặt Hạ Tranh: "Được không?"Hạ Tranh chỉ ngẩn ra trong giây lát, ánh mắt như mây tan sương tạnh, dần sáng lên, rồi nắm tay Lâm Hướng Bắc: "Đi."Lâm Hướng Bắc dựa vào lực kéo đứng dậy: "Đi đâu?"Hạ Tranh đẩy cậu vào phòng ngủ, nhanh chóng cởi áo ngủ, tìm một cái áo ngắn tay mặc vào. Lâm Hướng Bắc ngơ ngác nhưng vẫn phối hợp thay xong quần áo, Hạ Tranh dẫn cậu ra ngoài.Cậu đứng ở hành lang lẩm bẩm: "Không phải không cho em ra ngoài sao?"Lúc này Hạ Tranh mới nhớ ra còn chưa nói với cậu về chuyện của Hoàng Kính Nam, giải thích ngắn gọn vài câu.Lâm Hướng Bắc tức giận nói: "Gã ta cứ thế chạy ra nước ngoài, có còn công lý gì không vậy?"Cậu hung hăng xỏ giầy, như đang dẫm Hoàng Kính Nam bẩn thỉu dưới chân.Hạ Tranh mở cửa, đẩy Lâm Hướng Bắc bước tiếp, cảm thán: "Đôi khi cuộc sống không nhất thiết phải công bằng, chúng ta chỉ cần sống tốt cuộc đời mình thôi."Điều này, Lâm Hướng Bắc đã sớm hiểu được, cậu cắn răng nói: "Miễn là anh không sao, em mặc kệ gã thế nào...""Đừng nhắc đến gã, phá hoại không khí." Hạ Tranh bấm thang máy, bóp vai Lâm Hướng Bắc: "Ngoài Sảng Oai Oai, còn muốn ăn gì nữa không?"Mức độ thèm ăn phản ánh theo tâm trạng, Lâm Hướng Bắc cảm thấy bây giờ mình có thể nuốt cả một con bò, suy nghĩ kỹ càng rồi nói: "Muốn ăn một phần phở chay bảy tệ ở Lệ Hà, nhưng có lẽ tiệm đó đã đóng cửa lâu rồi..."Cậu chợt nảy ra ý tưởng: "Ăn cơm chân giò đi! Khuya thế này còn tiệm nào không?"Thâm Quyến chẳng thiếu thứ gì, đi dọc đường, cứ mười bước là lại có một quán cơm chân giò.Gió đêm hơi lạnh, đi qua mấy cửa hàng tiện lợi mới mua được loại sữa chó tai to Lâm Hướng Bắc muốn. Cậu chẳng quan tâm tới tuổi tác, uống ngay trên đường, nắm tay Hạ Tranh đi bộ theo định vị đến cửa tiệm còn mở cửa cách đó hai cây số.Thời gian trôi đi, nhưng mặt trăng chỉ có một, ánh trăng Lệ Hà mười năm trước chiếu xuống con phố Thâm Quyến mười năm sau, rọi lên bóng Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh đang nắm chặt tay nhau.Không còn hiềm khích, không có hiểu lầm, chỉ có tình yêu sâu đậm, mãnh liệt dành cho nhau.Ngay cả ánh trăng lạnh lẽo cũng trở nên ấm áp."Cơm chân giò nhà này chẳng ngon gì cả." Trên chiếc bàn gỗ màu nâu vàng hơi nhờn, Lâm Hướng Bắc ghé đầu vào Hạ Tranh khẽ than phiền: "Không ngon bằng chỗ em mua cho anh trước đây."Chủ quán thấy hai người đàn ông cao lớn ăn cơm mà cứ tíu tít thủ thỉ, nhíu mày nhìn qua.Lâm Hướng Bắc cười gượng một cái, nói một câu trái với lương tâm: "Cũng ngon đấy chứ..."Cơm không ngon, cũng không muốn về nhà, họ nắm tay nhau lang thang trên con phố tĩnh lặng lúc hơn mười một giờ, như hai chú mèo đêm thảnh thơi nhón chân bước đi, bước chân chưa bao giờ nhẹ nhàng đến thế.Lâm Hướng Bắc nghịch ngợm giẫm lên cái bóng của Hạ Tranh kéo dài dưới ánh đèn đường, như thể có một quả bóng bay buộc ở thắt lưng, cảm thấy cả người nhẹ bẫng đến mức sắp bay lên.Hạ Tranh trả điện thoại cho cậu.Cậu ngẩn người rồi xoay điện thoại trong lòng bàn tay: "Không giữ giúp em nữa à?"Vẫn giẫm lên bóng anh, bước chân chậm hơn, Hạ Tranh bước trước cậu một bước, cậu dừng lại: "Hạ Tranh, em đã cố gắng đuổi theo bước chân anh, nhưng mà..."Trong một thoáng bất chợt, Lâm Hướng Bắc lại muốn thu mình vào cái vỏ dày cộp.Hạ Tranh không đợi cậu nghĩ ra câu từ, lùi lại vài bước, nắm tay cậu: "Đi thôi."Không có "nhưng mà", dù Lâm Hướng Bắc không theo kịp, Hạ Tranh cũng sẽ dừng lại ở đó đợi cậu, hoặc thậm chí quay ngược lại tìm cậu.Tay cậu bị anh nắm chặt, bởi vì có khoảnh khắc này, những đau đớn trong quá khứ dường như không còn quan trọng nữa.Lâm Hướng Bắc bỏ điện thoại vào túi quần. Mọi chuyện đều đã nói rõ ràng, nhưng còn có một việc, cậu thấy rất cần phải thành thật, kẻo một ngày nào đó Hạ Tranh tự phát hiện ra.Cậu lắc lắc tay Hạ Tranh, trước tiên ngượng ngùng hỏi: "Anh có lục điện thoại của em không?"Hạ Tranh tất nhiên đã lục kỹ, mỉm cười liếc cậu một cái.Trái tim Lâm Hướng Bắc giật thót, nghe Hạ Tranh thong thả đọc: "Anh Vương, lâu rồi không gặp, anh vẫn làm ở Kim Sa chứ, có thể giúp tôi một việc không..."--Lời tác giả:Xem luật sư Hạ của chúng ta sảng khoái chưa kìa.

Không gian ghế sofa chật hẹp khiến hai chàng trai cao lớn chân dài chen chúc có phần gò bó, nhưng chính vì chỗ không đủ nên họ mới có thể dựa sát vào nhau hơn.

Hạ Tranh và Lâm Hướng Bắc nằm nghiêng ôm lấy nhau, ngực áp ngực, trán tựa trán, môi cọ môi, hơi thở đan vào nhau, như đang trong trạng thái mơ màng sắp ngủ.

Sau khi dòng cảm xúc mãnh liệt qua đi, họ cần chút yên tĩnh, bình yên bên nhau để xoa dịu trái tim vẫn còn đang sôi sục.

Hạ Tranh hôn nhẹ từ mắt xuống chóp mũi Lâm Hướng Bắc, rồi lại hôn lên má, lưu luyến v**t v* đôi môi mềm thấm ướt. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim và mạch đập hỗn loạn của Lâm Hướng Bắc, như một chú chim đang nhảy nhót không yên, mãi đến khi trở về tổ ấm an toàn mới có thể buông bỏ được phòng bị.

Những nụ hôn ướt át nồng nàn khiến Lâm Hướng Bắc mê mẩn, Hạ Tranh vỗ nhẹ lưng cậu như dỗ dành: "Nếu buồn ngủ thì ngủ một lát đi."

Lâm Hướng Bắc mở mắt: "Không muốn."

Bốn mắt nhìn nhau, đôi môi vừa tách ra đã lại như nam châm trái cực, quấn quýt lấy nhau trong sự hút sức hút mãnh liệt không thể cưỡng lại.

Hạ Tranh lật người Lâm Hướng Bắc lại, để cậu nằm sấp trên người mình. Mặc dù tư thế này không thoải mái lắm, trọng lượng của Lâm Hướng Bắc đè lên lồng ngực khiến anh thấy hơi ngột ngạt, nhưng anh thích cảm giác Lâm Hướng Bắc hoàn toàn phó thác cho mình.

Sau khi hôn một lúc, Lâm Hướng Bắc áp má lên ngực Hạ Tranh. Cậu nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ, trầm ổn của Hạ Tranh, vang vào tai cậu, hòa cùng với nhịp tim của cậu.

Cậu lại muốn khóc, nhưng không phải vì buồn.

Hạ Tranh đề nghị: "Nếu không ngủ được, chúng ta nói chuyện đi."

Họ vẫn còn nhiều khoảng trống cần được lấp đầy, chẳng hạn như chuyện về tay trái của Lâm Hướng Bắc.

"Hôm nay anh đã gặp Hạ Lạc."

Lâm Hướng Bắc ngơ ngác ngẩng đầu lên, đôi mắt vừa khóc xong vẫn còn hơi đỏ, từ từ mở to.

Cổ tay trái bị Hạ Tranh nắm nhẹ: "Sao ngay cả chuyện thấy bất bình làm việc nghĩa mà cũng không chịu nói thật?"

Má Lâm Hướng Bắc ửng đỏ, lại vùi đầu xuống, như một đứa trẻ hư vừa làm điều tốt được khen ngợi, không quen nên ngượng ngùng nói: "Cũng không phải chuyện gì quan trọng..."

"Đối với anh, chuyện của em dù là lớn hay nhỏ, cũng đều là chuyện quan trọng." Hạ Tranh nắm tay trái của cậu đưa lên môi, hôn nhẹ hai cái: "Sau này chúng ta đừng giấu giếm nhau nữa, được không?"

Lâm Hướng Bắc gật đầu thật mạnh, mái tóc mềm cọ vào cằm Hạ Tranh, hơi ngứa. Nhớ ra Hạ Tranh không thích cậu im lặng, lại vội vàng nghiêm túc trả lời: "Được."

"Thật ra..." Lòng bàn tay Hạ Tranh nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Hướng Bắc, nói với cậu: "Trước khi về nhà, anh đã gọi điện cho Chung Trạch Nhuệ."

Lâm Hướng Bắc đang nằm ngoan ngoãn bỗng ngẩng phắt đầu lên, động tác mạnh đến nỗi suýt đụng vào cằm Hạ Tranh.

Cậu vội vàng bò dậy, quỳ ngồi trên bụng của Hạ Tranh, dùng ánh mắt sững sờ hỏi hai câu cốt lõi -- "Sao anh lại có số điện thoại của anh Trạch Nhuệ?" và "Sao anh lại gọi điện cho anh ấy?"

Hạ Tranh một tay đỡ lấy eo thon gầy của cậu, rõ ràng người nằm là anh, đang nhìn từ dưới lên, song vẫn thoáng toát ra một vẻ như đang nhìn xuống.

Nếu đã mở lời rồi, anh cũng dứt khoát nói thẳng: "Anh đã giấu tấm danh thiếp của tiệm sửa xe."

Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên đến nỗi hơi hé miệng.

"Anh muốn em tự nói thật với anh, nhưng lại sợ em không chịu nói, hoặc em chỉ nói một nửa, nên anh đã hỏi Chung Trạch Nhuệ trước." Hạ Tranh mím môi: "Cảm ơn em đã bằng lòng nói với anh."

Trong lòng Lâm Hướng Bắc đầy cảm xúc lẫn lộn, tức giận đấm vào ngực Hạ Tranh một cái: "Vậy mà anh còn nói muốn về Lệ Hà, anh giăng bẫy bắt cá!"

Hạ Tranh khẽ kêu "a" một tiếng, giơ tay che ngực.

"Anh đừng giả vờ nữa." Lâm Hướng Bắc không nỡ đánh mạnh, phồng má: "Em có dùng sức đâu."

Cậu lăn khỏi người Hạ Tranh, lấy cánh tay làm gối, nằm nghiêng trở lại giữa lưng ghế sofa và người Hạ Tranh, nhìn Hạ Tranh gần trong gang tấc, mím môi nói: "Vậy nếu em thực sự không nói thì sao?"

Hạ Tranh bất đắc dĩ: "Thì anh đành phải gọi điện cho Chung Trạch Nhuệ lần nữa trước mặt em thôi."

Lâm Hướng Bắc xoa đôi mắt ướt.

Hạ Tranh vòng tay qua eo cậu: "Em còn điều gì muốn nói với anh không?"

Hàng mi dài của cậu rũ xuống, đổ một mảng bóng mờ dưới mắt, môi mấp máy vài lần, giọng nói run rẩy bật ra từ cổ họng: "Có..."

Chưa kịp nói, vẻ mặt đã phủ đầy nỗi buồn, sợ nhìn thấy mặt Hạ Tranh sẽ lại bật khóc, cậu chỉ chăm chú nhìn một bên xương quai xanh trước mặt, nghẹn ngào nói: "Hạ Tranh, em rất nhớ anh."

Cậu tựa trán vào hõm cổ anh, mười ngón tay siết chặt cổ áo Hạ Tranh, giọng lạc đi, nhưng lại bày tỏ nỗi nhớ một cách rất rành mạch: "Thật sự, thật sự, rất nhớ anh..."

Hơi thở ẩm ướt phả vào cổ Hạ Tranh, khiến tim anh cũng trở nên ướt át.

Anh vòng cả hai tay ôm lấy Lâm Hướng Bắc, kéo người trong lòng áp sát mình, gần đến vô hạn, đến mức cả máu thịt cũng như hòa vào nhau.

Giọng Lâm Hướng Bắc lùng bùng chẳng khác nào bị nhốt trong một chiếc lọ thủy tinh: "Em biết anh đỗ vào một trường đại học ở Tân Bắc, dù không biết anh còn ở đó không, nhưng em quá muốn gặp anh. Bắt đầu đi từ ga Quảng Châu, hơn hai nghìn cây số, hai mươi ba tiếng ngồi ghế cứng..."

Đồng tử Hạ Tranh khẽ co lại, các đốt ngón tay siết chặt vạt áo sau lưng Lâm Hướng Bắc, tạo thành những nếp nhăn sâu, giống như trái tim anh cũng bị vò nát.

"Đó là mùa đông, lần đầu tiên em nhìn thấy tuyết rơi, quần áo mang theo không đủ ấm, rất lạnh."

Giọng Lâm Hướng Bắc nhuốm đầy ý cười hoài niệm: "Nhưng khi nghĩ mình lại đến gần anh thêm một chút, dường như cũng không lạnh lắm. Anh đã từng đi qua con đường này chưa, anh có chụp ảnh ở khu thắng cảnh này không, biết đâu em quay đầu lại, anh sẽ xuất hiện ở góc phố nào đó, em vừa phấn khích vừa hơi căng thẳng. Nhưng Tân Bắc quá lớn, em ở đó ba ngày mà không gặp được anh."

Hạ Tranh hít một hơi thật sâu vào phổi, như thể đang ngửi thấy hơi thở lạnh lẽo của gió bắc, như thể những mảnh băng vụn đang chảy trong máu anh.

Lâm Hướng Bắc ngước đôi mắt đỏ hoe lên, khẽ cười nói: "Ngồi tàu về, về nhà mới thấy, mông đã bầm tím cả."

Hạ Tranh muốn cười, nhưng chẳng thể nhấc được khóe môi nặng trĩu lên, chỉ hôn nhẹ vào trán Lâm Hướng Bắc.

Khi Lâm Hướng Bắc đến Tân Bắc, có lẽ Hạ Tranh cũng đang lên kế hoạch để trở về nhà.

Khi Hạ Tranh nhìn xuống cảnh đêm rực rỡ từ độ cao vạn dặm, Lâm Hướng Bắc đang ngắm cảnh dọc đường trên ghế cứng của tàu hỏa. Họ sống hai cuộc đời hoàn toàn khác nhau, nhưng lại lướt qua nhau trên cùng một đường ray, cho đến khi số phận sắp đặt để họ gặp lại nhau.

"Còn anh?" Lâm Hướng Bắc mang theo kỳ vọng mơ hồ: "Có nhớ em không?"

Đây hoàn toàn là câu hỏi không cần phải nghĩ để trả lời. Hạ Tranh như nuốt nhầm một nắm cát, hạt cát cọ xát, từ dạ dày trào ngược lên cổ họng, mỗi chữ thốt ra đều đau như bị mài: "Làm sao có thể không nhớ được? Chỉ nghĩ đến việc em lặng lẽ rời khỏi Lệ Hà, trời đất bao la, không biết phải đi đâu để tìm em..."

Dường như vì nỗi sợ quá sâu nặng mà không thể nói tiếp: "Lâm Hướng Bắc, anh chỉ còn mỗi em, anh mong rằng tương lai của anh sẽ luôn có em, đừng rời xa anh nữa."

Không bao giờ nữa, tuyệt đối không bao giờ.

Lâm Hướng Bắc nghe tiếng nhịp tim thấp thoáng bên tai, dòng máu chảy khắp cơ thể như thủy triều lên xuống, nước mắt lại sắp rơi. Cậu biết mình đã khóc quá nhiều, hơi xấu hổ, bò dậy, đột nhiên nói: "Em khát nước rồi."

Hạ Tranh cũng đứng lên, nhìn về phía bàn toàn đồ ăn đã nguội lạnh. Tối nay, họ đã tiêu hao quá nhiều cảm xúc vui buồn hờn giận, cả người như bị rút cạn rồi lại được lấp đầy, đã đến lúc cần nạp chút năng lượng. Anh lau mặt cho Lâm Hướng Bắc: "Anh rót nước cho em."

Lâm Hướng Bắc lắc đầu: "Em không muốn uống nước."

Hạ Tranh quay lại nhìn, hỏi ý.

"Nhà hết đồ uống rồi." Lâm Hướng Bắc cắn nhẹ môi dưới, có vẻ hơi khó nói, nhưng vẫn nhỏ giọng nói ra: "Em muốn uống sữa Sảng Oai Oai."

Liếc nhanh vẻ mặt Hạ Tranh: "Được không?"

Hạ Tranh chỉ ngẩn ra trong giây lát, ánh mắt như mây tan sương tạnh, dần sáng lên, rồi nắm tay Lâm Hướng Bắc: "Đi."

Lâm Hướng Bắc dựa vào lực kéo đứng dậy: "Đi đâu?"

Hạ Tranh đẩy cậu vào phòng ngủ, nhanh chóng cởi áo ngủ, tìm một cái áo ngắn tay mặc vào. Lâm Hướng Bắc ngơ ngác nhưng vẫn phối hợp thay xong quần áo, Hạ Tranh dẫn cậu ra ngoài.

Cậu đứng ở hành lang lẩm bẩm: "Không phải không cho em ra ngoài sao?"

Lúc này Hạ Tranh mới nhớ ra còn chưa nói với cậu về chuyện của Hoàng Kính Nam, giải thích ngắn gọn vài câu.

Lâm Hướng Bắc tức giận nói: "Gã ta cứ thế chạy ra nước ngoài, có còn công lý gì không vậy?"

Cậu hung hăng xỏ giầy, như đang dẫm Hoàng Kính Nam bẩn thỉu dưới chân.

Hạ Tranh mở cửa, đẩy Lâm Hướng Bắc bước tiếp, cảm thán: "Đôi khi cuộc sống không nhất thiết phải công bằng, chúng ta chỉ cần sống tốt cuộc đời mình thôi."

Điều này, Lâm Hướng Bắc đã sớm hiểu được, cậu cắn răng nói: "Miễn là anh không sao, em mặc kệ gã thế nào..."

"Đừng nhắc đến gã, phá hoại không khí." Hạ Tranh bấm thang máy, bóp vai Lâm Hướng Bắc: "Ngoài Sảng Oai Oai, còn muốn ăn gì nữa không?"

Mức độ thèm ăn phản ánh theo tâm trạng, Lâm Hướng Bắc cảm thấy bây giờ mình có thể nuốt cả một con bò, suy nghĩ kỹ càng rồi nói: "Muốn ăn một phần phở chay bảy tệ ở Lệ Hà, nhưng có lẽ tiệm đó đã đóng cửa lâu rồi..."

Cậu chợt nảy ra ý tưởng: "Ăn cơm chân giò đi! Khuya thế này còn tiệm nào không?"

Thâm Quyến chẳng thiếu thứ gì, đi dọc đường, cứ mười bước là lại có một quán cơm chân giò.

Gió đêm hơi lạnh, đi qua mấy cửa hàng tiện lợi mới mua được loại sữa chó tai to Lâm Hướng Bắc muốn. Cậu chẳng quan tâm tới tuổi tác, uống ngay trên đường, nắm tay Hạ Tranh đi bộ theo định vị đến cửa tiệm còn mở cửa cách đó hai cây số.

Thời gian trôi đi, nhưng mặt trăng chỉ có một, ánh trăng Lệ Hà mười năm trước chiếu xuống con phố Thâm Quyến mười năm sau, rọi lên bóng Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh đang nắm chặt tay nhau.

Không còn hiềm khích, không có hiểu lầm, chỉ có tình yêu sâu đậm, mãnh liệt dành cho nhau.

Ngay cả ánh trăng lạnh lẽo cũng trở nên ấm áp.

"Cơm chân giò nhà này chẳng ngon gì cả." Trên chiếc bàn gỗ màu nâu vàng hơi nhờn, Lâm Hướng Bắc ghé đầu vào Hạ Tranh khẽ than phiền: "Không ngon bằng chỗ em mua cho anh trước đây."

Chủ quán thấy hai người đàn ông cao lớn ăn cơm mà cứ tíu tít thủ thỉ, nhíu mày nhìn qua.

Lâm Hướng Bắc cười gượng một cái, nói một câu trái với lương tâm: "Cũng ngon đấy chứ..."

Cơm không ngon, cũng không muốn về nhà, họ nắm tay nhau lang thang trên con phố tĩnh lặng lúc hơn mười một giờ, như hai chú mèo đêm thảnh thơi nhón chân bước đi, bước chân chưa bao giờ nhẹ nhàng đến thế.

Lâm Hướng Bắc nghịch ngợm giẫm lên cái bóng của Hạ Tranh kéo dài dưới ánh đèn đường, như thể có một quả bóng bay buộc ở thắt lưng, cảm thấy cả người nhẹ bẫng đến mức sắp bay lên.

Hạ Tranh trả điện thoại cho cậu.

Cậu ngẩn người rồi xoay điện thoại trong lòng bàn tay: "Không giữ giúp em nữa à?"

Vẫn giẫm lên bóng anh, bước chân chậm hơn, Hạ Tranh bước trước cậu một bước, cậu dừng lại: "Hạ Tranh, em đã cố gắng đuổi theo bước chân anh, nhưng mà..."

Trong một thoáng bất chợt, Lâm Hướng Bắc lại muốn thu mình vào cái vỏ dày cộp.

Hạ Tranh không đợi cậu nghĩ ra câu từ, lùi lại vài bước, nắm tay cậu: "Đi thôi."

Không có "nhưng mà", dù Lâm Hướng Bắc không theo kịp, Hạ Tranh cũng sẽ dừng lại ở đó đợi cậu, hoặc thậm chí quay ngược lại tìm cậu.

Tay cậu bị anh nắm chặt, bởi vì có khoảnh khắc này, những đau đớn trong quá khứ dường như không còn quan trọng nữa.

Lâm Hướng Bắc bỏ điện thoại vào túi quần. Mọi chuyện đều đã nói rõ ràng, nhưng còn có một việc, cậu thấy rất cần phải thành thật, kẻo một ngày nào đó Hạ Tranh tự phát hiện ra.

Cậu lắc lắc tay Hạ Tranh, trước tiên ngượng ngùng hỏi: "Anh có lục điện thoại của em không?"

Hạ Tranh tất nhiên đã lục kỹ, mỉm cười liếc cậu một cái.

Trái tim Lâm Hướng Bắc giật thót, nghe Hạ Tranh thong thả đọc: "Anh Vương, lâu rồi không gặp, anh vẫn làm ở Kim Sa chứ, có thể giúp tôi một việc không..."

--

Lời tác giả:

Xem luật sư Hạ của chúng ta sảng khoái chưa kìa.

Nếu Đêm Nay Trời Không MưaTác giả: Tam ĐạoTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện NgượcDự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có mưa. Lâm Hướng Bắc, vốn chẳng thích mưa, nhất là mưa mùa đông, vừa tỉnh dậy đã thấy những hạt mưa nhỏ li ti lạnh buốt đóng đầy khung cửa sổ, còn có chiều hướng ngày càng dữ dội không thể cản nổi. "Chán chết mất." Cậu lẩm bẩm, nheo mắt tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi bên gối, xoay người kéo góc chăn trùm kín đầu, hít sâu vài hơi rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Tay cậu xoa xoa trán một hồi, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu sau cơn say xỉn đêm qua. Màn hình điện thoại sáng lên sau một tiếng "đing", cậu lặng lẽ nhìn tin nhắn gửi đến từ dãy số quen thuộc, rồi lật úp nó xuống như đang trốn tránh. Dù không muốn rời giường đến đâu cũng phải dậy thôi. Lâm Hướng Bắc vơ đại một chiếc áo len mặc vào, tĩnh điện kêu xẹt xẹt khiến mái tóc vốn đã rối bù sau giấc ngủ lại dựng đứng lên trông rất buồn cười. Mở cửa phòng, phòng khách không được ánh nắng chiếu tới trông như một khoang tàu lạnh lẽo ẩm ướt, dưới bầu trời âm u càng khó phân biệt ngày đêm. Hai cánh cửa phòng… Không gian ghế sofa chật hẹp khiến hai chàng trai cao lớn chân dài chen chúc có phần gò bó, nhưng chính vì chỗ không đủ nên họ mới có thể dựa sát vào nhau hơn.Hạ Tranh và Lâm Hướng Bắc nằm nghiêng ôm lấy nhau, ngực áp ngực, trán tựa trán, môi cọ môi, hơi thở đan vào nhau, như đang trong trạng thái mơ màng sắp ngủ.Sau khi dòng cảm xúc mãnh liệt qua đi, họ cần chút yên tĩnh, bình yên bên nhau để xoa dịu trái tim vẫn còn đang sôi sục.Hạ Tranh hôn nhẹ từ mắt xuống chóp mũi Lâm Hướng Bắc, rồi lại hôn lên má, lưu luyến v**t v* đôi môi mềm thấm ướt. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim và mạch đập hỗn loạn của Lâm Hướng Bắc, như một chú chim đang nhảy nhót không yên, mãi đến khi trở về tổ ấm an toàn mới có thể buông bỏ được phòng bị.Những nụ hôn ướt át nồng nàn khiến Lâm Hướng Bắc mê mẩn, Hạ Tranh vỗ nhẹ lưng cậu như dỗ dành: "Nếu buồn ngủ thì ngủ một lát đi."Lâm Hướng Bắc mở mắt: "Không muốn."Bốn mắt nhìn nhau, đôi môi vừa tách ra đã lại như nam châm trái cực, quấn quýt lấy nhau trong sự hút sức hút mãnh liệt không thể cưỡng lại.Hạ Tranh lật người Lâm Hướng Bắc lại, để cậu nằm sấp trên người mình. Mặc dù tư thế này không thoải mái lắm, trọng lượng của Lâm Hướng Bắc đè lên lồng ngực khiến anh thấy hơi ngột ngạt, nhưng anh thích cảm giác Lâm Hướng Bắc hoàn toàn phó thác cho mình.Sau khi hôn một lúc, Lâm Hướng Bắc áp má lên ngực Hạ Tranh. Cậu nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ, trầm ổn của Hạ Tranh, vang vào tai cậu, hòa cùng với nhịp tim của cậu.Cậu lại muốn khóc, nhưng không phải vì buồn.Hạ Tranh đề nghị: "Nếu không ngủ được, chúng ta nói chuyện đi."Họ vẫn còn nhiều khoảng trống cần được lấp đầy, chẳng hạn như chuyện về tay trái của Lâm Hướng Bắc."Hôm nay anh đã gặp Hạ Lạc."Lâm Hướng Bắc ngơ ngác ngẩng đầu lên, đôi mắt vừa khóc xong vẫn còn hơi đỏ, từ từ mở to.Cổ tay trái bị Hạ Tranh nắm nhẹ: "Sao ngay cả chuyện thấy bất bình làm việc nghĩa mà cũng không chịu nói thật?"Má Lâm Hướng Bắc ửng đỏ, lại vùi đầu xuống, như một đứa trẻ hư vừa làm điều tốt được khen ngợi, không quen nên ngượng ngùng nói: "Cũng không phải chuyện gì quan trọng...""Đối với anh, chuyện của em dù là lớn hay nhỏ, cũng đều là chuyện quan trọng." Hạ Tranh nắm tay trái của cậu đưa lên môi, hôn nhẹ hai cái: "Sau này chúng ta đừng giấu giếm nhau nữa, được không?"Lâm Hướng Bắc gật đầu thật mạnh, mái tóc mềm cọ vào cằm Hạ Tranh, hơi ngứa. Nhớ ra Hạ Tranh không thích cậu im lặng, lại vội vàng nghiêm túc trả lời: "Được.""Thật ra..." Lòng bàn tay Hạ Tranh nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Hướng Bắc, nói với cậu: "Trước khi về nhà, anh đã gọi điện cho Chung Trạch Nhuệ."Lâm Hướng Bắc đang nằm ngoan ngoãn bỗng ngẩng phắt đầu lên, động tác mạnh đến nỗi suýt đụng vào cằm Hạ Tranh.Cậu vội vàng bò dậy, quỳ ngồi trên bụng của Hạ Tranh, dùng ánh mắt sững sờ hỏi hai câu cốt lõi -- "Sao anh lại có số điện thoại của anh Trạch Nhuệ?" và "Sao anh lại gọi điện cho anh ấy?"Hạ Tranh một tay đỡ lấy eo thon gầy của cậu, rõ ràng người nằm là anh, đang nhìn từ dưới lên, song vẫn thoáng toát ra một vẻ như đang nhìn xuống.Nếu đã mở lời rồi, anh cũng dứt khoát nói thẳng: "Anh đã giấu tấm danh thiếp của tiệm sửa xe."Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên đến nỗi hơi hé miệng."Anh muốn em tự nói thật với anh, nhưng lại sợ em không chịu nói, hoặc em chỉ nói một nửa, nên anh đã hỏi Chung Trạch Nhuệ trước." Hạ Tranh mím môi: "Cảm ơn em đã bằng lòng nói với anh."Trong lòng Lâm Hướng Bắc đầy cảm xúc lẫn lộn, tức giận đấm vào ngực Hạ Tranh một cái: "Vậy mà anh còn nói muốn về Lệ Hà, anh giăng bẫy bắt cá!"Hạ Tranh khẽ kêu "a" một tiếng, giơ tay che ngực."Anh đừng giả vờ nữa." Lâm Hướng Bắc không nỡ đánh mạnh, phồng má: "Em có dùng sức đâu."Cậu lăn khỏi người Hạ Tranh, lấy cánh tay làm gối, nằm nghiêng trở lại giữa lưng ghế sofa và người Hạ Tranh, nhìn Hạ Tranh gần trong gang tấc, mím môi nói: "Vậy nếu em thực sự không nói thì sao?"Hạ Tranh bất đắc dĩ: "Thì anh đành phải gọi điện cho Chung Trạch Nhuệ lần nữa trước mặt em thôi."Lâm Hướng Bắc xoa đôi mắt ướt.Hạ Tranh vòng tay qua eo cậu: "Em còn điều gì muốn nói với anh không?"Hàng mi dài của cậu rũ xuống, đổ một mảng bóng mờ dưới mắt, môi mấp máy vài lần, giọng nói run rẩy bật ra từ cổ họng: "Có..."Chưa kịp nói, vẻ mặt đã phủ đầy nỗi buồn, sợ nhìn thấy mặt Hạ Tranh sẽ lại bật khóc, cậu chỉ chăm chú nhìn một bên xương quai xanh trước mặt, nghẹn ngào nói: "Hạ Tranh, em rất nhớ anh."Cậu tựa trán vào hõm cổ anh, mười ngón tay siết chặt cổ áo Hạ Tranh, giọng lạc đi, nhưng lại bày tỏ nỗi nhớ một cách rất rành mạch: "Thật sự, thật sự, rất nhớ anh..."Hơi thở ẩm ướt phả vào cổ Hạ Tranh, khiến tim anh cũng trở nên ướt át.Anh vòng cả hai tay ôm lấy Lâm Hướng Bắc, kéo người trong lòng áp sát mình, gần đến vô hạn, đến mức cả máu thịt cũng như hòa vào nhau.Giọng Lâm Hướng Bắc lùng bùng chẳng khác nào bị nhốt trong một chiếc lọ thủy tinh: "Em biết anh đỗ vào một trường đại học ở Tân Bắc, dù không biết anh còn ở đó không, nhưng em quá muốn gặp anh. Bắt đầu đi từ ga Quảng Châu, hơn hai nghìn cây số, hai mươi ba tiếng ngồi ghế cứng..."Đồng tử Hạ Tranh khẽ co lại, các đốt ngón tay siết chặt vạt áo sau lưng Lâm Hướng Bắc, tạo thành những nếp nhăn sâu, giống như trái tim anh cũng bị vò nát."Đó là mùa đông, lần đầu tiên em nhìn thấy tuyết rơi, quần áo mang theo không đủ ấm, rất lạnh."Giọng Lâm Hướng Bắc nhuốm đầy ý cười hoài niệm: "Nhưng khi nghĩ mình lại đến gần anh thêm một chút, dường như cũng không lạnh lắm. Anh đã từng đi qua con đường này chưa, anh có chụp ảnh ở khu thắng cảnh này không, biết đâu em quay đầu lại, anh sẽ xuất hiện ở góc phố nào đó, em vừa phấn khích vừa hơi căng thẳng. Nhưng Tân Bắc quá lớn, em ở đó ba ngày mà không gặp được anh."Hạ Tranh hít một hơi thật sâu vào phổi, như thể đang ngửi thấy hơi thở lạnh lẽo của gió bắc, như thể những mảnh băng vụn đang chảy trong máu anh.Lâm Hướng Bắc ngước đôi mắt đỏ hoe lên, khẽ cười nói: "Ngồi tàu về, về nhà mới thấy, mông đã bầm tím cả."Hạ Tranh muốn cười, nhưng chẳng thể nhấc được khóe môi nặng trĩu lên, chỉ hôn nhẹ vào trán Lâm Hướng Bắc.Khi Lâm Hướng Bắc đến Tân Bắc, có lẽ Hạ Tranh cũng đang lên kế hoạch để trở về nhà.Khi Hạ Tranh nhìn xuống cảnh đêm rực rỡ từ độ cao vạn dặm, Lâm Hướng Bắc đang ngắm cảnh dọc đường trên ghế cứng của tàu hỏa. Họ sống hai cuộc đời hoàn toàn khác nhau, nhưng lại lướt qua nhau trên cùng một đường ray, cho đến khi số phận sắp đặt để họ gặp lại nhau."Còn anh?" Lâm Hướng Bắc mang theo kỳ vọng mơ hồ: "Có nhớ em không?"Đây hoàn toàn là câu hỏi không cần phải nghĩ để trả lời. Hạ Tranh như nuốt nhầm một nắm cát, hạt cát cọ xát, từ dạ dày trào ngược lên cổ họng, mỗi chữ thốt ra đều đau như bị mài: "Làm sao có thể không nhớ được? Chỉ nghĩ đến việc em lặng lẽ rời khỏi Lệ Hà, trời đất bao la, không biết phải đi đâu để tìm em..."Dường như vì nỗi sợ quá sâu nặng mà không thể nói tiếp: "Lâm Hướng Bắc, anh chỉ còn mỗi em, anh mong rằng tương lai của anh sẽ luôn có em, đừng rời xa anh nữa."Không bao giờ nữa, tuyệt đối không bao giờ.Lâm Hướng Bắc nghe tiếng nhịp tim thấp thoáng bên tai, dòng máu chảy khắp cơ thể như thủy triều lên xuống, nước mắt lại sắp rơi. Cậu biết mình đã khóc quá nhiều, hơi xấu hổ, bò dậy, đột nhiên nói: "Em khát nước rồi."Hạ Tranh cũng đứng lên, nhìn về phía bàn toàn đồ ăn đã nguội lạnh. Tối nay, họ đã tiêu hao quá nhiều cảm xúc vui buồn hờn giận, cả người như bị rút cạn rồi lại được lấp đầy, đã đến lúc cần nạp chút năng lượng. Anh lau mặt cho Lâm Hướng Bắc: "Anh rót nước cho em."Lâm Hướng Bắc lắc đầu: "Em không muốn uống nước."Hạ Tranh quay lại nhìn, hỏi ý."Nhà hết đồ uống rồi." Lâm Hướng Bắc cắn nhẹ môi dưới, có vẻ hơi khó nói, nhưng vẫn nhỏ giọng nói ra: "Em muốn uống sữa Sảng Oai Oai."Liếc nhanh vẻ mặt Hạ Tranh: "Được không?"Hạ Tranh chỉ ngẩn ra trong giây lát, ánh mắt như mây tan sương tạnh, dần sáng lên, rồi nắm tay Lâm Hướng Bắc: "Đi."Lâm Hướng Bắc dựa vào lực kéo đứng dậy: "Đi đâu?"Hạ Tranh đẩy cậu vào phòng ngủ, nhanh chóng cởi áo ngủ, tìm một cái áo ngắn tay mặc vào. Lâm Hướng Bắc ngơ ngác nhưng vẫn phối hợp thay xong quần áo, Hạ Tranh dẫn cậu ra ngoài.Cậu đứng ở hành lang lẩm bẩm: "Không phải không cho em ra ngoài sao?"Lúc này Hạ Tranh mới nhớ ra còn chưa nói với cậu về chuyện của Hoàng Kính Nam, giải thích ngắn gọn vài câu.Lâm Hướng Bắc tức giận nói: "Gã ta cứ thế chạy ra nước ngoài, có còn công lý gì không vậy?"Cậu hung hăng xỏ giầy, như đang dẫm Hoàng Kính Nam bẩn thỉu dưới chân.Hạ Tranh mở cửa, đẩy Lâm Hướng Bắc bước tiếp, cảm thán: "Đôi khi cuộc sống không nhất thiết phải công bằng, chúng ta chỉ cần sống tốt cuộc đời mình thôi."Điều này, Lâm Hướng Bắc đã sớm hiểu được, cậu cắn răng nói: "Miễn là anh không sao, em mặc kệ gã thế nào...""Đừng nhắc đến gã, phá hoại không khí." Hạ Tranh bấm thang máy, bóp vai Lâm Hướng Bắc: "Ngoài Sảng Oai Oai, còn muốn ăn gì nữa không?"Mức độ thèm ăn phản ánh theo tâm trạng, Lâm Hướng Bắc cảm thấy bây giờ mình có thể nuốt cả một con bò, suy nghĩ kỹ càng rồi nói: "Muốn ăn một phần phở chay bảy tệ ở Lệ Hà, nhưng có lẽ tiệm đó đã đóng cửa lâu rồi..."Cậu chợt nảy ra ý tưởng: "Ăn cơm chân giò đi! Khuya thế này còn tiệm nào không?"Thâm Quyến chẳng thiếu thứ gì, đi dọc đường, cứ mười bước là lại có một quán cơm chân giò.Gió đêm hơi lạnh, đi qua mấy cửa hàng tiện lợi mới mua được loại sữa chó tai to Lâm Hướng Bắc muốn. Cậu chẳng quan tâm tới tuổi tác, uống ngay trên đường, nắm tay Hạ Tranh đi bộ theo định vị đến cửa tiệm còn mở cửa cách đó hai cây số.Thời gian trôi đi, nhưng mặt trăng chỉ có một, ánh trăng Lệ Hà mười năm trước chiếu xuống con phố Thâm Quyến mười năm sau, rọi lên bóng Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh đang nắm chặt tay nhau.Không còn hiềm khích, không có hiểu lầm, chỉ có tình yêu sâu đậm, mãnh liệt dành cho nhau.Ngay cả ánh trăng lạnh lẽo cũng trở nên ấm áp."Cơm chân giò nhà này chẳng ngon gì cả." Trên chiếc bàn gỗ màu nâu vàng hơi nhờn, Lâm Hướng Bắc ghé đầu vào Hạ Tranh khẽ than phiền: "Không ngon bằng chỗ em mua cho anh trước đây."Chủ quán thấy hai người đàn ông cao lớn ăn cơm mà cứ tíu tít thủ thỉ, nhíu mày nhìn qua.Lâm Hướng Bắc cười gượng một cái, nói một câu trái với lương tâm: "Cũng ngon đấy chứ..."Cơm không ngon, cũng không muốn về nhà, họ nắm tay nhau lang thang trên con phố tĩnh lặng lúc hơn mười một giờ, như hai chú mèo đêm thảnh thơi nhón chân bước đi, bước chân chưa bao giờ nhẹ nhàng đến thế.Lâm Hướng Bắc nghịch ngợm giẫm lên cái bóng của Hạ Tranh kéo dài dưới ánh đèn đường, như thể có một quả bóng bay buộc ở thắt lưng, cảm thấy cả người nhẹ bẫng đến mức sắp bay lên.Hạ Tranh trả điện thoại cho cậu.Cậu ngẩn người rồi xoay điện thoại trong lòng bàn tay: "Không giữ giúp em nữa à?"Vẫn giẫm lên bóng anh, bước chân chậm hơn, Hạ Tranh bước trước cậu một bước, cậu dừng lại: "Hạ Tranh, em đã cố gắng đuổi theo bước chân anh, nhưng mà..."Trong một thoáng bất chợt, Lâm Hướng Bắc lại muốn thu mình vào cái vỏ dày cộp.Hạ Tranh không đợi cậu nghĩ ra câu từ, lùi lại vài bước, nắm tay cậu: "Đi thôi."Không có "nhưng mà", dù Lâm Hướng Bắc không theo kịp, Hạ Tranh cũng sẽ dừng lại ở đó đợi cậu, hoặc thậm chí quay ngược lại tìm cậu.Tay cậu bị anh nắm chặt, bởi vì có khoảnh khắc này, những đau đớn trong quá khứ dường như không còn quan trọng nữa.Lâm Hướng Bắc bỏ điện thoại vào túi quần. Mọi chuyện đều đã nói rõ ràng, nhưng còn có một việc, cậu thấy rất cần phải thành thật, kẻo một ngày nào đó Hạ Tranh tự phát hiện ra.Cậu lắc lắc tay Hạ Tranh, trước tiên ngượng ngùng hỏi: "Anh có lục điện thoại của em không?"Hạ Tranh tất nhiên đã lục kỹ, mỉm cười liếc cậu một cái.Trái tim Lâm Hướng Bắc giật thót, nghe Hạ Tranh thong thả đọc: "Anh Vương, lâu rồi không gặp, anh vẫn làm ở Kim Sa chứ, có thể giúp tôi một việc không..."--Lời tác giả:Xem luật sư Hạ của chúng ta sảng khoái chưa kìa.

Chương 60