Tác giả:

1. “Tống Chiêu, tôi thật sự rất ghen tị với cô, cô có một gia đình tốt như vậy, còn có người anh thương yêu cô hết mực.” “Còn tôi, tôi chẳng có gì, ngày ngày chỉ bị mẹ kế ức h**p.”   Tôi nhìn Trần Thư ngồi trên cầu khóc không ngừng. Kiếp trước, tôi tin những lời vớ vẩn ấy, từ năm nhất cấp ba đã âm thầm giúp đỡ cô ta.   Nhưng cô ta mãi không bao giờ biết đủ. Lần này nhảy cầu cũng chỉ để tôi đưa cho cô ta một trăm ngàn, để cha ruột cô ta trả nợ cờ bạc.   Nực cười là kiếp trước tôi lại chẳng hề hay biết, còn thật sự cho rằng cô ta bị mẹ kế ép đến đường cùng. “Tống Chiêu, cô làm sao hiểu được cuộc sống hèn hạ như tôi, tôi còn chưa đủ mười tám tuổi đã bị ép phải kết hôn.” Tôi muốn quay đi, nhưng cơ thể xa lạ sau mười năm không kiểm soát được khiến tôi loạng choạng ngồi bệt xuống đất.   Trần Thư thấy vậy, giọng mang theo chút vui mừng: “Chiêu Chiêu, cô có quỳ xuống cầu xin tôi cũng vô ích, lần này tôi thật sự không muốn sống nữa.”   Tôi cố làm quen lại với cơ thể mình, run rẩy móc điện…

Truyện chữ