Hứa Thanh Hòa dụi dụi mắt, không thể tin nổi nhìn khung cảnh lạ lẫm trước mặt. Xà nhà thấp bé treo một tấm màn hỷ đỏ rực, giường nằm được ghép từ những mảnh gỗ thừa, bên trên trải tấm chăn hỷ bằng vải thô thêu hình uyên ương; một đôi chân nến gốm thô đặt trên mặt bàn đã bong tróc sơn, ánh nến chập chờn soi rọi chữ "Hỷ" đỏ tươi dán trên tường. Dù cũ kỹ nhưng cũng thêm vài phần không khí vui tươi, cộng thêm bộ hỷ phục đỏ thắm trên người cậu nữa —— Thật đúng là một đêm động phòng hoa chúc. Hứa Thanh Hòa dù có mù mờ đến mấy cũng biết rõ lúc này mình đã xuyên không rồi. Hôm nay cậu vừa mới chia tay anh người yêu đã quen nhau được hai năm, định bụng ra bờ biển ngồi một lát để thay đổi tâm trạng và thả lỏng đầu óc. Lúc băng qua đường, cậu cứ thẫn thờ nghĩ ngợi không biết người yêu cũ có trả lời tin nhắn hay không, không nhịn được mà liếc nhìn điện thoại một cái, ngay sau đó là một chuỗi tiếng còi xe chói tai vang lên. Trước mắt tối sầm lại, đến khi Hứa Thanh Hòa mở mắt ra lần nữa thì đã tới…
Tác giả: