Tác giả:

Trên quan đạo, mưa lạnh rơi dày. Một con tuấn mã phóng vụt qua, bùn nước bắn tung tóe. Người trên lưng ngựa khoác áo tơi, đội nón cói, không phân biệt rõ thân hình, chỉ nhìn bàn tay cầm roi đã thấy khung xương tinh tế, làn da trắng sứ, giống hệt tay nữ tử. Tựa như có việc gấp trong lòng, gió mặc gió, mưa mặc mưa, nàng thúc ngựa suốt nửa ngày đường, thẳng đến khi đi ngang một quán rượu ven đường mới chịu dừng lại. Buộc ngựa dưới mái che, cởi áo tơi, tháo nón cói, lộ ra một dung nhan sáng rỡ như tuyết, mày mắt thanh lệ, diễm lệ mà không phô trương. Chủ quán ở cách đó không xa đang gục đầu trên bàn ngủ gà ngủ gật, thoáng chốc sững người. Ngày mưa to thế này vốn hiếm người qua lại, càng không ngờ lại được trông thấy dung nhan thịnh thế như vậy. Hoàn hồn xong, ông ta vội vàng đứng dậy, nở nụ cười nhiệt tình, hỏi: “Khách quan muốn dùng gì?” Nữ tử mang giày ủng, lưng đeo trường kiếm. Ngoại trừ gương mặt, y phục trên người trông có vẻ đơn giản, tầm thường, nhưng lớp xiêm y màu giáng hồng kia…

Truyện chữ