Tháng Bảy hè nóng nực, mặt trời như muốn thiêu đốt cả đất trời, nắng gay gắt đến mức khiến người ta sắp bị phơi khô. Mới gần trưa mà băng ghế trong đình hóng gió đã bị nắng nung đến bỏng rát. Ngồi lên như ngồi trên một cái lò đang bốc hơi, thi thoảng gió thổi qua cũng chỉ toàn hơi nóng hầm hập. Người đàn ông đối diện khoảng hai mươi ba tuổi, mà nhìn qua như ba mươi hai. Gương mặt vàng vọt, chỗ lại đỏ bầm, tóc chải bóng loáng tự cho là đẹp, đôi mắt sưng mọng mệt mỏi nhìn thẳng qua, vừa béo vừa nhờn, trông thật đáng chán. Văn Lị cúi mắt, ngón tay thon trắng khẽ xoay móng, cố nhịn để không lộ vẻ ghê tởm trước ánh nhìn dính nhớp của người đối diện. Cô chưa bao giờ nghĩ đời mình lại rơi đến mức phải đi xem mắt với loại đàn ông mà kiếp trước cô chỉ cần liếc một cái cũng thấy khó chịu. Nửa tháng trước, cô trượt chân ngã trong phòng tắm, ngã chết ngay tại chỗ. Rồi cô xuyên không. Xuyên vào cuốn tiểu thuyết niên đại mà trước khi chết cô vừa đọc dở, trở thành người phụ nữ trùng tên trùng họ với…

Truyện chữ