“Tút.” “Tút.” “Tút.” Cuối cùng di động cũng kết nối được. “Tôi là Tương Dã, tôi gọi cho bạn khi đang ở trong nhà vệ sinh công cộng của bến xe buýt đường dài thuộc quận Nam Sơn, thành phố Giang Châu. Nếu như bạn thật sự là người có thể giúp tôi, xin hãy nghe rõ: mười lăm phút sau, một đôi nam nữ tự xưng là cha mẹ tôi sẽ đưa tôi lên một chiếc xe đến thành phố Thanh Thuỷ, biển số GiangA5X62T. Bọn họ có vấn đề, tôi nghi ngờ bọn họ muốn gi*t tôi hoặc đoạt lấy thứ gì đó từ tôi.” Một bàn tay trắng nõn thon dài cầm di động, mạch máu dưới làn da hơi căng. Cậu nói rất nhanh, cố tình hạ giọng xuống, tựa như cơn mưa bất chợt ngoài cửa sổ. Khẩn trương, cấp tốc, lạnh lẽo. “Ngoài ra, còn có người đang theo dõi tôi.” “Mọi thứ thật kỳ lạ, tôi—” “Đoàng.” Như có thứ gì đó đập vào cửa kính. Cậu đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy một cành cây khô trên bệ cửa sổ đang muốn rơi cũng không xong, cậu cho rằng đây là thủ phạm gây ra tiếng động. Phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, một bóng người mờ ảo cầm ô…
Tác giả: