Ngày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân…
Chương 72: “Tất cả là tại em.”
Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Chu Lạc An mở mắt, lọt vào tầm nhìn là một mảng trần nhà trắng toát.Trong ký ức của anh dường như từng có một khoảng thời gian như thế này, đi kèm với những kỳ ph*t t*nh đau đớn, bốn phía là màu trắng khiến người ta hoảng sợ, không khí phảng phất mùi thuốc sát trùng khó chịu.Con ngươi chậm chạp chuyển động, dưới giường có một người đang quỳ, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, đầu cúi thật thấp, mặc toàn đồ đen.Chu Lạc An ngẩn ra hai giây, khàn giọng mở miệng: “Cậu làm cái gì thế? Tôi chết rồi à?”Bày bộ dạng như đưa đám này làm gì?Bờ vai Thương Nhĩ cứng đờ, đầu hơi ngẩng lên nhưng lại không dám đối mắt với người trên giường, thế là hắn ép lông mày xuống, đưa tầm mắt lên phía trên, lén lút quan sát qua khe hở giữa những sợi tóc.Chu Lạc An đã phát hiện ra từ sớm: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nói chuyện đi.”“… Vẫn chưa.”Vẫn chưa, vậy nghĩa là suýt chết. Chu Lạc An nhắm mắt lại lần nữa, đoạn hình ảnh cuối cùng trước khi “ngủ” dần hiện ra.Đó là một nắm đấm to như cái nồi đất, nhắm chuẩn xác về phía anh mà vung tới, bất kể tốc độ hay lực độ đều có thể gọi là hoàn mỹ, trình độ cao hơn anh không chỉ một bậc, đến mức trong não còn chưa kịp phát ra chỉ thị né tránh thì đã phải dùng mặt để hứng trọn cú đấm đó.Từ trước đến nay chưa bao giờ thực sự đồng cảm, nhưng bây giờ anh có chút thấu hiểu cho Phùng Dặc rồi.Chu Lạc An hất chăn ra, lảo đảo ngồi dậy, hai tay chống sang bên cạnh quan sát một vòng, khi nhìn thấy chiếc máy y tế ở đầu giường thì thở dài một tiếng.“Sao lại vào bệnh viện rồi?”“Anh bị ngất đi, em gọi thế nào cũng không tỉnh, bác sĩ nói là bị chấn động não nhẹ.”Chấn động não… Chu Lạc An cảm thấy tai mình ù đi một trận, vang lên hồi lâu mới giải trừ báo động. Giỏi lắm, giỏi lắm…“Xin lỗi anh, là lỗi của em, em không thu lực kịp.”Chu Lạc An ngậm đắng nuốt cay, chỉ đành cứng miệng: “Chuyện này không liên quan đến cậu, là do kỹ năng của tôi kém hơn người. Đợi tôi luyện tập tốt rồi sẽ lại cùng cậu…”Còn chưa dứt lời thì trước mắt đột nhiên choáng váng, sắc mặt Chu Lạc An lập tức trắng bệch, đau đớn ôm lấy đầu.Thương Nhĩ lập tức sát lại gần, cất giọng căng thẳng: “Anh sao thế?”Động tác Chu Lạc An khựng lại, luống cuống đẩy người ra, nửa người nhoài ra mép giường, trong cổ họng phát ra tiếng nôn khan dữ dội.Thấy Chu Lạc An sắp nôn, Thương Nhĩ vội vàng bò dậy, vậy mà cũng chẳng hề chê bai, hai tay khum lại bưng sát đến bên miệng anh.Chu Lạc An lại chê chính mình, quay đầu né tránh, đợi đến khi cảm giác chua xót trong lồng ngực vơi đi mới yếu ớt mắng một câu: “Bị điên à…”“Có phải ông chủ tỉnh rồi không?” Bên ngoài truyền đến một giọng nói khàn đặc, ngay sau đó Nghiêm Ngụ chạy chậm vào trong, đôi mắt đỏ hoe, đôi tai thỏ lắc lư theo nhịp chạy.Chu Lạc An xoay người nằm xuống, nửa nhắm nửa mở mắt nhìn sang: “Giọng cậu bị sao thế? Cả tai nữa?”Cũng bị Thương Nhĩ tẩn cho à?“Ngài làm tôi sợ chết khiếp rồi!” Nghiêm Ngụ nằm bò lên đầu giường, quỳ sóng vai cùng Thương Nhĩ, “Ngài bị ngất đi đấy!”Thương Nhĩ ở bên cạnh nói leo vào: “Lỗi tại em.”Nghiêm Ngụ: “Mặt sưng húp lên rồi này!”Thương Nhĩ: “Lỗi tại em.”“Bác sĩ nói là chấn động não nhẹ đấy!”“Tất cả là tại em.”Chu Lạc An cảm thấy đầu óc càng lúc càng choáng váng, anh nhắm nghiền mắt, run rẩy giơ tay ra hiệu dừng lại: “Dừng, đi ra ngoài hết đi, ồn ào làm tôi đau đầu quá.”Sau một hồi vang lên những tiếng sột soạt và tiếng bước chân, bên tai cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên tĩnh. Chu Lạc An nhắm mắt nghỉ ngơi vài phút, định chạm thử vào vết thương bên mặt thì tay vừa nhấc lên đã rơi vào trong một lòng bàn tay ấm áp.“Đừng đụng vào, vừa mới bôi thuốc xong.”Chu Lạc An thở dài: “Chẳng phải đã bảo cậu đi ra ngoài rồi sao?”Thương Nhĩ đáp: “Em không làm ồn đâu.”Chu Lạc An không nói gì nữa, mặc nhiên chấp nhận sự đồng hành của cún con và sự an ủi từ pheromone siro phong.Một lát sau, bên tai kề sát vào một nguồn nhiệt cùng giọng nói rất khẽ: “Anh đang giận ạ?”“Không.”Nguồn nhiệt tạm thời biến mất, cách một phút sau lại tiến lại gần: “Em sai rồi, sau này không dám nữa đâu, anh đừng giận mà.”Chu Lạc An lặng im không nói.“Nếu anh thấy khó chịu thì cứ đánh lại em đi, dùng gậy, dùng dao, dùng súng hoặc tùy ý trừng phạt em thế nào cũng được. Chơi kiểu gì, chơi cái gì cũng đ…”“Câm miệng, nói câu nữa thì cút ra ngoài.” Chu Lạc An cau mày cắt ngang.Anh còn tâm trí đâu mà chơi gì nữa, dính cái chấn động não này, ít nhất một tháng tới anh sẽ chẳng còn hứng thú với chuyện đó, tác dụng còn mạnh hơn cả thuốc ức chế liều cao.“Ồ.”Chú chó nhỏ tủi thân ngồi trên sàn nhà, suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại ra, nhấn vào trang cá nhân của Chu Lạc An. Con số trong cột ghi chú không biết đã tăng vọt lên đến 75 từ lúc nào, hắn nhìn chằm chằm hồi lâu, cuối cùng vẫn lưu luyến không nỡ mà sửa về con số 0.Bây giờ hắn là Alpha được chính miệng Chu Lạc An thừa nhận, đang là lúc được cưng nhất, Chu Lạc An chắc chắn sẽ không nỡ trừng phạt nên hắn phải tự tìm cho mình một hình phạt khắc cốt ghi tâm thôi.Chu Lạc An xuất viện sau đó một tuần.Chấn động não vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng lý do buộc phải xuất viện là vì sắp tới sẽ diễn ra buổi diễn thuyết đại bầu cử.Thương Nhĩ đã mượn dụng cụ của thợ hàn giường, tự tay hàn một chiếc xe lăn đặt ngay dưới hiên hành lang phòng khách để có thể phơi nắng thật lâu.Nghiêm Ngụ đẩy một giá treo quần áo tới, lần lượt giới thiệu cho Chu Lạc An.“Ông chủ xem bộ vest này đi, chất liệu vải đen ánh kim, may thủ công, phía sau có thiết kế đuôi tôm nhỏ trông rất đẳng cấp.”Chu Lạc An ngồi liệt trên xe lăn, chỉ nhấc nhẹ ngón trỏ tay phải.Nghiêm Ngụ hiểu ý, lại đổi bộ khác: “Ông chủ, bộ này lấy cảm hứng thiết kế từ đồng phục của Văn phòng Chính phủ, cổ áo và cổ tay áo phục dựng hoàn toàn theo kiểu đồng phục, làm nổi bật thân phận hơn.”Lần này anh thậm chí còn chẳng buồn nhìn, trực tiếp giơ ngón tay lắc lắc.Cứ thế xem qua từng bộ một mà vẫn không tìm được bộ nào ưng ý, Nghiêm Ngụ lại khẩn cấp liên lạc với Hà Huy, bảo anh ta gửi thêm vài bộ khác lên núi.Hà Huy vơ vét mấy bộ mẫu từ cửa hàng mang tới, đều là kiểu dáng của Alpha, kích thước hơi lớn. Chu Lạc An nhìn chằm chằm vào một trong số đó rồi đột nhiên ra hiệu cho Thương Nhĩ: “Cậu đi thử đi.”Thương Nhĩ ngẩn người hai giây: “Em ạ?”“Ừ, treo trên giá với mặc vào người khác nhau lắm, cậu thử giúp tôi xem.”“Vâng.” Thương Nhĩ nhận lấy quần áo, quay người chui tọt vào phòng mình.Nhìn theo bóng lưng kia rời đi, Hà Huy thoáng lộ vẻ lo lắng nhìn về phía Chu Lạc An: “Lần này ngài bị thương thế nào vậy? Chẳng phải trước đây Thương Nhĩ là thành viên đội đặc chiến Khu 5 sao? Tố chất nghề nghiệp này chẳng phải là quá kém ư?”Chu Lạc An liếc nhìn anh ta: “Sao tự nhiên lại nói chuyện này?”Hà Huy giải thích: “Mấy ngày nay tôi bận rộn chuyện đại bầu cử, địa điểm diễn thuyết của ngài được đặt tại quảng trường trung tâm, bốn phía hoàn toàn không có vật che chắn, tôi lo đến lúc đó sẽ xảy ra hỗn loạn.”Chu Lạc An chống cằm suy ngẫm, cảm thấy nỗi lo của Hà Huy không phải là vô căn cứ. Người của Trịnh Tân Hoa, người của Tề Uẩn đều có khả năng trà trộn vào.“Vậy cậu thấy nên làm thế nào?” Anh hỏi.“Đến lúc đó điều động một phần lực lượng quân đội trộn lẫn trong đám đông, các điểm cao xung quanh thiết lập vị trí bắn tỉa, còn về bên cạnh ngài, tôi đề nghị vẫn nên thuê một đội bảo vệ chuyên nghiệp.”“Cạch.” Tiếng mở cửa vang lên từ cuối hành lang, hai người ăn ý dừng cuộc trò chuyện nhìn về phía đó.Thương Nhĩ có phần gượng gạo đi ra. Kích thước hiển nhiên là vừa khít, bộ đồng phục màu xám bạc làm nổi bật vóc dáng, vai rộng eo hẹp, lồng ngực săn chắc, đôi chân dài bọc trong ống quần đứng dáng, từ trên xuống dưới, mỗi một nếp nhăn của quần áo đều ôm sát hoàn hảo theo đường nét cơ bắp.Ánh mắt Chu Lạc An tối lại.Chạm phải ánh nhìn rực lửa kia, Thương Nhĩ giơ tay, không tự nhiên điều chỉnh cổ áo, yết hầu bị bó buộc bởi cúc cổ áo đang vất vả nuốt khan vài cái.Chu Lạc An nhìn một hồi rồi thu hồi tầm mắt, hỏi Hà Huy: “Vừa nãy cậu nói gì?”Hà Huy: “… Dạ thưa ngài, vừa nãy hình như tôi không nói gì cả.”“Được.” Vẻ mặt Chu Lạc An nghiêm túc, “Vậy chọn mẫu này đi, bảo cửa hàng gấp rút làm theo kích cỡ của tôi. Bộ trên người Thương Nhĩ cứ để lại đã, tối nay tôi sẽ xem kỹ lại các chi tiết.”Anh cảm thấy chứng chấn động não đã khỏi hẳn rồi, có thể vui vẻ một chút.
Chu Lạc An mở mắt, lọt vào tầm nhìn là một mảng trần nhà trắng toát.
Trong ký ức của anh dường như từng có một khoảng thời gian như thế này, đi kèm với những kỳ ph*t t*nh đau đớn, bốn phía là màu trắng khiến người ta hoảng sợ, không khí phảng phất mùi thuốc sát trùng khó chịu.
Con ngươi chậm chạp chuyển động, dưới giường có một người đang quỳ, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, đầu cúi thật thấp, mặc toàn đồ đen.
Chu Lạc An ngẩn ra hai giây, khàn giọng mở miệng: “Cậu làm cái gì thế? Tôi chết rồi à?”
Bày bộ dạng như đưa đám này làm gì?
Bờ vai Thương Nhĩ cứng đờ, đầu hơi ngẩng lên nhưng lại không dám đối mắt với người trên giường, thế là hắn ép lông mày xuống, đưa tầm mắt lên phía trên, lén lút quan sát qua khe hở giữa những sợi tóc.
Chu Lạc An đã phát hiện ra từ sớm: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nói chuyện đi.”
“… Vẫn chưa.”
Vẫn chưa, vậy nghĩa là suýt chết. Chu Lạc An nhắm mắt lại lần nữa, đoạn hình ảnh cuối cùng trước khi “ngủ” dần hiện ra.
Đó là một nắm đấm to như cái nồi đất, nhắm chuẩn xác về phía anh mà vung tới, bất kể tốc độ hay lực độ đều có thể gọi là hoàn mỹ, trình độ cao hơn anh không chỉ một bậc, đến mức trong não còn chưa kịp phát ra chỉ thị né tránh thì đã phải dùng mặt để hứng trọn cú đấm đó.
Từ trước đến nay chưa bao giờ thực sự đồng cảm, nhưng bây giờ anh có chút thấu hiểu cho Phùng Dặc rồi.
Chu Lạc An hất chăn ra, lảo đảo ngồi dậy, hai tay chống sang bên cạnh quan sát một vòng, khi nhìn thấy chiếc máy y tế ở đầu giường thì thở dài một tiếng.
“Sao lại vào bệnh viện rồi?”
“Anh bị ngất đi, em gọi thế nào cũng không tỉnh, bác sĩ nói là bị chấn động não nhẹ.”
Chấn động não… Chu Lạc An cảm thấy tai mình ù đi một trận, vang lên hồi lâu mới giải trừ báo động. Giỏi lắm, giỏi lắm…
“Xin lỗi anh, là lỗi của em, em không thu lực kịp.”
Chu Lạc An ngậm đắng nuốt cay, chỉ đành cứng miệng: “Chuyện này không liên quan đến cậu, là do kỹ năng của tôi kém hơn người. Đợi tôi luyện tập tốt rồi sẽ lại cùng cậu…”
Còn chưa dứt lời thì trước mắt đột nhiên choáng váng, sắc mặt Chu Lạc An lập tức trắng bệch, đau đớn ôm lấy đầu.
Thương Nhĩ lập tức sát lại gần, cất giọng căng thẳng: “Anh sao thế?”
Động tác Chu Lạc An khựng lại, luống cuống đẩy người ra, nửa người nhoài ra mép giường, trong cổ họng phát ra tiếng nôn khan dữ dội.
Thấy Chu Lạc An sắp nôn, Thương Nhĩ vội vàng bò dậy, vậy mà cũng chẳng hề chê bai, hai tay khum lại bưng sát đến bên miệng anh.
Chu Lạc An lại chê chính mình, quay đầu né tránh, đợi đến khi cảm giác chua xót trong lồng ngực vơi đi mới yếu ớt mắng một câu: “Bị điên à…”
“Có phải ông chủ tỉnh rồi không?” Bên ngoài truyền đến một giọng nói khàn đặc, ngay sau đó Nghiêm Ngụ chạy chậm vào trong, đôi mắt đỏ hoe, đôi tai thỏ lắc lư theo nhịp chạy.
Chu Lạc An xoay người nằm xuống, nửa nhắm nửa mở mắt nhìn sang: “Giọng cậu bị sao thế? Cả tai nữa?”
Cũng bị Thương Nhĩ tẩn cho à?
“Ngài làm tôi sợ chết khiếp rồi!” Nghiêm Ngụ nằm bò lên đầu giường, quỳ sóng vai cùng Thương Nhĩ, “Ngài bị ngất đi đấy!”
Thương Nhĩ ở bên cạnh nói leo vào: “Lỗi tại em.”
Nghiêm Ngụ: “Mặt sưng húp lên rồi này!”
Thương Nhĩ: “Lỗi tại em.”
“Bác sĩ nói là chấn động não nhẹ đấy!”
“Tất cả là tại em.”
Chu Lạc An cảm thấy đầu óc càng lúc càng choáng váng, anh nhắm nghiền mắt, run rẩy giơ tay ra hiệu dừng lại: “Dừng, đi ra ngoài hết đi, ồn ào làm tôi đau đầu quá.”
Sau một hồi vang lên những tiếng sột soạt và tiếng bước chân, bên tai cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên tĩnh. Chu Lạc An nhắm mắt nghỉ ngơi vài phút, định chạm thử vào vết thương bên mặt thì tay vừa nhấc lên đã rơi vào trong một lòng bàn tay ấm áp.
“Đừng đụng vào, vừa mới bôi thuốc xong.”
Chu Lạc An thở dài: “Chẳng phải đã bảo cậu đi ra ngoài rồi sao?”
Thương Nhĩ đáp: “Em không làm ồn đâu.”
Chu Lạc An không nói gì nữa, mặc nhiên chấp nhận sự đồng hành của cún con và sự an ủi từ pheromone siro phong.
Một lát sau, bên tai kề sát vào một nguồn nhiệt cùng giọng nói rất khẽ: “Anh đang giận ạ?”
“Không.”
Nguồn nhiệt tạm thời biến mất, cách một phút sau lại tiến lại gần: “Em sai rồi, sau này không dám nữa đâu, anh đừng giận mà.”
Chu Lạc An lặng im không nói.
“Nếu anh thấy khó chịu thì cứ đánh lại em đi, dùng gậy, dùng dao, dùng súng hoặc tùy ý trừng phạt em thế nào cũng được. Chơi kiểu gì, chơi cái gì cũng đ…”
“Câm miệng, nói câu nữa thì cút ra ngoài.” Chu Lạc An cau mày cắt ngang.
Anh còn tâm trí đâu mà chơi gì nữa, dính cái chấn động não này, ít nhất một tháng tới anh sẽ chẳng còn hứng thú với chuyện đó, tác dụng còn mạnh hơn cả thuốc ức chế liều cao.
“Ồ.”
Chú chó nhỏ tủi thân ngồi trên sàn nhà, suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại ra, nhấn vào trang cá nhân của Chu Lạc An. Con số trong cột ghi chú không biết đã tăng vọt lên đến 75 từ lúc nào, hắn nhìn chằm chằm hồi lâu, cuối cùng vẫn lưu luyến không nỡ mà sửa về con số 0.
Bây giờ hắn là Alpha được chính miệng Chu Lạc An thừa nhận, đang là lúc được cưng nhất, Chu Lạc An chắc chắn sẽ không nỡ trừng phạt nên hắn phải tự tìm cho mình một hình phạt khắc cốt ghi tâm thôi.
Chu Lạc An xuất viện sau đó một tuần.
Chấn động não vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng lý do buộc phải xuất viện là vì sắp tới sẽ diễn ra buổi diễn thuyết đại bầu cử.
Thương Nhĩ đã mượn dụng cụ của thợ hàn giường, tự tay hàn một chiếc xe lăn đặt ngay dưới hiên hành lang phòng khách để có thể phơi nắng thật lâu.
Nghiêm Ngụ đẩy một giá treo quần áo tới, lần lượt giới thiệu cho Chu Lạc An.
“Ông chủ xem bộ vest này đi, chất liệu vải đen ánh kim, may thủ công, phía sau có thiết kế đuôi tôm nhỏ trông rất đẳng cấp.”
Chu Lạc An ngồi liệt trên xe lăn, chỉ nhấc nhẹ ngón trỏ tay phải.
Nghiêm Ngụ hiểu ý, lại đổi bộ khác: “Ông chủ, bộ này lấy cảm hứng thiết kế từ đồng phục của Văn phòng Chính phủ, cổ áo và cổ tay áo phục dựng hoàn toàn theo kiểu đồng phục, làm nổi bật thân phận hơn.”
Lần này anh thậm chí còn chẳng buồn nhìn, trực tiếp giơ ngón tay lắc lắc.
Cứ thế xem qua từng bộ một mà vẫn không tìm được bộ nào ưng ý, Nghiêm Ngụ lại khẩn cấp liên lạc với Hà Huy, bảo anh ta gửi thêm vài bộ khác lên núi.
Hà Huy vơ vét mấy bộ mẫu từ cửa hàng mang tới, đều là kiểu dáng của Alpha, kích thước hơi lớn. Chu Lạc An nhìn chằm chằm vào một trong số đó rồi đột nhiên ra hiệu cho Thương Nhĩ: “Cậu đi thử đi.”
Thương Nhĩ ngẩn người hai giây: “Em ạ?”
“Ừ, treo trên giá với mặc vào người khác nhau lắm, cậu thử giúp tôi xem.”
“Vâng.” Thương Nhĩ nhận lấy quần áo, quay người chui tọt vào phòng mình.
Nhìn theo bóng lưng kia rời đi, Hà Huy thoáng lộ vẻ lo lắng nhìn về phía Chu Lạc An: “Lần này ngài bị thương thế nào vậy? Chẳng phải trước đây Thương Nhĩ là thành viên đội đặc chiến Khu 5 sao? Tố chất nghề nghiệp này chẳng phải là quá kém ư?”
Chu Lạc An liếc nhìn anh ta: “Sao tự nhiên lại nói chuyện này?”
Hà Huy giải thích: “Mấy ngày nay tôi bận rộn chuyện đại bầu cử, địa điểm diễn thuyết của ngài được đặt tại quảng trường trung tâm, bốn phía hoàn toàn không có vật che chắn, tôi lo đến lúc đó sẽ xảy ra hỗn loạn.”
Chu Lạc An chống cằm suy ngẫm, cảm thấy nỗi lo của Hà Huy không phải là vô căn cứ. Người của Trịnh Tân Hoa, người của Tề Uẩn đều có khả năng trà trộn vào.
“Vậy cậu thấy nên làm thế nào?” Anh hỏi.
“Đến lúc đó điều động một phần lực lượng quân đội trộn lẫn trong đám đông, các điểm cao xung quanh thiết lập vị trí bắn tỉa, còn về bên cạnh ngài, tôi đề nghị vẫn nên thuê một đội bảo vệ chuyên nghiệp.”
“Cạch.” Tiếng mở cửa vang lên từ cuối hành lang, hai người ăn ý dừng cuộc trò chuyện nhìn về phía đó.
Thương Nhĩ có phần gượng gạo đi ra. Kích thước hiển nhiên là vừa khít, bộ đồng phục màu xám bạc làm nổi bật vóc dáng, vai rộng eo hẹp, lồng ngực săn chắc, đôi chân dài bọc trong ống quần đứng dáng, từ trên xuống dưới, mỗi một nếp nhăn của quần áo đều ôm sát hoàn hảo theo đường nét cơ bắp.
Ánh mắt Chu Lạc An tối lại.
Chạm phải ánh nhìn rực lửa kia, Thương Nhĩ giơ tay, không tự nhiên điều chỉnh cổ áo, yết hầu bị bó buộc bởi cúc cổ áo đang vất vả nuốt khan vài cái.
Chu Lạc An nhìn một hồi rồi thu hồi tầm mắt, hỏi Hà Huy: “Vừa nãy cậu nói gì?”
Hà Huy: “… Dạ thưa ngài, vừa nãy hình như tôi không nói gì cả.”
“Được.” Vẻ mặt Chu Lạc An nghiêm túc, “Vậy chọn mẫu này đi, bảo cửa hàng gấp rút làm theo kích cỡ của tôi. Bộ trên người Thương Nhĩ cứ để lại đã, tối nay tôi sẽ xem kỹ lại các chi tiết.”
Anh cảm thấy chứng chấn động não đã khỏi hẳn rồi, có thể vui vẻ một chút.
Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Chu Lạc An mở mắt, lọt vào tầm nhìn là một mảng trần nhà trắng toát.Trong ký ức của anh dường như từng có một khoảng thời gian như thế này, đi kèm với những kỳ ph*t t*nh đau đớn, bốn phía là màu trắng khiến người ta hoảng sợ, không khí phảng phất mùi thuốc sát trùng khó chịu.Con ngươi chậm chạp chuyển động, dưới giường có một người đang quỳ, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, đầu cúi thật thấp, mặc toàn đồ đen.Chu Lạc An ngẩn ra hai giây, khàn giọng mở miệng: “Cậu làm cái gì thế? Tôi chết rồi à?”Bày bộ dạng như đưa đám này làm gì?Bờ vai Thương Nhĩ cứng đờ, đầu hơi ngẩng lên nhưng lại không dám đối mắt với người trên giường, thế là hắn ép lông mày xuống, đưa tầm mắt lên phía trên, lén lút quan sát qua khe hở giữa những sợi tóc.Chu Lạc An đã phát hiện ra từ sớm: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nói chuyện đi.”“… Vẫn chưa.”Vẫn chưa, vậy nghĩa là suýt chết. Chu Lạc An nhắm mắt lại lần nữa, đoạn hình ảnh cuối cùng trước khi “ngủ” dần hiện ra.Đó là một nắm đấm to như cái nồi đất, nhắm chuẩn xác về phía anh mà vung tới, bất kể tốc độ hay lực độ đều có thể gọi là hoàn mỹ, trình độ cao hơn anh không chỉ một bậc, đến mức trong não còn chưa kịp phát ra chỉ thị né tránh thì đã phải dùng mặt để hứng trọn cú đấm đó.Từ trước đến nay chưa bao giờ thực sự đồng cảm, nhưng bây giờ anh có chút thấu hiểu cho Phùng Dặc rồi.Chu Lạc An hất chăn ra, lảo đảo ngồi dậy, hai tay chống sang bên cạnh quan sát một vòng, khi nhìn thấy chiếc máy y tế ở đầu giường thì thở dài một tiếng.“Sao lại vào bệnh viện rồi?”“Anh bị ngất đi, em gọi thế nào cũng không tỉnh, bác sĩ nói là bị chấn động não nhẹ.”Chấn động não… Chu Lạc An cảm thấy tai mình ù đi một trận, vang lên hồi lâu mới giải trừ báo động. Giỏi lắm, giỏi lắm…“Xin lỗi anh, là lỗi của em, em không thu lực kịp.”Chu Lạc An ngậm đắng nuốt cay, chỉ đành cứng miệng: “Chuyện này không liên quan đến cậu, là do kỹ năng của tôi kém hơn người. Đợi tôi luyện tập tốt rồi sẽ lại cùng cậu…”Còn chưa dứt lời thì trước mắt đột nhiên choáng váng, sắc mặt Chu Lạc An lập tức trắng bệch, đau đớn ôm lấy đầu.Thương Nhĩ lập tức sát lại gần, cất giọng căng thẳng: “Anh sao thế?”Động tác Chu Lạc An khựng lại, luống cuống đẩy người ra, nửa người nhoài ra mép giường, trong cổ họng phát ra tiếng nôn khan dữ dội.Thấy Chu Lạc An sắp nôn, Thương Nhĩ vội vàng bò dậy, vậy mà cũng chẳng hề chê bai, hai tay khum lại bưng sát đến bên miệng anh.Chu Lạc An lại chê chính mình, quay đầu né tránh, đợi đến khi cảm giác chua xót trong lồng ngực vơi đi mới yếu ớt mắng một câu: “Bị điên à…”“Có phải ông chủ tỉnh rồi không?” Bên ngoài truyền đến một giọng nói khàn đặc, ngay sau đó Nghiêm Ngụ chạy chậm vào trong, đôi mắt đỏ hoe, đôi tai thỏ lắc lư theo nhịp chạy.Chu Lạc An xoay người nằm xuống, nửa nhắm nửa mở mắt nhìn sang: “Giọng cậu bị sao thế? Cả tai nữa?”Cũng bị Thương Nhĩ tẩn cho à?“Ngài làm tôi sợ chết khiếp rồi!” Nghiêm Ngụ nằm bò lên đầu giường, quỳ sóng vai cùng Thương Nhĩ, “Ngài bị ngất đi đấy!”Thương Nhĩ ở bên cạnh nói leo vào: “Lỗi tại em.”Nghiêm Ngụ: “Mặt sưng húp lên rồi này!”Thương Nhĩ: “Lỗi tại em.”“Bác sĩ nói là chấn động não nhẹ đấy!”“Tất cả là tại em.”Chu Lạc An cảm thấy đầu óc càng lúc càng choáng váng, anh nhắm nghiền mắt, run rẩy giơ tay ra hiệu dừng lại: “Dừng, đi ra ngoài hết đi, ồn ào làm tôi đau đầu quá.”Sau một hồi vang lên những tiếng sột soạt và tiếng bước chân, bên tai cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên tĩnh. Chu Lạc An nhắm mắt nghỉ ngơi vài phút, định chạm thử vào vết thương bên mặt thì tay vừa nhấc lên đã rơi vào trong một lòng bàn tay ấm áp.“Đừng đụng vào, vừa mới bôi thuốc xong.”Chu Lạc An thở dài: “Chẳng phải đã bảo cậu đi ra ngoài rồi sao?”Thương Nhĩ đáp: “Em không làm ồn đâu.”Chu Lạc An không nói gì nữa, mặc nhiên chấp nhận sự đồng hành của cún con và sự an ủi từ pheromone siro phong.Một lát sau, bên tai kề sát vào một nguồn nhiệt cùng giọng nói rất khẽ: “Anh đang giận ạ?”“Không.”Nguồn nhiệt tạm thời biến mất, cách một phút sau lại tiến lại gần: “Em sai rồi, sau này không dám nữa đâu, anh đừng giận mà.”Chu Lạc An lặng im không nói.“Nếu anh thấy khó chịu thì cứ đánh lại em đi, dùng gậy, dùng dao, dùng súng hoặc tùy ý trừng phạt em thế nào cũng được. Chơi kiểu gì, chơi cái gì cũng đ…”“Câm miệng, nói câu nữa thì cút ra ngoài.” Chu Lạc An cau mày cắt ngang.Anh còn tâm trí đâu mà chơi gì nữa, dính cái chấn động não này, ít nhất một tháng tới anh sẽ chẳng còn hứng thú với chuyện đó, tác dụng còn mạnh hơn cả thuốc ức chế liều cao.“Ồ.”Chú chó nhỏ tủi thân ngồi trên sàn nhà, suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại ra, nhấn vào trang cá nhân của Chu Lạc An. Con số trong cột ghi chú không biết đã tăng vọt lên đến 75 từ lúc nào, hắn nhìn chằm chằm hồi lâu, cuối cùng vẫn lưu luyến không nỡ mà sửa về con số 0.Bây giờ hắn là Alpha được chính miệng Chu Lạc An thừa nhận, đang là lúc được cưng nhất, Chu Lạc An chắc chắn sẽ không nỡ trừng phạt nên hắn phải tự tìm cho mình một hình phạt khắc cốt ghi tâm thôi.Chu Lạc An xuất viện sau đó một tuần.Chấn động não vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng lý do buộc phải xuất viện là vì sắp tới sẽ diễn ra buổi diễn thuyết đại bầu cử.Thương Nhĩ đã mượn dụng cụ của thợ hàn giường, tự tay hàn một chiếc xe lăn đặt ngay dưới hiên hành lang phòng khách để có thể phơi nắng thật lâu.Nghiêm Ngụ đẩy một giá treo quần áo tới, lần lượt giới thiệu cho Chu Lạc An.“Ông chủ xem bộ vest này đi, chất liệu vải đen ánh kim, may thủ công, phía sau có thiết kế đuôi tôm nhỏ trông rất đẳng cấp.”Chu Lạc An ngồi liệt trên xe lăn, chỉ nhấc nhẹ ngón trỏ tay phải.Nghiêm Ngụ hiểu ý, lại đổi bộ khác: “Ông chủ, bộ này lấy cảm hứng thiết kế từ đồng phục của Văn phòng Chính phủ, cổ áo và cổ tay áo phục dựng hoàn toàn theo kiểu đồng phục, làm nổi bật thân phận hơn.”Lần này anh thậm chí còn chẳng buồn nhìn, trực tiếp giơ ngón tay lắc lắc.Cứ thế xem qua từng bộ một mà vẫn không tìm được bộ nào ưng ý, Nghiêm Ngụ lại khẩn cấp liên lạc với Hà Huy, bảo anh ta gửi thêm vài bộ khác lên núi.Hà Huy vơ vét mấy bộ mẫu từ cửa hàng mang tới, đều là kiểu dáng của Alpha, kích thước hơi lớn. Chu Lạc An nhìn chằm chằm vào một trong số đó rồi đột nhiên ra hiệu cho Thương Nhĩ: “Cậu đi thử đi.”Thương Nhĩ ngẩn người hai giây: “Em ạ?”“Ừ, treo trên giá với mặc vào người khác nhau lắm, cậu thử giúp tôi xem.”“Vâng.” Thương Nhĩ nhận lấy quần áo, quay người chui tọt vào phòng mình.Nhìn theo bóng lưng kia rời đi, Hà Huy thoáng lộ vẻ lo lắng nhìn về phía Chu Lạc An: “Lần này ngài bị thương thế nào vậy? Chẳng phải trước đây Thương Nhĩ là thành viên đội đặc chiến Khu 5 sao? Tố chất nghề nghiệp này chẳng phải là quá kém ư?”Chu Lạc An liếc nhìn anh ta: “Sao tự nhiên lại nói chuyện này?”Hà Huy giải thích: “Mấy ngày nay tôi bận rộn chuyện đại bầu cử, địa điểm diễn thuyết của ngài được đặt tại quảng trường trung tâm, bốn phía hoàn toàn không có vật che chắn, tôi lo đến lúc đó sẽ xảy ra hỗn loạn.”Chu Lạc An chống cằm suy ngẫm, cảm thấy nỗi lo của Hà Huy không phải là vô căn cứ. Người của Trịnh Tân Hoa, người của Tề Uẩn đều có khả năng trà trộn vào.“Vậy cậu thấy nên làm thế nào?” Anh hỏi.“Đến lúc đó điều động một phần lực lượng quân đội trộn lẫn trong đám đông, các điểm cao xung quanh thiết lập vị trí bắn tỉa, còn về bên cạnh ngài, tôi đề nghị vẫn nên thuê một đội bảo vệ chuyên nghiệp.”“Cạch.” Tiếng mở cửa vang lên từ cuối hành lang, hai người ăn ý dừng cuộc trò chuyện nhìn về phía đó.Thương Nhĩ có phần gượng gạo đi ra. Kích thước hiển nhiên là vừa khít, bộ đồng phục màu xám bạc làm nổi bật vóc dáng, vai rộng eo hẹp, lồng ngực săn chắc, đôi chân dài bọc trong ống quần đứng dáng, từ trên xuống dưới, mỗi một nếp nhăn của quần áo đều ôm sát hoàn hảo theo đường nét cơ bắp.Ánh mắt Chu Lạc An tối lại.Chạm phải ánh nhìn rực lửa kia, Thương Nhĩ giơ tay, không tự nhiên điều chỉnh cổ áo, yết hầu bị bó buộc bởi cúc cổ áo đang vất vả nuốt khan vài cái.Chu Lạc An nhìn một hồi rồi thu hồi tầm mắt, hỏi Hà Huy: “Vừa nãy cậu nói gì?”Hà Huy: “… Dạ thưa ngài, vừa nãy hình như tôi không nói gì cả.”“Được.” Vẻ mặt Chu Lạc An nghiêm túc, “Vậy chọn mẫu này đi, bảo cửa hàng gấp rút làm theo kích cỡ của tôi. Bộ trên người Thương Nhĩ cứ để lại đã, tối nay tôi sẽ xem kỹ lại các chi tiết.”Anh cảm thấy chứng chấn động não đã khỏi hẳn rồi, có thể vui vẻ một chút.