"Ưm..." Gió lạnh như lưỡi liềm sắc bén gặt hái, lướt nhanh qua vô số tường đổ vách xiêu trong khu vực này. Giữa cơn gió lốc, một tiếng thở rất nhẹ vang lên giữa vùng hỗn loạn. Tại khu vực không người thuộc vùng Tinh tế vốn dĩ đã thất thủ này, có một bóng người đang nằm yên lặng trên mặt đất. Mái tóc ngắn màu xanh sữa nhạt pha trắng xõa tung trên nền đất, lấm lem bụi bặm. Dưới hàng mi trắng như lông vũ, ánh sáng xanh lam lưu chuyển thoáng qua. Xung quanh cậu, những đốm sáng nhạt như đom đóm quyến luyến sáp lại gần khuôn mặt xinh đẹp kia trước khi tan biến. Khi Vân Thăng mở mắt ra, đập vào tầm mắt là bầu trời vẩn đục. Mây đen tụ lại rồi tan ra, ánh sáng mặt trời không thể chiếu rọi xuống. Rõ ràng phải là ban ngày, nhưng phía xa lại hắt lên một tầng ánh sáng xanh từ tính nhân tạo. Đó là dấu vết tàn dư của chiến tranh. Vân Thăng chậm chạp chống người dậy, chiếc áo khoác dính bụi lỏng lẻo trượt xuống từ vai cậu. Giữa đống đổ nát hoang tàn, thiếu niên có ngoại hình…
Tác giả: