Tô Y Man đã tự nhắc nhở bản thân không biết bao nhiêu lần rằng Tạ Phản là một người cực kỳ nguy hiểm, tuyệt đối không được rung động trước anh. Thế rồi, cô lún sâu đến mức khi muốn rút chân ra, cô nhận ra mình căn bản không thể quay đầu lại được nữa. Lần đầu tiên Tô Y Man nhìn thấy Tạ Phản là trong lễ khai giảng của trường THPT Thượng An. Hội trường chật kín học sinh khối 10, Tô Y Man là một người cực kỳ mờ nhạt trong số đó. Xung quanh đâu đâu cũng có người nói chuyện, cô không có một người bạn nào ở đây nên đành yên lặng quan sát. Bài phát biểu khai giảng dài dòng của thầy Hiệu trưởng khiến cô buồn ngủ, mí mắt cứ đánh nhau liên tục. Cho đến khi trong hội trường đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay gần như muốn lật tung mái nhà, xen lẫn những tiếng huýt sáo cổ vũ của vài nam sinh, cô giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi ánh đèn đang tập trung. Lần đầu tiên cô thấy Tạ Phản, trái tim cô đột ngột loạn nhịp trong khoảnh khắc, loạn đến mức hơi nhói đau, giống như cảm giác…
Chương 87
Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái HềTác giả: Toái HềTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTô Y Man đã tự nhắc nhở bản thân không biết bao nhiêu lần rằng Tạ Phản là một người cực kỳ nguy hiểm, tuyệt đối không được rung động trước anh. Thế rồi, cô lún sâu đến mức khi muốn rút chân ra, cô nhận ra mình căn bản không thể quay đầu lại được nữa. Lần đầu tiên Tô Y Man nhìn thấy Tạ Phản là trong lễ khai giảng của trường THPT Thượng An. Hội trường chật kín học sinh khối 10, Tô Y Man là một người cực kỳ mờ nhạt trong số đó. Xung quanh đâu đâu cũng có người nói chuyện, cô không có một người bạn nào ở đây nên đành yên lặng quan sát. Bài phát biểu khai giảng dài dòng của thầy Hiệu trưởng khiến cô buồn ngủ, mí mắt cứ đánh nhau liên tục. Cho đến khi trong hội trường đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay gần như muốn lật tung mái nhà, xen lẫn những tiếng huýt sáo cổ vũ của vài nam sinh, cô giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi ánh đèn đang tập trung. Lần đầu tiên cô thấy Tạ Phản, trái tim cô đột ngột loạn nhịp trong khoảnh khắc, loạn đến mức hơi nhói đau, giống như cảm giác… Tạ Phản trong lòng không muốn cô đi, cơ thể cô gái nhỏ rất mềm mại, ôm rất thích. Nhưng anh nghĩ tương lai còn dài, sau này sẽ có nhiều cơ hội ôm cô ngủ.Về đến nhà đã là ba giờ sáng, cô và Tạ Phản quấn quýt quá lâu.Nhữ Trân và Tô Kỳ Duệ đều đang ngủ say, không phát hiện tiếng động trong phòng khách. Tô Y Man chậm rãi, nhẹ nhàng đóng cửa chính, thay giày rồi rón rén đi về phòng mình.Không bị phát hiện, cô thở phào. Không dám bật đèn phòng, mở đèn pin điện thoại rón rén đi đến giường, mệt lử nằm xuống.WeChat reo một tiếng, Tạ Phản hỏi cô: [An toàn chưa?]Tô Y Man kéo lê đôi chân rã rời bò dậy khỏi giường, chạy đến cửa sổ nhìn xuống. Tạ Phản còn chưa đi, lười biếng ngồi trên nắp capo xe đang nhắn tin cho cô, một chân co lên, chân kia duỗi hờ ra ngoài chạm đất. Không còn cách nào khác, người cao, tư thế này dễ dàng thực hiện.Phía sau anh là một màn đêm sâu thẳm, ánh đèn đường rọi lên người anh, cảm giác ngỏ ngào cứ thế ùa đến, anh đẹp trai đến mức không biết trời đất là gì.Tô Y Man lòng ngọt ngào, nóng bỏng, trả lời: [An toàn rồi, mẹ không phát hiện.][Tạ Phản: Ừ.]Người dưới lầu lên xe, khởi động xe rời đi. Tô Y Man vội vàng gửi thêm một tin nữa: [Anh lái xe cẩn thận]Cô thay đồ ngủ nằm lại lên giường, ôm chăn lăn lộn một vòng. Hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, có tốt có xấu, nhưng những điều tốt đẹp đều là về Tạ Phản.Cô nghĩ cô sẽ không bao giờ quên hôm nay Tạ Phản như một người hùng đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô, giải cứu cô khỏi sự tuyệt vọng.Làm sao cô có thể không thích anh được.Kéo người muốn làm hại cô ra xa, đi đến bên cô mặc áo anh vào, đội mũ lên đầu cô che tầm nhìn, trước khi đi đánh người còn nói với cô: “Đừng nhìn.”Đối diện với một người như vậy, cô không thể nào chống đỡ được.Tô Y Man mở mắt trong bóng tối, bật điện thoại, tìm bức ảnh chụp Tạ Phản nghiêng người dựa vào xe hút thuốc, đặt nó làm ảnh nền cho cuộc trò chuyện với Tạ Phản.Dáng người anh quá đẹp, không cần tạo dáng cũng đẹp, chụp bừa một tấm cũng có cảm giác nghệ thuật cực kỳ, rất tuyệt vời.Tô Y Man hài lòng nhìn bức ảnh, nhớ lại mỗi nhiệt độ, mỗi hơi thở của hai người quấn quýt bên nhau vừa rồi, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng tột cùng.Cô đã có được người cô mong muốn nhất, thật tốt biết bao.Nếu có thể sống bên nhau trọn đời, thì còn tốt hơn.Ưu Nhiên số 18 đã đổi chủ.
Tạ Phản trong lòng không muốn cô đi, cơ thể cô gái nhỏ rất mềm mại, ôm rất thích. Nhưng anh nghĩ tương lai còn dài, sau này sẽ có nhiều cơ hội ôm cô ngủ.
Về đến nhà đã là ba giờ sáng, cô và Tạ Phản quấn quýt quá lâu.
Nhữ Trân và Tô Kỳ Duệ đều đang ngủ say, không phát hiện tiếng động trong phòng khách. Tô Y Man chậm rãi, nhẹ nhàng đóng cửa chính, thay giày rồi rón rén đi về phòng mình.
Không bị phát hiện, cô thở phào. Không dám bật đèn phòng, mở đèn pin điện thoại rón rén đi đến giường, mệt lử nằm xuống.
WeChat reo một tiếng, Tạ Phản hỏi cô: [An toàn chưa?]
Tô Y Man kéo lê đôi chân rã rời bò dậy khỏi giường, chạy đến cửa sổ nhìn xuống. Tạ Phản còn chưa đi, lười biếng ngồi trên nắp capo xe đang nhắn tin cho cô, một chân co lên, chân kia duỗi hờ ra ngoài chạm đất. Không còn cách nào khác, người cao, tư thế này dễ dàng thực hiện.
Phía sau anh là một màn đêm sâu thẳm, ánh đèn đường rọi lên người anh, cảm giác ngỏ ngào cứ thế ùa đến, anh đẹp trai đến mức không biết trời đất là gì.
Tô Y Man lòng ngọt ngào, nóng bỏng, trả lời: [An toàn rồi, mẹ không phát hiện.]
[Tạ Phản: Ừ.]
Người dưới lầu lên xe, khởi động xe rời đi. Tô Y Man vội vàng gửi thêm một tin nữa: [Anh lái xe cẩn thận]
Cô thay đồ ngủ nằm lại lên giường, ôm chăn lăn lộn một vòng. Hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, có tốt có xấu, nhưng những điều tốt đẹp đều là về Tạ Phản.
Cô nghĩ cô sẽ không bao giờ quên hôm nay Tạ Phản như một người hùng đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô, giải cứu cô khỏi sự tuyệt vọng.
Làm sao cô có thể không thích anh được.
Kéo người muốn làm hại cô ra xa, đi đến bên cô mặc áo anh vào, đội mũ lên đầu cô che tầm nhìn, trước khi đi đánh người còn nói với cô: “Đừng nhìn.”
Đối diện với một người như vậy, cô không thể nào chống đỡ được.
Tô Y Man mở mắt trong bóng tối, bật điện thoại, tìm bức ảnh chụp Tạ Phản nghiêng người dựa vào xe hút thuốc, đặt nó làm ảnh nền cho cuộc trò chuyện với Tạ Phản.
Dáng người anh quá đẹp, không cần tạo dáng cũng đẹp, chụp bừa một tấm cũng có cảm giác nghệ thuật cực kỳ, rất tuyệt vời.
Tô Y Man hài lòng nhìn bức ảnh, nhớ lại mỗi nhiệt độ, mỗi hơi thở của hai người quấn quýt bên nhau vừa rồi, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng tột cùng.
Cô đã có được người cô mong muốn nhất, thật tốt biết bao.
Nếu có thể sống bên nhau trọn đời, thì còn tốt hơn.
Ưu Nhiên số 18 đã đổi chủ.
Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái HềTác giả: Toái HềTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTô Y Man đã tự nhắc nhở bản thân không biết bao nhiêu lần rằng Tạ Phản là một người cực kỳ nguy hiểm, tuyệt đối không được rung động trước anh. Thế rồi, cô lún sâu đến mức khi muốn rút chân ra, cô nhận ra mình căn bản không thể quay đầu lại được nữa. Lần đầu tiên Tô Y Man nhìn thấy Tạ Phản là trong lễ khai giảng của trường THPT Thượng An. Hội trường chật kín học sinh khối 10, Tô Y Man là một người cực kỳ mờ nhạt trong số đó. Xung quanh đâu đâu cũng có người nói chuyện, cô không có một người bạn nào ở đây nên đành yên lặng quan sát. Bài phát biểu khai giảng dài dòng của thầy Hiệu trưởng khiến cô buồn ngủ, mí mắt cứ đánh nhau liên tục. Cho đến khi trong hội trường đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay gần như muốn lật tung mái nhà, xen lẫn những tiếng huýt sáo cổ vũ của vài nam sinh, cô giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi ánh đèn đang tập trung. Lần đầu tiên cô thấy Tạ Phản, trái tim cô đột ngột loạn nhịp trong khoảnh khắc, loạn đến mức hơi nhói đau, giống như cảm giác… Tạ Phản trong lòng không muốn cô đi, cơ thể cô gái nhỏ rất mềm mại, ôm rất thích. Nhưng anh nghĩ tương lai còn dài, sau này sẽ có nhiều cơ hội ôm cô ngủ.Về đến nhà đã là ba giờ sáng, cô và Tạ Phản quấn quýt quá lâu.Nhữ Trân và Tô Kỳ Duệ đều đang ngủ say, không phát hiện tiếng động trong phòng khách. Tô Y Man chậm rãi, nhẹ nhàng đóng cửa chính, thay giày rồi rón rén đi về phòng mình.Không bị phát hiện, cô thở phào. Không dám bật đèn phòng, mở đèn pin điện thoại rón rén đi đến giường, mệt lử nằm xuống.WeChat reo một tiếng, Tạ Phản hỏi cô: [An toàn chưa?]Tô Y Man kéo lê đôi chân rã rời bò dậy khỏi giường, chạy đến cửa sổ nhìn xuống. Tạ Phản còn chưa đi, lười biếng ngồi trên nắp capo xe đang nhắn tin cho cô, một chân co lên, chân kia duỗi hờ ra ngoài chạm đất. Không còn cách nào khác, người cao, tư thế này dễ dàng thực hiện.Phía sau anh là một màn đêm sâu thẳm, ánh đèn đường rọi lên người anh, cảm giác ngỏ ngào cứ thế ùa đến, anh đẹp trai đến mức không biết trời đất là gì.Tô Y Man lòng ngọt ngào, nóng bỏng, trả lời: [An toàn rồi, mẹ không phát hiện.][Tạ Phản: Ừ.]Người dưới lầu lên xe, khởi động xe rời đi. Tô Y Man vội vàng gửi thêm một tin nữa: [Anh lái xe cẩn thận]Cô thay đồ ngủ nằm lại lên giường, ôm chăn lăn lộn một vòng. Hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, có tốt có xấu, nhưng những điều tốt đẹp đều là về Tạ Phản.Cô nghĩ cô sẽ không bao giờ quên hôm nay Tạ Phản như một người hùng đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô, giải cứu cô khỏi sự tuyệt vọng.Làm sao cô có thể không thích anh được.Kéo người muốn làm hại cô ra xa, đi đến bên cô mặc áo anh vào, đội mũ lên đầu cô che tầm nhìn, trước khi đi đánh người còn nói với cô: “Đừng nhìn.”Đối diện với một người như vậy, cô không thể nào chống đỡ được.Tô Y Man mở mắt trong bóng tối, bật điện thoại, tìm bức ảnh chụp Tạ Phản nghiêng người dựa vào xe hút thuốc, đặt nó làm ảnh nền cho cuộc trò chuyện với Tạ Phản.Dáng người anh quá đẹp, không cần tạo dáng cũng đẹp, chụp bừa một tấm cũng có cảm giác nghệ thuật cực kỳ, rất tuyệt vời.Tô Y Man hài lòng nhìn bức ảnh, nhớ lại mỗi nhiệt độ, mỗi hơi thở của hai người quấn quýt bên nhau vừa rồi, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng tột cùng.Cô đã có được người cô mong muốn nhất, thật tốt biết bao.Nếu có thể sống bên nhau trọn đời, thì còn tốt hơn.Ưu Nhiên số 18 đã đổi chủ.