Ngày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân…
Chương 58: “Chỉ toàn làm tôi mất mặt.”
Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Đến phòng Vip rồi mới phát hiện cái gọi là “đích thân cảm ơn” của Tề Hồng Vân chẳng qua chỉ là đặt một chiếc máy tính bảng ở phía đối diện bàn tròn, thậm chí đến cả hình ảnh cũng không có.Vẻ mặt Chu Lạc An không đổi, anh ngồi xuống chiếc ghế mà Trương Phi Đình vừa kéo ra, làm bộ như thật mà đảo mắt tìm người: “Thủ trưởng Tề đâu?”Trương Phi Đình không trả lời, vòng qua phía đối diện, cúi người sát vào chiếc máy tính bảng: “Thưa thầy, ngài Chu đến rồi ạ.”Màn hình sáng lên, khuôn mặt chữ điền của Tề Hồng Vân chiếm trọn màn hình.Cảnh tượng này có chút quái dị, nếu không phải bên cạnh có treo ba chữ “Đang gọi video”, Chu Lạc An còn tưởng cái máy tính bảng đó chính là bản thể của Tề Hồng Vân.“Tiểu Chu, lâu rồi không gặp.”Chu Lạc An gật đầu: “Lâu rồi không gặp, Thủ trưởng Tề.”Thực ra anh hơi cận thị, lại không thích đeo kính, khoảng cách giao tiếp thông thường thì không ảnh hưởng đến thị lực, nhưng cách một chiếc bàn tròn lớn loại có mâm xoay thế này thì hơi quá sức.Anh nheo mắt nhìn hồi lâu, người trên màn hình trông trẻ hơn nhiều so với ấn tượng của anh về Tề Hồng Vân, sắc mặt hồng hào, đuôi mắt phẳng phiu, hoàn toàn không giống một người đã gần sáu mươi.Chẳng biết là do vừa đi phẫu thuật căng da mặt hay là đã mở chế độ làm đẹp lên mức tối đa nữa.“Dạo này bận quá, thật sự không có thời gian đến Khu 9 tham dự lễ ra mắt, chỉ có thể dùng cách này để gặp cậu một lát thôi.”Chu Lạc An cười: “Khu 1 và Khu 4 gần nhau như vậy, ngài chỉ cần nói một tiếng, chúng ta có thể gặp nhau bất cứ lúc nào, cần gì phải chạy đến cái nơi xó xỉnh như Khu 9 này.”“Tôi vẫn luôn muốn tìm một cơ hội.” Tề Hồng Vân lại nói: “Tiểu Uẩn vừa mới đến Khu 4 đã gây rắc rối cho cậu, tôi thay nó xin lỗi cậu. Đứa nhỏ này sau này còn phải làm việc dưới trướng cậu, cậu quan tâm nó nhiều hơn một chút.”Ánh mắt Chu Lạc An hơi khựng lại, vài giây sau liền thốt ra một câu đầy mỉa mai: “Thủ trưởng Tề nói đùa rồi, tôi chỉ là một Thống đốc nhỏ nhoi, ở Khu 4 tôi còn phải nhờ ngài Trịnh quan tâm, Tề Uẩn là người ngài Trịnh nhìn trúng, tôi làm sao dám can thiệp?”Tề Hồng Vân chậm rãi nói: “Trịnh Tân Hoa già rồi.”Tim Chu Lạc An nảy lên một nhịp.“Tôi đánh giá cao cậu hơn, hành sự quyết đoán, tuổi trẻ tài cao, mạnh hơn Trịnh Tân Hoa nhiều, sau này Khu 4 còn phải dựa vào những người trẻ tuổi như các cậu.”Chu Lạc An đột nhiên bật cười.Có lẽ Trịnh Tân Hoa cũng không ngờ được, người mà ông ta bấy lâu nay tin tưởng dựa dẫm là Tề Hồng Vân lại vứt bỏ ông ta vào lúc này, mà kẻ ông ta muốn g**t ch*t lại trở thành đối tượng lôi kéo mới của Tề Hồng Vân.Chu Lạc An tạm thời không nhận cành ô liu mà Tề Hồng Vân ném tới, chỉ mập mờ ba phải: “Mượn lời chúc của ngài, nếu không có gì ngoài ý muốn, tôi sẽ thuận lợi đắc cử thôi.”Lúc này hình ảnh hơi bị giật, biểu cảm của Tề Hồng Vân cũng méo mó biến dạng, trông có vẻ nham hiểm độc ác: “Hợp tác với tôi, tôi đảm bảo cậu sẽ không gặp phải bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.”Cuối cùng cũng vào vấn đề chính, Chu Lạc An ra hiệu mời nói tiếp, hỏi: “Thủ trưởng Tề định hợp tác thế nào?”“Nghe nói Tần Việt đã liên lạc với cậu và gửi cho cậu một bản tài liệu.”Chu Lạc An mặt không biến sắc, nhưng trái tim thắt lại một cái rồi từ từ chìm xuống. Chuyện này từ đầu đến cuối không hề qua tay người khác, Hà Huy, Nghiêm Ngụ, cộng thêm vài người điều tra trạm công tác Tùng Sa ở Khu 9 đều là những người có thể tin tưởng, vậy Tề Hồng Vân lấy thông tin này từ đâu?“Tôi biết các cậu muốn làm gì, nhưng sự thật không phải như các cậu nghĩ đâu, trong chuyện này có chút hiểu lầm. Những người trẻ tuổi như các cậu trước khi làm việc vẫn nên thận trọng một chút kẻo làm tổn thương người khác lại hại chính mình, hủy hoại tâm huyết cả đời của tướng quân Chu, cậu thấy có đúng không?”Chu Lạc An cong môi nhìn màn hình: “Thủ trưởng Tề gọi tôi đến chỉ để nói chuyện này sao? Vậy tôi thấy cũng không cần thiết phải trò chuyện thêm nữa.”Anh đứng dậy định đi, nhưng vai phải bỗng bị một bàn tay nặng trịch đè xuống, ấn chặt anh trở lại ghế ngồi. Anh nghiến răng vùng vẫy, những ngón tay như kìm sắt bóp mạnh một cái, vừa vặn đè ép lên đóa hoa trên vai khiến cả cánh tay phải đau đến mức không nhấc lên nổi.“Ông chủ! Các người định làm gì! Buông ra!” Nghiêm Ngụ định rút điện thoại gọi người, đôi tay không được nhanh nhẹn còn chưa chạm vào túi quần đã bị người ta nhấn sau gáy ép xuống mặt bàn, lúc định chống trả thì một tiếng “cạch” vang lên, vật gì đó cứng nhắc lạnh lẽo áp sát vào thái dương khiến cậu ta sợ tới mức đông cứng tại chỗ.Lần này Tề Hồng Vân không buồn diễn nữa rồi.Sắc mặt Chu Lạc An xanh mét, anh đã bao giờ bị đối xử như vậy đâu, ngay cả lúc còn lăn lộn ở tầng lớp thấp nhất của Văn phòng Chính phủ cũng chẳng ai dám động vào một đầu ngón tay của anh. Thái dương anh giật liên hồi, nhưng vẫn cố gắng giữ lấy chút thể diện cuối cùng: “Thủ trưởng Tề định đối đầu với cả Khu Trực Thuộc Trung Ương sao?”Tề Hồng Vân không trả lời câu hỏi của anh, màn hình vụt tắt, phía bên kia dường như đã ngắt kết nối cuộc gọi video.Trương Phi Đình tiến lên phía trước, ra hiệu cho thuộc hạ một cái, lực đạo đang đè nặng trên vai Chu Lạc An đột ngột rút đi, kẻ đang khống chế Nghiêm Ngụ cũng buông tay.Nghiêm Ngụ lập tức chạy đến bên cạnh Chu Lạc An, bày ra tư thế cảnh giác, hung dữ trừng mắt với Trương Phi Đình.Trương Phi Đình kéo ghế ngồi xuống, nhã nhặn bắt chéo chân, vung cổ tay, rũ mắt nhìn đồng hồ: “Thời gian của thầy rất quý báu, tiếp theo đây sẽ do tôi tiếp ngài Chu. Khi nào anh bằng lòng hợp tác với chúng tôi thì cánh cửa này mới mở ra.”Tiếng chốt cửa vang lên sau lưng, Chu Lạc An bị người của đối phương vây chặt, những ánh mắt đầy áp lực và bức tường người kín mít khiến anh nhanh chóng đổ một tầng mồ hôi.Anh dùng bàn tay trái không thuận của mình cởi cúc áo đồng phục, nhếch môi cười với Trương Phi Đình: “Có lẽ phải để các người thất vọng rồi, tôi đây vốn ưa ngọt không ưa hành, anh bảo Tề Hồng Vân đích thân đến trước mặt cầu xin tôi, biết đâu tôi lại đồng ý đấy.”Trương Phi Đình đáp lại bằng một nụ cười tương tự: “Tính cách của anh Chu tôi cũng có nghe qua, thật khéo, tôi lại là một người rất kiên nhẫn.”Hai bên rơi vào cuộc đối đầu giằng co, trong phòng chỉ còn lại tiếng ù ù khe khẽ của máy điều hòa đang vận hành. Chu Lạc An đổi một tư thế thoải mái hơn, dư quang liếc qua bốn phía: không cửa sổ, không có lối ra thứ hai, ngoại trừ cánh cửa đã khóa sau lưng thì chỉ còn lại ống thông gió trên đỉnh đầu.Dường như nhìn thấu anh đang nghĩ gì, Trương Phi Đình lấy ra một điếu thuốc đưa qua, giới thiệu: “Đây là phòng họp cơ mật cấp cao nhất, cả tòa nhà này đều nằm dưới sự giám sát chặt chẽ, đến con ruồi cũng không bay ra được, tôi khuyên anh đừng phí công vô ích.”Kể từ sau lần lưới điện bị Thương Nhĩ phá nát, giờ Chu Lạc An cứ nghe đến mấy chữ “cấp cao nhất” là lại muốn cười.“Vậy sao? Cấp cao nhất?” Có cao bằng lưới điện ở dinh thự trên núi Phong không? Có cao bằng cửa chống bức xạ ở sào huyệt đám băng cướp không?Điếu thuốc kia đã giơ ra rất lâu nhưng Chu Lạc An vẫn chưa nhận, Trương Phi Đình đành phải đặt nó ngay ngắn bên tay anh: “Còn về việc người bên ngoài muốn vào đây, đó cũng là chuyện không thể nào.”Vừa dứt lời, trong phòng vang lên tiếng rung, Trương Phi Đình nghe một lát rồi đứng dậy đi đến bên cạnh Chu Lạc An, móc chiếc điện thoại từ trong túi đồng phục của anh ra.“Chó, hư.” Hắn đọc tên người gọi đến, liếc nhìn Chu Lạc An với vẻ cười như không cười rồi đặt điện thoại lên bàn, để mặc cho cuộc gọi tự động ngắt máy.Chưa đầy vài giây sau, điện thoại lại vang lên lần nữa.“Brừm… Brừm…”Vỏ kim loại cộng hưởng với mặt bàn gỗ vang vọng khắp không gian kín mít, lần này chỉ mới vang lên hai tiếng đã đột ngột bị ngắt quãng, xung quanh bỗng chốc im lặng đến đáng sợ. Chu Lạc An nhìn Trương Phi Đình, khóe môi nở một nụ cười kỳ quái.Trương Phi Đình tức khắc có dự cảm chẳng lành: “Anh…”“Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên từ đỉnh đầu, quạt thông gió gãy làm mấy đoạn, rơi xuống mặt bàn cùng với bụi bặm. Một bóng người từ trên trời rơi xuống, chỉ mất một giây giữa không trung để lên nòng súng lục, khi đáp đất vững vàng, họng súng đã chĩa thẳng vào đầu Trương Phi Đình.Vài tiếng “rắc rắc” đồng loạt vang lên, những họng súng đen ngòm cũng chỉa thẳng vào người đang chắn trước mặt Chu Lạc An, thế đối đầu leo thang, hỏa lực như chực chờ bùng nổ.Chu Lạc An vẫn ngồi vững trên ghế, trước mắt anh là tấm lưng vững chãi như tường đồng vách sắt của Thương Nhĩ. Anh chống cằm ló đầu ra nhìn, Trương Phi Đình đang bị súng chỉa vào đầu, sắc mặt vô cùng khó coi.Ánh mắt dời xuống phía sau, trong tay Thương Nhĩ chính là khẩu Browning của anh, đã qua cải tiến nên thân súng nhẹ hơn nhiều, nhưng lúc này khi giơ thẳng lên, họng súng lại hơi run rẩy.Ánh mắt Chu Lạc An trầm xuống. Khẩu súng này đến anh còn có thể cầm vững nhẹ nhàng trong năm phút, Thương Nhĩ không đời nào bị chút sức nặng này làm khó được.Anh thong thả đứng dậy, khẽ mắng một tiếng: “Run cái gì mà run…”Thương Nhĩ dốc sức khống chế cánh tay phải nhưng không mấy hiệu quả, chỉ có hắn mới biết tại sao… ngón tay trỏ từng bị gãy kia không thể bóp cò với tốc độ nhanh nhất, ở khoảng cách này, hắn không tự tin có thể bách phát bách trúng.Cánh tay phải đột nhiên được một lực đạo đỡ lấy vô cùng vững vàng, giọng nói của Chu Lạc An sát ngay bên tai, tựa như đang trách móc: “Súng cũng cầm không chắc, còn ra thể thống gì chứ, chỉ toàn làm tôi mất mặt.”Bàn tay kia dường như có ma lực, cổ tay đang run rẩy dần bình tĩnh trở lại, ngón trỏ giống như đột ngột tìm lại được sức sống, không tự chủ được mà cong lên, siết chặt lấy lẫy cò.Chu Lạc An thu tay về, thuận thế thò vào túi quần Thương Nhĩ móc ra bao thuốc và bật lửa, tự châm cho mình một điếu rồi rít một hơi sâu.“Đây chính là cấp cao nhất mà anh nói đấy à?”Trương Phi Đình ngẩng đầu nhìn lỗ thông gió trên trần nhà rồi chậm rãi dời tầm mắt xuống khuôn mặt Thương Nhĩ.Hệ thống ống thông gió chằng chịt phức tạp, kết nối tổng cộng hơn một trăm phòng từ tầng một đến tầng ba, làm sao hắn có thể tìm đến đây trong thời gian ngắn như vậy?Chu Lạc An nhặt điện thoại nhét vào túi, phong thái tự tin vô cùng, vẻ mặt ngạo nghễ chưa từng thấy: “Định bảo người của anh mở cửa, hay là đợi đầu anh nở hoa rồi tôi tự mở đây?”Hai bên lại rơi vào thế giằng co, ngay khi Chu Lạc An đợi đến mất kiên nhẫn, chiếc máy tính bảng vốn đã tắt từ lâu bỗng lóe sáng: “Phi Đình.”Cơ mặt Trương Phi Đình giật mạnh, nghiến chặt răng: “Rõ.”Hắn lùi lại vài bước, nghiêng đầu ra hiệu: “Mở cửa.”Chu Lạc An cười khinh bỉ, ấn dụi điếu thuốc mới hút dở lên mặt bàn.“Chúng ta đi.”
Đến phòng Vip rồi mới phát hiện cái gọi là “đích thân cảm ơn” của Tề Hồng Vân chẳng qua chỉ là đặt một chiếc máy tính bảng ở phía đối diện bàn tròn, thậm chí đến cả hình ảnh cũng không có.
Vẻ mặt Chu Lạc An không đổi, anh ngồi xuống chiếc ghế mà Trương Phi Đình vừa kéo ra, làm bộ như thật mà đảo mắt tìm người: “Thủ trưởng Tề đâu?”
Trương Phi Đình không trả lời, vòng qua phía đối diện, cúi người sát vào chiếc máy tính bảng: “Thưa thầy, ngài Chu đến rồi ạ.”
Màn hình sáng lên, khuôn mặt chữ điền của Tề Hồng Vân chiếm trọn màn hình.
Cảnh tượng này có chút quái dị, nếu không phải bên cạnh có treo ba chữ “Đang gọi video”, Chu Lạc An còn tưởng cái máy tính bảng đó chính là bản thể của Tề Hồng Vân.
“Tiểu Chu, lâu rồi không gặp.”
Chu Lạc An gật đầu: “Lâu rồi không gặp, Thủ trưởng Tề.”
Thực ra anh hơi cận thị, lại không thích đeo kính, khoảng cách giao tiếp thông thường thì không ảnh hưởng đến thị lực, nhưng cách một chiếc bàn tròn lớn loại có mâm xoay thế này thì hơi quá sức.
Anh nheo mắt nhìn hồi lâu, người trên màn hình trông trẻ hơn nhiều so với ấn tượng của anh về Tề Hồng Vân, sắc mặt hồng hào, đuôi mắt phẳng phiu, hoàn toàn không giống một người đã gần sáu mươi.
Chẳng biết là do vừa đi phẫu thuật căng da mặt hay là đã mở chế độ làm đẹp lên mức tối đa nữa.
“Dạo này bận quá, thật sự không có thời gian đến Khu 9 tham dự lễ ra mắt, chỉ có thể dùng cách này để gặp cậu một lát thôi.”
Chu Lạc An cười: “Khu 1 và Khu 4 gần nhau như vậy, ngài chỉ cần nói một tiếng, chúng ta có thể gặp nhau bất cứ lúc nào, cần gì phải chạy đến cái nơi xó xỉnh như Khu 9 này.”
“Tôi vẫn luôn muốn tìm một cơ hội.” Tề Hồng Vân lại nói: “Tiểu Uẩn vừa mới đến Khu 4 đã gây rắc rối cho cậu, tôi thay nó xin lỗi cậu. Đứa nhỏ này sau này còn phải làm việc dưới trướng cậu, cậu quan tâm nó nhiều hơn một chút.”
Ánh mắt Chu Lạc An hơi khựng lại, vài giây sau liền thốt ra một câu đầy mỉa mai: “Thủ trưởng Tề nói đùa rồi, tôi chỉ là một Thống đốc nhỏ nhoi, ở Khu 4 tôi còn phải nhờ ngài Trịnh quan tâm, Tề Uẩn là người ngài Trịnh nhìn trúng, tôi làm sao dám can thiệp?”
Tề Hồng Vân chậm rãi nói: “Trịnh Tân Hoa già rồi.”
Tim Chu Lạc An nảy lên một nhịp.
“Tôi đánh giá cao cậu hơn, hành sự quyết đoán, tuổi trẻ tài cao, mạnh hơn Trịnh Tân Hoa nhiều, sau này Khu 4 còn phải dựa vào những người trẻ tuổi như các cậu.”
Chu Lạc An đột nhiên bật cười.
Có lẽ Trịnh Tân Hoa cũng không ngờ được, người mà ông ta bấy lâu nay tin tưởng dựa dẫm là Tề Hồng Vân lại vứt bỏ ông ta vào lúc này, mà kẻ ông ta muốn g**t ch*t lại trở thành đối tượng lôi kéo mới của Tề Hồng Vân.
Chu Lạc An tạm thời không nhận cành ô liu mà Tề Hồng Vân ném tới, chỉ mập mờ ba phải: “Mượn lời chúc của ngài, nếu không có gì ngoài ý muốn, tôi sẽ thuận lợi đắc cử thôi.”
Lúc này hình ảnh hơi bị giật, biểu cảm của Tề Hồng Vân cũng méo mó biến dạng, trông có vẻ nham hiểm độc ác: “Hợp tác với tôi, tôi đảm bảo cậu sẽ không gặp phải bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.”
Cuối cùng cũng vào vấn đề chính, Chu Lạc An ra hiệu mời nói tiếp, hỏi: “Thủ trưởng Tề định hợp tác thế nào?”
“Nghe nói Tần Việt đã liên lạc với cậu và gửi cho cậu một bản tài liệu.”
Chu Lạc An mặt không biến sắc, nhưng trái tim thắt lại một cái rồi từ từ chìm xuống. Chuyện này từ đầu đến cuối không hề qua tay người khác, Hà Huy, Nghiêm Ngụ, cộng thêm vài người điều tra trạm công tác Tùng Sa ở Khu 9 đều là những người có thể tin tưởng, vậy Tề Hồng Vân lấy thông tin này từ đâu?
“Tôi biết các cậu muốn làm gì, nhưng sự thật không phải như các cậu nghĩ đâu, trong chuyện này có chút hiểu lầm. Những người trẻ tuổi như các cậu trước khi làm việc vẫn nên thận trọng một chút kẻo làm tổn thương người khác lại hại chính mình, hủy hoại tâm huyết cả đời của tướng quân Chu, cậu thấy có đúng không?”
Chu Lạc An cong môi nhìn màn hình: “Thủ trưởng Tề gọi tôi đến chỉ để nói chuyện này sao? Vậy tôi thấy cũng không cần thiết phải trò chuyện thêm nữa.”
Anh đứng dậy định đi, nhưng vai phải bỗng bị một bàn tay nặng trịch đè xuống, ấn chặt anh trở lại ghế ngồi. Anh nghiến răng vùng vẫy, những ngón tay như kìm sắt bóp mạnh một cái, vừa vặn đè ép lên đóa hoa trên vai khiến cả cánh tay phải đau đến mức không nhấc lên nổi.
“Ông chủ! Các người định làm gì! Buông ra!” Nghiêm Ngụ định rút điện thoại gọi người, đôi tay không được nhanh nhẹn còn chưa chạm vào túi quần đã bị người ta nhấn sau gáy ép xuống mặt bàn, lúc định chống trả thì một tiếng “cạch” vang lên, vật gì đó cứng nhắc lạnh lẽo áp sát vào thái dương khiến cậu ta sợ tới mức đông cứng tại chỗ.
Lần này Tề Hồng Vân không buồn diễn nữa rồi.
Sắc mặt Chu Lạc An xanh mét, anh đã bao giờ bị đối xử như vậy đâu, ngay cả lúc còn lăn lộn ở tầng lớp thấp nhất của Văn phòng Chính phủ cũng chẳng ai dám động vào một đầu ngón tay của anh. Thái dương anh giật liên hồi, nhưng vẫn cố gắng giữ lấy chút thể diện cuối cùng: “Thủ trưởng Tề định đối đầu với cả Khu Trực Thuộc Trung Ương sao?”
Tề Hồng Vân không trả lời câu hỏi của anh, màn hình vụt tắt, phía bên kia dường như đã ngắt kết nối cuộc gọi video.
Trương Phi Đình tiến lên phía trước, ra hiệu cho thuộc hạ một cái, lực đạo đang đè nặng trên vai Chu Lạc An đột ngột rút đi, kẻ đang khống chế Nghiêm Ngụ cũng buông tay.
Nghiêm Ngụ lập tức chạy đến bên cạnh Chu Lạc An, bày ra tư thế cảnh giác, hung dữ trừng mắt với Trương Phi Đình.
Trương Phi Đình kéo ghế ngồi xuống, nhã nhặn bắt chéo chân, vung cổ tay, rũ mắt nhìn đồng hồ: “Thời gian của thầy rất quý báu, tiếp theo đây sẽ do tôi tiếp ngài Chu. Khi nào anh bằng lòng hợp tác với chúng tôi thì cánh cửa này mới mở ra.”
Tiếng chốt cửa vang lên sau lưng, Chu Lạc An bị người của đối phương vây chặt, những ánh mắt đầy áp lực và bức tường người kín mít khiến anh nhanh chóng đổ một tầng mồ hôi.
Anh dùng bàn tay trái không thuận của mình cởi cúc áo đồng phục, nhếch môi cười với Trương Phi Đình: “Có lẽ phải để các người thất vọng rồi, tôi đây vốn ưa ngọt không ưa hành, anh bảo Tề Hồng Vân đích thân đến trước mặt cầu xin tôi, biết đâu tôi lại đồng ý đấy.”
Trương Phi Đình đáp lại bằng một nụ cười tương tự: “Tính cách của anh Chu tôi cũng có nghe qua, thật khéo, tôi lại là một người rất kiên nhẫn.”
Hai bên rơi vào cuộc đối đầu giằng co, trong phòng chỉ còn lại tiếng ù ù khe khẽ của máy điều hòa đang vận hành. Chu Lạc An đổi một tư thế thoải mái hơn, dư quang liếc qua bốn phía: không cửa sổ, không có lối ra thứ hai, ngoại trừ cánh cửa đã khóa sau lưng thì chỉ còn lại ống thông gió trên đỉnh đầu.
Dường như nhìn thấu anh đang nghĩ gì, Trương Phi Đình lấy ra một điếu thuốc đưa qua, giới thiệu: “Đây là phòng họp cơ mật cấp cao nhất, cả tòa nhà này đều nằm dưới sự giám sát chặt chẽ, đến con ruồi cũng không bay ra được, tôi khuyên anh đừng phí công vô ích.”
Kể từ sau lần lưới điện bị Thương Nhĩ phá nát, giờ Chu Lạc An cứ nghe đến mấy chữ “cấp cao nhất” là lại muốn cười.
“Vậy sao? Cấp cao nhất?” Có cao bằng lưới điện ở dinh thự trên núi Phong không? Có cao bằng cửa chống bức xạ ở sào huyệt đám băng cướp không?
Điếu thuốc kia đã giơ ra rất lâu nhưng Chu Lạc An vẫn chưa nhận, Trương Phi Đình đành phải đặt nó ngay ngắn bên tay anh: “Còn về việc người bên ngoài muốn vào đây, đó cũng là chuyện không thể nào.”
Vừa dứt lời, trong phòng vang lên tiếng rung, Trương Phi Đình nghe một lát rồi đứng dậy đi đến bên cạnh Chu Lạc An, móc chiếc điện thoại từ trong túi đồng phục của anh ra.
“Chó, hư.” Hắn đọc tên người gọi đến, liếc nhìn Chu Lạc An với vẻ cười như không cười rồi đặt điện thoại lên bàn, để mặc cho cuộc gọi tự động ngắt máy.
Chưa đầy vài giây sau, điện thoại lại vang lên lần nữa.
“Brừm… Brừm…”
Vỏ kim loại cộng hưởng với mặt bàn gỗ vang vọng khắp không gian kín mít, lần này chỉ mới vang lên hai tiếng đã đột ngột bị ngắt quãng, xung quanh bỗng chốc im lặng đến đáng sợ. Chu Lạc An nhìn Trương Phi Đình, khóe môi nở một nụ cười kỳ quái.
Trương Phi Đình tức khắc có dự cảm chẳng lành: “Anh…”
“Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên từ đỉnh đầu, quạt thông gió gãy làm mấy đoạn, rơi xuống mặt bàn cùng với bụi bặm. Một bóng người từ trên trời rơi xuống, chỉ mất một giây giữa không trung để lên nòng súng lục, khi đáp đất vững vàng, họng súng đã chĩa thẳng vào đầu Trương Phi Đình.
Vài tiếng “rắc rắc” đồng loạt vang lên, những họng súng đen ngòm cũng chỉa thẳng vào người đang chắn trước mặt Chu Lạc An, thế đối đầu leo thang, hỏa lực như chực chờ bùng nổ.
Chu Lạc An vẫn ngồi vững trên ghế, trước mắt anh là tấm lưng vững chãi như tường đồng vách sắt của Thương Nhĩ. Anh chống cằm ló đầu ra nhìn, Trương Phi Đình đang bị súng chỉa vào đầu, sắc mặt vô cùng khó coi.
Ánh mắt dời xuống phía sau, trong tay Thương Nhĩ chính là khẩu Browning của anh, đã qua cải tiến nên thân súng nhẹ hơn nhiều, nhưng lúc này khi giơ thẳng lên, họng súng lại hơi run rẩy.
Ánh mắt Chu Lạc An trầm xuống. Khẩu súng này đến anh còn có thể cầm vững nhẹ nhàng trong năm phút, Thương Nhĩ không đời nào bị chút sức nặng này làm khó được.
Anh thong thả đứng dậy, khẽ mắng một tiếng: “Run cái gì mà run…”
Thương Nhĩ dốc sức khống chế cánh tay phải nhưng không mấy hiệu quả, chỉ có hắn mới biết tại sao… ngón tay trỏ từng bị gãy kia không thể bóp cò với tốc độ nhanh nhất, ở khoảng cách này, hắn không tự tin có thể bách phát bách trúng.
Cánh tay phải đột nhiên được một lực đạo đỡ lấy vô cùng vững vàng, giọng nói của Chu Lạc An sát ngay bên tai, tựa như đang trách móc: “Súng cũng cầm không chắc, còn ra thể thống gì chứ, chỉ toàn làm tôi mất mặt.”
Bàn tay kia dường như có ma lực, cổ tay đang run rẩy dần bình tĩnh trở lại, ngón trỏ giống như đột ngột tìm lại được sức sống, không tự chủ được mà cong lên, siết chặt lấy lẫy cò.
Chu Lạc An thu tay về, thuận thế thò vào túi quần Thương Nhĩ móc ra bao thuốc và bật lửa, tự châm cho mình một điếu rồi rít một hơi sâu.
“Đây chính là cấp cao nhất mà anh nói đấy à?”
Trương Phi Đình ngẩng đầu nhìn lỗ thông gió trên trần nhà rồi chậm rãi dời tầm mắt xuống khuôn mặt Thương Nhĩ.
Hệ thống ống thông gió chằng chịt phức tạp, kết nối tổng cộng hơn một trăm phòng từ tầng một đến tầng ba, làm sao hắn có thể tìm đến đây trong thời gian ngắn như vậy?
Chu Lạc An nhặt điện thoại nhét vào túi, phong thái tự tin vô cùng, vẻ mặt ngạo nghễ chưa từng thấy: “Định bảo người của anh mở cửa, hay là đợi đầu anh nở hoa rồi tôi tự mở đây?”
Hai bên lại rơi vào thế giằng co, ngay khi Chu Lạc An đợi đến mất kiên nhẫn, chiếc máy tính bảng vốn đã tắt từ lâu bỗng lóe sáng: “Phi Đình.”
Cơ mặt Trương Phi Đình giật mạnh, nghiến chặt răng: “Rõ.”
Hắn lùi lại vài bước, nghiêng đầu ra hiệu: “Mở cửa.”
Chu Lạc An cười khinh bỉ, ấn dụi điếu thuốc mới hút dở lên mặt bàn.
“Chúng ta đi.”
Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Đến phòng Vip rồi mới phát hiện cái gọi là “đích thân cảm ơn” của Tề Hồng Vân chẳng qua chỉ là đặt một chiếc máy tính bảng ở phía đối diện bàn tròn, thậm chí đến cả hình ảnh cũng không có.Vẻ mặt Chu Lạc An không đổi, anh ngồi xuống chiếc ghế mà Trương Phi Đình vừa kéo ra, làm bộ như thật mà đảo mắt tìm người: “Thủ trưởng Tề đâu?”Trương Phi Đình không trả lời, vòng qua phía đối diện, cúi người sát vào chiếc máy tính bảng: “Thưa thầy, ngài Chu đến rồi ạ.”Màn hình sáng lên, khuôn mặt chữ điền của Tề Hồng Vân chiếm trọn màn hình.Cảnh tượng này có chút quái dị, nếu không phải bên cạnh có treo ba chữ “Đang gọi video”, Chu Lạc An còn tưởng cái máy tính bảng đó chính là bản thể của Tề Hồng Vân.“Tiểu Chu, lâu rồi không gặp.”Chu Lạc An gật đầu: “Lâu rồi không gặp, Thủ trưởng Tề.”Thực ra anh hơi cận thị, lại không thích đeo kính, khoảng cách giao tiếp thông thường thì không ảnh hưởng đến thị lực, nhưng cách một chiếc bàn tròn lớn loại có mâm xoay thế này thì hơi quá sức.Anh nheo mắt nhìn hồi lâu, người trên màn hình trông trẻ hơn nhiều so với ấn tượng của anh về Tề Hồng Vân, sắc mặt hồng hào, đuôi mắt phẳng phiu, hoàn toàn không giống một người đã gần sáu mươi.Chẳng biết là do vừa đi phẫu thuật căng da mặt hay là đã mở chế độ làm đẹp lên mức tối đa nữa.“Dạo này bận quá, thật sự không có thời gian đến Khu 9 tham dự lễ ra mắt, chỉ có thể dùng cách này để gặp cậu một lát thôi.”Chu Lạc An cười: “Khu 1 và Khu 4 gần nhau như vậy, ngài chỉ cần nói một tiếng, chúng ta có thể gặp nhau bất cứ lúc nào, cần gì phải chạy đến cái nơi xó xỉnh như Khu 9 này.”“Tôi vẫn luôn muốn tìm một cơ hội.” Tề Hồng Vân lại nói: “Tiểu Uẩn vừa mới đến Khu 4 đã gây rắc rối cho cậu, tôi thay nó xin lỗi cậu. Đứa nhỏ này sau này còn phải làm việc dưới trướng cậu, cậu quan tâm nó nhiều hơn một chút.”Ánh mắt Chu Lạc An hơi khựng lại, vài giây sau liền thốt ra một câu đầy mỉa mai: “Thủ trưởng Tề nói đùa rồi, tôi chỉ là một Thống đốc nhỏ nhoi, ở Khu 4 tôi còn phải nhờ ngài Trịnh quan tâm, Tề Uẩn là người ngài Trịnh nhìn trúng, tôi làm sao dám can thiệp?”Tề Hồng Vân chậm rãi nói: “Trịnh Tân Hoa già rồi.”Tim Chu Lạc An nảy lên một nhịp.“Tôi đánh giá cao cậu hơn, hành sự quyết đoán, tuổi trẻ tài cao, mạnh hơn Trịnh Tân Hoa nhiều, sau này Khu 4 còn phải dựa vào những người trẻ tuổi như các cậu.”Chu Lạc An đột nhiên bật cười.Có lẽ Trịnh Tân Hoa cũng không ngờ được, người mà ông ta bấy lâu nay tin tưởng dựa dẫm là Tề Hồng Vân lại vứt bỏ ông ta vào lúc này, mà kẻ ông ta muốn g**t ch*t lại trở thành đối tượng lôi kéo mới của Tề Hồng Vân.Chu Lạc An tạm thời không nhận cành ô liu mà Tề Hồng Vân ném tới, chỉ mập mờ ba phải: “Mượn lời chúc của ngài, nếu không có gì ngoài ý muốn, tôi sẽ thuận lợi đắc cử thôi.”Lúc này hình ảnh hơi bị giật, biểu cảm của Tề Hồng Vân cũng méo mó biến dạng, trông có vẻ nham hiểm độc ác: “Hợp tác với tôi, tôi đảm bảo cậu sẽ không gặp phải bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.”Cuối cùng cũng vào vấn đề chính, Chu Lạc An ra hiệu mời nói tiếp, hỏi: “Thủ trưởng Tề định hợp tác thế nào?”“Nghe nói Tần Việt đã liên lạc với cậu và gửi cho cậu một bản tài liệu.”Chu Lạc An mặt không biến sắc, nhưng trái tim thắt lại một cái rồi từ từ chìm xuống. Chuyện này từ đầu đến cuối không hề qua tay người khác, Hà Huy, Nghiêm Ngụ, cộng thêm vài người điều tra trạm công tác Tùng Sa ở Khu 9 đều là những người có thể tin tưởng, vậy Tề Hồng Vân lấy thông tin này từ đâu?“Tôi biết các cậu muốn làm gì, nhưng sự thật không phải như các cậu nghĩ đâu, trong chuyện này có chút hiểu lầm. Những người trẻ tuổi như các cậu trước khi làm việc vẫn nên thận trọng một chút kẻo làm tổn thương người khác lại hại chính mình, hủy hoại tâm huyết cả đời của tướng quân Chu, cậu thấy có đúng không?”Chu Lạc An cong môi nhìn màn hình: “Thủ trưởng Tề gọi tôi đến chỉ để nói chuyện này sao? Vậy tôi thấy cũng không cần thiết phải trò chuyện thêm nữa.”Anh đứng dậy định đi, nhưng vai phải bỗng bị một bàn tay nặng trịch đè xuống, ấn chặt anh trở lại ghế ngồi. Anh nghiến răng vùng vẫy, những ngón tay như kìm sắt bóp mạnh một cái, vừa vặn đè ép lên đóa hoa trên vai khiến cả cánh tay phải đau đến mức không nhấc lên nổi.“Ông chủ! Các người định làm gì! Buông ra!” Nghiêm Ngụ định rút điện thoại gọi người, đôi tay không được nhanh nhẹn còn chưa chạm vào túi quần đã bị người ta nhấn sau gáy ép xuống mặt bàn, lúc định chống trả thì một tiếng “cạch” vang lên, vật gì đó cứng nhắc lạnh lẽo áp sát vào thái dương khiến cậu ta sợ tới mức đông cứng tại chỗ.Lần này Tề Hồng Vân không buồn diễn nữa rồi.Sắc mặt Chu Lạc An xanh mét, anh đã bao giờ bị đối xử như vậy đâu, ngay cả lúc còn lăn lộn ở tầng lớp thấp nhất của Văn phòng Chính phủ cũng chẳng ai dám động vào một đầu ngón tay của anh. Thái dương anh giật liên hồi, nhưng vẫn cố gắng giữ lấy chút thể diện cuối cùng: “Thủ trưởng Tề định đối đầu với cả Khu Trực Thuộc Trung Ương sao?”Tề Hồng Vân không trả lời câu hỏi của anh, màn hình vụt tắt, phía bên kia dường như đã ngắt kết nối cuộc gọi video.Trương Phi Đình tiến lên phía trước, ra hiệu cho thuộc hạ một cái, lực đạo đang đè nặng trên vai Chu Lạc An đột ngột rút đi, kẻ đang khống chế Nghiêm Ngụ cũng buông tay.Nghiêm Ngụ lập tức chạy đến bên cạnh Chu Lạc An, bày ra tư thế cảnh giác, hung dữ trừng mắt với Trương Phi Đình.Trương Phi Đình kéo ghế ngồi xuống, nhã nhặn bắt chéo chân, vung cổ tay, rũ mắt nhìn đồng hồ: “Thời gian của thầy rất quý báu, tiếp theo đây sẽ do tôi tiếp ngài Chu. Khi nào anh bằng lòng hợp tác với chúng tôi thì cánh cửa này mới mở ra.”Tiếng chốt cửa vang lên sau lưng, Chu Lạc An bị người của đối phương vây chặt, những ánh mắt đầy áp lực và bức tường người kín mít khiến anh nhanh chóng đổ một tầng mồ hôi.Anh dùng bàn tay trái không thuận của mình cởi cúc áo đồng phục, nhếch môi cười với Trương Phi Đình: “Có lẽ phải để các người thất vọng rồi, tôi đây vốn ưa ngọt không ưa hành, anh bảo Tề Hồng Vân đích thân đến trước mặt cầu xin tôi, biết đâu tôi lại đồng ý đấy.”Trương Phi Đình đáp lại bằng một nụ cười tương tự: “Tính cách của anh Chu tôi cũng có nghe qua, thật khéo, tôi lại là một người rất kiên nhẫn.”Hai bên rơi vào cuộc đối đầu giằng co, trong phòng chỉ còn lại tiếng ù ù khe khẽ của máy điều hòa đang vận hành. Chu Lạc An đổi một tư thế thoải mái hơn, dư quang liếc qua bốn phía: không cửa sổ, không có lối ra thứ hai, ngoại trừ cánh cửa đã khóa sau lưng thì chỉ còn lại ống thông gió trên đỉnh đầu.Dường như nhìn thấu anh đang nghĩ gì, Trương Phi Đình lấy ra một điếu thuốc đưa qua, giới thiệu: “Đây là phòng họp cơ mật cấp cao nhất, cả tòa nhà này đều nằm dưới sự giám sát chặt chẽ, đến con ruồi cũng không bay ra được, tôi khuyên anh đừng phí công vô ích.”Kể từ sau lần lưới điện bị Thương Nhĩ phá nát, giờ Chu Lạc An cứ nghe đến mấy chữ “cấp cao nhất” là lại muốn cười.“Vậy sao? Cấp cao nhất?” Có cao bằng lưới điện ở dinh thự trên núi Phong không? Có cao bằng cửa chống bức xạ ở sào huyệt đám băng cướp không?Điếu thuốc kia đã giơ ra rất lâu nhưng Chu Lạc An vẫn chưa nhận, Trương Phi Đình đành phải đặt nó ngay ngắn bên tay anh: “Còn về việc người bên ngoài muốn vào đây, đó cũng là chuyện không thể nào.”Vừa dứt lời, trong phòng vang lên tiếng rung, Trương Phi Đình nghe một lát rồi đứng dậy đi đến bên cạnh Chu Lạc An, móc chiếc điện thoại từ trong túi đồng phục của anh ra.“Chó, hư.” Hắn đọc tên người gọi đến, liếc nhìn Chu Lạc An với vẻ cười như không cười rồi đặt điện thoại lên bàn, để mặc cho cuộc gọi tự động ngắt máy.Chưa đầy vài giây sau, điện thoại lại vang lên lần nữa.“Brừm… Brừm…”Vỏ kim loại cộng hưởng với mặt bàn gỗ vang vọng khắp không gian kín mít, lần này chỉ mới vang lên hai tiếng đã đột ngột bị ngắt quãng, xung quanh bỗng chốc im lặng đến đáng sợ. Chu Lạc An nhìn Trương Phi Đình, khóe môi nở một nụ cười kỳ quái.Trương Phi Đình tức khắc có dự cảm chẳng lành: “Anh…”“Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên từ đỉnh đầu, quạt thông gió gãy làm mấy đoạn, rơi xuống mặt bàn cùng với bụi bặm. Một bóng người từ trên trời rơi xuống, chỉ mất một giây giữa không trung để lên nòng súng lục, khi đáp đất vững vàng, họng súng đã chĩa thẳng vào đầu Trương Phi Đình.Vài tiếng “rắc rắc” đồng loạt vang lên, những họng súng đen ngòm cũng chỉa thẳng vào người đang chắn trước mặt Chu Lạc An, thế đối đầu leo thang, hỏa lực như chực chờ bùng nổ.Chu Lạc An vẫn ngồi vững trên ghế, trước mắt anh là tấm lưng vững chãi như tường đồng vách sắt của Thương Nhĩ. Anh chống cằm ló đầu ra nhìn, Trương Phi Đình đang bị súng chỉa vào đầu, sắc mặt vô cùng khó coi.Ánh mắt dời xuống phía sau, trong tay Thương Nhĩ chính là khẩu Browning của anh, đã qua cải tiến nên thân súng nhẹ hơn nhiều, nhưng lúc này khi giơ thẳng lên, họng súng lại hơi run rẩy.Ánh mắt Chu Lạc An trầm xuống. Khẩu súng này đến anh còn có thể cầm vững nhẹ nhàng trong năm phút, Thương Nhĩ không đời nào bị chút sức nặng này làm khó được.Anh thong thả đứng dậy, khẽ mắng một tiếng: “Run cái gì mà run…”Thương Nhĩ dốc sức khống chế cánh tay phải nhưng không mấy hiệu quả, chỉ có hắn mới biết tại sao… ngón tay trỏ từng bị gãy kia không thể bóp cò với tốc độ nhanh nhất, ở khoảng cách này, hắn không tự tin có thể bách phát bách trúng.Cánh tay phải đột nhiên được một lực đạo đỡ lấy vô cùng vững vàng, giọng nói của Chu Lạc An sát ngay bên tai, tựa như đang trách móc: “Súng cũng cầm không chắc, còn ra thể thống gì chứ, chỉ toàn làm tôi mất mặt.”Bàn tay kia dường như có ma lực, cổ tay đang run rẩy dần bình tĩnh trở lại, ngón trỏ giống như đột ngột tìm lại được sức sống, không tự chủ được mà cong lên, siết chặt lấy lẫy cò.Chu Lạc An thu tay về, thuận thế thò vào túi quần Thương Nhĩ móc ra bao thuốc và bật lửa, tự châm cho mình một điếu rồi rít một hơi sâu.“Đây chính là cấp cao nhất mà anh nói đấy à?”Trương Phi Đình ngẩng đầu nhìn lỗ thông gió trên trần nhà rồi chậm rãi dời tầm mắt xuống khuôn mặt Thương Nhĩ.Hệ thống ống thông gió chằng chịt phức tạp, kết nối tổng cộng hơn một trăm phòng từ tầng một đến tầng ba, làm sao hắn có thể tìm đến đây trong thời gian ngắn như vậy?Chu Lạc An nhặt điện thoại nhét vào túi, phong thái tự tin vô cùng, vẻ mặt ngạo nghễ chưa từng thấy: “Định bảo người của anh mở cửa, hay là đợi đầu anh nở hoa rồi tôi tự mở đây?”Hai bên lại rơi vào thế giằng co, ngay khi Chu Lạc An đợi đến mất kiên nhẫn, chiếc máy tính bảng vốn đã tắt từ lâu bỗng lóe sáng: “Phi Đình.”Cơ mặt Trương Phi Đình giật mạnh, nghiến chặt răng: “Rõ.”Hắn lùi lại vài bước, nghiêng đầu ra hiệu: “Mở cửa.”Chu Lạc An cười khinh bỉ, ấn dụi điếu thuốc mới hút dở lên mặt bàn.“Chúng ta đi.”