Năm Văn Đức thứ hai mươi, Hà Châu, hẻm Thủy Nguyệt. Mấy người tụ tập trước một cánh cổng có phần ọp ẹp, nghển cổ ngó vào trong, chỉ nghe thấy một trận cãi vã, xen lẫn vài tiếng kêu la yếu ớt của nữ tử. Chẳng bao lâu, tiếng kêu ấy dần nhỏ lại, cho đến khi biến mất. Mấy người vây xem đều lắc đầu, miệng không ngớt thở than. “Lại là người nhà họ Tôn đến à?” “Đúng thế đấy, lần này đến cả một đám đông, ai nấy đều áo đỏ áo xanh, cô nương nhà họ Trần e là không địch lại nổi.” “Tôn Hoài Niên kia không phải hôm qua đã chết rồi sao? Họ còn đến, chẳng lẽ muốn ép cô nương ấy làm vợ cho đứa con ma của nhà họ à?” “Ai nói không phải chứ, chao ôi, đúng là tạo nghiệt…” Cô nương nhà họ Trần này thật đáng thương, mẹ mất sớm, cha là Trần lão đầu năm ngoái cũng bị sơn phỉ đánh chết. Chỉ vì nàng xinh đẹp, bị nhà họ Tôn để mắt tới, nhất quyết đòi nàng gả cho thiếu gia nhà họ Tôn để xung hỷ. Giờ hắn vừa mới chết, người nhà họ Tôn đã kéo đến. Nhà họ Tôn ỷ mình có chút tiền, xưa nay vẫn quen thói cậy thế h**p…
Tác giả: