Trong tai thằng bé có ốc sên. — “Dạo gần đây, giọng nói trong đầu em còn trò chuyện với em không?” Tại Trung tâm Sức khỏe Tâm thần, vị bác sĩ mặc áo blouse trắng ngồi trong phòng bệnh riêng, vừa lật hồ sơ bệnh án vừa hỏi. Người ngồi bên phía đối diện bàn chẩn đoán là một chàng trai trẻ mới ngoài đôi mươi. Chàng trai ấy trông có vẻ rất trầm lặng và ngoan ngoãn, không khiến người khác cảm thấy bị đe dọa. Đây là ấn tượng đầu tiên của người ta về cậu. Giờ phút này, cậu đang nhìn chằm chằm vào chậu cây bên khung cửa sổ. Chậu cây đó là một chậu trầu bà, có vẻ như nó được người ta chăm sóc rất tốt nên những cành lá của nó cực kỳ dài, buông thõng xuống bên dưới. Gió nhẹ thổi qua, ánh mặt trời rọi xuống như đang khiêu vũ trên tầng lá xanh. “…Giang Diệu?” Bác sĩ Ôn Lĩnh Tây ngẩng đầu lên khỏi bệnh án. Anh nở nụ cười bất đắc dĩ, nhận ra cậu bệnh nhân của mình lại bắt đầu phân tâm nữa rồi. Cộc cộc. Bác sĩ Ôn gõ nhẹ lên chiếc bàn trước mặt Giang Diệu. Thế nhưng, dù anh có cố gắng thu hút sự…

Truyện chữ