Khi cửa phòng bật mở, Lộ Ngân Đường đang ngơ ngác nhìn một chiếc ốc vít trên khung cửa phía đối diện. Anh đang hình dung xếp hạng thành tích từ một đến mười ba của học sinh lớp mình thông qua bài kiểm tra hàng tuần ngày hôm qua, một cơn gió lạnh thổi tới, nước chanh b*n r* vài giọt, anh lấy lại tinh thần, không kịp xem ai không còn không mau đóng cửa lại, vội vàng với khăn giấy lau tay. “Phó trưởng khoa đến rồi!” Hà Tiêu bên cạnh hô một tiếng, tiện tay vỗ Lộ Ngân Đường, lúc đứng lên ghé vào tai anh nhắc nhở: “Đoàn Minh Du.” Mấy năm cấp ba, Lộ Ngân Đường và Đoàn Minh Du không thân, Hà Tiêu biết trí nhớ anh không tốt, sợ anh không nhớ ra lại xấu hổ. “Mời ngồi, mời ngồi, mọi người ngồi nghênh đón tôi là được rồi.” Đoàn Minh Du đóng cửa, vừa cởi áo khoác vừa nói đùa với bạn học, nhìn qua là hiểu năm nào cũng tham gia tụ họp nên mới thoải mái như vậy. Lộ Ngân Đường được chủ động nhắc nhở cũng chưa kịp đối mắt với Đoàn Minh Du, trên thực tế hầu như ai tiến vào Hà Tiêu đều nhắc nhở anh đó là…

Truyện chữ