Tháng 8, nắng gắt vẫn chưa chịu lui. Bạch Đồ Hố đại chiến toàn thắng, tướng sĩ lĩnh binh khải hoàn, dân chúng trong kinh đổ ra đường nghênh đón. Giờ phút này, tại Trường Tín hầu phủ. “Hạnh Nhi, ngươi xem bộ xiêm y này thế nào?” Nghe tiếng gọi, Hạnh Nhi đang đứng trước án chọn hương liền ngẩng đầu nhìn qua. Xuyên qua lớp bình phong mờ mông lung, chỉ thấy một bóng dáng nhỏ nhắn nhu hòa. Chốc lát sau, người ấy bước ra. Thiếu nữ chừng 15, 16 tuổi, vận một thân xiêm y màu tím nhạt, mặt mày vốn đã đoan trang thanh lệ, hôm nay lại thêm đôi phần tươi sáng như nụ cười đầu xuân, diễm lệ mà hàm chứa e thẹn. Hạnh Nhi bỏ hộp hương trong tay xuống, bước tới chỉnh lại dây áo cho Khương Trăn Trăn, mỉm cười nói: “Tiểu thư nhà chúng ta là dung mạo bậc nhất kinh thành, mặc gì cũng đẹp. Chốc nữa Bùi công tử trở về nhìn thấy, nhất định lòng mừng khôn xiết.” Lời này chẳng hề khoa trương. Tiểu thư nàng ta là đích nữ Hầu phủ, cũng là quý nữ vang danh bậc nhất kinh thành, người hâm mộ bất kể nam nữ đều nhiều…
Tác giả: