Tuyết đêm mùa xuân, thoảng bay như bột mịn. Trên dòng sông hộ thành chảy vào đất Lạc Dương, những vụn tuyết phủ xuống trắng loá như bạc vương. Một trận gió đông lúc hoàng hôn thổi rụng những đóa mai nở muộn thành từng cụm, từng cụm lớn. Vì trên mặt nước còn vương băng tan, chúng cứ thế lặng lẽ nằm im lìm trên mặt sông, tạm thời chưa thấy có vẻ gì là sẽ chìm xuống. Phía tây bắc, thành Kim Dung đèn lửa sáng trưng, phía sau là dãy núi Mang phủ tuyết trắng xoá trên đỉnh, thâm trầm kín kẽ. Hai bên đường Đồng Đà, cây du cây dương trồng sát lối đi. Dưới bóng cây u thẳm, một cỗ xe thông hiến bình thừa* lặng lẽ chuyển bánh. Tên sai vặt đánh xe giấu đầu dưới chiếc nón lá, trông như thể đang say ngủ. *Từ Hiến (幰): chỉ màn che của xe. Thông hiến bình thừa là loại xe có màn trướng che phủ, người ngồi bên trong có thể nằm nghỉ. Vào thời nhà Tấn, đây là loại xe dành cho quan chức cao cấp sử dụng. Chợt, trên con đường lạnh lẽo tịch mịch vang lên một hồi chuông đồng hỗn loạn, kèm theo tiếng chân…
Tác giả: