Lại bị cắn, đây là lần thứ hai. Ban đầu tôi nghĩ chỉ cần thay thế vị trí của Chu An Thư thì có thể tránh được cái chết lần này. Không ngờ "hệ thống sửa lỗi của tiểu thuyết" lại sửa lại "bug" của tôi, khiến tất cả những người tôi yêu đều quên mất tôi. Cuối cùng tôi vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị vứt bỏ rồi bị xác sống cắn chết. Tay và chân đều bị cắn đứt, bụng cũng bị khoét mất một miếng thịt. Lúc đầu thật sự rất đau, nhưng bây giờ dường như đã tê liệt, không còn cảm nhận được đau đớn nữa. Hoặc cũng có thể là tôi sắp chết, nên cơ thể đang dần dần mất đi cảm giác. Nhiệt độ cơ thể đang nhanh chóng biến mất, ý thức cũng dần dần mơ hồ. Tôi đã chết một lần rồi, nên biết lần này mình cũng sắp chết. So với nỗi sợ cái chết, điều khiến tôi tuyệt vọng hơn chính là lần này tôi vẫn phải chết một mình trong cô độc. Tôi cũng sẽ không bao giờ có thể gặp lại hai người đó nữa. Họ đã quên hết mọi chuyện từng có với tôi. Họ sẽ không đến tìm tôi, cũng sẽ không quan tâm tôi sống hay chết. Họ…
Tác giả: