Khi Giang Từ bước ra khỏi công ty, màn đêm đã buông xuống từ lâu. Cô móc điện thoại ra xem, đã 11 giờ rưỡi. Chỉ còn nửa tiếng nữa là qua mất ngày sinh nhật của cô. Vốn dĩ hôm nay cô đã đặt một nhà hàng lẩu yêu thích từ lâu và một phòng karaoke lớn, định bụng sẽ cùng bạn bè xõa một bữa ra trò. Ai ngờ ngay trước giờ tan làm, cả nhóm lại bị sếp gọi đi họp để sửa phương án, quần quật mãi cho đến tận bây giờ. Bữa tiệc sinh nhật đổ bể, ngày vui hiếm hoi cũng bị công việc nuốt chửng, Giang Từ đột nhiên thấy tủi thân ghê gớm. Từ khi tốt nghiệp và vào làm ở công ty này, tăng ca đã là chuyện cơm bữa. Kể cả ngày nghỉ cũng có thể nhận được những cuộc gọi dí việc của sếp. Mỗi ngày nếu không phải đang sửa phương án thì cũng là trên đường đi sửa phương án. Đứng giữa thành phố lớn mà mình hằng mơ ước, lần đầu tiên Giang Từ cảm thấy hoang mang. Đây thật sự là cuộc sống mà cô mong muốn sao? Một cơn gió đêm thổi qua làm tóc cô bay rối. Giang Từ bừng tỉnh, quay người bước về phía ga tàu điện ngầm. Tàu…
Chương 37
Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt ThếTác giả: Nguyệt Bán ĐinhTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi Giang Từ bước ra khỏi công ty, màn đêm đã buông xuống từ lâu. Cô móc điện thoại ra xem, đã 11 giờ rưỡi. Chỉ còn nửa tiếng nữa là qua mất ngày sinh nhật của cô. Vốn dĩ hôm nay cô đã đặt một nhà hàng lẩu yêu thích từ lâu và một phòng karaoke lớn, định bụng sẽ cùng bạn bè xõa một bữa ra trò. Ai ngờ ngay trước giờ tan làm, cả nhóm lại bị sếp gọi đi họp để sửa phương án, quần quật mãi cho đến tận bây giờ. Bữa tiệc sinh nhật đổ bể, ngày vui hiếm hoi cũng bị công việc nuốt chửng, Giang Từ đột nhiên thấy tủi thân ghê gớm. Từ khi tốt nghiệp và vào làm ở công ty này, tăng ca đã là chuyện cơm bữa. Kể cả ngày nghỉ cũng có thể nhận được những cuộc gọi dí việc của sếp. Mỗi ngày nếu không phải đang sửa phương án thì cũng là trên đường đi sửa phương án. Đứng giữa thành phố lớn mà mình hằng mơ ước, lần đầu tiên Giang Từ cảm thấy hoang mang. Đây thật sự là cuộc sống mà cô mong muốn sao? Một cơn gió đêm thổi qua làm tóc cô bay rối. Giang Từ bừng tỉnh, quay người bước về phía ga tàu điện ngầm. Tàu… Đầu tiên, cô đổi năm mươi thùng nước khoáng, nhà kho nhỏ lập tức bị chất đầy ắp.Sau đó, Giang Từ lại đi vòng ra phía sau quán lẩu. Ở đây cũng có một khoảng đất trống được rào lại, phía sau lại có một tòa nhà cao tầng che khuất, vừa hay có thể dùng để chứa số nước khoáng còn lại.Bốn trăm năm mươi thùng nước khoáng, cho dù xếp chồng lên nhau cũng chất đầy cả khoảng đất trống này.Giang Từ nhìn cảnh tượng hoành tráng trước mắt, hài lòng gật đầu. Đại công cáo thành!Đợi khoảng một tiếng sau, bên ngoài mới vang lên tiếng động cơ xe.Giang Từ đi ra xem thử, là xe của nhóm Vương Quân lái tới, một chiếc xe tải. Lần này Hứa Ngôn, Cố Kỳ và Chu Lâm không đến, trong buồng lái chỉ có Chung Tiểu Phượng và Vương Quân.Chiếc xe lùi vào trong sân của quán lẩu, cửa thùng xe phía sau mở ra, để lộ không gian rộng rãi và mười người đàn ông đang ngồi bên trong.Người nào người nấy đều cao to vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn rắn chắc, nhìn là biết được gọi đến để khuân vác nước.“Chủ quán, nước ở đâu vậy?” Chung Tiểu Phượng và Vương Quân xuống xe, mười người trong thùng xe cũng lần lượt bước xuống.Khi họ đứng trước cửa quán lẩu, Giang Từ có cảm giác như một nửa ánh nắng đã bị họ che khuất.“Trong kho có năm mươi thùng, ngoài bãi đất trống phía sau quán còn bốn trăm năm mươi thùng nữa.” Giang Từ nói, “Hai người có thể vào kho, những người còn lại ra phía sau nhé.”Chung Tiểu Phượng lập tức vỗ tay: “Mọi người tự phân công đi nhé, cố gắng lên nào, đợi khuân xong tôi mời mọi người ăn lẩu!”“Mười người sống sót vui mừng reo hò, sau đó nhanh chóng tản ra, bắt đầu chuyển từng thùng nước lên chiếc xe tải.Mỗi thùng có một trăm chai, mỗi chai dung tích 500ml. Giang Từ đã thử bê một thùng nhưng lại phát hiện mình nhấc không nổi. Trong khi đó, mười người sống sót tới giúp lại có thể một tay xách một thùng trông nhẹ như không.Nhờ sự giúp sức của mười người, đống thùng nước khoáng cao như núi ở sân sau vơi dần đi, cho đến khi không còn lại một thùng nào.Việc Giang Từ có thể chuẩn bị sẵn sàng cả 500 thùng nước khoáng trong một lần cho thấy thực lực của cô không thể xem thường. Trong thời mạt thế này, cô là một sự tồn tại có một không hai. Bất kể là do có người chống lưng hay do bản thân cô lợi hại, Giang Từ đều là đối tượng mà bất cứ căn cứ nào cũng muốn kết giao.Bây giờ phát hiện ra nơi này vẫn chưa có nhiều người biết đến, xem ra căn cứ của họ đã đi trước một bước.“Lúc nãy không phải cô rất hứng thú với chiếc túi này sao? Tôi mang cho cô một cái đây.” Chung Tiểu Phượng cầm một chiếc túi màu xanh lá mạ xinh xắn đưa cho Giang Từ.Trên nền xanh lá mạ còn loang một chút sắc hồng, tựa như những đóa hoa đang nở rộ trên đồng cỏ. Giang Từ vừa nhìn đã thích ngay.“Căn cứ chúng tôi có mấy người sống sót rất khéo tay, những chiếc túi này đều do họ làm cả. Làm xong thì họ mang ra chợ tự do để đổi đồ, giá cũng không đắt đâu. Cô cầm lấy đi, coi như là quà gặp mặt của tôi. Từ giờ chúng ta chính là đối tác rồi.” Thấy Giang Từ còn do dự, Chung Tiểu Phượng nói thêm.Cuối cùng Giang Từ vẫn nhận lấy. Nhìn gần, chiếc túi càng thêm tinh xảo, nhỏ nhắn. Dây đeo có độ dài vừa vặn để đeo chéo. Chiếc túi sờ vào rất thoải mái, không biết làm từ da động vật gì mà vừa mềm mại lại vừa dẻo dai.“Cô thích là tốt rồi. Găng tay với khăn quàng họ làm cũng đẹp lắm, phối đồ thì khỏi phải bàn. Đợi đến mùa lạnh, tôi sẽ mang qua cho cô.” Chung Tiểu Phượng hồ hởi nói.Cô vừa dứt lời, Giang Từ liền nghe thấy tiếng giải thích của hệ thống vang lên trong đầu.Kể từ khi tận thế ập đến, thời tiết của thế giới này cũng đã thay đổi. Bốn mùa giờ đây chỉ còn lại hai mùa, mỗi mùa kéo dài nửa năm. Hiện tại đang là mùa ấm, nhiệt độ trong ngày chênh lệch rất lớn, lúc ổn định lúc không. Mùa này mưa nhiều nhất, thỉnh thoảng sẽ có những ngày nắng ráo với nhiệt độ dễ chịu, nhưng cũng có lúc nóng như thiêu như đốt. Mọi người ra ngoài chỉ cần chú ý che mưa chống nắng là được. Ngược lại, vào mùa lạnh, nhiệt độ sẽ đột ngột giảm xuống dưới không độ, tuyết rơi gió bão là chuyện bình thường. Một vài nơi thậm chí còn xuống đến âm mấy chục độ, bão tuyết có thể khiến việc đi lại vô cùng khó khăn.Cùng với sự thay đổi của thời tiết, các loại mầm bệnh cũng xâm nhập, khiến hoàn cảnh của nhân loại càng thêm gian nan.Nghe xong, Giang Từ không khỏi cảm thán trong lòng. Dù khó khăn đến vậy, con người vẫn kiên cường tồn tại.Chung Tiểu Phượng bắt đầu cùng Giang Từ bàn về những chủ đề mà con gái hay nói, hai người nhanh chóng trở nên thân thiết hơn.Từng thùng nước khoáng được chất lên xe tải, thùng xe dần dần được lấp đầy. Một giờ sau, toàn bộ 500 thùng nước đã được chuyển hết lên xe.Thùng xe vốn trống trải trong nháy mắt đã chất đầy ắp, chỉ còn lại vài kẽ hở vừa đủ cho vài người ngồi.Khuân vác xong, mười người sống sót ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, dứt khoát cởi phăng chiếc áo ba lỗ trên người ra.Thế là, khi Giang Từ bưng nồi lẩu và đồ ăn ra, đập vào mắt cô là những cơ thể rắn rỏi, nóng hổi. Cơ bụng tám múi cuồn cuộn rõ ràng, khí chất nam tính mạnh mẽ ập tới khiến cô bất giác nhớ đến cô bạn đồng nghiệp cũ hay lôi mình cùng xem mấy video ngắn. Trên đó toàn là những anh chàng cố tình khoe thân nửa vời, làm sao so được với vẻ đẹp tự nhiên và chân thật trước mắt. Nếu cô bạn kia cũng ở đây, chắc phải mừng đến phát điên mất.Giang Từ ho khẽ một tiếng, mặt không đổi sắc đặt đồ ăn xuống trước mặt họ.Trong lúc những người sống sót ăn cơm, Vương Quân đặt một viên tinh hạch cấp năm vào tay Giang Từ, sau đó lấy lại viên tinh hạch cấp bốn.Giang Từ cất viên tinh hạch vào chiếc túi mới của mình, ngay lập tức nó được chuyển hóa thành điểm và cộng vào tài khoản của cô.
Đầu tiên, cô đổi năm mươi thùng nước khoáng, nhà kho nhỏ lập tức bị chất đầy ắp.
Sau đó, Giang Từ lại đi vòng ra phía sau quán lẩu. Ở đây cũng có một khoảng đất trống được rào lại, phía sau lại có một tòa nhà cao tầng che khuất, vừa hay có thể dùng để chứa số nước khoáng còn lại.
Bốn trăm năm mươi thùng nước khoáng, cho dù xếp chồng lên nhau cũng chất đầy cả khoảng đất trống này.
Giang Từ nhìn cảnh tượng hoành tráng trước mắt, hài lòng gật đầu. Đại công cáo thành!
Đợi khoảng một tiếng sau, bên ngoài mới vang lên tiếng động cơ xe.
Giang Từ đi ra xem thử, là xe của nhóm Vương Quân lái tới, một chiếc xe tải. Lần này Hứa Ngôn, Cố Kỳ và Chu Lâm không đến, trong buồng lái chỉ có Chung Tiểu Phượng và Vương Quân.
Chiếc xe lùi vào trong sân của quán lẩu, cửa thùng xe phía sau mở ra, để lộ không gian rộng rãi và mười người đàn ông đang ngồi bên trong.
Người nào người nấy đều cao to vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn rắn chắc, nhìn là biết được gọi đến để khuân vác nước.
“Chủ quán, nước ở đâu vậy?” Chung Tiểu Phượng và Vương Quân xuống xe, mười người trong thùng xe cũng lần lượt bước xuống.
Khi họ đứng trước cửa quán lẩu, Giang Từ có cảm giác như một nửa ánh nắng đã bị họ che khuất.
“Trong kho có năm mươi thùng, ngoài bãi đất trống phía sau quán còn bốn trăm năm mươi thùng nữa.” Giang Từ nói, “Hai người có thể vào kho, những người còn lại ra phía sau nhé.”
Chung Tiểu Phượng lập tức vỗ tay: “Mọi người tự phân công đi nhé, cố gắng lên nào, đợi khuân xong tôi mời mọi người ăn lẩu!”
“Mười người sống sót vui mừng reo hò, sau đó nhanh chóng tản ra, bắt đầu chuyển từng thùng nước lên chiếc xe tải.
Mỗi thùng có một trăm chai, mỗi chai dung tích 500ml. Giang Từ đã thử bê một thùng nhưng lại phát hiện mình nhấc không nổi. Trong khi đó, mười người sống sót tới giúp lại có thể một tay xách một thùng trông nhẹ như không.
Nhờ sự giúp sức của mười người, đống thùng nước khoáng cao như núi ở sân sau vơi dần đi, cho đến khi không còn lại một thùng nào.
Việc Giang Từ có thể chuẩn bị sẵn sàng cả 500 thùng nước khoáng trong một lần cho thấy thực lực của cô không thể xem thường. Trong thời mạt thế này, cô là một sự tồn tại có một không hai. Bất kể là do có người chống lưng hay do bản thân cô lợi hại, Giang Từ đều là đối tượng mà bất cứ căn cứ nào cũng muốn kết giao.
Bây giờ phát hiện ra nơi này vẫn chưa có nhiều người biết đến, xem ra căn cứ của họ đã đi trước một bước.
“Lúc nãy không phải cô rất hứng thú với chiếc túi này sao? Tôi mang cho cô một cái đây.” Chung Tiểu Phượng cầm một chiếc túi màu xanh lá mạ xinh xắn đưa cho Giang Từ.
Trên nền xanh lá mạ còn loang một chút sắc hồng, tựa như những đóa hoa đang nở rộ trên đồng cỏ. Giang Từ vừa nhìn đã thích ngay.
“Căn cứ chúng tôi có mấy người sống sót rất khéo tay, những chiếc túi này đều do họ làm cả. Làm xong thì họ mang ra chợ tự do để đổi đồ, giá cũng không đắt đâu. Cô cầm lấy đi, coi như là quà gặp mặt của tôi. Từ giờ chúng ta chính là đối tác rồi.” Thấy Giang Từ còn do dự, Chung Tiểu Phượng nói thêm.
Cuối cùng Giang Từ vẫn nhận lấy. Nhìn gần, chiếc túi càng thêm tinh xảo, nhỏ nhắn. Dây đeo có độ dài vừa vặn để đeo chéo. Chiếc túi sờ vào rất thoải mái, không biết làm từ da động vật gì mà vừa mềm mại lại vừa dẻo dai.
“Cô thích là tốt rồi. Găng tay với khăn quàng họ làm cũng đẹp lắm, phối đồ thì khỏi phải bàn. Đợi đến mùa lạnh, tôi sẽ mang qua cho cô.” Chung Tiểu Phượng hồ hởi nói.
Cô vừa dứt lời, Giang Từ liền nghe thấy tiếng giải thích của hệ thống vang lên trong đầu.
Kể từ khi tận thế ập đến, thời tiết của thế giới này cũng đã thay đổi. Bốn mùa giờ đây chỉ còn lại hai mùa, mỗi mùa kéo dài nửa năm. Hiện tại đang là mùa ấm, nhiệt độ trong ngày chênh lệch rất lớn, lúc ổn định lúc không. Mùa này mưa nhiều nhất, thỉnh thoảng sẽ có những ngày nắng ráo với nhiệt độ dễ chịu, nhưng cũng có lúc nóng như thiêu như đốt. Mọi người ra ngoài chỉ cần chú ý che mưa chống nắng là được. Ngược lại, vào mùa lạnh, nhiệt độ sẽ đột ngột giảm xuống dưới không độ, tuyết rơi gió bão là chuyện bình thường. Một vài nơi thậm chí còn xuống đến âm mấy chục độ, bão tuyết có thể khiến việc đi lại vô cùng khó khăn.
Cùng với sự thay đổi của thời tiết, các loại mầm bệnh cũng xâm nhập, khiến hoàn cảnh của nhân loại càng thêm gian nan.
Nghe xong, Giang Từ không khỏi cảm thán trong lòng. Dù khó khăn đến vậy, con người vẫn kiên cường tồn tại.
Chung Tiểu Phượng bắt đầu cùng Giang Từ bàn về những chủ đề mà con gái hay nói, hai người nhanh chóng trở nên thân thiết hơn.
Từng thùng nước khoáng được chất lên xe tải, thùng xe dần dần được lấp đầy. Một giờ sau, toàn bộ 500 thùng nước đã được chuyển hết lên xe.
Thùng xe vốn trống trải trong nháy mắt đã chất đầy ắp, chỉ còn lại vài kẽ hở vừa đủ cho vài người ngồi.
Khuân vác xong, mười người sống sót ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, dứt khoát cởi phăng chiếc áo ba lỗ trên người ra.
Thế là, khi Giang Từ bưng nồi lẩu và đồ ăn ra, đập vào mắt cô là những cơ thể rắn rỏi, nóng hổi. Cơ bụng tám múi cuồn cuộn rõ ràng, khí chất nam tính mạnh mẽ ập tới khiến cô bất giác nhớ đến cô bạn đồng nghiệp cũ hay lôi mình cùng xem mấy video ngắn. Trên đó toàn là những anh chàng cố tình khoe thân nửa vời, làm sao so được với vẻ đẹp tự nhiên và chân thật trước mắt. Nếu cô bạn kia cũng ở đây, chắc phải mừng đến phát điên mất.
Giang Từ ho khẽ một tiếng, mặt không đổi sắc đặt đồ ăn xuống trước mặt họ.
Trong lúc những người sống sót ăn cơm, Vương Quân đặt một viên tinh hạch cấp năm vào tay Giang Từ, sau đó lấy lại viên tinh hạch cấp bốn.
Giang Từ cất viên tinh hạch vào chiếc túi mới của mình, ngay lập tức nó được chuyển hóa thành điểm và cộng vào tài khoản của cô.
Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt ThếTác giả: Nguyệt Bán ĐinhTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi Giang Từ bước ra khỏi công ty, màn đêm đã buông xuống từ lâu. Cô móc điện thoại ra xem, đã 11 giờ rưỡi. Chỉ còn nửa tiếng nữa là qua mất ngày sinh nhật của cô. Vốn dĩ hôm nay cô đã đặt một nhà hàng lẩu yêu thích từ lâu và một phòng karaoke lớn, định bụng sẽ cùng bạn bè xõa một bữa ra trò. Ai ngờ ngay trước giờ tan làm, cả nhóm lại bị sếp gọi đi họp để sửa phương án, quần quật mãi cho đến tận bây giờ. Bữa tiệc sinh nhật đổ bể, ngày vui hiếm hoi cũng bị công việc nuốt chửng, Giang Từ đột nhiên thấy tủi thân ghê gớm. Từ khi tốt nghiệp và vào làm ở công ty này, tăng ca đã là chuyện cơm bữa. Kể cả ngày nghỉ cũng có thể nhận được những cuộc gọi dí việc của sếp. Mỗi ngày nếu không phải đang sửa phương án thì cũng là trên đường đi sửa phương án. Đứng giữa thành phố lớn mà mình hằng mơ ước, lần đầu tiên Giang Từ cảm thấy hoang mang. Đây thật sự là cuộc sống mà cô mong muốn sao? Một cơn gió đêm thổi qua làm tóc cô bay rối. Giang Từ bừng tỉnh, quay người bước về phía ga tàu điện ngầm. Tàu… Đầu tiên, cô đổi năm mươi thùng nước khoáng, nhà kho nhỏ lập tức bị chất đầy ắp.Sau đó, Giang Từ lại đi vòng ra phía sau quán lẩu. Ở đây cũng có một khoảng đất trống được rào lại, phía sau lại có một tòa nhà cao tầng che khuất, vừa hay có thể dùng để chứa số nước khoáng còn lại.Bốn trăm năm mươi thùng nước khoáng, cho dù xếp chồng lên nhau cũng chất đầy cả khoảng đất trống này.Giang Từ nhìn cảnh tượng hoành tráng trước mắt, hài lòng gật đầu. Đại công cáo thành!Đợi khoảng một tiếng sau, bên ngoài mới vang lên tiếng động cơ xe.Giang Từ đi ra xem thử, là xe của nhóm Vương Quân lái tới, một chiếc xe tải. Lần này Hứa Ngôn, Cố Kỳ và Chu Lâm không đến, trong buồng lái chỉ có Chung Tiểu Phượng và Vương Quân.Chiếc xe lùi vào trong sân của quán lẩu, cửa thùng xe phía sau mở ra, để lộ không gian rộng rãi và mười người đàn ông đang ngồi bên trong.Người nào người nấy đều cao to vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn rắn chắc, nhìn là biết được gọi đến để khuân vác nước.“Chủ quán, nước ở đâu vậy?” Chung Tiểu Phượng và Vương Quân xuống xe, mười người trong thùng xe cũng lần lượt bước xuống.Khi họ đứng trước cửa quán lẩu, Giang Từ có cảm giác như một nửa ánh nắng đã bị họ che khuất.“Trong kho có năm mươi thùng, ngoài bãi đất trống phía sau quán còn bốn trăm năm mươi thùng nữa.” Giang Từ nói, “Hai người có thể vào kho, những người còn lại ra phía sau nhé.”Chung Tiểu Phượng lập tức vỗ tay: “Mọi người tự phân công đi nhé, cố gắng lên nào, đợi khuân xong tôi mời mọi người ăn lẩu!”“Mười người sống sót vui mừng reo hò, sau đó nhanh chóng tản ra, bắt đầu chuyển từng thùng nước lên chiếc xe tải.Mỗi thùng có một trăm chai, mỗi chai dung tích 500ml. Giang Từ đã thử bê một thùng nhưng lại phát hiện mình nhấc không nổi. Trong khi đó, mười người sống sót tới giúp lại có thể một tay xách một thùng trông nhẹ như không.Nhờ sự giúp sức của mười người, đống thùng nước khoáng cao như núi ở sân sau vơi dần đi, cho đến khi không còn lại một thùng nào.Việc Giang Từ có thể chuẩn bị sẵn sàng cả 500 thùng nước khoáng trong một lần cho thấy thực lực của cô không thể xem thường. Trong thời mạt thế này, cô là một sự tồn tại có một không hai. Bất kể là do có người chống lưng hay do bản thân cô lợi hại, Giang Từ đều là đối tượng mà bất cứ căn cứ nào cũng muốn kết giao.Bây giờ phát hiện ra nơi này vẫn chưa có nhiều người biết đến, xem ra căn cứ của họ đã đi trước một bước.“Lúc nãy không phải cô rất hứng thú với chiếc túi này sao? Tôi mang cho cô một cái đây.” Chung Tiểu Phượng cầm một chiếc túi màu xanh lá mạ xinh xắn đưa cho Giang Từ.Trên nền xanh lá mạ còn loang một chút sắc hồng, tựa như những đóa hoa đang nở rộ trên đồng cỏ. Giang Từ vừa nhìn đã thích ngay.“Căn cứ chúng tôi có mấy người sống sót rất khéo tay, những chiếc túi này đều do họ làm cả. Làm xong thì họ mang ra chợ tự do để đổi đồ, giá cũng không đắt đâu. Cô cầm lấy đi, coi như là quà gặp mặt của tôi. Từ giờ chúng ta chính là đối tác rồi.” Thấy Giang Từ còn do dự, Chung Tiểu Phượng nói thêm.Cuối cùng Giang Từ vẫn nhận lấy. Nhìn gần, chiếc túi càng thêm tinh xảo, nhỏ nhắn. Dây đeo có độ dài vừa vặn để đeo chéo. Chiếc túi sờ vào rất thoải mái, không biết làm từ da động vật gì mà vừa mềm mại lại vừa dẻo dai.“Cô thích là tốt rồi. Găng tay với khăn quàng họ làm cũng đẹp lắm, phối đồ thì khỏi phải bàn. Đợi đến mùa lạnh, tôi sẽ mang qua cho cô.” Chung Tiểu Phượng hồ hởi nói.Cô vừa dứt lời, Giang Từ liền nghe thấy tiếng giải thích của hệ thống vang lên trong đầu.Kể từ khi tận thế ập đến, thời tiết của thế giới này cũng đã thay đổi. Bốn mùa giờ đây chỉ còn lại hai mùa, mỗi mùa kéo dài nửa năm. Hiện tại đang là mùa ấm, nhiệt độ trong ngày chênh lệch rất lớn, lúc ổn định lúc không. Mùa này mưa nhiều nhất, thỉnh thoảng sẽ có những ngày nắng ráo với nhiệt độ dễ chịu, nhưng cũng có lúc nóng như thiêu như đốt. Mọi người ra ngoài chỉ cần chú ý che mưa chống nắng là được. Ngược lại, vào mùa lạnh, nhiệt độ sẽ đột ngột giảm xuống dưới không độ, tuyết rơi gió bão là chuyện bình thường. Một vài nơi thậm chí còn xuống đến âm mấy chục độ, bão tuyết có thể khiến việc đi lại vô cùng khó khăn.Cùng với sự thay đổi của thời tiết, các loại mầm bệnh cũng xâm nhập, khiến hoàn cảnh của nhân loại càng thêm gian nan.Nghe xong, Giang Từ không khỏi cảm thán trong lòng. Dù khó khăn đến vậy, con người vẫn kiên cường tồn tại.Chung Tiểu Phượng bắt đầu cùng Giang Từ bàn về những chủ đề mà con gái hay nói, hai người nhanh chóng trở nên thân thiết hơn.Từng thùng nước khoáng được chất lên xe tải, thùng xe dần dần được lấp đầy. Một giờ sau, toàn bộ 500 thùng nước đã được chuyển hết lên xe.Thùng xe vốn trống trải trong nháy mắt đã chất đầy ắp, chỉ còn lại vài kẽ hở vừa đủ cho vài người ngồi.Khuân vác xong, mười người sống sót ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, dứt khoát cởi phăng chiếc áo ba lỗ trên người ra.Thế là, khi Giang Từ bưng nồi lẩu và đồ ăn ra, đập vào mắt cô là những cơ thể rắn rỏi, nóng hổi. Cơ bụng tám múi cuồn cuộn rõ ràng, khí chất nam tính mạnh mẽ ập tới khiến cô bất giác nhớ đến cô bạn đồng nghiệp cũ hay lôi mình cùng xem mấy video ngắn. Trên đó toàn là những anh chàng cố tình khoe thân nửa vời, làm sao so được với vẻ đẹp tự nhiên và chân thật trước mắt. Nếu cô bạn kia cũng ở đây, chắc phải mừng đến phát điên mất.Giang Từ ho khẽ một tiếng, mặt không đổi sắc đặt đồ ăn xuống trước mặt họ.Trong lúc những người sống sót ăn cơm, Vương Quân đặt một viên tinh hạch cấp năm vào tay Giang Từ, sau đó lấy lại viên tinh hạch cấp bốn.Giang Từ cất viên tinh hạch vào chiếc túi mới của mình, ngay lập tức nó được chuyển hóa thành điểm và cộng vào tài khoản của cô.