Khi hoàng huynh hỏi tướng quân có nguyện ý cưới ta không, tay đang cầm bút viết chữ “Hòa.” Tướng quân vừa từ biên ải phía bắc vội vã trở về, phong trần mệt mỏi quỳ gối trước án thư. Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng dõng dạc nói ra ba chữ. “Thần không muốn.” Ta đứng ngoài điện, siết chặt ống tay áo. Hoàng huynh bông nhiên buông bút, “Tử Sùng, từ nhỏ A Hoạ đã đối xử với ngươi khác biệt với những người khác. Lần này nàng nhất quyết đi hòa thân, chỉ có ngươi mới có thể khiến nàng thay đổi ý định.” Vài ngày trước, Yết Hồ và Khương Quốc lần lượt sai sứ giả đến cầu hôn công chúa Đại Lương. Dưới gối Hoàng huynh có vài nữ nhi nhưng còn rất nhỏ. Công chúa Đại Lương có thể gả đi, chỉ có một mình ta. Tuy nhiên, chiến tranh giữa Yết Hồ và Khương Quốc sắp sửa nổ ra – Yết Hồ thế lớn, cần phải nhượng bộ; nhưng Khương Quốc lại là láng giềng, môi hở răng lạnh. Việc công chúa hoà thân hay không, hoà thân đến nước nào, thể hiện thái độ của Đại Lương. Thật tiến thoái lưỡng nan. Hoàng huynh vội vã bí mật…
Tác giả: