Ngày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân…
Chương 68: “Chó nghiệp vụ.”
Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Trải qua năm ngày biến động, Khu 4 cuối cùng cũng tìm lại được sự bình yên dưới bàn tay sắt đá của Chu Lạc An. Trong suốt thời gian cầm quyền, Trịnh Tân Hoa không mang lại chút lợi lộc hay hay ích lợi gì cho Khu 4, thế nên khi ông ta bị thay thế cũng chẳng tạo nên chút gợn sóng nào. Trong mắt người dân, ông ta thậm chí còn không có sức hút bằng Phùng Dặc.Sau khi hoàn tất đống công việc tồn đọng, Chu Lạc An có được nửa ngày nghỉ ngơi, ăn cơm trưa xong, anh ngoắc ngoắc tay với Thương Nhĩ: “Đi theo tôi, đưa cậu đến nơi này.”Chiếc xe đen lao qua hai con phố rồi dừng lại trước một tòa kiến trúc có hình dáng giống như một chiếc nồi sắt khổng lồ úp ngược, khi lại gần, một hàng chữ đỏ bên phải cánh cửa ngăn bức xạ hiện lên rõ mồn một.Bộ phận Phân giải Bức xạ, Cục Thí nghiệm.Bộ phận Phân giải Bức xạ chủ yếu nghiên cứu kỹ thuật phân giải bức xạ trên bề mặt vật thể, chẳng hạn như hệ thống phun sương tại các trạm tiếp giáp có thể thanh lọc bức xạ trên thân xe một cách hiệu quả. Bất kỳ vật thể nào mang về từ bên ngoài mái vòm đều phải được đưa đến đây để kiểm tra, sau khi đạt chuẩn mới được phép lấy ra.Chu Lạc An dẫn đường đi phía trước, men theo biển chỉ dẫn của phòng thí nghiệm mà tiến bước, đẩy cánh cửa chống bức xạ cuối cùng ra rồi cất tiếng chào người bên trong.“Thầy Lâm, để thầy đợi lâu rồi.”Người được gọi là thầy Lâm kia vội vàng tiến lên, tháo găng tay ra rồi bắt tay với Chu Lạc An: “Không lâu, không lâu chút nào, tôi cũng vừa mới đến thôi.”Chu Lạc An gật đầu, đi đến trước máy tính, một tay chống lên mặt bàn, hơi cúi người: “Đây là chỉ số bức xạ đã kiểm tra sao?”“Phải, phải.” Thầy Lâm di chuột, khoanh tròn mấy con số màu đỏ: “Mấy hạng mục này đều vượt quá phạm vi bức xạ bình thường, dù sao thì thời gian phơi nhiễm bên ngoài mái vòm cũng quá dài rồi.”“Vâng.” Chu Lạc An đứng thẳng người dậy: “Vậy làm phiền thầy Lâm đưa chúng tôi đi xem thử trước nhé, có được không?”“Tất nhiên là được, tất nhiên là được.” Thầy Lâm làm tư thế mời: “Hai vị đi theo tôi, chúng ta đi thay đồ bảo hộ chống bức xạ trước đã.”Chu Lạc An định bước theo thì vạt áo vest phía sau bị kéo lại, ngay sau đó một nguồn nhiệt áp sát, khẽ nhắc nhở: “Chúng ta định làm gì thế? Trên người anh còn có vết thương, nguy hiểm lắm.”Chu Lạc An nói: “Có đồ bảo hộ rồi mà, sợ gì chứ?”“Đồ bảo hộ không an toàn 100% đâu.”Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, thầy Lâm quay ngược trở lại: “Yên tâm đi, không chỉ mặc đồ bảo hộ mà còn ngăn cách bởi lớp kính siêu thấu quang nữa, bảo vệ hai lớp lận. Một ngày tôi phải ra vào mười mấy lần, không sao đâu.”“Nghe thấy chưa? Đừng căng thẳng thế.” Chu Lạc An nghiêng đầu: “Đi thôi.”Ba người thay xong đồ bảo hộ, băng qua tầng tầng lớp lớp cửa siêu thấu quang đóng kín, cuối cùng đi tới trước một lồng kính nhỏ, ngăn cách qua lớp thủy tinh dày cộm, bên trong là một bộ hài cốt đen kịt, quần áo đã bị carbon hóa nhưng vẫn có thể phân biệt được nguồn gốc dựa vào kiểu dáng và màu sắc.Bộ Đặc chiến Khu 5.Thương Nhĩ như không thể tin vào mắt mình bước tới một bước, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm thẻ tên nằm bên cạnh bộ hài cốt.Trong tai nghe tích hợp của bộ đồ bảo hộ vang lên giọng nói của Chu Lạc An lẫn chút tiếng rè nhiễu điện từ nên nghe không thực cho lắm: “Số hiệu 077873, họ tên Chu Trí Uy, thành viên tiểu đội 3 thuộc Bộ Đặc chiến Khu 5, là bạn của cậu phải không?”Sống mũi Thương Nhĩ cay cay, khẽ gật đầu.“Trước đây cậu từng nói, cho dù cậu có quên cậu ta thì sau này cũng sẽ có người khác nhận ra cậu ta. Có muốn giới thiệu với tôi một chút không? Cậu thích cực quang, còn cậu ta thì sao? Cậu ta thích gì?”“Cậu ấy thích… ngắm gái đẹp.”“…” Chu Lạc An bước tới vài bước, đứng yên bên cạnh Thương Nhĩ, nhìn qua mũ bảo hộ, thấy được ánh mắt nghiêm túc bên trong mới biết Thương Nhĩ không hề nói đùa.“Cũng tốt.” Chu Lạc An cảm thán một tiếng, “Ít nhất thì cũng có một đôi mắt biết phát hiện ra cái đẹp.”Thương Nhĩ vụng về xoay chiếc mũ bảo hộ về phía Chu Lạc An: “Anh tìm thấy ở đâu vậy?”“Thành phố mới, gần trạm trung chuyển.” Chu Lạc An nói, “Tôi đã gửi mail cho Khu 5 để họ cung cấp vị trí định vị cụ thể.”Đôi môi Thương Nhĩ mấp máy mấy hồi, muốn nói gì đó nhưng lại vụng chèo khéo chống.“Cảm ơn anh…”Cuối cùng chỉ là một lời cảm ơn rất khẽ.“Cảm ơn gì chứ.” Chu Lạc An định đút hai tay vào túi quần cho ngầu một chút, tay vừa nhấc lên mới nhớ ra mình đang mặc đồ bảo hộ.Anh quay người, vẫy vẫy tay ra sau hỏi: “Thầy Lâm, mất bao lâu mới có thể đưa về nhà?”“Cái này cũng khó nói lắm, hiện tại kỹ thuật thanh lọc bức xạ của chúng ta vẫn chưa hoàn thiện, với loại hài cốt bị phơi nhiễm bức xạ thời gian dài thế này, kiểu gì cũng phải mất vài năm mới có thể tẩy sạch hoàn toàn.”“Được.” Chu Lạc An nghĩ thầm, bên cạnh Lạc Mẫn vừa hay vẫn còn một khoảng đất trống.Rời khỏi Cục Thí nghiệm, lượt này là Thương Nhĩ lái xe. Hắn vẫn chưa hoàn toàn bình tâm lại, hai tay đặt trên vô lăng, thẫn thờ nhìn về phía trước.Chu Lạc An cũng không giục, anh sẵn lòng cho chú chó nhỏ một chút thời gian để tự mình tiêu hóa, cũng hiếm khi có được một khoảng thời gian có thể lãng phí như thế này. Anh hạ cửa sổ xe xuống, gác cẳng tay lên khung cửa, khẽ nheo mắt cảm nhận những luồng khí lưu nhân tạo bên dưới mái vòm.“Cảm ơn anh.” Lần này là tông giọng vô cùng trịnh trọng. Chu Lạc An quay đầu, vừa hay sa vào đôi mắt chứa chan thâm tình kia.Chu Lạc An nhận lấy lời cảm ơn này: “Bây giờ mà nói cảm ơn nhiều thế này thì e là hơi sớm đấy, biết đâu sau này còn có tin vui lớn hơn thì sao.”Trong lòng Thương Nhĩ đã có dự cảm, hắn nhìn chằm chằm vào mắt Chu Lạc An, làn môi run rẩy: “Ý anh là…”“Tôi muốn tìm ba mẹ cậu về, nhưng vì không có định vị nên không dễ tìm lắm, phải từ từ thôi. Có điều Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng chỉ lớn ngần này, sớm muộn gì cũng tìm thấy thôi.”Thương Nhĩ đột ngột ngoảnh mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ, Chu Lạc An chỉ có thể nhìn thấy cái gáy tròn vo và đôi tai chó hết cụp xuống lại dựng đứng lên liên tục.Tai chó có rất nhiều ngôn ngữ, không cách nào che giấu được, chỉ cần nhìn qua là hiểu ngay. Ép về sau là đang thẹn thùng hoặc chột dạ, dựng thẳng lên là đang phấn khích hoặc cảnh giác, còn vừa ép ra sau lại vừa dựng thẳng, có lẽ tâm trạng của Thương Nhĩ cũng đang rối bời lắm đây.Đợi đến khi đôi tai bình tĩnh lại, Thương Nhĩ hít sâu một hơi, quay đầu xích lại gần. Thân hình cao lớn của hắn hạ xuống thật thấp, dùng ánh mắt lấp lánh sùng kính nhìn Chu Lạc An: “Đây là phần thưởng ạ?”Chu Lạc An chẳng cần suy nghĩ mà phủ nhận ngay: “Tất nhiên là không rồi, đây là việc tôi nên làm cho cậu. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu, chịu trách nhiệm với cả gia đình cậu nữa.”Anh giơ tay, không ngừng nhào nặn phần sụn vành tai của hắn.“Những việc này không cần phải đánh đồng với phần thưởng, cũng không cần lấy lòng tôi để đổi lấy. Cho dù cậu có là một chú chó nhỏ không nghe lời, tôi vẫn sẽ giúp cậu hết mức có thể trong phạm vi năng lực của mình.”“Vậy còn em…” Yết hầu Thương Nhĩ trượt lên trượt xuống, “Em có thể làm gì cho anh?”Nói xong, không đợi Chu Lạc An trả lời, hắn lại tự lẩm bẩm: “Em chẳng có gì để cho anh cả, ngay cả việc bảo vệ anh em cũng làm không tốt.”“Đừng bao giờ nghĩ như vậy.” Chu Lạc An nhéo gáy hắn, kéo người về phía mình, “Tôi thừa nhận trước đây mình đã quá khắt khe với cậu, muốn trong mắt và trong tim cậu chỉ có một mình tôi, làm con chó của tôi, làm người phụ thuộc vào tôi. Nhưng sau khi đi Khu 9 một chuyến, tôi cảm thấy trước hết cậu phải là một con người độc lập đã.”“Ý anh là sao?” Giọng Thương Nhĩ có chút hoảng loạn. Không làm chó, không làm người phụ thuộc, là một người độc lập? Có phải là muốn vứt bỏ hắn không?Chu Lạc An lấy từ túi trong của áo vest ra một xấp giấy dày bằng lòng bàn tay, ung dung mở ra cho đến khi phủ kín cả hàng ghế trước.“Một người độc lập thì nên có sự nghiệp và cuộc sống của riêng mình. Vốn dĩ tôi định đưa cậu đến Bộ Đặc chiến của quân đội để tiếp tục rèn luyện, nhưng rất tiếc, tôi đã tra qua yêu cầu tuyển quân của tất cả các binh chủng, chỉ có một vị trí là phù hợp với cậu thôi.”“Là gì ạ?”“Chó nghiệp vụ.”
Trải qua năm ngày biến động, Khu 4 cuối cùng cũng tìm lại được sự bình yên dưới bàn tay sắt đá của Chu Lạc An. Trong suốt thời gian cầm quyền, Trịnh Tân Hoa không mang lại chút lợi lộc hay hay ích lợi gì cho Khu 4, thế nên khi ông ta bị thay thế cũng chẳng tạo nên chút gợn sóng nào. Trong mắt người dân, ông ta thậm chí còn không có sức hút bằng Phùng Dặc.
Sau khi hoàn tất đống công việc tồn đọng, Chu Lạc An có được nửa ngày nghỉ ngơi, ăn cơm trưa xong, anh ngoắc ngoắc tay với Thương Nhĩ: “Đi theo tôi, đưa cậu đến nơi này.”
Chiếc xe đen lao qua hai con phố rồi dừng lại trước một tòa kiến trúc có hình dáng giống như một chiếc nồi sắt khổng lồ úp ngược, khi lại gần, một hàng chữ đỏ bên phải cánh cửa ngăn bức xạ hiện lên rõ mồn một.
Bộ phận Phân giải Bức xạ, Cục Thí nghiệm.
Bộ phận Phân giải Bức xạ chủ yếu nghiên cứu kỹ thuật phân giải bức xạ trên bề mặt vật thể, chẳng hạn như hệ thống phun sương tại các trạm tiếp giáp có thể thanh lọc bức xạ trên thân xe một cách hiệu quả. Bất kỳ vật thể nào mang về từ bên ngoài mái vòm đều phải được đưa đến đây để kiểm tra, sau khi đạt chuẩn mới được phép lấy ra.
Chu Lạc An dẫn đường đi phía trước, men theo biển chỉ dẫn của phòng thí nghiệm mà tiến bước, đẩy cánh cửa chống bức xạ cuối cùng ra rồi cất tiếng chào người bên trong.
“Thầy Lâm, để thầy đợi lâu rồi.”
Người được gọi là thầy Lâm kia vội vàng tiến lên, tháo găng tay ra rồi bắt tay với Chu Lạc An: “Không lâu, không lâu chút nào, tôi cũng vừa mới đến thôi.”
Chu Lạc An gật đầu, đi đến trước máy tính, một tay chống lên mặt bàn, hơi cúi người: “Đây là chỉ số bức xạ đã kiểm tra sao?”
“Phải, phải.” Thầy Lâm di chuột, khoanh tròn mấy con số màu đỏ: “Mấy hạng mục này đều vượt quá phạm vi bức xạ bình thường, dù sao thì thời gian phơi nhiễm bên ngoài mái vòm cũng quá dài rồi.”
“Vâng.” Chu Lạc An đứng thẳng người dậy: “Vậy làm phiền thầy Lâm đưa chúng tôi đi xem thử trước nhé, có được không?”
“Tất nhiên là được, tất nhiên là được.” Thầy Lâm làm tư thế mời: “Hai vị đi theo tôi, chúng ta đi thay đồ bảo hộ chống bức xạ trước đã.”
Chu Lạc An định bước theo thì vạt áo vest phía sau bị kéo lại, ngay sau đó một nguồn nhiệt áp sát, khẽ nhắc nhở: “Chúng ta định làm gì thế? Trên người anh còn có vết thương, nguy hiểm lắm.”
Chu Lạc An nói: “Có đồ bảo hộ rồi mà, sợ gì chứ?”
“Đồ bảo hộ không an toàn 100% đâu.”
Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, thầy Lâm quay ngược trở lại: “Yên tâm đi, không chỉ mặc đồ bảo hộ mà còn ngăn cách bởi lớp kính siêu thấu quang nữa, bảo vệ hai lớp lận. Một ngày tôi phải ra vào mười mấy lần, không sao đâu.”
“Nghe thấy chưa? Đừng căng thẳng thế.” Chu Lạc An nghiêng đầu: “Đi thôi.”
Ba người thay xong đồ bảo hộ, băng qua tầng tầng lớp lớp cửa siêu thấu quang đóng kín, cuối cùng đi tới trước một lồng kính nhỏ, ngăn cách qua lớp thủy tinh dày cộm, bên trong là một bộ hài cốt đen kịt, quần áo đã bị carbon hóa nhưng vẫn có thể phân biệt được nguồn gốc dựa vào kiểu dáng và màu sắc.
Bộ Đặc chiến Khu 5.
Thương Nhĩ như không thể tin vào mắt mình bước tới một bước, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm thẻ tên nằm bên cạnh bộ hài cốt.
Trong tai nghe tích hợp của bộ đồ bảo hộ vang lên giọng nói của Chu Lạc An lẫn chút tiếng rè nhiễu điện từ nên nghe không thực cho lắm: “Số hiệu 077873, họ tên Chu Trí Uy, thành viên tiểu đội 3 thuộc Bộ Đặc chiến Khu 5, là bạn của cậu phải không?”
Sống mũi Thương Nhĩ cay cay, khẽ gật đầu.
“Trước đây cậu từng nói, cho dù cậu có quên cậu ta thì sau này cũng sẽ có người khác nhận ra cậu ta. Có muốn giới thiệu với tôi một chút không? Cậu thích cực quang, còn cậu ta thì sao? Cậu ta thích gì?”
“Cậu ấy thích… ngắm gái đẹp.”
“…” Chu Lạc An bước tới vài bước, đứng yên bên cạnh Thương Nhĩ, nhìn qua mũ bảo hộ, thấy được ánh mắt nghiêm túc bên trong mới biết Thương Nhĩ không hề nói đùa.
“Cũng tốt.” Chu Lạc An cảm thán một tiếng, “Ít nhất thì cũng có một đôi mắt biết phát hiện ra cái đẹp.”
Thương Nhĩ vụng về xoay chiếc mũ bảo hộ về phía Chu Lạc An: “Anh tìm thấy ở đâu vậy?”
“Thành phố mới, gần trạm trung chuyển.” Chu Lạc An nói, “Tôi đã gửi mail cho Khu 5 để họ cung cấp vị trí định vị cụ thể.”
Đôi môi Thương Nhĩ mấp máy mấy hồi, muốn nói gì đó nhưng lại vụng chèo khéo chống.
“Cảm ơn anh…”
Cuối cùng chỉ là một lời cảm ơn rất khẽ.
“Cảm ơn gì chứ.” Chu Lạc An định đút hai tay vào túi quần cho ngầu một chút, tay vừa nhấc lên mới nhớ ra mình đang mặc đồ bảo hộ.
Anh quay người, vẫy vẫy tay ra sau hỏi: “Thầy Lâm, mất bao lâu mới có thể đưa về nhà?”
“Cái này cũng khó nói lắm, hiện tại kỹ thuật thanh lọc bức xạ của chúng ta vẫn chưa hoàn thiện, với loại hài cốt bị phơi nhiễm bức xạ thời gian dài thế này, kiểu gì cũng phải mất vài năm mới có thể tẩy sạch hoàn toàn.”
“Được.” Chu Lạc An nghĩ thầm, bên cạnh Lạc Mẫn vừa hay vẫn còn một khoảng đất trống.
Rời khỏi Cục Thí nghiệm, lượt này là Thương Nhĩ lái xe. Hắn vẫn chưa hoàn toàn bình tâm lại, hai tay đặt trên vô lăng, thẫn thờ nhìn về phía trước.
Chu Lạc An cũng không giục, anh sẵn lòng cho chú chó nhỏ một chút thời gian để tự mình tiêu hóa, cũng hiếm khi có được một khoảng thời gian có thể lãng phí như thế này. Anh hạ cửa sổ xe xuống, gác cẳng tay lên khung cửa, khẽ nheo mắt cảm nhận những luồng khí lưu nhân tạo bên dưới mái vòm.
“Cảm ơn anh.” Lần này là tông giọng vô cùng trịnh trọng. Chu Lạc An quay đầu, vừa hay sa vào đôi mắt chứa chan thâm tình kia.
Chu Lạc An nhận lấy lời cảm ơn này: “Bây giờ mà nói cảm ơn nhiều thế này thì e là hơi sớm đấy, biết đâu sau này còn có tin vui lớn hơn thì sao.”
Trong lòng Thương Nhĩ đã có dự cảm, hắn nhìn chằm chằm vào mắt Chu Lạc An, làn môi run rẩy: “Ý anh là…”
“Tôi muốn tìm ba mẹ cậu về, nhưng vì không có định vị nên không dễ tìm lắm, phải từ từ thôi. Có điều Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng chỉ lớn ngần này, sớm muộn gì cũng tìm thấy thôi.”
Thương Nhĩ đột ngột ngoảnh mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ, Chu Lạc An chỉ có thể nhìn thấy cái gáy tròn vo và đôi tai chó hết cụp xuống lại dựng đứng lên liên tục.
Tai chó có rất nhiều ngôn ngữ, không cách nào che giấu được, chỉ cần nhìn qua là hiểu ngay. Ép về sau là đang thẹn thùng hoặc chột dạ, dựng thẳng lên là đang phấn khích hoặc cảnh giác, còn vừa ép ra sau lại vừa dựng thẳng, có lẽ tâm trạng của Thương Nhĩ cũng đang rối bời lắm đây.
Đợi đến khi đôi tai bình tĩnh lại, Thương Nhĩ hít sâu một hơi, quay đầu xích lại gần. Thân hình cao lớn của hắn hạ xuống thật thấp, dùng ánh mắt lấp lánh sùng kính nhìn Chu Lạc An: “Đây là phần thưởng ạ?”
Chu Lạc An chẳng cần suy nghĩ mà phủ nhận ngay: “Tất nhiên là không rồi, đây là việc tôi nên làm cho cậu. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu, chịu trách nhiệm với cả gia đình cậu nữa.”
Anh giơ tay, không ngừng nhào nặn phần sụn vành tai của hắn.
“Những việc này không cần phải đánh đồng với phần thưởng, cũng không cần lấy lòng tôi để đổi lấy. Cho dù cậu có là một chú chó nhỏ không nghe lời, tôi vẫn sẽ giúp cậu hết mức có thể trong phạm vi năng lực của mình.”
“Vậy còn em…” Yết hầu Thương Nhĩ trượt lên trượt xuống, “Em có thể làm gì cho anh?”
Nói xong, không đợi Chu Lạc An trả lời, hắn lại tự lẩm bẩm: “Em chẳng có gì để cho anh cả, ngay cả việc bảo vệ anh em cũng làm không tốt.”
“Đừng bao giờ nghĩ như vậy.” Chu Lạc An nhéo gáy hắn, kéo người về phía mình, “Tôi thừa nhận trước đây mình đã quá khắt khe với cậu, muốn trong mắt và trong tim cậu chỉ có một mình tôi, làm con chó của tôi, làm người phụ thuộc vào tôi. Nhưng sau khi đi Khu 9 một chuyến, tôi cảm thấy trước hết cậu phải là một con người độc lập đã.”
“Ý anh là sao?” Giọng Thương Nhĩ có chút hoảng loạn. Không làm chó, không làm người phụ thuộc, là một người độc lập? Có phải là muốn vứt bỏ hắn không?
Chu Lạc An lấy từ túi trong của áo vest ra một xấp giấy dày bằng lòng bàn tay, ung dung mở ra cho đến khi phủ kín cả hàng ghế trước.
“Một người độc lập thì nên có sự nghiệp và cuộc sống của riêng mình. Vốn dĩ tôi định đưa cậu đến Bộ Đặc chiến của quân đội để tiếp tục rèn luyện, nhưng rất tiếc, tôi đã tra qua yêu cầu tuyển quân của tất cả các binh chủng, chỉ có một vị trí là phù hợp với cậu thôi.”
“Là gì ạ?”
“Chó nghiệp vụ.”
Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Trải qua năm ngày biến động, Khu 4 cuối cùng cũng tìm lại được sự bình yên dưới bàn tay sắt đá của Chu Lạc An. Trong suốt thời gian cầm quyền, Trịnh Tân Hoa không mang lại chút lợi lộc hay hay ích lợi gì cho Khu 4, thế nên khi ông ta bị thay thế cũng chẳng tạo nên chút gợn sóng nào. Trong mắt người dân, ông ta thậm chí còn không có sức hút bằng Phùng Dặc.Sau khi hoàn tất đống công việc tồn đọng, Chu Lạc An có được nửa ngày nghỉ ngơi, ăn cơm trưa xong, anh ngoắc ngoắc tay với Thương Nhĩ: “Đi theo tôi, đưa cậu đến nơi này.”Chiếc xe đen lao qua hai con phố rồi dừng lại trước một tòa kiến trúc có hình dáng giống như một chiếc nồi sắt khổng lồ úp ngược, khi lại gần, một hàng chữ đỏ bên phải cánh cửa ngăn bức xạ hiện lên rõ mồn một.Bộ phận Phân giải Bức xạ, Cục Thí nghiệm.Bộ phận Phân giải Bức xạ chủ yếu nghiên cứu kỹ thuật phân giải bức xạ trên bề mặt vật thể, chẳng hạn như hệ thống phun sương tại các trạm tiếp giáp có thể thanh lọc bức xạ trên thân xe một cách hiệu quả. Bất kỳ vật thể nào mang về từ bên ngoài mái vòm đều phải được đưa đến đây để kiểm tra, sau khi đạt chuẩn mới được phép lấy ra.Chu Lạc An dẫn đường đi phía trước, men theo biển chỉ dẫn của phòng thí nghiệm mà tiến bước, đẩy cánh cửa chống bức xạ cuối cùng ra rồi cất tiếng chào người bên trong.“Thầy Lâm, để thầy đợi lâu rồi.”Người được gọi là thầy Lâm kia vội vàng tiến lên, tháo găng tay ra rồi bắt tay với Chu Lạc An: “Không lâu, không lâu chút nào, tôi cũng vừa mới đến thôi.”Chu Lạc An gật đầu, đi đến trước máy tính, một tay chống lên mặt bàn, hơi cúi người: “Đây là chỉ số bức xạ đã kiểm tra sao?”“Phải, phải.” Thầy Lâm di chuột, khoanh tròn mấy con số màu đỏ: “Mấy hạng mục này đều vượt quá phạm vi bức xạ bình thường, dù sao thì thời gian phơi nhiễm bên ngoài mái vòm cũng quá dài rồi.”“Vâng.” Chu Lạc An đứng thẳng người dậy: “Vậy làm phiền thầy Lâm đưa chúng tôi đi xem thử trước nhé, có được không?”“Tất nhiên là được, tất nhiên là được.” Thầy Lâm làm tư thế mời: “Hai vị đi theo tôi, chúng ta đi thay đồ bảo hộ chống bức xạ trước đã.”Chu Lạc An định bước theo thì vạt áo vest phía sau bị kéo lại, ngay sau đó một nguồn nhiệt áp sát, khẽ nhắc nhở: “Chúng ta định làm gì thế? Trên người anh còn có vết thương, nguy hiểm lắm.”Chu Lạc An nói: “Có đồ bảo hộ rồi mà, sợ gì chứ?”“Đồ bảo hộ không an toàn 100% đâu.”Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, thầy Lâm quay ngược trở lại: “Yên tâm đi, không chỉ mặc đồ bảo hộ mà còn ngăn cách bởi lớp kính siêu thấu quang nữa, bảo vệ hai lớp lận. Một ngày tôi phải ra vào mười mấy lần, không sao đâu.”“Nghe thấy chưa? Đừng căng thẳng thế.” Chu Lạc An nghiêng đầu: “Đi thôi.”Ba người thay xong đồ bảo hộ, băng qua tầng tầng lớp lớp cửa siêu thấu quang đóng kín, cuối cùng đi tới trước một lồng kính nhỏ, ngăn cách qua lớp thủy tinh dày cộm, bên trong là một bộ hài cốt đen kịt, quần áo đã bị carbon hóa nhưng vẫn có thể phân biệt được nguồn gốc dựa vào kiểu dáng và màu sắc.Bộ Đặc chiến Khu 5.Thương Nhĩ như không thể tin vào mắt mình bước tới một bước, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm thẻ tên nằm bên cạnh bộ hài cốt.Trong tai nghe tích hợp của bộ đồ bảo hộ vang lên giọng nói của Chu Lạc An lẫn chút tiếng rè nhiễu điện từ nên nghe không thực cho lắm: “Số hiệu 077873, họ tên Chu Trí Uy, thành viên tiểu đội 3 thuộc Bộ Đặc chiến Khu 5, là bạn của cậu phải không?”Sống mũi Thương Nhĩ cay cay, khẽ gật đầu.“Trước đây cậu từng nói, cho dù cậu có quên cậu ta thì sau này cũng sẽ có người khác nhận ra cậu ta. Có muốn giới thiệu với tôi một chút không? Cậu thích cực quang, còn cậu ta thì sao? Cậu ta thích gì?”“Cậu ấy thích… ngắm gái đẹp.”“…” Chu Lạc An bước tới vài bước, đứng yên bên cạnh Thương Nhĩ, nhìn qua mũ bảo hộ, thấy được ánh mắt nghiêm túc bên trong mới biết Thương Nhĩ không hề nói đùa.“Cũng tốt.” Chu Lạc An cảm thán một tiếng, “Ít nhất thì cũng có một đôi mắt biết phát hiện ra cái đẹp.”Thương Nhĩ vụng về xoay chiếc mũ bảo hộ về phía Chu Lạc An: “Anh tìm thấy ở đâu vậy?”“Thành phố mới, gần trạm trung chuyển.” Chu Lạc An nói, “Tôi đã gửi mail cho Khu 5 để họ cung cấp vị trí định vị cụ thể.”Đôi môi Thương Nhĩ mấp máy mấy hồi, muốn nói gì đó nhưng lại vụng chèo khéo chống.“Cảm ơn anh…”Cuối cùng chỉ là một lời cảm ơn rất khẽ.“Cảm ơn gì chứ.” Chu Lạc An định đút hai tay vào túi quần cho ngầu một chút, tay vừa nhấc lên mới nhớ ra mình đang mặc đồ bảo hộ.Anh quay người, vẫy vẫy tay ra sau hỏi: “Thầy Lâm, mất bao lâu mới có thể đưa về nhà?”“Cái này cũng khó nói lắm, hiện tại kỹ thuật thanh lọc bức xạ của chúng ta vẫn chưa hoàn thiện, với loại hài cốt bị phơi nhiễm bức xạ thời gian dài thế này, kiểu gì cũng phải mất vài năm mới có thể tẩy sạch hoàn toàn.”“Được.” Chu Lạc An nghĩ thầm, bên cạnh Lạc Mẫn vừa hay vẫn còn một khoảng đất trống.Rời khỏi Cục Thí nghiệm, lượt này là Thương Nhĩ lái xe. Hắn vẫn chưa hoàn toàn bình tâm lại, hai tay đặt trên vô lăng, thẫn thờ nhìn về phía trước.Chu Lạc An cũng không giục, anh sẵn lòng cho chú chó nhỏ một chút thời gian để tự mình tiêu hóa, cũng hiếm khi có được một khoảng thời gian có thể lãng phí như thế này. Anh hạ cửa sổ xe xuống, gác cẳng tay lên khung cửa, khẽ nheo mắt cảm nhận những luồng khí lưu nhân tạo bên dưới mái vòm.“Cảm ơn anh.” Lần này là tông giọng vô cùng trịnh trọng. Chu Lạc An quay đầu, vừa hay sa vào đôi mắt chứa chan thâm tình kia.Chu Lạc An nhận lấy lời cảm ơn này: “Bây giờ mà nói cảm ơn nhiều thế này thì e là hơi sớm đấy, biết đâu sau này còn có tin vui lớn hơn thì sao.”Trong lòng Thương Nhĩ đã có dự cảm, hắn nhìn chằm chằm vào mắt Chu Lạc An, làn môi run rẩy: “Ý anh là…”“Tôi muốn tìm ba mẹ cậu về, nhưng vì không có định vị nên không dễ tìm lắm, phải từ từ thôi. Có điều Khu Trực Thuộc Trung Ương cũng chỉ lớn ngần này, sớm muộn gì cũng tìm thấy thôi.”Thương Nhĩ đột ngột ngoảnh mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ, Chu Lạc An chỉ có thể nhìn thấy cái gáy tròn vo và đôi tai chó hết cụp xuống lại dựng đứng lên liên tục.Tai chó có rất nhiều ngôn ngữ, không cách nào che giấu được, chỉ cần nhìn qua là hiểu ngay. Ép về sau là đang thẹn thùng hoặc chột dạ, dựng thẳng lên là đang phấn khích hoặc cảnh giác, còn vừa ép ra sau lại vừa dựng thẳng, có lẽ tâm trạng của Thương Nhĩ cũng đang rối bời lắm đây.Đợi đến khi đôi tai bình tĩnh lại, Thương Nhĩ hít sâu một hơi, quay đầu xích lại gần. Thân hình cao lớn của hắn hạ xuống thật thấp, dùng ánh mắt lấp lánh sùng kính nhìn Chu Lạc An: “Đây là phần thưởng ạ?”Chu Lạc An chẳng cần suy nghĩ mà phủ nhận ngay: “Tất nhiên là không rồi, đây là việc tôi nên làm cho cậu. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu, chịu trách nhiệm với cả gia đình cậu nữa.”Anh giơ tay, không ngừng nhào nặn phần sụn vành tai của hắn.“Những việc này không cần phải đánh đồng với phần thưởng, cũng không cần lấy lòng tôi để đổi lấy. Cho dù cậu có là một chú chó nhỏ không nghe lời, tôi vẫn sẽ giúp cậu hết mức có thể trong phạm vi năng lực của mình.”“Vậy còn em…” Yết hầu Thương Nhĩ trượt lên trượt xuống, “Em có thể làm gì cho anh?”Nói xong, không đợi Chu Lạc An trả lời, hắn lại tự lẩm bẩm: “Em chẳng có gì để cho anh cả, ngay cả việc bảo vệ anh em cũng làm không tốt.”“Đừng bao giờ nghĩ như vậy.” Chu Lạc An nhéo gáy hắn, kéo người về phía mình, “Tôi thừa nhận trước đây mình đã quá khắt khe với cậu, muốn trong mắt và trong tim cậu chỉ có một mình tôi, làm con chó của tôi, làm người phụ thuộc vào tôi. Nhưng sau khi đi Khu 9 một chuyến, tôi cảm thấy trước hết cậu phải là một con người độc lập đã.”“Ý anh là sao?” Giọng Thương Nhĩ có chút hoảng loạn. Không làm chó, không làm người phụ thuộc, là một người độc lập? Có phải là muốn vứt bỏ hắn không?Chu Lạc An lấy từ túi trong của áo vest ra một xấp giấy dày bằng lòng bàn tay, ung dung mở ra cho đến khi phủ kín cả hàng ghế trước.“Một người độc lập thì nên có sự nghiệp và cuộc sống của riêng mình. Vốn dĩ tôi định đưa cậu đến Bộ Đặc chiến của quân đội để tiếp tục rèn luyện, nhưng rất tiếc, tôi đã tra qua yêu cầu tuyển quân của tất cả các binh chủng, chỉ có một vị trí là phù hợp với cậu thôi.”“Là gì ạ?”“Chó nghiệp vụ.”