Hồi bé, khi chơi trò gia đình, Trần Tây Thụy thích nhất là được đóng vai “mẹ”, cảm giác thỏa mãn nhất chính là dẫn một đám nhóc tì về nhà mình ăn chùa uống chực. Lũ trẻ trong cả khu phố rất thích chơi với cô, bởi vì cô không chỉ ngốc mà còn luôn cho rằng mình thông minh. Lừa cô cũng chẳng cảm thấy cắn rứt lương tâm chút nào. Đương nhiên, Trần Tây Thụy không phải ngốc theo đúng nghĩa đen, nếu không thì đã chẳng thể đỗ vào Học viện Y Bắc Đàm với thành tích huy hoàng top 105 khối tự nhiên toàn tỉnh. Cùng lắm thì chỉ hơi khờ một chút. Trong lời nói của dân gian, cách gọi kinh điển nhất để hình dung loại người này là “thiếu muối”. Cô nàng “thiếu muối” Trần Tây Thụy bận rộn cả buổi trưa, chạy qua mấy cửa hàng hoa quả mới chọn được những quả cherry và dâu tây trắng ưng ý. Cô nhờ ông chủ đóng gói thành hộp quà, rồi xách thêm một thùng sữa Deluxe. Lúc tính tiền, cô chụp ảnh gửi cho mẹ mình, bà Lâm Mỹ Trân: [Mẹ xem giá cả bây giờ có để cho người ta sống không, có tí đồ thôi mà mất của con tận…
Tác giả: