Khi Giang Từ bước ra khỏi công ty, màn đêm đã buông xuống từ lâu. Cô móc điện thoại ra xem, đã 11 giờ rưỡi. Chỉ còn nửa tiếng nữa là qua mất ngày sinh nhật của cô. Vốn dĩ hôm nay cô đã đặt một nhà hàng lẩu yêu thích từ lâu và một phòng karaoke lớn, định bụng sẽ cùng bạn bè xõa một bữa ra trò. Ai ngờ ngay trước giờ tan làm, cả nhóm lại bị sếp gọi đi họp để sửa phương án, quần quật mãi cho đến tận bây giờ. Bữa tiệc sinh nhật đổ bể, ngày vui hiếm hoi cũng bị công việc nuốt chửng, Giang Từ đột nhiên thấy tủi thân ghê gớm. Từ khi tốt nghiệp và vào làm ở công ty này, tăng ca đã là chuyện cơm bữa. Kể cả ngày nghỉ cũng có thể nhận được những cuộc gọi dí việc của sếp. Mỗi ngày nếu không phải đang sửa phương án thì cũng là trên đường đi sửa phương án. Đứng giữa thành phố lớn mà mình hằng mơ ước, lần đầu tiên Giang Từ cảm thấy hoang mang. Đây thật sự là cuộc sống mà cô mong muốn sao? Một cơn gió đêm thổi qua làm tóc cô bay rối. Giang Từ bừng tỉnh, quay người bước về phía ga tàu điện ngầm. Tàu…
Chương 273
Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt ThếTác giả: Nguyệt Bán ĐinhTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi Giang Từ bước ra khỏi công ty, màn đêm đã buông xuống từ lâu. Cô móc điện thoại ra xem, đã 11 giờ rưỡi. Chỉ còn nửa tiếng nữa là qua mất ngày sinh nhật của cô. Vốn dĩ hôm nay cô đã đặt một nhà hàng lẩu yêu thích từ lâu và một phòng karaoke lớn, định bụng sẽ cùng bạn bè xõa một bữa ra trò. Ai ngờ ngay trước giờ tan làm, cả nhóm lại bị sếp gọi đi họp để sửa phương án, quần quật mãi cho đến tận bây giờ. Bữa tiệc sinh nhật đổ bể, ngày vui hiếm hoi cũng bị công việc nuốt chửng, Giang Từ đột nhiên thấy tủi thân ghê gớm. Từ khi tốt nghiệp và vào làm ở công ty này, tăng ca đã là chuyện cơm bữa. Kể cả ngày nghỉ cũng có thể nhận được những cuộc gọi dí việc của sếp. Mỗi ngày nếu không phải đang sửa phương án thì cũng là trên đường đi sửa phương án. Đứng giữa thành phố lớn mà mình hằng mơ ước, lần đầu tiên Giang Từ cảm thấy hoang mang. Đây thật sự là cuộc sống mà cô mong muốn sao? Một cơn gió đêm thổi qua làm tóc cô bay rối. Giang Từ bừng tỉnh, quay người bước về phía ga tàu điện ngầm. Tàu… Cô gấp bản đồ lại, Tống Cẩn Xuyên đã bày sẵn đồ ăn. “Mau lại ăn đi, lát nữa nguội hết.”Giang Từ gật đầu, ngồi xuống bên cạnh anh bắt đầu ăn. Vì trong lòng đang có chuyện nên cô cũng không gắp thức ăn. Tống Cẩn Xuyên thấy vậy liền chuyên tâm gắp đồ ăn cho cô, còn bản thân thì chẳng ăn mấy.Mãi đến khi Giang Từ ăn no, anh mới ăn nốt phần thức ăn đã hơi nguội.Xe tiếp tục lăn bánh. Vì tuyết quá lớn nên tốc độ cũng chậm đi không ít. Khi màn đêm buông xuống, Giang Từ dứt khoát dựng lều trên một khoảng đất trống nhỏ phía sau xe. Do không thể bung ra hoàn toàn nên không gian bên trong khá nhỏ.Tống Cẩn Xuyên hoàn toàn không để tâm, cứ thế ôm Giang Từ ngủ một đêm. Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái rồi tiếp tục lái xe.Chiều ngày hôm sau, họ cuối cùng cũng đã đến gần địa điểm làm nhiệm vụ.”“Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên đỗ xe ở một nơi khá xa để quan sát tình hình. Tuyết lúc này rơi rất dày, tầm nhìn bị hạn chế đi nhiều, nhưng vẫn có thể thấy lờ mờ bóng người sống sót đang đi tuần tra trên tường thành.“Vào từ chỗ này đi. Anh vừa quan sát rồi, đây là một góc chết. Với lại tuyết rơi dày thế này, bọn họ chắc chắn không ngờ sẽ có người mò đến đâu.” Kinh nghiệm thực chiến của Tống Cẩn Xuyên phong phú hơn Giang Từ rất nhiều, chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra ngay vấn đề.Giang Từ nhìn theo hướng tay chỉ của anh, đối chiếu lại với bản đồ rồi lập tức quyết định sẽ đột nhập từ đó.Trước khi xuống xe, Tống Cẩn Xuyên quàng khăn, đeo khẩu trang và đội mũ cho cô cẩn thận rồi mới nắm tay cô bước ra ngoài.Vừa ra khỏi xe, dù đã trang bị kín mít, Giang Từ vẫn cảm nhận được từng cơn gió lạnh buốt thấu xương, thổi cho cô đến mức không muốn nói lời nào.Tống Cẩn Xuyên đi phía trước, cố gắng hết sức để chắn gió cho cô. Hai người nương theo màn tuyết và những vật cản che khuất, nhanh chóng đến được địa điểm đã định.Giang Từ nhìn bức tường vây cao lớn trước mặt. Nếu vào bây giờ, e là sẽ đánh rắn động cỏ, chi bằng đợi trời tối hẳn rồi hành động. Cứ ngồi mãi trong xe cũng dễ bị phát hiện, thế là cô lấy lều ra dựng ở một góc tường, sau đó cùng Tống Cẩn Xuyên chui vào trong.Vừa vào lều, gió lạnh bên ngoài đã bị ngăn cách hoàn toàn. Giang Từ giũ sạch tuyết bám trên người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.Tống Cẩn Xuyên đã vào phòng vệ sinh lấy một chậu nước ấm ra cho Giang Từ rửa tay lau mặt. Trước đây anh vốn đã chu đáo, từ lúc chính thức ở bên nhau lại càng chăm cô hơn, có khi đến mức thái quá. Giang Từ thầm nghĩ, nếu có thể, chắc anh sẽ giúp cô đi vệ sinh luôn để cô chẳng cần phải tự mình làm gì nữa.Dù vậy, cô vẫn rất hưởng thụ sự chăm sóc đến từ bạn trai mình.Thấy cô ngoan ngoãn nhắm mắt để mình lau mặt, trái tim Tống Cẩn Xuyên mềm nhũn, anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.Hai người ngủ một giấc trong lều, ăn tối xong thì trời cũng sập tối.Ra khỏi lều, Giang Từ thu lại lều trại rồi dùng sương đen tạo ra một lỗ hổng trên cánh cổng nhà tù.Nơi này quả nhiên là một điểm mù, không có ai canh gác, lại còn có vài thứ đồ linh tinh che chắn. Thế nhưng, phía sau đống đồ tạp nham ấy thỉnh thoảng lại vọng tới tiếng bước chân và tiếng người nói chuyện.Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên nấp sau đó một lúc, đợi cho tốp lính tuần tra đi qua mới tiếp tục tiến về phía trước.Mãi mới đến được tòa nhà giam đầu tiên, Giang Từ còn phải dùng sương đen nuốt chửng mấy người sống sót đang canh gác thì mới vào được bên trong.Nơi này không giống khu dân cư bên ngoài, khắp nơi đều toát ra một vẻ âm u, ẩm ướt. Vì đã lâu năm, trên tường đã xuất hiện nhiều vết nứt, có thể thấy rõ dấu vết từng được tu sửa.Hành lang chật hẹp, đi được một đoạn thì thông ra một khoảng sân trống. Bốn phía là các dãy phòng giam hình vòng cung, mỗi phòng đều có cửa sắt kiên cố.Nhìn mức độ hỗn loạn ở đây, có lẽ nơi ở của bọn họ chính là những phòng giam này.Trong này vẫn có ánh đèn leo lét, xem ra hệ thống điện vẫn còn hoạt động.Người ở đây không ít, nên họ dĩ nhiên không thể cứ thế đi thẳng ra ngoài. Tống Cẩn Xuyên liền ném một quả cầu lửa vào giữa, khiến nơi này lập tức náo loạn, hai người nhân lúc hỗn loạn mà lẻn vào.Lối vào tầng hầm nằm ở cuối hành lang phía trước phòng giam này, chỗ đó có một cánh cửa. Khi tiến vào hành lang, Giang Từ đã thấy không ít người sống sót chạy ra từ hướng đó. Hành lang này khá hẹp, hai bên chạm mặt nhau thì gần như không có chỗ để trốn.Thế là Giang Từ nhân lúc hỗn loạn, trực tiếp dùng sương đen cuốn sạch những người sống sót trong hành lang vào trong.Sương đen được một bữa no nê, nó kích động phun ra cho Giang Từ một đống tinh hạch, vật tư và vũ khí.Giang Từ nhanh chóng thu dọn mọi thứ, rồi lập tức đi đến cánh cửa ở cuối hành lang, dùng sương đen làm tan chảy một lỗ hổng lớn, để lộ ra một dãy cầu thang đi xuống.Bên dưới là một màu đen kịt đặc quánh, không nhìn thấy gì cả. Giang Từ đành phải bật hệ thống chiếu sáng trên người mình lên để soi đường.Hai người men theo cầu thang đi xuống. Mùi ở tầng hầm càng thêm ẩm mốc khó ngửi, lại còn lẫn với nhiều thứ mùi khác nữa.
Cô gấp bản đồ lại, Tống Cẩn Xuyên đã bày sẵn đồ ăn. “Mau lại ăn đi, lát nữa nguội hết.”
Giang Từ gật đầu, ngồi xuống bên cạnh anh bắt đầu ăn. Vì trong lòng đang có chuyện nên cô cũng không gắp thức ăn. Tống Cẩn Xuyên thấy vậy liền chuyên tâm gắp đồ ăn cho cô, còn bản thân thì chẳng ăn mấy.
Mãi đến khi Giang Từ ăn no, anh mới ăn nốt phần thức ăn đã hơi nguội.
Xe tiếp tục lăn bánh. Vì tuyết quá lớn nên tốc độ cũng chậm đi không ít. Khi màn đêm buông xuống, Giang Từ dứt khoát dựng lều trên một khoảng đất trống nhỏ phía sau xe. Do không thể bung ra hoàn toàn nên không gian bên trong khá nhỏ.
Tống Cẩn Xuyên hoàn toàn không để tâm, cứ thế ôm Giang Từ ngủ một đêm. Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái rồi tiếp tục lái xe.
Chiều ngày hôm sau, họ cuối cùng cũng đã đến gần địa điểm làm nhiệm vụ.”
“Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên đỗ xe ở một nơi khá xa để quan sát tình hình. Tuyết lúc này rơi rất dày, tầm nhìn bị hạn chế đi nhiều, nhưng vẫn có thể thấy lờ mờ bóng người sống sót đang đi tuần tra trên tường thành.
“Vào từ chỗ này đi. Anh vừa quan sát rồi, đây là một góc chết. Với lại tuyết rơi dày thế này, bọn họ chắc chắn không ngờ sẽ có người mò đến đâu.” Kinh nghiệm thực chiến của Tống Cẩn Xuyên phong phú hơn Giang Từ rất nhiều, chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra ngay vấn đề.
Giang Từ nhìn theo hướng tay chỉ của anh, đối chiếu lại với bản đồ rồi lập tức quyết định sẽ đột nhập từ đó.
Trước khi xuống xe, Tống Cẩn Xuyên quàng khăn, đeo khẩu trang và đội mũ cho cô cẩn thận rồi mới nắm tay cô bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi xe, dù đã trang bị kín mít, Giang Từ vẫn cảm nhận được từng cơn gió lạnh buốt thấu xương, thổi cho cô đến mức không muốn nói lời nào.
Tống Cẩn Xuyên đi phía trước, cố gắng hết sức để chắn gió cho cô. Hai người nương theo màn tuyết và những vật cản che khuất, nhanh chóng đến được địa điểm đã định.
Giang Từ nhìn bức tường vây cao lớn trước mặt. Nếu vào bây giờ, e là sẽ đánh rắn động cỏ, chi bằng đợi trời tối hẳn rồi hành động. Cứ ngồi mãi trong xe cũng dễ bị phát hiện, thế là cô lấy lều ra dựng ở một góc tường, sau đó cùng Tống Cẩn Xuyên chui vào trong.
Vừa vào lều, gió lạnh bên ngoài đã bị ngăn cách hoàn toàn. Giang Từ giũ sạch tuyết bám trên người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tống Cẩn Xuyên đã vào phòng vệ sinh lấy một chậu nước ấm ra cho Giang Từ rửa tay lau mặt. Trước đây anh vốn đã chu đáo, từ lúc chính thức ở bên nhau lại càng chăm cô hơn, có khi đến mức thái quá. Giang Từ thầm nghĩ, nếu có thể, chắc anh sẽ giúp cô đi vệ sinh luôn để cô chẳng cần phải tự mình làm gì nữa.
Dù vậy, cô vẫn rất hưởng thụ sự chăm sóc đến từ bạn trai mình.
Thấy cô ngoan ngoãn nhắm mắt để mình lau mặt, trái tim Tống Cẩn Xuyên mềm nhũn, anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.
Hai người ngủ một giấc trong lều, ăn tối xong thì trời cũng sập tối.
Ra khỏi lều, Giang Từ thu lại lều trại rồi dùng sương đen tạo ra một lỗ hổng trên cánh cổng nhà tù.
Nơi này quả nhiên là một điểm mù, không có ai canh gác, lại còn có vài thứ đồ linh tinh che chắn. Thế nhưng, phía sau đống đồ tạp nham ấy thỉnh thoảng lại vọng tới tiếng bước chân và tiếng người nói chuyện.
Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên nấp sau đó một lúc, đợi cho tốp lính tuần tra đi qua mới tiếp tục tiến về phía trước.
Mãi mới đến được tòa nhà giam đầu tiên, Giang Từ còn phải dùng sương đen nuốt chửng mấy người sống sót đang canh gác thì mới vào được bên trong.
Nơi này không giống khu dân cư bên ngoài, khắp nơi đều toát ra một vẻ âm u, ẩm ướt. Vì đã lâu năm, trên tường đã xuất hiện nhiều vết nứt, có thể thấy rõ dấu vết từng được tu sửa.
Hành lang chật hẹp, đi được một đoạn thì thông ra một khoảng sân trống. Bốn phía là các dãy phòng giam hình vòng cung, mỗi phòng đều có cửa sắt kiên cố.
Nhìn mức độ hỗn loạn ở đây, có lẽ nơi ở của bọn họ chính là những phòng giam này.
Trong này vẫn có ánh đèn leo lét, xem ra hệ thống điện vẫn còn hoạt động.
Người ở đây không ít, nên họ dĩ nhiên không thể cứ thế đi thẳng ra ngoài. Tống Cẩn Xuyên liền ném một quả cầu lửa vào giữa, khiến nơi này lập tức náo loạn, hai người nhân lúc hỗn loạn mà lẻn vào.
Lối vào tầng hầm nằm ở cuối hành lang phía trước phòng giam này, chỗ đó có một cánh cửa. Khi tiến vào hành lang, Giang Từ đã thấy không ít người sống sót chạy ra từ hướng đó. Hành lang này khá hẹp, hai bên chạm mặt nhau thì gần như không có chỗ để trốn.
Thế là Giang Từ nhân lúc hỗn loạn, trực tiếp dùng sương đen cuốn sạch những người sống sót trong hành lang vào trong.
Sương đen được một bữa no nê, nó kích động phun ra cho Giang Từ một đống tinh hạch, vật tư và vũ khí.
Giang Từ nhanh chóng thu dọn mọi thứ, rồi lập tức đi đến cánh cửa ở cuối hành lang, dùng sương đen làm tan chảy một lỗ hổng lớn, để lộ ra một dãy cầu thang đi xuống.
Bên dưới là một màu đen kịt đặc quánh, không nhìn thấy gì cả. Giang Từ đành phải bật hệ thống chiếu sáng trên người mình lên để soi đường.
Hai người men theo cầu thang đi xuống. Mùi ở tầng hầm càng thêm ẩm mốc khó ngửi, lại còn lẫn với nhiều thứ mùi khác nữa.
Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt ThếTác giả: Nguyệt Bán ĐinhTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi Giang Từ bước ra khỏi công ty, màn đêm đã buông xuống từ lâu. Cô móc điện thoại ra xem, đã 11 giờ rưỡi. Chỉ còn nửa tiếng nữa là qua mất ngày sinh nhật của cô. Vốn dĩ hôm nay cô đã đặt một nhà hàng lẩu yêu thích từ lâu và một phòng karaoke lớn, định bụng sẽ cùng bạn bè xõa một bữa ra trò. Ai ngờ ngay trước giờ tan làm, cả nhóm lại bị sếp gọi đi họp để sửa phương án, quần quật mãi cho đến tận bây giờ. Bữa tiệc sinh nhật đổ bể, ngày vui hiếm hoi cũng bị công việc nuốt chửng, Giang Từ đột nhiên thấy tủi thân ghê gớm. Từ khi tốt nghiệp và vào làm ở công ty này, tăng ca đã là chuyện cơm bữa. Kể cả ngày nghỉ cũng có thể nhận được những cuộc gọi dí việc của sếp. Mỗi ngày nếu không phải đang sửa phương án thì cũng là trên đường đi sửa phương án. Đứng giữa thành phố lớn mà mình hằng mơ ước, lần đầu tiên Giang Từ cảm thấy hoang mang. Đây thật sự là cuộc sống mà cô mong muốn sao? Một cơn gió đêm thổi qua làm tóc cô bay rối. Giang Từ bừng tỉnh, quay người bước về phía ga tàu điện ngầm. Tàu… Cô gấp bản đồ lại, Tống Cẩn Xuyên đã bày sẵn đồ ăn. “Mau lại ăn đi, lát nữa nguội hết.”Giang Từ gật đầu, ngồi xuống bên cạnh anh bắt đầu ăn. Vì trong lòng đang có chuyện nên cô cũng không gắp thức ăn. Tống Cẩn Xuyên thấy vậy liền chuyên tâm gắp đồ ăn cho cô, còn bản thân thì chẳng ăn mấy.Mãi đến khi Giang Từ ăn no, anh mới ăn nốt phần thức ăn đã hơi nguội.Xe tiếp tục lăn bánh. Vì tuyết quá lớn nên tốc độ cũng chậm đi không ít. Khi màn đêm buông xuống, Giang Từ dứt khoát dựng lều trên một khoảng đất trống nhỏ phía sau xe. Do không thể bung ra hoàn toàn nên không gian bên trong khá nhỏ.Tống Cẩn Xuyên hoàn toàn không để tâm, cứ thế ôm Giang Từ ngủ một đêm. Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái rồi tiếp tục lái xe.Chiều ngày hôm sau, họ cuối cùng cũng đã đến gần địa điểm làm nhiệm vụ.”“Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên đỗ xe ở một nơi khá xa để quan sát tình hình. Tuyết lúc này rơi rất dày, tầm nhìn bị hạn chế đi nhiều, nhưng vẫn có thể thấy lờ mờ bóng người sống sót đang đi tuần tra trên tường thành.“Vào từ chỗ này đi. Anh vừa quan sát rồi, đây là một góc chết. Với lại tuyết rơi dày thế này, bọn họ chắc chắn không ngờ sẽ có người mò đến đâu.” Kinh nghiệm thực chiến của Tống Cẩn Xuyên phong phú hơn Giang Từ rất nhiều, chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra ngay vấn đề.Giang Từ nhìn theo hướng tay chỉ của anh, đối chiếu lại với bản đồ rồi lập tức quyết định sẽ đột nhập từ đó.Trước khi xuống xe, Tống Cẩn Xuyên quàng khăn, đeo khẩu trang và đội mũ cho cô cẩn thận rồi mới nắm tay cô bước ra ngoài.Vừa ra khỏi xe, dù đã trang bị kín mít, Giang Từ vẫn cảm nhận được từng cơn gió lạnh buốt thấu xương, thổi cho cô đến mức không muốn nói lời nào.Tống Cẩn Xuyên đi phía trước, cố gắng hết sức để chắn gió cho cô. Hai người nương theo màn tuyết và những vật cản che khuất, nhanh chóng đến được địa điểm đã định.Giang Từ nhìn bức tường vây cao lớn trước mặt. Nếu vào bây giờ, e là sẽ đánh rắn động cỏ, chi bằng đợi trời tối hẳn rồi hành động. Cứ ngồi mãi trong xe cũng dễ bị phát hiện, thế là cô lấy lều ra dựng ở một góc tường, sau đó cùng Tống Cẩn Xuyên chui vào trong.Vừa vào lều, gió lạnh bên ngoài đã bị ngăn cách hoàn toàn. Giang Từ giũ sạch tuyết bám trên người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.Tống Cẩn Xuyên đã vào phòng vệ sinh lấy một chậu nước ấm ra cho Giang Từ rửa tay lau mặt. Trước đây anh vốn đã chu đáo, từ lúc chính thức ở bên nhau lại càng chăm cô hơn, có khi đến mức thái quá. Giang Từ thầm nghĩ, nếu có thể, chắc anh sẽ giúp cô đi vệ sinh luôn để cô chẳng cần phải tự mình làm gì nữa.Dù vậy, cô vẫn rất hưởng thụ sự chăm sóc đến từ bạn trai mình.Thấy cô ngoan ngoãn nhắm mắt để mình lau mặt, trái tim Tống Cẩn Xuyên mềm nhũn, anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.Hai người ngủ một giấc trong lều, ăn tối xong thì trời cũng sập tối.Ra khỏi lều, Giang Từ thu lại lều trại rồi dùng sương đen tạo ra một lỗ hổng trên cánh cổng nhà tù.Nơi này quả nhiên là một điểm mù, không có ai canh gác, lại còn có vài thứ đồ linh tinh che chắn. Thế nhưng, phía sau đống đồ tạp nham ấy thỉnh thoảng lại vọng tới tiếng bước chân và tiếng người nói chuyện.Giang Từ và Tống Cẩn Xuyên nấp sau đó một lúc, đợi cho tốp lính tuần tra đi qua mới tiếp tục tiến về phía trước.Mãi mới đến được tòa nhà giam đầu tiên, Giang Từ còn phải dùng sương đen nuốt chửng mấy người sống sót đang canh gác thì mới vào được bên trong.Nơi này không giống khu dân cư bên ngoài, khắp nơi đều toát ra một vẻ âm u, ẩm ướt. Vì đã lâu năm, trên tường đã xuất hiện nhiều vết nứt, có thể thấy rõ dấu vết từng được tu sửa.Hành lang chật hẹp, đi được một đoạn thì thông ra một khoảng sân trống. Bốn phía là các dãy phòng giam hình vòng cung, mỗi phòng đều có cửa sắt kiên cố.Nhìn mức độ hỗn loạn ở đây, có lẽ nơi ở của bọn họ chính là những phòng giam này.Trong này vẫn có ánh đèn leo lét, xem ra hệ thống điện vẫn còn hoạt động.Người ở đây không ít, nên họ dĩ nhiên không thể cứ thế đi thẳng ra ngoài. Tống Cẩn Xuyên liền ném một quả cầu lửa vào giữa, khiến nơi này lập tức náo loạn, hai người nhân lúc hỗn loạn mà lẻn vào.Lối vào tầng hầm nằm ở cuối hành lang phía trước phòng giam này, chỗ đó có một cánh cửa. Khi tiến vào hành lang, Giang Từ đã thấy không ít người sống sót chạy ra từ hướng đó. Hành lang này khá hẹp, hai bên chạm mặt nhau thì gần như không có chỗ để trốn.Thế là Giang Từ nhân lúc hỗn loạn, trực tiếp dùng sương đen cuốn sạch những người sống sót trong hành lang vào trong.Sương đen được một bữa no nê, nó kích động phun ra cho Giang Từ một đống tinh hạch, vật tư và vũ khí.Giang Từ nhanh chóng thu dọn mọi thứ, rồi lập tức đi đến cánh cửa ở cuối hành lang, dùng sương đen làm tan chảy một lỗ hổng lớn, để lộ ra một dãy cầu thang đi xuống.Bên dưới là một màu đen kịt đặc quánh, không nhìn thấy gì cả. Giang Từ đành phải bật hệ thống chiếu sáng trên người mình lên để soi đường.Hai người men theo cầu thang đi xuống. Mùi ở tầng hầm càng thêm ẩm mốc khó ngửi, lại còn lẫn với nhiều thứ mùi khác nữa.