Ngày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân…

Chương 65: “Hoa Bá Vương chiến đấu.”

Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Đều tại hắn cả.Ngoài miệng nói muốn bảo vệ Chu Lạc An, muốn làm con dao sắc bén nhất trong tay Chu Lạc An, nhưng thực tế lại chẳng làm được gì.Rõ ràng biết bên dưới nguy cơ tứ phía mà vẫn quyết định cùng đi xuống, rõ ràng có thể lường trước mọi nguy hiểm tiềm tàng, vậy mà lại tự phụ cho rằng chỉ cần dựa vào sức mình là có thể bảo vệ tốt đối phương. Hắn lâm vào tự trách, lôi từng bước đi, từng chi tiết của ngày hôm nay ra soi xét, dày vò không thôi trong tâm trí.“Ưm… khó chịu.”Người trong lòng phát ra vài tiếng mê sảng, nhắm mắt cử động nhẹ đầy bồn chồn, Thương Nhĩ vội vàng cúi đầu dỗ dành: “Có em đây, sẽ hết khó chịu ngay thôi, cho anh sờ đuôi nhé?”Hắn dỗ dành một hồi rồi mới thả đuôi ra, nắm lấy phần gốc đuôi đặt vào tay Chu Lạc An, nhỏ giọng hỏi: “Sờ thấy chưa anh?”Chu Lạc An sốt đến mức ý thức mơ hồ, siết chặt ngón tay s* s**ng hồi lâu: “Cái gì đây? Tôi muốn đuôi cơ.”“Đây chính là đuôi mà.”“Đây là đuôi sao?”“Vâng.” Đôi môi hắn áp lên thái dương anh để cảm nhận nhiệt độ, sau đó vòng ra sau gáy Chu Lạc An, tìm đến tuyến thể nhỏ bé kia, nhẹ nhàng cắn xuống để lại một đánh dấu tạm thời.Pheromone có tác dụng hơn bất kỳ loại thuốc nào, Chu Lạc An cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, hai tay nắm chặt lấy chiếc đuôi, chóp đuôi xù lông áp sát bên mai, bình yên chìm vào giấc ngủ.Vẻ ngoài của anh trông điềm tĩnh dịu dàng là thế, nhưng thực chất trong mơ đã hóa thân thành một đóa Hoa Bá Vương chiến đấu. Vừa nghĩ thế, gai nhọn ở tay phải lập tức tăng vọt thành những dây leo dài hàng trăm mét, quấn chặt lấy Trương Phi Đình đang chạy trốn rồi lôi xệch về bên cạnh ném mạnh xuống đất.Ngửi thấy mùi máu tươi bắn tung tóe, nụ hoa trên vai cũng không cam chịu bình lặng mà bắt đầu ngọ nguậy, càng lúc càng lớn, càng lúc càng cao. Khi sắp chạm đỉnh trần nhà, cánh hoa đột ngột bung nở, biến thành một cái miệng rộng đỏ ngòm nuốt chửng lấy hắn ta. Sau khi ăn no nê, đóa hoa vui vẻ đung đưa cái đầu.“Hì…”Một tiếng cười khẽ kỳ lạ vang lên.Thương Nhĩ cúi đầu nhìn xuống, khóe môi Chu Lạc An khẽ mỉm cười, còn nụ hoa hồng nhỏ bé đáng thương trên vai anh gắng sức đung đưa hai cái, dường như sắp sửa nở rộ, nhưng sau một hồi nỗ lực lại héo rũ rủ xuống.Thương Nhĩ hụt hẫng nghĩ, hình như hắn đã chăm sóc Omega của mình quá kém rồi, một bông hoa nhỏ thế này mà mãi chẳng chịu nở.Ngay khi đóa Hoa Bá Vương chiến đấu sắp thống trị Khu 9 thì Chu Lạc An bị đánh thức.Tầm mắt định thần lại, phía trên là gương mặt của Nghiêm Ngụ.“Ông chủ ơi, có chuyện rồi!”Chu Lạc An xoa xoa mặt, hỏi: “Chuyện gì?”Gương mặt Nghiêm Ngụ rất khó coi, giọng điệu hoảng loạn: “Trạm công tác Tùng Sa đã phát hiện ra chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, Tề Hồng Vân tổ chức buôn bán nội tạng người, sát hại nhân viên công tác. Một giờ sau khi sự việc bị phanh phui, Tề Hồng Vân đã tuyên bố Khu 1 độc lập, đồng thời đặt tên là Quốc gia Độc lập Mới.”“Cái gì?” Chu Lạc An chẳng màng đến vết thương ở bụng dưới mà lập tức ngồi bật dậy.Anh đánh cả đêm còn chưa hạ được Khu 9, vậy mà Tề Hồng Vân chỉ bằng một câu nói đã biến Khu 1 thành quốc gia độc lập?“Trịnh Tân Hoa đâu?”“Trịnh Tân Hoa định dẫn theo Khu 4 đi theo phụ thuộc nhưng đã bị quân đội kịp thời phát hiện, hiện đang bị giam giữ tại phòng thẩm vấn của Văn phòng Chính phủ.”Chu Lạc An thoáng nhẹ nhõm, xoay người xuống giường, vừa thay quần áo vừa nói: “Kể lại sự việc từ đầu đến cuối xem nào.”“Vâng! Đêm qua Hà Huy truyền tin về báo phát hiện vài thiết bị bảo quản cấy ghép nội tạng phía sau bức tường an toàn, hồ sơ thiết bị cho thấy trạm công tác Tùng Sa đã thực hiện 120 ca phẫu thuật ghép tạng trong vòng 3 năm qua, trong đó có 52 ca tử vong trong lúc phẫu thuật.”“Rạng sáng, Tần Việt dẫn người lục soát toàn bộ trạm công tác, tìm thấy tổng cộng 23 thi thể nhân viên dưới hầm lối thoát hiểm. Qua nhận diện, trong đó có một người là… là Quản lý Kim Mai.”Động tác của Chu Lạc An khựng lại. Kim Mai chính là mẹ của Kim Xán và Thiểm Thiểm.“Kim Xán cũng ở đó sao?”Nghiêm Ngụ cẩn thận liếc nhìn anh một cái: “Dạ có…”Chu Lạc An cau chặt mày, hồi lâu sau mới khẽ thở dài: “Chuyện này đừng để Thiểm Thiểm biết.”“Vâng.”Anh nhanh chóng thay xong quần áo, sải bước dài đi xuống lầu: “Họ vẫn còn ở trạm công tác chứ? Trương Phi Đình đâu? Còn sống không?”Nghiêm Ngụ bước thấp bước cao bám theo: “Vẫn ở trạm công tác ạ. Trương Phi Đình còn sống, đã giao cho Tần Việt rồi.”“Được, đến trạm công tác Tùng Sa xem sao.” Đi được hai bước, Chu Lạc An mới chợt nhận ra bên cạnh thiếu mất một người: “Thương Nhĩ đâu?”“Người của Tề Hồng Vân chạy mất vài tên, Thương Nhĩ đã cùng Hà Huy đuổi theo rồi.”Chu Lạc An nhất thời rối như tơ vò, giọng điệu cũng trở nên nóng nảy: “Đuổi đi đâu? Ra ngoài trạm tiếp giáp sao?”“Vâng.”“Chạy thì kệ chúng, bảo họ mau quay về ngay.”“Vâng.”Cánh cửa chống bức xạ bám bụi suốt 20 năm được mở ra từ bên trong, lối thoát hiểm vốn bị đồn đại là đã sụp đổ và đóng cửa sau một trận hỏa hoạn nay hiện ra vẹn nguyên trước mắt mọi người.Những bộ hài cốt đã hóa xương được đặt trên những tấm thảm sạch sẽ, Tần Việt đang dẫn người kiểm tra thẻ nhân viên rồi lần lượt đăng ký vào sổ.Chu Lạc An chậm bước đi tới, nhặt tấm thẻ căn cước rách nát giữa bàn lên. Người phụ nữ trong ảnh mỉm cười dịu dàng, anh chỉ mới gặp bà một lần duy nhất năm 5 tuổi, nhưng sau khi kết hôn với Thiểm Thiểm, luôn có người đứng trước mặt anh mà khen ngợi bà.Họ nói bà là người phụ nữ vĩ đại nhất của Khu Trực Thuộc Trung Ương, cả đời cống hiến cho công việc cứu trợ các nhóm người yếu thế, sau này Kim Xán dứt khoát gia nhập Hiệp hội Bảo hộ Omega cũng là nhờ chịu ảnh hưởng cực lớn từ mẹ.“Tôi từng gặp bà ấy.” Tần Việt rút tấm thẻ đi: “Năm đó tôi 7 tuổi, bà ấy đến nhà tôi hỏi tại sao tôi không đi học, có phải gặp khó khăn gì không.”Chu Lạc An quay đầu nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Kim Xán đâu.“Tìm Xán Xán à? Em ấy đang rất tệ, tôi đưa em ấy về rồi.”Vẻ mặt Tần Việt cũng không khá hơn là bao. Chu Lạc An định đưa một điếu thuốc, nhưng thò tay vào túi quần mới thấy trống không.“Tôi không hút thuốc.” Tần Việt nói rồi đưa tới một túi chống nước, Chu Lạc An nhận lấy, bên trong là một cuốn sổ tay công tác được bảo quản nguyên vẹn.“Đây là bản ghi chép cấy ghép nội tạng đầu tiên của trạm Tùng Sa, người tiếp nhận chính là Tề Hồng Vân, ông ta thay thận, sau đó rải rác không ít người có tên có tuổi ở Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng từng tiến hành cấy ghép.”Chu Lạc An lật mở cuốn sổ tay, ở cột người ghi chép có viết một chữ “Kim” nguệch ngoạc.“Cấy ghép nội tạng cần sự tương thích về giống loài, nhóm máu, mà khi đó Khu 9 chỉ có 30 nghìn cư dân, nhu cầu của bọn họ nhanh chóng không còn được đáp ứng đủ nữa. Tề Hồng Vân bèn nghĩ ra một kế hoạch dài hạn, ông ta ra lệnh cấm phá thai, từ chối việc các khu khác đưa đồ dùng kế hoạch hóa gia đình vào Khu 9, ông ta muốn dùng những cơ thể ‘thấp kém’ làm vật chứa để sản xuất ra nhiều nguồn tài nguyên hữu dụng hơn.”Chu Lạc An chợt nhớ tới việc Thương Nhĩ từng nói Khu 9 không có bao cao su, lúc đó anh thấy thật nực cười, nhưng chưa từng nghĩ theo hướng này.Tần Việt cười châm biếm: “Nhìn cuốn sổ này đi, có rất nhiều người không ngờ tới đấy.”Chu Lạc An lật từng trang, mỗi trang đều có một cái tên quen thuộc, khi lật đến trang của Trịnh Tân Hoa, anh khựng lại. Trên đó ghi rành rành rằng sau hai năm chờ đợi, Trịnh Tân Hoa đã thay một tuyến thể trẻ trung hơn, nguồn gốc của tuyến thể đó… là từ một đứa trẻ mới mười tuổi vừa mới phân hóa.Chu Lạc An “khịt” một tiếng rồi đóng sầm cuốn sổ lại, run rẩy thở hắt ra một hơi.“Anh định làm gì?”Tần Việt cười lạnh, lớp vảy cá sau lưng không biết đã lan đến cạnh cổ từ lúc nào: “Tề Hồng Vân nhờ việc này mà được không ít người đề cử ủng hộ, sau khi ngồi lên vị trí đó, ông ta vô tình phát hiện có người ở trạm Tùng Sa đang âm thầm điều tra, thế là ông ta làm tới luôn, giết sạch tất cả mọi người, dàn dựng một vụ hỏa hoạn không hề có thật rồi đóng cửa trạm công tác…”Đôi nhãn cầu kia cũng dần biến thành màu đỏ máu.“Tôi sẽ giúp Xán Xán báo thù.”Chu Lạc An nhét cuốn sổ lại vào túi chống nước, suy nghĩ một chút rồi vẫn đưa trả cho Tần Việt: “Sau chuyện này Tề Hồng Vân chắc chắn sẽ bị người đời phỉ nhổ, Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng sẽ ra tay thôi. Yên tâm đi, anh không phải chiến đấu đơn độc đâu.”Tần Việt nhe răng cười quái dị: “Vậy thì tốt quá rồi.”Rời khỏi trạm Tùng Sa, Chu Lạc An lại đi thăm Kim Xán. Thấy y như người mất hồn, anh bèn đề nghị đưa y sang Khu 4 ở vài ngày, lúc đó có Kim Thiểm Thiểm bên cạnh chắc sẽ khá hơn.Kim Xán lắc đầu từ chối.Chu Lạc An không ép, trò chuyện với Kim Xán một lát về những chuyện hồi nhỏ rồi trở về khách sạn dưới sự thúc giục của Nghiêm Ngụ.“Ông chủ đáng lẽ phải thay thuốc từ buổi trưa rồi, trước khi đi Thương Nhĩ đã dặn đi dặn lại mấy lần, kết quả là bận đến tận bây giờ.”Nghiêm Ngụ chuẩn bị sẵn povidone và gạc mới, nhìn chằm chằm vào bụng dưới của Chu Lạc An hồi lâu rồi mới lắp bắp nói: “Ông chủ, tôi… tôi không dám, không dám thay đâu, chúng ta đi bệnh viện tìm bác sĩ đi.”“Có gì mà không dám?” Chu Lạc An kéo khay khử trùng về phía mình, định tự làm: “Hai người họ vẫn chưa về sao? Có liên lạc được không? Bảo họ khẩn trương lên, tôi dự định ngày mai sẽ về Khu 4.”Vừa dứt lời thì cửa phòng bỗng nhiên đẩy ra, Thương Nhĩ để trần nửa thân trên bước vào, trước ngực loang lổ vết máu.Sắc mặt Chu Lạc An biến đổi, cho đến khi ngửi thấy mùi máu tanh đó đến từ một Alpha lạ lẫm, trái tim đang thắt lại mới bắt đầu đập loạn nhịp.“Sao lại ra nông nỗi này?”Thương Nhĩ rửa tay, đi đến trước mặt Chu Lạc An rồi quỳ xuống, động tác cẩn thận tháo miếng gạc cũ ra.“Hỏi cậu đấy.” Chu Lạc An chọc chọc vào tai thú của hắn: “Mấy tên đó có gì mà phải đuổi theo? Chạy thì thôi, có đến mức phải mạo hiểm lớn thế không?”Thương Nhĩ ghé sát lại, kiểm tra kỹ lưỡng dọc theo vết thương đã khâu, thấy phục hồi khá tốt mới lạnh lùng ngẩng đầu lên: “Chỉ là em không muốn để chúng sống sót trở về.”Không cần bất cứ lý do nào khác.Chu Lạc An nghẹn lời, lại nói: “Thế thì cũng không thể để hai người đi đuổi theo cả một đám người như vậy được, hấp tấp bộp chộp, còn ra thể thống gì.”“Không phải hai người.” Thương Nhĩ xé bông băng, thấm cồn đỏ, bôi hai lượt dọc theo đường khâu rồi đợi cho khô: “Đội Tham Tinh đều ở đó, tổng cộng ba mươi tư người, chia ra bao vây ở các trạm tiếp giáp số 3, 7 và 10, bọn em cũng mang theo lựu đạn.”Lúc này Chu Lạc An mới hiểu ra, cún con đang muốn báo thù cho anh, lại biết Trương Phi Đình không thể tùy tiện động vào nên mới trút giận lên đầu đám xui xẻo kia đây mà.

Đều tại hắn cả.

Ngoài miệng nói muốn bảo vệ Chu Lạc An, muốn làm con dao sắc bén nhất trong tay Chu Lạc An, nhưng thực tế lại chẳng làm được gì.

Rõ ràng biết bên dưới nguy cơ tứ phía mà vẫn quyết định cùng đi xuống, rõ ràng có thể lường trước mọi nguy hiểm tiềm tàng, vậy mà lại tự phụ cho rằng chỉ cần dựa vào sức mình là có thể bảo vệ tốt đối phương. Hắn lâm vào tự trách, lôi từng bước đi, từng chi tiết của ngày hôm nay ra soi xét, dày vò không thôi trong tâm trí.

“Ưm… khó chịu.”

Người trong lòng phát ra vài tiếng mê sảng, nhắm mắt cử động nhẹ đầy bồn chồn, Thương Nhĩ vội vàng cúi đầu dỗ dành: “Có em đây, sẽ hết khó chịu ngay thôi, cho anh sờ đuôi nhé?”

Hắn dỗ dành một hồi rồi mới thả đuôi ra, nắm lấy phần gốc đuôi đặt vào tay Chu Lạc An, nhỏ giọng hỏi: “Sờ thấy chưa anh?”

Chu Lạc An sốt đến mức ý thức mơ hồ, siết chặt ngón tay s* s**ng hồi lâu: “Cái gì đây? Tôi muốn đuôi cơ.”

“Đây chính là đuôi mà.”

“Đây là đuôi sao?”

“Vâng.” Đôi môi hắn áp lên thái dương anh để cảm nhận nhiệt độ, sau đó vòng ra sau gáy Chu Lạc An, tìm đến tuyến thể nhỏ bé kia, nhẹ nhàng cắn xuống để lại một đánh dấu tạm thời.

Pheromone có tác dụng hơn bất kỳ loại thuốc nào, Chu Lạc An cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, hai tay nắm chặt lấy chiếc đuôi, chóp đuôi xù lông áp sát bên mai, bình yên chìm vào giấc ngủ.

Vẻ ngoài của anh trông điềm tĩnh dịu dàng là thế, nhưng thực chất trong mơ đã hóa thân thành một đóa Hoa Bá Vương chiến đấu. Vừa nghĩ thế, gai nhọn ở tay phải lập tức tăng vọt thành những dây leo dài hàng trăm mét, quấn chặt lấy Trương Phi Đình đang chạy trốn rồi lôi xệch về bên cạnh ném mạnh xuống đất.

Ngửi thấy mùi máu tươi bắn tung tóe, nụ hoa trên vai cũng không cam chịu bình lặng mà bắt đầu ngọ nguậy, càng lúc càng lớn, càng lúc càng cao. Khi sắp chạm đỉnh trần nhà, cánh hoa đột ngột bung nở, biến thành một cái miệng rộng đỏ ngòm nuốt chửng lấy hắn ta. Sau khi ăn no nê, đóa hoa vui vẻ đung đưa cái đầu.

“Hì…”

Một tiếng cười khẽ kỳ lạ vang lên.

Thương Nhĩ cúi đầu nhìn xuống, khóe môi Chu Lạc An khẽ mỉm cười, còn nụ hoa hồng nhỏ bé đáng thương trên vai anh gắng sức đung đưa hai cái, dường như sắp sửa nở rộ, nhưng sau một hồi nỗ lực lại héo rũ rủ xuống.

Thương Nhĩ hụt hẫng nghĩ, hình như hắn đã chăm sóc Omega của mình quá kém rồi, một bông hoa nhỏ thế này mà mãi chẳng chịu nở.

Ngay khi đóa Hoa Bá Vương chiến đấu sắp thống trị Khu 9 thì Chu Lạc An bị đánh thức.

Tầm mắt định thần lại, phía trên là gương mặt của Nghiêm Ngụ.

“Ông chủ ơi, có chuyện rồi!”

Chu Lạc An xoa xoa mặt, hỏi: “Chuyện gì?”

Gương mặt Nghiêm Ngụ rất khó coi, giọng điệu hoảng loạn: “Trạm công tác Tùng Sa đã phát hiện ra chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, Tề Hồng Vân tổ chức buôn bán nội tạng người, sát hại nhân viên công tác. Một giờ sau khi sự việc bị phanh phui, Tề Hồng Vân đã tuyên bố Khu 1 độc lập, đồng thời đặt tên là Quốc gia Độc lập Mới.”

“Cái gì?” Chu Lạc An chẳng màng đến vết thương ở bụng dưới mà lập tức ngồi bật dậy.

Anh đánh cả đêm còn chưa hạ được Khu 9, vậy mà Tề Hồng Vân chỉ bằng một câu nói đã biến Khu 1 thành quốc gia độc lập?

“Trịnh Tân Hoa đâu?”

“Trịnh Tân Hoa định dẫn theo Khu 4 đi theo phụ thuộc nhưng đã bị quân đội kịp thời phát hiện, hiện đang bị giam giữ tại phòng thẩm vấn của Văn phòng Chính phủ.”

Chu Lạc An thoáng nhẹ nhõm, xoay người xuống giường, vừa thay quần áo vừa nói: “Kể lại sự việc từ đầu đến cuối xem nào.”

“Vâng! Đêm qua Hà Huy truyền tin về báo phát hiện vài thiết bị bảo quản cấy ghép nội tạng phía sau bức tường an toàn, hồ sơ thiết bị cho thấy trạm công tác Tùng Sa đã thực hiện 120 ca phẫu thuật ghép tạng trong vòng 3 năm qua, trong đó có 52 ca tử vong trong lúc phẫu thuật.”

“Rạng sáng, Tần Việt dẫn người lục soát toàn bộ trạm công tác, tìm thấy tổng cộng 23 thi thể nhân viên dưới hầm lối thoát hiểm. Qua nhận diện, trong đó có một người là… là Quản lý Kim Mai.”

Động tác của Chu Lạc An khựng lại. Kim Mai chính là mẹ của Kim Xán và Thiểm Thiểm.

“Kim Xán cũng ở đó sao?”

Nghiêm Ngụ cẩn thận liếc nhìn anh một cái: “Dạ có…”

Chu Lạc An cau chặt mày, hồi lâu sau mới khẽ thở dài: “Chuyện này đừng để Thiểm Thiểm biết.”

“Vâng.”

Anh nhanh chóng thay xong quần áo, sải bước dài đi xuống lầu: “Họ vẫn còn ở trạm công tác chứ? Trương Phi Đình đâu? Còn sống không?”

Nghiêm Ngụ bước thấp bước cao bám theo: “Vẫn ở trạm công tác ạ. Trương Phi Đình còn sống, đã giao cho Tần Việt rồi.”

“Được, đến trạm công tác Tùng Sa xem sao.” Đi được hai bước, Chu Lạc An mới chợt nhận ra bên cạnh thiếu mất một người: “Thương Nhĩ đâu?”

“Người của Tề Hồng Vân chạy mất vài tên, Thương Nhĩ đã cùng Hà Huy đuổi theo rồi.”

Chu Lạc An nhất thời rối như tơ vò, giọng điệu cũng trở nên nóng nảy: “Đuổi đi đâu? Ra ngoài trạm tiếp giáp sao?”

“Vâng.”

“Chạy thì kệ chúng, bảo họ mau quay về ngay.”

“Vâng.”

Cánh cửa chống bức xạ bám bụi suốt 20 năm được mở ra từ bên trong, lối thoát hiểm vốn bị đồn đại là đã sụp đổ và đóng cửa sau một trận hỏa hoạn nay hiện ra vẹn nguyên trước mắt mọi người.

Những bộ hài cốt đã hóa xương được đặt trên những tấm thảm sạch sẽ, Tần Việt đang dẫn người kiểm tra thẻ nhân viên rồi lần lượt đăng ký vào sổ.

Chu Lạc An chậm bước đi tới, nhặt tấm thẻ căn cước rách nát giữa bàn lên. Người phụ nữ trong ảnh mỉm cười dịu dàng, anh chỉ mới gặp bà một lần duy nhất năm 5 tuổi, nhưng sau khi kết hôn với Thiểm Thiểm, luôn có người đứng trước mặt anh mà khen ngợi bà.

Họ nói bà là người phụ nữ vĩ đại nhất của Khu Trực Thuộc Trung Ương, cả đời cống hiến cho công việc cứu trợ các nhóm người yếu thế, sau này Kim Xán dứt khoát gia nhập Hiệp hội Bảo hộ Omega cũng là nhờ chịu ảnh hưởng cực lớn từ mẹ.

“Tôi từng gặp bà ấy.” Tần Việt rút tấm thẻ đi: “Năm đó tôi 7 tuổi, bà ấy đến nhà tôi hỏi tại sao tôi không đi học, có phải gặp khó khăn gì không.”

Chu Lạc An quay đầu nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Kim Xán đâu.

“Tìm Xán Xán à? Em ấy đang rất tệ, tôi đưa em ấy về rồi.”

Vẻ mặt Tần Việt cũng không khá hơn là bao. Chu Lạc An định đưa một điếu thuốc, nhưng thò tay vào túi quần mới thấy trống không.

“Tôi không hút thuốc.” Tần Việt nói rồi đưa tới một túi chống nước, Chu Lạc An nhận lấy, bên trong là một cuốn sổ tay công tác được bảo quản nguyên vẹn.

“Đây là bản ghi chép cấy ghép nội tạng đầu tiên của trạm Tùng Sa, người tiếp nhận chính là Tề Hồng Vân, ông ta thay thận, sau đó rải rác không ít người có tên có tuổi ở Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng từng tiến hành cấy ghép.”

Chu Lạc An lật mở cuốn sổ tay, ở cột người ghi chép có viết một chữ “Kim” nguệch ngoạc.

“Cấy ghép nội tạng cần sự tương thích về giống loài, nhóm máu, mà khi đó Khu 9 chỉ có 30 nghìn cư dân, nhu cầu của bọn họ nhanh chóng không còn được đáp ứng đủ nữa. Tề Hồng Vân bèn nghĩ ra một kế hoạch dài hạn, ông ta ra lệnh cấm phá thai, từ chối việc các khu khác đưa đồ dùng kế hoạch hóa gia đình vào Khu 9, ông ta muốn dùng những cơ thể ‘thấp kém’ làm vật chứa để sản xuất ra nhiều nguồn tài nguyên hữu dụng hơn.”

Chu Lạc An chợt nhớ tới việc Thương Nhĩ từng nói Khu 9 không có bao cao su, lúc đó anh thấy thật nực cười, nhưng chưa từng nghĩ theo hướng này.

Tần Việt cười châm biếm: “Nhìn cuốn sổ này đi, có rất nhiều người không ngờ tới đấy.”

Chu Lạc An lật từng trang, mỗi trang đều có một cái tên quen thuộc, khi lật đến trang của Trịnh Tân Hoa, anh khựng lại. Trên đó ghi rành rành rằng sau hai năm chờ đợi, Trịnh Tân Hoa đã thay một tuyến thể trẻ trung hơn, nguồn gốc của tuyến thể đó… là từ một đứa trẻ mới mười tuổi vừa mới phân hóa.

Chu Lạc An “khịt” một tiếng rồi đóng sầm cuốn sổ lại, run rẩy thở hắt ra một hơi.

“Anh định làm gì?”

Tần Việt cười lạnh, lớp vảy cá sau lưng không biết đã lan đến cạnh cổ từ lúc nào: “Tề Hồng Vân nhờ việc này mà được không ít người đề cử ủng hộ, sau khi ngồi lên vị trí đó, ông ta vô tình phát hiện có người ở trạm Tùng Sa đang âm thầm điều tra, thế là ông ta làm tới luôn, giết sạch tất cả mọi người, dàn dựng một vụ hỏa hoạn không hề có thật rồi đóng cửa trạm công tác…”

Đôi nhãn cầu kia cũng dần biến thành màu đỏ máu.

“Tôi sẽ giúp Xán Xán báo thù.”

Chu Lạc An nhét cuốn sổ lại vào túi chống nước, suy nghĩ một chút rồi vẫn đưa trả cho Tần Việt: “Sau chuyện này Tề Hồng Vân chắc chắn sẽ bị người đời phỉ nhổ, Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng sẽ ra tay thôi. Yên tâm đi, anh không phải chiến đấu đơn độc đâu.”

Tần Việt nhe răng cười quái dị: “Vậy thì tốt quá rồi.”

Rời khỏi trạm Tùng Sa, Chu Lạc An lại đi thăm Kim Xán. Thấy y như người mất hồn, anh bèn đề nghị đưa y sang Khu 4 ở vài ngày, lúc đó có Kim Thiểm Thiểm bên cạnh chắc sẽ khá hơn.

Kim Xán lắc đầu từ chối.

Chu Lạc An không ép, trò chuyện với Kim Xán một lát về những chuyện hồi nhỏ rồi trở về khách sạn dưới sự thúc giục của Nghiêm Ngụ.

“Ông chủ đáng lẽ phải thay thuốc từ buổi trưa rồi, trước khi đi Thương Nhĩ đã dặn đi dặn lại mấy lần, kết quả là bận đến tận bây giờ.”

Nghiêm Ngụ chuẩn bị sẵn povidone và gạc mới, nhìn chằm chằm vào bụng dưới của Chu Lạc An hồi lâu rồi mới lắp bắp nói: “Ông chủ, tôi… tôi không dám, không dám thay đâu, chúng ta đi bệnh viện tìm bác sĩ đi.”

“Có gì mà không dám?” Chu Lạc An kéo khay khử trùng về phía mình, định tự làm: “Hai người họ vẫn chưa về sao? Có liên lạc được không? Bảo họ khẩn trương lên, tôi dự định ngày mai sẽ về Khu 4.”

Vừa dứt lời thì cửa phòng bỗng nhiên đẩy ra, Thương Nhĩ để trần nửa thân trên bước vào, trước ngực loang lổ vết máu.

Sắc mặt Chu Lạc An biến đổi, cho đến khi ngửi thấy mùi máu tanh đó đến từ một Alpha lạ lẫm, trái tim đang thắt lại mới bắt đầu đập loạn nhịp.

“Sao lại ra nông nỗi này?”

Thương Nhĩ rửa tay, đi đến trước mặt Chu Lạc An rồi quỳ xuống, động tác cẩn thận tháo miếng gạc cũ ra.

“Hỏi cậu đấy.” Chu Lạc An chọc chọc vào tai thú của hắn: “Mấy tên đó có gì mà phải đuổi theo? Chạy thì thôi, có đến mức phải mạo hiểm lớn thế không?”

Thương Nhĩ ghé sát lại, kiểm tra kỹ lưỡng dọc theo vết thương đã khâu, thấy phục hồi khá tốt mới lạnh lùng ngẩng đầu lên: “Chỉ là em không muốn để chúng sống sót trở về.”

Không cần bất cứ lý do nào khác.

Chu Lạc An nghẹn lời, lại nói: “Thế thì cũng không thể để hai người đi đuổi theo cả một đám người như vậy được, hấp tấp bộp chộp, còn ra thể thống gì.”

“Không phải hai người.” Thương Nhĩ xé bông băng, thấm cồn đỏ, bôi hai lượt dọc theo đường khâu rồi đợi cho khô: “Đội Tham Tinh đều ở đó, tổng cộng ba mươi tư người, chia ra bao vây ở các trạm tiếp giáp số 3, 7 và 10, bọn em cũng mang theo lựu đạn.”

Lúc này Chu Lạc An mới hiểu ra, cún con đang muốn báo thù cho anh, lại biết Trương Phi Đình không thể tùy tiện động vào nên mới trút giận lên đầu đám xui xẻo kia đây mà.

Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Đều tại hắn cả.Ngoài miệng nói muốn bảo vệ Chu Lạc An, muốn làm con dao sắc bén nhất trong tay Chu Lạc An, nhưng thực tế lại chẳng làm được gì.Rõ ràng biết bên dưới nguy cơ tứ phía mà vẫn quyết định cùng đi xuống, rõ ràng có thể lường trước mọi nguy hiểm tiềm tàng, vậy mà lại tự phụ cho rằng chỉ cần dựa vào sức mình là có thể bảo vệ tốt đối phương. Hắn lâm vào tự trách, lôi từng bước đi, từng chi tiết của ngày hôm nay ra soi xét, dày vò không thôi trong tâm trí.“Ưm… khó chịu.”Người trong lòng phát ra vài tiếng mê sảng, nhắm mắt cử động nhẹ đầy bồn chồn, Thương Nhĩ vội vàng cúi đầu dỗ dành: “Có em đây, sẽ hết khó chịu ngay thôi, cho anh sờ đuôi nhé?”Hắn dỗ dành một hồi rồi mới thả đuôi ra, nắm lấy phần gốc đuôi đặt vào tay Chu Lạc An, nhỏ giọng hỏi: “Sờ thấy chưa anh?”Chu Lạc An sốt đến mức ý thức mơ hồ, siết chặt ngón tay s* s**ng hồi lâu: “Cái gì đây? Tôi muốn đuôi cơ.”“Đây chính là đuôi mà.”“Đây là đuôi sao?”“Vâng.” Đôi môi hắn áp lên thái dương anh để cảm nhận nhiệt độ, sau đó vòng ra sau gáy Chu Lạc An, tìm đến tuyến thể nhỏ bé kia, nhẹ nhàng cắn xuống để lại một đánh dấu tạm thời.Pheromone có tác dụng hơn bất kỳ loại thuốc nào, Chu Lạc An cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, hai tay nắm chặt lấy chiếc đuôi, chóp đuôi xù lông áp sát bên mai, bình yên chìm vào giấc ngủ.Vẻ ngoài của anh trông điềm tĩnh dịu dàng là thế, nhưng thực chất trong mơ đã hóa thân thành một đóa Hoa Bá Vương chiến đấu. Vừa nghĩ thế, gai nhọn ở tay phải lập tức tăng vọt thành những dây leo dài hàng trăm mét, quấn chặt lấy Trương Phi Đình đang chạy trốn rồi lôi xệch về bên cạnh ném mạnh xuống đất.Ngửi thấy mùi máu tươi bắn tung tóe, nụ hoa trên vai cũng không cam chịu bình lặng mà bắt đầu ngọ nguậy, càng lúc càng lớn, càng lúc càng cao. Khi sắp chạm đỉnh trần nhà, cánh hoa đột ngột bung nở, biến thành một cái miệng rộng đỏ ngòm nuốt chửng lấy hắn ta. Sau khi ăn no nê, đóa hoa vui vẻ đung đưa cái đầu.“Hì…”Một tiếng cười khẽ kỳ lạ vang lên.Thương Nhĩ cúi đầu nhìn xuống, khóe môi Chu Lạc An khẽ mỉm cười, còn nụ hoa hồng nhỏ bé đáng thương trên vai anh gắng sức đung đưa hai cái, dường như sắp sửa nở rộ, nhưng sau một hồi nỗ lực lại héo rũ rủ xuống.Thương Nhĩ hụt hẫng nghĩ, hình như hắn đã chăm sóc Omega của mình quá kém rồi, một bông hoa nhỏ thế này mà mãi chẳng chịu nở.Ngay khi đóa Hoa Bá Vương chiến đấu sắp thống trị Khu 9 thì Chu Lạc An bị đánh thức.Tầm mắt định thần lại, phía trên là gương mặt của Nghiêm Ngụ.“Ông chủ ơi, có chuyện rồi!”Chu Lạc An xoa xoa mặt, hỏi: “Chuyện gì?”Gương mặt Nghiêm Ngụ rất khó coi, giọng điệu hoảng loạn: “Trạm công tác Tùng Sa đã phát hiện ra chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, Tề Hồng Vân tổ chức buôn bán nội tạng người, sát hại nhân viên công tác. Một giờ sau khi sự việc bị phanh phui, Tề Hồng Vân đã tuyên bố Khu 1 độc lập, đồng thời đặt tên là Quốc gia Độc lập Mới.”“Cái gì?” Chu Lạc An chẳng màng đến vết thương ở bụng dưới mà lập tức ngồi bật dậy.Anh đánh cả đêm còn chưa hạ được Khu 9, vậy mà Tề Hồng Vân chỉ bằng một câu nói đã biến Khu 1 thành quốc gia độc lập?“Trịnh Tân Hoa đâu?”“Trịnh Tân Hoa định dẫn theo Khu 4 đi theo phụ thuộc nhưng đã bị quân đội kịp thời phát hiện, hiện đang bị giam giữ tại phòng thẩm vấn của Văn phòng Chính phủ.”Chu Lạc An thoáng nhẹ nhõm, xoay người xuống giường, vừa thay quần áo vừa nói: “Kể lại sự việc từ đầu đến cuối xem nào.”“Vâng! Đêm qua Hà Huy truyền tin về báo phát hiện vài thiết bị bảo quản cấy ghép nội tạng phía sau bức tường an toàn, hồ sơ thiết bị cho thấy trạm công tác Tùng Sa đã thực hiện 120 ca phẫu thuật ghép tạng trong vòng 3 năm qua, trong đó có 52 ca tử vong trong lúc phẫu thuật.”“Rạng sáng, Tần Việt dẫn người lục soát toàn bộ trạm công tác, tìm thấy tổng cộng 23 thi thể nhân viên dưới hầm lối thoát hiểm. Qua nhận diện, trong đó có một người là… là Quản lý Kim Mai.”Động tác của Chu Lạc An khựng lại. Kim Mai chính là mẹ của Kim Xán và Thiểm Thiểm.“Kim Xán cũng ở đó sao?”Nghiêm Ngụ cẩn thận liếc nhìn anh một cái: “Dạ có…”Chu Lạc An cau chặt mày, hồi lâu sau mới khẽ thở dài: “Chuyện này đừng để Thiểm Thiểm biết.”“Vâng.”Anh nhanh chóng thay xong quần áo, sải bước dài đi xuống lầu: “Họ vẫn còn ở trạm công tác chứ? Trương Phi Đình đâu? Còn sống không?”Nghiêm Ngụ bước thấp bước cao bám theo: “Vẫn ở trạm công tác ạ. Trương Phi Đình còn sống, đã giao cho Tần Việt rồi.”“Được, đến trạm công tác Tùng Sa xem sao.” Đi được hai bước, Chu Lạc An mới chợt nhận ra bên cạnh thiếu mất một người: “Thương Nhĩ đâu?”“Người của Tề Hồng Vân chạy mất vài tên, Thương Nhĩ đã cùng Hà Huy đuổi theo rồi.”Chu Lạc An nhất thời rối như tơ vò, giọng điệu cũng trở nên nóng nảy: “Đuổi đi đâu? Ra ngoài trạm tiếp giáp sao?”“Vâng.”“Chạy thì kệ chúng, bảo họ mau quay về ngay.”“Vâng.”Cánh cửa chống bức xạ bám bụi suốt 20 năm được mở ra từ bên trong, lối thoát hiểm vốn bị đồn đại là đã sụp đổ và đóng cửa sau một trận hỏa hoạn nay hiện ra vẹn nguyên trước mắt mọi người.Những bộ hài cốt đã hóa xương được đặt trên những tấm thảm sạch sẽ, Tần Việt đang dẫn người kiểm tra thẻ nhân viên rồi lần lượt đăng ký vào sổ.Chu Lạc An chậm bước đi tới, nhặt tấm thẻ căn cước rách nát giữa bàn lên. Người phụ nữ trong ảnh mỉm cười dịu dàng, anh chỉ mới gặp bà một lần duy nhất năm 5 tuổi, nhưng sau khi kết hôn với Thiểm Thiểm, luôn có người đứng trước mặt anh mà khen ngợi bà.Họ nói bà là người phụ nữ vĩ đại nhất của Khu Trực Thuộc Trung Ương, cả đời cống hiến cho công việc cứu trợ các nhóm người yếu thế, sau này Kim Xán dứt khoát gia nhập Hiệp hội Bảo hộ Omega cũng là nhờ chịu ảnh hưởng cực lớn từ mẹ.“Tôi từng gặp bà ấy.” Tần Việt rút tấm thẻ đi: “Năm đó tôi 7 tuổi, bà ấy đến nhà tôi hỏi tại sao tôi không đi học, có phải gặp khó khăn gì không.”Chu Lạc An quay đầu nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng Kim Xán đâu.“Tìm Xán Xán à? Em ấy đang rất tệ, tôi đưa em ấy về rồi.”Vẻ mặt Tần Việt cũng không khá hơn là bao. Chu Lạc An định đưa một điếu thuốc, nhưng thò tay vào túi quần mới thấy trống không.“Tôi không hút thuốc.” Tần Việt nói rồi đưa tới một túi chống nước, Chu Lạc An nhận lấy, bên trong là một cuốn sổ tay công tác được bảo quản nguyên vẹn.“Đây là bản ghi chép cấy ghép nội tạng đầu tiên của trạm Tùng Sa, người tiếp nhận chính là Tề Hồng Vân, ông ta thay thận, sau đó rải rác không ít người có tên có tuổi ở Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng từng tiến hành cấy ghép.”Chu Lạc An lật mở cuốn sổ tay, ở cột người ghi chép có viết một chữ “Kim” nguệch ngoạc.“Cấy ghép nội tạng cần sự tương thích về giống loài, nhóm máu, mà khi đó Khu 9 chỉ có 30 nghìn cư dân, nhu cầu của bọn họ nhanh chóng không còn được đáp ứng đủ nữa. Tề Hồng Vân bèn nghĩ ra một kế hoạch dài hạn, ông ta ra lệnh cấm phá thai, từ chối việc các khu khác đưa đồ dùng kế hoạch hóa gia đình vào Khu 9, ông ta muốn dùng những cơ thể ‘thấp kém’ làm vật chứa để sản xuất ra nhiều nguồn tài nguyên hữu dụng hơn.”Chu Lạc An chợt nhớ tới việc Thương Nhĩ từng nói Khu 9 không có bao cao su, lúc đó anh thấy thật nực cười, nhưng chưa từng nghĩ theo hướng này.Tần Việt cười châm biếm: “Nhìn cuốn sổ này đi, có rất nhiều người không ngờ tới đấy.”Chu Lạc An lật từng trang, mỗi trang đều có một cái tên quen thuộc, khi lật đến trang của Trịnh Tân Hoa, anh khựng lại. Trên đó ghi rành rành rằng sau hai năm chờ đợi, Trịnh Tân Hoa đã thay một tuyến thể trẻ trung hơn, nguồn gốc của tuyến thể đó… là từ một đứa trẻ mới mười tuổi vừa mới phân hóa.Chu Lạc An “khịt” một tiếng rồi đóng sầm cuốn sổ lại, run rẩy thở hắt ra một hơi.“Anh định làm gì?”Tần Việt cười lạnh, lớp vảy cá sau lưng không biết đã lan đến cạnh cổ từ lúc nào: “Tề Hồng Vân nhờ việc này mà được không ít người đề cử ủng hộ, sau khi ngồi lên vị trí đó, ông ta vô tình phát hiện có người ở trạm Tùng Sa đang âm thầm điều tra, thế là ông ta làm tới luôn, giết sạch tất cả mọi người, dàn dựng một vụ hỏa hoạn không hề có thật rồi đóng cửa trạm công tác…”Đôi nhãn cầu kia cũng dần biến thành màu đỏ máu.“Tôi sẽ giúp Xán Xán báo thù.”Chu Lạc An nhét cuốn sổ lại vào túi chống nước, suy nghĩ một chút rồi vẫn đưa trả cho Tần Việt: “Sau chuyện này Tề Hồng Vân chắc chắn sẽ bị người đời phỉ nhổ, Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng sẽ ra tay thôi. Yên tâm đi, anh không phải chiến đấu đơn độc đâu.”Tần Việt nhe răng cười quái dị: “Vậy thì tốt quá rồi.”Rời khỏi trạm Tùng Sa, Chu Lạc An lại đi thăm Kim Xán. Thấy y như người mất hồn, anh bèn đề nghị đưa y sang Khu 4 ở vài ngày, lúc đó có Kim Thiểm Thiểm bên cạnh chắc sẽ khá hơn.Kim Xán lắc đầu từ chối.Chu Lạc An không ép, trò chuyện với Kim Xán một lát về những chuyện hồi nhỏ rồi trở về khách sạn dưới sự thúc giục của Nghiêm Ngụ.“Ông chủ đáng lẽ phải thay thuốc từ buổi trưa rồi, trước khi đi Thương Nhĩ đã dặn đi dặn lại mấy lần, kết quả là bận đến tận bây giờ.”Nghiêm Ngụ chuẩn bị sẵn povidone và gạc mới, nhìn chằm chằm vào bụng dưới của Chu Lạc An hồi lâu rồi mới lắp bắp nói: “Ông chủ, tôi… tôi không dám, không dám thay đâu, chúng ta đi bệnh viện tìm bác sĩ đi.”“Có gì mà không dám?” Chu Lạc An kéo khay khử trùng về phía mình, định tự làm: “Hai người họ vẫn chưa về sao? Có liên lạc được không? Bảo họ khẩn trương lên, tôi dự định ngày mai sẽ về Khu 4.”Vừa dứt lời thì cửa phòng bỗng nhiên đẩy ra, Thương Nhĩ để trần nửa thân trên bước vào, trước ngực loang lổ vết máu.Sắc mặt Chu Lạc An biến đổi, cho đến khi ngửi thấy mùi máu tanh đó đến từ một Alpha lạ lẫm, trái tim đang thắt lại mới bắt đầu đập loạn nhịp.“Sao lại ra nông nỗi này?”Thương Nhĩ rửa tay, đi đến trước mặt Chu Lạc An rồi quỳ xuống, động tác cẩn thận tháo miếng gạc cũ ra.“Hỏi cậu đấy.” Chu Lạc An chọc chọc vào tai thú của hắn: “Mấy tên đó có gì mà phải đuổi theo? Chạy thì thôi, có đến mức phải mạo hiểm lớn thế không?”Thương Nhĩ ghé sát lại, kiểm tra kỹ lưỡng dọc theo vết thương đã khâu, thấy phục hồi khá tốt mới lạnh lùng ngẩng đầu lên: “Chỉ là em không muốn để chúng sống sót trở về.”Không cần bất cứ lý do nào khác.Chu Lạc An nghẹn lời, lại nói: “Thế thì cũng không thể để hai người đi đuổi theo cả một đám người như vậy được, hấp tấp bộp chộp, còn ra thể thống gì.”“Không phải hai người.” Thương Nhĩ xé bông băng, thấm cồn đỏ, bôi hai lượt dọc theo đường khâu rồi đợi cho khô: “Đội Tham Tinh đều ở đó, tổng cộng ba mươi tư người, chia ra bao vây ở các trạm tiếp giáp số 3, 7 và 10, bọn em cũng mang theo lựu đạn.”Lúc này Chu Lạc An mới hiểu ra, cún con đang muốn báo thù cho anh, lại biết Trương Phi Đình không thể tùy tiện động vào nên mới trút giận lên đầu đám xui xẻo kia đây mà.

Chương 65: “Hoa Bá Vương chiến đấu.”