Ngày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân…

Chương 70: “16,9.”

Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Thương Nhĩ không tháo cà vạt, kiên định bước về phía cửa phòng, khi mùi pheromone hoa hồng ngày càng nồng đậm, hắn liền cúi thấp người, chính xác nắm lấy cẳng tay Chu Lạc An rồi vác bổng người lên.Chu Lạc An giật mình, lòng bàn tay quơ quào đánh loạn xạ lên thắt lưng sau của Thương Nhĩ, vỗ vào da thịt vang lên những tiếng “bạch bạch”: “Cậu có nhìn thấy không hả? Đồ chó hư! Cậu gian lận!”Thương Nhĩ không nói một lời, lần theo ký ức về vị trí của chiếc giường mà tiến bước, nhưng hắn lại quên ước lượng số bước chân, do đi quá nhanh quá gấp nên chân vấp phải thành giường, cứ thế ôm chặt lấy Chu Lạc An cùng ngã nhào xuống.Chu Lạc An ngã đến xây xẩm mặt mày, chật vật ngồi dậy, định đưa tay ra sau gáy Thương Nhĩ tìm nút thắt.“Không tháo.”Thương Nhĩ ngăn tay anh lại, có lẽ vì không nhìn thấy đôi mắt của Chu Lạc An nên lá gan của hắn dường như cũng lớn hơn đôi chút.Chu Lạc An cởi bớt cúc áo sơ mi ở phần yết hầu, nới lỏng cổ áo đang khiến anh sắp khó thở đến nơi: “Tại sao không tháo? Tôi đã bảo là cậu nhìn thấy được mà.”“Em không thấy.” Thương Nhĩ lầm bầm một câu, s* s**ng đến bên hông Chu Lạc An. Cánh tay thép vòng qua một vòng, kéo anh xuống dưới thân mình rồi theo bản năng tìm kiếm để hôn xuống. Hắn hôn trúng cằm Chu Lạc An, thoáng do dự một chút, hắn không hướng lên trên để tìm môi anh mà lại trượt xuống dưới, hôn lên cục yết hầu đang nhô ra, hôn lên xương quai xanh gợi cảm, dùng lực m*t mạnh một cái rồi lại dùng đầu lưỡi l**m láp.“Anh lừa em.”Nhịp thở của Chu Lạc An không còn ổn định: “Lừa cậu cái gì? Cho dù có làm vệ sĩ cho tôi thì cũng là quy trình sàng lọc này thôi.”Thương Nhĩ không đáp, ngậm lấy miếng thịt mềm bên cổ mà day nhẹ: “Em phải trừng phạt anh.”Chu Lạc An nhéo lấy tai chó, kéo ngược hắn ra ngoài: “Cậu còn muốn trừng phạt tôi? Ai cho cậu cái gan đó hả?”Khi không thể tiếp nhận thông tin qua thị giác, mọi cảm giác của Thương Nhĩ đều đổ dồn vào mỗi một lần chạm khẽ với Chu Lạc An. Lòng bàn tay đối phương rất nóng, động tác rất mạnh, vành tai vừa đau vừa ngứa khiến người ta muốn nghiến răng.Hai thứ bên dưới đã qua vài lần đấu kiếm qua lớp quần tây, Thương Nhĩ nhất thời hứng chí, nắm gọn lấy cả hai: “Thước đâu rồi? Em cũng muốn đo cho anh.”Chu Lạc An bắt đầu vùng vẫy: “Tôi không cần đo.”“Phải rồi…” Ngón tay của Thương Nhĩ đã bắt đầu sờ soạn đến nơi kín đáo hơn, vì không nhìn thấy ánh mắt đe dọa của Chu Lạc An nên cả người hắn càng thêm cuồng vọng: “Dù sao cũng có dùng tới đâu.”Chu Lạc An: “…”Trong lúc ngẩn người ra đó, vị trí quan trọng đã bị người ta tìm thấy.“Nên đo thử xem chỗ này… sâu bao nhiêu.”.“… Hôm nay anh đừng tới đây, không phải, là trong nhà còn có người khác nữa, được mà, được mà…”Kim Thiểm Thiểm từ trên lầu đi xuống, xoa xoa đầu chú chó Samoyed rồi tự rót cho mình một ly nước. Điện thoại trong tay cậu ta áp chặt vào tai, sợ bị lọt âm thanh ra ngoài để “người khác” trong nhà nghe thấy.“Vài ngày nữa đi…”Giọng điệu bắt đầu trở nên sến súa, đang định làm nũng thì cuối hành lang vang lên một tiếng động cực lớn.“Rầm!”Kim Thiểm Thiểm giật bắn mình, cùng chú chó Samoyed quay đầu nhìn lại.“Tiếng gì thế? Có chuyện gì vậy?” Đầu dây bên kia hỏi.“Không, là phòng người khác, hình như có cái gì đó bị sập.” Kim Thiểm Thiểm không chắc chắn lắm, cậu ta rón rén tiến lại gần, gõ lên cửa hai cái.Trong phòng vang lên một giọng nói hơi có chút dồn dập: “Đang tập đấm bốc.”Kim Thiểm Thiểm bừng tỉnh gật đầu, dặn dò qua cánh cửa: “Ồ, vậy anh cẩn thận chút nhé, đừng làm hỏng đồ đạc, đắt tiền lắm đấy.”Bên trong phòng, Thương Nhĩ đã tháo cà vạt ra, liếc nhìn cái chân giường đã gãy mất một đoạn rồi thu hồi tầm mắt, đối mắt với Chu Lạc An.Chu Lạc An bị bịt miệng không nói được gì, chỉ biết trừng mắt nhìn hắn đầy dữ tợn.Thương Nhĩ xích lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Bao nhiêu tiền ạ?”Đắt tiền lắm là bao nhiêu? Tiền trong thẻ của hắn có đủ đền không?“…” Chu Lạc An tức đến mức trợn trắng mắt, gạt tay Thương Nhĩ ra, dùng giọng gió rít lên: “Cậu không biết quan tâm đến tôi một chút à? Cậu chỉ quan tâm đến cái giường thôi sao?”Vừa chạm phải ánh mắt của Chu Lạc An, Thương Nhĩ lập tức nhũn ngay, vội hỏi: “Anh thấy thế nào?”Chu Lạc An: “Đã là lần thứ hai rồi, cậu thấy tôi thế nào?”Thương Nhĩ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng và đẫm mồ hôi của Chu Lạc An một hồi, câu nói “Em thấy anh vẫn tốt mà” suýt chút nữa thốt ra khỏi miệng, nhưng đắn đo mãi hắn vẫn nuốt ngược vào bụng.“Em không cố ý đâu.” Hắn nhặt cái chân giường bị gãy lên cho Chu Lạc An xem vết cắt phẳng phiu: “Anh nhìn này, là hàng ghép đấy, vốn dĩ đã không chắc chắn rồi.”Chu Lạc An hất cái chân giường ra, ngồi tựa vào tấm nệm đang bị nghiêng, nhất thời không biết nên giận vì cái giường Nghiêm Ngụ mua chất lượng quá kém hay nên giận Thương Nhĩ cứ hễ làm là lại không biết nặng nhẹ.Thương Nhĩ lẳng lặng đứng dậy, cúi người nhấc tấm nệm lên rút mạnh ra ngoài.“Rầm!”Chu Lạc An giống như đang ngồi trên thảm thần, đầu tiên là bay lơ lửng giữa không trung một giây, thân hình không kiềm chế được mà ngả ra sau, vừa mới giữ vững trọng tâm thì đã cùng chiếc thảm rơi huỵch xuống đất, cả người bị ngã đến ngơ ngác.Thương Nhĩ đứng dậy phủi tay: “Như thế này là có thể tiếp tục rồi.”Chu Lạc An: “…”Không còn tấm ván giường cản trở, tấm nệm theo những động tác kịch liệt mà di chuyển loạn xạ khắp phòng ngủ. Một trận chiến đẫm mồ hôi kết thúc, Thương Nhĩ vớ lấy cây bút, tìm thấy tờ biểu mẫu đánh giá của mình, ghi lại một con số vào chỗ trống.16, 9.Gần như có thể vào hết toàn bộ, chỉ thiếu một khoảng bằng kích thước ngón tay cái, lần sau phải cố gắng hơn nữa.Hắn xem lại tờ biểu mẫu một lượt, sửa số 17,9 thành 18, tiện tay đánh giá ở cột kiểm tra thể lực: Tốt.Suy nghĩ một lát, hắn còn viết thêm một dấu cộng phía sau chữ “Tốt”.Sau đó hắn đặt Chu Lạc An đang ngủ ngon lành nằm ngay ngắn lại, ánh mắt rơi vào vùng bụng dưới vừa mới cắt chỉ vẫn còn hơi ửng đỏ và sưng tấy.Hồi lâu sau, hắn hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn vòng quanh vết sẹo.Cạch.Thương Nhĩ ngẩng đầu, đóa hoa hồng vốn đang ủ rũ kia không biết đã nở rộ hoàn toàn từ lúc nào. Cành hoa đã chín muồi, cả đóa thoát khỏi thân cây rồi rơi xuống bên tai Chu Lạc An. Những chiếc gai trên cẳng tay cũng giống như vảy vết thương bong ra, từng chiếc một rơi xuống ga giường.Hắn ngẩn người, cẩn thận, tỉ mỉ nhặt đóa hồng cùng những chiếc gai lên, nâng trong lòng bàn tay, khẽ khều đếm thử.Bông hoa hắn nuôi dưỡng cuối cùng cũng nở rồi.Khi tỉnh dậy, Chu Lạc An cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, mệt mỏi do tăng ca liên tục mấy ngày qua cũng bị quét sạch sành sanh.Lúc rửa mặt, anh vẫn thầm nghĩ pheromone có độ tương thích 100% đúng là dùng rất tốt. Nếu có cơ hội, anh nhất định phải nói cho cái máy y tế đần độn kia biết rằng chỉ có những Omega không có bản lĩnh mới đi tìm loại Alpha có độ tương thích chỉ 65% thôi.Omega lợi hại như anh, chỉ có cún con 100% mới xứng với thân phận của mình.Đánh răng xong, anh vừa xoa eo vừa bước ra cửa, mùi thức ăn thơm phức khiến anh đói đến mức bụng kêu vang một tiếng rõ rệt.Chu Lạc An đỏ mặt, chắc chắn cún con đã nghe thấy rồi.Quả nhiên Thương Nhĩ thò đầu ra từ phòng bếp, trên tay bưng một đĩa trái cây vừa mới bổ xong: “Anh đói rồi sao? Cơm làm xong rồi đây.”“Cậu nói xem.” Chu Lạc An khẽ mắng một câu, “Tối qua đã chẳng được ăn gì.”Thương Nhĩ không dám nhìn Chu Lạc An, cam chịu vất vả đút cơm đút nước cho đối phương.Vừa mới ăn được một miếng, Nghiêm Ngụ đã cầm điện thoại vội vàng đi vào: “Sếp ơi, điện thoại của Phùng Dặc, anh ta nói muốn lên núi gặp ngài một lát, có để trạm kiểm soát cho qua không ạ?”“Phùng Dặc?” Chu Lạc An hơi bất ngờ, “Anh ta về từ lúc nào thế?”“Theo tin tức từ trạm tiếp giáp Bắc Đảo thì ba giờ sáng sớm nay anh ta mới tới.”Chu Lạc An mở miệng, một thìa cháo đã được thổi đến nhiệt độ ấm vừa phải đưa tới, anh thong thả nhai mười mấy lần mới nuốt xuống, nghiêng đầu một cái đã có khăn giấy sạch sẽ lau khóe môi.Được cung phụng đến mức toàn thân thư thái, kéo theo đó là cái nhìn với Phùng Dặc cũng bớt khắt khe hơn. Chu Lạc An gật đầu, thốt ra một chữ tựa như hoàng đế ban lệnh: “Cho.”

Thương Nhĩ không tháo cà vạt, kiên định bước về phía cửa phòng, khi mùi pheromone hoa hồng ngày càng nồng đậm, hắn liền cúi thấp người, chính xác nắm lấy cẳng tay Chu Lạc An rồi vác bổng người lên.

Chu Lạc An giật mình, lòng bàn tay quơ quào đánh loạn xạ lên thắt lưng sau của Thương Nhĩ, vỗ vào da thịt vang lên những tiếng “bạch bạch”: “Cậu có nhìn thấy không hả? Đồ chó hư! Cậu gian lận!”

Thương Nhĩ không nói một lời, lần theo ký ức về vị trí của chiếc giường mà tiến bước, nhưng hắn lại quên ước lượng số bước chân, do đi quá nhanh quá gấp nên chân vấp phải thành giường, cứ thế ôm chặt lấy Chu Lạc An cùng ngã nhào xuống.

Chu Lạc An ngã đến xây xẩm mặt mày, chật vật ngồi dậy, định đưa tay ra sau gáy Thương Nhĩ tìm nút thắt.

“Không tháo.”

Thương Nhĩ ngăn tay anh lại, có lẽ vì không nhìn thấy đôi mắt của Chu Lạc An nên lá gan của hắn dường như cũng lớn hơn đôi chút.

Chu Lạc An cởi bớt cúc áo sơ mi ở phần yết hầu, nới lỏng cổ áo đang khiến anh sắp khó thở đến nơi: “Tại sao không tháo? Tôi đã bảo là cậu nhìn thấy được mà.”

“Em không thấy.” Thương Nhĩ lầm bầm một câu, s* s**ng đến bên hông Chu Lạc An. Cánh tay thép vòng qua một vòng, kéo anh xuống dưới thân mình rồi theo bản năng tìm kiếm để hôn xuống. Hắn hôn trúng cằm Chu Lạc An, thoáng do dự một chút, hắn không hướng lên trên để tìm môi anh mà lại trượt xuống dưới, hôn lên cục yết hầu đang nhô ra, hôn lên xương quai xanh gợi cảm, dùng lực m*t mạnh một cái rồi lại dùng đầu lưỡi l**m láp.

“Anh lừa em.”

Nhịp thở của Chu Lạc An không còn ổn định: “Lừa cậu cái gì? Cho dù có làm vệ sĩ cho tôi thì cũng là quy trình sàng lọc này thôi.”

Thương Nhĩ không đáp, ngậm lấy miếng thịt mềm bên cổ mà day nhẹ: “Em phải trừng phạt anh.”

Chu Lạc An nhéo lấy tai chó, kéo ngược hắn ra ngoài: “Cậu còn muốn trừng phạt tôi? Ai cho cậu cái gan đó hả?”

Khi không thể tiếp nhận thông tin qua thị giác, mọi cảm giác của Thương Nhĩ đều đổ dồn vào mỗi một lần chạm khẽ với Chu Lạc An. Lòng bàn tay đối phương rất nóng, động tác rất mạnh, vành tai vừa đau vừa ngứa khiến người ta muốn nghiến răng.

Hai thứ bên dưới đã qua vài lần đấu kiếm qua lớp quần tây, Thương Nhĩ nhất thời hứng chí, nắm gọn lấy cả hai: “Thước đâu rồi? Em cũng muốn đo cho anh.”

Chu Lạc An bắt đầu vùng vẫy: “Tôi không cần đo.”

“Phải rồi…” Ngón tay của Thương Nhĩ đã bắt đầu sờ soạn đến nơi kín đáo hơn, vì không nhìn thấy ánh mắt đe dọa của Chu Lạc An nên cả người hắn càng thêm cuồng vọng: “Dù sao cũng có dùng tới đâu.”

Chu Lạc An: “…”

Trong lúc ngẩn người ra đó, vị trí quan trọng đã bị người ta tìm thấy.

“Nên đo thử xem chỗ này… sâu bao nhiêu.”

.

“… Hôm nay anh đừng tới đây, không phải, là trong nhà còn có người khác nữa, được mà, được mà…”

Kim Thiểm Thiểm từ trên lầu đi xuống, xoa xoa đầu chú chó Samoyed rồi tự rót cho mình một ly nước. Điện thoại trong tay cậu ta áp chặt vào tai, sợ bị lọt âm thanh ra ngoài để “người khác” trong nhà nghe thấy.

“Vài ngày nữa đi…”

Giọng điệu bắt đầu trở nên sến súa, đang định làm nũng thì cuối hành lang vang lên một tiếng động cực lớn.

“Rầm!”

Kim Thiểm Thiểm giật bắn mình, cùng chú chó Samoyed quay đầu nhìn lại.

“Tiếng gì thế? Có chuyện gì vậy?” Đầu dây bên kia hỏi.

“Không, là phòng người khác, hình như có cái gì đó bị sập.” Kim Thiểm Thiểm không chắc chắn lắm, cậu ta rón rén tiến lại gần, gõ lên cửa hai cái.

Trong phòng vang lên một giọng nói hơi có chút dồn dập: “Đang tập đấm bốc.”

Kim Thiểm Thiểm bừng tỉnh gật đầu, dặn dò qua cánh cửa: “Ồ, vậy anh cẩn thận chút nhé, đừng làm hỏng đồ đạc, đắt tiền lắm đấy.”

Bên trong phòng, Thương Nhĩ đã tháo cà vạt ra, liếc nhìn cái chân giường đã gãy mất một đoạn rồi thu hồi tầm mắt, đối mắt với Chu Lạc An.

Chu Lạc An bị bịt miệng không nói được gì, chỉ biết trừng mắt nhìn hắn đầy dữ tợn.

Thương Nhĩ xích lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Bao nhiêu tiền ạ?”

Đắt tiền lắm là bao nhiêu? Tiền trong thẻ của hắn có đủ đền không?

“…” Chu Lạc An tức đến mức trợn trắng mắt, gạt tay Thương Nhĩ ra, dùng giọng gió rít lên: “Cậu không biết quan tâm đến tôi một chút à? Cậu chỉ quan tâm đến cái giường thôi sao?”

Vừa chạm phải ánh mắt của Chu Lạc An, Thương Nhĩ lập tức nhũn ngay, vội hỏi: “Anh thấy thế nào?”

Chu Lạc An: “Đã là lần thứ hai rồi, cậu thấy tôi thế nào?”

Thương Nhĩ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng và đẫm mồ hôi của Chu Lạc An một hồi, câu nói “Em thấy anh vẫn tốt mà” suýt chút nữa thốt ra khỏi miệng, nhưng đắn đo mãi hắn vẫn nuốt ngược vào bụng.

“Em không cố ý đâu.” Hắn nhặt cái chân giường bị gãy lên cho Chu Lạc An xem vết cắt phẳng phiu: “Anh nhìn này, là hàng ghép đấy, vốn dĩ đã không chắc chắn rồi.”

Chu Lạc An hất cái chân giường ra, ngồi tựa vào tấm nệm đang bị nghiêng, nhất thời không biết nên giận vì cái giường Nghiêm Ngụ mua chất lượng quá kém hay nên giận Thương Nhĩ cứ hễ làm là lại không biết nặng nhẹ.

Thương Nhĩ lẳng lặng đứng dậy, cúi người nhấc tấm nệm lên rút mạnh ra ngoài.

“Rầm!”

Chu Lạc An giống như đang ngồi trên thảm thần, đầu tiên là bay lơ lửng giữa không trung một giây, thân hình không kiềm chế được mà ngả ra sau, vừa mới giữ vững trọng tâm thì đã cùng chiếc thảm rơi huỵch xuống đất, cả người bị ngã đến ngơ ngác.

Thương Nhĩ đứng dậy phủi tay: “Như thế này là có thể tiếp tục rồi.”

Chu Lạc An: “…”

Không còn tấm ván giường cản trở, tấm nệm theo những động tác kịch liệt mà di chuyển loạn xạ khắp phòng ngủ. Một trận chiến đẫm mồ hôi kết thúc, Thương Nhĩ vớ lấy cây bút, tìm thấy tờ biểu mẫu đánh giá của mình, ghi lại một con số vào chỗ trống.

16, 9.

Gần như có thể vào hết toàn bộ, chỉ thiếu một khoảng bằng kích thước ngón tay cái, lần sau phải cố gắng hơn nữa.

Hắn xem lại tờ biểu mẫu một lượt, sửa số 17,9 thành 18, tiện tay đánh giá ở cột kiểm tra thể lực: Tốt.

Suy nghĩ một lát, hắn còn viết thêm một dấu cộng phía sau chữ “Tốt”.

Sau đó hắn đặt Chu Lạc An đang ngủ ngon lành nằm ngay ngắn lại, ánh mắt rơi vào vùng bụng dưới vừa mới cắt chỉ vẫn còn hơi ửng đỏ và sưng tấy.

Hồi lâu sau, hắn hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn vòng quanh vết sẹo.

Cạch.

Thương Nhĩ ngẩng đầu, đóa hoa hồng vốn đang ủ rũ kia không biết đã nở rộ hoàn toàn từ lúc nào. Cành hoa đã chín muồi, cả đóa thoát khỏi thân cây rồi rơi xuống bên tai Chu Lạc An. Những chiếc gai trên cẳng tay cũng giống như vảy vết thương bong ra, từng chiếc một rơi xuống ga giường.

Hắn ngẩn người, cẩn thận, tỉ mỉ nhặt đóa hồng cùng những chiếc gai lên, nâng trong lòng bàn tay, khẽ khều đếm thử.

Bông hoa hắn nuôi dưỡng cuối cùng cũng nở rồi.

Khi tỉnh dậy, Chu Lạc An cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, mệt mỏi do tăng ca liên tục mấy ngày qua cũng bị quét sạch sành sanh.

Lúc rửa mặt, anh vẫn thầm nghĩ pheromone có độ tương thích 100% đúng là dùng rất tốt. Nếu có cơ hội, anh nhất định phải nói cho cái máy y tế đần độn kia biết rằng chỉ có những Omega không có bản lĩnh mới đi tìm loại Alpha có độ tương thích chỉ 65% thôi.

Omega lợi hại như anh, chỉ có cún con 100% mới xứng với thân phận của mình.

Đánh răng xong, anh vừa xoa eo vừa bước ra cửa, mùi thức ăn thơm phức khiến anh đói đến mức bụng kêu vang một tiếng rõ rệt.

Chu Lạc An đỏ mặt, chắc chắn cún con đã nghe thấy rồi.

Quả nhiên Thương Nhĩ thò đầu ra từ phòng bếp, trên tay bưng một đĩa trái cây vừa mới bổ xong: “Anh đói rồi sao? Cơm làm xong rồi đây.”

“Cậu nói xem.” Chu Lạc An khẽ mắng một câu, “Tối qua đã chẳng được ăn gì.”

Thương Nhĩ không dám nhìn Chu Lạc An, cam chịu vất vả đút cơm đút nước cho đối phương.

Vừa mới ăn được một miếng, Nghiêm Ngụ đã cầm điện thoại vội vàng đi vào: “Sếp ơi, điện thoại của Phùng Dặc, anh ta nói muốn lên núi gặp ngài một lát, có để trạm kiểm soát cho qua không ạ?”

“Phùng Dặc?” Chu Lạc An hơi bất ngờ, “Anh ta về từ lúc nào thế?”

“Theo tin tức từ trạm tiếp giáp Bắc Đảo thì ba giờ sáng sớm nay anh ta mới tới.”

Chu Lạc An mở miệng, một thìa cháo đã được thổi đến nhiệt độ ấm vừa phải đưa tới, anh thong thả nhai mười mấy lần mới nuốt xuống, nghiêng đầu một cái đã có khăn giấy sạch sẽ lau khóe môi.

Được cung phụng đến mức toàn thân thư thái, kéo theo đó là cái nhìn với Phùng Dặc cũng bớt khắt khe hơn. Chu Lạc An gật đầu, thốt ra một chữ tựa như hoàng đế ban lệnh: “Cho.”

Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Thương Nhĩ không tháo cà vạt, kiên định bước về phía cửa phòng, khi mùi pheromone hoa hồng ngày càng nồng đậm, hắn liền cúi thấp người, chính xác nắm lấy cẳng tay Chu Lạc An rồi vác bổng người lên.Chu Lạc An giật mình, lòng bàn tay quơ quào đánh loạn xạ lên thắt lưng sau của Thương Nhĩ, vỗ vào da thịt vang lên những tiếng “bạch bạch”: “Cậu có nhìn thấy không hả? Đồ chó hư! Cậu gian lận!”Thương Nhĩ không nói một lời, lần theo ký ức về vị trí của chiếc giường mà tiến bước, nhưng hắn lại quên ước lượng số bước chân, do đi quá nhanh quá gấp nên chân vấp phải thành giường, cứ thế ôm chặt lấy Chu Lạc An cùng ngã nhào xuống.Chu Lạc An ngã đến xây xẩm mặt mày, chật vật ngồi dậy, định đưa tay ra sau gáy Thương Nhĩ tìm nút thắt.“Không tháo.”Thương Nhĩ ngăn tay anh lại, có lẽ vì không nhìn thấy đôi mắt của Chu Lạc An nên lá gan của hắn dường như cũng lớn hơn đôi chút.Chu Lạc An cởi bớt cúc áo sơ mi ở phần yết hầu, nới lỏng cổ áo đang khiến anh sắp khó thở đến nơi: “Tại sao không tháo? Tôi đã bảo là cậu nhìn thấy được mà.”“Em không thấy.” Thương Nhĩ lầm bầm một câu, s* s**ng đến bên hông Chu Lạc An. Cánh tay thép vòng qua một vòng, kéo anh xuống dưới thân mình rồi theo bản năng tìm kiếm để hôn xuống. Hắn hôn trúng cằm Chu Lạc An, thoáng do dự một chút, hắn không hướng lên trên để tìm môi anh mà lại trượt xuống dưới, hôn lên cục yết hầu đang nhô ra, hôn lên xương quai xanh gợi cảm, dùng lực m*t mạnh một cái rồi lại dùng đầu lưỡi l**m láp.“Anh lừa em.”Nhịp thở của Chu Lạc An không còn ổn định: “Lừa cậu cái gì? Cho dù có làm vệ sĩ cho tôi thì cũng là quy trình sàng lọc này thôi.”Thương Nhĩ không đáp, ngậm lấy miếng thịt mềm bên cổ mà day nhẹ: “Em phải trừng phạt anh.”Chu Lạc An nhéo lấy tai chó, kéo ngược hắn ra ngoài: “Cậu còn muốn trừng phạt tôi? Ai cho cậu cái gan đó hả?”Khi không thể tiếp nhận thông tin qua thị giác, mọi cảm giác của Thương Nhĩ đều đổ dồn vào mỗi một lần chạm khẽ với Chu Lạc An. Lòng bàn tay đối phương rất nóng, động tác rất mạnh, vành tai vừa đau vừa ngứa khiến người ta muốn nghiến răng.Hai thứ bên dưới đã qua vài lần đấu kiếm qua lớp quần tây, Thương Nhĩ nhất thời hứng chí, nắm gọn lấy cả hai: “Thước đâu rồi? Em cũng muốn đo cho anh.”Chu Lạc An bắt đầu vùng vẫy: “Tôi không cần đo.”“Phải rồi…” Ngón tay của Thương Nhĩ đã bắt đầu sờ soạn đến nơi kín đáo hơn, vì không nhìn thấy ánh mắt đe dọa của Chu Lạc An nên cả người hắn càng thêm cuồng vọng: “Dù sao cũng có dùng tới đâu.”Chu Lạc An: “…”Trong lúc ngẩn người ra đó, vị trí quan trọng đã bị người ta tìm thấy.“Nên đo thử xem chỗ này… sâu bao nhiêu.”.“… Hôm nay anh đừng tới đây, không phải, là trong nhà còn có người khác nữa, được mà, được mà…”Kim Thiểm Thiểm từ trên lầu đi xuống, xoa xoa đầu chú chó Samoyed rồi tự rót cho mình một ly nước. Điện thoại trong tay cậu ta áp chặt vào tai, sợ bị lọt âm thanh ra ngoài để “người khác” trong nhà nghe thấy.“Vài ngày nữa đi…”Giọng điệu bắt đầu trở nên sến súa, đang định làm nũng thì cuối hành lang vang lên một tiếng động cực lớn.“Rầm!”Kim Thiểm Thiểm giật bắn mình, cùng chú chó Samoyed quay đầu nhìn lại.“Tiếng gì thế? Có chuyện gì vậy?” Đầu dây bên kia hỏi.“Không, là phòng người khác, hình như có cái gì đó bị sập.” Kim Thiểm Thiểm không chắc chắn lắm, cậu ta rón rén tiến lại gần, gõ lên cửa hai cái.Trong phòng vang lên một giọng nói hơi có chút dồn dập: “Đang tập đấm bốc.”Kim Thiểm Thiểm bừng tỉnh gật đầu, dặn dò qua cánh cửa: “Ồ, vậy anh cẩn thận chút nhé, đừng làm hỏng đồ đạc, đắt tiền lắm đấy.”Bên trong phòng, Thương Nhĩ đã tháo cà vạt ra, liếc nhìn cái chân giường đã gãy mất một đoạn rồi thu hồi tầm mắt, đối mắt với Chu Lạc An.Chu Lạc An bị bịt miệng không nói được gì, chỉ biết trừng mắt nhìn hắn đầy dữ tợn.Thương Nhĩ xích lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Bao nhiêu tiền ạ?”Đắt tiền lắm là bao nhiêu? Tiền trong thẻ của hắn có đủ đền không?“…” Chu Lạc An tức đến mức trợn trắng mắt, gạt tay Thương Nhĩ ra, dùng giọng gió rít lên: “Cậu không biết quan tâm đến tôi một chút à? Cậu chỉ quan tâm đến cái giường thôi sao?”Vừa chạm phải ánh mắt của Chu Lạc An, Thương Nhĩ lập tức nhũn ngay, vội hỏi: “Anh thấy thế nào?”Chu Lạc An: “Đã là lần thứ hai rồi, cậu thấy tôi thế nào?”Thương Nhĩ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng và đẫm mồ hôi của Chu Lạc An một hồi, câu nói “Em thấy anh vẫn tốt mà” suýt chút nữa thốt ra khỏi miệng, nhưng đắn đo mãi hắn vẫn nuốt ngược vào bụng.“Em không cố ý đâu.” Hắn nhặt cái chân giường bị gãy lên cho Chu Lạc An xem vết cắt phẳng phiu: “Anh nhìn này, là hàng ghép đấy, vốn dĩ đã không chắc chắn rồi.”Chu Lạc An hất cái chân giường ra, ngồi tựa vào tấm nệm đang bị nghiêng, nhất thời không biết nên giận vì cái giường Nghiêm Ngụ mua chất lượng quá kém hay nên giận Thương Nhĩ cứ hễ làm là lại không biết nặng nhẹ.Thương Nhĩ lẳng lặng đứng dậy, cúi người nhấc tấm nệm lên rút mạnh ra ngoài.“Rầm!”Chu Lạc An giống như đang ngồi trên thảm thần, đầu tiên là bay lơ lửng giữa không trung một giây, thân hình không kiềm chế được mà ngả ra sau, vừa mới giữ vững trọng tâm thì đã cùng chiếc thảm rơi huỵch xuống đất, cả người bị ngã đến ngơ ngác.Thương Nhĩ đứng dậy phủi tay: “Như thế này là có thể tiếp tục rồi.”Chu Lạc An: “…”Không còn tấm ván giường cản trở, tấm nệm theo những động tác kịch liệt mà di chuyển loạn xạ khắp phòng ngủ. Một trận chiến đẫm mồ hôi kết thúc, Thương Nhĩ vớ lấy cây bút, tìm thấy tờ biểu mẫu đánh giá của mình, ghi lại một con số vào chỗ trống.16, 9.Gần như có thể vào hết toàn bộ, chỉ thiếu một khoảng bằng kích thước ngón tay cái, lần sau phải cố gắng hơn nữa.Hắn xem lại tờ biểu mẫu một lượt, sửa số 17,9 thành 18, tiện tay đánh giá ở cột kiểm tra thể lực: Tốt.Suy nghĩ một lát, hắn còn viết thêm một dấu cộng phía sau chữ “Tốt”.Sau đó hắn đặt Chu Lạc An đang ngủ ngon lành nằm ngay ngắn lại, ánh mắt rơi vào vùng bụng dưới vừa mới cắt chỉ vẫn còn hơi ửng đỏ và sưng tấy.Hồi lâu sau, hắn hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn vòng quanh vết sẹo.Cạch.Thương Nhĩ ngẩng đầu, đóa hoa hồng vốn đang ủ rũ kia không biết đã nở rộ hoàn toàn từ lúc nào. Cành hoa đã chín muồi, cả đóa thoát khỏi thân cây rồi rơi xuống bên tai Chu Lạc An. Những chiếc gai trên cẳng tay cũng giống như vảy vết thương bong ra, từng chiếc một rơi xuống ga giường.Hắn ngẩn người, cẩn thận, tỉ mỉ nhặt đóa hồng cùng những chiếc gai lên, nâng trong lòng bàn tay, khẽ khều đếm thử.Bông hoa hắn nuôi dưỡng cuối cùng cũng nở rồi.Khi tỉnh dậy, Chu Lạc An cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, mệt mỏi do tăng ca liên tục mấy ngày qua cũng bị quét sạch sành sanh.Lúc rửa mặt, anh vẫn thầm nghĩ pheromone có độ tương thích 100% đúng là dùng rất tốt. Nếu có cơ hội, anh nhất định phải nói cho cái máy y tế đần độn kia biết rằng chỉ có những Omega không có bản lĩnh mới đi tìm loại Alpha có độ tương thích chỉ 65% thôi.Omega lợi hại như anh, chỉ có cún con 100% mới xứng với thân phận của mình.Đánh răng xong, anh vừa xoa eo vừa bước ra cửa, mùi thức ăn thơm phức khiến anh đói đến mức bụng kêu vang một tiếng rõ rệt.Chu Lạc An đỏ mặt, chắc chắn cún con đã nghe thấy rồi.Quả nhiên Thương Nhĩ thò đầu ra từ phòng bếp, trên tay bưng một đĩa trái cây vừa mới bổ xong: “Anh đói rồi sao? Cơm làm xong rồi đây.”“Cậu nói xem.” Chu Lạc An khẽ mắng một câu, “Tối qua đã chẳng được ăn gì.”Thương Nhĩ không dám nhìn Chu Lạc An, cam chịu vất vả đút cơm đút nước cho đối phương.Vừa mới ăn được một miếng, Nghiêm Ngụ đã cầm điện thoại vội vàng đi vào: “Sếp ơi, điện thoại của Phùng Dặc, anh ta nói muốn lên núi gặp ngài một lát, có để trạm kiểm soát cho qua không ạ?”“Phùng Dặc?” Chu Lạc An hơi bất ngờ, “Anh ta về từ lúc nào thế?”“Theo tin tức từ trạm tiếp giáp Bắc Đảo thì ba giờ sáng sớm nay anh ta mới tới.”Chu Lạc An mở miệng, một thìa cháo đã được thổi đến nhiệt độ ấm vừa phải đưa tới, anh thong thả nhai mười mấy lần mới nuốt xuống, nghiêng đầu một cái đã có khăn giấy sạch sẽ lau khóe môi.Được cung phụng đến mức toàn thân thư thái, kéo theo đó là cái nhìn với Phùng Dặc cũng bớt khắt khe hơn. Chu Lạc An gật đầu, thốt ra một chữ tựa như hoàng đế ban lệnh: “Cho.”

Chương 70: “16,9.”