"Bảo vệ tướng quân! Dẫu cho chúng ta toàn quân bị diệt, cũng quyết không để tướng quân phải chết!" Binh binh bàng bàng, tiếng kiếm đao loạn xạ, tiếng hò hét vang dội, muôn ngàn âm thanh hỗn loạn hòa thành một bản giao hưởng bi ai, vọng vào tai của thiếu niên đang nằm trên giường. Thiếu niên ấy có ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn như ngọc, nhắm mắt yên tĩnh nằm đó, tựa như một bức họa mỹ miều, khiến người ta không nỡ lòng quấy rầy. Chỉ là khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy kia, lại lộ ra vẻ mong manh, yếu ớt, như thể một cơn gió thổi qua liền có thể tan biến. Hàng mi dài của Tô Niệm khẽ run, rồi từ từ mở ra đôi mắt đào hoa trong veo như nước hồ thu. Làn mày nhỏ thanh tú khẽ nhíu lại. "Ai mà ồn ào đến vậy!" Tô Niệm là công tử được sinh ra trong nhung lụa, suốt hai mươi năm sống đời nhàn hạ, đáng tiếc lại mắc phải bạo bệnh, khi phát hiện đã là lúc gần đất xa trời. Sau khi bác tuyên án tử, Tô Niệm đau khổ tột cùng, cậu giấu mọi người trở về căn nhà cũ của Tô gia, quyết định ra đi trong tư…

Truyện chữ