Lời dẫn "Rột rột......." Giữa tiếng gió vi vút là âm thanh của thứ gì đó đang bò trườn. Con đường nhỏ bên cạnh sân thể  vô cùng kín đáo, bóng cây rậm rạp và màn đêm đen kịt đã thay nó khoác lên lớp ngụy trang hoàn hảo. Đêm nay không có trăng, vết kéo lê dài in hằn trên mặt đất từng vệt lốm đốm. Bão sắp ập tới rồi. Từng hạt mưa lớn như hạt đậu nện xuống sàn xi măng bên ngoài ký túc xá, bụi bặm bị nước mưa cuốn đi, bắn tung tóe. Một tia sét lóe lên, bóng người mờ ảo đột nhiên xuất hiện ở cuối hành lang vốn trống không. "Cộc, cộc, cộc." Âm thanh giòn giã tựa như tiếng gõ mõ trên mặt đất. Một tiếng, hai tiếng, hòa cùng tiếng sấm ngoài trời ngày một rõ ràng vọng vào căn phòng phía bên kia hành lang. Tiếng bước chân dừng lại rồi. "Không phải tôi, không... tôi là tội nhân... tôi không có, không phải tôi!" Bên trong căn phòng chỉ cách một cánh cửa, một người đang co ro sau cửa như mất hết lý trí lẩm bẩm lung tung. Hắn siết chặt cánh tay mình, cơ mặt co giật vì sợ hãi, ngay cả tiếng mưa rào…

Chương 95-1: Phó bản 4: Tháp Babylon

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng CảmTác giả: Chứng Đồng CảmTruyện Đam Mỹ, Truyện Hệ Thống, Truyện Sủng Lời dẫn "Rột rột......." Giữa tiếng gió vi vút là âm thanh của thứ gì đó đang bò trườn. Con đường nhỏ bên cạnh sân thể  vô cùng kín đáo, bóng cây rậm rạp và màn đêm đen kịt đã thay nó khoác lên lớp ngụy trang hoàn hảo. Đêm nay không có trăng, vết kéo lê dài in hằn trên mặt đất từng vệt lốm đốm. Bão sắp ập tới rồi. Từng hạt mưa lớn như hạt đậu nện xuống sàn xi măng bên ngoài ký túc xá, bụi bặm bị nước mưa cuốn đi, bắn tung tóe. Một tia sét lóe lên, bóng người mờ ảo đột nhiên xuất hiện ở cuối hành lang vốn trống không. "Cộc, cộc, cộc." Âm thanh giòn giã tựa như tiếng gõ mõ trên mặt đất. Một tiếng, hai tiếng, hòa cùng tiếng sấm ngoài trời ngày một rõ ràng vọng vào căn phòng phía bên kia hành lang. Tiếng bước chân dừng lại rồi. "Không phải tôi, không... tôi là tội nhân... tôi không có, không phải tôi!" Bên trong căn phòng chỉ cách một cánh cửa, một người đang co ro sau cửa như mất hết lý trí lẩm bẩm lung tung. Hắn siết chặt cánh tay mình, cơ mặt co giật vì sợ hãi, ngay cả tiếng mưa rào… Lời dẫnLao động, lao động không ngừng nghỉ.Bầu trời nơi này màu xám, đường phố màu xám, những tòa nhà màu xám, bụi cây màu xám, tất cả mọi thứ đều là một màu xám xịt.Những cơn mưa phùn triền miên bất tận chẳng bao giờ dứt, cũng giống như ánh đèn từ những ngọn tháp canh kia, dính nhớp như dòi trong xương, chói mắt và không cách nào thoát khỏi.Cậu lảo đảo bước đi trên con đường nhựa, tay che ô, bên tai là những tiếng la hét thảm thiết chói tai. Cho dù không ngẩng đầu lên thì cậu cũng biết, lại là tháp canh đang bắt người.Bất cứ ai cũng có khả năng bị bắt vào đó, chẳng có quy tắc, cũng chẳng có đạo lý nào cả.Bước vào tháp canh đồng nghĩa với việc sẽ sống một cuộc đời không thấy ánh mặt trời và vĩnh viễn không được nghỉ ngơi —— Cũng chẳng khác thế giới bên ngoài là bao, cậu không hiểu tại sao vẫn có người vì thế mà sợ hãi.Hoặc có lẽ, đó không phải là sợ hãi."Người" bị bắt phát ra tiếng la hét chói tai cùng những tiếng kêu gào khó hiểu. Đối phương cảm xúc kích động, tiếng xé gió phát ra khi vung vẩy tứ chi còn rõ ràng hơn cả tiếng gió trên đường —— Dường như không chỉ có một người, cậu nghĩ, cậu còn nghe thấy cả tiếng khóc của trẻ con.Nhưng cậu không ngẩng đầu, bởi vì việc này chẳng có ý nghĩa gì cả. Ngay từ cái hành động ngẩng đầu lên, đã là vô nghĩa rồi.Cuối cùng, "người" đang giãy giụa kịch liệt kia vẫn bị lôi đi xa cùng tiếng bước chân ồn ào, chỉ còn lại tiếng khóc non nớt kia lưu lại tại chỗ. Nhưng rất nhanh, tiếng khóc đó cũng biến thành những tiếng lầm bầm đứt quãng, mang theo những từ ngữ mà cậu nghe không hiểu, giống như câu thần chú khi những kẻ dị giáo xướng lên lời cầu nguyện, hay tiếng ồn ù tai phát ra từ màn hình nhiễu sóng của chiếc tivi bị hỏng.Nhưng tất cả vẫn chẳng liên quan gì đến cậu.Nước mưa tích tụ trên mặt đất ngưng tụ thành một vũng nước nhỏ. Cậu nhìn bầu trời xám xịt phản chiếu trên đó, hiếm hoi nảy sinh một nỗi lo lắng:Bầu trời, hình như sắp sập xuống đè chết bọn họ rồi..p/s: Phó bản cuối rồi, sẽ có nhiều tình tiết hồi ức về quá khứ của hai người... Thật sự tui thương giáo sư Tô trong quá khứ lắm ý....

Lời dẫn

Lao động, lao động không ngừng nghỉ.

Bầu trời nơi này màu xám, đường phố màu xám, những tòa nhà màu xám, bụi cây màu xám, tất cả mọi thứ đều là một màu xám xịt.

Những cơn mưa phùn triền miên bất tận chẳng bao giờ dứt, cũng giống như ánh đèn từ những ngọn tháp canh kia, dính nhớp như dòi trong xương, chói mắt và không cách nào thoát khỏi.

Cậu lảo đảo bước đi trên con đường nhựa, tay che ô, bên tai là những tiếng la hét thảm thiết chói tai. Cho dù không ngẩng đầu lên thì cậu cũng biết, lại là tháp canh đang bắt người.

Bất cứ ai cũng có khả năng bị bắt vào đó, chẳng có quy tắc, cũng chẳng có đạo lý nào cả.

Bước vào tháp canh đồng nghĩa với việc sẽ sống một cuộc đời không thấy ánh mặt trời và vĩnh viễn không được nghỉ ngơi —— Cũng chẳng khác thế giới bên ngoài là bao, cậu không hiểu tại sao vẫn có người vì thế mà sợ hãi.

Hoặc có lẽ, đó không phải là sợ hãi.

"Người" bị bắt phát ra tiếng la hét chói tai cùng những tiếng kêu gào khó hiểu. Đối phương cảm xúc kích động, tiếng xé gió phát ra khi vung vẩy tứ chi còn rõ ràng hơn cả tiếng gió trên đường —— Dường như không chỉ có một người, cậu nghĩ, cậu còn nghe thấy cả tiếng khóc của trẻ con.

Nhưng cậu không ngẩng đầu, bởi vì việc này chẳng có ý nghĩa gì cả. Ngay từ cái hành động ngẩng đầu lên, đã là vô nghĩa rồi.

Cuối cùng, "người" đang giãy giụa kịch liệt kia vẫn bị lôi đi xa cùng tiếng bước chân ồn ào, chỉ còn lại tiếng khóc non nớt kia lưu lại tại chỗ. Nhưng rất nhanh, tiếng khóc đó cũng biến thành những tiếng lầm bầm đứt quãng, mang theo những từ ngữ mà cậu nghe không hiểu, giống như câu thần chú khi những kẻ dị giáo xướng lên lời cầu nguyện, hay tiếng ồn ù tai phát ra từ màn hình nhiễu sóng của chiếc tivi bị hỏng.

Nhưng tất cả vẫn chẳng liên quan gì đến cậu.

Nước mưa tích tụ trên mặt đất ngưng tụ thành một vũng nước nhỏ. Cậu nhìn bầu trời xám xịt phản chiếu trên đó, hiếm hoi nảy sinh một nỗi lo lắng:

Bầu trời, hình như sắp sập xuống đè chết bọn họ rồi.

.

p/s: Phó bản cuối rồi, sẽ có nhiều tình tiết hồi ức về quá khứ của hai người... Thật sự tui thương giáo sư Tô trong quá khứ lắm ý....

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng CảmTác giả: Chứng Đồng CảmTruyện Đam Mỹ, Truyện Hệ Thống, Truyện Sủng Lời dẫn "Rột rột......." Giữa tiếng gió vi vút là âm thanh của thứ gì đó đang bò trườn. Con đường nhỏ bên cạnh sân thể  vô cùng kín đáo, bóng cây rậm rạp và màn đêm đen kịt đã thay nó khoác lên lớp ngụy trang hoàn hảo. Đêm nay không có trăng, vết kéo lê dài in hằn trên mặt đất từng vệt lốm đốm. Bão sắp ập tới rồi. Từng hạt mưa lớn như hạt đậu nện xuống sàn xi măng bên ngoài ký túc xá, bụi bặm bị nước mưa cuốn đi, bắn tung tóe. Một tia sét lóe lên, bóng người mờ ảo đột nhiên xuất hiện ở cuối hành lang vốn trống không. "Cộc, cộc, cộc." Âm thanh giòn giã tựa như tiếng gõ mõ trên mặt đất. Một tiếng, hai tiếng, hòa cùng tiếng sấm ngoài trời ngày một rõ ràng vọng vào căn phòng phía bên kia hành lang. Tiếng bước chân dừng lại rồi. "Không phải tôi, không... tôi là tội nhân... tôi không có, không phải tôi!" Bên trong căn phòng chỉ cách một cánh cửa, một người đang co ro sau cửa như mất hết lý trí lẩm bẩm lung tung. Hắn siết chặt cánh tay mình, cơ mặt co giật vì sợ hãi, ngay cả tiếng mưa rào… Lời dẫnLao động, lao động không ngừng nghỉ.Bầu trời nơi này màu xám, đường phố màu xám, những tòa nhà màu xám, bụi cây màu xám, tất cả mọi thứ đều là một màu xám xịt.Những cơn mưa phùn triền miên bất tận chẳng bao giờ dứt, cũng giống như ánh đèn từ những ngọn tháp canh kia, dính nhớp như dòi trong xương, chói mắt và không cách nào thoát khỏi.Cậu lảo đảo bước đi trên con đường nhựa, tay che ô, bên tai là những tiếng la hét thảm thiết chói tai. Cho dù không ngẩng đầu lên thì cậu cũng biết, lại là tháp canh đang bắt người.Bất cứ ai cũng có khả năng bị bắt vào đó, chẳng có quy tắc, cũng chẳng có đạo lý nào cả.Bước vào tháp canh đồng nghĩa với việc sẽ sống một cuộc đời không thấy ánh mặt trời và vĩnh viễn không được nghỉ ngơi —— Cũng chẳng khác thế giới bên ngoài là bao, cậu không hiểu tại sao vẫn có người vì thế mà sợ hãi.Hoặc có lẽ, đó không phải là sợ hãi."Người" bị bắt phát ra tiếng la hét chói tai cùng những tiếng kêu gào khó hiểu. Đối phương cảm xúc kích động, tiếng xé gió phát ra khi vung vẩy tứ chi còn rõ ràng hơn cả tiếng gió trên đường —— Dường như không chỉ có một người, cậu nghĩ, cậu còn nghe thấy cả tiếng khóc của trẻ con.Nhưng cậu không ngẩng đầu, bởi vì việc này chẳng có ý nghĩa gì cả. Ngay từ cái hành động ngẩng đầu lên, đã là vô nghĩa rồi.Cuối cùng, "người" đang giãy giụa kịch liệt kia vẫn bị lôi đi xa cùng tiếng bước chân ồn ào, chỉ còn lại tiếng khóc non nớt kia lưu lại tại chỗ. Nhưng rất nhanh, tiếng khóc đó cũng biến thành những tiếng lầm bầm đứt quãng, mang theo những từ ngữ mà cậu nghe không hiểu, giống như câu thần chú khi những kẻ dị giáo xướng lên lời cầu nguyện, hay tiếng ồn ù tai phát ra từ màn hình nhiễu sóng của chiếc tivi bị hỏng.Nhưng tất cả vẫn chẳng liên quan gì đến cậu.Nước mưa tích tụ trên mặt đất ngưng tụ thành một vũng nước nhỏ. Cậu nhìn bầu trời xám xịt phản chiếu trên đó, hiếm hoi nảy sinh một nỗi lo lắng:Bầu trời, hình như sắp sập xuống đè chết bọn họ rồi..p/s: Phó bản cuối rồi, sẽ có nhiều tình tiết hồi ức về quá khứ của hai người... Thật sự tui thương giáo sư Tô trong quá khứ lắm ý....

Chương 95-1: Phó bản 4: Tháp Babylon