Mùa hè Tuế Nghi luôn dài đằng đẵng. Đã đến tận cuối tháng Chín nhưng cái nóng vẫn hầm hập, đậm đặc không tan, hệt như đám thiếu niên ngông nghênh coi trời bằng vung mùa tựu trường, cậy vào chút uy phong còn sót lại của ngày hè mà lao tới bất chấp, ngang tàng và khó thuần phục. Kim Chiêu ra khỏi nhà từ sáng sớm. Khi cô đến nơi, trung tâm xổ số cũng vừa mới mở cửa. Vừa đẩy cửa bước vào, hơi lạnh đã phả thẳng vào mặt. Cô nghiêng đầu nhìn hình phản chiếu của mình trên tấm kính cửa: áo quần rộng thùng thình, đeo khẩu trang và kính râm kín mít, trên đầu đội chiếc mũ rộng vành che nắng, vai đeo một chiếc túi vải canvas đồng màu giá mười tệ. “Xin chào.” Nhân viên trung tâm xổ số chào hỏi một cách hờ hững, tiện tay đặt ly đồ uống ăn sáng xuống, thìa kim loại va vào thành ly sứ phát ra tiếng lanh canh. “Chào anh, tôi đến đổi thưởng.” Kim Chiêu bước lại gần, lấy giấy tờ tùy thân và tờ vé số trúng thưởng ra: “Tôi đã có hẹn trước.” Người nhân viên sực tỉnh, “À” lên một tiếng: “Là cô Kim Chiêu…
Tác giả: