"An Tinh? Nghe thấy không?" "Hình như ngón tay cậu ấy động rồi." "Lùi ra một chút đi, có vẻ cậu ấy sắp tỉnh rồi." "..." An Tinh đột ngột mở mắt, cả người bật dậy khỏi giường bệnh. Những mẩu đối thoại rời rạc lọt vào tai, nhưng cậu chẳng kịp hiểu họ đang nói gì, ký ức vẫn mắc kẹt trong cơn đau kịch liệt như thân thể bị nghiền nát. Thiếu niên cong người, hai tay bấu chặt mép giường đến trắng bệch, toàn thân vẫn run rẩy dữ dộị. Mọi người xung quanh vốn đã tản ra đôi chút, thấy vậy liền trở nên căng thẳng, nhưng không ai dám tùy tiện tiến lên. Người đàn ông đứng ngay cạnh giường lập tức cúi xuống, một tay giữ lấy vai thiếu niên, đỡ cậu lại. "An Tinh? Cậu ổn không? Hít thở sâu vào!" An Tinh làm theo giọng nói đó, cố gắng hít thở sâu. Phải mất một lúc lâu cậu mới đè nén được cơn buồn nôn và cảm giác choáng váng quay cuồng trong đầu. Cậu thở hổn hển ngẩng đầu lên. Nhìn rõ người trước mặt, cậu sững lại, do dự gọi: "... Anh Dương?" Xung quanh sống mũi cao thẳng và vầng trán đầy đặn của thiếu…

Truyện chữ